Truyện đã hoàn thiện

Cố Tích Hoan

Hoàn thành 32,956
Cố Tích Hoan

Cung Đấu, Nữ Cường, Sủng

Zhihu

Ta là một thứ nữ do sấu mã [*] sinh ra, là kẻ thấp hèn nhất trong phủ Thừa tướng.  

Đích tỷ của ta cao quý vô song, còn là nữ nhân của Hoàng đế.

Thế nhưng, nàng ta lại chẳng thể sinh con!

Vậy nên, một kẻ hèn mọn như ta lại trở thành công cụ để nàng ta giữ vững ân sủng...

[*] sấu mã (瘦马): những cô gái nghèo bị bán vào các gia đình giàu có để làm vợ lẽ hoặc tỳ thiếp, có cuộc sống khổ sở, không được coi trọng.

Bỏ Lại Gấm Hoa, Ta Mở Tửu Lâu

Nữ Cường, Cổ Đại

Zhihu

Ta giả chết, âm thầm rời khỏi hoàng cung.

Ở Ích Châu, ta mở một tửu lâu nhỏ.

 

Cách Trường An nghìn dặm, vậy mà vẫn nghe thực khách rôm rả bàn chuyện lập hậu nơi triều đình.

Có người tiếc thương cho hoàng hậu bạc mệnh, ra đi quá sớm.

Cũng có kẻ mừng thay bệ hạ, cuối cùng cũng có thể cưới nữ tướng Thôi Tri Vũ làm chính thê, danh chính ngôn thuận.

 

Ta đứng trong bếp, tay áo xắn cao, chậm rãi chỉ dạy tiểu đồ nướng thịt dê sao cho vừa lửa, thơm mềm, đậm vị.

Khói bếp lượn lờ, mơ hồ khiến ta nhớ về lần đầu gặp hắn.

Khi ấy, chúng ta từng vì một phần thịt dê nướng cuối cùng mà tranh nhau không nhường.

 

Về sau, hắn lập ta làm hậu, từng nắm tay ta, trịnh trọng hứa:

“Cả đời này, trẫm sẽ đưa nàng ăn hết mọi sơn hào hải vị trên đời.”

 

Giờ nghĩ lại, không cần ai ban cho, ta cũng đã có thể tự tay nướng lấy một xiên thịt thơm mềm.

Hóa ra, lời hứa ấy… ta vẫn có thể tự mình hoàn thành.

Xuyên Việt Chỉ Yêu Tiểu Phu Lang

Đam Mỹ, Xuyên Không, Cổ Đại, Sủng

Mộng Chi Mân

Triệu Thần là một cô nhi có cha mẹ ly dị, xem hắn như gánh nặng mà vứt bỏ.

 

Sau khi mạt thế ập đến, hắn bị người ta đẩy vào bầy tang thi mà mất mạng, lại nhờ họa được phúc, mang theo không gian tùy thân sống lại về thời điểm trước khi mạt thế diễn ra. Trong một lần ngoài ý muốn bị xe đụng, hắn xuyên đến một thế giới chỉ tồn tại ca nhi và hán tử, ở nơi ấy, hắn gặp được người duy nhất trong đời mà hắn yêu thương.

 

Đây chỉ là một câu chuyện bình thường kể về việc cưng chiều tiểu phu lang, có bàn tay vàng khá lớn, nhiều chỗ không hợp lý, mong chư vị đừng quá để tâm.

 

 

Hoàng Thành Nam Tấn Có Tứ Đại Ma Vương

Ngôn Tình, Xuyên Không, Cung Đấu, Hài Hước, Cổ Đại, Khác, Sủng

Khuyết Danh

Cha ta là đệ nhất quyền thần ở Nam Tấn.

Khi ta chưa sinh ra, Hoàng thượng đã triệu cha ta vào cung.

"Lão Cố, trẫm muốn kết thông gia với ngươi, ngươi thấy sao?"

Cha ta: "Xin tuân theo ý chí của Bệ hạ."

Thế là hai người thỏa thuận, nếu sinh nhi tử sẽ làm Phò mã, nếu sinh nữ nhi sẽ làm Thái tử phi.

Nhưng đến ngày sinh, mẹ ta lại sinh ra một cặp song sinh long phụng.

Cha ta lập tức băn khoăn, không biết nên chọn đứa nào.

Hoàng thượng phất tay: "Không cần chọn, trẫm muốn cả hai."

