Truyện đã hoàn thiện
Vết Sẹo Không Lành - Ngư Du Thập Tứ Châu
Đô Thị, Nữ Cường, Ngược
Ngư Du Thập Tứ Châu
Trong lúc dọn dẹp, tôi tìm thấy một chiếc điện thoại Iphone, đây là chiếc điện thoại mà chồng tôi, Hứa Thanh Yến, đã dùng từ thời cấp ba.
Chiếc điện thoại không biết vì sao lại bị khóa, nhưng sự tò mò trong lòng tôi không thể kiềm chế.
Đối với tôi, nó giống như chiếc hộp Pandora. Theo bản năng, tôi đã đặt mua dây sạc cùng loại trên mạng.
Thời gian trùng hợp đến lạ, chỉ sau 10 phút sạc, điện thoại đã tự động mở khóa.
Rồi tôi nhìn thấy một bức ảnh chụp khuôn mặt anh đang được hôn lên má.
Qua ống kính, tôi có thể cảm nhận được niềm vui của anh lúc đó. Nhưng người con gái hôn anh...
Lại là em gái của anh.
Cũng chính là người đã mai mối cho chúng tôi đến với nhau năm ấy.
Chiếc điện thoại không biết vì sao lại bị khóa, nhưng sự tò mò trong lòng tôi không thể kiềm chế.
Đối với tôi, nó giống như chiếc hộp Pandora. Theo bản năng, tôi đã đặt mua dây sạc cùng loại trên mạng.
Thời gian trùng hợp đến lạ, chỉ sau 10 phút sạc, điện thoại đã tự động mở khóa.
Rồi tôi nhìn thấy một bức ảnh chụp khuôn mặt anh đang được hôn lên má.
Qua ống kính, tôi có thể cảm nhận được niềm vui của anh lúc đó. Nhưng người con gái hôn anh...
Lại là em gái của anh.
Cũng chính là người đã mai mối cho chúng tôi đến với nhau năm ấy.
Tiếng Mõ Canh Đổ Đều Đều
Nữ Cường, Cổ Đại
Huân Nhạc Các
Cha mẹ khuất núi, ta nhờ bán đậu hũ mà dành dụm được chút tiền lộ phí, khăn gói lên đường tìm tỷ tỷ năm xưa bị bán vào Hầu phủ làm thiếp.
Đến nơi rồi mới hay, Hầu phủ ấy nào có thật.
Thế nhưng trên đầu ta vẫn còn buộc sợi dây đỏ mà tỷ tỷ gửi kèm theo thư.
Còn trong những bức thư gửi về nhà mỗi năm một lần, tỷ ấy luôn kể về cuộc sống giàu sang sung túc nơi Hầu phủ, dặn ta đừng tìm đến.
Đến nơi rồi mới hay, Hầu phủ ấy nào có thật.
Thế nhưng trên đầu ta vẫn còn buộc sợi dây đỏ mà tỷ tỷ gửi kèm theo thư.
Còn trong những bức thư gửi về nhà mỗi năm một lần, tỷ ấy luôn kể về cuộc sống giàu sang sung túc nơi Hầu phủ, dặn ta đừng tìm đến.
Hoa Hoa Tương Ngọc
Ngôn Tình, Điền Văn, Cổ Đại
Zhihu
Ta vốn là thứ nữ không được sủng ái của nhà họ Khương, trên có đích mẫu lòng dạ độc ác, dưới có với đích tỷ cay nghiệt. Nhưng chỉ vì một câu nói lúc mê sảng của Thế tử Tuyên Bình Hầu phủ, ma xui quỷ khiến, ta phải gả vào Hầu phủ.
Sau khi gả vào Hầu phủ, ta phải đối mặt với phu quân què quặt không có tình cảm với ta, bà bà yếu đuối, công công thì quyền thế, còn có vị Quận chúa thầm thương trộm nhớ vị phu quân què quặt của ta.
Tay cầm lá bài xấu, phải làm sao mới có thể đánh thắng được ván bài? Than ôi, thật khó khăn biết mấy.
Nhưng ta lại là người không chịu khuất phục, ta nhất định phải đánh thắng được ván bài từ lá bài xấu này!
Sau khi gả vào Hầu phủ, ta phải đối mặt với phu quân què quặt không có tình cảm với ta, bà bà yếu đuối, công công thì quyền thế, còn có vị Quận chúa thầm thương trộm nhớ vị phu quân què quặt của ta.
Tay cầm lá bài xấu, phải làm sao mới có thể đánh thắng được ván bài? Than ôi, thật khó khăn biết mấy.
Nhưng ta lại là người không chịu khuất phục, ta nhất định phải đánh thắng được ván bài từ lá bài xấu này!
Hứa Với Em Quãng Đời Còn Lại - Kinh Dạng
Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Sủng
Kinh Dạng
Tác giả: Kinh Dạng
Thể loại: Ngôn Tình, Ngọt, Sủng, Hiện Đại, He
Số chương: 3 phần
Editor: Tròn Tròn Không Béo
Giới thiệu
Tôi yêu thầm anh trai của bạn thân.
Mặt dày mày dạn dây dưa với người ta suốt chín năm, nhưng người ta vẫn hờ hững với tôi.
