Truyện đã hoàn thiện
Ngôn Tình, Nữ Cường, Cổ Đại, Khác
Khuyết Danh
Ta dùng b//úa làm biểu ca có ý đồ khinh bạc mình bị thương, thẩm nương giận dữ bán ta cho Vương mama đầu thôn.
Ta đẫm lệ nói với Vương mama: "Xin mama đừng bán con vào chốn phong trần, có bát cơm ăn là được, làm trâu ngựa con cũng cam tâm."
Đôi mắt ranh mãnh của Vương mama đánh giá ta hồi lâu: "Tam công tử Cố gia ở kinh thành bệnh nguy kịch sắp chếc, gả qua xung hỉ cho hắn, con chịu không?"
Vương mama còn nói: "Nếu sau này hắn mệnh hệ gì, con ít ra cũng là thiếu phu nhân, thủ tiết còn hơn làm xướng kỹ. Nếu con có số hưởng, Tam công tử không chết, hắn cũng chỉ là kẻ tàn phế, chẳng làm khó dễ được con, con cứ việc hầu hạ hắn chu đáo, cũng coi như có chỗ dựa."
Nói đến cuối, Vương mama có chút chột dạ: "Cây héo chếc cũng là cây, núi hoang vu cũng là núi, con nói có phải không?"
Ta cắn răng: "Con gả!"
Linh Dị, Đam Mỹ, Khác
Thiểu Thuyết Phế Thoại
Tác giả: Thiểu Thuyết Phế Thoại
Thể loại: Đam Mỹ, Linh Dị, Truyện Khác
Giới thiệu:
Quý thiên sư, có khả năng một ngữ thành sấm, lời nói ra đều bách phát bách trúng, một quẻ đáng giá ngàn vàng nhưng cũng không thể lại số trời mà quy thiên.
Nhưng ai có thể nói cho cậu, tại sao mở mắt ra lại ở trong thế giới tiểu thuyết hay không?
Không chỉ xuyên thư, còn lại thành vai pháo hôi thê thảm.Trừ bỏ có một dung mạo tuyệt sắc, tài sản còn lại của Quý Lam Xuyên là hai bàn tay trắng.
Quy củ của đại trạch hào môn nghiêm ngặt, cậu không quyền không thế, không nơi nương tựa, bị đuổi ra khỏi nhà.
Quý • biết bói toán • quen thuộc cốt truyện • Lam Xuyên: Nga! Thật là thú vị.
Vì thế, tất cả mọi người phát hiện, tiểu tình nhân bình hoa kia của Tần đại thiếu gia thay đổi. Cậu dựa vào mỹ mạo tung hoành, ánh sáng chói lóa vạn dặm.
Một năm sau.
Bạn trai cũ quỳ một gối xuống đất: A Lam, chúng ta quay lại đi.
Quý Lam Xuyên kéo tay bạn trai hiện tại qua: Rất xin lỗi, gọi ba đi con!
Đô Thị, Đam Mỹ, Khác
Cửu Nguyệt Mãi Đích Bính Can
Cô Đơn
Tên gốc: Quỳnh quỳnh (茕茕)
Tác giả: Cửu Nguyệt Mãi đích Bính Can (Bánh Quy Mua Hồi Tháng Chín)
Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, 1×1, có H, ngọt, thầm mến, HE
(Ngụy) hướng ngoại tinh anh công x Si tình hiền lành thụ
Văn án
Ở chung với cậu bạn học hiền lành ấy ba mùa xuân, hắn chợt phát hiện ra cậu ấy đã thầm thích mình hơn mười năm rồi.
Không phải truyện chủ công, mà truyện bắt đầu từ góc nhìn của công.
Viên Uyên x Trần Đông Lan
Ngôn Tình, Đô Thị, Khoa Huyễn, Huyền Huyễn, Linh Dị, Dị Năng, Cổ Đại, Mạt Thế, Khác, Xuyên Nhanh, Hệ Thống
Dạ Gia Đích Ly Trân
Hán việt: Khoái xuyên nữ phối: Nam thần cầu nhĩ biệt hắc hoá!
