Truyện đã hoàn thiện
Ngôn Tình, Cổ Đại
Vân Tân
Tạ Anh là một kẻ câm.
Chỉ vì lẽ đó, bài văn hắn dâng lên triều bị bác bỏ ngay trước bá quan.
Từ vị trí trạng nguyên cao quý, hắn rơi xuống thành kẻ ăn mày đầu đường xó chợ.
Hắn rớt khỏi mây xanh, kiêu hãnh một đời đều bị giẫm nát không thương tiếc.
Mà ta—ta đã đưa tay về phía hắn.
Toàn kinh thành đều nói đệ nhất mỹ nhân nước Tề đi.ên rồi.
Nhưng nào ai hay, nhiều năm sau, khi Tạ Anh có quyền lực lấn át cả triều đình, hắn lại đè ta xuống bàn mà hôn.
Đôi mắt đen nhánh kia phủ một tầng sương ướt át, hắn đau thương làm dấu:
“Thư Thư, đừng rời xa ta.”
Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ Cường, Điền Văn, Khác, Sủng
Manh Linh Thiên Diệp
Thủy Lang xuyên vào cô gái trùng tên trùng họ trong niên đại văn.
Cô gái lầm tưởng tiểu tam khiến mẹ mình tức chết là ân nhân, đầu tiên giao ra ngôi nhà và tài sản riêng của mình ở Thượng Hải, sau đó ngàn dặm xa xôi xuống thôn quê.
Mười năm sau bên trên hoàn trả tài sản, lại bị tiểu tam lừa gạt, xé di chúc, dẫn đến việc căn nhà và tài sản riêng do mẹ để lại đều rơi vào tay hai mẹ con tiểu tam.
Thủy Lang vừa nhận được thư lừa gạt của tiểu tam: Chẳng phải nên xé xát tiểu tam nát bấy như xé tờ giấy di chúc sao?
Nói là làm, Thủy Lang lập tức gửi thư điện báo cho vị hôn phu đã nhiều năm không liên lạc, nói là cần anh trợ giúp kết hôn để về thành phố lấy nhà, nếu như đồng ý thì đến trạm xe lửa đón cô.
Xuống xe lửa, nhìn thấy người đàn ông cực kỳ nổi bật trong đám người, Thủy Lang cũng không bất ngờ, vị hôn phu này rất biết xem xem thời thế, không thể nào không đến.
Nhưng nhiều năm không gặp, cô vẫn phải tiến lên xác nhận quan hệ: "Đồng chí họ Trâu?".
Người đàn ông bất ngờ nhìn cô với vẻ đánh giá, khẽ gật đầu...
Thủy Lang đưa hành lý cho anh: "Đi, đi đăng ký kết hôn."
Một tháng sau, Thủy Lang đưa người đàn ông đến cục quản lý bất động sản, nhìn thấy cả nhà hoảng hốt khϊếp sợ nhìn vị hôn phu mới của cô, đang định giễu cợt thì đột nhiên cảm thấy người đàn ông tuấn tú đang né tránh này có vẻ quen mắt.
Giây tiếp theo, con gái tiểu tam như gặp kẻ địch, kéo lấy cánh tay người kia: "Trâu Khải đã kết hôn với tôi rồi!".
Thủy Lang :...?
Vậy vị hôn phu bên cạnh cô là ai???
Châu Quang Hách:
#Tình cảm ngọt ngào, sảng văn sự nghiệp, nuôi dạy con cái êm ấm, cuộc sống gia đình đời thường#
Ngôn Tình, Đô Thị, Nữ Cường
Khuyết Danh
Lúc cha mẹ tôi lén lút bàn chuyện gả tôi cho nhà họ Đậu ở trấn trên, tôi vẫn đang vác giỏ đi nhặt cỏ ngoài đồng.
Chưa đến nửa ngày, chuyện đó đã lan khắp đầu làng cuối xóm.
Người ta kháo nhau rằng nhà họ Đậu là một trong những hộ giàu có nhất trấn, gả về đó thì khỏi phải lo chuyện cơm áo gạo tiền. Tuy Đậu Tiêu lớn hơn tôi nhiều tuổi, nhưng ai cũng bảo đàn ông lớn tuổi biết thương vợ.
Còn nói, được nhà họ Đậu để mắt tới là phúc phận tôi tu từ kiếp trước.
Lúc tôi xách giỏ về tới cửa nhà, mẹ tôi đang đếm xấp tiền nhà họ Đậu mang sang, vừa đếm vừa lẩm bẩm: “Thế là ổn rồi, có tiền này thì lo được đám cưới cho thằng cả rồi.”