Cuối cùng, tôi chán ngấy.
Đàn ông già thì có gì hay ho, trai trẻ không ngon hơn à?
Thể loại: Ngôn Tình, Ngọt, Sủng, Hiện Đại, He
Số chương: 3 phần
Editor: Tròn Tròn Không Béo
Giới thiệu
Tôi yêu thầm anh trai của bạn thân.
Mặt dày mày dạn dây dưa với người ta suốt chín năm, nhưng người ta vẫn hờ hững với tôi.
Cuối cùng, tôi chán ngấy.
Đàn ông già thì có gì hay ho, trai trẻ không ngon hơn à?
Mê Đắm - A Tư Thất Lâm
Ngôn Tình, Đô Thị, Sủng
A Tư Thất Lâm
Cô từng rất yêu một người.
Sau này, cô được như ý nguyện, trở thành vị hôn thê của anh ta.
Lại sau nữa, cô bị chính tay anh ta bỏ thuốc tự mình đưa đến bên cạnh Thẩm Như Quy, dùng để trao đổi với bạch nguyệt quang* của mình.
(*:Người trong lòng)
Đêm đó,Cô thiếu chút nữa chết trên giường của Thẩm Như Quy, tới tận khi trời hửng nắng, bên tai cô vẫn mơ hồ nghe được tiếng người đàn ông ác ma kia cười khẽ.
“Cô bé đáng thương, em lại rơi vào trong tay của tôi rồi.”
Sau này, cô được như ý nguyện, trở thành vị hôn thê của anh ta.
Lại sau nữa, cô bị chính tay anh ta bỏ thuốc tự mình đưa đến bên cạnh Thẩm Như Quy, dùng để trao đổi với bạch nguyệt quang* của mình.
(*:Người trong lòng)
Đêm đó,Cô thiếu chút nữa chết trên giường của Thẩm Như Quy, tới tận khi trời hửng nắng, bên tai cô vẫn mơ hồ nghe được tiếng người đàn ông ác ma kia cười khẽ.
“Cô bé đáng thương, em lại rơi vào trong tay của tôi rồi.”
Hoa Rơi Không Hẹn Ngày Gặp Mặt
Ngôn Tình, Trọng Sinh, Nữ Cường, Cổ Đại, Ngược
Tuần Nào Cũng Mưa/周周有雨
Ta và Thẩm Duật đồng thời sống lại.
Phu thê mười năm, nay lại không hẹn mà cùng tránh gặp nhau.
Hắn không chút hối hận, dứt khoát bỏ đi tìm công chúa.
Cho đến ngày ta thành thân, hắn mới trở về.
Tả Tướng vốn luôn trầm tĩnh, uy nghiêm giờ đây lại nở nụ cười còn khó coi hơn khóc:
"Tự nàng đi theo ta, hay là để ta đến cướp dâu? A Trúc, có phải ta cho nàng quá nhiều tự do, cho nên nàng mới quên mất thủ đoạn của ta rồi?".
Phu thê mười năm, nay lại không hẹn mà cùng tránh gặp nhau.
Hắn không chút hối hận, dứt khoát bỏ đi tìm công chúa.
Cho đến ngày ta thành thân, hắn mới trở về.
Tả Tướng vốn luôn trầm tĩnh, uy nghiêm giờ đây lại nở nụ cười còn khó coi hơn khóc:
"Tự nàng đi theo ta, hay là để ta đến cướp dâu? A Trúc, có phải ta cho nàng quá nhiều tự do, cho nên nàng mới quên mất thủ đoạn của ta rồi?".
Kẹo Mạch Nha - Cố Kiều
Ngôn Tình, Đô Thị, Sủng
Cố Kiều
1.
Gia đình gặp phải biến cố, An Vu chuyển trường đến Đại An.
Lúc mới gặp Giang Sóc, anh lộ cái chân bó bột được giấu bên trong ống quần, cất giọng chế giễu nói: "Được đấy, đến cả người tàn tật cũng có thể sai khiến, lòng dạ cũng thật nhẫn tâm."
Chàng trai có vẻ ngoài đẹp trai như vậy, thế mà lại bị "què"? Thiên thần gãy cánh chắc cũng chỉ như vậy.
Chàng trai độc mồm lại kiêu ngạo, chán chường lại phách lối, nhưng dù anh có như vậy, An Vu vẫn từng bước nhường nhịn anh.
Nhân vật phong vân ngày xưa đã trở nên "nghèo túng" trong một đêm, đối thủ cố tình làm nhục anh, đặt tiền cược cho ai đoán được tư liệu về chân giả của Giang Sóc ở sân trường, còn hào phóng thưởng mười vạn cho ai lột được quần của anh.
Giang Sóc chặn cô ở góc hành lang, nói một cách xấu xa: "Xem tin rồi? Muốn biết không?"
"Không muốn biết." An Vu hốt hoảng rời đi, nhưng lại không cẩn thận ngã thẳng vào đùi anh.
Cảm giác mềm mại mang theo một chút sức mạnh.
Giang Sóc lười biếng nâng mi mắt lên, cúi người đến gần tai cô, giọng điệu hư hỏng.
