Truyện đã hoàn thiện
Ngôn Tình, Đô Thị
Quá Kỳ Dược Phẩm
Tưởng Cảnh Kỳ kêu nhẹ một tiếng, cố tình thể hiện sự thích thú của mình như muốn kêu cho cô nghe. Quả nhiên sau khi nghe thấy vậy, cô lập tức ngẩn người, ánh mắt chậm rãi nhìn xuống dưới, vừa bất đắc dĩ lại bất lực.
Anh xoa bóp bộ ngực của cô thông qua lớp đồ lót, lực không đau không ngứa làm cô có cảm giác mình đang lơ lửng giữa không trung.
“Ưm, dáng vẻ hiện giờ của em làm anh trướng đau.” Anh cố ý dùng nơi đó chạm vào lòng bàn tay cô.
“Anh đừng nói nữa.” Mạch Đông cắt ngang lời anh, luống cuống muốn rút tay về.
Tuy nhiên anh lại đè tay cô xuống, “Đừng buông ra, Mạch Đông, nắm lấy nó, Mạch Đông.”
Ngôn Tình, Trọng Sinh, Ngược
Thính Thần Tuyết
Lúc tìm được hắn, hắn đang ôm cô bạn thân thuở nhỏ liếc xéo tôi: “Thế nào, ngại đánh chưa đủ, còn muốn tát thêm một cái nữa sao?” Tôi chỉ đánh hắn một lần. Hắn, cũng sống lại rồi.
Ngôn Tình, Đô Thị, Sủng
Nhất Chi Độc Tú
Cô nhìn người đàn ông mặc đồng phục nhân viên của cửa hàng một lúc lâu, sau đó không nhịn nổi sự tò mò bèn trêu anh: “Dạo này, nhân viên giao hàng của tiệm trái cây đều đẹp trai như vậy sao?”
Nghe thấy thế, anh chàng giao hàng sững sờ, anh quay đầu lại nhìn cô rồi bật cười: “Cô có muốn kiểm tra để xác nhận lại không?”
“… Cho tôi sờ thử à.”
Ở trước cửa ra vào, ánh đèn mờ ảo, eo của người đàn ông kia còn đẹp hơn cô nghĩ, trông có vẻ rất săn chắc và vạm vỡ.
Hà Lạc liếm đôi môi khô khốc của mình, cô ngẩng đầu nhìn anh: “Cơ bụng rất săn chắc, không biết lúc ở trên giường thì sẽ như thế nào đây?”.
“Vậy thì thử xem sao?”.
Ánh nắng ấm áp vào đầu mùa hè phá tan sự yên bình bấy lâu của cô, ngoài tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực ra, thứ duy nhất mà cô có thể cảm nhận được vào lúc này chính là sự ngọt ngào.
CP: Cô nàng độc thân và Ông chủ tiệm trái cây
Tuy nhút nhát nhưng lại thích trêu chọc người khác vs kho hormone nam tính di động
Đô Thị, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Trọng Sinh, Nữ Cường, Hài Hước
Khách Sạn Trà Thiên Sơn/天山茶賓館
Khi nào thức dậy thì mở quán, sau đó ăn uống no đủ thỏa thích! Cô sắp quên mất việc ăn uống bình thường là như thế nào rồi, lần này thì không ai có thể ngăn cản cô ăn được nữa!
Cửa hàng bị ma ám trên phố Hỉ Nhạc bắt đầu mở cửa kinh doanh!
Quán bán đồ ăn khuya này được mở từ lúc chạng vạng và đóng cửa lúc 12 giờ tối, thực đơn tùy theo chủ quán muốn ăn gì, giá cả cũng tùy theo tâm trạng của chủ quán, không giới hạn từ mười tệ đến một ngàn tệ.
Mọi người đều nhất trí cho rằng: Quán này sớm muộn gì cũng đóng cửa.
Sau này...
