Truyện đã hoàn thiện

Dã Độ - Xuân Phong Lựu Hỏa

Ngôn Tình, Đô Thị, Sủng

Xuân Phong Lựu Hỏa

Giới thiệu

Khương Bảo Lê là trẻ mồ côi được nhà họ Thẩm nhận nuôi từ thuở tấm bé.

Lúc còn nhỏ, mỗi khi bị bắt nạt, Khương Bảo Lê đều siết chặt tấm ảnh gia đình đã phai màu và cuộn mình trong tủ quần áo làm từ gỗ hoa lê.

Mãi cho đến khi Thẩm Dục Lâu tìm được cô rồi dắt cô ra.

Hai người họ ở bên nhau dưới thân phận anh em suốt ngần ấy năm, Khương Bảo Lê lớn lên trong sự che chở, yêu thương của Thẩm Dục Lâu.

Khoảng thời gian mười năm đã tưới tẩm, khiến mối tình âm thầm nảy nở mạnh mẽ trong những khoảng trống của trái tim.

Cho đến một ngày hè oi ả, khi Khương Bảo Lê 19 tuổi, Thẩm Dục Lâu lẳng lặng dập tắt tàn thuốc rồi tự tay đeo cho cô sợi dây chuyền có mặt ngôi sao lấp lánh, giọng anh ta trầm xuống…

“Bảo Lê, giúp anh một chuyện nhé.”

Thẩm Dục Lâu nhờ Khương Bảo Lê quyến rũ Tư Độ – người thừa kế của tập đoàn nhà họ Tư.

Anh ta nhờ cô phá hỏng mối liên hôn của Tư Độ, khiến người nọ không cưới được con gái của nhà họ Kiều.

Khương Bảo Lê đồng ý.

Ai cũng nói người nắm quyền của nhà họ Tư kia là bụi gai có độc, suy nghĩ thâm trầm, thủ đoạn tàn nhẫn, vừa âm u vừa tồi tệ.

Trong bữa tiệc rượu trên chiếc du thuyền sang trọng, thiếu nữ nọ nâng làn váy, lảo đảo tiến vào phòng của Tư Độ.

Tư Độ đè cô xuống giường, đầu ngón tay nâng mặt dây chuyền hình ngôi sao lấp lánh trên xương quai xanh tinh xảo của cô: “Món quà do Thẩm Dục Lâu đưa tới này… phải xé bỏ bao nhiêu lớp gói mới đủ đây nhỉ?”

Sau đó, anh tự tay mở “món quà” ấy ra.

Ngày đêm trầm luân, không kiềm chế được.

Ba tháng sau, Tư Độ tuyên bố đính hôn, cả Hong Kong đều xôn xao không ngớt!

Người đàn ông xưa nay không gần phụ nữ, chỉ đắm chìm trong việc nghiên cứu những mảnh nhỏ của cơ thể người (giải phẫu học), thậm chí còn hủy bỏ hôn ước do cha mẹ sắp đặt…

Vậy mà… muốn kết hôn ư?

Trong lễ đính hôn, Tư Độ giật phăng sợi dây chuyền ngôi sao của Thẩm Dục Lâu ra rồi vứt bỏ không thương tiếc, sau đó, anh đeo sợi dây chuyền kim cương Graff màu hồng lên cổ Khương Bảo Lê…

“Anh ném nó đi rồi, em có đau lòng không?”

Khương Bảo Lê chẳng trả lời mà kéo cà vạt của Tư Độ xuống, sau đó nhón chân lên hôn anh.

Khách mời hét lên đầy thích thú, còn đám phóng viên thì quay chụp điên cuồng.

Khương Bảo Lê liếc mắt nhìn nhóm khách mời…

Trong đám người đó, Thẩm Dục Lâu – kẻ đã “đạt được ước muốn” – đang siết chặt ly rượu trong tay.

Ánh mắt đen láy kia… lạnh lẽo như phủ một lớp băng dày.

Sau này, Khương Bảo Lê mới biết, muốn quyến rũ ác ma thì phải đẩy mồi nhử vào sâu trong tim anh.

______________

Bụng da đen tối, hư hỏng và người đẹp giả vờ ngoan ngoãn.

Nam chính là Tư Độ, cả 2 đều là lần đầu của nhau.

Một câu giới thiệu vắn tắt: Tự tay dâng cô cho nam chính, anh ta hối hận mất rồi.

Rung Động Tuyệt Đối - Tùng Lê

Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Sủng

Tùng Lê

Tác giả: Tùng Lê

Tran / Editor: AI_Quýt

Beta: AI_Mộc Lan

Thể loại: Cưới trước yêu sau, Chữa lành, Hào môn thế gia, Hiện đại, HE, Sủng Ngọt

Độ dài: 42

Giới thiệu

Nhà họ Ngu tìm lại được cô con gái thất lạc nhiều năm, long trọng tổ chức ăn mừng rầm rộ mấy ngày.