Trong Mưa, Tôi Mất Tất Cả

Đô Thị, Nữ Cường, Ngược

Khuyết Danh

Bạn trai đã đuổi tôi ra khỏi biệt thự khi tôi đang mang thai.

Đêm đó, trời mưa như trút.
Anh ta dúi vào tay tôi một tờ đơn thuốc, lạnh nhạt ra lệnh:

“Đi mua thuốc hạ sốt cho Lộ Lộ. Cô ấy yếu, không chịu được mưa gió.”

Còn tôi—mang thai hơn ba tháng, toàn thân ướt đẫm, lê từng bước dưới cơn mưa như thể chính mình là người thừa trong chính cuộc đời mình.

Kết quả, tôi sảy thai ngay trên đường về.

Tỉnh lại trong bệnh viện, việc đầu tiên tôi làm là gọi điện cho anh ta.

Nhưng giọng trả lời từ đầu dây bên kia… lại không phải anh.

“Alo, là tôi, Lộ Lộ đây.”

Giọng cô ta nhẹ nhàng, mang theo ý cười:

“Anh Phụ Từ nói tôi nên dạy chị một bài học để chị bớt kiêu căng.

Tôi nghĩ mình đang giúp chị đấy, Sở Nhiên à.

Chị sẽ không nổi giận chứ?”

Tôi siết chặt điện thoại.
Trái tim như bị bóp nghẹt. Nhưng lạ thay, tôi không khóc.

Bạn bè, người thân, tất cả đều về phe anh ta.
Họ gọi cho tôi, trách móc:

“Nhiên, em gây chuyện vô lý quá rồi. Mau quay về nhận lỗi đi, đừng làm Phụ Từ mệt mỏi thêm nữa.”

Tôi mỉm cười, môi lạnh như thép:

“Trùng hợp thật.

Em đang nằm viện vì bị sảy thai, nên không thể quay về được.”

Đầu dây bên kia im bặt.
Rồi một giọng hốt hoảng:

“Em… em vừa nói gì?”

Tôi không trả lời.
Vì từ giây phút đó, tôi không còn gì để nói với họ nữa.

Mẹ tôi bị dày vò bởi căn bệnh trầm cảm

Ngôn Tình, Đô Thị, Nữ Cường

Khuyết Danh

Khi bà ngoại tôi hấp hối, mẹ tôi, một người phụ nữ đã bước qua tuổi sáu mươi, níu lấy bàn tay của người mẹ chín mươi tuổi của mình, nghẹn ngào hỏi rằng bà đã phụng dưỡng mẹ hơn nửa cuộc đời, cớ sao vẫn không hề được mẹ nhìn nhận?

Bà ngoại đã gạt tay mẹ tôi, cố gắng duy trì chút sinh khí mong manh để đợi bằng được bác cả và dì út đến.

Cho đến tận lúc từ giã cõi đời, bà ngoại vẫn không hề đáp lại câu hỏi của mẹ.

Kể từ đó, mẹ tôi chỉ giam mình trong căn phòng riêng, ngày ngày nằm bất động trên giường.

Mẹ không còn tìm thấy niềm vui hay sự quan tâm ở bất kỳ điều gì nữa.

Cơ thể mẹ đau mỏi triền miên, đôi tay run lên không ngừng.

Ai cũng cho rằng, mẹ tôi vì nỗi đau mất đi người mẹ kính yêu mà trở nên suy sụp như vậy.

Duy chỉ có tôi thấu hiểu, mẹ tôi thực sự đã lâm bệnh.

Và căn bệnh ấy, đã giày vò mẹ tôi suốt cả nửa đời người.

Vùng Cấm Hoa Hồng - Thiên Phi

Đam Mỹ, Khác

Thiên Phi

Enigma x Beta

Ngày biết được bạn đời mới xác lập quan hệ của mình là Enigma, Tô Tri đã không kịp nhận thức được mối nguy hiểm phía sau đó.

Viện nghiên cứu bỗng nhiên cho nghỉ phép, Tô Tri mang theo mẫu thí nghiệm đến thành phố Z hẻo lánh để thư giãn.
Ở đây, anh gặp một Alpha bí ẩn và bất ngờ rơi vào lưới tình.

