Truyện đã hoàn thiện
Đam Mỹ, Xuyên Không, Sủng
Ưu Toan Nhũ
Thể loại: Xuyên qua thời không, Tinh tế, Không gian, 1×1, Chủ thụ, Ngọt văn, Tình hữu độc chung, HE
CP: Nghiêm Trạch Thừa x Từ Bảo Bảo (Bệnh thần kinh hai nhân cách công x Khổ bức thụ)
(Công không điên đến nỗi đấy mà thụ cũng không khổ đến mức đó nhé)
Văn án:
Từ Bảo Bảo tự nhiên xuyên đến tương lai, chẳng những trở thành đứa con phế sài nhất của Từ gia lại còn được tặng miễn phí một vị hôn phu.
Vị hôn phu cái gì cũng tốt, chỉ có tính cách hơi kì lạ mà thôi. Một người nghiêm túc đứng đắn, là thiếu tướng trẻ tuổi nhất trong lịch sử, tương lai tiền đồ vô lượng. Về phần người còn lại sao? Người kia nóng nảy dễ nổi giận, như bị bệnh thần kinh vậy, cả ngày bắt nạt Từ Bảo Bảo đến chết đi sống lại.
Từ Bảo Bảo cảm thấy đây là bệnh, phải trị.
Ngôn Tình, Đô Thị, Khác
Mèo Già Ăn Cỏ
Bị Gió Mê Hoặc
Tác giả: Mèo Già Ăn Cỏ
Editor: Fluoxetine
Bìa: Xuân Xuân
Số chương: 83 chương + 2 ngoại truyện
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, đô thị tình duyên, trời trao lương duyên, ngành nghề tinh anh
Giới thiệu 1:
Ngay từ lần đầu gặp gỡ, họ đã nhận ra sự khác biệt của nhau.
Họ trở thành những tín đồ trung thành nhất của đối phương.
Anh yêu sự mâu thuẫn, bình tĩnh và tinh tế của cô.
Cô yêu sự ngạo nghễ, tự tin và kiên định của anh.
1. Tập trung vào giới thời trang, tiểu thuyết ngọt ngào truyền cảm hứng (x)
2. Thiết lập: Đại ma vương người mẫu hàng đầu tính cách kiêu ngạo lạnh lùng x nhà thiết kế thời trang bên ngoài mềm mỏng bên trong cứng rắn.
Không có nguyên mẫu. (Lưu ý lịch sự: truyện nghiêng về phía nam chính, tính cách có một đống vấn đề, nếu thấy khó chịu thì đừng nhảy nhé.)
3. Về mặt chuyên môn có thiết lập riêng, đừng nghiên cứu quá sâu, nhưng nếu có bug lớn xin hãy cho tôi biết trong phần bình luận!
Tag: Đô thị tình duyên, trời trao lương duyên, con cưng của trời, truyện truyền cảm hứng, tâm lý xã hội
Nhân vật chính: Hàn Sóc, Từ Tâm
Khác: Trời trao lương duyên, truyện ngọt, cuộc đời truyền cảm hứng
Tóm tắt bằng một câu: Vượt qua nghịch cảnh, chạm đến vì sao
Ý nghĩa: Kiên trì theo đuổi con đường lý tưởng của chính mình
Giới thiệu 2:
Trước kia, cô luôn cảm thấy cuộc đời mình thiếu đi rất nhiều điều. Cô đã dốc hết tâm trí đi tìm, trên hành trình ấy bao lần vấp ngã, luôn có cảm giác đơn độc, không biết rốt cuộc mình có được gì.
Về sau, những điều cô mong muốn đều đã có cả – năm tháng yên bình, hiện tại an ổn, người mình yêu đều bình an vô sự.
“Chúc mừng năm mới.” Hàn Sóc cúi đầu hôn lên cổ cô, giọng anh vẫn còn chút ngái ngủ, khàn khàn hỏi: “Năm nay em có điều ước gì không?”
Từ Tâm lắc đầu, ôm chặt lấy anh.
Cô đã không còn điều ước nào để cầu nguyện nữa.
Bởi vì những điều đó… đều đã trở thành hiện thực rồi.