Thế nhưng, ngay sau khi nhận thân, bọn họ vội vã dẫn cô con gái mới nhận về đến gõ cửa nhà họ Tần, yêu cầu thực hiện hôn ước từ bé của thế hệ trước.

Đối tượng kết hôn là cậu con trai út nhà họ Tần, người nổi tiếng trong giới, từ nhỏ đã được nuông chiều đến hư hỏng, là một tiểu ma vương chính hiệu.

Tối hôm biết tin mình sắp phải kết hôn, cậu út nhà họ Tần đến gõ cửa phòng Ngu Mãn, vẻ mặt sa sầm nói: “Ước pháp tam chương (*), kết hôn theo hợp đồng, đến hạn ly hôn.”

(*) Ước pháp tam chương (约法三章): được dùng để chỉ việc đưa ra những quy định đơn giản, dễ hiểu và dễ thực hiện, hoặc là việc thỏa thuận trước một số điều khoản cơ bản để đôi bên cùng tuân thủ.

Ngu Mãn vô cảm đóng sập cửa lại.

Cậu út nhà họ Tần: ?

Cả đời chưa từng chịu nhục nhã như thế này!

*

Ngu Mãn sống ở trấn nhỏ từ bé, từng ở trong căn nhà dột nát, mùa đông mặc áo mỏng lội qua dòng sông lạnh lẽo.

Là một cô gái cứng cỏi, kiên cường.

Cô cứ tưởng rằng khi trở về nhà thì cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn, nào ngờ bản thân lại bị đem ra trao đổi như một món hàng.

Ngày thứ một trăm sau khi kết hôn, Ngu Mãn bị cô em gái cùng bố khác mẹ mỉa mai dù có trở về cũng chẳng được gì, kết hôn với Tần Lễ Tinh rồi cuối cùng cũng chỉ có số phận bị ruồng bỏ.

Ai ngờ vừa dứt lời, cậu út nhà họ Tần ngậm điếu thuốc đẩy cửa bước vào, trong làn khói thuốc, anh hỏi: “Nói chuyện xong rồi à? Tôi đến đón vợ tôi về nhà.”

Đêm khuya tại nhà họ Tần, Tần Lễ Tinh ôm Ngu Mãn đang giật mình tỉnh giấc vì gặp ác mộng vào lòng, trên mặt là vẻ yêu thương và dịu dàng chưa từng thấy: “Đừng sợ, có anh bảo vệ em.”

--

Ngu Mãn giống như một người độc bước trên sa mạc, cô không có gì cả, nhưng rồi một ngày nọ, cô đã gặp được ốc đảo thuộc về riêng mình.

* Hình tượng nhân vật không hoàn hảo.

Vị Hôn Phu Của Tôi Có Thuật Đọc Tâm

Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Hài Hước, Sủng

Tần Hoàng

Đường Noãn là một con chốt thí, là nữ phụ trong một quyển tiểu thuyết điềm sủng. 

Coi như là một người nổi tiếng là một bình hoa di động ngu ngốc, lại có một người chồng sắp cưới là một thiếu gia nhà giàu. 

Kết quả mối tình đầu của chồng sắp cưới trở về, trực tiếp vạch trần thân phận thiêm kim giả của cô. 

Cô không chỉ bị Đường gia đuổi ra khỏi cửa, còn bị Diệp gia từ hôn. 
 
Tất cả mọi người chờ nhìn cô cố gắng níu kéo Diệp Thù Yến để cười nhạo. 

Diệp Thù Yến cũng cảm thấy như vậy, vì vậy chuẩn bị tiền bồi thường. 

Kết quả là sau khi tỉnh lại, anh bỗng nhiên có khả năng đọc được suy nghĩ. 

Còn chưa hiểu chuyện gì, lại có một giọng nữ truyền tới anh: Khả năng đọc suy nghĩ của anh là phát huy trong phạm vi ba thước sao? 

< Được được, không nghịch thiên như vậy, nếu không chẳng phải là muốn tôi ngộp chết???>

Diệp Thù Yến nhìn Đường Noãn đứng ở xa: ??? 

Sao cô biết? 

Rất nhanh, anh phát hiện mình cho tới bây giờ đều không biết gì về người vợ sắp cưới này của mình. 

Mẹ Diệp nhắc tới chuyện từ hôn:

Trong vòng ba mét Đường Noãn nội tâm cuồng loạn: Em không muốn từ hôn! Nhiều năm như vậy! Tình cảm đó chẳng lẽ đều là giả sao? 

Ngoài ba mét: Đương nhiên là giả, thứ tình cảm này chó của anh ta cũng có. 

Diệp Thù Yến: . . . 

Cô là đang chửi anh? 

Mối tình đầu nữ thần tới lấy lòng. 

