Truyện đã hoàn thiện

Vị Hôn Phu Muốn Cưới Tì Nữ Của Ta

Trọng Sinh, Cung Đấu, Nữ Cường, Gia Đấu, Cổ Đại, Khác

Khuyết Danh

Thể loại: Trọng Sinh, Cổ Đại, Gia Đấu, Nữ Cường, Vả Mặt, HE, Hào Môn Thế Gia, Cung Đấu

Team dịch: Ổ truyện của MeoMeoz

Văn án

Trọng sinh đến ngày Lương Văn Chi từ chối hôn ước trước Kim Điện, nhìn thấy hắn chặt chẽ nắm lấy tay tỳ nữ của ta, thái độ kiên quyết.

"Hoàng thượng, Tiểu Thiến là người trong lòng của thần, ngoài nàng ra, thần tuyệt đối không lấy bất kỳ nữ nhân nào khác."

Là công chúa bị từ chối hôn ước, ta tự mình cầu xin cho hắn ân điển.

"Phụ hoàng, nếu Thế tử đã có ân tình sâu nặng như thế, vậy thì không cần miễn cưỡng nữa.

Tiểu Thiến tuy là tỳ nữ, nhưng nàng ấy cũng là người hầu thân cận của con, chi bằng phụ hoàng viết một đạo thánh chỉ ban hôn, cũng xem như thành toàn cho mối lương duyên này."

Lương Văn Chi đột ngột ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn ta, ta mỉm cười nhè nhẹ.

Ta thật sự cũng rất tò mò, kiếp này không có sự trợ giúp của ta, không biết Lương Văn Chi có thể leo lên vị trí nào.
Ms. Chatterbox – Cô Nương Đừng Khóc

Ngôn Tình, Đô Thị, Ngược, Sủng

Cô Nương Đừng Khóc

Tên khác: QUÝ CÔ HOẠT NGÔN

- ---- 

Tôi lớn lên trong một con hẻm

Ngồi trong vòng tay người

Tôi ấp ủ giấc mơ về một nữ hiệp

Lạc vào chốn giang hồ tĩnh lặng của người.



“Người đời chỉ trích em, phỉ báng em, bài xích em, xem em là kẻ khác người. Nhưng em vẫn luôn là em, xin em hãy sống theo cách mà em muốn, em không cần phải thay đổi vì ai cả. Anh mãi mãi tin tưởng em, bảo vệ em, chiến đấu cùng em. Anh yêu em.” — Will

*

Lưu manh ngõ hẻm & Phần tử trí thức

Nữ Po18 x Nam Tấn Giang

Gỡ mìn (nhất định phải gỡ mìn):

– Cả hai đều mất zin

– Nam chính từng ly hôn

– Nội dung không phù hợp với độc giả dưới 18 tuổi

Tóm tắt bằng một câu: Tạm biệt thành kiến!

Dàn ý: Cùng nhau xây dựng một cuộc sống tốt đẹp.
Tình Đầu Duy Nhất - Mộ Nghĩa

Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Sủng

Mộ Nghĩa

Tác giả: Mộ Nghĩa

Chuyển ngữ: Cửu cô nương

Designer: Delina La Rosée

Tag: Cưng chiều, Hào môn thế gia, HE, Ngôn Tình, Ngọt, Thanh xuân vườn trường, Từ thanh xuân đến trưởng thành, Lâu ngày gặp lại, Hiện đại,

Tổng số chương: 176

Giới thiệu:

1. Tính cách Tang Lê ngoan ngoãn hướng nội, năm 17 tuổi, mẹ cô qua đời, cô được gửi nuôi đến nhà họ Quảng giàu có để đi học, sau đó mới gặp được Quảng Dã.

Thiếu niên ngang tàng phản nghịch, bướng bỉnh lạnh nhạt, được vô số người chú ý ở trong trường học, nhưng không có một cô gái nào có thể đến gần anh.

Mẹ anh bảo anh hãy chăm sóc cho Tang Lê nhiều hơn, chàng trai ngẩng đầu nhìn vào cô gái yên tĩnh trước mặt, cười nhạt: “Con lười quan tâm cậu ta.”

Anh cảnh cáo cô hai người nước sông không phạm nước giếng, Tang Lê cũng tự biết anh không dễ chọc, cho nên cũng cố gắng tránh xa anh, tập trung học hành.

