Truyện đã hoàn thiện
Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước
Điềm Cao Miêu Miêu
Tống Thời Hạ xuyên sách rồi.
Lúc trong đầu vang lên một giọng máy nói cho cô biết "Tống Thời Hạ" của thế giới song song muốn trao đổi cuộc đời với mình, cô đồng ý không chút do dự.
Biết là xuyên sách, cô lại khá thả lỏng.
Từ khi phát hiện trên người có không gian linh tuyền, cô bèn nghỉ học đi gây dựng sự nghiệp, mở một quán trà dưỡng sinh cao cấp kiêm bán lá trà, tiếp xúc không ít nhân vật lớn.
Tuy kiếm được không ít của cải, nhưng cô còn trẻ mà đã bị suy nhược thần kinh, cũng cực kỳ mê mang với tương lai.
Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Sủng
Toàn Nhị
[Cô gái trầm lặng + Đại lão lạnh lùng + Chênh lệch tuổi tác + Giấu giếm + Lừa dối]
Ôn Nhiễm từ nhỏ đã ngoan ngoãn, suốt hai mươi hai năm cuộc đời, lần phản nghịch duy nhất của cô chính là để giành lại di vật của ông nội. Cô giấu đi thân phận, trở về nước, trở thành một nhà thiết kế trang sức sơ cấp. Rời khỏi vòng bảo bọc của gia đình, từng bước của Ôn Nhiễm đều đầy khó khăn.
Nhan Vọng Thư lạnh lùng, cao ngạo, tâm cơ thâm trầm, thủ đoạn tàn nhẫn. Nhưng dù biết rõ thân phận của Ôn Nhiễm, anh vẫn mềm lòng với cô, cẩn thận nâng niu đóa hoa trong nhà kính này.
Anh dạy cô cách sinh tồn, dạy cô cách vượt qua giới hạn của bản thân, dạy cô cách yêu anh.
Trước đây, tại một ngôi chùa, Ôn Nhiễm nhìn Nhan Vọng Thư: “Trông anh chẳng giống người tin Phật chút nào.”
Nhan Vọng Thư mang sự ngông cuồng của riêng mình: “Đó chỉ là những niềm tin hư ảo. Chỉ khi không thể chống lại hiện thực người ta mới đi tin những thứ này. Còn anh chỉ tin chính mình.”
Về sau.
Ba quỳ một lạy, bước qua 1088 bậc thang.
Cầu mong người tôi yêu bình an vô sự.
Tôi nguyện năm nào cũng làm vậy.
Chỉ mong cô ấy mãi mãi bình an.
Ngôn Tình, Đô Thị
Khuyết Danh
Khi Chu Tự Tân còn là một chàng trai nghèo, tôi đã thích anh ấy.
Tôi giúp anh kiện người cha dượng nghiện rượu và bạo lực.
Tôi đưa anh thoát khỏi căn nhà ổ chuột ẩm mốc và cuộc sống đầy tuyệt vọng.
Tôi là người xoa dịu những vết thương trên lưng anh, là người luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ có tương lai.
Tôi không phải bông hồng trắng nổi bật của Đại học A, nhưng lại là người chấp nhận ăn mì gói với anh, đeo một chiếc nhẫn giản đơn vài trăm ngàn thay vì kim cương.
Tôi là người đồng hành với anh suốt chặng đường gian khó, chứng kiến anh từ một chàng trai trắng tay trở thành một thương gia nổi bật.
Mười năm sau ngày kết hôn, tôi đến buổi họp lớp để đón anh về nhà.
Phòng tiệc rộn ràng tiếng cười nói. Tôi đứng ở cửa, lặng lẽ nhìn anh giữa đám đông.
Có người châm chọc hỏi:
“Tổng giám đốc Chu đúng là có phúc. Từng là chàng trai nghèo, giờ lại cưới được bông hồng trắng xinh đẹp nhất Đại học A.”