Chiên xào quay nướng, đồ ăn vặt làm theo công thức cổ truyền. Khách hàng mua đồ ăn trong quán xếp thành hàng dài, ai nấy đều vuốt bụng một cách thỏa mãn, phố Hỉ Nhạc vào ban đêm lại náo nhiệt hẳn lên.
Những thực khách ăn xong còn chưa đã thèm, ôm bàn nài nỉ: “Chủ quán, hay là cô mở tiệm ban ngày luôn đi, chúng tôi sẽ tới ủng hộ giúp cô phất nhanh!”
Trong cửa hàng có khách hàng sắc mặt tái nhợt nhìn bọn họ nói: “Không mở ban ngày thì chủ quán cũng giàu rồi!”
Những người kia:...Tuy rằng đối phương nói đúng nhưng mà hình như sai sai ở chỗ nào thì phải??
Diệp Tuyền: “Quỷ tai nạn xe cộ trang điểm đi rồi lại đến, quỷ thắt cổ thu lưỡi lại, không được dọa những khách hàng khác! Trước tiên cần giao tiếp âm dương để lấy số xếp hàng, cấm sử dụng phép thuật để lãnh cơm...Báo mộng làm con cháu tới chụp ảnh chung cũng không được! Nhường đường, nhường đường một chút đi, sò biển chưng tỏi băm của bàn số mười ba tới rồi đây!”.
Ngoại trừ một chút vấn đề ngoài ý muốn thì tiệm cơm dưỡng lão của cô vẫn sinh hoạt bình thường phải không??
Ngôn Tình, Đô Thị, Sủng
Ngân Bát
Căn nhà của chủ giống như một mê cung, cô theo mẹ cùng nhau sống trong biệt thự này.
Ngày đầu tiên đến đây, Thang Chi Niệm nhìn thấy con trai cưng của chủ nhà đang chơi bóng rổ ở sân sau.
Lúc ấy, Cận Vu Thân mười bảy tuổi, hào hoa phong nhã, sở hữu một khuôn mặt mê người.
Không lâu sau đó, Thang Chi Niệm trở thành bảo mẫu riêng cho Cận Vu Thân.
Cận Vu Thân không muốn làm bài tập, Thang Chi Niệm giúp cậu làm.
Cận Vu Thân lười từ chối những lá thư tỏ tình, Thang Chi Niệm ra mặt làm kẻ xấu.
Cận Vu Thân muốn ăn món tráng miệng cách nhà mười mấy cây số, Thang Chi Niệm bất chấp mưa to đi mua về…
Cứ như vậy, Thang Chi Niệm cẩn thận làm bảo mẫu ròng rã suốt hai năm, cũng tiết kiệm được kha khá tiền.
Đêm trước ngày tốt nghiệp trung học phổ thông, Cận Vu Thân đã yêu cầu Thang Chi Niệm chăm chỉ nỗ lực để vào trường đại học nổi tiếng với cậu.
Thang Chi Niệm ngoài miệng cười hì hì trả lời được được được.
Sau khi khai giảng, Thang Chi Niệm lại im hơi lặng tiếng mang theo hành lý đến trường đại học xa Cận Vu Thân nhất, trời nam biển bắc.
Không ai biết rằng, một ngày trước khai giảng, Thang Chi Niệm không những hôn Cận Vu Thân, mà còn…
*
Gặp lại nhau sau vài năm.
Thang Chi Niệm được một công ty khác lôi kéo sang làm thư ký giám đốc, cô chạm mặt Cận Vu Thân.
Cận Vu Thân chính là tổng giám đốc của công ty đó.
Một đêm hoang đường, chuyện đã rồi, Thang Chi Niệm cả người đau nhức chuẩn bị lẻn đi.
Không ngờ, người đàn ông phía sau lạnh lùng nói: “Lần này chuẩn bị chạy đi đâu?”