Lưu ý từ editor:
Nam chính từng có (nhiều) bạn gái cũ, về việc ổng bóc tem chưa thì các nàng thơ tự đọc và cảm nhận nhé, tác giả cũng không đề cập rõ ràng.
Đam Mỹ, Xuyên Không, Sủng
Thẩm Vi Hoàng
Thể loại: Đam mỹ, Nguyên sang, Trùng Tộc, Tương lai, HE, Tình cảm, Xuyên việt, Sinh con, Chủ công, Sảng văn, 1v1.
Văn án
Du Hằng là một alpha cấp S+ và là một nhân tài toàn diện, nhưng lại chết trận xa trường.
Khi tỉnh dậy lần nữa, anh phát hiện mình đã trở thành trùng đực phế vật trong tủ kính bị yết giá rõ ràng.
Cấp bậc gen thấp nhất, còn có vô số vết sẹo trên mặt, nhưng...... Giá lại cao!
Du Hằng: ...... Người nào đầu óc có vấn đề mới mua anh đây?
"100 triệu điểm, tôi dùng nửa cuộc đời vinh quang đổi lấy anh ta."
Du Hằng: ???
Nhìn trùng cái đầu óc có vấn đề bị chúng trùng nghị luận và kinh thường, Du Hằng quyết định không thể ăn no chờ chết.
Cấp bậc gen kém? Không thành vấn đề, tinh thần lực của alpha cấp S+ có thể giết chết toàn bộ địch trong nháy mắt!
Vô số vết sẹo trên mặt? Không sao, tinh thần lực của alpha cấp S+ có thể chữa lành vết loét độc!
Không thể làm trùng cái động tình? Đùa à? Pheromone của alpha cấp S+ có thể làm thân thể trùng cái mềm nhũn.
Đô Thị, Khác
Khuyết Danh
Lá thư tình giấu dưới gầm giường bị anh tôi phát hiện rồi.
Tôi rơi nước mắt đầm đìa, chỉ có thể trơ mắt nhìn anh lần lượt đốt từng bức thư tôi viết cho anh thành tro bụi.
Trong ánh sáng leo lét, anh châm một điếu thuốc bằng ngọn lửa đó.
Anh cười hỏi tôi:
"Thích cả anh trai mình, Thẩm Tuế Hòa, em không thấy ghê tởm à?"
Để tôi dứt khỏi thứ tình cảm lệch lạc này, anh đã nhốt một đứa mắc chứng thích tiếp xúc da thịt như tôi vào phòng dụng cụ suốt một ngày một đêm.
Khi được cứu ra, tôi đứng còn không vững nhưng bản năng vẫn khiến tôi phản kháng lại sự đụng chạm của anh.
Kể từ ngày hôm đó, tôi đã quyết định… sẽ không thích anh nữa.
Ngày này qua ngày khác, tôi ngoan ngoãn giữ khoảng cách với anh, học hành, chữa bệnh, học cách chăm sóc bản thân thật tốt.
Anh chỉ nghĩ tôi vẫn còn đang giận dỗi.
Thế nhưng sau đó, khi tôi run rẩy bước xuống từ xe của người anh em thân thiết với anh.
Anh nhìn những vết hôn đầy người tôi rồi đôi mắt bắt đầu đỏ hoe.
"Thẩm Tuế Hòa, em nhắc lại lần nữa xem, em nói em chỉ qua xe thằng súc sinh đó để tránh mưa thôi còn gì?"
Tôi ngẩng đầu lên, giọng nhàn nhạt:
"Anh à, người lớn cả rồi mà, anh nghĩ sao?"
Đô Thị, Đam Mỹ, Trọng Sinh, Sủng
Khanh Vân Ngải Ngải
Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Trùng sinh, Hào môn thế gia, ABO, Chủ thụ, Nhược thụ, Thiếu gia thật giả, Vạn người mê.
GIỚI THIỆU:
Công cường - Thụ nhược.
Tổng tài sói lớn bá đạo siêu dính vợ X Mỹ nhân vạn người mê thỏ con bệnh nhược đáng thương.