Chu Tự Tân bật cười. Anh siết chặt eo cô thư ký thực tập trẻ trung bên cạnh, rồi thản nhiên nói:
“Bông hồng trắng à?”
“Tiếc là giờ cô ấy... già rồi.”
Huyền Huyễn, Đam Mỹ, Sủng
Tuyết Địa Kim Lũ
Thể loại: Original, đam mỹ, 1×1, niên thượng, thần bí ly kỳ, tình yêu duy nhất, ngọt ngào, đáng yêu, HE,...
Giới thiệu:
Lâm Miêu có một siêu năng lực, rằng từ nhỏ cậu có thể nghe hiểu tiếng mèo.
Tuy không phải năng lực siêu phàm gì cho cam, nhưng Lâm Miêu rất thích nó.
Cậu thà ngồi không kêu meo meo với mèo, còn hơn là nói chuyện với người khác.
Nhờ có siêu năng lực này mà Lâm Miêu hiểu mèo như lòng bàn tay, lên đại học, cậu gia nhập Hội cứu trợ mèo hoang.
Đồng thời cũng biết được rất nhiều chuyện liên quan đến loài mèo.
Ví dụ như:
Đa số mèo đều không hiểu tiếng người, bọn chúng chỉ biết mấy chữ như "ăn cơm", "đồ ăn vặt" thôi.
Hơn nữa, có rất nhiều trường hợp mèo vẫn nghe hiểu, nhưng chúng chả thèm quan tâm tới bọn "sen hốt cớt" này đâu.
Đa số mèo có suy nghĩ rất đơn giản, tiếng kêu meo meo cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Nếu mà dịch ra thì chỉ có: "Hôm nay trời đẹp ghê", "Chưa ăn no nữa".
Một ngày nọ, cậu gặp được một con mèo cam nói rất nhiều câu sến súa.
Câu đầu tiên con mèo đó nói là: "Meo~~" Vợ ơi! Mau sờ anh đi!
Lâm Miêu: Phụt.
Cậu từng thấy mèo kêu mình là sen hốt cớt, thú hai chân, nhưng gọi vợ thì hơi lạ à nha?!
Sau này, cậu còn nghe được nhiều lời kì cục hơn từ miệng con mèo này nữa.
Nhưng nó chỉ là mèo thôi, mèo thì có ý gì xấu xa đâu~
Cùng lắm là do con mèo mập này khá thông minh đi nhỉ.
Lâm Miêu tỏ thái độ hiền từ, đưa tay xoa đầu nhóc mèo: "Cục cưng ngoan quá, ăn nhiều lên nào."
——
Sau này, Lâm Miêu làm quen được với một chàng trai tên Lan Thâm thông qua hoạt động tình nguyện của Hội cứu trợ.
Đôi mắt đong đầy ý cười đó, cực kì giống với ánh mắt của con mèo mập chuyên tuôn ra những lời kì quái ấy.
Lâm Miêu: Không đời nào, không đời nào, chắc là ảo giác của mình thôi.
Tiếp xúc được một thời gian, trực giác về thái độ khác lạ của Lan Thâm đối với mình càng ngày mãnh liệt. Lâm Miêu quyết định âm thầm kéo giãn khoảng cách giữa cả hai.
Tối hôm đó, cậu lại thấy con mèo đó chạy tới bất mãn lên án.
Mèo mập: "Mèo méo meo meo~" Vợ à, ban ngày em lạnh lùng quá hu hu hu.
Rầm.
Lâm Miêu té ghế.
——
Tên gốc của truyện là "Bé mèo âm mưu đen tối".
Giới thiệu vắn tắt: Bé mèo yêu thầm mình ngần ấy năm á?!
Dàn ý: Xin đừng nuôi mèo vì hứng thú nhất thời, hãy nhận nuôi thay vì mua chúng.
Nữ Cường, Cổ Đại
Phỉ Trác
Nửa đêm, ta bị lưu manh nửa đêm tập kích quấy rối, quan phủ lại nói là việc nhà không quản được.
