Truyện đã hoàn thiện

Cậu Đừng Nói Dối Nữa - Tô Thời Cửu

Ngôn Tình, Đô Thị, Sủng

Tô Thời Cửu

Hồi cấp ba, Tô Lạc Nam tự ti, trầm lặng, giọng nói lúc nào cũng dịu dàng, nhỏ nhẹ. Cô luôn mặc chiếc sơ mi cũ đã giặt đến bạc màu.

Năm đó, cô lặng lẽ thích một chàng trai tỏa sáng như ánh mặt trời.

Cậu phóng túng, ngông nghênh, chẳng bao giờ tuân theo quy tắc, xung quanh đầy rẫy tin đồn tình ái, nhưng thành tích học tập lúc nào cũng đứng đầu.

Một buổi sáng nọ, vì sự cố mà Tô Lạc Nam đi học muộn và bị phạt. Vừa bước ra khỏi cửa, cô đã thấy Quý Diễn đang tựa lưng vào bức tường đối diện.

Cậu nửa cười nửa không, đôi mắt đào hoa nhìn cô chăm chú, giọng nói trầm thấp:

"Tô Lạc Nam, có phải cậu thích tớ không?"

Tim cô đập rộn ràng, vội vã lùi lại, liên tục lắc đầu.

"Không thích? Vậy sao mặt cậu lại đỏ thế?".

Ngày tốt nghiệp, cô vô tình nghe thấy cậu nói chuyện phiếm cùng đám bạn.

Khi nhắc đến tên cô, cậu chỉ thốt ra bốn chữ hờ hững, chẳng chút để tâm:

"Chơi đùa thôi mà."

Mọi ảo tưởng và chấp niệm của cô đến đây là kết thúc.

Tô Lạc Nam lặng lẽ thay đổi nguyện vọng, một mình rời đi, đến một nơi xa lạ.

P.S.: Cả nam chính và nữ chính đều không hoàn hảo trong giai đoạn đầu.

Tags: Hành trình trưởng thành - Ngọt sủng

Nhân vật chính: Tô Lạc Nam, Quý Diễn

Sự Phản Bội Của Chồng Và Con Trai

Ngôn Tình, Đô Thị, Nữ Cường

Thính Dung

Sau khi đưa cháu trai đến trường, tôi trở về nhà thì vô tình nghe được cuộc trò chuyện trong phòng làm việc giữa chồng và con trai. 

 

“Ba, chuyện đi du lịch nước ngoài với dì Hà sắp xếp xong hết rồi chứ?” 

 

“Xong cả rồi. Nhưng phải để ý mẹ con, đừng để bà ấy phát hiện.” 

 

“Yên tâm đi ba, mấy chục năm nay mẹ đâu có nhận ra điều gì khác lạ đâu. Chỉ tội cho ba, hơn nửa đời người phải sống với một người phụ nữ mà ba không hề yêu.” 

 

“Ba không sao. Dì Hà giống như cánh chim trời, không nên bị trói buộc vào cái cuộc sống phải nấu cơm giặt giũ cả đời vì ba.” 

 

“Ba đặt tên cho con là ‘Trạch Hòa\’ chính là vì muốn chọn lấy Hân Hà. Dù thân ba ở đâu, thì trái tim vẫn luôn bên dì ấy.” 

(澤禾 (Zé hé): Trạch Hòa, 欣荷 (Xīn Hé): Hân Hà; hai cái tên có phát âm ‘hé\’ giống nhau)

 

Tôi hoảng hốt rời khỏi đó, mơ hồ đi ra công viên và nằm ngủ thiếp đi trên ghế đá. 

 

Nhưng khi tỉnh lại, tôi không trọng sinh, cũng không được quay lại làm lại cuộc đời. 

 

Đôi tay tôi vẫn thô ráp, già nua. Mái tóc buông xuống vẫn lấm tấm bạc trắng. 

 

Nhưng giờ đây, tôi mang trong mình một mối hận, hận đến mức muốn kéo tất cả bọn họ cùng rơi xuống địa ngục. 

Cùng Bạn Thân Ôm Bầu Bỏ Trốn

Ngôn Tình, Đô Thị, Sủng, Đoản Văn

Tô Nhất Tiếu

Tôi và bạn thân bất ngờ mang thai cùng lúc.

Cô ấy mang thai con của người yêu cũ, một ảnh đế nổi tiếng. Còn tôi thì mang thai với một ông trùm lớn trong giới Hong Kong.

Xét thấy cả hai người đàn ông đều có vẻ không muốn có trách nhiệm với đứa trẻ, cô ấy đề nghị: “Hay chúng ta giữ con mà không cần cha?”

Tôi đồng ý ngay: “Được! Cậu đi đâu, mình theo đó!”

Thế là chúng tôi cùng nhau mang bầu và trốn ra nước ngoài, bắt đầu một cuộc sống hạnh phúc bên nhau.