"Sờ thấy sao? Có thịt."
"..."
2.
Là cậu chủ nhỏ của hai công ty bất động sản hàng đầu của thành phố Đại An, người theo đuổi xếp thành hàng dài, nhưng anh chỉ cảm thấy hứng thú với học sinh mới chuyển trường đến.
Cậu thiếu niên theo đuổi một cách thẳng thắn nhiệt tình, như hình với bóng. An Vu tính cách nhút nhát chỉ muốn học tập thật tốt, không bàn bạc với Giang Sóc đã trực tiếp đồng ý phân ban với giáo viên.
Ngày phân ban, Giang Sóc không nói lời nào, gương mặt âm trầm dọn hết đồ đạc của cô đi.
Bắt đầu mở ra một cuộc chiến tranh lạnh.
Lúc tụ tập cùng đám bạn anh thua trò chơi, một đống người biết rõ nhưng vẫn làm như không biết trêu chọc hỏi anh, muốn để anh tự mình nói ra người mình thích là ai.
Giang Sóc không đáp, liếc mắt nhìn đồng hồ, đã đến giờ kết thúc buổi tự học tối.
Anh đứng lên rót ba ly rượu, nhặt áo khoác lên trực tiếp rời đi.
Bạn học không nhịn được mà cảm thán: "Chỉ có ba ly như vậy, cậu ta đã tự dỗ mình xong rồi".
Gia đình gặp phải biến cố, An Vu chuyển trường đến Đại An.
Lúc mới gặp Giang Sóc, anh lộ cái chân bó bột được giấu bên trong ống quần, cất giọng chế giễu nói: "Được đấy, đến cả người tàn tật cũng có thể sai khiến, lòng dạ cũng thật nhẫn tâm."
Chàng trai có vẻ ngoài đẹp trai như vậy, thế mà lại bị "què"? Thiên thần gãy cánh chắc cũng chỉ như vậy.
Chàng trai độc mồm lại kiêu ngạo, chán chường lại phách lối, nhưng dù anh có như vậy, An Vu vẫn từng bước nhường nhịn anh.
Nhân vật phong vân ngày xưa đã trở nên "nghèo túng" trong một đêm, đối thủ cố tình làm nhục anh, đặt tiền cược cho ai đoán được tư liệu về chân giả của Giang Sóc ở sân trường, còn hào phóng thưởng mười vạn cho ai lột được quần của anh.
Giang Sóc chặn cô ở góc hành lang, nói một cách xấu xa: "Xem tin rồi? Muốn biết không?"
"Không muốn biết." An Vu hốt hoảng rời đi, nhưng lại không cẩn thận ngã thẳng vào đùi anh.
Cảm giác mềm mại mang theo một chút sức mạnh.
Giang Sóc lười biếng nâng mi mắt lên, cúi người đến gần tai cô, giọng điệu hư hỏng.
"Sờ thấy sao? Có thịt."
"..."
2.
Là cậu chủ nhỏ của hai công ty bất động sản hàng đầu của thành phố Đại An, người theo đuổi xếp thành hàng dài, nhưng anh chỉ cảm thấy hứng thú với học sinh mới chuyển trường đến.
Cậu thiếu niên theo đuổi một cách thẳng thắn nhiệt tình, như hình với bóng. An Vu tính cách nhút nhát chỉ muốn học tập thật tốt, không bàn bạc với Giang Sóc đã trực tiếp đồng ý phân ban với giáo viên.
Ngày phân ban, Giang Sóc không nói lời nào, gương mặt âm trầm dọn hết đồ đạc của cô đi.
Bắt đầu mở ra một cuộc chiến tranh lạnh.
Lúc tụ tập cùng đám bạn anh thua trò chơi, một đống người biết rõ nhưng vẫn làm như không biết trêu chọc hỏi anh, muốn để anh tự mình nói ra người mình thích là ai.
Giang Sóc không đáp, liếc mắt nhìn đồng hồ, đã đến giờ kết thúc buổi tự học tối.
Anh đứng lên rót ba ly rượu, nhặt áo khoác lên trực tiếp rời đi.
Bạn học không nhịn được mà cảm thán: "Chỉ có ba ly như vậy, cậu ta đã tự dỗ mình xong rồi".
[Hệ Thống] : Sắc Nữ - Tiểu Đào Đào
Ngôn Tình, Xuyên Không, Hệ Thống
Tiểu Đào Đào
Huyên Huyên tỉnh lại, phát hiện mình đang ở trong bệnh viện. Cô nhớ rằng bản thân mình rơi từ tầng 16 xuống, tại sao vẫn còn sống? Cô nhớ rất rõ, Đêm đó là sinh nhật lần thứ 25 của cô. Cô định giành cả thanh xuân này dành tặng cho Hạ vũ, người con trai cô yêu thương nhất.