# Mặt dày theo đuổi vợ lần nữa #, 50% học đường, 50% đô thị
Tuyến tình yêu sau khi thi đại học, nhân vật chính đã trưởng thành.
Tóm tắt một câu: Thiếu gia ngạo mạn vs Bảo mẫu nhỏ [Anh ấy siêu yêu]
Khoa Huyễn, Dị Giới, Đam Mỹ, Xuyên Không, Hệ Thống
MRA
[Giả vờ dịu hiền ốm yếu thực ra nham hiểm khôn khéo công x lạnh lùng âm trầm đóa hoa đẹp trên núi cao không thể với tới thực ra “miệng nói không nhưng cơ thể rất thành thật” ngây thơ lụy tình thụ.]
Thời Tấc Cẩn là một nhà tiểu thuyết nổi tiếng.
Đêm đó sau khi bàn bạc xong dự án lớn, anh vừa nhắm mắt lại mở mắt ra thì đã xuyên sách biến thành một trùng đực vô dụng.
Thời Tấc Cẩn:?
Nguyên tác là một mớ hỗn độn, HE chuyển sang BE.
Chắc chắn phải sửa lại cốt truyện, hệ thống xuyên sách mới thả anh quay về, nhưng lần nào hệ thống cũng yếu đến mức ngủ đông, đêm đó Thời Tấc Cẩn xuyên qua suýt nữa đã bị đánh ra bã trên đất.
Chất lượng cuộc sống kém + mở đầu hổ lốn, chết cũng chẳng sao… đùa gì thế! Tôi mới xong một dự án lớn đấy!
Thay vì cứu kịch bản, thì nghĩ cách tự cứu mình trước đi!
Sau khi Thời Tấc Cẩn hợp nhất ký ức phát hiện ra rằng văn hóa ở thế giới trùng tộc rất nghèo nàn bèn làm lại nghề cũ livestream viết văn trên Starnet suốt đêm, tên tiêu đề livestream khiến nhiều trùng khiếp sợ không thôi:
(*) Starnet là một tập hợp các chòm sao, văn hóa, thư viện ảnh, diễn đàn, kết hợp với thời trang, giải trí trong đó.
[Bạn cùng phòng của tôi luôn mặc quần áo dày, một hôm tôi về nhà sớm, không ngờ lại phát hiện ra cậu ấy có đuôi câu?]
Trùng cái đi ngang qua: Chờ tí?
Trùng cái đi ngang qua: Gì thế?
Vô số trùng sốc văn hóa bấm vào phòng livestream này… đến khi livestream tắt cũng chưa rời đi.
Tài khoản livestream đêm hôm đó, nhảy bậc lên hàng top!
Thời Tấc Cẩn viết một lần hot hòn họt, chiến thần tình yêu trong sáng quét bay thế giới quan của những trùng tộc thô lỗ!
Ngày càng nhiều trùng cái hóng hớt ở phòng livestream, chế nhạo và khinh thường nói rằng không có ngài trùng đực nào sẽ như vậy! —— sau đó thành thật tặng quà.
Sau khi viết về [bạn cùng phòng], streamer lại viết về [đồng nghiệp], [bác sĩ], v.v… Khiến nhóm góa thư độc thân này muốn ngừng mà không được! Đu truyện hăng say!
Ai cũng muốn biết streamer là ai! Song không có trùng nào có thể tìm được.
Cho đến một ngày, streamer đúng giờ gửi thông báo ngừng livestream:
[Tôi bị cuốn vào đại chiến của tộc tò vò, Starnet không ổn định, ngừng cập nhật.]
Hàng triệu trùng cái hóng livestream:???
Ngừng chiến! Ngừng chiến khẩn cấp! Đưa tác giả ra ngoài trước!!
Nội chiến có thể thua, nhưng tín ngưỡng mơ mộng của trùng cái không thể diệt!!
*
—— trước khi thông báo rất lâu, Thời Tấc Cẩn đã thoát khỏi nguy hiểm.
