Truyện đã hoàn thiện
Đô Thị, Đam Mỹ, Khác, Sủng
Nguyên Ma Ma Ma
Thể loại: nguyên sang, đam mỹ, hiện đại, niên hạ, hào môn thế gia, cưới trước yêu sau, chủ thụ, tình cảm, ngọt sủng, 1v1, HE
Niên hạ nhiều tiền, phúc hắc, lưu manh tổng tài công (Sở Thanh Phong) x Xinh đẹp, độc lập, bác sĩ thụ (Tạ Phỉ)
Một người chưa từng chịu khổ mong muốn nếm thử vị đắng của tình yêu x Một người mạnh miệng nhưng nội tâm ngọt ngào, yêu tiền
Độ dài: 45 chương + Phiên ngoại
Edit: anhii79
Giới thiệu
Tạ Phỉ đi xem mắt.
Đối tượng nhỏ hơn anh, sự nghiệp thành công, đẹp trai giàu có, toàn thân toát lên khí chất tổng tài mạnh mẽ khiến người ta muốn quỳ rạp dưới chân. Đây là một người chồng lý tưởng không thể hoàn hảo hơn.
Sở Thanh Phong: "Thay vì dành thời gian tìm hiểu và hòa hợp trước hôn nhân, chi bằng để dành nó sau khi kết hôn. Chúng ta kết hôn đi."
Tạ Phỉ: "Có phải vội vàng quá không?".
Sở Thanh Phong không chút do dự bán đứng cháu trai: "Nói ra thì chúng ta cũng có duyên lắm đấy. Anh và Dương Ngạn Trạch là đồng nghiệp, mà tôi lại là cậu ruột của nó."
Tạ Phỉ và Dương Ngạn Trạch vốn đã khắc khẩu, từ ngày đầu nhập học đại học đến khi cùng nhau vào Bệnh viện trực thuộc Đại học B, đã đối đầu suốt mười mấy năm, như nước với lửa không đội trời chung. Nghe xong câu này, Tạ Phỉ không còn chút do dự nào nữa.
Kết hôn! Nhất định phải kết hôn!
Để Dương Ngạn Trạch phải gọi anh là "mợ nhỏ”!
—
Dương Ngạn Trạch nghe tin cậu ruột kết hôn, hí hửng xách túi lớn túi nhỏ về nhà tặng quà mừng. Kết quả vừa bước vào cửa, anh ta liền chạm mắt với người đang được Sở Thanh Phong ôm trong lòng.
Dương Ngạn Trạch như bị sét đánh giữa trời quang, túi quà trên tay rơi lả tả xuống đất.
"...Tạ... Tạ Phỉ? Sao cậu lại ở đây?"
Sở Thanh Phong: "Làm quen chút đi, đây là mợ nhỏ của cháu."
Tạ Phỉ xoay nhẹ chiếc nhẫn cưới trên tay trái, bày ra dáng vẻ trưởng bối rộng lượng không chấp nhặt với vãn bối: "Chuyện trước kia cứ để nó qua đi. Người một nhà không nói hai lời. Chúng ta làm hòa nhé, cháu trai lớn."
Dương Ngạn Trạch tức đến hộc máu.
Tạ Phỉ ôm lấy eo Sở Thanh Phong, ngước lên hỏi: "Chồng ơi, vãn bối nhà em sao lại vô lễ thế này?"
Sở Thanh Phong: "A Trạch."
Dương Ngạn Trạch nghiến răng nghiến lợi: "Chào! Mợ! Nhỏ!!”
—
Sở Thanh Phong đi công tác nhiều ngày, hôm nay về sớm hơn dự kiến. Hắn giữ chặt vòng eo thon thả, đầu lưỡi mơn trớn vết bớt như cánh hoa anh đào nhạt màu lại giống như đang tàn nhẫn nghiền nát vết bớt kia.
Sau đó, hắn dịu dàng lau đi những giọt nước mắt sinh lý trên khóe mắt Tạ Phỉ.
"Xin lỗi, có hơi mất kiểm soát."
Tạ Phỉ thuần thục giơ ba ngón tay, xoa nhẹ: "Bớt nói lời vô ích đi."
Sở Thanh Phong khẽ cười: "Khối vàng to có muốn không?"
Người ngoài đều nghĩ bọn họ là một đôi kết hôn chóng vánh. Chỉ riêng Sở Thanh Phong biết rõ—
Thiên đường hay vực thẳm, tất cả chỉ phụ thuộc vào một ý niệm của Tạ Phỉ.
Mười năm trước đã là như vậy.
Ngôn Tình, Đô Thị, Sủng
Cận Hi
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Giới giải trí, Hào môn thế gia, Nhẹ nhàng, Đô thị tình duyên, Thị giác nữ chủ
Văn án:
Kết hôn nửa năm, Tần Mạn ngoài ý muốn phát hiện rằng, tận sâu trong lòng Hách Nghiễn Trì luôn có một "bạch nguyệt quang" mà cô vĩnh viễn không thể sánh kịp. Cô bỗng có thêm một chí hướng mới trong đời:
—— Ly hôn với Hách Nghiễn Trì.
Chuyện yêu đương thế thân, ai thích thì nhận, còn cô thì tuyệt đối không!
Thế nhưng Hách tổng lại tuyên bố: "Gia quy của nhà họ Hách, không có chuyện ly hôn, chỉ có quả phụ."
*
Là một ca sĩ kém nổi, gần như trong suốt trong giới giải trí, Tần Mạn chưa từng nghĩ rằng có một ngày mình sẽ leo lên hot search, mà nguyên nhân không phải nhờ ca khúc hay album mới, mà là... bị paparazzi chụp được hình ảnh ra vào khu biệt thự xa hoa, ngầm ám chỉ cô đang được bao nuôi bởi đại gia nào đó.