Ai ngờ một khoảng thời gian sau, lúc cô bị gây sự ở cổng trường, đại thiếu gia lại che chở ở trước

Ai ngờ một khoảng thời gian sau, lúc cô bị gây sự ở cổng trường, đại thiếu gia lại che chở ở trước mặt cô, khí chất lạnh lẽo nhìn vào đối phương: “Nếu hôm nay không muốn chết ở đây thì cút ngay cho tôi.”

Nhiều cách nói xôn xao ở trong trường học.

Rất nhiều người đều nói, Quảng Dã đối xử tốt với Tang Lê chỉ là vì bị người nhà gửi gắm.

Chỉ có Tang Lê biết anh xấu xa đến cỡ nào.

Cô đã từng nhìn thấy dáng vẻ phản nghịch của anh, cũng từng nhìn thấy trên sân thượng không người vào một đêm mưa, anh cúi người nhìn chăm chú vào cô, đôi mắt sâu thẳm: “Tang Lê, tôi thích

cậu, vô cùng nghiêm túc và chắc chắn.”

Vào lễ tốt nghiệp ngày hôm đó, anh phô trương giới thiệu Tang Lê với mọi người: “Bạn gái của tôi.”

Toàn trường đều chấn động, cô đỏ mặt muốn tránh đi nhưng lại bị Quảng Dã giữ chặt, anh nói vào bên tai cô: “Đã theo đuổi được rồi mà còn muốn chối sao?”

2. Năm ấy, ai trong trường Trung học phổ thông Giang Vọng cũng biết mối tình rầm rộ của hai người, ai ngờ không bao lâu sau, Tang Lê dứt khoát kiên quyết lựa chọn ra nước ngoài, Quảng Dã không giữ cô lại được, mọi người đều kinh ngạc vì chuyện này.

Mấy năm sau, Quảng Dã trở thành người có thể hô mưa gọi gió trong giới kinh doanh, còn Tang Lê về nước trở thành đội trưởng trong vũ đoàn, hai người đều chói sáng theo cách riêng của mình, nhưng lại không hề tiếp xúc với nhau.

Khi gặp lại, anh nhìn cô một cách lạnh lùng như băng, không còn sự cưng chiều của lúc trước nữa, rất nhiều người đều nói Tang Lê chỉ còn là quá khứ.

Sau đó, vào đêm diễn ra buổi họp lớp, Tang Lê uống say ngồi ở bên ngoài, Quảng Dã đi tới chỗ cô, cô ngẩng đầu nhìn anh, vành mắt ửng đỏ lẩm bẩm: “Quảng Dã...”

Chỉ một tiếng nhẹ nhàng như vậy, mọi người nhìn thấy người đàn ông tức giận đến mức liếm hàm răng sau, mấy giây sau đã xách cô lên kéo vào trong lòng ngực mình: “Tang Lê, đời này đúng là tôi nợ cô.”

Đêm mùa đông lạnh thấu xương, mưa to như trút nước.

Đêm đó, trong ánh sáng mờ ảo của căn hộ, cô chủ động hôn anh, đôi mắt đen của anh nóng bỏng đến mức dường như muốn hòa tan cô vào tận xương tủy, giọng nói trầm khàn của anh vang lên bên tai cô:

“Nói cho anh biết, em có yêu anh hay không.”

“Nói cho anh biết, em chưa từng quên anh, những gì lúc trước em hứa với anh đều là sự thật.”

Cuối cùng anh vẫn lựa chọn đầu hàng.

Cho dù lại như vậy một lần nữa, cho dù có thất bại thảm hại, anh vẫn không muốn thả cô đi.

Cho dù lại như vậy một lần nữa, cho dù có thất bại thảm hại, anh vẫn không muốn thả cô đi.

“Trong thế giới của anh đã từng không tồn tại một giọt nước, cũng không có một ngọn cỏ, không có bất cứ thứ gì có thể sinh trưởng.

Mãi cho đến khi em xuất hiện, băng tuyết tan chảy, vạn vật sống lại, mọi thứ mới dần tràn ngập màu sắc.”

[Vở kịch nhỏ]

Sau đó, tình yêu của hai người được đưa ra ánh sáng, Tang Lê từ trước đến nay luôn kín tiếng đã đăng một bài Weibo: [Hy vọng xa vời duy nhất của tôi, bây giờ cuối cùng đã có thể có được một cách công khai @Quảng Dã.]