Ai có thể ngờ rằng bút lực của tác giả nguyên tác lại thu hút một chàng trai ngầu lại đẹp, thầm đu truyện xưa máu chó, còn lặng lẽ trở thành fan top 1 của anh, vì tình yêu online mà sẵn sàng xông vào chiến trường cứu CP.
Lúc này trên mặt chàng trai ngầu đầy máu, ánh mắt nham hiểm, rặt một vẻ đáng sợ, nhưng đôi tay ôm trùng đực ấy lại không ngừng khẽ run, động tác vừa mất tự nhiên vừa siết chặt, Thời Tấc Cẩn bị hắn ôm không thoải mái hơi cựa quậy.
Anouchka lập tức quỳ một gối xuống, cẩn thận nắm lấy tay anh, hắn run rẩy nói không mạch lạc: “… Đừng, đừng sợ, em có đeo vòng điện giật.”
Thời Tấc Cẩn không nhịn được, sờ vào mái tóc vàng của hắn.
Ngôn Tình, Đô Thị, Khác
Lam Sấu Tử
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Góc nhìn nữ chính, Song hướng chữa lành, Yêu thầm, Nhân duyên tình cờ gặp gỡ, Ấm áp, HE.
Biên tập: Blue Avenue.
Số chương: 43 chương chính truyện + 1 chương ngoại truyện.
GIỚI THIỆU:
“Năm 2017, một cô gái đi du lịch một mình bị phát hiện mất tích bên bờ hồ. Thi thể được tìm thấy một tháng sau đó, nguyên nhân tử vong được xác nhận là tự tử. Cô gái để lại lời trăn trối: Sống 27 năm rồi, không thể tiếp tục cố gắng được nữa.”
Văn Tuyết lưu mẩu tin này trong điện thoại.
Hai năm sau, cô lên một chuyến tàu quốc tế sáu ngày năm đêm từ Bắc Kinh đến Moscow (*).
Đây lẽ ra phải là cuộc hành trình cuối cùng của cuộc đời cô.
(*) Moskva (tiếng Nga: Москва, chuyển tự. Moskva, IPA [mɐˈskva]; phiên âm: “Mát-xcơ-va”, đôi khi viết theo tiếng Anh thành “Moscow”), là thủ đô và là thành phố lớn nhất của Nga. Thành phố nằm bên sông Moskva, ở trong Khu vực kinh tế trung tâm nước Nga.
Chú ý:
Câu chuyện này không ngược, song hướng chữa lành, có thể an tâm mà đọc.
Đoạn đầu tiên được trích từ nguồn tin thực tế.
Tag: Đô thị tình duyên, Nhân duyên tình cờ gặp gỡ.
Vai chính: Văn Tuyết; Phương Hàn Tẫn | Vai phụ: Phương Xuân Sinh; Diệp Tử Hàng; Trịnh Khải Nhiên và rất nhiều người nước ngoài khác.
Một câu tóm tắt: Nếu con đường phía trước không có ánh sáng, anh nguyện làm ngọn đèn dẫn lối em.
Đô Thị, Bách Hợp, Ngược, Sủng
Nhất Chỉ Hoa Giáp Tử
Giai đoạn sau: Tổng tài x Tổng trợ Lý
Khi Phương Du 19 tuổi, cô gặp Đàm Vân Thư, bạn học cùng trường, cùng tuổi. Cô là con gái của người giúp việc mới của Đàm gia, còn Đàm Vân Thư là đại tiểu thư, cao quý và tao nhã của Đàm gia.
Được mẹ trực tiếp nhắc nhở rằng phải biết bổn phận của mình, học hành chăm chỉ, dù trong hay ngoài trường đừng đụng chạm đến Đàm Vân Thư.
Họ đến từ hai thế giới khác nhau, một bên chói sáng rực rỡ, một bên nhỏ bé như hạt bụi.
Phương Du hiểu rõ điều này, nhưng Đàm Vân Thư luôn khiêu khích cô.
