Truyện đã hoàn thiện
Dị Giới, Huyền Huyễn, Linh Dị, Dị Năng, Nữ Cường, Ngược, Khác
Hoàng Sắc Đích Miêu Mễ
Lê Diệu mắc bệnh nan y, tưởng chừng không còn hy vọng sống. Một ngày nọ, cô tình cờ gặp một đạo sĩ, người nói với cô rằng vận xui đeo bám, tuổi thọ ngắn ngủi không phải do số phận, mà vì mệnh cách của cô đã bị người khác đánh cắp.
Muốn sống tiếp, cô chỉ có một cách—trở về quê, kế thừa một "nhà ma" cũ kỹ.
Ban đầu, Lê Diệu nghĩ rằng đây chỉ là một căn nhà ma bình thường. Nhưng khi đặt chân đến, cô mới nhận ra mình đã nhầm to!
Những nhân viên làm việc ở đây không phải người, mà là đủ loại quỷ thần: Nhiếp Tiểu Thiến yêu kiều, Họa Bì bí ẩn, Mạnh Bà nấu canh nơi Hoàng Tuyền... Còn có cả Sadako từ giếng bò lên, Tomie ma mị, ma cà rồng huyết sắc.
Chưa dừng lại ở đó, Đát Kỷ yêu mỵ, Bạch Cốt Tinh lạnh lùng, Ngưu Ma Vương hùng tráng, thậm chí cả Tôn Ngộ Không cũng xuất hiện!
Nhân viên càng lúc càng đông, danh tiếng của nhà ma cũng lan xa. Không chỉ kiếm tiền dễ như trở bàn tay, mà còn làm chấn động giới huyền học!
Các đại lão, kẻ có tiền, người tu đạo... ùn ùn kéo tới.
Từ một người sắp chết, Lê Diệu giờ đây lại trở thành bà chủ của "Phong Đô Nhà Ma" nổi danh khắp thế giới!
"Chào mừng quý khách đến với Phong Đô Nhà Ma! Mời vào tham quan... nếu dám!".
[Huyền Học + Đoán Mệnh + Đại Lão + Bắt Ma + Ngược Tra + Vả Mặt + Sảng Văn + Kinh Doanh + Yêu Ma Quỷ Quái]
Đô Thị, Đam Mỹ, Sủng
Na Khả Lộ Lộ
Thể loại: Thanh xuân vườn trường, ngọt ngào, thầm mến, HE
CP: Học sinh chuyển trường u ám, ít nói (Trần Tích) x Hot boy học sinh cưng của trường (Quan Tuyết Tức)
Giới thiệu:
Quan Tuyết Tức nghe nói lớp bên có một học sinh chuyển trường đặc biệt.
Người này khá đẹp trai nhưng tính cách lại có chút u ám. Nghe đâu từng phạm tội, phải ở trong trại giáo dưỡng hai năm mới được ra ngoài.
Quan Tuyết Tức tò mò hỏi: “Phạm tội gì?”
Bạn học hạ thấp giọng: “Giết người, nhưng đối phương không chết.”
Họ đang tám chuyện ở cửa lớp thì học sinh chuyển trường đi ngang qua hành lang.
Thiếu niên với vẻ mặt âm trầm, lạnh lùng liếc nhìn Quan Tuyết Tức một cái rồi bước đi.
Bạn học rụt cổ nói nhỏ: “Thấy chưa? Đáng sợ quá. Chúng ta nên tránh xa cậu ta ra.”
—
Sau đó, Quan Tuyết Tức và học sinh chuyển trường đánh nhau.
Quan Tuyết Tức có rất nhiều bạn bè, cả đám cùng vào hùa khiến đối phương bị thương không nhẹ.
Từ đó về sau, dường như học sinh chuyển trường bắt đầu ghim Quan Tuyết Tức.
Cậu ta thường xuyên “tình cờ đi ngang” nơi Quan Tuyết Tức xuất hiện, đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cậu, phớt lờ tất cả những người xung quanh, như thể chỉ căm ghét duy nhất mình Quan Tuyết Tức.
Có người lo lắng: “Tuyết Tức, cậu cẩn thận chút đi. Tội phạm có tiền án giết người như chó điên ấy, không biết lúc nào sẽ quay lại cắn cậu đâu.”
Quan Tuyết Tức không đáp lời.
—
Hôm nay, trong cuốn sách toán của cậu lại xuất hiện một nhành hoa nhài trắng, do người giấu tên bí ẩn len lén để vào.