Tần Mạn bật cười, liếc mắt trợn trắng, rồi dứt khoát đăng một dòng Weibo: “Đại gia, xin được nương tựa @Hách Nghiễn Trì.”
Vài phút sau, vị "đại gia" nọ lập tức chia sẻ lại bài viết và trả lời: “Ừ, phu nhân Hách tùy ý.”
Cư dân mạng lập tức "nổ tung", bàn tán không ngớt.
Cho đến một ngày, có người đào được tài khoản phụ trên Weibo của Hách Nghiễn Trì, bên trong là những dòng ghi chú đầy chân thành về Tần Mạn.
Bài viết của tài khoản Cranberry (Nam việt quất): "Cô ấy rạng rỡ, đôi khi hơi bướng bỉnh, thích mọi thứ liên quan đến dâu tây, không thích trời mưa, không thích rau mùi, không thích màu hồng, không thích giao tiếp xã hội, có ba mục tiêu lớn: nằm yên không làm gì, có tiền không hết, và sống trọn đời với tôi, tôi luôn phục tùng cô ấy, trung thành với cô ấy."
Tần Mạn bàng hoàng nhận ra, hóa ra vai hề chính là cô.
Bạch nguyệt quang trong lòng Hách Nghiễn Trì, trước kia là cô, hiện tại là cô, và tương lai... cũng chỉ có thể là cô.
Đam Mỹ, Cổ Đại, Hệ Thống
Hạnh Dao Vị Vãn
Thể loại: Đam mỹ, Cổ đại, Chủ công, Hệ thống, Cung đình hầu tước, Cường cường, HE.
CP: Thu Minh Thù (công) x Hoàn Ý (thụ)
Giới thiệu
Xuyên không vào hậu cung làm nam phi, Thu Minh Thù nhận được: vẻ đẹp khuynh quốc khuynh thành khó phân nam nữ, thân thể liễu yếu đào tơ đụng cái là vỡ, một vị hoàng đế bệ hạ tính cách cổ quái và một hệ thống yêu phi chuyên gây họa.
Hệ thống: Chỉ cần chăm chỉ diễn trò, tích lũy điểm yêu phi, tăng level thu thập kỹ năng, ngươi mới có thể sống sót ở thế giới này.
Thu Minh Thù: ...Tao sợ còn chưa level max đã bị bệ hạ chém đầu vì lố bịch quá rồi!
Chủ công. Yêu phi là công.
Tiên Hiệp, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Hài Hước, Khác, Nữ Phụ, Sủng, Hệ Thống
Kỳ Anh
Tác giả: Kỳ Anh
Tran / Editor: AI_Mâm đa quả
Beta: AI_Hải Quỳ
Thể loại: Hài hước, Xuyên sách, Hệ thống, Tiên hiệp, Huyền huyễn, Nữ phụ, Sủng Ngọt, Chữa lành, Sạch, Chậm nhiệt
Độ dài: 145
Giới thiệu
Sau khi xuyên vào truyện tu tiên dành cho nam, Ninh Ninh vốn định cẩn thận đi theo nội dung cốt truyện, chẳng ngờ phát hiện thế giới này không ổn lắm.
Bên trong sư môn, sư huynh dùng chân trái đạp chân phải lên trời (*), sư tỷ kiếm tiền bằng cách bán sách đồng nhân của Trưởng lão tông môn, sư tôn nghèo tới mức làm người ta tức điên hơn, ngày nào cũng uống Bạch Khai từ tám mươi hai năm trước.
(*) Chân trái đạp chân phải lên trời (tả cước đặng hữu cước thượng thiên): Xuất phát từ bộ phim Anh Hùng Xạ Điêu của Kim Dung, chỉ một loại võ đẹp mắt khiến người xem thích thú, trên thực tế không có thật. Nó được nhiều người dùng để chỉ sự vô lý của tiểu thuyết Kim Dung.
Bên ngoài sư môn, Phật tu khổ luyện công pháp mà niệm kinh như hát rap, mồm miệng có thể tóe ra lửa; Kiếm tu yêu kiếm như vợ, giành giật trở thành hoa khôi để nuôi vợ sống tạm, chuyện tình yêu cảm động đất trời; Nhạc tu thì dùng chuông chùa làm vũ khí, giỏi nhất trong việc vung cán chuông đập người ta.
Ninh Ninh: …
Hết thuốc chữa rồi, hủy diệt đi, sớm muộn gì giới Tu chân cũng xong đời.
*
Ninh Ninh xuyên thành tiểu sư muội độc ác trong truyện tu tiên.
Nếu muốn sống, nàng phải liên tục tìm đường chết theo nội dung cốt truyện ban đầu.
Đối tượng chinh phục đầu tiên: Đại sư huynh thanh cao như trăng.
Sư huynh là kiếm cốt trời sinh, tu vi hàng đầu. Ninh Ninh hẹn người ta gặp riêng vào buổi đêm khuya khoắt, tới nơi thì đối phương cười khẽ gật đầu: "Muội muốn học một chút... chuyện khác ở tuổi của muội ư?"
Vậy nên trong đêm khuya mịt mù, đại sư huynh cầm ra nguyên một bộ kiếm pháp với độ khó cực cực kì cao. Ninh Ninh bị ép phải khổ luyện cả đêm, mệt tới mức thành một con chó co quắp, lòng như tro tàn.
Đối tượng chinh phục thứ hai: Trưởng lão xinh đẹp lạnh lùng.
Toàn bộ tu vi của Trưởng lão đều bị phá hủy sau trận đại chiến, tĩnh dưỡng một mình trong núi.
Nhân lúc hắn đánh đàn, Ninh Ninh vốn định bước lên phá đám. Ai ngờ nàng ngửi thấy mùi hoa độc, thành ra không thể động đậy, đau đớn không sao chịu nổi, hứng gió chảy nước mắt ròng ròng.