Niên thượng 10 tuổi. Ngoài công ra, tất cả tuyến tình cảm khác đều là mũi tên đơn phương hướng về thụ.
Giang Vụ Oanh là một cậu bé đáng thương mềm mại, đặc biệt dễ bắt nạt, cả hai đời đều như vậy.
Sống lại một đời, cậu không những bị cải tạo gen thành một chú thỏ tai cụp hình người, mà còn bị người cha cặn bã vứt ở ngoại ô, không thèm ngó ngàng gì.
Người yêu kiếp trước tìm tới cậu, nhưng chú thỏ con không chịu nhận, gói ghém hành lý nhỏ, mang theo cái đuôi ngắn run rẩy bỏ chạy.
Lần thứ nhất bỏ trốn, cậu chuyển đến ký túc xá bốn người—
Bạn tốt của chồng cũ lo lắng chạy đông chạy tây vì cậu.
Vị thiếu gia thật trộm cốc giấy cậu đã uống, còn cả dải ruy băng màu hồng cột tất chân của cậu.
Một thiếu niên cũng từng bị cải tạo như cậu thì vẫy đuôi chó thành cánh quạt.
Chồng cũ kiêu ngạo lại bất thường nói: "Nếu em đồng ý, chúng ta có thể tái hôn."
Mà người yêu kiếp trước, cũng đuổi theo tới.
Alpha cao lớn cường tráng ngậm lấy tai thỏ, giữ chặt cái đuôi ngắn, thỏ con bị trêu đến sắp khóc, giọng mũi run rẩy, nói: "Ưm.... anh đừng... đừng có lại gần như vậy, có được không..."
Lần thứ hai bỏ trốn, cậu tham gia vào một chương trình thực tế dành cho người bình thường—
Bình luận bùng nổ.
[Những sợi lông tơ trên mặt vợ tôi sao lại là màu hồng nhạt vậy! Tôi muốn cắn chết mất thôi!!]
[Thấy giày của vợ rồi nè! Bàn chân nhỏ xíu... đáng yêu...]
[Tai vợ tôi mềm như vậy, mấy con chó thối không được đụng vào nhaaaaa, đau lòng quá đi!]
[Nếu tôi không được chạm vào tai thỏ và đuôi ngắn của cậu ấy, thì những phẩm chất tốt đẹp* của tôi... sẽ bị hủy hoại mất!]
Thỏ con vừa luống cuống chịu đựng sự cuồng nhiệt của cả cư dân mạng, vừa bất lực ứng phó với dàn khách mời đang cạnh tranh điên cuồng – toàn là người quen cả.
Alpha ghen tị đến mất kiểm soát lại lần nữa đuổi đến, hung hăng hôn cậu ở trong một hang núi tối đen, nghiến răng nói: "Em mặc sườn xám... cho mấy người đó nhìn, cho Bạc Lan Tức nhìn!!"
Trời đất chứng giám, người chồng trước của thỏ con mà hắn luôn canh cánh trong lòng – Bạc Lan Tức, thực ra là bị thỏ con coi như thế thân của hắn.
***
1. Mở đầu là ly hôn, thụ và chồng cũ xuyên không từ trong bụng mẹ, công thì xuyên hồn, ký ức kiếp trước của chồng cũ sẽ từ từ khôi phục.
2. Tổng thể ngọt ngào, có chút ngược nhẹ.
3. Những người thích thụ đều sạch.
4. Thụ và chồng cũ không phải kết hôn kiểu hình thức.
5. Chồng cũ không phải tra công truyền thống, thuộc loại công kiêu ngạo, yêu chết đi sống lại nhưng mồm miệng cứng rắn, sau này biến thành trung khuyển.
6. Thụ đáng thương, cha ruột là tra nam,. Cảnh báo nạn nhân hình sự.
7. Trọng tâm là vạn người mê, sủng ngọt, không lấy ngược tra hoặc hỏa táng tràng làm chủ.
8. Câu "phẩm chất tốt đẹp" là một meme trên mạng.
Nội dung nhãn: Không gian giả tưởng | Hào môn thế gia | Trùng sinh | Ngọt văn
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Giang Vụ Oanh┃ Nhân vật phụ: Bạc Lan Huyền┃ Khác: ABO
Tóm tắt: Thỏ nhỏ vào lòng tôi.