Mọi chuyện diễn ra êm đẹp cho đến hai năm sau, khi con của cô ấy lên hot search vì quá giống ảnh đế.

Máy quay vô tình ghi luôn cảnh tôi và con mình.

Tối hôm đó, quán bar của tôi bị một nhóm người áo đen bao vây.

Vừa định gọi cảnh sát, tôi bị một người từ phía sau trói tay bằng dây da.

Hắn siết chặt eo tôi, giọng đầy đe dọa:

“Cứ gọi đi! Thử đoán xem trước khi cảnh sát đến, tôi sẽ chơi em bao nhiêu lần?”

Em Là Cảnh Đẹp Thế Gian

Ngôn Tình, Đô Thị, Khác

Tử Thiếu Ngôn

Tên truyện: Em là cảnh đẹp thế gian – 你是世间倾城色

Tác giả: Tử Thiếu Ngôn (子少言)

Số chương: 96 chương + 3 ngoại truyện

Edit & beta: Cún, Carrot

» GIỚI THIỆU 1 «

Trung Quốc và Sisby vừa thiết lập quan hệ ngoại giao, cần thuê nhà để làm Đại sứ quán. Thang Lâm và Tô Giang được giao cho nhiệm vụ này. Trong lúc tìm kiếm địa điểm, họ phát hiện người Yorkou cũng đang muốn thuê một toà nhà để làm Đại sứ quán.

Quan hệ giữa Trung Quốc và Yorkou tuy ngoài mặt thì tốt đẹp, nhưng thực chất tồn tại rất nhiều xung đột. Trước đó, Lãnh sự quán Trung Quốc nhìn trúng một toà nhà thì bị người của Yorkou cố tình giành thuê trước. Lần này, tòa nhà mà người Yorkou để ý đến cũng lọt vào mắt xanh của Thang Lâm.

“Chúng ta có thể trả đũa rồi.” Thang Lâm cười, “Lần này tôi sẽ đi trước một bước.”

Thang Lâm đã nghĩ cách nhanh chóng thuê được tòa nhà. Mọi người đều rất hài lòng với địa điểm này, nhưng Bí thư thứ nhất của đại sứ quán, Lý Lâm Phong lại cảm thấy bất ổn. Anh chia sẻ tham tán mới nhậm chức là Tống Dịch, về cách Thang Lâm lừa người Yorkou để thuê được tòa nhà. Điều này liệu có ảnh hưởng đến quan hệ ngoại giao giữa hai nước?

Tống Dịch: “Đúng là cô ấy có chút mưu mẹo.”

Lý Lâm Phong tròn mắt ngỡ ngàng.

Tống Dịch cười: “Yên tâm, không làm tổn hại đến đại cục đâu.”

» GIỚI THIỆU 2 «

Vụ trưởng Vụ Biên Phiên dịch đối ngoại thông báo: “Mọi người sẽ đi cùng người của Vụ các Tổ chức Quốc tế với tư cách là phiên dịch viên tùy tùng, nên mọi người giơ tay đăng ký nhé.”

Tất cả đều giơ tay, ngoại trừ Thang Lâm.

Tống Dịch lướt qua đám đông, cuối cùng lại chọn Thang Lâm: “Vậy thì chọn Thang Lâm đi.”

Thang Lâm sững sờ, cô không hề giơ tay, vậy tại sao Tống Dịch lại chọn cô? Dù trong lòng cô rất muốn đi, nhưng nghĩ đến việc anh từng từ chối tình cảm của mình, cô vẫn luôn canh cánh trong lòng suốt bao năm nay. Mỗi lần nhìn thấy anh, cô không tài nào có thái độ vui vẻ được, và còn hơi tức giận.

Khi đi xuống, cô hỏi Tống Dịch vì sao lại chọn cô, bản thân cô không hề muốn đi.

Tống Dịch: “Nếu đã do tôi chỉ đích danh, thì không muốn đi cũng phải đi.”

Trong lúc Thang Lâm đang băn khoăn với đủ loại lý do, Tống Dịch lại cười rồi nói: “Năng lực chuyên môn của em rất tốt, lần đàm phán lần này vô cùng quan trọng, cần một người như em đi cùng để phiên dịch.”

Thang Lâm thoáng khựng lại, nhưng chẳng mấy chốc cô đã lấy lại vẻ bình tĩnh, nhướn mày nhìn Tống Dịch.

*

Lý tưởng của em là sự nghiệp và cả anh, em nguyện không phụ tổ quốc, không phụ tương tư.

Truyền thừa văn hóa ngoại giao, tiếp nối truyền thống của tiền bối, tiếp tục phát triển và cống hiến hết mình cho sự nghiệp ngoại giao của đất nước.

Thẻ nội dung: nhân vật xuất chúng, tinh anh trong giới, thời đại truyền cảm hứng, chính kịch soi sáng.

Từ khóa tìm kiếm: Thang Lâm × Tống Dịch | Nhân vật phụ: | Khác:

Tóm tắt một câu: Những nhà ngoại giao thân yêu.