Hương hoa nhẹ nhàng ấy giống hệt mùi hương trên người học sinh chuyển trường mà cậu vô tình bắt gặp vào buổi sáng.
—
Ý nghĩa hoa nhài trắng: Em thuộc về tôi.
Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Đả Tự Cơ N Hào
Thiện Phúc Bảo chuyển kiếp, mang theo một túi đại lễ, đầu thai vào một nhà nông thời cổ đại, trong túi đại lễ chỉ có một, chính là có được max độ hảo cảm của động vật.
Trong nhà, gà mái quý nàng, ra sức đẻ trứng để nàng ăn no. Trong núi, động vật nhỏ mến nàng, hái quả rừng, tặng thảo dược cho nàng. Mà con người là động vật cấp cao, tự nhiên cũng sẽ yêu thương nàng.
Truyện dã sử, không liên quan nhiều đến triều chính, hoàng thất, nam chính là người thường, chủ yếu nói về sinh hoạt gia đình trong thôn trang nhỏ...
Cổ Đại, Khác
Zhihu
Ta vốn mang mệnh cách Cẩm Lý, luôn được hoàng gia phụng thờ như thần nữ.
Nào ngờ, ngay ngày đại hôn, thái tử lại công khai hủy hôn trước bàn dân thiên hạ, đòi cưới đích nữ Thượng Thư phủ làm thái tử phi.
Đối mặt với lời chất vấn của ta, thái tử cười khẩy một tiếng:
“Khương Hòa, ngươi thật sự coi mình là thần nữ cao quý lắm sao? Ngươi chẳng qua chỉ là một kẻ l ừ a đ ả o thần minh.”
“Ngươi căn bản không xứng làm thái tử phi của ta, càng đừng mơ tưởng đến ngôi vị hoàng hậu tương lai.”
Hắn ném thẳng ngọc bội định thân vào trán ta.
“Ta muốn từ hôn với ngươi!”
Máu tươi theo gò má nhỏ xuống bộ hỉ phục đỏ thẫm, ta nhếch môi cười.
“Thái tử điện hạ, chỉ khi hủy đi hôn thư mới có thể triệt để từ hôn.”
Sắc mặt hắn cứng đờ, sai người đi lấy, lại thấy ta rút hôn thư từ trong tay áo hỉ phục ra.
“Ngươi…”
Ngọn lửa nuốt chửng hôn thư thành tro bụi, tiếng chiêng trống lại vang lên, chỉ có điều, tân nương đã chẳng còn là ta.
Dị Giới, Huyền Huyễn, Cổ Đại
Thi Ý
Tác giả: Thi Ý
Tran / Editor: Du Dã Kỳ Lân
Thể loại: Cổ đại, Dị giới, Huyền huyễn
Độ dài: 12
Giới thiệu
Dạ Hợp Cốc, Lăng Sơn trung, dạ lai thôi tình hương.
Biệt vấn tình tòng na lý lai, nguyệt hạ đích hoa nhi tự hội cáo tố...*
Nàng khẽ hát, chấp nhất hát, chấp nhất chìm đắm trong lời ca;
Mái tóc nàng phai màu tháng năm, sợi sợi như tuyết;
Nàng nói, từng có một nam nhân, muốn nàng trở thành Dạ Hợp Cốc...
(*Đại ý: Dạ Hợp cốc trong núi Lăng, đêm tới Thôi Tình hương.
Đừng hỏi tình từ đâu tới đây, hương hoa dưới ánh trăng sẽ tự nói cho.)
Cổ Đại, Khác
Thánh Hoả Miêu Miêu Giáo
Tác giả: Thánh hoả miêu miêu giáo (Zhihu)
Tran / Editor: ANH DIỆU
Beta: ANH DIỆU
Thể loại: Cổ đại, Cung đình hầu tước, Góc nhìn nữ chính, Duyên trời tác hợp, Sảng văn
Độ dài: 9
Giới thiệu
Năm năm trước, ta nhặt được một thiếu niên xinh đẹp bị mất trí nhớ.
Ta dùng hắn để đổi lấy ăn uống, lừa gạt khắp nơi, hắn vẫn không quên giúp ta đếm tiền.
Sau này ta mới biết, hắn là thái tử lưu lạc dân gian.
Hắn có vị hôn thê thanh mai trúc mã, sau khi khôi phục trí nhớ thậm chí còn lấy thân phận của ta làm xấu hổ, cảm thấy ta không xứng với hắn.