Người bạn trai Alpha ấy cao lớn, điển trai, bề ngoài mạnh mẽ lạnh lùng, lần đầu gặp khiến người ta cảm thấy khó gần, nhưng thực tế lại là người điềm đạm, nhã nhặn, đáng tin cậy.
Ngay cả khi tiếp xúc thân mật, hắn cũng chỉ nhẹ nhàng hôn lên đầu ngón tay anh, chạm qua rồi dừng lại.
Sự điềm tĩnh ấy hoàn toàn không giống một Alpha.

Sau hai tháng yêu đương, Tô Tri thay đổi hoàn toàn định kiến về Alpha.
Tô Tri: “Tôi thấy Alpha cũng không đến mức vô lý trí như vậy.”

Cho đến khi anh tình cờ phát hiện ra sự thật—
Người kia không phải Alpha, mà là Enigma có mức độ pheromone còn mạnh mẽ và cuồng bạo hơn cả Alpha.

Enigma là trạng thái phân hóa thứ hai của Alpha, đứng trên tất cả các giới tính khác, đồng thời cũng phải chịu đựng chứng rối loạn pheromone nghiêm trọng hơn cả Alpha.
Theo thống kê không công khai của chính phủ, 90% Enigma từng gây ra những sự kiện nghiêm trọng đối với bạn đời của mình do pheromone mất kiểm soát, bao gồm cưỡng ép, giam cầm, bạo h.ành tình d.ục,…

Tô Tri gập lại tài liệu, ngập ngừng rút tay khỏi bàn tay đang nắm chặt mình: “Không thể đánh dấu có thể khiến pheromone mất cân bằng.”

Enigma cao lớn siết lấy cổ tay trắng trẻo của anh, đặt lên đó một nụ hôn lành lạnh.
Hàng mi rũ xuống che đi ánh mắt đen đặc, giọng trầm khàn: “…Sẽ không đâu.”

Tô Tri không nhận ra rằng, không gian quanh anh đã bị pheromone mất kiểm soát vặn vẹo đến mức đáng sợ hơn cả một cơn bão pheromone.
Như một con thú hoang đói khát không đáy, tham lam xâm chiếm từng tấc da thịt, muốn nhốt anh vào lồng giam của riêng mình.

Thiết lập nhân vật: Bạo quân miễn cưỡng khoác lên mình lớp da người trước mặt bạn đời x Hoa hồng nhỏ chậm chạp nhưng ấm áp.

Tag: Tình hữu độc chung, trời sinh một cặp, con cưng của trời, ngọt ngào, trưởng thành, ABO.

Nhân Cơ Hội - Mễ Nháo Nháo

Đô Thị, Bách Hợp, Khác, Sủng

Mễ Nháo Nháo

Thể loại: 
Nguyên sang, Bách hợp, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Nhẹ nhàng , 1v1

"Gần đây, Kỷ Lê gặp phải hai chuyện lớn.  

Một, nàng bị đá.  

Hai, vị mỹ nữ lạnh lùng đến mức truyền thuyết cũng phải e dè - Đàm Vị Cẩn - bất ngờ gửi lời mời kết bạn cho nàng.  "

Tag: Nhẹ nhàng

Từ khóa tìm kiếm: Kỷ Lê, Đàm Vị Cẩn 

Một câu tóm tắt: Chờ người thật lâu.

Số chương: 46 chương.

Hệ Thống Biến Tôi Thành Blogger Nổi Tiếng

Ngôn Tình, Đô Thị, Trọng Sinh, Hài Hước, Khác, Hệ Thống

Tang Trì

Văn án:

Cô Quý Lan vốn dĩ đã là blogger có tiếng trên mạng, cũng có nhiều antifan dòm ngó, thế nhưng có một ngày đột nhiên cô tỉnh dậy phát hiện bản thân đang đang ở trong phòng thi đại học, trước mắt là bài thi toán xy, rồi tự dưng cái hệ thống từ đâu chui ra thế này, còn tên đàn ông kia là ai. Một hệ thống gà mờ cộng ký chủ thích trêu chọc, một người một hệ thống cùng đi đến đỉnh cao đời người.

Đoạn trích nhỏ: 

Tổn thọ quá đi!
Tự dưng trọng sinh sống lại ở trường thi đại học thì phải làm sao bây giờ?
Online chờ, rất gấp!

Quý Ngài Ngang Ngược - Tuế Duy

Ngôn Tình, Đô Thị, Ngược, Sủng

Tuế Duy

Thể loại: Hiện đại, đô thị tình duyên, tình yêu duy nhất, ngọt nhưng mà hơi ngược khúc giữa (tác giả bảo thế), truyện cũ từ năm 2013 không ai thèm hốt nên chắc motip cũng cũ :v.