Trong vòng ba mét, Đường Noãn tan vỡ thét chói tai: A A A, Diệp Thù Yến không thể cưới cô ta, cô ta chính là một trà xanh! Cô ta không chỉ thèm ăn anh, còn thèm cả gia sản của anh! 

Ngoài ba mét: Nữ thần này còn nguy hiểm hơn tôi, mặc dù Đường gia dã tâm nhiều, nhưng dù gì tôi cũng vô lực, trừ thèm anh ấy ra cũng không làm được gì khác. 

Diệp Thù Yến: . . . 

Cô giống như coi nhẹ mình. 

Công ty gửi tới báo cáo công việc. 

Trong phạm vi ba mét, suy nghĩ của Đường Noãn cũng không khác lắm với những người khác: Dáng vẻ làm việc thật là đẹp trai, hẳn là đang làm một hạng mục lớn! 

Ngoài phạm vi ba mét: A, nếu không phải tôi, hạng mục anh làm sao có thể thuận lợi như vậy... Thôi, coi như là cảm ơn sau đi. 

Rốt cuộc khi nào từ hôn? Tài khoản của tôi cũng đều chuẩn bị xong!

Vợ Là Do Chính Mình Nhặt Về

Đô Thị, Đam Mỹ, Sủng

Ninh Đức

Thể LoạiĐam Mỹ, Hiện Đại, Niên Hạ, Nhược Công, Ngọt, HE

Giới Thiệu

Bé ngốc (công) × Kẻ hai mặt (thụ)

Lâm Thừa (công) x Cố Ngôn (thụ)

---

Cố Ngôn về quê dự đám tang, ngoài ý muốn quen biết một bé ngốc. Bé ngốc ăn bánh xốp anh cho, từ đó hoàn toàn bám lấy anh. Bé ngốc cô đơn một mình, không cha không mẹ, cuộc sống thực sự không tốt, Cố Ngôn liền đón em về nuôi. Ban đầu chỉ là thấy em đáng thương, muốn làm người anh trai tốt chăm sóc em, nhưng bất tri bất giác, Cố Ngôn đã chìm đắm trong từng tiếng "anh trai" mềm mại ngọt ngào của bé ngốc.

Bé ngốc lớn lên rất xinh đẹp, lại ngoan ngoãn, đáng yêu.

Cố Ngôn: Cục cưng đáng yêu quá, phải làm sao đây? Mỗi ngày đều muốn ôm, muốn hôn!

Cục cưng: Anh trai ơi... (vô tội chớp mắt)

Cố Ngôn (trong lòng): A a a... Em đừng nhìn anh như vậy, anh chịu không nổi đâu a a a!!

Thiên Cổ Phong Lưu Nhất Tiếu Trung

Tiên Hiệp, Huyền Huyễn, Trinh Thám, Hài Hước, Cổ Đại, Khác, Sủng

Tuỳ Vũ Nhi An

Tác giả: Tuỳ Vũ Nhi An

Tran / Editor: Thanh Hà

Beta: Thanh Hà

Thể loại: HE, Tiên hiệp, Huyền huyễn, Hài hước, Cổ đại, Nhẹ nhàng, Phá án, Góc nhìn nữ chính, Sạch, Sủng Ngọt

Độ dài: 72

Giới thiệu

Ta thật vừa may mắn lại vừa bất hạnh làm sao khi được chứng kiến tang lễ long trọng của chính mình. Lòng thỏa nguyện khi thấy Đạo Minh ngợi ca cuộc đời huy hoàng của ta, mới thấm thía rằng cái chết này thật ý nghĩa biết bao.

Ta – nữ Đạo Tôn duy nhất trong lịch sử Đạo Minh, một đời khắc cốt ghi tâm lời tiên sư dạy, sống thuần lương ấm áp, giữ mình thanh khiết, đại từ đại bi cứu khổ cứu nạn, dốc sức diệt trừ Huyết Tông tà đạo mà hy sinh. Vạn dân kính ngưỡng, nào ngờ sau khi chết lại không giữ trọn danh tiết. Trong lễ tang, bỗng có mấy kẻ nam nhân xông ra, tự nhận là đạo lữ sinh tiền của ta, còn vu cho ta tội "một chân đạp nhiều thuyền", bảo ta bội tình phụ nghĩa.

Sư phụ trên cao, trời xanh chứng giám! Ta thật chẳng quen biết bọn họ. Nếu có kẻ dám bịa chuyện vu oan, ta nhất định sẽ... biến lời gièm pha ấy thành sự thật!

[Thập Niên 70] Đừng Tưởng Ai Cũng Ngu

Nữ Cường

Khuyết Danh

Tôi đã thay thế suất tri thức thanh niên về thành của Tô Vãn.

Ngày hôm sau, Thẩm Nghiên, bạn trai có nhan sắc yêu nghiệt của Tô Vãn, liền đến nhà tôi dạm hỏi.