Chủ đề: Không sợ khó khăn, cống hiến hết mình cho sự nghiệp ngoại giao của tổ quốc.

【Câu chuyện hoàn toàn hư cấu, không có nguyên mẫu!】

» LƯU Ý «

1. Tên các quốc gia trong truyện sẽ dùng phiên âm tiếng Trung. Tuy nhiên, sẽ cố gắng đổi sang tên tiếng Anh tương ứng (nếu có thể).

2. Lịch đăng chương mới: Thứ 6 & Chủ Nhật hàng tuần, mỗi ngày 5 chương!

3. Tên các cơ quan và phòng ban trong truyện sẽ ghi theo thông tin về Bộ Ngoại giao Việt Nam (vì nó cũng ko khác nhau là mấy)

4. Hai phần đầu và phần cuối của truyện có sự sai lệch về tên các cơ quan, đất nước,…, mình sẽ sửa dần.

Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ

Trọng Sinh, Nữ Cường, Gia Đấu, Điền Văn, Khác

Lâm A Luật

Khương Tuệ Tuệ bỗng dưng xuyên sách, trở thành người bị đoạt đối tượng mà nghĩ quẩn trong lòng rồi nhảy sông tự vẫn, mỹ nhân yểu điệu bị người nhà ghét bỏ vì lớn lên quá xinh đẹp, bọn họ nói cô trông quá quyến rũ, không có dáng vẻ của con gái nhà lành, nhìn y hệt như hồ ly tinh.
Khương Tuệ Tuệ: “…” Tôi mà là hồ ly tinh á? Tôi thấy các người mới là đầu váng mắt hoa không nhìn rõ thì có!
Hệ thống: Đinh! Hệ thống chiến đấu miệng quạ đen đã được mở ra, chúc mừng ký chủ tu luyện miệng quạ đen thành công, đạt được khen thưởng là kem trắng da x1!…
Cầm trên tay hệ thống cực phẩm, Khương Tuệ Tuệ cho rằng pháo hôi cũng có mùa xuân, cuộc sống ở những năm 70 cũng rất hạnh phúc.
Cô chẳng những nấu ăn ngon còn biết bói toán, không những vậy còn tính rất chuẩn.
Ai ngờ lúc sau hệ thống lại nói cho cô biết nếu muốn tiếp tục sử dụng hệ thống thì phải tiếp xúc với một người đàn ông.
Khương Tuệ Tuệ: Tìm ai làm đối tượng mới tốt giờ?
Tống đại lão đem cô đè vào góc tường, nhẹ giọng nghiến răng nghiến lợi nói ở bên tai cô: Em còn muốn tìm ai nữa hả?
Thân thể yếu ớt của Khương Tuệ Tuệ ngã vào trong vòng tay của anh, sau đó khóc rống lên: “Nhẹ một chút, em đau rồi đây này!”
Không phải trong sách viết là nam chính Tống Thời Thanh chỉ một lòng lo cho sự nghiệp sao, cơ bản là không đặt cô gái nào vào trong mắt? Nhưng người đàn ông trước mắt này không chỉ quấn lấy cô mà còn muốn ăn cô…vào bụng!

Nguyên văn trong cốt truyện là nam chính đi theo hướng không có CP, còn nữ phụ thì đảm nhận vai pháo hôi, cuối cùng từ truyện tuyến sự nghiệp lại thành truyện ngọt sủng.
Nam chính không có ánh trăng sáng trong lòng và cũng không có bạn gái cũ, chỉ yêu một mình nữ chính.
Một câu tóm tắt: Mỗi lần nữ chính phát huy được sở trường miệng quạ đen thì sẽ nhận được khen thưởng của hệ thống.

Tầm Mắt Lảng Tránh Là Khi Con Tim Rung Động

Ngôn Tình, Đô Thị, Sủng

Dữu Tử Đa Nhục

Chu Mỹ Tây đã làm việc ở công ty được hơn ba năm. Tuy không dám nói là luôn cần mẫn tận tụy, nhưng cô vẫn luôn thận trọng trong lời nói và hành động. Thậm chí đi làm muộn hay về sớm cũng hiếm khi xảy ra, hình tượng của cô trong công ty luôn là một người tuân thủ kỷ luật.

Cô không thể ngờ rằng sai lầm lớn đầu tiên của mình lại là vô tình đánh trúng "cậu em" của tổng giám đốc trong thang máy.

Sáng nay khi vào tòa nhà công ty, cánh tay phải của cô đột nhiên bị tê. Vừa dùng điện thoại tra cứu cách giảm tê cánh tay, cô vừa vung vẩy tay và bước vào thang máy. Cô đến sớm nên trong thang máy không có nhiều người, cô tiếp tục cúi đầu vung tay để giảm cơn tê.

Do biên độ hơi lớn và lực mạnh, cô chợt cảm thấy mình đánh trúng thứ gì đó, sau đó nghe thấy tiếng "hự" từ phía sau bên trái.