Giới thiệu: 

Ghi chú:

Gửi tới đức ngài chủ biên ngạo mạn, ngang ngược, nói một đằng làm một nẻo:

1, Xin phép nghỉ một ngày để làm việc khác, mong đừng nhớ em.

2, Sinh nhật vui vẻ.

SenderPhó Vi

Cô Phó Vi:

1, Xét thấy hôm nay là sinh nhật của anh, nên anh rất là tình nguyện được hưởng đặc quyền một ngày, không bị em quấy rầy.

2, Về trước mười hai giờ.

Sender: Kỳ Tự

◇ Một câu khái quát: Đây là bệnh án của một tay Tsundere dở hơi* mặt lạnh như tiền….

◇ Thế giới này kẻ đến người đi, cuối cùng chỉ có em hiểu anh.

*Nguyên văn là “bệnh xà tinh”, tức là hơi dở hơi lại còn quái gở. Tsundere thì tức là bên ngoài cá sấu bên trong cá đuối, trông hổ báo cáo chồn nhưng thực ra nhạy cảm mong manh dễ vỡ các thứ đồ,….

 

Tags: Đô thị tình duyên, tình yêu duy nhất

Keywords: Chính: Phó Vi, Kỳ Tự ┃ Phụ: Phó Kỳ Dự ┃ Khác: Bàn luận về tỉ lệ hòa tan của tsundere và trung khuyển, 1V1, HE, dễ huông, ngọt sủng, anh trai em gái (giả trân).

1/ Nam chính thú vị lắm các mom ơi, mỏ hỗn lại còn cãi ngang.

2/ Tên truyện nghe mà nó chuông xe đạp, nó chín muồi, nó đủ điểm vùng đỗ Y đa khoa luôn nhưng mà đọc cũng cũng í, mọi người cố đọc nhaaaa cho bảnh vui.

Nhất Chu Tuyết - Thập Bát Tuế Cấp Nhĩ Tống Hoa

Ngôn Tình, Cung Đấu, Nữ Cường, Cổ Đại, Sủng

Thập Bát Tuế Cấp Nhĩ Tống Hoa

“Thôi thì, ta đây xin gả.”

Khi lời này vừa thốt ra, lòng ta bỗng nhẹ nhàng lạ thường, chẳng có gì to tát cả, đây chẳng phải cũng là phúc phận của ta sao?

 

 

Tước Điểu Quy Lang - Thuyết Cấp Nguyệt Lượng

Cổ Đại, Ngược

Thuyết Cấp Nguyệt Lượng

Phượng Hoà là vương nữ bị đưa vào kinh làm con tin, còn chưa vào thành đã bị đám tặc bắt giữ ngoài cổng thành.

Thiếu tướng quân cưỡi ngựa đến, một mũi tên bắn ra, tên tặc ngã xuống.

Phượng Hoà lạnh lùng nhìn qua, thiếu niên cưỡi ngựa, vạt áo bay theo gió, phong thái anh tuấn nhàn nhã.

Nàng thầm nghiến răng, mũi tên vừa rồi chỉ cần lệch đi một chút là nàng đã chết rồi.

Hai người từ đó kết thành thù, mọi người đều biết hai người không hòa hợp.

Về sau, Phượng Hoà lại bị bắt cóc.

Lúc đó nàng đã biết hắn không bao giờ bắn trượt, yên tâm chờ một mũi tên kết thúc tính mạng tên tặc, nhưng lần này Lăng Kiến Triệt lại kéo cung mãi không thả.

Sau khi được cứu, Phượng Hoà trong lòng đầy thắc mắc.

Ánh mắt Lăng Kiến Triệt u ám, nâng chiếc cằm trắng nõn của nàng lên, nhìn kỹ vết máu nhạt trên cổ, nhẹ nhàng thốt ra hai chữ: “Tay run.”

Có điểm yếu trong lòng, tay sẽ run.

*

Là vương nữ con tin nhưng Phượng Hoà lại có khuôn mặt hồng nhan hoạ thuỷ, ai cũng thèm muốn.

Người đầu tiên thèm muốn nàng bị hãn thê trong nhà đánh cho mặt mày bầm dập, quỳ ngoài cửa một đêm.

Người thứ hai thèm muốn nàng bị nàng một kiếm đâm xuyên, máu chảy đầy đất.