Anh ta nắm tay tôi, nhẹ nhàng hôn lên vết sẹo lõm trên má trái tôi, giọng nói quyến rũ mê hoặc, không một chút ghét bỏ: "Từ bỏ đại học, gả cho anh, cùng anh về nông thôn lao động cải tạo, được không?"

Tôi nuốt nước bọt, mê luyến vuốt ve gương mặt đẹp như thần mà tôi đã thèm muốn từ lâu này, gật đầu:

"Được thôi, vậy mỗi ngày anh đều cho em hôn nhé."

Tôi thừa biết anh ta làm vậy là vì cô bạn thanh mai trúc mã yêu dấu của mình, anh ta chỉ đang nhún nhường trước mặt tôi mà thôi.

Nhưng tôi vẫn không kìm được mà rung động.

Để anh ta yên tâm, tôi xé nát tờ nguyện vọng đại học trước mặt anh ta, mặc cho Tô Vãn thay thế tôi, mạo danh làm lại thủ tục nguyện vọng.

Mãi cho đến khi giấy báo trúng tuyển đại học lần lượt được gửi đi, mà Tô Vãn mãi vẫn không nhận được tin tức tôi trúng tuyển, hoàn toàn hoảng loạn.

Còn tôi lúc này đang ở đầu làng, cảm ơn thầy giáo trường Thanh Bắc đã đích thân giúp tôi xách hành lý.

Ánh mắt tôi đầy vẻ trêu tức nhìn Thẩm Nghiên đang mặt mày tái mét trước mặt.

"Anh đoán xem, tôi chọn anh, hay chọn tương lai?"

Phạm Ân Thượng Tiên

Hoàn thành 68,619
Phạm Ân Thượng Tiên

Nữ Cường, Hài Hước, Cổ Đại, Khác, Sủng

Khuyết Danh

Lúc Thượng Thần moi tiên cốt của ta, m///áu đã văng tung tóe khắp người hắn.

Mà ta thì đã sớm uống đan dược chặn cảm giác đau rồi.

Không những chẳng đau chút nào mà thậm chí còn tranh thủ liếc mắt nhìn nữ chính đang hau háu chờ được thay tiên cốt.

Nhìn ánh mắt chắc như bắp của bọn họ, ta bật cười.

Tiên cốt này cần nguyên chủ băng thanh ngọc khiết mới có tác dụng.

Phụt, không phải chứ, không phải chứ, bọn họ thật sự nghĩ ta vì nam chính mà thủ thân như ngọc ư?

Sự thật là, con trong bụng ta đã được ba tháng rồi! Có giỏi thì đến mà moi đi!!!!

Kẻ Thế Vai Không Muốn Chơi Nữa

Đam Mỹ, Cổ Đại

Quản Hồng Y

Cố Cảnh Nguyện, văn nhã song toàn, tài cao học rộng, là mỹ nhân hiếm có trăm năm mới gặp một lần của Đại Nghi triều, được tôn là Văn Khúc Tinh giáng thế. Dung nhan của y lại có đến tám phần tương tự với "bạch nguyệt quang" năm xưa của Vũ Văn Đế.

Y rất ngoan.

Không những trong triều phụng mệnh quân vương, mà cả trong tư thất cũng chưa từng khước từ, cam tâm tình nguyện làm thế thân, chẳng cầu danh phận.

Thiên hạ đều nghĩ, y si mê hoàng thượng đến nỗi không tiếc bản thân.

Cho đến một ngày- bạch nguyệt quang chân chính quay trở lại.

Cố Cảnh Nguyện vẫn dịu dàng ngoan ngoãn như thuở nào, không khiến bệ hạ khó xử.

Y vươn vai một cái, chủ động xin xuất kinh: "ngủ cũng ngủ đủ, ân cũng đã báo đủ, giờ là lúc được tự do rồi ^^"

Hoàng đế: ???

Mãi về sau, Vũ Văn Đế mới hay: người Cố Cảnh Nguyện muốn theo đuổi vốn chẳng phải là hắn.

Người mà y yêu — cũng chẳng phải hắn.

Lại sau nữa, vị cửu ngũ chí tôn kia đã phải quỳ xuống nơi đất lạnh.

---

[Ngoại hình ngọt ngào ôn nhu nhưng thật ra vô tâm vô phế thụ x mỹ cường tàn nhẫn, bá đạo đế vương công]

Ta vì chính ta mà sống.

Thụ mới thực sự là bạch nguyệt quang. Công đã nhận nhầm người, từ đó bắt đầu một đoạn truy thê khổ sở, hối hận không kịp.