Thế là ta mua ba tên s,á,t n,h,â,n về làm người nhà.
Đại ca là tên thổ phỉ mặt sẹo, tiểu muội là ả hoa khôi điên dại, còn có một mẫu thân ho ra máu.
Đêm ấy, tên lưu manh lại lẻn vào nhà ta.
Vừa vén chăn lên, một nhà chúng ta chỉnh tề, cười khanh khách:
"Việc nhà sao quan phủ quản được!"
Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Sủng
Băng Dữ Nịnh Mông
Trì Oánh không thể tin tưởng được một ngày nọ cô có thể chứng kiến một màn huyền huyễn như là búp bê vải có thể nói chuyện.
Mà còn nói rất rõ ràng rành mạch như thế này: "Tôi là linh hồn của Lạc Minh Dịch, tạm thời trú trong đồ vật này. Nhưng không phải linh hồn ở thời điểm hiện tại, mà là của 3 tháng trong tương lai. Ba tháng sau, tôi sẽ bị ám toán"
"Thỉnh cầu cô, trong vòng ba tháng này, hãy cứu tôi với! Nhưng mà, tôi là kiểu người cực kì đa nghi, ngạo mạn vô lễ, tính tình táo bạo, khó có thể tiếp cận, dùng cách trực tiếp nói chắc chắn tôi sẽ không tin. Nếu là bạn gái tôi nói, tôi ắt hẳn sẽ nghe"
"Cho nên làm ơn hãy lừa gạt cảm tình của tôi, làm tôi yêu cô, tôi mới có khả năng tin tưởng cô!"
"Nếu tôi có thể sống sót, tài sản chia cho cô một nửa."
Không lâu sau, mọi người kinh ngạc phát hiện, quốc dân lão công luôn luôn khó tiếp cận Lạc Minh Dịch hắn cứ nhiên bị tiểu trợ lý hoả tốc thu phục.
Người bên cạnh sôi nổi thỉnh giáo luyến ái bí tịch(*),Trì Oánh chỉ là cười mà không nói.
(*) Bí kíp yêu đương.
Cô tổng không thể nói với họ, là bản thân Lạc Minh Dịch tự tay dạy cô thu phục chính hắn như thế nào đi?
Huyền Huyễn, Đam Mỹ, Dị Năng
CalyB
Kellen Woods lớn lên mà không hề biết đến thế giới bình thường. Khi anh biết đi, mẹ và cha anh đã đóng nhiều cánh cổng nghiêm trọng đe dọa đến sự an toàn của quê hương anh. Khi chị gái anh chào đời, họ đã nổi tiếng khắp thế giới.
Vì vậy, thế giới nín thở chờ đợi khi Kellen và chị gái anh trưởng thành, chờ đợi xem họ sẽ thức tỉnh sức mạnh nào.
Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước, Khác, Sủng
Thư Thiển Ngữ
Vân Thiển Nguyệt bất ngờ nổi tiếng, nhưng vừa tham gia chương trình lại bị bắt gặp đang nôn nghén ngay trên sóng livestream. Cư dân mạng xôn xao đoán già đoán non: Ai mới là cha của đứa bé?
Còn Vân Thiển Nguyệt thì nhìn bản cam kết bảo mật của tổ chương trình, trong lòng thầm mắng: Chỉ là một show hẹn hò thôi mà, đến mang thai rồi cũng không được giải ước à?
Thế là cô đành dè dặt, cẩn trọng từng bước, chỉ sợ khán giả phát hiện ra ảnh đế Cảnh Vọng Thư – người cùng tham gia chương trình – chính là bạn trai cũ đồng thời cũng là cha đứa bé trong bụng cô.
Ảnh đế Cảnh Vọng Thư, người bị fan tưởng sẽ độc thân cả đời, không ngờ vừa lên sóng đã bị bóc mẽ là điển hình của “tiêu chuẩn kép” trứ danh.
Khán giả cười nghiêng ngả:
“Chúng tôi thích nhất là xem hai người giả vờ không quen biết đấy!”