Tôi đặt giỏ xuống, rút cái xẻng nhỏ ra, dí vào cổ mình mà nói: “Mẹ mà dám nhận tiền này, con đảm bảo mẹ sẽ mất cả tiền lẫn con, rồi còn mang tiếng ép gả con gái không thành, lại khiến con chết oan!”
Mẹ tôi trừng mắt nhìn tôi một cái, rồi miễn cưỡng ném xấp tiền chưa kịp nóng tay lên bàn, mắt cứ tiếc nuối liếc nhìn mấy lần, sau đó đành hậm hực quay vào phòng.
“Rầm!" tiếng cửa đóng sầm lại như muốn trút hết bực dọc của bà.
Tôi không nói gì thêm, trong ngày hôm đó liền mang tiền đến tận nhà họ Đậu để trả lại, đồng thời hủy hôn.
Cung Đấu, Nữ Cường, Cổ Đại
Khuyết Danh
Ngày Hoàng hậu lâm bồn, tẩm cung bỗng chốc ngập trong biển lửa.
Một nữ tử áo trắng tay lăm lăm kiếm xông thẳng vào, một mình tả xung hữu đột, chém tan mọi cản trở trong hoàng cung.
Nàng cướp đi đứa bé vừa mới cất tiếng khóc chào đời, chính là vị tiểu công chúa. Ôm chặt hài nhi đang nức nở, một tay nàng vẫn kiên định nắm chặt thanh kiếm.
"Ngoan nào, đừng khóc. Đợi ta dẫn con xông pha vòng vây này."
Một bóng hoàng bào rực rỡ chợt hiện ra trước mắt. Hoàng đế nhìn nàng với bao nỗi niềm chất chứa, hồi lâu sau khẽ phất tay.
"Thôi... cứ để nàng đi."
Bảy năm sau, một thiếu nữ thôn dã dung mạo tuyệt sắc nhập cung, vẻ đẹp lấn át cả trăm hoa, trở thành vị tân hoàng hậu.
Bên cạnh nàng luôn có một tiểu nha đầu, dung mạo giống hệt vị tiền hoàng hậu năm xưa.
Đô Thị
Khuyết Danh
Năm đầu tiên sau khi ly hôn, tôi tuyên bố rút khỏi giới giải trí.
Ai nấy đều nói tôi bị Lục Kiêu ruồng bỏ đến mức hoá điên rồi.
Cho đến một ngày, có một video từ một blogger chuyên chia sẻ tâm nguyện bất ngờ leo lên hot search.
Đó là video của tôi, được chia thành bảy phần.
Là những mảnh ký ức cuối cùng trong cuộc đời tôi – như một thước phim tua nhanh trước cái chết.
Tựa đề phần đầu tiên được ghi thế này:
【Khi các bạn xem được video này, tôi đã qua đời rồi.】
Trọng Sinh, Hài Hước, Cổ Đại
Khuyết Danh
Ta và phu quân từng bị chính đạo nam chính giếc chếc.
Bởi lẽ, chúng ta là phản phái tàn ác.
Một sớm trùng sinh, chúng ta trở về hai mươi năm trước.
Nhìn thiếu niên nam chính đang thoi thóp trong rừng núi, ta và phu quân đưa mắt nhìn nhau.
Phu quân hỏi:
"Hay là nhân lúc này, giếc hắn đi?"
Ta do dự:
"Hắn mang hào quang nam chính, e rằng giếc không nổi."
Phu quân buồn bực:
"Chẳng lẽ đành trơ mắt nhìn hắn được Minh chủ võ lâm cứu đi, rồi mai sau quay lại đâm chếc hai ta?"
Ta nói:
"Dù sao chúng ta cướp bóc cũng chẳng phải lần đầu, hay là lần này… cướp người đi?"
Thế là, giữa con đường cải tà quy chính và tiếp tục làm điều ác, chúng ta lựa chọn —— nuôi co
Trọng Sinh
Khuyết Danh
Cố Bạc Xuyên giấu tôi, lén lút đi đăng ký kết hôn với ánh trăng sáng của mình.
Sau khi biết chuyện, tôi đã cãi nhau một trận trời long đất lở với ông ta rồi một mình dọn ra ngoài sống.
Cố Bạc Xuyên nhìn bộ dạng như mụ đàn bà đanh đá của tôi, mệt mỏi rã rời xoa trán.
