Truyện đã hoàn thiện
Nữ Cường, Cổ Đại, Khác
Vương Du Du
(Tên truyện do editor tự đặt lại.)
Tác giả: 王悠悠
Thể loại: Cổ đại, cung đình hầu tước, góc nhìn nữ chính, nữ cường, báo thù rửa hận, HE
Editor: Team Fukamidori
ෆ˙ᵕ˙ෆ
Mẹ giấu ta vào trong ngăn tối, ta cứ ngỡ rằng bà muốn cùng ta chơi trò trốn tìm.
Nhưng bà lại dùng vải bịt miệng ta, nghiêm khắc dặn dò rằng dù thế nào cũng không được phát ra tiếng.
Từ lỗ nhỏ của ngăn tối, ta nhìn thấy 132 mạng người nhà họ Tấn bị tàn sát, máu chảy thành sông, xương cốt nằm đó mà khóc.
Kẻ cầm đầu là một nam tử áo trắng, phong thái nho nhã, chính là Trung Thư Lệnh của nước Đại Hạ, Tống Minh.
Ông ta dùng khăn trắng như tuyết lau máu trên kiếm, cười lạnh lẽo: "Một kẻ hèn mọn thấp kém, lại dám vọng tưởng lay chuyển thế gia trăm năm, thật không biết tự lượng sức mình."
Vậy nên, cả tộc của ông ta, cũng đáng chết dưới tay một "kẻ hèn mọn" như ta.
Tiên Hiệp, Xuyên Không, Dị Năng, Khác
Nhĩ Bắc
Thể loại: Tiểu Thuyết, Vả Mặt, Hoán Đổi Thân Xác, Xuyên Không, Tiên Hiệp, Dị Năng, Truy Thê, Gương Vỡ Lại Lành
Team dịch: Thế Giới Tiểu Thuyết
Giới thiệu
Sơ Nguyệt vất vả học tập 500 năm mới lấy được chứng chỉ hành nghề Mạnh Bà, nhưng lúc đến nhậm chức, lại được thông báo là hệ thống Mạnh Bà đã cải cách. Không phải là chỉ cần ngồi múc mỗi con quỷ một bát canh là xong, mà còn phải giúp họ theo đuổi nam thần trong lòng? Từ bao giờ Mạnh Bà lại tốt như vậy?
Làm người đã khó, làm Mạnh Bà còn khó hơn. Cô muốn yên ổn làm một nhân viên công vụ nhỏ bé ở Địa phủ, cô không làm Mạnh Bà nữa. Đây là việc cho người làm sao?
Trích dẫn tham khảo giọng văn: """"Sơ Nguyệt vô cùng kinh ngạc khi nhận ra bóng trắng này chính là Bạch Vô Thường, người mà cô từng quen biết từ khi còn làm câu hồn sử.
Nghe thấy Bạch Vô Thường gọi người kia là “đại nhân,” một suy đoán lóe lên trong đầu cô. Mặt cô chợt biến sắc, dùng tay chân mở vòng tay chặt cứng của Đường La ra.
Cô tiến đến trước Bạch Vô Thường, vẻ mặt cầu xin, thấp giọng hỏi: “Tam gia, vị ‘đại nhân\’ này là ai?”
Bạch Vô Thường nhìn Sơ Nguyệt như thể đang nhìn thấy một người ngốc nghếch, hận không thể dùng cây gậy trong tay gõ một cái cho cô tỉnh lại. Chẳng lẽ ở địa phủ bao nhiêu năm mà Sơ Nguyệt lại không nhận ra lão đại của mình!
Đúng là xấu hổ không để đâu cho hết, tại sao địa phủ lại có một kẻ đần như vậy!
Bạch Vô Thường liếc trộm người kia một cái, thấy hắn gật đầu, Bạch Vô Thường mới nói: "Đây là Tần Quảng Vương, Tương Tử Văn, người quản lý hàng vạn linh hồn luân hồi.”
Khi nghe giới thiệu, vẻ mặt Tần Quảng Vương Tương Tử Văn thoáng hiện lên một tia đắc ý. Thế nhưng, Đường La vốn là linh hồn, trong mắt cô, điều này thật sự đáng sợ. Thế là Đường La cứ vậy mà ngất xỉu ngay tại chỗ.