Toàn mạng sôi trào, cô bỏ điện thoại xuống, sau đó đã bị anh dùng một tay bế qua, anh hôn lên những giọt nước mắt của cô, khàn giọng nói: “Có được rồi thì sau này không được phép vứt bỏ nữa.”

Em Như Gió Nam

Hoàn thành 41,924
Em Như Gió Nam

Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Sủng

Mộng Tiêu Nhị

EM NHƯ GIÓ NAM

Tác giả: Mộng Tiêu Nhị

Dịch: Anh Đào

Beta: HP

Thể loại: Gia đình giàu sang quyền quý, Tinh anh trong ngành, Con cưng của trời, Truyện ngọt, Yêu thầm.

Nhân vật: Hứa Tri Ý, Tưởng Ti Tầm.

Giới thiệu:

Một ngày cuối tuần nọ, Hứa Tri Ý hẹn Tưởng Ti Tầm ăn cơm, tìm anh nhờ giúp đỡ. Trang điểm mấy tiếng đồng hồ, cô ăn mặc lộng lẫy đi đến chỗ hẹn.

Hai người vừa gặp nhau, Tưởng Ti Tầm hỏi: “Có chuyện gì mà bắt buộc phải gặp mặt mới nói được?”

Sau khi Hứa Tri Ý đấu tranh nội tâm một lúc: “Tôi nhìn trúng một người đàn ông, gia thế anh ấy không bình thường, năng lực mạnh mẽ, dáng người đẹp, tiêu chuẩn cao,… dù sao thì vô cùng khó theo đuổi. Muốn nhờ anh móc nối giúp.”

Tưởng Ti Tầm nhìn cô: “Nhìn trúng ai? Tôi dẫn người đó đến cho em.”

Hứa Tri Ý và anh nhìn nhau: “Không cần dẫn, bây giờ anh ấy đang ở trước mặt tôi.”

Anh là sếp của cô, cũng là người cô thích rất nhiều năm.

Tưởng Ti Tầm im lặng một lúc lâu, bởi vì bạn tốt Tề Chính Sâm cũng thích Hứa Tri Ý. Sau khi Tề Chính Sâm tỏ tình bị cô từ chối, từ đó về sau anh không có bất cứ tình cảm nào với Hứa Tri Ý ngoài thân phận cấp trên cấp dưới.



Đứa con trai phản nghịch của nhà họ Tưởng – Tưởng Ti Tầm độc thân, tự do đã quen, kiên trì không kết hôn, đột nhiên có một ngày lại tuyên bố muốn đăng ký kết hôn với Hứa Tri Ý ở trong nhóm chat gia đình.

Mẹ: “Con điên rồi à! Tề Chính Sâm thích Hứa Tri Ý không phải con không biết!”

Tưởng Ti Tầm: “Con cũng thích cô ấy, làm sao đây.”



1. Motip tổng tài bá đạo m á u ch ó.
2. Có thiên kim thật giả.

“Nam phong tri ngã ý, xuy mộng đáo Tây Châu” (Dịch nghĩa: “Gió Nam hiểu được lòng tôi, thổi giấc mộng đến tận Tây Châu.”)

Một câu giới thiệu đơn giản: Yêu thầm sếp.

Lập ý: Tận tâm vun đắp tình yêu.
Xuân Nương Tam Thiên - Phù Thủy Nhai Cơm

Ngôn Tình, Cổ Đại, Ngược

Phù Thủy Nhai Cơm

Ta mất vào tháng giêng năm Trường Phong, một mùa tuyết rơi như lông ngỗng phủ trắng mặt băng.

Tuyết rơi ba ngày liền, cuối cùng cũng đến lúc trời quang mây tạnh, ánh sáng lấp lánh, sương tuyết tan dần.

Vào buổi chiều ấm áp hiếm hoi này, ta đến bên bờ hồ dưới bóng cây.

Mặt hồ dưới gốc cây có một tảng băng tan ra, to bằng người, trôi nổi trên mặt nước, hơi lạnh từ dưới tảng băng thấm ra.

Ta nhảy lên mặt băng, từ từ nằm xuống, mặc cho hơi lạnh len lỏi vào lớp áo, bao bọc lấy thân thể đang run rẩy của ta.

Mặt nước dần dâng lên, dần dần bao phủ lấy mặt băng, dần dần ngập qua người ta.

Ta và tảng băng cùng bị nước hồ nhấn chìm, chìm xuống đáy hồ...