---

[Cảnh báo]

1. Phong cách truyện cổ điển, có sinh tử, ngược luyến tình thâm. Cả công lẫn thụ đều từng "tra" theo cách riêng. Kết HE.

2. Tình cảm là chủ đạo. Logic không trọng yếu, tất cả đều phục vụ cho tuyến tình cảm.

3. Truy thê hỏa táng tràng quy mô lớn. Có ngọt, có ngược, mong đem đến trải nghiệm "chua cay ngọt bùi" đủ cả.

4. Chi tiết sinh tử chỉ xuất hiện trong phiên ngoại, chính văn không quá tập trung.

Cuối cùng: bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, phi lời nhuận, vui lòng không mang ra ngoài hay up nơi khác. Đa tạ.

Ước Nguyện Ngày Xuân - Sơ Li

Ngôn Tình, Đô Thị

Sơ Li

Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Gương vỡ lại lành, Song hướng yêu thầm, 1v1, Thị giác nữ chủ, Chức nghiệp tinh anh.
Văn án:
# song hướng yêu thầm, gương vỡ lại lành, khúc dạo đầu gặp lại
Vì một vụ cá cược, Tuyên Dụ và Úc Văn Yến đã quyết định hẹn hò.
Lúc đầu, tình cảm của Tuyên Dụ đối với anh nửa thật nửa giả, Úc Văn Yến tỏ ra khinh thường nhưng vẫn chấp nhận tất cả.
Sau đó, Úc Văn Yến sẵn sàng thể hiện sự chân thành của anh với Tuyên Dụ, anh nghĩ rằng như thế sẽ có được sự chân thành của cô.
Cho đến đêm mưa đó, lúc cô ướt sũng gõ cửa phòng anh, cô nói với vẻ mặt hững hờ: "Úc Văn Yến, chúng ta chia tay đi."
Úc Văn Yến hoàn toàn tỉnh ngộ, Tuyên Dụ đúng là mèo hoang không thể nuôi dưỡng.

Tuyên Dụ gặp lại Úc Văn Yến là sau khi anh trở về nước, trở thành một phiên dịch viên nổi tiếng trong nước với lý lịch xuất sắc và danh tiếng nổi bật.
Trong quán bar, trong lúc chơi trò chơi 'nói lời thật lòng', có người yêu cầu Úc Văn Yến nói về một mối quan hệ trước đó của anh.
Anh uể oải dựa vào ghế sofa, khoanh tay hờ hững nói: "Ai yêu thì người đó tổn thương"
Tuyên Dụ cho rằng chuyện chia tay không vẻ vang đã khiến Úc Văn Yến chán ghét cô.
Một ngày nọ, cô mở số điện thoại di động đã nhiều năm không sử dụng, nhận được bao nhiêu là tin nhắn đến.
Thời gian gửi là năm thứ hai sau khi anh ra nước ngoài
Đêm đó, ở bên nước ngoài đang diễn ra một sự kiện chấn động.
— "Tình hình có vẻ không ổn, không biết có thể sống sót qua tối nay hay không."
— "Anh đã nghĩ đến nhiều người và gọi đến số điện thoại của mọi người, nhưng số anh muốn gọi nhất lại không liên lạc được."
— "Tuyên Dụ, anh rất nhớ em."

Kể từ khi tốt nghiệp đại học, Úc Văn Yến luôn trân trọng một tấm hình trong ví của anh.
Trong màn đêm, Tuyên Dụ đứng trước ánh đèn của Thiên Hộ Miêu Trại*, nụ cười rạng rỡ, đôi mắt sáng ngời.
(*Thiên Hộ Miêu Trại - còn được gọi là Tây Giang Miêu Trại mang ý nghĩa "ngôi làng của hàng nghìn hộ gia đình người Miêu". Ngôi làng có lịch sử hơn nghìn năm tuổi với hơn 6.000 dân, trong đó 99% là dân tộc Miêu (thuộc tỉnh Quý Châu, Trung Quốc) được đánh giá là lớn nhất thế giới với khoảng 1.300 ngôi nhà được làm bằng gỗ ở lưng chừng núi. Hiện tại là điểm thu hút khách du lịch - theo nguồn internet)
Lúc đó, anh đã lấy máy ảnh để chụp lại cảnh này.
Nhìn cô gái xinh đẹp trong ống kính, anh nghĩ thầm:
Làm sao để nói cho cô biết rằng anh đã thích cô 6 năm.

Em là số phận mơ hồ của anh và những cảm xúc đó sẽ không biến mất cho đến khi chết. — Borges
[ Vô tâm x kiên trì và chăm chỉ ]
[ Nhà ngoại giao X Giáo sư Đại học ]
[ Ý tưởng 1.8.22 ]
|1v1He, hơn nhau 3 tuổi
| Nam chính và nữ chính không phải người hoàn hảo, nữ chính trước và sau có trái ngược nhau.