Sơ Nguyệt chỉ cảm thấy đôi chân mình gần như mềm nhũn. Sao lại là vị đại gia này cơ chứ?
Trong cơn bấn loạn, cô chỉ nghe thấy Tần Quảng Vương đuổi Bạch Vô Thường đi.
Bạch Vô Thường, sau khi quay trở lại phủ của mình, chợt nhận ra một sự thật. Hóa ra mình vừa bị đại nhân lôi đến chỉ để giới thiệu một lần về thân phận của đại nhân cho Sơ Nguyệt, rồi lại bị đuổi đi?
Bạch Vô Thường nghĩ bụng: "Đại nhân à, ngài chơi như vậy, sẽ không ai làm bạn với ngài đâu."
Người khác có thể không rõ, nhưng là thuộc hạ thân cận của Tần Quảng Vương, Bạch Vô Thường và Hắc Vô Thường biết rõ tính lười biếng và phong thái kỳ quặc của vị đại nhân này.
Chỉ cần không phải động tay thì tuyệt đối không động khẩu, nếu phải động khẩu thì sẽ triệu tập ngay hai vị Bạch Vô Thường và Hắc Vô Thường."""""
Lưu ý:
① Kết thúc viên mãn, yên tâm đọc.
② Đây là một loạt sáu câu chuyện ngắn, có yếu tố xuyên không, cổ đại, hiện đại.
③ Không có hệ thống, không có hệ thống, không có hệ thống - điều quan trọng phải nhắc lại ba lần.
Ngôn Tình, Cung Đấu, Cổ Đại
Cappuccinoky
Ta biết rõ Thái phi có ý tứ gì, bà chỉ muốn tân đế lấy ta mà thôi.
Khi tiên hoàng còn tại thế, Thái phi rất được sủng ái, ăn mặc đều là thứ tốt nhất. Dù có là thứ mới lạ đến đâu, chỉ cần là bà ấy thích thì sẽ không bao giờ rơi vào tay người khác. Tuy nhiên, tất cả những thứ này đều là do tiên đế hoang dâm vô độ, bỏ bê triều chính mà có.
Thái phi sinh được một hoàng tử, hắn ta lợi dụng thời điểm hỗn loạn sau cái chết của tiên đế để tạo phản, bị tân đế chặt đầu ở Huyền Vũ môn.
Thái phi Chu thị sinh ra trong một gia tộc hiển hách tại Kinh đô. Bách tính đồn rằng: “Chu thị nếu không có thừa tướng thì nhất định sẽ có phi vị”.
Chỉ là đến thời của vị Thái phi này, do tạo phản thất bại nên Chu thị buộc phải rút lui khỏi triều chính. Thái phi hiểu rõ đạo lý “để cho rừng còn xanh, sợ gì không củi đốt” (Giữ được cái gốc, phần căn bản, thì mọi việc sẽ tốt).
Bà ấy xin đi canh giữ lăng mộ của cố hoàng đế, không cần bất kỳ kẻ hầu người hạ nào, chỉ đưa ra một yêu cầu, đó là Kim Lăng Chu thị phải gửi tới một nữ nhi cùng bà canh giữ lăng mộ.
Kim Lăng Chu gia không so được với Chu gia tại Kinh thành, hai nhà đã phân ra mấy trăm năm. Kim Lăng Chu gia luôn ở phía nam, sống một cuộc sống tự do và nhàn tản. Dù không giàu có và quyền quý bằng Chu gia ở kinh đô, nhưng cả gia tộc vẫn luôn hài lòng với cuộc sống thảnh thơi như vậy.
Vì thế, khi ý chỉ của Thái phi truyền đến Kim Lăng, mẫu thân đã khóc nức nở mang ta đến gặp tổ phụ.
Tổ phụ nói với ta rằng: "Nhược Nhược là đứa trẻ thông minh nhất trong đám tiểu bối. Ông có lỗi với Nhược Nhược, ông không thể bảo vệ được cho con."
Lúc đó ta cái hiểu cái không, tất cả mọi buồn phiền đều đến từ việc sắp phải xa gia đình.