Trước khi chìm xuống, ta dường như nghe thấy giọng nói của người nam nhân đó, hắn đang gọi ta, gọi ta trong tuyệt vọng.

Nhưng ta sẽ không bao giờ nghe thấy nữa.
Tui Không Chữa Người Bệnh Này Nữa Đâu

Đô Thị, Khoa Huyễn, Đam Mỹ, Khác, Sủng, Xuyên Nhanh, Hệ Thống

Thiên Phi

Tên: Tui không chữa người bệnh này nữa đâu!

Tác giả: Thiên Phi.

Editor: Tôm.

Số chương: 221 chương + 5 phiên ngoại.

Thể loại: Đam mỹ, Cận đại, Hiện đại, HE, Tình cảm, Khoa học viễn tưởng, Ngọt chiều, Hệ thống, Song khiết, Xuyên nhanh, Chủ thụ, Sảng văn, 1v1

Nhân vật chính: Bé thụ mềm mại, dễ thương X Công tinh phân, bệnh chó điên.

☞ ♥•♥•♥ ☜

❛ Tô Đoạn là một bé nấm Phục Linh* tu luyện từ thời tu chân đến thời tương lai, vì tích lũy đủ công đức để hóa người, Tô Đoạn đã rèn luyện theo sự sắp xếp của hệ thống: Xuyên qua các thế giới khác nhau để chữa bệnh.

*Nấm Phục Linh: là một loài nấm trong họ Polyporaceae, một trong các vị thuốc Đông y.

Nấm Phục Linh là một loài nấm trong họ Polyporaceae một trong các vị thuốc Đông y

Tô Đoạn (lấy hồ sơ bệnh án ra): "Bệnh gì?"

Người bệnh: "Bệnh yêu em."

Tô Đoạn: "..."

Ok, bệnh tâm thần.

Đây là câu chuyện về một loại thảo dược không nhận ra rằng mình có thể chất thu hút những người kỳ lạ. Dưới sự thao túng của thế lực kỳ lạ, cậu đã đi đến các thế giới khác nhau cống hiến hết mình để chữa bệnh cho những người đó.

Hệ thống: Ký chủ! Cậu đúng là hạt giống tốt được sinh ra để chữa bệnh cho những người kỳ lạ! Fighting!

Tô Đoạn: "..." ❜

♥♥♥

Review ngắn:

Là một bé nấm Phục Linh tu luyện từ thời tu chân đến thời tinh tế, Tô Đoạn vì tích lũy đủ công đức để biến hình đã xuyên qua các thế giới khác nhau để chữa bệnh dưới sự sắp xếp của hệ thống rèn luyện. Chỉ là ánh mắt nhìn cậu của những người bệnh này không đúng lắm nhỉ? Nấm - Ăn được và được dùng làm thuốc Đông y - Phục Linh run bần bật.

Đây là câu chuyện về một bé thảo dược không nhận ra rằng mình có thể chất thu hút những người kỳ lạ. Dưới sự thao túng của thế lực kỳ lạ, cậu đã đi đến các thế giới khác nhau cống hiến hết mình để chữa bệnh cho những người ấy. Bé nấm Phục Linh hay ngơ ngác xuyên qua nhiều thế giới để chữa bệnh cho ông xã tinh phân bề ngoài thê thảm nhưng thực chất lại đen tối, và cũng là để tìm về từng chút một những ký ức đã mất của mình. Bé nấm Phục Linh vừa hay ngơ ngác vừa dễ thương bao dung cho người yêu không hoàn hảo theo cách riêng của mình, còn ông xã cố chấp điên cuồng cũng giữ chặt bé nấm Phục Linh trong lãnh địa của mình.

Tác giả hành văn lưu loát, cuộc sống ấm áp hàng ngày cùng xung đột máu chó đan xen vừa phải. Cho dù hoàn cảnh có ngột ngạt ra sao thì tương tác giữa các nhân vật chính vẫn khiến người ta mỉm cười. Xin mời thưởng thức miếng bánh ngọt ngon nhưng không ngấy.
Quý Nhân Thật Keo Kiệt - Nhật Lịch Thu Quý

Ngôn Tình, Cổ Đại

Nhật Lịch Thu Quý/日历秋季

Tác giả: 日历秋季

Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại

Team dịch: Tạ Huyên

Giới thiệu

Câu chuyện về việc một quý nhân đã để lại "nửa khối ngọc hoàn" như một món quà báo ân sau khi được cứu trong quá khứ, và Khương Nhan bày tỏ sự không hài lòng, cho rằng quý nhân đó quá keo kiệt khi chỉ để lại nửa viên ngọc.