"Tô Mển Nhi, Nghiên Nghiên bị bệnh tim, anh đang hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của cô ấy. Em đã chiếm lấy người của anh rồi, có thể đừng gây rối vô cớ nữa được không?"
Ngay cả hai đứa con của tôi cũng khuyên tôi nên rộng lượng.
Nhưng thực tế, Trương Nghiên còn sống lâu hơn cả tôi, còn lâu cô ta mới chec.
Sau khi may mắn được trùng sinh, tôi đã lựa chọn lại cuộc hôn nhân của mình, từ bỏ Cố Bạc Xuyên đẹp mã.
Chọn anh họ của Cố Bạc Xuyên, cũng là vị hôn phu ban đầu của tôi, Cố Hàn Châu
Ngôn Tình, Đô Thị
Khuyết Danh
Sau khi ly hôn với Yến Thời, trong một bữa tiệc tái ngộ, anh ta khoác tay mối tình đầu – bạch nguyệt quang của mình, còn tôi thì dắt theo một cậu tình trẻ điển trai.
Yến Thời nhìn tình trẻ của tôi – một người trông giống hệt anh ta khi còn trẻ, bèn tự tin hỏi:
“Quả nhiên em vẫn chưa quên được tôi.”
Tôi bật cười đáp:
“Anh không biết à? Anh trông rất giống mối tình đầu của tôi đấy.”
Sắc mặt Yến Thời lập tức tối sầm lại.
Ba năm hôn nhân, Yến Thời luôn xem tôi là thế thân của mối tình đầu trong lòng anh ta.
Cho đến giờ phút này, anh ta mới biết – chính anh ta cũng chỉ là một thế thân mà thôi.
Ngôn Tình, Đô Thị, Linh Dị, Khác, Sủng
Trụ Lưu Li
🩸 HÌNH NHƯ BẠN TRAI CỦA TÔI KHÔNG PHẢI NGƯỜI 🩸
Tên gốc: 男朋友好像不是人
Hán Việt: Nam bằng hữu hảo tượng bất thị nhân
Tác giả: Trụ Lưu Li
Số chương: 29 chương
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Kinh dị, Ngọt sủng
Editor: Team Sel
🩸 GIỚI THIỆU 🩸
Khi Giang Mạt mở mắt ra, cô phát hiện mình đang ngồi trong một quán cà phê.
Kỳ lạ là cô không còn nhớ gì cả, toàn bộ ký ức đã bị xóa sạch.
Ngồi đối diện cô là một người đàn ông cực kỳ đẹp trai, tự nhận mình là bạn trai của cô.
Anh tỏ vẻ lo lắng, hỏi cô có chỗ nào không khỏe, liệu có cần đến bệnh viện kiểm tra không.
Ngay lúc đó, điện thoại cô nhận được một tin nhắn kỳ lạ: “Quy tắc số 1: Bệnh viện là nơi đầy rẫy nguy hiểm, tuyệt đối không được đi.”
–
Giang Mạt không biết nên tin bạn trai mình hay tin vào tin nhắn bí ẩn kia.
Nhưng khi cô tình cờ nhìn thấy bạn trai trong phòng vệ sinh đang mê mẩn ngửi chiếc váy cô từng mặc. Giang Mạt đã nghĩ: May mà lúc đó không đi bệnh viện.
–
Một câu chuyện về tình yêu biến thái và sự ám ảnh cực đoan, ai không thích truyện kiểu này, xin hãy bỏ qua!
Cổ Đại, Ngược, Khác
Dật Danh
Tác giả: Dật Danh
Tran / Editor: Quỷ Cổ Nữ
Thể loại: Cổ đại, HE, Cung đình hầu tước, Ngược tra, Gương vỡ không lành, Góc nhìn nữ chính
Độ dài: 14
Giới thiệu
Diệp Già Lạc thủ tiết mười năm, phụng dưỡng cha mẹ chồng, dùng sức bản thân chống đỡ phủ Trấn Quốc Công
Trước khi nàng chết, phu quân đã “chết trận” bỗng sống lại, còn mang về một nữ tử và hai đứa con, một trai một gái.
Hoắc Vân Kiêu nắm tay nữ tử kia, đứng trước giường bệnh của nàng, nói: “Ngươi yên tâm, sau khi ngươi qua đời, Phi Nhi sẽ là chủ mẫu phủ Quốc Công. Con trai của nàng ấy sẽ là Thế tử. Ta và nàng ấy cảm ơn tất cả những gì ngươi đã làm cho phủ Quốc Công.”