Tổ phụ cuối cùng nói với ta rằng toàn bộ Chu gia ở Kim Lăng đều có lỗi với Nhược Nhược, Nhược Nhược muốn làm gì thì làm nấy, tổ phụ vô dụng không thể giúp Nhược Nhược thoát ra ngoài, Nhược Nhược phải nhớ kỹ, sau này Kim Lăng Chu gia là vinh hay nhục đều là số mệnh, không liên quan gì đến Nhược Nhược.
Năm đó ta mới 9 tuổi, ngoài học được từ mẫu hậu tài đánh đàn và theo phụ thân học chữ, ta luôn thích chạy ra ngoài thả diều với ca ca và bí mật cùng muội muội dùng trộm phấn trang điểm của mẫu thân.
Năm 9 tuổi ấy biệt ly, ta và họ đã 6 năm không gặp lại.
Thái phi đối xử với ta rất tử tế, dạy dỗ ta nhiều điều.
Ngoài thơ ca và lễ nghĩa, Thái phi còn dạy ta cách một nữ tử đi đứng, nói chuyện và cách làm lay động lòng người.
Ý tứ của Thái phi rất rõ ràng, bà cũng không bao giờ giấu ta mục đích của mình. Ngày qua ngày bà đều nói với ta rằng nếu phụ thân và ca ca ta có thể bước vào tiền đường thì sẽ phong quang vô hạn tới mức nào, và nếu ta có thể làm hài lòng tân đế thì cuộc sống của ta sẽ khiến cho bao người ghen tị đỏ mắt.
Mấy ngày này, Thái phi dạy dỗ ta càng ngày càng thường xuyên, ta biết rốt cục ngày này đã đến.
Tân đế lên ngôi năm thứ sáu, ta cùng Thái phi tiến cung.
Năm đó ta 15 tuổi.
Thái phi nói, tân đế khi đó 21 tuổi.
Tên hắn là Triệu Kỳ, năm 15 tuổi thống lĩnh thiên hạ.
Năm ấy xã hội biến động, biên giới loạn lạc, nhân dân rất bất mãn. Hắn bắt tay vào cải cách, gửi những thân tín của mình đến biên cương...
Tại vị năm thứ 5, hắn đã đưa đất nước trở lại thời hoàng kim như thập kỉ trước.
Thái phi chọn thời điểm vào năm thứ 6 tân đế đăng cơ để hồi cung, trong ngoài không có vấn đề gì lớn, hậu cung cũng chưa có người. Tính toán của Thái phi rất tốt.
A đúng rồi, sinh mẫu của hoàng đế, cựu hoàng hậu và hiện tại là thái hậu, cũng ở trong hậu cung.
Lúc hoàng đế đón Thái phi tiến cung, ta luôn cúi thấp đầu.
Cuối cùng khi hắn rời đi, ta lén ngẩng đầu nhìn lên.
Cuối cùng khi hắn rời đi, ta lén ngẩng đầu nhìn lên.
“Trông thật đẹp” ta nghĩ thầm.
Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ Cường, Điền Văn, Sủng
Dạ Du Tinh Hà
Gia cảnh của nguyên thân giàu có nhưng cha mẹ đều mất, bị một tên nghèo quấn quýt theo đuổi rồi kết hôn.
Về sau nguyên thân đập nồi bán sắt cùng nam chính gây dựng sự nghiệp thế mà lại bị phản bội, trở thành một oán phụ, chán nản mà ch.ết thảm, còn nam chính và nữ chính thì sống hạnh phúc.
Hứa Bối Đóa tức giận nghiến răng nghiến lợi, có tiền dùng để mua nhà không tốt hơn sao!
Đây là thập niên 90!
Giá bất động sản còn chưa sốt, khắp nơi đều là nhà là đất......
Có trời mới biết cô mua nhà không dễ dàng gì!
Hứa Bối Đóa bắt đầu tích lũy nhà cửa.
Trước tiên cho thuê nhà cũ, sau đó không ngừng mua nhà, mua đất.
Tiền sinh nhà và đất, nhà và đất sinh tiền...... chà chà, liên tục không dứt nha.
Cô đây muốn làm một phú bà, cặn bã nam gì đó không liên quan đến cô!