Tác giả: Dạ Gia Đích Ly Trân
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, Cận đại, Hiện đại, HE, OE, Tình cảm, Khoa học viễn tưởng, Huyền huyễn, Mạt thế, Tu chân, Ma pháp, Dị năng, Ngọt sủng, Hệ thống, Thần tiên yêu quái, Xuyên nhanh, Hào môn thế gia, Giới giải trí, Vườn trường, Dân quốc, Cung đình hầu tước, Linh dị thần quái, Nghịch tập, 1v1
[Tuyệt thế sủng văn 1v1, nam chủ trước sau là một, nam nữ chủ thể xác và tinh thần sạch sẽ. Toàn bộ hành trình đều rải đường. Nam nữ chủ đều có tình cảm. Nhãn: Nhất kiến trung tình.]
Vô Dược thân là một người theo chủ nghĩa nhan khống, nghe nói có một hệ thống cứu vớt nam thần, vì thế cô liền xin gia nhập.
Tính toán cứu nam thần từ trong nước sôi lửa bỏng.
Chỉ là vì sao hệ thống không nói cho cô, hắc hoá là cái quỷ gì?
Vì sao nam thần đều có cái sở thích đáng sợ như vậy?
Một lời không hợp liền trói người?
Hệ thống! Hệ thống! Ta cảm thấy giống như là ta mới yêu cầu bị cứu với!
Ngôn Tình, Đô Thị, Khoa Huyễn, Huyền Huyễn, Linh Dị, Dị Năng, Cổ Đại, Mạt Thế, Khác, Xuyên Nhanh, Hệ Thống
Dạ Gia Đích Ly Trân
Hán việt: Khoái xuyên nữ phối: Nam thần cầu nhĩ biệt hắc hoá!
Tác giả: Dạ Gia Đích Ly Trân
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, Cận đại, Hiện đại, HE, OE, Tình cảm, Khoa học viễn tưởng, Huyền huyễn, Mạt thế, Tu chân, Ma pháp, Dị năng, Ngọt sủng, Hệ thống, Thần tiên yêu quái, Xuyên nhanh, Hào môn thế gia, Giới giải trí, Vườn trường, Dân quốc, Cung đình hầu tước, Linh dị thần quái, Nghịch tập, 1v1
[Tuyệt thế sủng văn 1v1, nam chủ trước sau là một, nam nữ chủ thể xác và tinh thần sạch sẽ. Toàn bộ hành trình đều rải đường. Nam nữ chủ đều có tình cảm. Nhãn: Nhất kiến trung tình.]
Vô Dược thân là một người theo chủ nghĩa nhan khống, nghe nói có một hệ thống cứu vớt nam thần, vì thế cô liền xin gia nhập.
Tính toán cứu nam thần từ trong nước sôi lửa bỏng.
Chỉ là vì sao hệ thống không nói cho cô, hắc hoá là cái quỷ gì?
Vì sao nam thần đều có cái sở thích đáng sợ như vậy?
Một lời không hợp liền trói người?
Hệ thống! Hệ thống! Ta cảm thấy giống như là ta mới yêu cầu bị cứu với!
Khoa Huyễn, Đam Mỹ, Xuyên Không, Khác, Hệ Thống
Thanh Sắc Vũ Dực
Tác giả: Thanh Sắc Vũ Dực
Editor: Châu Chíp
Số chương: 117 chương + 1 phiên ngoại
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Tương lai, HE, Tình cảm, Khoa học viễn tưởng, Xuyên việt, Hệ thống, Tinh tế, Làm giàu, Cường cường, Chủ thụ, Nhẹ nhàng, Hoán đổi linh hồn.
Couple: Độc chiếm dục bạo biểu • Si hán trung khuyển công x Thân kiều thể nhuyễn dịch thôi đảo • Ngoài mềm trong cứng thụ
*** Văn án ***
Lê Hân xuyên qua trong lúc tuyệt vọng, trở thành một tên không có hộ khẩu trên tinh cầu Emir, không tiền trợ cấp không nhà ở không thân phận, quan trọng nhất là không có khí lực làm việc như các công nhân bất hợp pháp khác để kiếm tiền, ngoại trừ một cái hệ thống âm nhạc đại sư không giải thích được, hắn thậm chí không còn một lọ dịch dinh dưỡng để duy trì sự sống.
Vì sống tiếp, hắn không thể không nỗ lực phấn đấu để trở thành một tên Tinh Tế âm nhạc đại sư.