Người Chiến Thắng - Lang Lang

Đô Thị, Khác

Lang Lang

Tác giả: Lang Lang

Đăng bởi: Mẹ Bông Bom

Lâm Thanh, một cô gái nhỏ từ vùng quê vừa tốt nghiệp ngành Toán học, đã vượt qua vòng tuyển dụng để trở thành trợ lý riêng của Lương Mộng – một nữ tổng giám đốc quyền lực, giàu có và xinh đẹp của thành phố lớn.

Lâm Thanh, cô gái sinh sau năm 2000, mang tư tưởng hiện đại và không chấp nhận lối sống “tự hủy hoại” bản thân trong công việc. Cô không cạnh tranh với chính mình mà chỉ tập trung vào việc cạnh tranh với người khác. Với thái độ không có gì để mất, Lâm Thanh quyết tâm đánh cược tất cả, sống một cuộc sống hết mình.

Lương Mộng, nữ giám đốc xinh đẹp, tưởng chừng như là một người phụ nữ điên rồ nhưng thật ra lại là một chiến thần của tình yêu. Bị tình yêu khước từ, cô không ngại làm rối tung mọi thứ; khi đã yêu điên cuồng, cô sẵn sàng đánh đổi tất cả. Khi đối mặt với tình yêu không thể nắm bắt, Lương Mộng quyết định buông tay và sống với tâm thái tự do.

Khi nữ tổng giám đốc “điên rồ” gặp nữ trợ lý “điên rồ”, cả hai tạo nên những tình huống dở khóc dở cười đầy kịch tính. Không ngờ rằng, hai người tưởng chừng như đối lập lại hoàn thiện lẫn nhau. Chỉ khi sống hết mình, con người mới có thể tỏa sáng rực rỡ; và chỉ khi buông thả, họ mới có thể trở thành người chiến thắng thực sự.

Hôm Nay Hoa Xưởng Cướp Dâu Chưa?

Ngôn Tình, Cổ Đại, Khác

Khuyết Danh

Diệp Diệu An vốn có một chuyện vui to lớn - vào cung để chôn cùng Hoàng đế sắp chết. Không ngờ, Lý Chuẩn, Chưởng ấn Ngự Mã Giám, lại dùng một thi thể để thay thế nàng, cướp nàng về đối thực. 

Thái giám cướp dâu, lại cướp cả dâu của Thánh thượng. Đáng bị mổ bụng phanh thây, băm vằm ra trăm nghìn mảnh, ném vào chảo dầu. 

Nhưng Lý Chuẩn đã kéo Diệp Diệu An ra khỏi hố lửa của đền thờ trinh tiết, để nàng biết rằng mình không phải là một đồ vật, càng không phải là một món đồ chơi, mà là một con người sống sờ sờ, có máu có thịt. 

Vì vậy, Diệp Diệu An nói, một hán tử đầu đội trời chân đạp đất, không phải là cái gốc rễ ở giữa hai chân, mà là một bộ xương cốt cứng cáp, gõ không gãy, đập không nát. 

[Thứ nữ nhà cao cửa rộng X Thái giám giả bụng dạ đen tối, cưới trước yêu sau, ngọt sủng 1V1, HE]

Nếu Tình Yêu Quên Lãng - Sơn Gian Hồ

Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Sủng

Sơn Gian Hồ

Tác giả: Sơn Gian Hồ

Tran / Editor: Trong Tim Có Cậu

Beta: Trong Tim Có Cậu

Thể loại: HE, Gương vỡ lại lành, Hào môn thế gia, Sủng Ngọt, Hiện đại

Độ dài: 15

Giới thiệu

Bốn năm trước, Lục Viễn Châu nằm trong phòng cấp cứu giành giật sự sống.

Tôi âm thầm bỏ rơi anh, lặng lẽ biến mất khỏi cuộc đời anh.

Bốn năm sau, tôi đi dự tiệc xã giao cùng bạn trai mới.

Trong men rượu chập chờn, tôi lại gặp Lục Viễn Châu.

Bạn trai tôi tươi cười rạng rỡ gọi anh: "Anh họ! Đây là bạn gái em!"

"Ồ?"

Tôi còn chưa kịp tránh thì đã chạm phải ánh mắt lặng thinh và u tối của anh.

Ngón tay trỏ của Lục Viễn Châu khẽ đặt lên môi tôi rồi miết nhẹ, giọng trầm thấp:

"Chúng ta... đã từng gặp ở đâu rồi thì phải?"

"Em dâu à."

Gửi Thiên Thần Nhỏ - Bạch Nhật Mộng Dương

Ngôn Tình, Đô Thị, Khác

Bạch Nhật Mộng Dương

Gửi Thiên Thần Nhỏ

Tác giả: Bạch Nhật Mộng Dương

Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, bối cảnh đại học

Số chương: 65 chương + ngoại truyện

Editor: Dreamyhours

Bìa: Dreamyhours

[Giới thiệu truyện]

Từ nhỏ đến lớn, Yến Đường luôn biết mình rất bình thường, thậm chí còn khá xui xẻo.