Điều này thể hiện một sự mâu thuẫn về quan điểm giữa Khương Nhan và câu chuyện mà người kia kể. Khương Nhan, có thể vì quan điểm cá nhân hoặc sự hiểu lầm, cho rằng món quà như vậy không xứng đáng với ân huệ đã nhận.
Nữ Phụ Trà Xanh Hôm Nay Cũng Đang Kinh Doanh

Bách Hợp, Xuyên Không, Hài Hước, Khác, Nữ Phụ, Sủng, Hệ Thống

Kiến Kình Lạc

Tác phẩm: Nữ phụ trà xanh hôm nay cũng đang kinh doanh.

Tác giả: Kiến Kình Lạc (见鲸落).

Thể loại: Nữ phụ, hệ thống, ngọt văn, nhẹ nhõm dễ đọc, HE.

Thị giác tác phẩm: Hỗ công.

Nhân vật chính: Tạ Tri Phỉ, Ôn Bình Hàn.

QT: Rruan996

Editor: Tiểu Kỷ.

Beta: tieutiennu_1081806

Cốt truyện:

Tạ Tri Phỉ chết bất thình lình ở chỗ làm, một giấc tỉnh lại, cô đã trở thành nữ phụ trà xanh trong tiểu thuyết cẩu huyết, buộc phải phối hợp với hệ thống thực hiện nhiệm vụ tu sửa nội dung tiểu thuyết.

Nhân viên mẫn cán Tạ Tri Phỉ luôn khắc ghi sứ mệnh của mình--

Nữ phụ trà xanh, đương nhiên là phải cản trở tình yêu nam nữ chính chứ còn gì nữa.

Cũng vì thế, một lộ tuyến không tưởng dần dần mở ra...

Khi nam chính nữ chính gặp nhau, nữ phụ trà xanh phải âm thầm quấy nhiễu-

Tạ Tri Phỉ yếu nhược đưa mắt nhìn nữ chính: "Mưa lớn quá, cả người em ướt rồi, chị gái tốt bụng, chị có thể cho em về nhà tắm nhờ được không QAQ?"

Nam chính: "?"

Khi nam chính nữ chính cãi nhau-

Tạ Tri Phỉ chân thành một đống, thâm tình có thừa đưa mắt nhìn nữ chính: "Em cảm thấy đau lòng thay cho chị, nếu là em, em chắc chắn sẽ không đối xử như vậy với chị T^T"

Nam chính: "?"

Khi nam chính nữ chính hiểu lầm-

Tạ Tri Phỉ: "Chị ơi, em thật sự xin lỗi, em không cố ý, em không muốn vì mình mà hai người cãi nhau. Nếu chị cần an ủi, đêm nay em đến nhà chị được không? (*^▽^*)"

Nam chính: "???"

Lại về sau, khi nữ chính nữ phụ hôn môi-

Hệ thống: "Ta nhớ đây là tiểu thuyết ngôn tình cẩu huyết mà? Sao đột nhiên quay xe thành BHTT ngọt sủng vậy???"

Tóm tắt: Oe oe oe, phải tỷ tỷ ôm thì mới chịu cơ T^T

Lập ý: Yêu nghề kính nghiệp
Gả Cho Kẻ Thù Không Đội Trời Chung

Ngôn Tình, Hài Hước, Cổ Đại, Khác, Sủng

Tam Phân Vũ

Tác giả: Tam Phân Vũ

Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, HE, Hài Hước, Sủng, Chữa Lành, Ngọt, Dưỡng Thê

Team dịch: Một Chiếc Chanh Vô Tree

Giới thiệu:

Tiểu Quận chúa Lê Ngưng từ nhỏ được nuông chiều, ai ai cũng nhường nhịn nàng, đối với nàng vừa cưng chiều vừa yêu thương.

Chỉ duy có tiểu công tử Thừa tướng phủ là Bùi Trác thì khác, từ nhỏ đến lớn luôn đối nghịch với nàng.

Bùi Trác thường xuyên đấu võ mồm với nàng, chuyện gì cũng phải tranh hơn thua với nàng.

Bùi Trác nói: "Lật ngược phải trái rồi, chẳng lẽ không phải nàng muốn tranh hơn thua với ta sao?"