Bất quá…
Chuyện gì xảy ra với sự thành công từ hát rong a!!
Đây là một nghệ nhân đường phố trở thành Tinh Tế đại sư nhạc cổ điển thuận tiện cua được Tinh Tướng dốc lòng phấn đấu lịch sử, lại nói còn có hệ thống âm(hát) nhạc(rong) là chuyện gì xảy ra a~~~ 2333333333.
Đô Thị, Đam Mỹ
Chiết Châu
Thể loại: công là nhà văn kiêm biên kịch, thụ là diễn viên, lâu ngày không gặp, ngụy gương vỡ lại lành, HE
Giới thiệu:
Vào một ngày nọ khi Lâm Tư Huyền mười lăm tuổi, lớp phó văn thể mỹ yêu cầu mỗi người làm một tờ báo tường đơn giản, chủ đề là “Hướng tới tương lai”.
Lâm Tư Huyền không làm, cậu thấy nó hoàn toàn vô nghĩa.
Có lẽ đây chính là quả báo, cuộc sống của cậu trở nên thảm hại đến mức cậu của tuổi mười lăm không thể nào tưởng tượng được.
Vào một ngày nọ khi Lâm Tư Huyền hai mươi lăm tuổi, cậu lướt thấy một bài đăng nói rằng nếu không chia sẻ lại thì sẽ gặp xui xẻo.
Lâm Tư Huyền không chia sẻ, cậu không bao giờ đếm xỉa đến những thứ mê tín dị đoan như vậy.
Có lẽ cũng là quả báo, không lâu sau cậu gặp vận đen, gặp phải người mà cậu không muốn gặp nhất.
Rủi thay, bây giờ người ta sống rất tốt.
Xui hơn nữa là, trước đây cậu đối xử tệ bạc với người ta.
Nhớ lại những việc mình đã từng làm, Lâm Tư Huyền không biết phải đối mặt thế nào, cậu nhanh trí quyết định dùng cách sở trường để giải quyết:
– Xin lỗi, tôi từng gặp tai nạn nên đã quên rất nhiều chuyện trước đó rồi.
Trần Ký x Lâm Tư Huyền
Câu chuyện về một kẻ nói dối.
*Phần “Để quá khứ ngủ yên” là ở hiện tại, phần “Bụi trần lang thang” là ở quá khứ. Truyện kể xen kẽ giữa hiện tại và quá khứ.
Ngôn Tình, Cổ Đại
Cật Điểm Hảo Đích
Tối qua, ta bị tên thiếu gia tâm địa bất lương kia giày vò suốt một đêm.
Thân thể mệt mỏi rã rời, eo đau chân nhũn lê bước về nhà, vừa vào cửa đã thấy phu quân lạnh như sương sớm đập nát búp bê hỷ đặt nơi đầu giường.
“Ngươi chỉ là một thôn phụ quê mùa, chữ nghĩa không thông, căn bản không xứng với ta.”
Phu quân dung mạo tuấn mỹ, tính tình tự phụ, xưa nay vẫn luôn khinh thường ta vụng về, ngu dốt.
Ta cúi người nhặt từng mảnh vỡ của con búp bê, lòng đau như cắt, lần đầu nổi giận với hắn:
“Chàng tàn phế hai chân, ăn của ta, mặc của ta, tiêu tiền của ta, vậy mà đến một nụ cười cũng không chịu cho ta.”
“Ta không thích chàng nữa, cũng chẳng cần chàng nữa!”
Phu quân lập tức sững sờ. Ta nghẹn ngào chạy ra khỏi cửa, mặc kệ phía sau có tiếng hắn gọi khản giọng, nhất quyết không ngoảnh đầu lại.
Một mạch lao tới phòng thiếu gia, hai mắt hoe đỏ, ta lay hắn tỉnh dậy khỏi giấc mộng lành. Oán hận nói:
“Ta đồng ý làm tiểu thiếp thứ mười tám của ngài.”
“Nhưng có một điều kiện.”
“Để ca ca què chân của ta cùng theo ta gả vào phủ!”
Thiếu gia trợn tròn mắt, như bị sét đánh giữa trời quang.
“Ngươi muốn ta... cưới ca ca của ngươi?”