Trưởng lão nhìn dòng lệ ấy, cảm thấy hắn đã vô tình gặp được tri âm. Nàng càng khóc thì hắn càng hạnh phúc, thiếu điều múa tay chơi bài "May mắn tới" để ăn mừng.
Đối tượng chinh phục thứ ba: Tiểu sư đệ liều lĩnh quái gở.
Đây vốn là nam chính trong tiểu thuyết gốc. Sư đệ sinh ra trong hoàn cảnh nghèo khó, huyết mạch không thuần, hứng chịu đủ sự kỳ thị ở môn phái, bị bắt nạt tới mức thương tích đầy người.
Ninh Ninh đập vỡ nước suối tiên hắn dùng để chữa thương, chẳng ngờ nước suối đã bị người ta đổi thành kịch độc ăn mòn từ bao giờ. Nước bắn tung tóe khắp chân nàng.
Chàng thiếu niên cụp mắt quỳ xuống, lau vết máu trên bắp chân nàng: “Sao lại giúp ta?”
Sau khi cốt truyện phát triển đến một chiều hướng kỳ lạ.
Chàng thiếu niên trước giờ luôn độc ác nham hiểm vùi đầu vào cổ nàng, giọng nói nghẹn ngào, giấu kín sự trung thành và khao khát vô tận.
“... Đừng bỏ rơi ta.”
Đam Mỹ, Mạt Thế, Khác
Minh Dã
Tên truyện: Vùng Đất Hoang Vu [Tận Thế Hoang Tàn]
Tác giả: Minh Dã
Thể loại: Chủ công, Mạt thế, Báo thù, Cường cường, He, Đam mỹ
Editor: Moechan
Giới thiệu nhân vật và cốt truyện:
Ngoại hình: Vẻ ngoài xinh đẹp, lạnh lùng, tàn nhẫn (bên ngoài) / Ngây thơ,ngốc nghếch, tiểu khả ái (bên trong) (CÔNG) X Mặt tươi như hoa nhưng bụng đầy dao găm, sức chiến đấu thuộc hàng top, bị coi là "chúa cứu thế" nhưng thật ra chẳng ai quan tâm đến. Người duy nhất thật lòng, thật tâm quan tâm chỉ có công (THỤ)
Nhân vật: Hoa Thải Y (CÔNG) X Khương Hoán (THỤ)
Tóm tắt:
Mẹ bị sát hại, tài sản và vật tư bị cướp sạch không còn, Hoa Thải Y bị kẻ thù bắt đi. Tôn nghiêm của cậu bị chà đạp, mỗi ngày chỉ còn lại bóng tối vô tận bao trùm.
Khi cậu không thể chịu đựng thêm được nữa và quyết định đồng quy vu tận với kẻ thù, một người đàn ông với dáng vẻ cà lơ phất phơ xuất hiện trước mặt cậu.
"Thô lỗ quá đấy, bắt nạt người đẹp là không được đâu nhé," người đàn ông vừa cười cợt vừa tháo vũ khí từ chiếc xe motor cũ nát rồi cứu cậu.
Khoảnh khắc ấy khắc sâu vào tim Hoa Thải Y, cậu thầm nghĩ, người này chính là thần hộ mệnh của mình.
Nhưng "thần" thì lại đang rất lo lắng. Thế là, hắn nhốt Hoa Thải Y trên chiếc xe motor của mình, ghé vào tai cậu thì thầm: "Anh không phải thần thánh gì, cũng chẳng phải đấng cứu thế. Thần thì yêu thương tất cả, còn anh chỉ yêu có mình em, chỉ muốn cứu mỗi mình em thôi."
Trong bóng tối hỗn loạn, ngọn lửa báo thù bùng lên. Và trong ngọn lửa ấy, tình yêu là câu trả lời lớn nhất.
Tiểu kịch trường:
Khi người khác bị thương nặng, Khương Hoán chỉ liếc sơ qua, nhếch mép, nghịch con dao trên tay, thờ ơ nói: "Có thế này mà cũng kêu la?"
Khi Hoa Thải Y bị xước tay, Khương Hoán liền chạy đến, nắm tay xem xét kỹ càng, cau mày, vừa cẩn thận xử lý vết thương vừa nhẹ nhàng hỏi: "Sao lại bất cẩn vậy, có đau không?"
Trong mắt mọi người, Hoa Thải Y là một mỹ nhân lạnh lùng, cao ngạo, ít nói và khó gần.
Trong mắt Khương Hoán, Hoa Thải Y là một mỹ nhân ngây thơ, đáng yêu, đánh nhau thì siêu đỉnh nhưng lại dễ bị tổn thương, phải ra sức bảo vệ.
Khi có người đỏ mặt tỏ tình với Hoa Thải Y, cậu chỉ nhíu mày: "Anh bị sốt à? Lần sau nhớ giữ gìn sức khỏe nhé."
Khi Khương Hoán nắm tay Hoa Thải Y, cậu liền đỏ mặt, đỏ tai, đỏ bừng cả người.
Một thời gian sau, Hoa Thải Y sờ tóc dài của mình, có chút lo lắng hỏi Khương Hoán: "Anh này, anh nghĩ em có nên cắt tóc ngắn không? Lúc đánh nhau tóc dài đúng là hơi vướng víu."
Trong đầu Khương Hoán hiện lên: giữa chiến trường khốc liệt, trên nền đất hoang tàn, mái tóc đen dài của Hoa Thải Y tung bay, vương trên gương mặt dính máu, vừa đẹp vừa hút hồn; trên chiếc giường trắng tinh, mái tóc đen dài xõa tung, làm nổi bật làn da trắng như tuyết và đôi mắt long lanh.
Khương Hoán lập tức lắc đầu, kiên quyết: "Trước khi đánh nhau anh có thể tết hoặc búi tóc cho em, tuyệt đối không được cắt!"