Trong lớp học, bài tập của Lê Ngưng nhất định phải hoàn thành trước Bùi Trác, thư pháp nhất định phải đẹp hơn Bùi Trác, ngay cả khi hai người đứng cùng nhau, Lê Ngưng cũng phải âm thầm kiễng chân.

Ngày thường, Bùi Trác muốn đi về phía đông, Lê Ngưng không nói hai lời liền đi về phía tây. Bùi Trác bằng lòng đi về phía tây, Lê Ngưng lại đổi hướng sang phía đông.

Quan hệ hai người vô cùng xấu, nổi tiếng là bất hòa, hễ gặp mặt là phải phân cao thấp.

Năm Lê Ngưng mười ba tuổi, Bùi Trác đi tòng quân.

Không còn ai tranh giành nổi bật với nàng nữa, Lê Ngưng vui mừng ba ngày ba đêm.

Ba năm sau, Bùi Trác lập công trở về, có tin đồn Thánh thượng muốn ban hôn cho hắn.

Bạn bè biết chuyện liền trêu chọc Bùi Trác: "Nếu đối tượng thành hôn là thanh mai trúc mã năm xưa, vị tiểu Quận chúa kiêu căng của Trường Công chúa phủ thì ngươi thấy thế nào?"

Lúc này Bùi Trác không còn kiêu ngạo như thời niên thiếu, hắn trầm ổn trưởng thành, nghe vậy chỉ cười nhạt: "Nằm mơ."

Bạn bè liền truyền lời ra ngoài: "Tiểu Quận chúa nếu muốn thành thân với Bùi Trác, hãy nằm mơ đi!"

Nhưng bạn bè không biết rằng, hôn sự không phải do Thánh thượng ban, mà là do Bùi Trác tự mình cầu xin.

Một đêm nọ sau khi thành thân, Lê Ngưng mơ màng tỉnh dậy, phát hiện trên mặt mình nhớp nháp, đang bị ai đó hôn.

Bùi Trác thấy nàng tỉnh, sắc mặt ẩn nhẫn, thấp giọng nói: "Giúp ta một chút..."

Lê Ngưng nhớ tới lời đồn kia, lập tức đá hắn ra: "Nằm mơ đi!"

Tiểu Quận chúa kiêu ngạo, hiếu thắng x Thiếu tướng quân ý chí phong lưu.

Nội dung: Thiên tác chi hợp, Thanh mai trúc mã, Ngọt văn, Thị tỉnh sinh hoạt

Nhân vật chính: Lê Ngưng, Bùi Trác

Giới thiệu vắn tắt: Kẻ thù không đội trời chung, thanh mai trúc mã khi nào thì thích ta?

Lập ý: Loại bỏ thành kiến, hòa thuận hữu hảo với mọi người xung quanh.
Yêu Quái Khách Điếm – Cuộc Sống Lắm Gian Truân Của Những Kẻ Phi Nhân

Linh Dị, Khác

Đại Mạc Tửu Quỷ

Năm Thần Kỷ thứ hai mươi chín vạn, còn chín ngày nữa là đến ngày Thái Mộ. Năm nay vốn đã định sẵn, sẽ do ta tháp tùng đại nhân lên Cửu Trùng Thiên dự yến.

Đáng tiếc có chút chuyện xảy ra, không thể đi được.

Ngày đó, ta mệt đến rã rời, rõ ràng sắp phải xuất hành, lại còn phải chạy đến Lục Mệnh Ti để lấy quyển tấu cuối cùng. Trên đường về lại bị tiên tử Thập Lệ ở Tam Trùng Thiên chặn đường.

Khi ấy, bên người nàng là một tiểu tiên tỳ, nâng một hũ rượu cùng hai chén rượu.

Than ôi! Trên trời dưới đất ai chẳng biết, tiên tử Thập Lệ của Tam Trùng Thiên say mê việc ủ rượu đến nỗi bỏ bê tu luyện.

Nếu không phải vậy, nàng đã sớm phi thăng làm thượng thần. Nhưng vì thế mà trì hoãn, rượu tuy ngon nhưng đắng chát khó uống.

Đã từng có bao nhiêu tiên quan thần tướng uống đến nôn mửa, thậm chí vài vị phải nhập Thần Y Viện điều trị, mất một thời gian dài mới hồi phục.

“Rượu tiên tử ủ, Tam Trùng Thiên này không ai dám uống.”

Vừa nói câu ấy, ta không khỏi lui lại nửa bước, trên mặt tràn đầy cự tuyệt.