Người thứ ba thèm muốn nàng, xuân cung hoạ bị truyền đi khắp nơi.



Sau này bên cạnh nàng có thêm một con sói, ai dám nhìn nàng thêm một cái, hắn sẽ cắn người đó.

Ngô Thiên Tri Xuân Lai

Hoàn thành 50,460
Ngô Thiên Tri Xuân Lai

Ngôn Tình, Cung Đấu, Nữ Cường, Cổ Đại, Sủng

Khuyết Danh

Vân Kiểu là nha hoàn thông phòng của Tạ Duẫn Khâm.

Không phải thê, cũng chẳng phải thiếp,  cùng lắm cũng chỉ là một nô tỳ có chút địa vị hơn mà thôi.

Ba tháng sau ngày Tạ Duẫn Khâm thành thân, nàng chuộc lại tự do.

Từ đó, trời rộng đất cao, mỗi người một ngả.

Nàng chẳng còn vì hắn mà rơi dù chỉ nửa giọt lệ.

Rơi Vào Mộng Mị – Thù Vỉ

Ngôn Tình, Đô Thị, Sủng

Thù Vỉ

Ngày cưới, Chu Mính Viễn bay thẳng đến Nam Phi, một đi là ba năm trời.

Trên chuyến bay trở về, anh đã bảo thư ký soạn sẵn thỏa thuận ly hôn và phương án bồi thường.

Chu Mính Viễn mang theo bản thỏa thuận ly hôn, bước thẳng vào tòa nhà văn phòng của Thư Diêu.

Trong phòng tập, Thư Diêu đang nhảy múa, trên người cô mặc áo hai dây bằng ren mỏng phối với quần short ngắn, bên hông là một mảnh voan trắng phồng nhẹ. Điệu nhảy của cô lúc thì mạnh mẽ, dứt khoát, lúc lại uyển chuyển, mê đắm.

Khi điệu múa kết thúc, một nhóm chàng trai trẻ từ nhóm nhạc idol vây quanh cô, không ngừng ca ngợi bằng những lời hoa mỹ.

Một người trong số họ tò mò hỏi:
“Cô giáo Thư, tôi thấy trong túi cô có rơi ra một chiếc nhẫn kim cương, cô kết hôn rồi sao?”.

Thư Diêu dửng dưng nhặt chiếc nhẫn, tiện tay ném lại vào túi, vừa lau mồ hôi vừa thản nhiên đáp:
“Tôi góa chồng.”

Ngoài cửa phòng tập, Chu Mính Viễn đứng ngây người: “?”.

#Yêu đương không bằng nhảy múa. Thật sự không bằng nhảy múa.#
#Tôi không ly hôn! Tôi nguyện yêu vợ tôi cả đời!#

“Tôi từng nghĩ ‘Diêu\’ là một chú chim sẻ nhỏ, nào ngờ ‘Diêu\’ lại là một loài chim săn mồi dũng mãnh bay lượn giữa trời cao.”

Nhân vật chính: Chu Mính Viễn, Thư Diêu

Tóm tắt ngắn gọn: Hôm nay nam chính đã tức chết chưa?

Ý tưởng chủ đạo: Dũng cảm thoát khỏi ràng buộc số phận, tự do làm chính mình.

Ảnh Đế Biết Đọc Tâm? Làm Sao Lại Phát Cuồng Vì Tôi

Ngôn Tình, Đô Thị, Trọng Sinh, Hài Hước, Sủng

Vũ Chiêu

Văn án:

Ôn Thời, một "bình hoa" trong giới giải trí nổi tiếng nhờ việc chính mình tự đổ tiền nghiệp diễn, không có tí kỹ năng diễn xuất nào, và luôn dính tin đồn leo giường khắp nơi. Đúng khoảnh khắc cô gõ cửa phòng ảnh đế Giang, cô đã thức tỉnh! Thì ra cô chỉ là một nữ phụ pháo hôi trong tiểu thuyết.
Cô chính là một fan cuồng não tàn của nam chính, không những gõ cửa phòng nam chính dưới ống kính livestream để tỏ tình cuồng nhiệt, mà còn trong show thực tế liên tục "làm trò con bò" trở thành đối tượng bị so sánh với nữ chính và bị toàn mạng xã hội ghét bỏ. Cuối cùng, cô bị người cha ác độc đóng gói gửi ra nước ngoài, sống một đời đau buồn tủi nhục.