Chủ đề: Tình yêu đích thực làm con người trở nên hoàn thiện hơn.
Ngôn Tình, Trọng Sinh, Nữ Cường
Điềm Nhu
Tác giả: Điềm Nhu
Thể loại: Truyện Nữ Cường, Ngôn Tình, Trọng Sinh...
Giới thiệu:
Vì quan hệ giữa cả hai là liên hôn, gắn kết và ràng buộc theo mục đích thương nghiệp, thế nên Thư Lan cũng chưa từng đặt quá nhiều tâm tư, tình cảm lên Lệ Bắc Đình
Cô cũng lạnh lùng cự tuyệt sự quan tâm, hành động chăm sóc của anh ta, thậm chí còn bị người có âm mưu sắp đặt, xém hại chết chồng mình
Sau này Thư Lan đã rõ ràng hết thảy, Lệ Bắc Đình gặp nguy cơ, cô không ngần ngại mà thay anh chắn đi một đòn trí mạng.
Tới lúc gần tắt thở, cô ở trong ngực anh, run giọng nói:
“Lệ Bắc Đình, nếu như có kiếp sau, em nhất định sẽ đối xử tốt với anh”.Ai có thể ngờ, thế nhưng Thư Lan trọng sinh trở về vào năm kết hôn thứ hai với Lệ Bắc Đình, nhưng ngày này lại là rạng sáng hôm sau, sau khi cô đưa ra lời đề nghị ly hôn.
Thư Lan không quan tâm nhiều, chạy thẳng đến phòng ngủ của Lệ Bắc Đình, xốc chăn lên và ôm chặt lấy anh, giọng điệu khẩn thiết mà thấp thỏm: “Lệ Bắc Đình, chúng ta không ly hôn được không anh?”
Lệ Bắc Đình mất ngủ cả đêm bởi vì Thư Lan đưa ra lời đề nghị ly hôn, ai có thể nghĩ thế mà đợi đến khi cô vợ ngọt ngào ôm vào lòng, sửng sốt nhìn cô, một lúc lâu sau mới nói: “Được.”
Không cần biết em giở trò gì, chỉ cần ở lại bên cạnh là được rồi.
Đô Thị, Đam Mỹ, Sủng
Đường Điệp
Tôi và Hoắc Minh là cặp đôi đồng tính công khai duy nhất trong làng giải trí.
Sau khi chia tay anh, tôi mở livestream xin lỗi fan hâm mộ:
"Xin lỗi mọi người vì đã phụ kỳ vọng của các bạn, chúng tôi thực sự đã chia tay rồi."
Ngay giây tiếp theo, tôi nhận được điện thoại của Hoắc Minh.
Anh gằn giọng trong máy:
“Kỳ Mạch, anh đây chưa đồng ý chia tay! Em mà còn dám nói linh tinh nữa, anh sẽ chịt...”
(Tiếng livestream bị cắt đột ngột)
Ngôn Tình, Đô Thị, Nữ Cường, Ngược, Khác
Hà Ngô An
Cuộc hôn nhân vừa bước sang năm thứ ba, Tống Luật Thanh đã phải lòng chính cô thư ký của anh.
Vì người phụ nữ ấy, anh đoạn tuyệt với gia đình, ruồng bỏ cả vợ con.
Ngày rời khỏi nhà, anh đã quỳ suốt một đêm dài trước bài vị tổ tiên, rồi giao lại toàn bộ tài sản cho mẹ con tôi.
“Anh xin lỗi mẹ con em, nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Anh yêu cô ấy, anh có thể vì cô ấy mà từ bỏ tất cả.”
“Anh sẽ không về nữa đâu. Địa vị và tiền bạc này chỉ khiến anh ngạt thở.”
“Sống trong một gia đình chỉ có tiền bạc mà thiếu vắng tình yêu, thật sự là bất hạnh của đời anh.”
“Nếu không thể ở bên người mình yêu thương, cuộc sống này còn ý nghĩa gì nữa?”