Tiên tử cười tà mị, nói: “Lâm đại nhân, nghe nói ngài sắp xuống trần gian, tiểu tiên đặc biệt chuẩn bị rượu tiễn hành, chẳng lẽ ngài không nể mặt?”

Ta thầm nghĩ: dù ta có xuống trần gian, ngươi cũng không thể coi ta là chuột bạch được.

Tiên tử tiến lên nửa bước, lại nói: “Việc này do thiên giới mà ra, kiếp nạn liên lụy đại nhân phải xuống phàm trần. Tiểu tiên thật sự áy náy, đặc biệt ủ rượu này, để tỏ lòng cảm tạ đại nhân.”

Ta lại lui thêm nửa bước, đưa tay ngăn: “Chuyện này đều là bổn phận của ta, tiên tử không cần khách sáo.”

Tiên tử từng bước ép sát, hẳn là quyết tâm muốn ta làm chuột bạch thử rượu này.

Ta quay đầu, liếc thấy ngoài Tam Trùng Thiên là vực sâu vạn trượng.

“Ê… Lâm…”

Tiên tử còn muốn nói, tai ta đau nhói, vội vàng chắp tay với nàng: “Tiên tử, thời khắc đã đến, xin cáo biệt tại đây!”

Nói rồi, ta lao mình xuống nhân gian.

Trên đường xuống trần gian, gió thổi mạnh, ngoài tiếng gió ra chẳng có gì khác, khá là tĩnh lặng.

Thực ra thời khắc còn chưa đến, nên khi ta đến phàm trần, nữ nhi ấy sinh non, từ nhỏ thân thể yếu ớt như cành liễu lay động trước gió. Nhìn vào lại thấy tăng thêm vẻ kiều diễm, còn ta thì khổ sở cầm cự trong thân xác ấy.

Than ôi! Người khác xuống trần đều là giúp người vượt kiếp nạn, còn ta lại phải giúp người diệt cửu tộc. Nếu không phải Cửu Trùng Thiên hứa cho hai lần công đức, ai muốn đi đến nơi phiền phức ấy làm cái khổ sai này.

Vì hai lần công đức ấy mà bị mê hoặc, thế là ta ở lại chốn nhân gian vô vị đó suốt mười mấy năm.
Chuyện Tình Đêm Mưa - Thánh Nữ Trù

Đam Mỹ, Đoản Văn

Thánh Nữ Trù

Một buổi sáng, khi bị dư luận công kích dữ dội, Tần Giản Liên từ diễn viên thế hệ mới đầy triển vọng với kỹ năng diễn xuất tốt bị biến thành một ngôi sao nổi tiếng nhưng kiêu ngạo và thích phô trương. Công chúng phẫn nộ đòi tẩy chay, còn truyền thông liên tục đưa tin, khiến không ít phóng viên đã trực sẵn dưới khu chung cư của anh.

Nhận được tin này, trong lúc mọi người đang bàn cách sắp xếp ổn thỏa cho Tần Giản Liên, thì anh đã đeo khẩu trang, bước xuống khỏi xe của bảo mẫu nói rằng mình chỉ muốn đi dạo cho khuây khỏa.

Và trời lại bắt đầu đổ mưa lớn.
Dịu dàng phong độ diễn viên công x Đẹp trai lạnh lùng fan trung thành thụ
Ánh Đèn Hoa Lệ - Phất Hà Lão Yêu

Ngôn Tình, Khác, Sủng

Phất Hà Lão Yêu

Ở một góc phố đèn đỏ tại Vũ Hán có một tiệm trang điểm tên Trân Trân, chủ tiệm Giang Ánh Nghê tuy dữ dằn nhưng lại có tay nghề rất đỉnh.

Vào sinh nhật 19 tuổi, Giang Ánh Nghê tới trường lái ghi danh.

“Học số sàn hay số tự động?”

Người đàn ông ngước lên nhìn cô gái trẻ trang điểm rất đậm: “Đã thành niên chưa?”

“19.”

Giang Ánh Nghê đặt thẻ căn cước công dân của mình lên bài đánh “rầm” một tiếng, lạnh lùng nhìn người đàn ông kia, mới hay ông chú này chính là một vị khách quen của khu phố đèn đỏ…

“Số sàn 3000 tệ, bao dạy ba năm.” Rồi anh ta tỉnh bơ nói: “Trả bằng quét mã Alipay hoặc Wechat.”