Ngay từ đầu, đồng hương trong thôn vây quanh giới thiệu đàn ông cho cô, đều muốn tiểu tử nghèo nhà mình được một người vợ có tiền.
Về sau đồng nghiệp trên thị trấn cũng thường xuyên khuyên:
"Đóa Đóa, thấy nam nhân tốt thì mau gả đi."
"Con gái để cần nhiều tiền như vậy làm gì, lấy chồng tốt mới thật sự tốt."
"Con gái mua nhà làm gì, trên lưng vay tiền làm sao gả ra ngoài được!"
……
Hứa Bối Đóa từ chối hết, điên cuồng mua nhà rồi than thở:
"Tôi thiếu nợ thật nhiều, có người đàn ông tốt nào nguyện ý giúp tôi trả tiền thế chấp không!"
Sau đó Hứa Bối Đóa không chỉ có rất nhiều nhà, mà loại nào cũng có.
Nhà Tây, nhà cao tầng nhỏ, tứ hợp viện, văn phòng, cửa hàng.......
....
Một câu tóm tắt: Phú bà lại lại lại mua nhà!
Lập ý: Nỗ lực sinh hoạt, đền bù tiếc nuối
Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn
SS Hà Thần
Người cùng hung cực ác, giết!
Người chèn ép thân hữu ta, giết!
Người cản trở ta thành đạo, giết!
Đăng thiên lộ đạp khúc hành ca, một kiếm nơi tay, thiên hạ độc tôn!
Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Nữ Cường
Tiểu Yêu Nữ
Câu chuyện kể về một cô gái đột nhiên xuyên vào một quyển sách và trở thành nhân vật phụ số 99+. Cô ấy đành phải khuất phục trước sự đe dọa của hệ thống và cướp được một anh chàng cảnh sát Đặc nhiệm để làm chồng. Chú ý rằng bàn tay vàng chỉ có tác dụng ấm no nhân vật chính và không có công dụng đặc biệt khác. Nhân vật chính phải tự tay làm và nhai thực phẩm.
Không làm mà mong có ăn là không thể. Nếu bạn yêu thích thể loại ngôn tình, có thể đọc thêm truyện Em Thấy Núi Xanh hoặc Cực Phẩm Thần Y.
Cổ Đại, Khác
Nghiêm An
Thể loại: Cổ Đại, Vả Mặt, Sảng Văn
Team dịch: Tiểu Lạc Lạc
Giới thiệu
Hay tin cả nhà ta tử trận nơi sa trường, phu quân ta liền vội vã rước nàng thanh mai của hắn về phủ, phong làm trắc phi.
Ta khuyên can: "Nhà mẹ đẻ thiếp đang có đại tang, xin chàng hãy đợi thêm một thời gian nữa."
Hắn nào có đợi được, chọn đại một ngày lành tháng tốt gần nhất rồi nghênh đón nàng ta vào cửa.
Ta bị ép phải đợi nàng ta dâng trà xong mới được về nhà chịu tang.
Bùi Nguyên lại nói: "Ta đang có đại hỷ, không nên dính dáng đến chuyện tang ma."
Rồi từ chối đến phúng viếng cha huynh ta.
Ta tê liệt xử lý xong tang sự, sau đó dâng tấu chương kể công cha huynh, xin Hoàng thượng ban cho ta một đạo thánh chỉ để hòa ly.
Hoàng thượng nhìn ta với vẻ khó xử: "Bây giờ, ngươi chỉ có thể dựa vào Vương phủ, hà cớ gì phải nghĩ quẩn như vậy?"
Ta cung kính dập đầu: "Thần nữ tâm ý đã quyết, mong Bệ hạ xem xét đến công lao của cha và huynh trưởng, hoàn thành tâm nguyện cho thần nữ."
Khi thánh chỉ ban xuống Thuần Vương phủ, Bùi Nguyên cho rằng ta đang làm loạn.
"Vương phi tốt đẹp không làm, ta muốn xem xem, rời khỏi ta rồi, nàng sẽ sống những ngày tháng tốt đẹp gì!"
Ta đáp: "Chàng e là không có cơ hội xem đâu."