Ngôn Tình, Trọng Sinh, Điền Văn, Sủng
Hạ Vãn Ca
Giang Nguyệt Vi sau khi chết mới phát hiện mình chỉ là nữ phụ vật hy sinh trong một cuốn truyện niên đại. Chồng cô từ lâu đã yêu người khác, lại còn lấy cớ cô không thể sinh con để ép ly hôn.
Sống lại một đời, cô không còn mềm yếu cam chịu. Cầm trên tay bức thư tình giữa chồng cũ và tiểu tam, Giang Nguyệt Vi thản nhiên ký đơn ly hôn – nhưng lần này, kẻ phản bội phải tay trắng rời khỏi căn nhà!
Không ngờ, ngày ly hôn cũng là ngày cô gặp Tưởng Chính Hoa. Hai người đồng cảnh ngộ quyết định “chắp vá tạm bợ”, ai dè lại thật lòng bên nhau.
Tưởng Chính Hoa, tiểu đoàn trưởng lạnh lùng nghiêm khắc, nay lại bị đồn là người “sợ vợ có tiếng”. Còn Giang Nguyệt Vi, từ người phụ nữ bị bỏ rơi trở thành vợ anh hùng, thi đậu đại học, mang thai, sống một cuộc đời khiến ai nấy tròn mắt kinh ngạc.
Kiếp này, cô không chỉ sống lại—mà còn sống tốt hơn tất cả bọn họ!
Đô Thị, Linh Dị, Dị Năng, Nữ Cường, Khác
Khuyết Danh
Trích đoạn:
Tô Dung nghiêng đầu nhìn bên ngoài qua cửa sổ thủy tinh, vốn sắc mặt bình tĩnh đột nhiên bị phá vỡ.
Không biết từ lúc nào, bên ngoài cửa sổ có một tầng sương mù nhàn nhạt dâng lên, phía sau sương mù, cây cối đã trở nên mơ hồ không thấy rõ, đen nhánh cao gầy một mảnh, thật giống như tay chân vặn vẹo. Lấy mắt thường có thể thấy sương mù đang trở nên dày đặc, trong chớp mắt đã không nhìn thấy rõ cảnh sắc phía xa.
Không chỉ có một mình cô chú ý vấn đề này, một bà bác bên cạnh cũng bày ra vẻ mặt kinh hoàng, giọng nói chói tai, mang theo chút run rẩy: "Ông trời của tôi ơi, sương mù ở bên ngoài đâu ra thế?"
Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Sủng
Vinh Cẩn
Tác giả: Vinh Cẩn
Chuyển ngữ: Ve Sa Lai
Designer: Jo Malone
Tag: 1Vs1, Cưng chiều, Đô thị tình duyên, HE, Hiện đại, Nghiệp giới tinh anh, Ngôn Tình, Ngọt, Song xử,
Tổng số chương: 50
Giới thiệu
“Kỳ Trừng, chỉ khi em xuất hiện, đất cằn hoang sơ nơi lòng anh mới hóa thành núi sông lộng lẫy.”
— Người người đều biết cậu Ba nhà họ Bùi chẳng hề bận tâm đến sự nghiệp của dòng họ nhà mình, chỉ đam mê cháy bỏng mỗi trò đua xe.
“Bùi Dư Yến, cậu tính dành cả đời cho xe đua à?”
“Thế thì có sao, xe đua chính là bạn gái của tôi.”
Mãi đến khi Bùi Dư Yến mang về một bức tranh chữ và một người phụ nữ. Mọi người mới sôi nổi cảm khái: “Chà, cậu Ba nhà họ Bùi cũng có ngày bại trong tay một cô gái rồi.”
Ngôn Tình, Trọng Sinh, Nữ Cường, Cổ Đại, Sủng
Vương Hảo Hảo
Kiếp trước, ta nhắm mắt xuôi tay trên giường sinh nở, còn kẻ đáng ra phải chịu tang ta lại vội vã khoác lên mình bộ tân hôn rực rỡ.