Chu Mỹ Tây theo phản xạ nói "xin lỗi", khi ngoảnh đầu lại mới kinh hãi nhận ra người bị cô đánh trúng chính là tổng giám đốc của họ.

Nếu chỉ đánh trúng cánh tay hay đùi thì cũng không sao, nhưng nhìn vẻ mặt bối rối và nhẫn nhịn của đối phương, cộng với quỹ đạo vung tay, độ cao và vị trí đứng của anh, trong tích tắc Chu Mỹ Tây nhận ra mình đã đánh trúng "cậu em" của đối phương.

Hoặc có thể là trúng vào hai quả "bi"? Bởi vì Chu Mỹ Tây cảm nhận rõ ràng từ mu bàn tay đến đầu ngón tay đều có cảm giác chạm phải thứ gì đó hơi đàn hồi, chắc chắn không phải cảm giác cứng như khi đánh trúng đùi.

Hay là cả hai?

Bạn Cùng Bàn Có Kẹo Không?

Đô Thị, Đam Mỹ, Khác, Sủng

FY16

TÊN TRUYỆN : BẠN CÙNG BÀN CÓ KẸO KHÔNG?

TÁC GIẢ: FY16

THỂ LOẠI: CHỦ CÔNG, HIỆN ĐẠI, NIÊN THƯỢNG, VƯỜN TRƯỜNG, THỤ CAO HƠN CÔNG, THỤ SỦNG CÔNG, HE

EDITORMOECHAN

TÓM TẮT:

Ngao Minh An tính tình có phần kỳ quặc, nhưng sâu bên trong lại là một người nhạy cảm, luôn khao khát được yêu thương (CÔNG)  X Lê Thâm Việt một người mà chẳng biết phải giới thiệu thế nào (THỤ).

Lúc mới quen, Ngao Minh An được Lê Thâm Việt mời đi ăn một bữa, y cười nói: "Cậu bạn cùng bàn này đúng là vừa đẹp người lại vừa tốt tính."

Sau này, khi đã trải qua một đêm ân ái, Lê Thâm Việt ghé sát tai Ngao Minh An, thì thầm bằng giọng khàn khàn: "Vợ yêu, vừa đẹp người lại tốt tính."

Cả hai đều thâm tình, cả hai đều yêu sâu sắc.

Niên thượng, truyện tập trung vào góc nhìn của công, thụ cao hơn công, trên giường công có phần yếu thế hơn, thụ gọi công là "vợ", "cục cưng", có tình tiết công gọi thụ là "cục cưng", "ông xã".

Cảnh báo: Ngược công (công chịu nhiều tổn thương), độc giả cân nhắc trước khi đọc.

Lưu ý: Truyện có nhiều yếu tố hư cấu, không giống với thực tế.

Các yếu tố "lôi" khác: Độc giả tự khám phá và cân nhắc trong quá trình đọc.

(Nội dung tóm tắt chỉ mang tính chất giải tríkhông hoàn toàn phản ánh cốt truyện.)

Tháng 12 này, cùng "nhảy hố" nhé, ha ha!

HE

LƯU Ý:

- KHÔNG ĐỔI VỊ TRÍ CÔNG THỤ TRONG TRUYỆN NHÀ MÌNH! TAG ĐÃ GHI RÕ RÀNG, NÊN ĐỪNG CMT HỎI, ĐỪNG CÓ MÀ NGHỊCH CP. MÌNH RẤT LƯỜI NÊN CHỈ CẦN THẤY CMT KIỂU "CÔNG GIỐNG THỤ" SẼ KHÔNG ĐÔI CO MÀ TIỄN ĐI LUÔN NHÉ!!!

Xưng  đầu truyện

Công (Y) - Thụ (Hắn): Tôi - Cậu

Khi yêu nhau:

Công - Thụ: Anh - em

Thụ - Công: Em - anh

- À thật ra, vì truyện niên thượng nên thấy xưng hô lúc đầu để nó chưa hay. Mà nghiệp dư nên cũng chưa biết đổi thế nào. Mà muốn đổi thì cũng lười đổi lại quá:)))) NÊN AI THẤY KHÔNG HỢP THÌ BỎ QUA TRUYỆN GIÚP MÌNH Ạ!!! MÌNH CẢM ƠN.

- Niên thượng nhưng công hay gọi thụ là anh. Ai lôi thì cân nhắc trước khi đọc.

Nương Tử Giang Nam, Uy Chấn Kinh Thành

Ngôn Tình, Nữ Cường, Cổ Đại, Ngược, Khác

Bình Nhị

Mười tám năm đằng đẵng gánh hàng đậu phụ nuôi ba con khôn lớn, nào ngờ hắn ta lại muốn đón ta về kinh, ban cho ta danh phận thiếp thất!

Ta vứt lại một tờ giấy hòa ly lạnh lùng.