Trên tay Huyên Huyên cầm bánh kem, chuẩn bị đẩy cửa vào, âm thanh người con trai đang cười cợt cùng ai đó vang lên. Xoắn suýt từng dây thần kinh não Của cô. Mặc Nhiên à! Anh chỉ yêu mình em thôi! Cái người Huyên Huyên kia cả thân thể như cây củi khô. Mông không có ngực càng không, quen nhau 5 năm mà chỉ cho anh nắm tay. Cô ta không giống như em, xinh đẹp lại biết cách chiều chuộng anh. Toàn thân cái gì cũng tốt hơn cô ta, anh chỉ yêu mình em thôi Mặc Nhiên. Làm hiệp nữa nào.
Trên tay Huyên Huyên cầm bánh kem, chuẩn bị đẩy cửa vào, âm thanh người con trai đang cười cợt cùng ai đó vang lên. Xoắn suýt từng dây thần kinh não Của cô. Mặc Nhiên à! Anh chỉ yêu mình em thôi! Cái người Huyên Huyên kia cả thân thể như cây củi khô. Mông không có ngực càng không, quen nhau 5 năm mà chỉ cho anh nắm tay. Cô ta không giống như em, xinh đẹp lại biết cách chiều chuộng anh. Toàn thân cái gì cũng tốt hơn cô ta, anh chỉ yêu mình em thôi Mặc Nhiên. Làm hiệp nữa nào.
Lý Đại Đào Cương - Bắc Cảnh Hữu Đống Ly
Đam Mỹ, Cổ Đại, Ngược
Bắc Cảnh Hữu Đống Ly
Thể loại: Cổ đại, thế thân, ngược, tra công biến trung khuyển, cưới trước yêu sau, sinh tử, khổ tận cam lai, HE
Ngạo kiều, biệt nữu Thái tử công x Nho nhã, đạm mạc Thái tử phi thụ.
- ----
Bộ truyện này và “Triều Tần mộ Sở” là series, “Triều Tần mộ Sở” kể về câu chuyện của em trai, còn bộ này kể về câu chuyện của anh trai.
Giải thích tên truyện:
Lý Đại Đào Cương (Thay mận đổi đào) là kế thứ mười một trong binh pháp Tôn Tử, thuộc Bộ thứ hai: Địch Chiến Kế. Gồm: Vô trung sinh hữu • Ám độ trần thương • Cách ngạn quan hỏa • Tiểu lý tàng đao • Lý đại đào cương • Thuận thủ khiên dương.
Muội Muội Mê Thoại Bản
Trọng Sinh, Nữ Cường, Gia Đấu, Cổ Đại
Zhihu
Kiếp trước, ta và thứ muội cùng nhau rơi xuống hồ nước, Ninh Viễn Hầu thế tử Vệ Cư An đã cứu ta, còn thứ muội lại không may chếc vì đuối nước.
Để báo đáp ơn cứu mạng của Vệ Cư An, phụ thân đã gả ta cho Vệ Cư An làm vợ.
Năm năm sau khi chúng ta kết hôn, Vệ Cư An kế thừa tước vị, bộ dáng ân ân ái ái ngọt ngào khi xưa cũng theo đó bay biến không còn xót lại chút gì, hắn bôi nhọ cha ta tư thông với nước địch, hại cả nhà họ Giang ta bị xử trảm.
Ta cũng bị Vệ Cư An c ắ t c ổ, trước khi chếc mới nghe hắn nhắc đến người hắn yêu vốn là thứ muội của ta.
Ngày đó nếu không phải ta cố ý rơi xuống nước làm hỏng kế hoạch thì hắn và thứ muội đã sớm song túc song phi rồi.
Bây giờ thứ muội đã chếc, hắn muốn cả nhà ta phải chôn cùng.
Lại không biết, ngày đó ta bị người hãm hại rơi xuống nước, vốn không biết kế hoạch của hắn và thứ muội.
Trở lại ngày rơi xuống nước, ta nghe thấy tiếng kêu thất thanh, nhanh chóng đưa ra quyết định, ngáng chân làm Ninh Viễn Hầu phu nhân quàng phải chân ta rơi xuống hồ nước.
Lần này không có ta, ta muốn xem Vệ Cư An sẽ cứu thứ muội hay cứu mẹ của hắn trước!
Để báo đáp ơn cứu mạng của Vệ Cư An, phụ thân đã gả ta cho Vệ Cư An làm vợ.
Năm năm sau khi chúng ta kết hôn, Vệ Cư An kế thừa tước vị, bộ dáng ân ân ái ái ngọt ngào khi xưa cũng theo đó bay biến không còn xót lại chút gì, hắn bôi nhọ cha ta tư thông với nước địch, hại cả nhà họ Giang ta bị xử trảm.
Ta cũng bị Vệ Cư An c ắ t c ổ, trước khi chếc mới nghe hắn nhắc đến người hắn yêu vốn là thứ muội của ta.
Ngày đó nếu không phải ta cố ý rơi xuống nước làm hỏng kế hoạch thì hắn và thứ muội đã sớm song túc song phi rồi.
Bây giờ thứ muội đã chếc, hắn muốn cả nhà ta phải chôn cùng.
Lại không biết, ngày đó ta bị người hãm hại rơi xuống nước, vốn không biết kế hoạch của hắn và thứ muội.
Trở lại ngày rơi xuống nước, ta nghe thấy tiếng kêu thất thanh, nhanh chóng đưa ra quyết định, ngáng chân làm Ninh Viễn Hầu phu nhân quàng phải chân ta rơi xuống hồ nước.