“Bớt chút được không?” Thái độ của cô rất đỗi ngang ngược.

“Không được.” Anh lại liếc nhìn cô, “Về nhà bàn bạc với bố mẹ đi, xong hẵng tới ghi danh.”

“Em không có bố mẹ.”

Giang Ánh Nghê thôi trả giá, vừa quét mã trả tiền vừa hỏi: “Thực hành ai dạy thế?”

“Em muốn ai dạy?” Anh nói: “Chỗ tôi có sáu giáo viên.”

Cô đáp: “Em muốn anh.”

Anh nhướng mày, “Tôi là ông chủ, lười dạy lắm.”

“Anh có dạy không thì bảo?” Giang Ánh Nghê hất cằm hỏi.

Anh phì cười: “Có thể cân nhắc.”
Bà Bà Trọng Sinh, Phá Đảo Cuộc Đời

Ngôn Tình, Trọng Sinh, Gia Đấu, Cổ Đại, Sủng

Thực Tây Qua Vô Tử

Cha chồng tử trận, phu quân và biểu muội sớm đã bỏ trốn cùng nhau.

Bà bà kích động đến mức đột quỵ và bị liệt.

Ba tỷ tỷ của phu quân đã xuất giá lấy cớ về chăm sóc bà bà để rồi dọn sạch gia sản của phủ Đại tướng quân.

Vì nghĩa tình, ta dốc hết sức chăm sóc bà bà suốt mười năm trời.

Bà bà vốn là người mạnh mẽ, không muốn trở thành gánh nặng, đã nuốt vàng t ự s á t.

Nhưng không ai biết, bà không chết, mà đã trọng sinh về đúng ngày ta bước chân vào phủ tướng quân làm dâu.
Diệt Đích - Thanh Mộng

Trọng Sinh, Nữ Cường, Cổ Đại

Thanh Mộng

Trấn quốc tướng quân Tiêu Tấn Ngôn đại thắng trở về, dùng chiến công hiển hách xin cưới ta làm thê tử.

Ta vui mừng khôn xiết gả cho hắn, nào ngờ đêm tân hôn lại bị hạ thuốc tuyệt tử.

Tiêu Tấn Ngôn lấy cớ ta không thể sinh con, nạp nha hoàn Lâm Khiếu Khiếu làm thiếp.

Lâm Khiếu Khiếu ỷ được sủng ái mà trăm phương ngàn kế hành hạ ta.

Ta bị giam cầm trong nội trạch, cầu cứu vô vọng, uất ức mà chết.

Đến khi chết đi mới biết, màn cầu thân này từ đầu đến cuối chỉ là một âm mưu.

Mở mắt ra lần nữa, ta trở về ngày Tiêu Tấn Ngôn cầu thân.

Nhìn thấy hoàng đế sắp mở miệng ban hôn, ta lấy ra kim bài miễn tử mà tiên hoàng ban tặng, dõng dạc nói: "Thần nữ không gả!"

Kiếp này, ta thề sẽ không đội trời chung với những kẻ đã hãm hại ta!
Tôi Là Một Nữ Quỷ - Nhất Chi Hoa

Ngôn Tình, Đô Thị, Linh Dị, Khác, Sủng

Nhất Chi Hoa

Tác giả: Nhất Chi Hoa

Nhóm dịch: An Hồng Đậu Team

Thể loại: 1vs1, ĐOẢN VĂN, HE, Hiện đại, Linh dị, Sủng

Văn án

Tôi là một nữ quỷ.

Rảnh rỗi không có việc gì thì lén ăn trộm kem của người ta.

Tháng trước vì phạm tội hôn người nằm trong chăn mà bị bắt về Minh giới tạm giam một tháng.

*Minh giới: thế giới của người chết

Nhưng tôi không phục, cho nên sau khi được thả ra tôi vẫn muốn hôn anh ấy.

Bởi vì Đậu Thanh quá đẹp.

Bị giam một tháng đổi lại được hôn anh ấy một cái, tôi cảm thấy rất đáng giá.

Phù Lam

Hoàn thành 92,992
Phù Lam

Ngôn Tình

Giá Oản Chúc

Thể loại: Hiện đại
Số chương: 70 chương

Doãn Tiểu Đao: "Hãy sống cho thật tốt vào"

Lam Diệm: "Tôi sẽ không sống một mình"

Một câu chuyện kể về một cô gái cứu sống một chàng trai.