Đại nhi tử ta đường đường là tướng quân oai phong lẫm liệt trấn giữ biên cương, nhị nhi tử là tân khoa trạng nguyên văn thao võ lược danh chấn kinh thành, tiểu nữ nhi được phong nhất phẩm quận chúa cao quý.

Ta đây là nữ phú Giáng Nam tiền hô hậu ủng, của cải chất đống như núi, danh tiếng vang xa. Làm thiếp cho hắn? Hắn... xứng sao!

Bác Sĩ Diêm Là Đại Ma Vương

Ngôn Tình, Đô Thị, Huyền Huyễn, Khác

Trương Thất Bồ

Tên truyện: 《Bác sĩ Diêm là đại ma vương》 《阎医生是个大魔王》

Tác giả: Trương Thất Bồ 张七捕

Nguồn raw: Tấn Giang – Edit & beta: Carrot

Tổng số chương: 49 chương + 3 ngoại truyện

» Giới thiệu – phiên bản kịch tính «

Diêm Mặc, một đại ma vương không đứng đắn, vì tùy tiện cứu người mà bị Ủy ban Địa Ngục phán quyết phải thu thập đủ mười ngàn linh hồn ở nhân gian mới có thể quay về. Cô suy nghĩ mãi, chỉ những nơi có chiến tranh loạn lạc mới có thể đáp ứng được điều kiện này.

Tại Syria, cô gặp được bác sĩ Quý, một người đàn ông cao lớn, mạnh mẽ.

Người đàn ông này có dương khí rất mạnh, hấp thụ một chút có thể giúp cô dưỡng da, giữ được làn da đàn hồi.

“Bác sĩ Quý, anh có cần trợ lý không, loại có thể sưởi ấm giường ấy?” Cô cào nhẹ móng vuốt lên lưng anh.

“Bác sĩ Diêm, xin hãy giữ tự trọng.” Bác sĩ Quý nghiêm túc nói.

… Một lúc sau.

“Bác sĩ Quý, tiếp theo tôi phải làm gì đây?” Diêm Mặc, nằm bẹp trên giường, mệt mỏi đến mức muốn khóc, chợt nhận ra con người cũng biết hút tinh khí.

“Tôi.” Bác sĩ Quý để lộ cặp răng nanh sắc nhọn~

» Giới thiệu – phiên bản vở kịch nhỏ «

Một ngày nọ, Diêm Mặc đăng một bài viết lên diễn đàn Địa Ngục:

— Làm thế nào để quyến rũ con người?

Ngưu Đầu: Lão đại, đừng sợ, cứ xông thẳng lên!

Bạch Vô Thường: Lão đại, trời ơi, không ngờ khẩu vị của ngài nặng vậy!

Đế Thính: @¥%……&@¥

Diêm Mặc nhìn màn hình, gật gù suy tư.

Ngày hôm sau, diễn đàn lại xuất hiện một bài viết khác:

— Gấp! Làm sao để an ủi con người bị mình đâm vào? Tặng thêm mười năm tuổi thọ được không…

Nhãn nội dung: Không gian huyễn tưởng, ngọt ngào, hiện đại giả tưởng, sảng văn.

Nhân vật chính: Quý Trạch x Diêm Mặc

Nhân vật phụ: Kỷ Thù, Tiểu Thự, Từ Du Ninh,…

Trọng Sinh Về Cuối Những Năm 70, Việc Đầu Tiên Tôi Làm Là Ly Hôn

Nữ Cường, Cổ Đại, Sủng

Zhihu

Trọng sinh về cuối những năm 70, việc đầu tiên tôi làm là ly hôn.

Học nấu ăn, tham gia lớp xóa mù chữ, giúp đỡ thanh niên sa cơ trong trấn trước khi phất lên, thuận theo lợi ích thời đại mà dấn thân làm ăn...

Đời này tôi không làm người vợ tào khang chỉ biết quanh quẩn bên bếp lò nữa——

Mà làm chủ vận mệnh của chính mình!

Đời trước, lúc tôi bệnh nặng liệt giường, anh ta và ánh trăng sáng nối lại tình xưa.

Con trai đòi ngừng chữa trị, thấy thuê người chăm sóc và mua thuốc nhập khẩu tốn tiền.

Anh ta vui vẻ đồng ý.

Đám tang lạnh lẽo, chỉ có con gái một mình lo liệu tang lễ và khóc thương tôi.

Tuần đầu còn chưa qua, chồng tôi đã vội vã tổ chức đám cưới.

Video được con trai đăng lên mạng, ai cũng khen mối tình tuổi xế chiều này cảm động.

Sống lại một lần, tôi không còn chút lưu luyến nào với cái nhà này nữa.

Gian Tế

Hoàn thành 27,057
Gian Tế

Ngôn Tình, Nữ Cường, Cổ Đại, Sủng

Zhihu

Ta tặng cho thanh mai trúc mã một cây trâm.  

Sau đó, phu quân của ta liền tìm tới cửa.

 

“Nghe nói chàng đánh cho công tử nhà họ Tần khóc lóc om sòm?”