Diệp Già Lạc nghẹn một hơi, sống sờ sờ bị tức chết.
Ai ngờ vừa mở mắt, vậy mà nàng lại trở về mười năm trước…
Đô Thị, Khác
Mộ Sơn Khê
Tác giả: Mộ Sơn Khê
Tran / Editor: Quỷ Cổ Nữ
Thể loại: Hiện đại, HE, Hào môn thế gia, Góc nhìn nữ chính, Sảng văn
Độ dài: 10
Giới thiệu
Bạn trai cũ yêu đương với tôi 6 năm, đã chia tay nửa năm trước, đột nhiên xông vào lễ cưới của tôi.
“Đừng kết hôn với anh ta, chúng ta một lần nữa ở bên nhau, được không?”
Phi!
Tôi cảm thấy vừa tức giận vừa buồn cười: “Anh trai à, anh không biết kết hôn là đăng ký kết hôn trước rồi mới tổ chức hôn lễ à?”
Muốn cướp hôn sao không cướp luôn ở Cục Dân Chính đi?
Hiện tại, đã muộn rồi!
Ngôn Tình, Cổ Đại
Dung Hàm
Editor: Emily Ton
Ở thế giới cổ đại nữ nhi vừa tròn mười tám tuổi là đến tuổi lấy chồng.
Phụ mẫu định đâu nữ nhi ngồi đó, vì vậy mà nữ chính lại được hứa gả cho Diêm Vương.
Mà nữ chính lại trong hoàn cảnh ban ngày bị ác quỷ quấy rầy, ban đêm lại bị sắc quỷ lợi dụng.
Sắc quỷ: "Nương tử, một đêm xuân với nàng đáng giá hơn vàng."
Ta đỡ eo, nghiến răng tức giận nói: "Đáng giá muội ngươi!"
Ngôn Tình, Nữ Cường, Cổ Đại
Vô Lương Quý Phi
Tác phẩm: Thiểm Quang Nhất Kiếm, tên gọi khác: Thiểm Hà Ngã Nhãn, Lóe mù ta mắt kiếm khách
Tác giả: Vô Lương Quý Phi
Giới thiệu:
Người đời ai nấy đều mờ mắt mới đi yêu kẻ chẳng hề yêu mình, chỉ duy có nàng—Lôi Tư Nhiên—lại trái ngược hoàn toàn.
Thân là ái nữ duy nhất của Vô Cực Sơn Trang, lại là hòn ngọc quý trên tay Võ Lâm Minh Chủ Lôi Vô Cực, nàng vốn dĩ có thể muốn gió được gió, muốn mưa được mưa.
Thế nhưng, trời sinh nàng cố chấp, nhất mực si mê thiên hạ đệ nhất kiếm—Tuyết Nhai. Chỉ để được thấy hắn một lần, nàng không tiếc trộm rời khỏi nhà, lặn lội đến Thưởng Kiếm Đại Hội. Nào ngờ, đổi lại chẳng phải một ánh mắt ôn nhu, mà là một kiếm lạnh lẽo xuyên qua con ngươi, vĩnh viễn cướp đi ánh sáng của nàng.
Một lời yêu thương còn chưa kịp thốt, nàng đã hóa thành kẻ bị ruồng bỏ.
Lôi Tư Nhiên không cam lòng.
Từ yêu sinh hận, từ hận hóa thành cuồng nộ, nàng mượn danh Võ Lâm Minh Chủ Lệnh, rải lời khắp thiên hạ, phát thiếp khiêu chiến, thề rằng—
Nếu không thể có được Tuyết Nhai, liền khiến kiếm đạo của hắn vĩnh viễn diệt vong!
Ngôn Tình, Xuyên Không, Dị Năng, Nữ Cường, Sủng
Khương Ti Chử Tửu
Sau khi khôi phục kỳ thi đại học và thực hiện cải cách mở cửa, Tần Viêm đã bắt kịp thời cơ tốt. Đáng tiếc, số phận của anh không may mắn, trước thềm kỳ thi đại học anh gặp tai nạn xe và bị liệt, từ biệt giấc mơ đại học, ngày càng gầy yếu.
Mẹ của Tần Viêm lo lắng đến mức nói rằng ai có thể sinh con cho con trai bà, bà sẽ tặng gia đình đằng gái một căn tứ hợp viện. Các cô gái xếp hàng dài đến nhà Tần Viêm xin cưới, khiến Tần Viêm cảm thấy phiền phức.