Cổ Đại, Khác, Sủng, Sắc
Hi Vân
Tác giả: Hi Vân
Tran / Editor: Al_Đơm Hoa Kết Trái
Beta: AI_Alin Vạn Tuế
Thể loại: Cổ đại, Cung đình hầu tước, Duyên trời tác hợp, Sủng Ngọt, Báo thù
Độ dài: 87
Giới thiệu
Lúc Phó Nhiêu cập kê, đạo sĩ nói nàng có mệnh vượng phu. Sau đó quả nhiên vị hôn phu của nàng đỗ Trạng nguyên.
Nàng vui mừng chờ gả qua làm phu nhân Trạng nguyên, không ngờ ngày thành thân, phu quân lại bị Công chúa cướp đi làm Phò mã.
Hay ghê đó, đây là muốn gạo nấu thành cơm sao?
Trạng nguyên Từ Gia kia được Phó gia nâng đỡ từng bước, Phó Nhiêu há có thể cam tâm?
Nàng thong thả đến cửa cung, ở trước mặt các quan, tay cầm hôn thư chất vấn: “Công chúa muốn làm thiếp cho Từ Gia sao?”
Dựa vào một tờ giấy hôn thư, Phó Nhiêu bắt chẹt hoàng gia một phen, thuận lợi lấy được thư hòa li.
Ai ngờ công chúa ghi hận trong lòng, gọi Phó Nhiêu vào cung, mang ý đồ hủy đi sự trong sạch của nàng.
Phó Nhiêu thở gấp chạy loạn trong cung, cơ thể mềm nhũn ngã vào một cái ôm, trong giây phút lí trí biến mất hoàn toàn, nàng thoáng nhìn thấy góc áo vàng rực tung bay sau bàn.
Ghi chú: Nữ chính và Hoàng đế hơn kém tuổi nhau (18; 33), truyện ngọt sủng, nữ chính làm chính thê vào cung.
Vở kịch nhỏ:
Công chúa Bình Khang hận Phó Nhiêu vô cùng, Phó Nhiêu kia như có thần bảo hộ, dùng thủ đoạn gì lên người nàng cũng không được.
Một ngày tai mắt của ả báo tin, Phó phủ bên cạnh có một nam nhân lẻn vào lúc nửa đêm, Công chúa Bình Khang mang vẻ cực kì vui mừng, thầm nghĩ chắc chắn lần này phải bắt được tại chỗ, làm nàng thân bại danh liệt.
Lúc Công chúa khí thế hùng hổ dẫn người vào hậu viện Phó phủ, đá tung cửa, bỗng phát hiện ra phụ hoàng chí cao vô thượng của ả áo mũ chỉnh tề đang ngồi ngay ngắn ở đó.
“Phụ… Phụ hoàng, sao người lại ở đây?”
“Ngươi nói xem?”
Ngôn Tình, Đô Thị, Sủng, Sắc
Mộ Nghĩa
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Song khiết, Hào môn thế gia, Vườn trường, Thiên chi kiêu tử, Kim bài đề cử, 1v1, Thị giác nữ chủ
Giới thiệu:
[1] Năm mười sáu tuổi, Vân Nghê lớn lên ở một vùng quê nhỏ được đưa đến thành phố lớn để học chung trường cấp ba với anh ruột, sau đó quen biết một nhóm bạn của anh trai cô.
Bọn họ thấy cô mềm mại nhát gan nên luôn thích trêu chọc cô, chỉ có một người không bắt nạt cô, tên là Lục Kiêu Trần.
Chàng trai có đường nét gương mặt rõ ràng, hai hàng lông mày đen nhánh, mang đến cho người ta một cảm giác xa cách mạnh mẽ, làm rất nhiều người mến mộ anh chỉ dám đứng nhìn từ xa.
Vân Nghê nghe người khác nói đừng nhìn bề ngoài anh lạnh lùng, thật ra anh rất tốt bụng nên có chuyện gì cũng có thể nhờ anh giúp đỡ.
Một đêm nọ, cô đang gặp rắc rối thì nhìn thấy Lục Kiêu Trần ở cửa quán bar, anh đang ngồi trên chiếc mô tô, cả cơ thể hòa mình vào bóng đêm.