 

“Trời đất chứng giám, bổn hầu nào có động tay gì đâu.”  

Tiêu Viêm vuốt ve chiếc nhẫn ngọc trên tay, vẻ mặt vô tội.

 

Quả thật là không động tay…  

 

Chỉ là một câu nói nhẹ nhàng của chàng đã khiến lão gia nhà họ Tần bị giáng ba cấp quan, suýt chút nữa thì chỉ bằng một ánh mắt là đày tiểu công tử kia đi biên ải.

 

“Gia, ngài cũng gần bốn mươi rồi, hà tất phải chấp nhặt với đám tiểu bối—”

 

Tiêu Viêm cởi giáp, cúi người áp sát.  

Thân mang võ công, vai rộng eo thon, khí thế bức người.

 

Giọng nói trầm thấp pha chút trêu chọc, khóe môi khẽ nhếch:

 

“Cho nên giờ là lúc bổn hầu nên hưởng phúc… của con cháu rồi phải không?”

Trọng Sinh Xử Lý Đích Tỷ Trà Xanh, Tâm Địa Rắn Rết

Ngôn Tình, Cung Đấu, Cổ Đại

Tiểu A Thất

Đích tỷ ta đặc biệt thích thử thách người khác.

 

Nhị tỷ sắp thành thân, vậy mà nàng ta lại muốn kiểm tra xem nhị tỷ phu có dám vì tình mà hy sinh hay không. Không báo trước, nàng đẩy nhị tỷ xuống sông. Kết quả, nhị tỷ phu không biết bơi, chết đuối ngay tại chỗ.

 

Đích tỷ nhún vai: "Nhị tỷ phu đã chết vì muội rồi, chẳng lẽ muội lại không chịu nổi thử thách này, không muốn theo chàng mà tự tận sao?"

 

Phụ thân vì muốn dẹp yên chuyện này, đã tự tay bóp chết nhị tỷ để đền mạng.

 

Tam tỷ tài hoa hơn người, được công chúa chọn vào nữ học. Đích tỷ lại nói nàng chỉ có hư danh, sợ rằng không xứng với sự coi trọng của công chúa. Nàng ta thản nhiên nhét một con rắn độc vào thư phòng của tam tỷ, kiểm tra xem tỷ ấy có đủ tập trung khi học hành hay không.

 

Tam tỷ bị rắn cắn, trúng độc mà chết.

 

Ta không đẹp bằng nhị tỷ, cũng chẳng thông minh bằng tam tỷ, chỉ dốc lòng nghiên cứu y thuật. Nhưng đích tỷ vẫn không buông tha, nói rằng lòng nhân từ của thầy thuốc là thứ mà ông trời muốn thử thách ta.

 

Một sản phụ sắp lâm bồn ngay bên vách tường mục nát, nàng ta ép ta đỡ đẻ cho sản phụ kia. Cuối cùng, bức tường đổ xuống, ta bị nghiền nát, máu thịt bầy nhầy, chết thảm ngay tại chỗ.

 

Vậy mà khi mở mắt ra lần nữa, ta lại quay về bữa tiệc khi đích tỷ lần đầu thử thách nhị tỷ phu.

Người Rời Bỏ Tình Yêu

Ngôn Tình, Đô Thị, Đoản Văn

Lệ Chi Khí Thủy Thủy

Người hàng xóm đối diện là một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp và quyến rũ.

 

Tất cả đàn ông trong khu nhà đều bị cô ấy mê hoặc, chỉ có chồng tôi là luôn tỏ thái độ khinh thường.

 

Thế nhưng khi thang máy gặp trục trặc và rơi tự do.

 

Anh đã hoàn toàn quên mất tôi và con gái, quay người ôm chặt lấy cô ấy.

 

Chặt đến mức… như thể muốn cô ấy tan vào cơ thể mình.

Sau Khi Chết Tôi Trở Thành Mèo Của Bạn Thời Thơ Ấu

Đô Thị, Đam Mỹ, Trọng Sinh, Hài Hước, Sủng

Hỉ Thủy Mộc

Khương Hành sống vô tư lự suốt 18 năm, cho đến khi đột ngột bị báo tin rằng cậu chính là "giả thiếu gia" bị tráo đổi từ nhỏ. Vốn là cậu chủ quý giá của nhà họ Giang, trong nháy mắt cậu trở thành một kẻ mồ côi không nơi nương tựa.

Chưa kịp hoàn hồn trước tin tức này, một chiếc xe tải mất lái lật ngang, đè chết cậu ngay tại chỗ.

Lần nữa mở mắt ra, cậu phát hiện mình không chỉ xuyên đến bốn năm sau, mà còn biến thành một con mèo hoang.

Một con mèo mới cai sữa hơn một tháng, lại mắc bệnh nặng, có thể chết bất cứ lúc nào.

Khương Hành giơ lên bàn chân lông xù của mình, ngơ ngác nhìn gió cuốn qua, "..." 