Lần này không có ta, ta muốn xem Vệ Cư An sẽ cứu thứ muội hay cứu mẹ của hắn trước!
Nữ Phụ Hào Môn Không Muốn Phá Sản
Phiến Mặc Trúc
Phó Lê xuyên thành nữ phụ trắng trẻo giàu có xinh đẹp lúc nào cũng chỉ nghĩ đến yêu đương trong sách, xuân sắc ngời ngời, gia cảnh giàu có, cả ngày lại lao tới chèn ép nữ chính.
Vì vậy trong đoạn kết của nguyên tác, nam chính nguyên tác phẫn nộ vì hồng nhan, cô ấy phá sản.
Bây giờ cách kết cục phá sản còn 5 năm, cô còn có cơ hội lật bàn!
Nhưng mà hiện thực tàn khốc, lực lượng cốt truyện nguyên tác cường đại, cô bị bắt lặp lại cốt truyện bia đỡ đạn não tàn.
Trời xui đất khiến, Phó Lê trói định một APP nuôi bé con, hệ thống nói cho cô, chỉ cần an tâm nuôi bé con là có thể thông qua bé con thăng cấp đạt được quyền hạn thay đổi cốt truyện.
Trước khi đổi nội dung cốt truyện, Phó Lê mắng nữ chính nguyên tác, để đàn em ức hϊếp cô ấy.
Sau khi đổi nội dung cốt truyện, Phó Lê dịu dàng săn sóc nữ chính nguyên tác các loại, giúp đỡ cô ấy.
Nam chính nguyên tác: Cậu đừng tin cậu ta, chắc chắn cậu ta có âm mưu gì đó với cậu!
Nữ chính nguyên tác: Cậu ấy nói trước đây là mắt không tốt mới thích cậu, bây giờ không thích nữa, muốn làm bạn tốt với tớ, chị gái nhỏ xinh đẹp thiện lương như vậy sao có thể có âm mưu chứ!
Nam chính nguyên tác: …
Phó Lê vốn chỉ muốn làm một người chơi vô tình để thăng cấp máy móc, nhưng lúc cô nhìn thấy hình ảnh đứa bé đói bụng run bần bật thì đã bước lên con đường nạp tiền không lối về.
Bé con của cô đáng yêu như vậy, cần phải lóng lánh nhất, đạp đám tiểu nhân nịnh giàu đạp nghèo kia dưới chân!
“Sao bé con không có đồ quý limited để mặc! Mua mua mua!”
“Màu này hợp với bé con nhà mình! Mua mua mua!”
“Hả? Bé con thiếu đồng hồ, tiếp tục mua!”
Tiệc tối tụ tập hào môn thế gia, Phó Lê nhìn chằm chằm điện thoại, nhìn bé con lộ ra nụ cười của mẹ hiền, nhóm tiểu thư quý tộc xung quanh thấp giọng tán thưởng làm cô không khỏi ngẩng đầu.
Chàng trai lạnh lùng thanh quý đang ở trên sân khấu đọc diễn văn là chú nhỏ của nam chính nguyên tác, kỳ tài thương nghiệp giàu có.
Chẳng qua là bộ quần áo trên người của người đó, sao giống như đúc với bộ đồ cô mới vừa định chế cho bé con thế???
Sau khi chính thức gặp mặt:
Phó Lê thở dài: Em coi anh là bé con, anh lại muốn làm người yêu của em.
Bé con nguy hiểm híp mắt: Em nhìn anh nói lại lần nữa?
Phó Lê: Không, coi như em chưa nói gì đi.
Bé con lấy một tấm thẻ đen ra: Ngoan, kiểu mới nhất, mua hết đi.
Vì vậy trong đoạn kết của nguyên tác, nam chính nguyên tác phẫn nộ vì hồng nhan, cô ấy phá sản.
Bây giờ cách kết cục phá sản còn 5 năm, cô còn có cơ hội lật bàn!
Nhưng mà hiện thực tàn khốc, lực lượng cốt truyện nguyên tác cường đại, cô bị bắt lặp lại cốt truyện bia đỡ đạn não tàn.
Trời xui đất khiến, Phó Lê trói định một APP nuôi bé con, hệ thống nói cho cô, chỉ cần an tâm nuôi bé con là có thể thông qua bé con thăng cấp đạt được quyền hạn thay đổi cốt truyện.
Trước khi đổi nội dung cốt truyện, Phó Lê mắng nữ chính nguyên tác, để đàn em ức hϊếp cô ấy.
Sau khi đổi nội dung cốt truyện, Phó Lê dịu dàng săn sóc nữ chính nguyên tác các loại, giúp đỡ cô ấy.
Nam chính nguyên tác: Cậu đừng tin cậu ta, chắc chắn cậu ta có âm mưu gì đó với cậu!
Nữ chính nguyên tác: Cậu ấy nói trước đây là mắt không tốt mới thích cậu, bây giờ không thích nữa, muốn làm bạn tốt với tớ, chị gái nhỏ xinh đẹp thiện lương như vậy sao có thể có âm mưu chứ!