Trích đoạn:

(1) Giang Trì Ấp vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc. Vừa rồi, khi Ôn Thời đứng bên cạnh, anh liên tục nghe thấy những suy nghĩ trong lòng cô. Nhưng khi cô bước ra xa hơn hai mét, anh lại không nghe thấy gì nữa.

Bây giờ, anh thực sự nghi ngờ rằng đầu óc mình đã bị va đập đến hỏng rồi.

“Trì Ấp?” Lư Minh thấy sắc mặt anh khác thường, lo lắng hỏi: “Có chỗ nào không ổn à?”

Giang Trì Ấp ngẩng đầu nhìn anh ta: "Anh có chắc chắn với bác sĩ rằng đầu óc tôi không có vấn đề gì chứ?”

“Không có gì, chỉ là chấn động nhẹ thôi mà. Cậu thấy không khỏe ở đâu à?” Lư Minh không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Giang Trì Ấp bóp nhẹ thái dương, khẽ nói: “Có lẽ tôi nên đi khám bác sĩ tâm lý thì hơn…”


(2) Giang Trì Ấp nhìn cô ăn như một chú cún con, vừa ăn trong đầu vừa kêu lên "ưm ưm", trong lòng cũng dần nguôi ngoai.

Cầm lấy chiếc thìa, anh bắt đầu suy ngẫm.

Anh từ khi nào mà lại chú ý đến cô như vậy?

Anh nhét một thìa cơm vào miệng, vừa nhai mạnh vừa nghĩ.

Không đúng, đột nhiên có thể nghe được suy nghĩ của một người, nếu không để ý mới là lạ!

Nghe tiếng người đối diện vừa ăn vừa kêu "ưm ưm", anh gần như muốn ôm mặt, một mỹ nhân lạnh lùng như vậy, sao lại có thể phát ra âm thanh dễ thương thế này!

Giang Trì Ấp cảm thấy khả năng mình bị rối loạn tinh thần là lớn hơn cả, về phải đi gặp bác sĩ tâm lý thôi!


(3) Dây treo vừa hạ xuống, Giang Trì Ấp loạng choạng suýt ngã.

Hóa ra nãy giờ cô luôn dán mắt nhìn về phía này nhưng chỉ lo nhìn Tô Di Ninh thôi, phải không?

Anh quay đầu liếc nhìn Tô Di Ninh một cái, trong mắt đầy sự soi mói. Cũng bình thường thôi, có gì ngầu chứ!

Bên kia, Ôn Thời đã nhanh chóng chạy đến bên Tô Di Ninh, hai mắt sáng rực lên nhìn cô ấy: “Chị Tô, chị thật giỏi quá! Em chưa từng thấy ai quay cảnh treo dây đẹp như chị. Chiều nay em cũng phải quay cảnh treo dây, chị có thể chỉ dạy em được không?”.

Nghe lời khen ngợi, Tô Di Ninh mới liếc nhìn cô một cái: "Giờ chị không rảnh, để lúc khác.”

“Dạ, được!”

Giang Trì Ấp khó chịu liếc cô một cái. Cái gì mà được với chẳng được, rõ ràng là Tô Di Ninh đang trả lời qua loa cho xong, vậy mà cô còn cười ngây ngô như một đứa ngốc.

Cô ấy giỏi cảnh quay treo dây, nhưng có giỏi bằng anh không? Người ngay trước mắt thì không hỏi, lại cứ đâm đầu vào những thứ xa vời đâu đâu.


(4) Cô giải thích tiếp: “Cô gặp một người đàn ông mà cô có cảm tình, thích anh ta, ánh mắt sẽ không tự chủ mà dán chặt vào anh ấy. Nhìn hàng lông mày, nhìn đôi môi, nhìn đâu cũng thấy đẹp, còn muốn khám phá thêm ưu điểm của anh ta.”

“Đó chẳng phải là kẻ biến thái sao?”

Ôn Thời không ngờ Tô Di Ninh lại ngây thơ như vậy, lập tức bật cười: “Không làm kẻ biến thái thì làm sao yêu nhau được?”

“Ôn lão sư kinh nghiệm phong phú nhỉ.” Giang Trì Ấp nhìn cô, ánh mắt trở nên lạnh lẽo hơn vài phần.

Ôn Thời hời hợt đáp: “Coi như là vậy đi.” Dù sao cô cũng đã đóng không ít phim tình cảm mà...