Thời khắc ta hấp hối, phu quân ta tay đã cầm sẵn thiệp cưới mới, tay kia còn ung dung điểm trang cho người kế muội.
Huynh trưởng tay nâng thánh chỉ, khẽ cất tiếng cười nhạt:
“Hoàng thượng lại muốn Thẩm gia chúng ta tiến cúng thêm một vị đích nữ để kết tình thông gia.”
Ta được tái sinh, đúng vào cái lúc ả ta đang ôm mặt, điêu ngoa giả dạng bị ta hãm hại.
Không một chút do dự, ta xoay cổ tay, đem cây trâm vàng ròng ấn mạnh lên gò má mịn màng của ả, khiến làn da trắng sứ kia tức khắc lõm sâu.
“Đã muốn dựng nên cái tiếng ác độc cho vị đích nữ này,”
Ta kề sát vành tai ả, thì thầm bằng một giọng cười khẽ, đủ lạnh lẽo để máu từ vết trâm rỉ ra từng giọt:
“Thì ít nhất cũng phải nhuốm chút máu tươi mới xứng danh chứ.”
Đam Mỹ, Cổ Đại, Khác
Y Hu Hi Áp
Hán Việt: Tháp cách lí
Tác giả: Y Hu Hi Áp
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, HE , Chủ công , Cưới trước yêu sau , Cung đình hầu tước , Nhẹ nhàng , Cải trang giả dạng , Duyên trời tác hợp , 1v1 , Mỹ công
CP: Tang Lam (công) × Tạ Lưu Đình (thụ)
Văn án
Năm thứ mười kể từ khi Mạc Bắc quy thuận, theo một đạo thánh chỉ do Hoàng đế Đại Thịnh ban ra, Mạc Bắc vương bị ép phải dâng lên một trong hai viên ngọc quý nhất trong tay mình - Tang Lan công chúa.
Thiên hạ đều biết, Mạc Bắc vương đối với đôi long phượng thai dưới gối mình yêu quý nhường nào. Mà đạo thánh chỉ này, dẫu lời lẽ hoa mỹ đến đâu, cũng chỉ là lời cảnh cáo lạnh lùng từ Đại Thịnh đế vương. Song thế lực cách biệt, "công chúa" cuối cùng vẫn phải nhẫn nhịn bước lên con đường hòa thân đầy gian truân.
...
Tang Lam, người thay thế trưởng tỷ đang hôn mê, mang thân nam tử khoác áo phượng giá gả đến Đại Thịnh, chỉ cầu một việc đơn giản: ẩn nhẫn giữ kín thân phận, thuận lợi khiến vị Ngũ hoàng tử nghe đồn bệnh nặng, cố chấp lại sống ẩn nhẫn kia từ từ lụi tàn, để rồi cậu có thể mượn cớ chết giả, trở về cố thổ, trở lại làm cánh ưng tự do bay lượn trên thảo nguyên.
Y là cơn gió của Mạc Bắc, là đóa tháp cách kiêu hãnh nở rộ dưới trời rộng cỏ dài, là kẻ sinh ra để không bị ràng buộc bởi bất kỳ ai.
Thế nhưng - sự đời không như toan tính, Tang Lam rốt cuộc tính sai rồi, lại tính quá đơn giản, quá thuận lợi.
Tạ Lưu Đình vốn tưởng, bản thân và vị công chúa gả đến từ phương Bắc ấy sẽ chỉ là khách qua đường trong đời nhau, nhiều lắm cũng chỉ là cùng sống dưới một mái hiên, tôn trọng nhau như khách. Hắn từng nghĩ, đối phương bất quá là một quân cờ tốt trong ván cờ đã bày.
Nhưng từng lần tiếp cận, từng hồi thử thăm, thứ đổi lại không phải là lợi dụng lạnh lùng, mà là từng chút không thể khống chế được rung động, là từng bước sa vào, tình cảm len lỏi tự lúc nào chẳng hay.