Ngôn Tình, Đô Thị, Linh Dị, Nữ Cường, Hài Hước, Khác, Sủng
Tín Dụng Tạp
Thể loại: Truyện Nữ Cường, Hài Hước, Đô Thị, Linh Dị, Ngôn Tình, Truyện Khác, Truyện Sủng
Giới thiệu:
Tổng giám đốc Cố Bách Nhiên của tập đoàn Thần Huy phát hiện nữ thư ký Hàn Hướng Nhu của anh đúng giờ là đến, tan ca là đi, hai tiếng nghỉ trưa sét có đánh cũng không thèm động, tám giờ ngoài ca làm bao giờ tiếp điện thoại ấy vậy mà gần đây luôn lén lút nhờ người khác trực ban hộ, hơn nữa toàn bộ phòng thư ký đều giúp cô giấu diếm!
Cố Bách Nhiên đang chuẩn bị điều tra rõ việc này thì ngoài ý muốn bị một con lệ quỷ quấn lấy, sau đó nữ thư ký thích trốn việc của anh mặc bộ trang phục tinh xảo, đi đôi giày cao gót 10cm cầm theo kính bát quái xuất hiện……
Cố Bách Nhiên: Tôi sẽ lấy thân báo đáp ân cứu mạng!
Dáng vẻ Hàn Hướng Nhu suy nghĩ sâu xa một lát: Vẫn nên đưa tiền đi!
Cố Bách Nhiên: ……
Trọng Sinh, Cung Đấu, Cổ Đại
Mùa Hè Của Nắng
May mắn thay, khi ấy khách khứa đã tản đi hết, phụ thân không gọi hắn là "hiền điệt" nữa, chỉ lạnh lùng nhìn hắn.
Vệ Đạc hành lễ trước phụ thân, “Chi Nghi muội muội phúc dày, Vệ mỗ tự biết phúc mỏng, không dám làm lỡ duyên lành.”
Tôi ngồi bất động bên cạnh, luôn có cảm giác cảnh tượng trước mắt giống như một giấc mộng.
Người hầu nhà họ Vệ mang thư hủy hôn lên, tôi tiến tới cướp lấy, đầu ngón tay chạm vào từng nét khắc quen thuộc.
Lòng tôi như bị thiêu đốt, vội vàng đuổi theo, “Vệ Đạc!”
Người trong tuyết quay lại, chiếc cằm trắng ngần, vẫn dáng dấp của thiếu niên năm xưa.
Nhìn Vệ Đạc của sáu năm trước, đôi chân tôi nặng như chì, không thể bước thêm một bước nào nữa.
Giữ im lặng thật lâu, hắn mở miệng trước, “Chi Nghi, là ta có lỗi với muội.”
Câu nói này kéo tôi trở về một đêm giữa mùa hè kiếp trước, hắn mặc cho tôi c ào x é, đ ánh m ắng, nhưng chỉ để lại câu nói ấy.
“Chi Nghi, là ta có lỗi với muội.”
Tôi bước xuống bậc thềm, từng bước tiến đến trước mặt Vệ Đạc, tháo viên ngọc trước ngực đưa cho hắn.
Đây là tín vật định tình mà chúng tôi trao cho nhau vào ngày đính ước, tôi trân trọng đến mức dùng dây đỏ buộc chặt, luôn mang bên mình.
Hắn đưa tay định nhận, tôi dùng sức, bẻ viên ngọc thành hai mảnh.
Mảnh ngọc vỡ rơi xuống tuyết, tựa như tình cảm giữa tôi và hắn, một đ ao c ắt đứt.
Vệ Đà cúi mắt, nốt ruồi son nơi khóe mắt hắn như vệt mực đỏ tươi.
Hắn nhìn cái hố nhỏ trong tuyết rất lâu, thở dài nói, “Cũng tốt, chi bằng vỡ tan.”
Đợi hắn đi rồi, nước mắt tôi mới rơi xuống, thế gian chìm trong một màn sương mờ mịt.
Xuân Hoa ôm áo khoác chạy đến, vòng qua buộc dây, khuyên nhủ, “Tiểu thư, tuyết lớn quá, chúng ta về thôi.”
Tôi bước một bước, chân mềm nhũn, ngã khuỵu xuống đất.