Vân Nghê lấy hết can cảm đi đến nhờ anh giúp đỡ, nhưng đối phương lại hỏi tại sao, cô rối rắm một lúc lâu mới nhẹ giọng nói nhỏ: “Vì bọn họ đều nói anh là người tốt…”
Nghe vậy, chàng trai mặc áo thun đen dựa người về phía sau, dập tắt điếu thuốc, ngước mắt lên, thản nhiên liếc nhìn cô: “Lời nói giả dối như vậy mà em cũng tin?”.
Vân Nghê: “...”
…
Cô cho rằng hai người vốn không phải là người cùng một thế giới, không ngờ sau đêm hôm đó...
Vào một đêm hè khô nóng, phía sau cánh cửa phòng ngủ.
Nụ hôn nóng bỏng của Lục Kiêu Trần dừng ở bên tai cô, đôi mắt hạnh của cô ướt át, cô dùng đầu ngón tay túm lấy góc áo anh, gương mặt đỏ bừng mắng anh xấu xa, chàng trai cúi đầu nhìn cô, không đứng đắn nói: “Không phải lúc trước em còn nói anh là người tốt sao?”
"..." Giả, tất cả đều là giả QAQ.
[2] Vân Nghê luôn cảm thấy sự tồn tại của Lục Kiêu Trần giống như vầng trăng sáng trên trời, anh đối xử tốt với cô chỉ là do anh trai cô.
Sau này cô mới biết tất cả mọi thứ đều là âm mưu từ lâu của anh.
Quy định phạm vi hoạt động, chỉ chờ cô đến.
“Thế gian này vốn tầm thường, chỉ có em là người anh thiên vị.”
Ngôn Tình, Sủng
Hoả Lại
Hứa Khả là một cô gái nổi loạn, mọi người đều biết thành tích cô kém, học lại ba năm vẫn không thi đỗ đại học, và có một người bạn trai xã hội đen.
Năm mười chín tuổi, trong kỳ nghỉ hè năm thứ sáu trung học, Hứa Khả bị đưa đi trị liệu tâm lý, ở trong nhà người cậu không có quan hệ huyết thống.
Chu Đại lạnh lùng và nghiêm túc, trẻ con nhìn thấy anh đề sẽ bị dọa sợ bật khóc.
Hứa Khả không thích Chu Đại, cố ý mách lẻo: “Cậu có hứng thú với em, muốn làʍ t̠ìиɦ cùng em.”
Anh trai cùng cha khác mẹ nhân x tâm vạch trần cô: “Thôi đi, Hứa Khả, Chu Đại vốn lạnh lùng, đối với phụ nữ hay đàn ông đều không có hứng thú, cho dù là em, cậu cũng chẳng thèm nhìn một cái. Tính tình của em, phải để cậu trị mới khỏi.”
Sau đó Hứa Khả cúi đầu nhìn người đàn ông nào đó đang điên cuồng đòi hỏi: Phỏng chừng, cắt bao q*ყ đ*υ mới có thể chữa khỏi vĩnh viễn.
Tiên Hiệp, Đam Mỹ, Xuyên Không, Cổ Đại, Khác
Tế Hoả
Tên truyện: Xuyên Thành Kiếm Lão Bà Của Kiếm Si
Tác giả: Tế Hoả
Số chương: 73
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại , HE , Tình cảm , Tiên hiệp , Tu chân , Xuyên việt , Xuyên thư , Chủ thụ , 1v1
Editor: Min
Nhân vật chính:
Biến thái kiếm si công (Trương Giản Lan) x Sa điêu, một lòng chỉ muốn chạy trốn thụ (Kỳ Dụ)
----------------
Văn án:
Thế nhân đều biết Kiếm Tôn Trương Giản Lan yêu kiếm như mạng.
Cùng kiếm ăn ngủ, cưới kiếm làm vợ.
Dẫu trước mặt là mỹ nhân đệ nhất thiên hạ, hắn cũng chỉ hờ hững liếc qua, nâng Ái Kiếm lên, lạnh lùng nói: "Mỹ nhân đệ nhất thiên hạ gì chứ, cô còn không bằng cái vỏ kiếm của vợ ta."
Mỹ nhân: "???"
Hắn thậm chí điên cuồng đến mức vì Ái Kiếm mà làm hẳn 9.990 cái vỏ kiếm, toàn bộ đều chế tác từ vàng bạc, trân bảo quý hiếm. Những vỏ kiếm ấy chất đầy trong bảo động, lấp lánh đến chói mắt.