Hoa Thải Y nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Khương Hoán, nghe giọng nói đầy quyết tâm của hắn, nghiêng đầu khó hiểu.
Thể loại: Cường cường, sủng ngọt, mạt thế, báo thù, vung hoang tàn mỹ cường thảm, chủ công.
Góc nhìn: Hoa Thải Y | Tương tác: Khương Hoán | Vai phụ: Lê Mặc, Đỗ Y Minh, Arthur, Tả Thừa Minh, Tác Gia, Thor.
Khác: Mỹ công cường thụ, cường cường sủng nhau.
Tóm tắt một câu: Mỹ nhân tóc dài đen tuyền đánh đâu thắng đó.
Thông điệp: Vươn lên từ tuyệt vọng.
LƯU Ý
TAG CÔNG THỤ ĐÃ GHI RÕ RÀNG, LÀM ƠN ĐỪNG CMT HỎI, ĐỪNG NGHỊCH CP. MÌNH RẤT LƯỜI NÊN SẼ KHÔNG ĐÔI CO MÀ SẼ BLOCK THẲNG!
EDIT THÔ/ KHÔNG BETA/ XƯNG HÔ CÒN BỊ LẪN LỘN/ RẤT LẬM QT!!! AI KHÔNG HỢP THÌ BỎ QUA TRUYỆN GIÚP MÌNH. MÌNH CẢM ƠN.
NGHIỆP DƯ NÊN CHỈ EDIT ĐỌC HIỂU, CHO NÊN BẢN EDIT MÌNH CHỈ DÁM NÓI ĐÚNG KHOẢNG 60% THÔI Ạ☺️ VẪN NHƯ CÂU TRÊN AI KHÔNG HỢP THÌ BỎ QUA TRUYỆN VÀ ĐỌC QT CHO CHẮC!
Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Sủng
Mang Quả Gia Lạt
Tôi đã “dụ dỗ” một thực tập sinh mới vào công ty, là một nam sinh đại học.
Mấy chàng trai độ tuổi này đúng là tốt thật, trẻ trung, đẹp trai, sức lực dồi dào.
Chỗ nào cũng lớn, ngay cả tính khí cũng lớn. Hừm, biết làm sao được, một đứa con gái háo sắc như tôi đành phải nhẫn nhịn thôi.
Sau đó, anh trai tôi nói đã nhờ quan hệ sắp xếp cho tôi buổi xem mắt với thiếu gia của tập đoàn Thịnh Châu.
Vì muốn gả vào hào môn, tôi đau lòng chia tay với cậu nam sinh ấy.
Ánh mắt cậu lạnh lẽo, nghiến răng nói: “Được thôi, Thẩm Chiêu Chiêu, chị đừng hối hận đấy!”
Đến hôm đi xem mắt, chủ tịch tập đoàn nhiệt tình giới thiệu cậu thanh niên trước mặt, dáng vẻ lạnh lùng cao quý.
Tôi sững sờ… Tại sao không ai nói cho tôi biết, nam sinh tôi từng “dụ dỗ” lại chính là thiếu gia của tập đoàn Thịnh Châu hả!
Đam Mỹ, Khác
Trầm Khiêm
Tần Niên và Lâm Sinh thực sự quen biết nhau tại buổi gặp mặt offline của diễn đàn trường đại học. Rõ ràng, “đồng tính luyến ái bài xích nhau” không phải lúc nào cũng đúng, cả hai nhanh chóng nhận ra sự tương đồng của nhau và dính lấy nhau một cách tự nhiên. Tính ra, cũng là chuyện của ba năm trước rồi.
Một năm trước, khi chỉ còn chưa đầy bốn tháng nữa là tốt nghiệp, Tần Niên, kẻ tự xưng là “cửu đầu điểu” (chim chín đầu, ý chỉ người bản địa rành đường) đã một mình gõ cửa nhà Lâm Sinh, một “ngoại mã” (người ngoại tỉnh), và từ đó chen lên giường của anh.
Đam Mỹ, Xuyên Không, Cổ Đại, Sủng, Hệ Thống
Hậu Giản
Diễn nghệ đại nhân bạch thiết hắc vạn nhân mê thụ × Thanh lãnh thiên hướng cố chấp công
Nội dung tag: Sinh tử, Tiên hiệp tu chân, Ngọt văn, Xuyên thư
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Tô Vân Khanh, Tiêu Tế┃
Một câu giới thiệu: Trêu ghẹo xong ta liền mang thai chạy mất.
Chủ đề: Chân ái có thể cứu rỗi tất cả
----
Văn án:
Tô Vân Khanh xuyên vào một quyển tu tiên hậu cung văn, trở thành đạo lữ mỹ mạo nhưng bệnh nhược của Kiếm Tôn nam chính.
Nhìn vào gương, thấy gương mặt tinh xảo diễm lệ kia, Tô Vân Khanh hỏi: "Ta là bạch nguyệt quang, đúng không?"
Hệ thống: "Không, không phải. Ngươi tự ý thay huynh xuất giá, còn uống sinh tử đan, mấy lần dụ dỗ, mưu toan phá vỡ vô tình đạo của nam chính. Hắn không để ngươi sớm đoạn mệnh đã là khoan dung lắm rồi."
Tô Vân Khanh: "?"
Hệ thống: "Nhưng chỉ cần ngươi an phận không gây chuyện, sống đến lúc công và các thụ của hắn đồng loạt phi thăng, ngươi liền có thể hưởng thọ đến cuối đời."
Tô Vân Khanh: "Vậy thôi để ta thử vớt vát một phen vậy."
*
Ban ngày, Tô Vân Khanh hiền thục đoan trang, rửa tay làm canh cho Kiếm Tôn, dịu dàng chu đáo, đồng thời rộng rãi rắc thính khắp nơi, cẩn thận duy trì hình tượng bạch nguyệt quang ôn nhu thiện lương, khiến cả tu chân giới đều ca tụng cậu là đạo lữ số một.