Tuyết bay khắp trời, nỗi đau trên chân, tất cả ủy khuất trong lòng trào dâng, tôi ôm Xuân Hoa khóc lớn.
Ngôn Tình, Nữ Cường, Gia Đấu, Điền Văn, Sủng
Ngũ Diệp Đàm
Truyện kể về Lâm Khê xuyên qua ba mươi năm trước, tiểu viện lụp xụp, vách tường rách nát ố vàng, còn có cái quạt gió vang lên "Kẽo kẹt kẽo kẹt" như muốn rớt tới nơi.
Cũng may đây là đặc khu ba mươi năm trước, hai tòa nhà có chút cũ nát trong đại tạp viện ở huyện thành này tương lai cũng có thể trị giá hơn trăm triệu.
Chỉ là ngoại trừ hai tòa nhà, còn có thêm một người đàn ông nhiều tháng trước nghe nói là bị bà nội cô trước khi lâm chung lấy ơn ra ép buộc đi đăng kí kết hôn cùng cô.
Người đàn ông thân mặc quân trang, vẻ mặt lạnh lùng, khí thế trang nghiêm, ánh mắt nhìn cô lãnh đạm không gợn sóng, thậm chí mang theo ghét bỏ.
Ngôn Tình, Cổ Đại
Đông Thi Nương
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại
Team dịch: Anan
Giới thiệu:
Nàng là Sương Sương (Gia Ninh) có quyền cao thế lớn, rất nổi tiếng trong kinh thành. Theo quy tắc, người nàng lấy làm phu thê phải là nam nhân có thân phận cao quý, tướng mạo càng phải xuất chúng phi phàm. Mà Ổ Tương Đình trước mặt, so với một tên hầu xách giày cho nàng cũng chẳng xứng.
Thế sự khó lường, biến cố ập đến khi Khương quốc lụi bại. Nàng uống rượu độc tự vẫn. Vậy mà chén rượu độc ấy lại không lấy mạng nàng. Trớ trêu thay, nó biến nàng thành một nữ nhân ti tiện trong sở quán.
Càng trêu đùa lòng người hơn chính là, Sương Sương gặp lại người đàn ông hạ đẳng kia, nhưng thân phận lúc này đã bị đảo ngược. Hắn cao quý, nàng thấp kém. Nàng ngàn vạn lần không ngờ rằng một ngày kia, nàng sẽ cầu xin hắn chuộc thân cho mình…
Ngôn Tình, Trọng Sinh, Điền Văn, Sủng
Mạc Chiết Chi
Nay ta trọng sinh trở lại ta đã vạch mặt cha mẹ nuôi, không chút thương tiếc phơi bày sự giả tạo độc ác của họ, giành lại nhà cửa, đòi lại số tiền trợ cấp nuôi dưỡng khổng lồ và xây nhà xưởng, thi đại học, và gả cho quan quân...Từ đây cuộc sống của ta chỉ mới bắt đầu...
Dị Giới, Đam Mỹ
Thiên Phong Nhất Hạc (Một Chú Hạc Giữa Muôn Trùng Non)
Nơi này toàn là mãnh thú, một khu rừng còn nguyên nét hoang sơ, mà Lộ Bạch có một điều không biết, chính là những mãnh thú trong mắt cậu đều là thú nhân, đồng thời cũng là con cháu dõng dõi quý tộc, thân phận không tầm thường.Thế nên hàng ngày cậu lái xe vào rừng cho ăn, phát Live stream, thể hiện kỹ năng nựng mèo cấp mười siêu đẳng của mình!
Cho đến một ngày vương thất ra lệnh cảnh cáo, nếu còn dám cho vương tử nhỏ ăn vỏ dưa còn thừa là sẽ cho cậu biết tay.
Lộ Bạch sửng sốt, ai là vương tử nhỏ?
Người cầm quyền Khu bảo tồn: Chính là con sư tử tên Phú Quý bên cạnh cậu đó, Trường Thọ là Thái tử, Then Cửa là con trai của Công tước, Trứng Đen và Trắng Bự là Quân đoàn trưởng.
Lộ Bạch run rẩy: Vậy…… Bông Xù mà tui cưng nhất là ai?