Tôi chỉ liếc nhìn anh ta một cái, rồi dứt khoát đặt bút ký vào đơn ly hôn, nhận lấy toàn bộ số tài sản ấy.
Tình yêu ư? Nó vốn đã tan nát, chằng chịt những vết thương rồi.
Thôi thì, không cần đến nó nữa, cũng chẳng sao.
Nữ Cường, Cổ Đại
Mộc Thất Thu
Vào năm thứ năm làm ấm giường cho Vĩnh Ninh Hầu. Trước khi chính thê vào cửa, ta cầu xin hắn thả ta ra khỏi phủ.
Hắn chắc chắn rằng ta sẽ không rời đi, lập tức chỉ vào một tên ăn mày bẩn thỉu bắt ta chọn một trong hai.
"Không muốn theo bổn hầu, vậy thì theo hắn đi."
Thấy sắc mặt ta trắng bệch, khóe môi hắn khẽ nhếch lên.
"Nếu ngươi quỳ xuống cầu xin ta, bổn hầu... sẽ cho ngươi ở lại."
Ta chậm rãi quỳ xuống, dập đầu thật mạnh trước mặt hắn.
"Tạ ơn Hầu gia ban ân."
Ngôn Tình, Đô Thị, Trọng Sinh, Ngược, Sủng
Khuyết Danh
Phó Tây Quyết là học sinh nghèo được nhà tôi tài trợ.
Sau khi thành công và nổi danh, việc đầu tiên anh làm là cướp dâu ngay trong ngày cưới của tôi.
Tôi hận anh vong ơn bội nghĩa, sau khi kết hôn không cho phép anh bước vào phòng ngủ nửa bước.
Mãi cho đến khi, anh vì cứu tôi mà nhảy xuống từ tầng lầu mười tám.
Tôi mới nhìn thấy được tình yêu gần như điên cuồng của anh.
Khi mở mắt lần nữa, tôi quay về ngày anh bị bắt nạt học đường.
Tôi cầm chai rượu đập vỡ trên đầu kẻ bắt nạt, mảnh thủy tinh lẫn máu nhuộm đỏ bộ đồng phục xanh trắng.
Thiếu niên lại đột ngột siết chặt cổ tay tôi, đáy mắt đỏ ngầu:
“Đại tiểu thư, diễn đủ chưa? Người tìm đám này đến chặn đường tôi không phải là cô sao?”
Ngôn Tình, Trọng Sinh, Nữ Cường, Cổ Đại
Zhihu
Muội muội tham dâm, dùng bát tự của ta để gả cho một vị võ tướng cao lớn oai phong.
Còn ta thì bị ép gả làm vợ chung của ba huynh đệ nhà họ Phó.
Hoắc Tướng quân trấn giữ biên ải, muội muội sau khi xuất giá liền ngày ngày sống cảnh phòng không gối chiếc.
Mà ta lại đêm đêm được các phu quân cưng chiều, yêu thương hết mực.
Cuối cùng, muội muội vì ghen ghét mà một dao đâm vào ngực ta, miệng rủa:
“Ngươi là nữ tử, lại hầu hạ ba chồng, không biết liêm sỉ là gì!”
Lần nữa mở mắt, ta đã quay trở lại ngày chọn phu quân năm ấy.
Đô Thị, Huyền Huyễn, Linh Dị
Tuyết Mặc
Tác giả: Tuyết Mặc
Tran / Editor: Bạn Chanh
Thể loại: Hiện đại, Huyền huyễn, Linh dị thần quái
Độ dài: 8
Giới thiệu
"Kiếp này, ta sẽ khiến chàng vui vẻ, không còn đau buồn nữa."
Kiếp trước,
Chàng là bậc tiên phong lưu phóng khoáng, Thương Quyết;
Nàng là ma tộc hoạt bát hiền lành, Lan Diên.
Mối tình vượt qua luân thường,
Chỉ đổi lại được thân tàn ma dại?
Một chén Vong Tình Thủy khiến chàng quên đi người yêu năm xưa.
...