Ban đêm, lại chui trong chăn tu luyện, dùng hảo cảm của Kiếm Tôn đổi lấy đủ loại bí tịch, âm thầm tích lũy thực lực để ngày sau thoát thân.
Cuối cùng, vào một ngày nọ, do tu luyện gặp sai sót, cậu thổ huyết ngất xỉu.
Tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm trong lòng Kiếm Tôn.
"Thân thể ngươi yếu nhược, vì sao còn tự tiện tu luyện?"
Tô Vân Khanh tim đập thịch một tiếng, lập tức vươn tay nhẹ nhàng vuốt lên gò má Kiếm Tôn, đôi mắt ngập tràn thâm tình: "Phu quân, ta chỉ muốn sớm ngày kết anh, chữa khỏi bệnh, không để chàng phải bận lòng."
Kiếm Tôn trầm mặc một lát, sau đó nhàn nhạt nói: "Nếu là vậy, còn có một phương pháp tốt hơn."
Tô Vân Khanh: "Phu quân xin chỉ giáo."
Kiếm Tôn cúi đầu, đặt lên đôi môi mỏng mà hắn đã khao khát từ lâu một nụ hôn.
Dưới ánh mắt kinh ngạc tột độ của Tô Vân Khanh, giọng hắn thản nhiên: "Song tu."
*
Nửa năm sau.
Thân thể khang kiện, bụng còn có thêm một cục thịt, Tô Vân Khanh lặng lẽ để lại một phong thư hòa ly, sau đó bỏ trốn.
Kiếm Tôn giận dữ, cả tu chân giới cũng rung chuyển—cái vị đại mỹ nhân đó không thích Kiếm Tôn sao?! Vậy là bọn họ có cơ hội rồi?!
Nhưng không ai biết rằng, Tô Vân Khanh sớm đã sắp xếp đường lui. Cậu lấy danh nghĩa Kiếm Tôn, gửi thư tình cho tất cả các nhân vật vốn là hậu cung của hắn trong nguyên tác, chỉ chờ khi cốt truyện khép lại, cậu liền có thể làm một con cá mặn vui vẻ an hưởng tuổi già.
Cho đến khi, tất cả các thụ cùng Kiếm Tôn tìm tới cửa.
Các thụ: "Mỹ nhân, hẹn hò không?"
Hệ thống: "Chuyện gì đây???"
Tô Vân Khanh khẽ nhướng mày, nở nụ cười ôn hòa: "A... Hình như lúc viết thư ta ký nhầm tên rồi."
Hệ thống: "???"
*
Nửa tháng sau.
Sau khi đánh lui toàn bộ các thụ, Kiếm Tôn ép Tô Vân Khanh vào góc tường.
"Là ta không đủ tốt sao? Ngươi lại dám yêu người khác?"
Tô Vân Khanh: "Phu quân, chàng nghe ta giải thích..."
Hệ thống: Tít—do tuyến hậu cung của nhân vật chính sụp đổ, tuyến hắc hóa đã được kích hoạt. Hệ thống cưỡng chế thoát tuyến!
Nghe hai chữ "cưỡng chế", Tô Vân Khanh chớp mắt, sau đó chậm rãi nhón chân, chủ động đặt một nụ hôn nhẹ lên môi Kiếm Tôn, dịu dàng nói: "Phu quân, ta biết lỗi rồi. Người ta thích nhất vẫn luôn là chàng. Ta chỉ sợ chàng thích người khác thôi."
Kiếm Tôn ánh mắt rét lạnh: "Không được tái phạm. Nếu ngươi trốn, dù có chạy đến chân trời góc bể, ta cũng sẽ bắt ngươi về."
Tô Vân Khanh bỗng bật cười, giọng nói mềm mại: "Được thôi."
Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Hài Hước, Sủng, Hệ Thống
Nhân Thanh Thảo Tây
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Giới giải trí, Hệ thống, Xuyên sách , Kim bài đề cử 🥇
Văn án:
Tạ Ngôn Chiêu xuyên thành nữ phụ cùng tên trong tiểu thuyết, cô có một cậu em trai tên là Đường Tô, là nam idol.
Đường Tô ra mắt ở vị trí Center qua một cuộc thi tài năng, vừa ra mắt đã nổi như cồn. Sau này do những tin tức tiêu cực như mắc bệnh ngôi sao, phân loại fan theo cấp bậc, là loại người phóng uế vô tội vạ khiến cậu bị antifan công kích đến nỗi bước một chân ra khỏi giới giải trí.
Hệ thống nói với Tạ Ngôn Chiêu rằng chỉ cần tẩy trắng cho cậu em trai thì cô có thể về nhà.
Ban đầu Tạ Ngôn Chiêu không chấp nhận, sau khi nhìn thấy bộ dạng không màng sống chết của em trai, cô cảm thấy rất có tính thử thách nên đã nhận lời.
Trong tiểu thuyết gốc, Đường Tô sẽ phải tham gia chương trình truyền hình trực tiếp về cải tạo nghệ sĩ, yêu cầu nghệ sĩ tham gia cùng người đại diện, Tạ Ngôn Chiêu đã cùng tham gia với tư cách người đại diện tạm thời.
Hệ thống khen cô: Làm hay lắm, thế này thì có thể giám sát cậu ấy hằng ngày rồi!
Một tuần sau, hệ thống tỉnh ngộ: Hoá ra là cô muốn dẫn “lửa” sang cho mình, đúng là đi đường vòng mà!
*
Ban đầu Tạ Ngôn Chiêu xuất thân từ gia đình có truyền thống yêu âm nhạc và là tiểu thư được cưng chiều từ nhỏ.