Vậy nên khi rời đi, hắn không một lời từ biệt, lặng lẽ biến mất.
Năm năm sau gặp lại, là ở Quỳnh Lâm Yến dành cho các tân khoa cử nhân.
Hắn, lúc này đã là tân đế, vẻ mặt lạnh lùng, hướng về vị trạng nguyên lang đang muốn cầu thân ta mà lạnh giọng chất vấn:
"Ái phi của trẫm, khi nào thì trở thành thê tử của ái khanh rồi?"
Ngôn Tình, Đô Thị, Khác
Kỷ Đoá Dĩ
Truyện: Nương ta họa người
Tên khác: Em thấy núi xanh không bằng anh
Tác giả: Kỷ Đoá Dĩ
Số chương: 46 chương + 1 ngoại truyện
Editor: Bân
Văn án
Nhiếp Tung: Từng nét bút này là vạn dặm hồng trần của anh, là tương lai khắc họa vì em.
Doãn Hy: Non sông này là em quyết tâm đến vì anh, chẳng quản gió mưa.
Nhiếp Tung, một nhà phục chế trẻ tuổi về thư pháp và tranh cổ, xuất thân là con nhà nòi. Anh dùng tài nghệ phục chế được kế thừa hơn một nghìn năm để hồi sinh những bức thư pháp và tranh cổ đã bị nứt nẻ, cũ kỹ hay loang lổ.
Tại một buổi triển lãm các thành tựu phục chế thư pháp và tranh cổ, anh vô tình gặp Doãn Hy, một nữ tiến sĩ địa chất, từ đó khắc khoải khôn nguôi.
Bình thường Nhiếp Tung rất nghiêm túc và tập trung, cuộc sống bình lặng như nước. Nhưng sau khi gặp được Doãn Hy dũng cảm táo bạo, anh đã biết thế nào là tình yêu nồng nhiệt và tốt đẹp.
Một Nhiếp Tung luôn cống hiến hết mình cho sự nghiệp phục chế thư pháp và tranh cổ mà anh yêu thích, luôn trân trọng sự vĩ đại của 5000 năm lịch sử, cũng khiến Doãn Hy say mê vô cùng.
Doãn Hy, ngày ấy em đứng ở cánh đồng mênh mông bát ngát, sau lưng là núi non trùng điệp, trên đầu là bầu trời ngàn sao, em nói với anh “Vì kiên trì, quyết không phụ lòng thành đam mê.” Kể từ giây phút đó, anh đã quyết tâm cùng em băng qua muôn trùng sông núi mà em hằng nhớ mong.
Tiến sĩ địa chất vs Chuyên viên phục chế tranh cổ
#tag: lãng mạn, công sở, trưởng thành, HE
Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Nữ Cường, Khác
Tình Thiên Tương
Kiếp trước là một nữ tướng quân tài giỏi, tung hoành trên chiến trường, cuối cùng lại bị người nhà hãm hại chết thảm nơi miếu hoang. Không ngờ một sớm xuyên không thành thiên kim tiểu thư nhà giàu, không chỉ được cả nhà sủng ái, mà còn là một "người vô hình" với danh tiếng cực kỳ tệ trong giới giải trí.
Tham gia show truyền hình thực tế về sinh tồn nơi hoang dã:
Cư dân mạng: "Một tiểu thư công chúa như cô ta thì làm được gì chứ, mời cô ta đến làm gì?"
Tân Án móc ra một cái rìu bắt đầu chặt củi, xây chuồng gà.
Khán giả: "Chặt củi thôi mà, đây là việc của khách mời nam, thật thích thể hiện!" Tân Án động tay một chút là làm ra một bàn tiệc hải sản thịnh soạn.
Đóng phim cổ trang? Chuyện nhỏ! Dáng vóc, lễ nghi, tất cả đều chuẩn không cần chỉnh.
Đóng phim hành động? Quá đơn giản! Vung đại đao cái xoẹt là xong.
Các fanboy fangirl: "Tân Án, chị chính là thần tượng duy nhất của đời em!".
Ngôn Tình, Trọng Sinh, Cung Đấu, Nữ Cường, Cổ Đại
Mặc Khanh
Ta là hoàng hậu bị thất sủng nhất hậu cung.
Không con cái, không được sủng ái, mà nhà mẹ đẻ cũng chẳng có thế lực gì.
Năm xưa chẳng qua là vì thay thái tử chắn một kiếm, mới được ban hôn làm thái tử phi.