Cặp mắt từng giấu kín dã tâm kia, đến cuối cùng trong đáy mắt chỉ còn bóng hình một người. Lang sói Trung Nguyên dùng hết mọi thủ đoạn, chung quy cũng khiến cánh ưng của Mạc Bắc, rơi vào vòng tay hắn.
...
Về sau, đóa tháp cách kia muốn theo gió quay lại cõi thảo nguyên mênh mông, lại bị người kia nắm chặt trong tay, không chút buông lơi.
"Nếu muốn Mạc Bắc vĩnh viễn an bình, muốn Đại Thịnh và thảo nguyên không còn khói lửa chiến tranh, vậy thì-"
"Ở lại nơi này."
"Làm Hoàng hậu của ta."
...
*Dương quang tiêu sái vương tử công (Lang Tam) × trước nhã nhặn lễ độ giả ốm yếu sau hắc hóa điên cuồng hoàng tử thụ (Tạ Lưu Đình)
*Thiên công, hstc đến hỗ sủng nhảy hố vô tư.
*Ẻm như một mặt trời nhỏ, ẻm bản lĩnh, ẻm ấm áp, ẻm lương thiện mà lại cực ngoan ngoãn với ảnh. Còn ảnh thì là chỗ dựa kiên cường vững chãi, ảnh ôn nhu, ảnh tinh tế, ảnh quan tâm, chu toàn cho ẻm đến từng điều nhỏ nhặt nhất.
Cưu Sâm
Sau khi bị nhà họ Vệ từ hôn, người người đều nói ta thất đức, nên mới bị Vệ Chiếu chán ghét.
Khi ta bệnh đến ho ra máu, bị lão phu nhân đuổi đến trang viện, mặc kệ sống chết.
Chính là Tam hoàng tử Phối Lăng, từ trên ngựa cúi mình trao cho ta một cành thược dược đỏ, mỉm cười hỏi rằng: “Nếu nàng không chê, có nguyện gả cho ta chăng?”
Về sau, Phối Lăng bị nhốt vào ngục, ai nấy đều tránh như tránh ôn dịch.
Chỉ có ta, tự xin vào cung làm nữ y thị, chẳng màng lễ giáo nam nữ, không sợ điều tiếng thị phi, dốc hết y thuật cả đời để giữ lấy tính mạng cho hắn.
Thế nhưng hôm nay, ta đội mưa đưa thuốc đến, lại nghe được hắn oán trách với Vệ Chiếu:
“Ngày ấy bảo ngươi từ hôn, ta cầu cưới nàng ấy, là để nàng ấy hết lòng vì mẫu phi ta mà bán mạng.”
“Giờ nàng ấy cũng đến tuổi rời cung thành thân, phụ hoàng lại có ý lập ta làm Thái tử, hôn sự này làm sao hối được?”
Lúc ấy ta mới hay, hắn xưa nay vẫn chê ta xuất thân hèn mọn, chê ta không đoan trang cao quý như những tiểu thư khuê các khác.
Tay của các quý nữ thì pha trà chế hương, không bao giờ cùng nam nhân ở chung một phòng.
Còn tay ta đã chạm qua xương gãy t.h.ị.t thối, canh giữ bên thân thể sốt cao của hắn suốt bao ngày đêm.
Thấy ta dầm mưa quay về, ôm thuốc thất thần như kẻ mất hồn, Thượng thực cục Chú Chú chỉ cười mà rằng:
“Mười ngày nữa là đến ngày cô nương rời cung rồi, từ nay chẳng còn ai quản con khỉ nhỏ ngươi chạy đi đâu nữa.”
“Chỉ không biết lúc nào cô cô ta đây mới được uống chén rượu hỉ của Vương phi đây?”
Ta ôm chén canh tử tô gừng cay đắng đến tê lòng, cúi đầu, nghiêm túc nghĩ một hồi:
“Cô cô, ta không rời cung.”