Hài Hước, Cổ Đại, Sủng
Lục Dược
Kỷ Vân Chi: …Thiên hạ này chẳng lẽ chỉ có mỗi nam nhân nhà họ Lục sao? Ai nàng cũng không cần, thu dọn đồ đạc rồi đi là được!
Ngày hôm sau, thánh chỉ tứ hôn đột nhiên được ban xuống, nàng lại phải gả cho Lục nhị gia, vị nhị gia mà từ nhỏ nàng đã kính trọng như trưởng bối.
Kỷ Vân Chi: …
Nhị gia Lục Huyền là con trai của Trường công chúa, cũng là vị tướng quân chinh chiến sa trường nhiều năm, hàm nhất phẩm Phiêu Kỵ đại tướng quân. Người còn đang trên đường khải hoàn, thánh chỉ phong vương đã được ban xuống.
Kỷ Vân Chi chính là lựa chọn của Lục Huyền khi quyết định lui về ở ẩn.
Gia tộc nàng thế lực nhỏ bé, không dính líu đến bất kỳ đảng phái nào. Tuy hắn không có nhiều ấn tượng về nàng, nhưng nàng từ nhỏ được nuôi dưỡng bên cạnh bà nội hắn, phẩm hạnh và tính tình chắc hẳn không tồi.
Đối với vị phu nhân nhỏ hơn mình 12 tuổi này, Lục Huyền sẽ cho nàng tất cả sự tôn trọng và vinh quang mà một người vợ nên có. Còn về những thứ ủy mị như tình yêu nam nữ trẻ con, hắn mới không thèm… Lão Tam, Lão Tứ, các ngươi mà còn nhìn tẩu tẩu của mình thêm một cái nữa ta móc mắt các ngươi ra bây giờ!!
Ngôn Tình, Xuyên Không, Dị Năng, Điền Văn, Nữ Phụ
Lâm Quả Đống
Là bạn thân của nữ chính, trong nguyên tác, nguyên chủ đi theo nữ chính cũng coi như gặp may mắn, ít nhất có thể vượt qua những biến cố ở niên đại, gả cho một nam nhân hiền lành, lương thiện. Nhưng khi Lâm Dư Dư xuyên tới, cô không nghĩ rằng bản thân sẽ tiếp tục làm như vậy.
Cô có suy nghĩ khác với nguyên chủ, cô không muốn giúp nữ chính giặt quần áo hay làm việc.
Tag: Vả mặt, ngọt văn, xuyên thư, niên đại văn.
Một câu tóm tắt: Không làm giúp việc cho nữ chính.
Lập ý: Muốn tích cực sinh hoạt hướng về phía trước!
Ngôn Tình, Linh Dị, Nữ Cường, Gia Đấu, Điền Văn
Xán Lam
Nhưng nàng đảo mắt vào giới danh sư kinh thành, nói từ nói phú, giải vận thế của thiên hạ.
Bạch liên hoa nói nàng ác độc hung hãn? Ngay sau đó tiếng thơm của nàng truyền xa, khiến người ta tức giận đứng sang bên cạnh.
Đại ca dũng mãnh cảm thấy nàng mấy năm nay khốn cùng thất vọng vô cùng đáng thương… Nàng giơ tay móc ra vàng bạc châu báu làm mắt hắn lóa mù.
Nhị ca bảo bối của mẫu thân lòng dạ ác độc?
Không sao, dẫn theo hắn đi xem báo ứng gặp quỷ!
Tiểu đệ xa lạ không nhận tỷ, dưới vũ lực tuyệt đối ắt phải quỳ xuống.
Biết đoán mệnh, rành tướng thuật; chiêm tinh thần, sửa phong thuỷ.
Nghe nói mỗi một đời môn chủ Thần Ẩn môn đều là quỷ đoản mệnh + quỷ nghèo, cho nên Vân Chước lập chí, nhất định phải kiếm chút tiền, an hưởng tuổi già!
Tích cóp công đức, nhân quả, phải thành công sống đến giây phút bàn giao thân phận môn chủ.
Vì thế, quán nhỏ của nàng lập tức khiến toàn kinh thành chấn động!!