Thái tử vốn chẳng ưa ta, sau khi đăng cơ nhiều lần muốn phế hậu.
Chỉ ngại miệng lưỡi thế gian, sợ bị chỉ trích lên án.
Đành phải trút hết căm hờn lên người nhà ta, không ngừng dày vò, hành hạ.
Bao năm vợ chồng như oan gia, thù hận sâu như biển.
Sống lại một đời, khi thích khách ập tới, ta dứt khoát bỏ chạy.
Ấy khoan đã! Thích khách này sao lại nhằm vào ta?!
Không đúng, thái tử... à không, hoàng thượng cũng xông về phía ta là sao?!
Ngôn Tình, Đô Thị, Khác
Nhất Linh Cửu Lục
TRỜI SINH ĐA TÌNH
Tác giả: Nhất Linh Cửu Lục (1096)
Thể loại: Hiện đại – Oan gia – Nhẹ nhàng, HE.
Số chương: 69.
Editor: Gann.
Giới thiệu:
Từ đầu, Từ Kiêu đã biết Trần Hạ là tai mắt của ba mình. Anh muốn sa thải cô, nhưng lại chùn bước.
Trần Hạ thì nghĩ Từ Kiêu là kẻ bất tài của Thịnh An. Nhưng vì tiền, cô nhẫn nhịn.
Và rồi hai kẻ oan gia bất ngờ trở thành hàng xóm của nhau, đổi một thân phận khác để tiếp xúc, Từ Kiêu phát hiện tai mắt này cũng không đến nỗi chướng mắt như anh nghĩ, còn Trần Hạ cũng nhận ra kẻ vô dụng kia không hẳn không thể cứu vãn.
[Cậu ấm độc miệng, tinh quái] & [Nữ trợ lý kiên cường]
Cặp đôi oan gia đấu khẩu liên miên rồi yêu nhau.
Lưu ý: Tiến triển tình cảm trong truyện rất chậm, vô cùng chậm.
Nữ trợ lý yêu phải ông chủ độc miệng, hãy xem đôi oan gia này làm sao thăng cấp thành cặp đôi hoàn hảo nhé!
Trọng Sinh, Khác
Khuyết Danh
Nữ thanh niên trí thức ở nhờ nhà tôi chính là một đóa sen đen từ trong ra ngoài.
Để chiếm lấy thân phận của tôi, cô ta vu oan tôi hại chết cháu trai của trưởng thôn.
Cuối cùng, tôi bị bôi nhọ danh tiếng, bị ép đến đường cùng mà chết oan.
Bà nội luôn nương tựa vào tôi... tức giận đến phát bệnh, tối đó trút hơi thở cuối cùng.
Còn cô ta? Cô ta được người cha quân nhân của tôi đón về, nuông chiều như công chúa.
Lần nữa mở mắt ra, tôi quay về năm cô ta bị điều xuống nông thôn lao động.
Lúc đó, cô ta đang lén lút từ phòng tôi bước ra.
Tôi lập tức vung tay, tự tát một cái thật mạnh vào mặt mình, giọng uất ức:
"Cô muốn lấy hũ phấn thì cứ lấy đi, sao lại đánh tôi chứ!"
Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Sủng
Mịch Nha Tử
Tác giả: Mịch Nha Tử
Văn án:
Cô theo gia đình di cư đến khu người Hoa ở Chợ Lớn, Sài Gòn.
Xuyên qua con phố đổ nát, quỳ gối dưới chân Phật.
Tín đồ của Phật thượng vàng hạ cám, cô nhìn thấy anh cúng dường trai tăng thờ Phật giữa màn sương.
Vóc dáng cao lớn, không nhiễm bụi trần.
Cô thất thần, ánh mắt đang vương vấn nơi anh, bị ba cô kéo trở lại.
Ba cô căn dặn: “Đó là tiên sinh, không được vô lễ.”
Đầu phố hỗn loạn, mấy kẻ say xỉn đánh nhau còn để lại tàn dư trên mặt đất.
Cô nhìn thấy chiếc xe màu đen của anh đỗ bên đường suốt đêm dài.
Cô nuốt nước bọt, lấy hết dũng khí đi về phía trước, run rẩy gõ cửa xe anh.
Kính xe hạ xuống, cô đối diện với ánh mắt của anh, thanh âm vụng về và ngây thơ: “Tiên sinh, ngài có muốn mua hoa không?”