Nam chính nguyên tác: …
Phó Lê vốn chỉ muốn làm một người chơi vô tình để thăng cấp máy móc, nhưng lúc cô nhìn thấy hình ảnh đứa bé đói bụng run bần bật thì đã bước lên con đường nạp tiền không lối về.
Bé con của cô đáng yêu như vậy, cần phải lóng lánh nhất, đạp đám tiểu nhân nịnh giàu đạp nghèo kia dưới chân!
“Sao bé con không có đồ quý limited để mặc! Mua mua mua!”
“Màu này hợp với bé con nhà mình! Mua mua mua!”
“Hả? Bé con thiếu đồng hồ, tiếp tục mua!”
Tiệc tối tụ tập hào môn thế gia, Phó Lê nhìn chằm chằm điện thoại, nhìn bé con lộ ra nụ cười của mẹ hiền, nhóm tiểu thư quý tộc xung quanh thấp giọng tán thưởng làm cô không khỏi ngẩng đầu.
Chàng trai lạnh lùng thanh quý đang ở trên sân khấu đọc diễn văn là chú nhỏ của nam chính nguyên tác, kỳ tài thương nghiệp giàu có.
Chẳng qua là bộ quần áo trên người của người đó, sao giống như đúc với bộ đồ cô mới vừa định chế cho bé con thế???
Sau khi chính thức gặp mặt:
Phó Lê thở dài: Em coi anh là bé con, anh lại muốn làm người yêu của em.
Bé con nguy hiểm híp mắt: Em nhìn anh nói lại lần nữa?
Phó Lê: Không, coi như em chưa nói gì đi.
Bé con lấy một tấm thẻ đen ra: Ngoan, kiểu mới nhất, mua hết đi.
Ta Coi Ngươi Như Tỷ Muội, Hòe Hạ À!
Ngôn Tình, Trọng Sinh, Cổ Đại
Hải Đích Cáp Tử
Tiểu thư thường nói với ta rằng, thiên hạ đều bình đẳng, nàng luôn coi ta như tỷ muội.
Nàng không cho phép ta hành lễ với nàng, vì vậy ta bị phu nhân phạt đánh bằng gậy.
Nàng không ban thưởng cho ta, nói rằng chưa bao giờ coi ta là hạ nhân, thế nhưng mẫu thân ta lại không có tiền chữa bệnh mà qua đời.
Nàng không cho phép ta làm thiếp của đại thiếu gia, bảo ta sống theo chân lý: một đời một kiếp một đôi người, hoàn toàn cắt đứt con đường sống của ta.
Sau này, ta vì cứu nàng khỏi dòng nước mà lâm bệnh, nàng khóc lóc đứt gan đứt ruột.
Nhưng khi biết ta mắc bệnh lao, nàng lại sai người đuổi ta ra khỏi phủ, thậm chí không cho ta một đồng bạc để chữa bệnh.
Ta quấn mình trong chiếu cỏ, c.h.ế.t mà không nhắm mắt.
Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trọng sinh, trở về lúc làm nha hoàn cho tiểu thư.
Nàng không cho phép ta hành lễ với nàng, vì vậy ta bị phu nhân phạt đánh bằng gậy.
Nàng không ban thưởng cho ta, nói rằng chưa bao giờ coi ta là hạ nhân, thế nhưng mẫu thân ta lại không có tiền chữa bệnh mà qua đời.
Nàng không cho phép ta làm thiếp của đại thiếu gia, bảo ta sống theo chân lý: một đời một kiếp một đôi người, hoàn toàn cắt đứt con đường sống của ta.
Sau này, ta vì cứu nàng khỏi dòng nước mà lâm bệnh, nàng khóc lóc đứt gan đứt ruột.
Nhưng khi biết ta mắc bệnh lao, nàng lại sai người đuổi ta ra khỏi phủ, thậm chí không cho ta một đồng bạc để chữa bệnh.
Ta quấn mình trong chiếu cỏ, c.h.ế.t mà không nhắm mắt.
Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trọng sinh, trở về lúc làm nha hoàn cho tiểu thư.
Ta Thấy Khanh Khanh Thật Diễm Lệ
Ngôn Tình, Cung Đấu, Cổ Đại
Triều Lộ Hà Khô
Ta và Thái tử là thanh mai trúc mã, đã ở bên nhau suốt mười sáu năm. Vậy mà giờ đây, hắn lại gặp được một mối nhân duyên trời ban.
Người trong lòng hắn chẳng may rơi xuống nước, mất đi đứa con. Hắn lao đến, đôi tay siết chặt lấy cổ ta, ánh mắt hằn lên sự phẫn nộ, từng chữ thốt ra như lưỡi d.a.o sắc bén:
"Là ngươi làm phải không?"
Ta nhớ lại trước đây, hắn đã từng dịu dàng gọi ta một tiếng "Khanh Khanh”. Nhưng giờ đây, trước đôi mắt ngập tràn sự phẫn nộ ấy, ta khẽ cười, đáp:
"Phải, là ta."
Người trong lòng hắn chẳng may rơi xuống nước, mất đi đứa con. Hắn lao đến, đôi tay siết chặt lấy cổ ta, ánh mắt hằn lên sự phẫn nộ, từng chữ thốt ra như lưỡi d.a.o sắc bén:
"Là ngươi làm phải không?"