Trong một cuốn sách cổ có ghi chép:
"Vong Tình Thủy
Chế pháp: Một muôi nước Vong Xuyên, nhỏ vào hai giọt nước mắt tình nhân đắng chát, dùng dịch hoa Bỉ Ngạn làm dẫn, đặt trong lửa đỏ Liên Hoa luyện chín chín tám mươi mốt ngày, mới có thể thành.
Giải pháp: Uống máu và nước mắt của ma."
Ngàn năm trước, từng có một vị trích tiên yêu ma, Thương Quyết, uống chén Vong Tình Thủy.
Một chén bi thống, một chén tương tư, một chén ái luyến đều bị nuốt trọn, hóa thành bọt nước tan biến vô hình.
Nụ hoa ngậm sương ngàn năm, chỉ nguyện vì một người nở rộ.
Trải qua ngàn năm luân hồi, liệu có ngày nở rộ?
Hài Hước, Cổ Đại, Khác, Sủng
Tiểu Hòa Miêu
Thái tử gia thủ đoạn thâm sâu x Bánh ngọt nhỏ yểu điệu nhát gan
Đương kim Thái tử dung mạo đẹp đẽ, hoài châu uẩn ngọc [1], tính tình điềm đạm.
Một vị quân tử đứng đắn là thế, mà lại cứ vô tình bị Khúc Ngưng Hề nhìn thấy cảnh ra tay giết người.
Bờ môi hắn khẽ nhếch, tay không bẻ gãy cần cổ của tiểu cung nữ gian tế.
Nét tà ác nơi gương mặt như đã khiến hắn trở thành một người hoàn toàn khác so với mọi ngày, Khúc Ngưng Hề hoảng sợ không thôi.
Chết rồi, ai bảo nàng lại đi phá vỡ lớp ngụy trang của hắn…
Thân là cháu gái của kế Hoàng hậu, trời sinh hai người đã không cùng chiến tuyến, vì mạng sống của mình, nàng chỉ đành run lẩy bẩy mà nói dối, bày tỏ rằng mình đã ái mộ Thái tử từ lâu.
Khúc Ngưng Hề thành công giữ lại được mạng sống, chỉ là, sự uy hiếp ấy vẫn chưa biến mất hoàn toàn.
Nàng nhìn vị Thái tử đang đứng trước mặt mình, dường như có một thứ hứng thú lạnh lùng và độc ác nào đó đang bị ẩn giấu đằng sau cái thân phận này, ấy là thứ tâm lý đùa bỡn người khác như “mèo vờn chuột”.
Thậm chí là, ngay trong thời khắc mà hắn bị trúng độc…
“Qua đây.”
Bùi Ứng Tiêu lệ chí mi hồng, hắn vừa nhìn về phía nàng bằng ánh mắt âm trầm, vừa chậm rãi xoa xoa giọt máu nơi đầu ngón tay.
Khúc Ngưng Hề hoảng sợ tới mức bật khóc ngay tại chỗ!
Về sau, không hiểu tại sao mà nàng lại trở thành Thái tử phi, ai cũng nói là do kế Hoàng hậu thủ đoạn cao cường, không ngờ là bà ta lại có thể đưa cháu gái của mình vào Đông Cung.
Thái tử phong quang tễ nguyệt [2], ngày nào cũng về thẳng nhà, chưa từng “trêu hoa ghẹo nguyệt” bên ngoài, khiến cho các quý nữ ghen tỵ đến nỗi chỉ muốn phát điên lên thôi.
Chỉ có mỗi mình Khúc Ngưng Hề mới có thể hiểu hết được sự mạnh mẽ và cảm giác áp bách mà hắn mang đến. Chỉ có mỗi mình nàng mới có thể thấy hết được hắn “đa trí cận mưu” [3] ra sao. Và cũng chỉ có mỗi mình nàng mới thấy được bộ mặt thật vừa đen tối vừa nguy hiểm được hắn ẩn giấu đằng sau lớp mặt nạ kia.