Kỳ Dụ là một kẻ xui xẻo.
Y xuyên thư.
Đen đủi thay, y xuyên thành thanh kiếm đó.
Ngày đầu tiên xuyên qua, Kỳ Dụ đã bị ép phải lấy hình dáng một thanh kiếm mà cùng Trương Giản Lan bái đường thành thân. Trong nghi thức, y nghe thấy Trương Giản Lan thâm tình tuyên thệ.
"Vợ của ta, từ nay về sau, ta và ngươi, một người một kiếm, cùng nhau chu du khắp chân trời, mãi mãi không chia lìa."
Kỳ Dụ muốn khóc: Mẹ ơi, cứu con với, ở đây có một tên biến thái!
Đêm động phòng hoa chúc, Trương Giản Lan ôm chặt thanh kiếm, yên tâm ngủ say. Ai ngờ Kỳ Dụ bất ngờ hóa thành người, biến thành một mỹ nhân mềm mại đến động lòng người, dung nhan thanh lệ thoát tục, eo nhỏ mềm mại, nhìn qua liền khiến người ta phải nghẹt thở.
Hai người mắt to trừng mắt nhỏ.
Kỳ Dụ sợ hắn nổi điên không nhận ra mình, bèn hoảng hốt giải thích: "Ta... Ta không phải người khác, ta là kiếm của ngươi..."
Lời vừa dứt, Kỳ Dụ liền thấy nam nhân lạnh lùng trước mặt phun ra ba chữ: "Biến trở về."
Kỳ Dụ: "..."
--------
Chú ý: Giai đoạn đầu, công chỉ yêu kiếm, hoàn toàn xem kiếm là "lão bà". Đến trung và hậu kỳ, sự yêu biến thái này sẽ chuyển sang người thụ.
Tag: Yêu sâu sắc, tiên hiệp tu chân, ngọt văn, xuyên thư
Một câu tóm tắt: Kiếm là kiếm thật, lão bà cũng là lão bà thật.
Lập ý: Trong nghịch cảnh cũng phải không ngừng vươn lên.
Tiên Hiệp, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Nữ Cường, Hài Hước, Khác, Hệ Thống
Gió Thổi Qua Lòng Ngươi
Lúc ta xuyên vào vai bạch nguyệt quang chuyên dính cơm thừa canh cặn, thì câu chuyện đã bước đến hồi kết.
Tiểu thế thân được cả thiên hạ cưng chiều, đắc ý đứng nhìn ta bị treo ngược trên Tru Hồn trận, toàn thân đầy vết thương dữ tợn, chỉ chờ sau buổi thẩm phán là sẽ bị hồn phi phách tán.
Vị sư tôn xưa nay vẫn chán ghét ta lạnh giọng nói:
“Ngày thường ngươi ghen tị với việc Vãn nhi được tông môn sủng ái thì thôi đi, giờ lại ngoan cố không sửa, còn hạ độc hủy đi kim đan của Vãn nhi. Đến nước này rồi, ngươi có chịu nhận tội không?”
Gió dữ thổi ngày càng mạnh, khiến ta không mở nổi mắt.
Nhận tội gì chứ?
Trước khi tới đây, hệ thống còn nói với ta đây là nhiệm vụ hiện đại, sao lại bị truyền đến tu chân giới thế này?
Còn chưa kịp để bộ não rối bời của ta hiểu được rốt cuộc đang ở đâu, hệ thống bỗng hét toáng lên:
【Hỏng rồi, truyền nhầm thế giới rồi!】
【Chạy thôi! Mau rút! Ta đưa cô tới thế giới nhiệm vụ thật sự!】
Dưới chân ta, Tru Hồn trận đỏ như m á u, yêu dị quỷ mị, phù chú chực chờ xé x á c ta thành từng mảnh.
Lời tra hỏi còn vang rền bên tai, ta lại thản nhiên giãn mày nở nụ cười an lành:
“Nhận, tội gì ta cũng nhận! Nhiệm vụ gấp, thời gian không chờ đợi ai, mau ra tay để ta hồn phi phách tán đi cho kịp giờ!”