Ta nhớ lại trước đây, hắn đã từng dịu dàng gọi ta một tiếng "Khanh Khanh”. Nhưng giờ đây, trước đôi mắt ngập tràn sự phẫn nộ ấy, ta khẽ cười, đáp:
"Phải, là ta."
Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo
Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Khác
Thập Nhị Nguyệt Bất Lãnh
Tác giả: Thập Nhị Nguyệt Bất Lãnh
Thể loại: Tiểu Thuyết, Ngôn Tình, Trọng Sinh, HE, Hài Hước, Gia Đình, Chữa Lành, Xuyên Không, Điền Văn
Team dịch: Over the moon
Giới thiệu
Vô tình xuyên không, Đỗ Minh Nguyệt trở thành một cô gái tội nghiệp bị sảy thai vào những năm 1970, xinh đẹp là vậy nhưng cuộc sống lại không mấy tốt đẹp.
Trước đây, cha mẹ nuôi của cô vốn ưu ái con trai hơn con gái nên luôn đánh đập, mắng mỏ cô, còn lên kế hoạch bán cô đi để con trai của họ có được sự nghiệp mới. Sau này, chồng sắp cưới của cô lại là một kẻ tham lam xấu xa, ép buộc cô đủ thứ.
Phía trước có sói, phía sau có hổ, không thể xui xẻo hơn được. Nhưng trước khi xuyên không Đỗ Minh Nguyệt vốn sống một mình trong xã hội, liền nghĩ đây không phải là chuyện gì to tát hết!
Đối mặt với cha mẹ nuôi: ban ngày giả ốm không làm việc nhà, ban đêm trộm đồ để chuẩn bị bỏ trốn.
Đối mặt với vị hôn phu cặn bã: Anh à, bề ngoài anh rất tốt bụng nhưng thực ra anh chỉ giỏi diễn kịch thôi.
Tưởng rằng khi về quê cuộc sống sẽ rất khó khăn nhưng hóa ra cha cô là lữ đoàn trưởng, mẹ làm việc ở xã, trong nhà có hai anh trai và một em trai vô cùng yêu thương chị em gái!
Đỗ Minh Nguyệt đột nhiên từ một hầu gái trở thành một công chúa nhỏ. Không lâu sau những ngày hạnh phúc, cô chợt biết mình có một hôn phu vẫn đang ở xa trên đảo?
Cha mẹ rơi vào tình thế khó xử: Không muốn đi thì quên đi...
Đỗ Minh Nguyệt lập tức nói: Có!
Hòn đảo này đã bảy mươi năm chưa được khai thác, dồi dào sản vật và khoáng vật. Những gì người khác coi là "vùng đất hoang" thực chất lại là nơi Đỗ Minh Nguyệt coi là thiên đường của người sành ăn!
Cua cay, cá kho, tôm hấp và nghêu tỏi!
Hải đảo, cô ấy tới đây!
Một câu giới thiệu: Kiếm thật nhiều tiền trên hòn đảo xinh đẹp!
Thể loại: Tiểu Thuyết, Ngôn Tình, Trọng Sinh, HE, Hài Hước, Gia Đình, Chữa Lành, Xuyên Không, Điền Văn
Team dịch: Over the moon
Giới thiệu
Vô tình xuyên không, Đỗ Minh Nguyệt trở thành một cô gái tội nghiệp bị sảy thai vào những năm 1970, xinh đẹp là vậy nhưng cuộc sống lại không mấy tốt đẹp.
Trước đây, cha mẹ nuôi của cô vốn ưu ái con trai hơn con gái nên luôn đánh đập, mắng mỏ cô, còn lên kế hoạch bán cô đi để con trai của họ có được sự nghiệp mới. Sau này, chồng sắp cưới của cô lại là một kẻ tham lam xấu xa, ép buộc cô đủ thứ.
Phía trước có sói, phía sau có hổ, không thể xui xẻo hơn được. Nhưng trước khi xuyên không Đỗ Minh Nguyệt vốn sống một mình trong xã hội, liền nghĩ đây không phải là chuyện gì to tát hết!
Đối mặt với cha mẹ nuôi: ban ngày giả ốm không làm việc nhà, ban đêm trộm đồ để chuẩn bị bỏ trốn.
Đối mặt với vị hôn phu cặn bã: Anh à, bề ngoài anh rất tốt bụng nhưng thực ra anh chỉ giỏi diễn kịch thôi.
Tưởng rằng khi về quê cuộc sống sẽ rất khó khăn nhưng hóa ra cha cô là lữ đoàn trưởng, mẹ làm việc ở xã, trong nhà có hai anh trai và một em trai vô cùng yêu thương chị em gái!
Đỗ Minh Nguyệt đột nhiên từ một hầu gái trở thành một công chúa nhỏ. Không lâu sau những ngày hạnh phúc, cô chợt biết mình có một hôn phu vẫn đang ở xa trên đảo?
Cha mẹ rơi vào tình thế khó xử: Không muốn đi thì quên đi...
Đỗ Minh Nguyệt lập tức nói: Có!