1. Có chút cường thủ hào đoạt, nam chính chỉ xấu xa với mỗi mình nữ chính thôi.
2. Ngày ngày nữ chính chỉ nghĩ cách làm sao để dỗ dành người kia.
——————
Chú thích:
[1] Hoài châu uẩn ngọc (怀珠韫玉): chỉ người biết trân trọng người có tài năng và đức hạnh, mang hàm nghĩa khá giống với cụm “biệt nhỡn liên tài”.
[2] Phong quang tễ nguyệt (风光霁月): chỉ cảnh trời quang mây tạnh sau cơn mưa, nhưng trong ngữ cảnh này, câu thành ngữ này được hiểu theo nghĩa chuyển, là chỉ một người có tấm lòng rộng lượng, khoáng đạt.
[3] Đa trí cận mưu (多智近妖): nói về sự mưu trí hơn người, được dùng để khen ngợi ai đó rất giỏi trong việc đưa ra chiến lược và chiến thắng kẻ thù của mình.
Ngôn Tình, Cổ Đại, Khác
Phong Ca Thả Hành
Tác giả: Phong Ca Thả Hành
Giới thiệu
Lục Thư Cẩn, từ nhỏ mồ côi cha mẹ, được nuôi dưỡng tại nhà di mẫu. Khi lớn lên đến mười sáu tuổi, di mẫu chọn cho nàng một mối hôn sự, thương lượng được một cái giá hậu hĩnh. Đêm trước ngày xuất giá, Lục Thư Cẩn thu dọn hành lý rồi bỏ trốn.
Sau khi đến thành Vân Thành phồn hoa, nàng nghe tin Học phủ Hải Châu đang chiêu sinh miễn phí, lại còn bao ăn ở. Để tránh sự truy tìm của di mẫu, Lục Thư Cẩn cải trang thành nam nhi, tham gia kỳ thi và thành công trúng tuyển vào học phủ.
Tiêu Cẩn-tiểu thiếu gia của nhà họ Tiêu là một nhân vật phong vân nổi danh lẫy lừng ở Vân Thành. Dẫu xuất thân từ danh môn, hắn lại hành sự ngang tàng, mang trong mình một cỗ phản cốt bất khuất.
Lần đầu gặp Lục Thư Cẩn, Tiêu Cẩn thầm nghĩ: “Thằng nhóc yếu ớt không chịu nổi gió này, nếu ta đấm một cái, ít nhất nó cũng khóc ba ngày.”
Thấy Lục Thư Cẩn nhu nhược dễ bắt nạt, Tiêu Cẩn thu nàng làm tiểu đệ bên cạnh. Bình thường sai khiến nàng làm vài việc vặt, nàng cũng ngoan ngoãn phục tùng. Ngay cả bài tập phụ đạo mà phu tử giao, hắn cũng ném cho nàng làm, mà nàng chưa từng dám hé nửa lời phản đối.
Cho đến một hôm, Tiêu Cẩn tận mắt chứng kiến nàng ngâm hai tờ giấy xuống nước ao. Đến lúc vào lớp, nàng rút ra bài văn đã nhòe nhoẹt không còn đọc được đưa cho hắn : “Trời mưa, bị ướt rồi.”
Tiêu Cẩn cười lớn: “Ngươi có phải đang muốn ăn đòn không?”
[Sau này, khi Lục Thư Cẩn thực sự rơi lệ trước mặt hắn, Tiêu Cẩn ánh mắt ngập tràn tình ý nhưng lại cực kỳ kiềm chế, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt của nàng, giọng nói tràn đầy bất đắc dĩ: “Lục Thư Cẩn, giá như ngươi là cô nương thì tốt biết bao.”]
Ngày đầu tiên đến trường, khi đang mua bánh bao, nàng nghe thấy mấy học sinh của Học phủ Hải Châu tụ tập bàn tán về tiểu thiếu gia nhà họ Tiêu. Họ bảy miệng tám lời, không một lời nào tử tế. Lục Thư Cẩn không muốn rước phiền phức, định rời đi thì bất ngờ một chiếc bánh bao ném trúng sau gáy nàng.
Nàng quay đầu lại, liền thấy cách đó mười bước, một thiếu niên vận cẩm y hoa phục đứng dưới ánh bình minh rực rỡ. Gương mặt tuấn tú của hắn tràn đầy ngạo khí:
“Kẻ nào dám nói xấu tiểu gia ta?”