Đường đường là một đại tiểu thư danh giá nhưng lại thường xuyên gõ cửa phòng cô, căn phòng chật chội đến mức không đủ chỗ cho hai người lại dâng lên bầu không khí đầy ái muội.
Trong suốt ba năm, Đàm Vân Thư luôn ghen tuông khi có người tỏ tình, đã hơn một lần nàng thì thầm vào tai cô "Cậu là của tôi."
Mãi đến khi tốt nghiệp đại học, Phương Du mới hiểu hết ý nghĩa của bốn chữ này, hóa ra cô chỉ là trò tiêu khiển của Đàm Vân Thư.
Đó là bởi vì Đàm Vân Thư sắp kết hôn.
Đàm Vân Thư thậm chí còn gửi thiệp mời đến cô với nụ cười trên môi, nhân danh bạn cùng trường đại học.
Phương Du cắt đứt mọi liên lạc với Đàm Vân Thư từ đêm đó.
-
Đàm Vân Thư luôn coi Phương Du là tài sản riêng của mình, một hương vị để giải tỏa áp lực.
Cho đến khi Phương Du biến mất hoàn toàn khỏi thế giới của nàng, không bao giờ tìm thấy nữa.
Thẻ nội dung: Tình yêu thành thị, mối tình trời sinh
Tóm tắt một câu: Đại tiểu thư truy thê vào lò hỏa táng
Quan niệm: Vận mệnh nằm trong tay bạn.
Ngôn Tình, Đô Thị, Sủng
Diệp Kiến Tinh
Với Vu Hạ mà nói Quý Thanh Dư là tuyết trên núi là trăng trong mây, mà cô lại khó mà có được.
Lớp 11 phân lớp, cơ duyên khiến cô trở thành bạn cùng bàn với Quý Thanh Dư, cô giấu tâm tư của mình trước mặt mọi người, những tâm sự trong lòng đều viết ở trong cuốn nhật kí.
Trước đêm ngày thi vào đại học, gia đình bất ngờ gặp biến cố. Bố gây ra chuyện bỏ trốn bị bắt làm dư luận xôn xao, cuốn nhật kí tràn đầy tâm sự của cô cũng bị xé ra dán lên bảng thông báo của trường, qua một đêm Vu Hạ trở thành trò cười ở trường học.
Về sau Vu Hạ nghỉ học. Quý Thanh Dư cầm cuốn sách cũ của cô đọc được dòng chữ “Một số người sống trong rãnh ngầm nhưng vẫn hướng về ánh trăng.”
Mấy năm sau, hai người tình cờ gặp lại. Vu Hạ năm đó trầm mặc ít nói giờ đã trở thành một phóng viên xinh đẹp có vô số người theo đuổi.
Một ngày nọ, đồng nghiệp nói chuyện về người mình từng yêu thầm thời sinh viên, có người hỏi Vu Hạ đã từng thích ai chưa? Đối diện với ánh mắt của người hỏi mình hai má Vu Hạ nóng lên, cô chỉ để lại câu “không nhớ nữa” rồi chạy trốn.
Rất lâu về sau, Quý Thanh Dư hỏi cô: “Vì sao lúc ở trung học em không thổ lộ tình cảm với anh?” Vu Hạ cười cười không nói chuyện.
Sau này, Quý Thanh Dư ở nhà mở ngăn kéo bất ngờ nhìn thấy một cuốn sổ nhật kí, tâm sự của người con gái được viết lên bằng những nét chữ rất xinh đẹp.
Ngày gần đây nhất, anh lại hỏi cô vì sao ngày đó cô lại không thổ lộ, trên mặt chỉ có một dòng chữ: “Em không muốn cướp ánh trăng, em muốn ánh trăng vì em mà đến".
Ngôn Tình, Đô Thị, Sủng
Ôn Tửu Trảm Trúc Mã
Trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ: chụp ảnh anh ấy.