Hôm nay, một cô gái xinh đẹp nhất đã đến, mặc quần áo rách, tóc rối bù, đứng trước cửa nhà anh với vẻ đáng thương, giải thích rằng: "Tôi không phải đến để xin cưới, tôi là bảo mẫu được mẹ anh trả lương cao đến chăm sóc anh."
Tần Viêm lạnh lùng nói: "Diễn xuất không tồi, chỗ này không cần bảo mẫu, cút đi."
Khi bị dòng dị thú bao vây, nghĩ rằng mình sẽ chết, Khương Nguyễn đã xuyên không đến thập niên 80, nhập vào thân xác một bảo mẫu cùng tên.
Dù bệnh nhân nói không cần bảo mẫu, nhưng người thuê đã trả tiền, Khương Nguyễn quyết định ở lại chăm sóc Tần Viêm.
Năng lực đặc biệt của cô có thể chữa trị bệnh của Tần Viêm. Cô hỏi anh: "Tôi có thể chữa khỏi cho anh, anh có thể cho tôi lấy trứng gà nhà anh không?".
Tần Viêm: "...Cứ tiếp tục diễn đi."
Mỗi lần Khương Nguyễn chữa trị cho Tần Viêm, cô lấy đi mười quả trứng để bán. Sau đó, trứng gà nhà Tần Viêm bị cô lấy hết, cô hỏi: "Tôi có thể lấy gạo nhà anh để bán không?"
Sau đó, trứng gà, gạo, sữa, bột mì, báo cũ ở nhà Tần Viêm đều bị bảo mẫu bán hết. Tần Viêm lo lắng, nếu cứ bán tiếp, anh cũng sẽ bị bán mất.
Anh bất ngờ dùng sức, từ trên xe lăn đứng lên được một lúc...
Khương Nguyễn hàng ngày chữa trị cho Tần Viêm, mỗi lần đều lấy đi một thứ làm tiền công.
Tần Viêm chỉ chờ đợi ngày bảo mẫu lộ mặt thật, cho đến một ngày cô không đến nữa, Tần Viêm hoảng sợ.
Kiếm Hiệp, Võng Du
Hà Tả
Võ Lâm chí tôn, người chơi Chử Trà
Bẫy cả thiên hạ, người oán người than
Phu nhân bất xuất, ai dám tranh phong.
Tóm tắt ngắn gọn: Ba gã bạn xấu quậy tung thế giới game võ hiệp.
Trích đoạn:
Pháo Thiên Minh cười khì khì trả lời: "Ngươi ở đâu? Ta qua đó."
Tinh Ảnh ra vẻ bí ẩn nói: "Ta ở kỹ viện Hồ Châu, ngươi mau tới đây."
Pháo Thiên Minh sững sờ một lúc rồi nói: "Chẳng trách Võ Đang lại vô dụng thế, hóa ra đại sư huynh của chúng ta là loại người này."
"Bớt nói nhảm! Lục Tiểu Phụng ở đây, ngươi mau tới đây. Tọa độ là 120, 70, nhớ cẩn thận nhé."
"Cẩn thận?"
"Nói nhảm. Trong ngoài kỹ viện có ba bang phái, trên 300 cao thủ đấy."
"Hả? Ngươi ở đâu?"
Sau một hồi im lặng, Tinh Ảnh mới trả lời: "Chuồng chó."
Đô Thị, Nữ Cường
Zhihu
Con trai gọi điện thông báo với tôi rằng cuối tháng sẽ kết hôn, vô tình không tắt điện thoại.
“Ba, đợi bà ta chết đi, tiền đều là của con.”
“Bà ta chỉ có mình con là con trai, bảo bà ta đi về hướng đông bà ta tuyệt đối không dám đi hướng Tây, đúng là mệnh đầy tớ.”
Tôi im lặng tắt điện thoại.
Vào ngày lên đường, tôi không để tài xế hay trợ lý đưa đến, chỉ mặc đồ giản dị và mộc mạc.
Con trai chê tôi nghèo hèn, lấy bánh cưới tôi tự tay làm cho chó ăn.
Trong tiệc cưới, họ không cho tôi ngồi ở vị trí chủ tọa, bảo tôi chỉ là người giúp việc trong gia đình.
Còn gọi mối tình đầu của chồng tôi, Từ Thu Lộ, là mẹ.
Tôi đã dạy học ở vùng quê hơn mười năm, tôi không thiếu nhất chính là con trai con gái.
Tối hôm đó, tôi đã thay tên người thừa kế thành con nuôi.