Bách Hợp, Khác
Hoa Ký Ức
Truyện được dịch từ cuốn Remain สิ่งที่เ หลืออยู่ (Những Gì Còn Lại) của tác giả ดอก ไม้แห่งคว ามทรงจำ (Hoa Ký Ức)
Tóm lược: Biết rằng một ngày nào đó ta phải chia xa, nhưng con tim lại không thể ngăn được điều ấy. Dù thực tại vẫn luôn nhắc nhở ta phải tỉnh táo, nhưng trái tim đã trót lún sâu ấy lại chẳng thể nào gạt bỏ hình bóng của em...
Đô Thị, Đam Mỹ
Tuyến Tính Đại Tạ
Hạ Dương Ba yêu thầm Hứa Ngụy Trì mười năm.
Cũng chỉ mình Hạ Dương Ba biết chuyện này.
Nhưng bốn mươi hai tiếng sau đám cưới của Hứa Ngụy Trì, chuyện này bị người thứ hai biết tới.
Người thứ hai này là Lưu Nhất Hàng.
Thiện ác có báo, thiên đạo luân hồi, không tin ngẩng đầu nhìn xem, trời xanh không bỏ qua cho ai!
Cung Đấu, Nữ Cường, Gia Đấu, Cổ Đại, Sủng
Khuyết Danh
Ta đã trót yêu một ám vệ.
Khi ta đem lời này thưa cùng hoàng huynh, ngón tay người vẫn thản nhiên lật giở trang sách, chỉ khẽ cất lời: “Chữ ‘thích\’ trong lời muội, ý nên giải nghĩa ra sao cho phải?”
Đương nhiên, cách hiểu của hoàng huynh, kẻ sở hữu tam cung lục viện giai lệ ba nghìn, khác xa ta. Trong mắt người, hình ảnh một vị công chúa chưa xuất giá như ta rốt cuộc là gì?
Chẳng lẽ bởi ta mãi chưa chịu kết tóc se duyên, bị người trong ngoài cung cấm trêu ghẹo thành “lão công chúa”, nên người cho rằng ta đã đến độ chẳng thể kiềm chế nổi nữa ư?
Hoàng huynh hoàn toàn chẳng mảy may phản ứng với lời vặn hỏi của ta. Người chẳng hỏi đó là ám vệ nào, chỉ lạnh lùng phán một câu về phía bóng tối trong điện: “Đưa hắn đi đi.”
Rồi phất tay áo, ý muốn đuổi ta.
Ta biết, chuyện này đã thành. Lân- tổ chức ám vệ hoàng gia độc nhất vô nhị, được Thái Tổ khai quốc dày công vun trồng, thủ lĩnh của tổ chức vĩnh viễn ẩn mình trong bóng tối sau lưng thiên tử.
Trên đường trở về, tâm tư ta chẳng lấy gì làm hoan hỉ. Hoàng huynh chấp thuận quá nhanh, tựa như ta đòi người món đồ chơi trẻ con vậy. Người cho rằng ta lại muốn một món đồ tiêu khiển nhỏ bé. Muội muội của thiên tử, công chúa tôn quý, muốn một ám vệ làm kẻ hầu cận, quả là chuyện nhỏ đến không thể nhỏ hơn.
Nhưng ta thực lòng ái mộ hắn, A Cửu, ám vệ đã bảo hộ ta từ thuở còn thơ ấu.
Mẫu thân ta và hoàng huynh, chính là Quý phi được tiên hoàng sủng ái nhất. Khi hoàng huynh cất tiếng khóc chào đời, trong cung rộ lên lời đồn đãi, nói rằng Tam hoàng tử sẽ uy hiếp vị trí thái tử của Hoàng hậu. Lời đồn này đã khiến mẫu phi và hoàng huynh phải chịu không ít khổ sở, không biết bao nhiêu là dày vò.
May mắn thay, tiên hoàng đã phá lệ ban cho mẫu phi và hoàng huynh ám vệ của Lân, nhờ đó hoàng huynh mới bình an trưởng thành, còn ta cũng có thể chào đời một cách an toàn.
Khi sinh ta, mẫu phi suýt chút nữa hồn lìa khỏi xác. Tiên hoàng đã túc trực ba ngày ba đêm. Ta cũng nhờ họa mà được phúc, trở thành vị công chúa duy nhất trong số các tỷ muội có thị vệ riêng.