Làm mèo kiểu gì bây giờ?

Không có chút kinh nghiệm sinh tồn nào, Khương Hành sau khi tự biến mình thành một con mèo xám xịt, bẩn thỉu mới hạ quyết tâm tìm một người "ngốc nhiều tiền" để lừa mà sống.

Thế là cậu lẻn vào trường đại học mà trước khi chết cậu đã đăng ký thi vào.

Giữa đám đông, cậu nhìn thấy Lục Nghi Xuyên – người bạn thanh mai trúc mã từ nhỏ của mình.

Chú mèo nhỏ bẩn thỉu lao ra khỏi bụi cỏ, đâm sầm vào giày của Lục Nghi Xuyên, sau đó mềm nhũn ngã ra đất, bộ dáng "tông xe lừa gạt" rõ ràng không thể lầm được.

Lục Nghi Xuyên vốn định rời đi, nhưng khi nhìn vào đôi mắt sáng rực như tinh tú của con mèo nhỏ, anh dừng lại một chút, chậm rãi ngồi xuống, đầu ngón tay chạm nhẹ vào trán nó, giọng nói vẫn trầm ấm như thường, "Em muốn đi với anh không?"

"Meo~"

Tấm vé ăn hạng sang, kích hoạt!

Lục Nghi Xuyên, nghiên cứu sinh năm hai ngành Triết học của Đại học A, nam thần công nhận của cả trường, danh tiếng tốt đến mức khiến người ta phải kinh ngạc.

Anh luôn điềm đạm lý trí, đối xử với tất cả mọi người bằng sự kiên nhẫn và lịch thiệp, tác phong không có chút tì vết nào.

Bao nhiêu năm qua, số người tỏ tình với anh, dù nam hay nữ, đếm không xuể, nhưng anh chưa từng đồng ý ai.

Có người tò mò: "Anh ấy thích kiểu người thế nào nhỉ?".

Người đàn ông ngước nhìn bầu trời, mặt trời chói chang khiến đôi mắt đau nhức.

Anh mỉm cười, nói: "Giống như mặt trời vậy."

Chỉ tiếc rằng, mặt trời của anh đã vĩnh viễn chìm xuống đáy biển vào năm anh 20 tuổi.

Từ đó,

Thế giới không còn chút ánh sáng nào.

Khương Hành cảm thấy làm mèo của Lục Nghi Xuyên là quyết định đúng đắn nhất cuộc đời cậu.

Người đàn ông này chưa từng hạn chế sự tự do của cậu, thức ăn mèo đầy đủ, pate có thể ăn thỏa thích, cậu có thể lang thang bên ngoài vài ngày mà không bị ai phát hiện.

Cho đến khi Lục Nghi Xuyên đột nhiên nhập viện. Khi tỉnh lại, anh buộc một sợi dây đỏ lên cổ cậu, và từ đó, mọi thứ thay đổi.

Cửa sổ lúc nào cũng mở rộng nay bị đóng kín. Người đàn ông thường xuyên không về nay gần như ở trong ký túc xá 24/7.

Cậu thấy bí bách, anh liền dắt cậu đi dạo. Cậu thấy ký túc quá chật, anh lập tức dọn vào biệt thự lớn hơn...

Chỉ cần cậu rời khỏi tầm mắt Lục Nghi Xuyên hơn mười phút, anh luôn có thể tìm thấy cậu một cách chính xác.

Anh cầm trong tay hộp pate yêu thích nhất của cậu, đáy mắt trầm xuống, khó đoán.

"Nhung Nhung, về nhà thôi."

Khương Hành: QAQ

Cậu cũng không muốn về đâu, nhưng mà... có pate mà!!!

Lưu ý: Công (Lục Nghi Xuyên) không có tam quan đúng đắn, không phải người tốt.

Thể loại: Hiện đại, tình yêu độc nhất, duyên trời định, thanh mai trúc mã, trọng sinh, thú cưng đáng yêu.

Nhân vật chính: Khương Hành, Lục Nghi Xuyên
Nhân vật phụ: Khác
Khác:

Một câu tóm tắt: Đừng có meo meo với tôi!

Thông điệp: Luôn hướng về phía trước.

Trong Lòng Bàn Tay - Phong Nguyệt Đô Tương Quan

Ngôn Tình, Đô Thị, Sủng

Phong Nguyệt Đô Tương Quan

Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Hào môn thế gia, Gương vỡ lại lành, Cán bộ cấp cao

Văn án:

[Giả nho nhã vs. Tuyệt sắc thật sự] 

Lão cán bộ x Đóa hoa tuyết mềm mại, nhất kiến chung tình + tan vỡ rồi tái hợp. 

(Chênh lệch chiều cao + tuổi tác + địa vị)

Ngọt ngược theo phong cách hiện thực, không tạo hình nhân vật lý tưởng hóa.

[Một câu tóm gọn]

Phá kén hóa bướm rất đau, ôm lấy mùa xuân lại thật đẹp.