Ba tháng tán tỉnh mập mờ, thẳng thắn, anh vẫn không hề dao động.
Cuối cùng khi tôi tóm được anh, tôi lập tức cho rửa một tấm ảnh to cỡ ngang người thật.
“Treo ở đâu?” Sau nghe khi việc này, Hoắc Nhẫn nhíu đôi mày đẹp.
“Ở nhà, trong phòng tắm.” Tôi cười, “Chờ anh thưởng thức.”
Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Nữ Cường, Hài Hước
Giang Nguyệt Niên Niên
Thật ra, Sở Thiên Lê là người xuyên không, trở thành nữ phụ yểu điệu, nhu nhược trong một cuốn tiểu thuyết nữ cường. Cô không hứng thú tranh giành quyền lực với giới nhà giàu, càng không muốn chen vào mối tình của nam nữ chính. Cô chỉ muốn an ổn làm một nhà chiêm tinh, thi thoảng nghiên cứu thêm chút chủ nghĩa Mác-Lê Nin.
Nam chính nguyên tác: “Cô định giành gia sản với tôi à?” Sở Thiên Lê: “Không, anh cứ làm đi. Tôi ngồi đợi được chia hoa hồng thôi. Tôi mà vào công ty thì tôi là con chó.”
Nữ chính nguyên tác: “Cục cưng ơi, đàn ông có gì hay đâu, đừng khắt khe chuyện giới tính.” Sở Thiên Lê: “… Chị ngầu cháy quá làm em sợ, khác giới tính ăn không tiêu.”
Người ta đồn thổi rằng cô con gái nhà họ Hạ không hề mang họ Hạ, cũng không biết điều hành công ty, chỉ giỏi mỗi việc chiêm tinh, bói Tarot, xem tử vi, và đoán vận mệnh một cách thần sầu—chưa lần nào đoán trượt!
“Ông Hạ ơi, tôi gặp rắc rối lớn quá, nhờ ông nhắn con gái tính giúp tôi một quẻ nhé!” “Ngại quá, dạo này con bé mới vào đại học, không ở nhà.” “... Ủa? Nó học ngành gì vậy?” “Triết học Chủ nghĩa Mác.” “…???”
Sở Thiên Lê: "Dù có thạo xem vận mệnh đến đâu thì tôi vẫn là tín đồ trung thành của chủ nghĩa Mác, tuyệt đối không phải dạng mê tín dị đoan đâu nhé!"
Đam Mỹ, Cổ Đại
Mộ Quân Niên
– Phần giới thiệu của Lưu Trạm:
Bắt đầu lưu đày ba ngàn dặm, hai gian nhà tranh, một nhà già trẻ, còn phải theo đuổi bà xã.
Lưu Trạm không tin vào số mệnh!
Đây là một triều đại được phân tầng thành các cấp bậc khác nhau, gia tộc trên bậc ba có thể quyết định sự sống chết của thứ dân dưới bậc sáu.
Lưu Trạm lấy ít địch nhiều!
Đại hoàng tử muốn lập công để làm hoàng thượng vui lòng, dùng một chiến công trị giá hai mươi vạn sinh mạng, tất cả các tướng dưới trướng đều là bia đỡ đạn.
Giữa núi thây biển máu, Lưu Trạm liều chết mở ra một con đường.
– Phần giới thiệu của Tống Phượng Lâm:
Từng là con vợ cả, cô mẫu là hoàng hậu, ông nội là đại thừa tướng, bỗng một ngày biến thành tù nhân.
Tống Phượng Lâm ngã từ chín tầng mây xuống, nghe Lưu Trạm nói hắn không tin vào số mệnh.
Thế gian chia thành nhiều thứ bậc, Tống Phượng Lâm khuyên hắn không nên xem cả thiên hạ là kẻ địch.
Lưu Trạm nói chẳng lẽ đám hoàng tử tướng lĩnh kia sinh ra đã cao quý rồi sao!?