Vào tuần đầu quay chương trình, đạo diễn yêu cầu mọi người phải mặc đồng phục, Tạ Ngôn Chiêu cầm bộ đồ xám xịt ném đi: “Xấu thấy gớm, tôi không mặc đâu”.
Đường Tô khuyên cô: “Chị, chị cố mặc đi, mình không thể khác biệt được”.
Tạ Ngôn Chiêu ngước khuôn mặt xinh đẹp lên nhìn cậu: “Thế thì em đi mà mặc”.
Bình luận ngay lập tức phán xét: [Người đại diện này thành tinh rồi à, còn chảnh hơn cả nghệ sĩ nữa?]
Đường Tô: “Thế thôi em cũng không mặc”
[… Thảo nào Đường Tô không có tố chất, hoá ra là học từ người đại diện]
*
Chương trình muốn khách mời tự nấu ăn, Tạ Ngôn Chiêu nhíu mày: “Tôi không biết nấu ăn”.
Ban đầu Đường Tô cũng không nấu, nhưng đói quá không chịu được nên nửa đêm dậy nấu mì, thậm chí còn nấu cho Tạ Ngôn Chiêu một bát.
[Có vẻ như Đường Tô cũng tạm được]
[Ừ! Ổn hơn cái người đại diện thành tinh kia]
*
Chương trình cho nghệ sĩ xuống ruộng đào khoai, Tạ Ngôn Chiêu giơ hai tay trắng ngần thon thả của mình lên: “Nhìn thấy không?”
Đường Tô: “Thấy cái gì cơ?”
Tạ Ngôn Chiêu: “Bàn tay kéo violin của chị mà để chị đào khoai, mấy người ăn không biết ngượng ư?”
Đường Tô nhìn đồng ruộng mênh mông, cuối cùng phản bác lại. Cậu cũng giơ tay lên: “Tay em để đánh trống lớn nè! Không cao quý như tay chị chắc?”
[Ơ? Không phải Đường Tô là cái bình hoa hát nhảy dở tệ à? Cậu ta biết đánh trống á?]
Sau này mọi người phát hiện ra rằng Đường Tô không chỉ biết đánh trống, mà cậu ấy còn biết chăn bò, trồng trọt, viết thư pháp cực đẹp. Còn cái người đại diện thành tinh kia thật ra là chị ruột của cậu, là thủ tịch của ban nhạc Hoa Quốc có thực lực mạnh nhất.
[Nếu mà là người chỉ huy thì không biết làm lụng cũng dễ hiểu thôi]
*
Sau đó có một tập chương trình quay ở nước ngoài, họ gặp phải bạo loạn ở vùng đó, Tạ Ngôn Chiêu gọi điện thoại cho binh đoàn lính đánh thuê tinh nhuệ bảo vệ họ về nước.
Cư dân mạng tò mò sao cô lại làm được, cô chỉ vào má phải mình: “Có nhìn thấy chữ trên đây không?”
Cư dân mạng lắc đầu: “Gì thế?”
Tạ Ngôn Chiêu: “Giàu”
Cư dân mạng: “… Thế chắc má trái là tài hoa nhỉ?”
Tạ Ngôn Chiêu: “Không, là xinh”
Cư dân mạng: “…Công nhận, nhìn cái là ra mà!”
Bão bình luận dồn dập:
[Chị gái xinh đẹp vừa giàu có vừa tài năng ơi, hôn miếng đê hôn miếng đê]
[Cư dân mạng bây giờ đúng là không biết xấu hổ gì hết, chị đừng quan tâm bọn họ, để em hôn trước!]
[Xếp hàng, xếp hàng]
[+111111111111]
[Đường Tô! Cho chị cậu ra mắt đi! Tôi muốn tiêu tiền cho cô ấy!!!]
Ngôn Tình, Đô Thị
Hoài Nam Tiểu Sơn
Tên truyện: Trò chơi đuổi ánh trăng.
Tác giả: Hoài Nam Tiểu Sơn.
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại.
Độ dài: 66 chương.
Edit: An Hà.
Giới thiệu:
1.
Năm đó khi còn là thiếu niên, lần đầu gặp Kỳ Chính Hàn, Tô Kiến Thanh đã khắc sâu bóng hình ấy vào tâm trí, mãi chẳng thể quên. Sau bao năm gặp lại, cô lựa chọn ở bên anh.
2.
Tô Kiến Thanh hiểu rõ, Kỳ Chính Hàn là một kẻ lão luyện trên tình trường, một vị khách phong lưu nổi danh ở chốn kinh thành.
Anh đi giữa ngàn hoa, chẳng một chiếc lá vướng thân người, xử lý chuyện tình cảm khéo léo đến mức tự do đến rồi ung dung đi, nhìn như đa tình thực ra lại vô tình.
Những người phụ nữ bên cạnh anh đều vì tiền tài, địa vị. Chỉ riêng Tô Kiến Thanh là tham lam nhất, cô muốn trái tim anh.
Cô hỏi: “Kỳ Chính Hàn, em là món đồ chơi của anh sao?”
Anh cười nhạt, hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Kiến Thanh, em thanh cao quá rồi.”
3.
Tháng ba ở kinh thành, hoa anh đào nở rộ. Tô Kiến Thanh lặng lẽ ngồi dưới gốc cây, tắm mình trong nắng xuân dịu dàng.
Môi cô khẽ hé, nhẹ nhàng ngân nga một khúc xuân ca: “Lòng không vướng bận phàm trần, nhân gian cũng hóa cõi thần tiên thôi.”
Thấy bóng dáng cao lớn của anh, cô bước đến giúp anh phủi đi cánh hoa vương trên vai, nũng nịu lại chọc ghẹo: “Ngài Kỳ ơi, tiếng hát của em có làm anh mê mẩn không?”
Anh mỉm cười, đáp: “Có chứ.”