Anh cho cô tấm vé bước vào kim tự tháp, cô cố gắng biến nó thành "át chủ bài".

-

Tống Khinh Thần là công tử danh giá của Lỗ Thành, một "lão cán bộ" chính hiệu, chững chạc, cao quý, nho nhã.

Lê Mạn là sinh viên khoa Văn học Trung Quốc của Đại học Kinh Đô, con gái của quản gia nhà họ Tống.

Thuần khiết nhưng quyến rũ, mang vẻ đẹp đầy nữ tính.

Họ gặp nhau tại Hi Viên của nhà họ Tống. Chỉ một ánh nhìn, Tống Khinh Thần đã hoàn toàn sa vào lưới tình.

Tuyết rơi lần đầu gặp gỡ, định tình tại Hồng Kông, hôn nhau trong đêm tuyết.

Đêm ở cảng Victoria, tuyết bay lả tả, ánh mắt Tống Khinh Thần dịu dàng: "Dỗ dành Mạn Mạn."

-

Anh trao cho cô tấm vé bước lên đỉnh kim tự tháp, che chở cho cô trước mọi khó khăn, để cô tận hưởng tháng năm yên bình giữa Kinh Thành.

Lê Mạn biết rõ đây là một tình yêu không thể kiểm soát, nhưng vẫn tỉnh táo để ngã vào vòng tay anh.

Người đàn ông ấy quá mức chói lọi.

Cô không thể lừa dối trái tim mình—một đời ngưỡng mộ.

Anh là vị thần cao cao tại thượng của người khác, nhưng lại cam tâm tình nguyện làm hạ thần dưới váy cô.

Một ngày nọ, anh đột ngột đến Kinh Thành nhậm chức.

Lê Mạn cứ nghĩ rằng... có lẽ... đó là vì anh muốn đến gần cô hơn một chút...

Yêu nhau rất ngọt, tan vỡ rất đau, tái hợp rất ấm áp.

Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Ngôn Tình, Dị Năng, Nữ Cường, Mạt Thế, Sủng

Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ

Thích Mê là giáo viên mầm non lớp Đậu Đinh, lúc cô vừa mới chuẩn bị đưa trẻ tan trường thì bầu trời bỗng tối sầm lại. Thế giới họ mới đến này lạnh lẽo không có ánh sáng, một số người giống như con búp bê sứ, vừa chạm đã vỡ tan, số khác lại biến thành quái vật…

Còn gì tệ hơn việc phải dắt theo một đứa trẻ đang gào khóc đòi ăn đến tận thế?

Có chứ! Chính là phải dắt theo rất nhiều đứa trẻ! Tổng cộng mười đứa!

Nhóc 1: Cô ơi, cô đang cầm gì đấy ạ? 

Thích Mê: Chỉ là một quả bóng bị hỏng thôi à~

Nói xong, Thích Mê ném hộp sọ trên tay đi.

Nhóc 2: Cô ơi thứ đỏ đỏ trên tay cô là gì thế ạ?

Thích Mê: Cô không cẩn thận dính phải chút sơn đỏ ấy mà, cô giáo đang bận làm đồ chơi mới cho các bạn đó~Nói xong, cô quay người rửa sạch vết máu trên tay.

Nhóc ba, bốn, năm, sáu, bảy…

Nhiều trẻ con, nhiều vấn đề, ai cũng nghĩ họ sẽ không sống được quá ba ngày.

Nhưng rồi ba ngày trôi qua... một tuần trôi qua… rồi một tháng trôi qua...

Lớp học Đậu Đinh không những không thiếu một ai mà còn trở thành những ngọn đèn quý giá thắp sáng thế giới đen tối khắc nghiệt, các bé vẫn lên lớp, vẫn ăn ngủ bình thường, thỉnh thoảng còn ra ngoài dạo chơi dưới sự bảo vệ của giáo viên.

Thích Mê: Không hỏi, chỉ thắc mắc tại sao người chơi game tận thế đã nghỉ chơi rồi lại bị mời quay lại.

——

Tiến triển:

[Thế giới đêm địa cực đã hoàn thành]

[Thế giới vẽ nguệch ngoạc đã hoàn thành: ở đây bầu trời màu vàng và cây màu đỏ. Bạn muốn tìm phù thủy thật giữa những thông tin sai?]

[Thế giới của xác sống-ing: Người sống sống dưới lòng đất, người giấy sống trên mặt đất, phá vỡ quy tắc sẽ mất mạng?]

Hướng dẫn đọc: Vô hạn lưu, xuyên không vào trò chơi tận thế, các bé con đều rất ngoan ngoãn, cốt truyện phá ải là chính.

Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Thích Mê; Lãng Dữ | Vai phụ: Trịnh Viện Viện; Đỗ Thụy , mười cục cưng nhỏ.

Tóm tắt: Gấp! Mang theo mười đứa bé đến tận thế thì phải làm thế nào đây?

Dàn ý: Hãy bảo vệ cho niềm tin và hy vọng.