Lục Thư Cẩn đưa tay xoa sau gáy, lòng chợt rung động.
Thông tin bổ sung:
SC, 1v1 (Ngọt ngào, một đời một người).
Có cặp đôi phụ: Quý Thạc Đình x Diệp Cần, xuất hiện ít trong chính văn, tuyến tình cảm nằm ở phần ngoại truyện.
[Lưu ý nổi bật]: Truyện chỉ có tuyến tình cảm nam nữ (BG).
[Thiếu niên kiêu ngạo nóng nảy, thiên chi kiêu tử x Mỹ nhân yếu đuối lương thiện không ai thương yêu]
Thẻ nội dung: Duyên trời định, Ngọt văn, Nữ cải nam trang, Nhẹ nhàng, Quần tượng (nhiều nhân vật).
Lập ý: “Núi sách có đường, cần cù là lối.”
Ngôn Tình, Đô Thị, Nữ Cường, Đông Phương, Ngược, Khác, Sủng
Nam Qua Tiểu Tiểu Thư
Năm năm sau chia tay, Tần Hoạ du học trở về nước. Khi đó, đại thiếu gia nhà họ Giang đã đính hôn.
Lần đầu tiên hai người chạm mặt là trong thang máy, anh nhìn cô đứng thân mật bên cạnh một người đàn ông khác, lạnh lùng thốt ra hai chữ: “Ghê tởm.”
Sau đó, trong cơn say vì đau lòng, anh chặn cô lại trong hành lang tối, ánh mắt đỏ ngầu, giọng khàn đặc: “Kết hôn với anh, mọi chuyện trước kia xem như xóa sạch!”.
Tần Mộ lắc đầu, khẽ đáp: “Con gái tôi sắp lớn rồi.”
Giang thiếu gia phát điên.
Tại sân bay, anh ngăn cô lại khi cô đang ôm lấy bé con đáng yêu, chuẩn bị bỏ đi lần nữa.
Anh nghẹn giọng, giọng nói lẫn trong sự van nài: “Đừng đi… Không phải con của ai cũng như nhau sao? Anh nuôi… không được ư?”.
Ngôn Tình, Đô Thị, Nữ Cường, Ngược, Sủng
Khuyết Danh
Lục Xuyên Tịch không còn yêu tôi nữa. Tôi biết điều đó, dù không ai nói ra, nhưng từ sau chuyện đó, anh ấy đã dần quay lưng lại với tôi, ánh mắt anh ấy không còn ấm áp như trước nữa.
Anh là thanh mai trúc mã của tôi, người đã từng thề non hẹn biển rằng sẽ cùng tôi đi qua mọi chông gai của cuộc đời. Nhưng giờ đây, lời thề ấy, dường như chỉ còn là một lời hứa vụn vỡ trong quá khứ.
Sau khi gặp cô gái khác, một người sạch sẽ, rực rỡ và xinh đẹp hơn tôi rất nhiều trong mắt anh, Lục Xuyên Tịch đã thay đổi. Cô ấy là tất cả những gì tôi không thể có, và tôi, chỉ còn là một phần mờ nhạt trong ký ức anh.
“Vi Vi, anh luôn coi em như em gái.” Lời nói của anh vang lên, lạnh lẽo và xa cách. Tôi cố gắng mỉm cười, nhưng không thể giấu nổi sự đau đớn đang cuộn lên trong lòng.
Lục Xuyên Tịch lớn hơn tôi bốn tuổi, nhưng cuộc sống của anh luôn như thể được sắp đặt từ trước. Mười sáu tuổi, anh đã thi đỗ lớp thiếu niên, bước vào con đường học vấn với những thành tựu mà bao người mơ ước. Sau khi tốt nghiệp tiến sĩ, anh trở về nước, không mấy chốc đã được nhận vào giảng dạy tại trường cũ của mình, một vị trí mà không phải ai cũng có thể đạt được. Từ trước đến nay, mọi thứ đối với anh đều thuận lợi như vậy, chỉ có tình cảm giữa chúng tôi là không thể tiếp tục.