Kỳ Chính Hàn vốn tự nhận bản thân tiêu dao tự tại, suốt đời chẳng muốn bị ràng buộc trong tòa thành hôn nhân.
Thế nhưng, đúng khoảnh khắc đó, anh bất giác nghĩ đến chuyện thành gia.
4.
Tiếng rung của điện thoại kéo anh tỉnh giấc, là tin nhắn cô gửi đến: “Gặp gỡ và quen biết đều là duyên định. Em không hối tiếc, hy vọng anh cũng vậy.”
Bên ngoài cửa sổ trời đã lập đông, những cánh hoa anh đào rơi phủ khắp đất trời, nhưng khi chạm đất lại hóa thành tuyết trắng, sinh diệt luân hồi.
Tiếng gió thổi nức nở, ánh sáng hãy còn mờ nhạt, lửa trong lò vẫn cháy rực.
Kỳ Chính Hàn bỗng hiểu ra, thanh âm đã từng gần bên anh, lúc này chỉ còn là giấc mộng xưa cũ.
Chút yếu tố giới giải trí, chênh lệch 8 tuổi. Kết thúc hạnh phúc.
Ngôn Tình, Đô Thị, Trọng Sinh, Ngược, Khác, Sủng
Khuyết Danh
Tôi chết vì đột quỵ ở tuổi 30, cơ thể bị bào mòn bởi hóa chất độc hại từ công ty mà tôi cống hiến cả thanh xuân. Họ biết rõ hiểm họa nhưng vẫn cố tình che giấu, đẩy hàng trăm con người vào chỗ chết dần mòn.
Mở mắt lần nữa, tôi trở lại đúng ngày đầu tiên bước chân vào cái địa ngục trần gian đó. Ký ức về cái chết đau đớn và sự thật kinh hoàng về thứ chất lỏng chết người vẫn vẹn nguyên.
Kiếp trước, tôi là con cừu non bị đem tế thần. Kiếp này, tôi là sói đội lốt cừu, mang theo bản đồ chỉ rõ từng cái bẫy và nanh vuốt sắc bén để xé toạc bộ mặt giả tạo của tập đoàn thối nát.
Với tất cả kiến thức đã đổi bằng mạng sống, tôi sẽ thu thập bằng chứng, đối đầu trực diện với lũ lãnh đạo tàn ác và vạch trần mọi âm mưu. Con đường này đầy rẫy hiểm nguy, kẻ thù khắp nơi, nhưng tôi không còn gì để mất.
Tôi sẽ không chỉ cứu lấy bản thân, mà còn kéo những đồng nghiệp vô tội ra khỏi vũng lầy chết chóc.
---
- Cái chết của tôi... chỉ là khởi đầu cho sự sụp đổ của các người!
- Các người muốn che giấu sự thật? Nằm mơ giữa ban ngày đi!
- Nợ máu hóa chất này, tôi sẽ khiến các người phải trả đủ cả vốn lẫn lời!
Ngôn Tình, Nữ Cường, Khác, Sủng, Hệ Thống
Khuyết Danh
Văn án:
Tôi là Bạch Nguyệt Quang bỏ đi du học trong một bộ tiểu thuyết mô típ tổng tài bá đạo.
Nhưng lý do tôi ra nước ngoài không phải vì đi du học, cũng không phải để chữa bệnh, mà là vì đã nhận năm mươi triệu tệ từ mẹ của tổng tài.
Bởi vì hệ thống của tôi sớm đã nói cho tôi biết: tôi vốn dĩ chỉ là nữ phụ độc ác bị vứt bỏ.
Bên cạnh Tô Dự sớm muộn gì cũng sẽ xuất hiện một người con gái có đến sáu phần giống tôi nhưng ở điểm nào cũng kém tôi, rồi cô ta sẽ hoàn toàn thay thế tôi.
Ban đầu tôi khinh thường điều đó, cho rằng: đàn ông sao có thể quan trọng bằng tiền.
Giờ đây, đàn ông và tiền, chị đây đều muốn hết!
Xuyên Không, Dị Năng, Nữ Cường, Mạt Thế
Trĩ An Sơ
Tận thế năm thứ mười, hệ thống cuối cùng cũng xuất hiện.
Nó bảo tôi là nữ phụ thánh mẫu trong một cuốn tiểu thuyết về xây dựng lại thế giới sau tận thế.
Vừa hay tôi đang cứu người ở ngoài, cách đó không xa là một đám zombie đang ùa tới. Tôi rút trường đao, kích hoạt dị năng, vào khoảnh khắc đó, không gian biến sắc, khiến hệ thống đang thao thao bất tuyệt về cốt truyện cũng phải kinh ngạc.
Tôi khẽ cười:
"Không có năng lực mới gọi là thánh mẫu."
"Chị đây gọi là, cứu thế."
Đô Thị, Đam Mỹ, Trọng Sinh, Hài Hước, Sủng
Sơ Thu
Thể loại: Trùng sinh sống lại, một lòng một dạ, con cưng của trời, truyện ngọt, trưởng thành, học đường
Văn án:
Trải qua bảy năm yêu nhau, khi sắp sửa kết hôn với Trình Mặc Phỉ, Thẩm Ngung bị chẩn đoán ung thư giai đoạn cuối.
Trong giây phút cuối cùng trên giường bệnh, người yêu từng kiêu ngạo nhất lại vì cậu mà khóc đến không thể kìm nén, siết chặt tay cậu không buông.
Mở mắt ra lần nữa, Thẩm Ngung quay trở về mười hai năm trước — khi ấy cậu vừa tròn mười tám tuổi, kỳ thi đại học cũng vừa kết thúc.
Được sống lại lần nữa, Thẩm Ngung quyết định:
Chăm sóc thật tốt cơ thể. Cùng Trình Mặc Phỉ sống những ngày tháng hạnh phúc bên nhau.