Núi Tề Vân hoa nở rực rỡ, Thông Thiên Quan tuyết phủ trắng xóa, bắc chiến nam chinh ổn định thiên hạ.
Lưu Trạm nói đệ là thê tử của ta, sống ngủ chung chết táng chung!
CP: Lưu Trạm (Lưu Minh Trạm) x Tống Phượng Lâm
Tướng quân bản tính thổ phỉ công x lạnh lùng ngạo kiều quân sư thụ
Giai đoạn đầu làm ruộng, đoạn giữa đánh giặc thăng cấp lên làm vương tướng, tranh giành thiên hạ, cuối cùng công sẽ làm hoàng đế.
Dò mìn: Không sinh con, nam chính xuyên qua nhưng không phát minh gì cả, không có bàn tay vàng, đều dựa vào phu phu hai người đồng tâm hiệp lực.
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Lưu Trạm | Vai phụ: Tống Phượng Lâm | Cái khác: làm ruộng, thăng cấp, bối cảnh lịch sử giả tưởng
Một câu tóm tắt: Con đường từ quân lính đến hoàng đế.
Dàn ý: Mệnh ta do ta, không do trời.
Ngôn Tình, Đô Thị, Nữ Cường, Xuyên Nhanh
Diên Tự Nhĩ
"Nếu anh đã coi tôi là cô ấy, vậy thì trước tiên hãy gửi một bức ảnh cơ bụng cho tôi xem nào."
"Ngay cả tôi anh còn không quyến rũ được mà còn muốn quyến rũ cô ấy à?"
Ngôn Tình, Cổ Đại
Tiểu Tửu Anh Đào
Đến khi ta trở lại, đã là năm năm sau.
Trầm Nghị đã tái hôn, con trai nắm tay kế mẫu, nhìn ta như kẻ thù:
“Đồ nữ nhân xấu xa, không được cướp phu quân của nương ta!”
Trầm Nghị cũng tỏ vẻ khó xử:
“Uyển Nhi hiền lành, mấy năm nay nhờ có nàng ấy quán xuyến mọi việc trong phủ. Ta không thể phụ nàng ấy…”
Ta thở phào nhẹ nhõm, vẫy tay gọi hai đứa con lại.
Sau khi rơi xuống vách núi, ta đã mất trí nhớ.
Vội vã xuất giá, năm năm sinh được một trai một gái.
Bây giờ nhớ lại mọi chuyện, ta đang lo không biết phải làm sao đây!
Trầm Nghị trừng to mắt:
“Nàng là chính thê của ta, sao nàng lại dám gả cho người khác!”
Ngôn Tình, Nữ Cường, Cổ Đại, Ngược
Lục Nguyệt Sơ Nhất
Hắn đến nơi ta từng sống, nhưng lại được thông báo: "Chết lâu rồi, một bát thuốc độc, chết nhanh lắm."
Hắn sững sờ, miệng phun ra máu tươi, lao đến giật lấy bài vị của ta.
Thế nhưng, tất cả đã quá muộn rồi.
Ngôn Tình, Cổ Đại
Thanh Xà Tiểu Kiều
"Dịch ca ca, huynh lại tới ám sát tên Thái tử ngu xuẩn kia sao? Chờ hắn ta chết rồi, chúng ta có thể cao chạy xa bay."
Tiểu ca ca cong môi khẽ cười: "Hử? Thái tử ngu xuẩn sao?"
Sau này Hoàng đế băng hà, Thái tử kế vị.
Ta dọn dẹp một chút đồ vật, chuẩn bị tìm tiểu ca ca để bỏ trốn.
Sau đó, ta tận mắt thấy một đám thái giám quỳ gối trước mặt tiểu ca ca, trong miệng hô to"Bệ hạ vạn tuế".
Ha ha ha! Ta cười gằn, hôn mê bất tỉnh.