Giang Trì Ấp khẽ hừ một tiếng, giơ tay cài lại chiếc cúc áo cuối cùng.

Đúng là đồ đàn ông keo kiệt!

Ôn Thời thầm mắng trong lòng, chẳng phải đây là đang dụ cô tháo cúc áo cho anh sao?

Nghe xong câu cuối cùng của cô, Giang Trì Ấp suýt nữa bị chính nước bọt của mình làm sặc chết.


(5) Giang Trì Ấp đứng bên cạnh, nghe thấy những lời tự nhủ trong lòng cô, ngày càng cảm thấy khó hiểu.

Cô rốt cuộc đang nghĩ cái gì lộn xộn vậy? Sao cô biết sau này Bạch Lê và Tô Di Ninh sẽ không hòa hợp?

Bình thường cô nói chuyện và hành động cũng rất bình thường, chắc không phải đầu óc có vấn đề chứ…

Giang Trì Ấp xoa xoa trán, nghĩ: Nếu đúng là đầu óc có vấn đề, thì cũng khá hợp với anh, vì giờ anh cũng suốt ngày nghi ngờ mình là một kẻ điên.

Cả ngày có thể nghe thấy suy nghĩ của cô không nói, bị cô ghét bỏ nhưng vẫn luôn muốn ở bên cạnh cô. Nếu không điên thì là gì nữa chứ.


(6) Trước đây cô không thích Giang Trì Ấp, nhưng món anh nấu cô vẫn ăn rất ngon, cho nên điều quan trọng nhất không phải là người, mà là món ăn có ngon hay không!

Nghe vậy, Giang Trì Ấp tức đến mức suýt ném muôi canh đi.

Quả nhiên cô ấy chỉ thích đồ ăn anh nấu, chứ không phải thích anh!

Ơ? Đợi đã…

Từ khi nào anh lại quan tâm đến việc cô có thích mình hay không?

Chẳng lẽ tinh thần của anh lại có vấn đề nữa rồi?


(7) Giang Trì Ấp lại bị dáng vẻ đáng yêu này của cô làm cho xao xuyến, đôi mắt trầm lặng nhìn cô một lúc, rồi mới nắm lấy tay cô, kéo cô dậy khỏi ghế sofa và đưa cô về phòng.

Vừa nằm xuống giường, Ôn Thời đã ngủ say, Giang Trì Ấp không nấn ná lại lâu. Anh đắp chăn cho cô cẩn thận rồi rời khỏi phòng.

Anh đổ phần nước mật ong còn lại, vừa rửa cốc vừa nghĩ đến dáng vẻ lúc nãy của Ôn Thời, nụ cười trên môi dần dần lan rộng.

Một tay chống lên bồn rửa, tay kia nửa che mặt, cảm thấy mình đúng là điên rồi.

Chăm sóc một con mèo say rượu mà lại vui đến thế, nửa đêm rửa cái cốc thôi cũng cười ngây ngô như một tên ngốc.

Dù biết rõ điều này chẳng bình thường, nhưng Giang Trì Ấp không thể nào kiềm chế được. Tiếng cười trầm thấp của anh nhanh chóng vang lên trong bếp.

Chủ Tịch, Phu Nhân Lại Bày Sạp Bói Rồi

Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước, Khác, Sủng

Mộc Phủ Phong

Lâm Khê, một thiên tài huyền học, sau khi sư phụ qua đời, cô xuống núi mở quầy xem bói, vừa kiếm tiền vừa tìm kiếm người chồng chưa cưới. Lâm Khê rất tài giỏi trong việc giải đáp các vấn đề huyền học, từ việc dự đoán chuyện tình duyên cho đến việc giải quyết các vấn đề ma quái. Cô không ngần ngại trả lời những câu hỏi hóc búa, như việc tìm ra chân mệnh thiên tử thay vì chân mệnh thiên nữ hay chỉ ra những bí mật uẩn khúc trong gia đình người khác.

Bất ngờ, người nắm quyền Tập đoàn Phó thị, vốn không mấy quan tâm đến phụ nữ, lại đột nhiên kết hôn với cô thầy bói trẻ này. Câu chuyện thu hút sự chú ý của dư luận, khiến mọi người tò mò không biết khi nào Phó tổng sẽ ly hôn. Câu chuyện pha trộn giữa huyền học, bói toán, bắt ma, hài hước và sảng văn tạo nên một câu chuyện thú vị và hấp dẫn...