Thẩm Ngung dứt khoát điền nguyện vọng vào trường đại học mà Trình Mặc Phỉ từng học. Sau đó thu dọn hành lý, một mình đến thành phố phía Bắc nơi họ đã yêu nhau suốt bảy năm.
Lần gặp đầu tiên là ở khu tiếp đón tân sinh viên. Trình Mặc Phỉ đang bị cậu đàn em tỏ tình, vẻ mặt đầy chán ghét:
"Tôi là trai thẳng, không có hứng thú với con trai."
Thẩm Ngung: "?"
Cậu nhớ rất rõ, năm đó chính Trình Mặc Phỉ là người chủ động tán tỉnh cậu.
Lần gặp thứ hai là trong ký túc xá. Nhờ vài mối quan hệ, Thẩm Ngung trở thành bạn cùng phòng của Trình Mặc Phỉ.
Trình Mặc Phỉ rất tự nhiên khoác vai cậu, vùi mặt vào hõm cổ cậu hít một hơi thật sâu, hỏi:
"Người anh em, cậu dùng nước hoa gì thế? Thơm quá."
Thẩm Ngung nhàn nhạt trả lời một nhãn hiệu sữa tắm.
Đây chính là mùi hương mà Trình Mặc Phỉ từng thích nhất, cũng là minh chứng cho vô số lần triền miên của họ trong phòng tắm.
Ngày hôm sau, trong phòng tắm ký túc xá xuất hiện một chai sữa tắm y hệt.
Lần thứ ba gặp mặt là ở phòng y tế. Một chàng trai từ khoa thể dục quấy rối Thẩm Ngung, một tân sinh viên có ngoại hình xinh đẹp. Trình Mặc Phỉ bước nhanh tới, đứng chắn trước mặt Thẩm Ngung, ánh mắt lạnh lùng, nói:
"Cậu ấy là bạn tôi, là trai thẳng, bớt nghĩ bậy đi."
Thẩm Ngung: "Thực ra tôi không phải..."
Ngay khi Thẩm Ngung đang băn khoăn không biết làm thế nào để thay đổi quan điểm của Trình Mặc Phỉ — người vẫn chưa nhận ra xu hướng tính dục của mình, Trình Mặc Phỉ mỗi ngày đều tự mình giải thích.
"Tôi và Thẩm Ngung vừa gặp mà như thể đã quen biết từ lâu, chắc chắn sẽ là anh em tốt suốt đời."
"Anh em tốt ngủ chung giường thì sao?"
"Anh em tốt thì phải tắm chung chứ."
"Trai thẳng bọn tôi đâu có để tâm mấy cái đó."
Thẩm Ngung: "..."
Về sau, Trình Mặc Phỉ phát hiện, trong lòng anh em tốt của mình chứa một người đặc biệt. Mật khẩu điện thoại của Thẩm Ngung là ngày kỷ niệm của họ, cậu còn nói mớ tên gọi thân mật của người đó trong lúc ngủ. Thậm chí, mùi sữa tắm mà Thẩm Ngung dùng cũng chính là loại mà người đó yêu thích.
Và... người đó hình như là một chàng trai!
Trình Mặc Phỉ vô cùng bàng hoàng.
Vào ngày kỷ niệm của đời trước, Thẩm Ngung ăn mặc chỉnh tề, mua một chiếc bánh nhỏ mà Trình Mặc Phỉ thích, trở về ký túc xá, muốn cùng anh đón ngày này. Nhưng khi vừa mở cửa, cậu đã bị đẩy ngay vào tường.
Trong mũi quanh quẩn mùi hương quen thuộc, Trình Mặc Phỉ nghiến răng nghiến lợi nói: "Không cho phép cậu ở bên mấy tên đàn ông hoang kia."
Thẩm Ngung: "?"
[Hướng dẫn sử dụng]
Sợ đồng tính X Trai thẳng X Chưa phát hiện xu hướng tính dục ☑️
Câu chuyện ngọt ngào trong khuôn viên đại học.
Lưu ý, nội dung đã được viết rất rõ: Trong mạch truyện chính, thụ là người duy nhất sống lại, còn công thì không. Cốt truyện xoay quanh mâu thuẫn và xung đột của nhân vật công từng là trai thẳng sợ đồng tính. Nếu công tái sinh, truyện sẽ không thể tiếp tục viết được nữa. Những ai không thích cốt truyện như thế này vui lòng dừng lại ngay, đừng tự làm khổ bản thân QAQ.
Ngoại truyện sẽ viết về nhân vật công ở kiếp trước sau khi thụ qua đời và nhân vật công kiếp này khôi phục ký ức của kiếp trước, ngoại truyện không liên quan đến cốt truyện chính, vui lòng đọc kĩ.
Các nhân vật trong truyện chắc chắn sẽ có một số khuyết điểm, mong mọi người thông cảm.
Các địa danh và khu vực trong truyện đều là hư cấu, không tồn tại ngoài đời! Tên được chọn là những từ tác giả thích, mong mọi người đừng áp dụng vào thế giới thực.
Xuyên Không, Cung Đấu, Nữ Cường, Cổ Đại
Zhihu
Ta học chuyên ngành phục chế cổ vật, một ngày bất ngờ xuyên thành cung nữ thấp kém nhất trong hậu cung.
Một hôm, hoàng thượng và hoàng hậu nảy sinh tranh cãi.
Hoàng đế tức giận, vớ chiếc chén men Đông Thanh họa tiết lá sen bên cạnh rồi ném phịch xuống đất.
Ta đang lau bàn bên cạnh, thói quen nghề nghiệp lập tức bộc phát, vô thức lao người ra cứu.
Ta một tay ôm chặt chiếc chén, lăn vài vòng trên mặt đất để hãm đà, cuối cùng cũng giữ được văn vật.
Vừa thở phào, ta ngẩng đầu lên, chạm ngay ánh mắt âm hiểm của hoàng đế.