Người cô thích chẳng bao giờ thích lại cô, dù học hành chăm chỉ vẫn không thể đạt được điểm số như mong muốn, đi thực tập vất vả nhưng đến lúc xét duyệt chính thức thì bộ phận lại giải tán.

Năm cuối đại học cô chấp nhận số phận, sẵn sàng nghe theo sắp xếp của bố mẹ: tốt nghiệp xong sẽ về quê thi công chức, đi xem mắt.

Trước khi ra trường, tình cờ cô nhận được một công việc ngoài giờ: dạy kèm tiếng Trung cho con trai cưng của một vị phu nhân giàu có vừa từ Nga trở về.

Phu nhân mô tả về con trai mình như sau:

“Con trai tôi vừa mới về nước, chỉ hiểu được những câu tiếng Trung đơn giản, nên làm phiền em mỗi cuối tuần đưa nó đi học ngoại khóa, nói chuyện với nó nhiều hơn nhé.”

Bà còn nhấn mạnh:

“Nó rất ngoan, rất đáng yêu, y như một thiên thần nhỏ ấy. Chỉ là hơi mít ướt một chút, em đừng chiều hư nó nhé.”

Sau bao mong đợi, Yến Đường cuối cùng cũng gặp được “thiên thần nhỏ”—và rồi cô rơi vào một khoảng lặng vô tận.

Cậu ta đúng là rất đáng yêu, đôi mắt sáng trong như mắt mèo, làn da trắng mịn, mái tóc dày mềm, đôi môi nhạt màu trông như những cánh hoa xinh đẹp.

Nhưng có vẻ vị phu nhân giàu có kia đã bỏ sót vài thông tin quan trọng:

— “Thiên thần nhỏ” này cao tận 1m90, lớp ngoại khóa theo học là bắn súng và võ tổng hợp MMA.

— Cậu còn nói rằng mình đam mê săn bắn trong căn biệt thự ở Moscow, một bức tường treo đầy các loại súng, còn bức tường đối diện lại trưng bày chiến tích là đầu gấu nâu và sói hoang mà cậu săn được từ năm mười lăm, mười sáu tuổi.

Vị thiên thần phiên bản trưởng thành, ngoại hình đỉnh cao này đúng là kém tiếng Trung thật, vốn từ vựng chỉ xoay quanh mấy câu đơn giản như “Xin chào”, “Ăn chưa?”, “Đồ ngốc”… Nhưng chỉ cần ai khen “đẹp trai”, “đáng yêu”, “bé ngoan”, hay “soái ca” thì cậu ta đều hiểu hết.

Yến Đường nghiêm túc dạy trong hai tháng nhưng sau khi kết thúc việc dạy kèm, cô phát hiện có vẻ người này chẳng học được câu tiếng Trung nào mà cô dạy.

“Dừng lại! Dừng lại!” Yến Đường chống tay lên ngực cậu, hét lên.

Tống Úc siết chặt eo cô, dùng tiếng Nga hỏi: “Em đang nói gì vậy em yêu?”.

Yến Đường: “Đừng hôn tôi nữa!”

Cậu nhìn cô bằng đôi mắt mèo long lanh rồi tiếp tục áp sát.

Thế là Yến Đường vung tay cho cậu một bạt tai.

Đánh xong, cậu khóc. Cô phải dỗ suốt hai tiếng.

Sau khi tốt nghiệp, cô từ chức khỏi công việc gia sư cho vị phu nhân giàu có.

Để tránh phiền phức, cô không nói với Tống Úc mà lặng lẽ trở về quê.

Vào ngày đi xem mắt, Yến Đường vừa mới trò chuyện với đối tượng được một lúc thì bỗng nhìn thấy một bóng dáng cao lớn đứng ngay cửa.

Tống Úc đột nhiên xuất hiện, thẳng thừng tiến đến bàn của họ, ngồi xuống, rồi mỉm cười nói với người đàn ông trước mặt:

“Anh là người định cưới Yến Đường sao? Cô ấy đã ngủ với tôi rồi. Tôi muốn ở bên cô ấy, anh không ngại chứ?”

“Em là chú chim sẻ trốn chạy giữa rừng thông tuyết phủ
Anh giương súng nhắm vào em
Nhưng viên đạn lại xuyên thẳng vào tim anh.”
— Gửi thiên thần nhỏ (Tống Úc viết trong buổi học tiếng Trung cuối cùng)

Lưu ý khi đọc:

Mỹ nhân tự ti, ngoan ngoãn x Thiếu gia ngang ngược, bám người

1v1, Sạch: (Như nội dung đã đề cập, nữ chính từng có người thầm thích, từng đi xem mắt khi chưa xác định quan hệ với nam chính. Nam chính chỉ có mỗi nữ chính, cả trong tim lẫn thể xác.)