Lúc nói ra lời này, cô nhìn thấy một người phụ nữ ngồi bên cạnh anh, rực rỡ như một ngôi sao điện ảnh trên tạp chí, cô chầm chậm sửa lại: “Hoa đẹp, xứng với cô gái đẹp…”
Bàn tay trắng trẻo vươn ra từ chiếc xe Lincoln, rút ra chiếc khăn túi từ trong âu phục đen.
Cầm lấy hoa hồng mà cô đưa, quấn quanh gai nhọn hung dữ.
Nhẹ nhàng đặt lên chiếc túi vải phai màu của cô cùng một tờ tiền.
Dùng giọng Pháp lãng mạn, nhã nhặn nói: “Tặng cô, cô gái đẹp.”
Chiếc xe biến mất trong màn mưa, cô cất cành hoa kia vào ngăn kéo.
Đi cùng cô qua năm tháng.
Sau này, cô bước vào cuộc sống của anh.
Đến chết mới dừng lại.
HE/Chênh lệch tuổi tác/Song xử
Thiếu nữ lang thang x Thương nhân Hoa kiều
Lấy cảm hứng từ loài hoa thân sĩ – “Hoa hồng tiên sinh”
Nhân vật chính: Dịch Thính Sanh x Đông Văn Li (28 x 18)
Độ dài: 76 chương + 30 ngoại truyện
Xuyên Không, Cung Đấu, Cổ Đại, Khác
Khuyết Danh
Tôi xuyên thành một cung nữ quét dọn ở Phượng Ngô Cung.
Kim thủ chỉ duy nhất của tôi, chính là có thể nghe thấy tiếng lòng của cây cối.
Cây trinh nữ ở cung Quý phi nói: “Lão Hoàng đế thích ăn bánh hoa quế.”
Cây nguyệt quý ở điện Chân tần nói: “Rõ ràng người thích nhất là yếm đỏ.”
Tôi đi khắp hậu cung, chuẩn bị sẵn bánh hoa quế, bày yếm đỏ ở nơi dễ thấy nhất…
Về sau, Hoàng hậu nương nương thăng tôi lên làm nhất đẳng cung nữ.
Tôi đang chuẩn bị thi triển tài năng.
Bất ngờ một đạo thánh chỉ hạ xuống.
Hoàng thượng, phong tôi làm Trân phi.
Đô Thị, Hài Hước, Khác
Ngữ Phong
Một đêm hỗn loạn, tôi bất ngờ mang thai với con trai riêng của bố dượng.
Nhớ lại lần trước ngồi ăn cơm, bố mẹ giục anh ấy kết hôn, anh ấy chỉ thản nhiên nói: “Con có người mình thích rồi.”
Mặt mày tôi tối sầm lại, thôi xong rồi, hóa ra mình là... tiểu tam!!
Tôi lập tức nộp đơn du học, quyết định phá thai rồi trốn ra nước ngoài tránh bão.
Khi đang chờ gọi tên trước phòng phẫu thuật thì có người bất ngờ nắm chặt cổ tay tôi.
Một người luôn lạnh lùng và cố chấp như anh lại gằn từng chữ:
“Em ghét anh đến vậy sao?”
“Thà phá thai rồi bỏ xứ đi chứ không chịu nói với anh một câu, hả, cô em gái thân yêu của anh?”
Đô Thị, Khác
Tự An
Lại một lần nữa xảy ra mâu thuẫn với Lương Dư Chu vì chuyện kết hôn, anh đứng dậy bỏ sang phòng khách ngủ.
Hai giờ sáng, tôi định xuống nước làm hòa.
Nhưng khi đứng trước cửa phòng khách, tôi lại nghe thấy tiếng anh đang nói chuyện điện thoại với ai đó:
“Yêu và cưới là hai chuyện khác nhau. Tiểu Du không chịu được những quy tắc ngột ngạt trong giới hào môn, tôi không cưới cô ấy là vì muốn tốt cho cô ấy thôi.”
“Dù sao thì bây giờ cũng chưa có ai thích hợp để cưới cả, ngày nào hay ngày đó. Huống hồ mạng của tôi là do cô ấy cứu về, bảo tôi mở miệng nói chia tay thì… Thật sự không thể.”
Tôi không đẩy cửa vào chất vấn anh mà chỉ lặng lẽ quay về phòng, trằn trọc suốt đêm đến tận sáng, không tài nào chợp mắt.
Sáng hôm sau, tôi ngồi đối diện mẹ của Lương Dư Chu: “Lời bác từng nói... Còn hiệu lực chứ? Cháu không chọn Dư Chu nữa, cháu chọn tiền.”