Hòn đảo này đã bảy mươi năm chưa được khai thác, dồi dào sản vật và khoáng vật. Những gì người khác coi là "vùng đất hoang" thực chất lại là nơi Đỗ Minh Nguyệt coi là thiên đường của người sành ăn!
Cua cay, cá kho, tôm hấp và nghêu tỏi!
Hải đảo, cô ấy tới đây!
Một câu giới thiệu: Kiếm thật nhiều tiền trên hòn đảo xinh đẹp!
Xuyên Thành Nữ Phụ Sau Bị Vai Ác Công Lược
Ngôn Tình, Trọng Sinh, Cổ Đại, Khác, Nữ Phụ, Hệ Thống
Thiên Tuế Trản
Hán Việt: Bạch thiết hắc nam nhị công lược kế hoa
Tác giả: Thiên Tuế Trản
Số chương: 130
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Trọng sinh, Hệ thống, Xuyên thư, Cẩu huyết, Nữ phụ, Giang hồ ân oán, 1v1, Thị giác nữ chủ
Editor: Không tiếc thời gian
Lưu ý:
1, Nữ chính là mỹ nhân tâm cơ, không tâm không phổi, sau này sẽ ngược nam.
2, Nữ chính lấy quay về là mục tiêu, cuối cùng sẽ quay về, nhưng kết He.
3, Nam chính trọng sinh, nữ chính hệ thống, hai bậc thầy diễn suất công lược lẫn nhau, máu chó phun đầu*, hận hải tình thiên*, không thích thì mau chạy!
* Máu chó phun đầu: mắng té tát, trong trường hợp này có nghĩa cực cẩu huyết
* Hận hải tình thiên: có nghĩa là tình yêu cao hơn trời và hận thù sâu hơn biển.
Tag: Nữ phụ xuyên sách, giang hồ ân oán, yêu sâu sắc
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: An Cửu, Bùi Tịch ┃ vai phụ: Rất nhiều ┃ Khác: Xuyên thư, nam phụ, võ hiệp
Một câu tóm tắt: Ta yêu ngươi. Ta diễn.
Lập ý: Nhân sinh không chỉ có tình yêu
Tác giả: Thiên Tuế Trản
Số chương: 130
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Trọng sinh, Hệ thống, Xuyên thư, Cẩu huyết, Nữ phụ, Giang hồ ân oán, 1v1, Thị giác nữ chủ
Editor: Không tiếc thời gian
Lưu ý:
1, Nữ chính là mỹ nhân tâm cơ, không tâm không phổi, sau này sẽ ngược nam.
2, Nữ chính lấy quay về là mục tiêu, cuối cùng sẽ quay về, nhưng kết He.
3, Nam chính trọng sinh, nữ chính hệ thống, hai bậc thầy diễn suất công lược lẫn nhau, máu chó phun đầu*, hận hải tình thiên*, không thích thì mau chạy!
* Máu chó phun đầu: mắng té tát, trong trường hợp này có nghĩa cực cẩu huyết
* Hận hải tình thiên: có nghĩa là tình yêu cao hơn trời và hận thù sâu hơn biển.
Tag: Nữ phụ xuyên sách, giang hồ ân oán, yêu sâu sắc
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: An Cửu, Bùi Tịch ┃ vai phụ: Rất nhiều ┃ Khác: Xuyên thư, nam phụ, võ hiệp
Một câu tóm tắt: Ta yêu ngươi. Ta diễn.
Lập ý: Nhân sinh không chỉ có tình yêu
Vòng Ngọt Ngào - Tây Tây Ngải Âu
Ngôn Tình, Đô Thị
Tây Tây Ngải Âu
Ngày 1/6, mọi người cũng biết đây là ngày lễ gì rồi đấy, mà Hứa Điềm lại đang suy tính để mình được trải nghiệm lần đầu tiên giường chiếu như thế nào.
Vốn có một người bạn trai, nhưng hắn ta ở nơi xa ngoại tình, cô cho hắn bạn trai cũ rồi.
Cô cứ thế đứng giữa phố, nhìn xem có anh chàng đẹp trai nào hợp mắt không, thì nhìn trúng một người đàn ông trông vô cùng chín chắn, trưởng thành.
Hiềm nỗi anh ta là người kiểu thanh cao, không thèm đoái hoài đến cô, chả hiểu phong tình gì cả.
Một đêm đó Hứa Điềm vẫn chưa tỉnh mộng, xong việc còn phát hiện ra đó là giáo viên tiếng Anh mới đến của mình.
Vốn có một người bạn trai, nhưng hắn ta ở nơi xa ngoại tình, cô cho hắn bạn trai cũ rồi.
Cô cứ thế đứng giữa phố, nhìn xem có anh chàng đẹp trai nào hợp mắt không, thì nhìn trúng một người đàn ông trông vô cùng chín chắn, trưởng thành.
Hiềm nỗi anh ta là người kiểu thanh cao, không thèm đoái hoài đến cô, chả hiểu phong tình gì cả.
Một đêm đó Hứa Điềm vẫn chưa tỉnh mộng, xong việc còn phát hiện ra đó là giáo viên tiếng Anh mới đến của mình.