HE, nam chính nhỏ tuổi hơn, lai Trung-Nga.

Tông truyện nhẹ nhàng (Mục tiêu của tác giả! Nếu viết chưa đạt, hoan nghênh góp ý.) Nữ chính có sự phát triển cá nhân, nhưng không phải kiểu “đạp lên tất cả để thành công”, mà là đạt được thành tựu trong lĩnh vực của mình.

Về quan hệ dạy học: Hai nhân vật chính không có tình cảm yêu đương trong thời gian dạy kèm.

Về nội dung liên quan đến MMA: Ngoại trừ tổ chức UFC là có thật, tất cả nhân vật và giải đấu trong truyện đều là hư cấu. Vui lòng không áp đặt vào đời thực.

Huy Mộng - Vân Tân

Hoàn thành 93,473
Huy Mộng - Vân Tân

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Khác, Đoản Văn

Vân Tân

Ta là hoàng thương lớn nhất Huy Châu.

Vào ngày cập kê hôm ấy, có người đến cửa muốn cưới ta: "Cẩn cô nương, gia tài bạc triệu của ngươi e rằng không giữ được."

Ta chưa kịp nói gì, đã có mấy chục người hàng xóm cầm gậy lao ra.

"Muốn ép cưới cô nương Huy Châu ta, nằm mơ đi!"

Kiếp Này Hạnh Phúc Bên Người

Trọng Sinh, Cổ Đại, Khác

Khuyết Danh

Ta là một kẻ ngốc, nhưng ngốc cũng có cái phúc của kẻ ngốc, được gả cho Ninh vương Tiêu Mặc.

Hắn yêu ta như mạng, thiên hạ đều biết.

Thế nhưng khi ta sắp sinh nở, hắn lại bỏ mặc ta, đi bầu bạn với một nữ nhân khác.

Nghe nói, Tiêu Mặc vốn định cưới nàng ta, nhưng Thái hậu không cho phép, đem nàng gả cho người khác, hắn mới tùy tiện lấy một kẻ ngốc như ta.

Ta lén đứng ngoài cửa nghe lén, nước mắt ướt đẫm vạt áo.

Đêm đó, ta để lại tờ giấy hòa ly, trên đường trở về nhà mẹ đẻ, ta c.h.ế.t vì băng huyết.

Ta c.h.ế.t rồi, tự nhiên cũng không biết, Tiêu Mặc – kẻ trước nay luôn cao ngạo vô tình – sau khi nhìn thấy tờ giấy hòa ly của ta, đã gần như phát điên.

Khi ta sống lại, tỉnh dậy, là lúc ta vừa tròn mười sáu tuổi, đúng vào ngày trước khi Tiêu Mặc tới cầu hôn.

Mọi chuyện đều còn kịp, đời này, ta sẽ không bao giờ trèo cao mà gả cho hắn nữa.

Cả Nhà Mang Theo Biệt Thự Cùng Xuyên Không

Ngôn Tình, Dị Giới, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng

Miêu An Diệp

Triệu Hi mới chỉ vừa nhập gia tài phú, liền cùng với năm người xuyên về một thôn nhỏ thời cổ đại. Cùng với một biệt thự lộng lẫy gần 10 mẫu đất, người Triệu bắt đầu xây dựng sự nghiệp ở thế giới mới. Tuy nhiên, khi các khu vực biệt thự bị khóa, hệ thống quản gia biệt thự yêu cầu nàng phải tích cóp điểm giá trị thiện cảm để giải khóa chúng.

Cha nàng dày công chăm sóc vườn rau, lúa nước và các loại thực phẩm cho hàng trăm người dân. Nương nàng chăm lo nuôi dạy giáo lý cho trẻ em và chăn nuôi thú săn. Đại ca nàng vừa mở y quán cung cấp rất nhiều loại thuốc hỗ trợ điều trị các bệnh tật cho hàng trăm người. Nhị ca nàng thậm chí còn được biết đến với khả năng vượt núi bảo vệ an dân.

Nhưng Triệu Hi lại chỉ muốn nằm trên ghế sô pha, để hưởng thụ ngày ngày một cuộc sống êm đềm, và làm một con cá muối hưởng điều hoà ăn kem cây. Không lâu sau, thôn Đào Hoa đồn đại rằng có tiên nhân ở đó. Thôn dân thay đổi hoàn toàn, sống đời vô cùng phồn thịnh.

Tin đồn tiên nhân sắp gả cho Thụy Vương phong thần tuấn lãng khiến Triệu Hi tò mò. Cô không hề biết về Thụy Vương là ai, cho đến khi cô nhìn thấy một thiếu niên ngồi trên sô pha, cung cấp nước trái cây cho cô và tự nhận mình là Thụy Vương.