Truyện đã hoàn thiện
Dị Giới, Xuyên Không, Nữ Cường
Nặc Nặc Bảo Bối
Hắn là hoàng tử của Đại Viêm, bởi vì bẩm sinh có con mắt màu tím, nên bị cho là yêu ma chuyển thế, từ nhỏ đã bị trục xuất tới biên cảnh.
Nàng là khách đến thăm Dị Giới, dung nhan lại như quỷ, vết bớt màu đỏ cực lớn bao trùm trên gương mặt, sống ở nơi sơn dã đầy giết chóc.
Lần đầu gặp mặt, ở trên núi Tử Hà kia, hắn định lột da hủy cốt, nuốt sống nàng vào bụng, nàng trái lại hờ hững, sau đó nhấc kiếm chém đứt gông xiềng trói buộc tự do của hắn.
Năm đó, hắn mười tuổi, nàng bảy tuổi.
Lúc gặp lại, đã là mười năm sau, tại nơi kinh đô phồn hoa, hắn đi dạo trong đêm tối vắng vẻ, nàng đột nhiên từ trong bóng tối bổ nhào ra cường bạo hắn.
“Là ngươi?” Hắn nhận ra nàng, nàng lại không chút phản ứng nào, chỉ lo đè ngược hắn xuống, thoát y, sau đó ăn xong, lau sạch, rồi lướt nhẹ mà đi.
Lại không ngờ, ngày hôm sau hắn cư nhiên khóc lóc trên Kim Loan điện, một khóc hai nháo ba đòi thắt cổ, tuyên bố nhất định phải tìm ra nữ tử làm bẩn sự trong sạch của hắn kia, để nàng…. chịu trách nhiệm! (Vi: Anh quá vô sỉ rồi, nhưng mà ta thích =))))~~~)
Hắn là Yêu vương, quyền hành khuynh đảo triều chính, phong thái dĩ lệ, nàng là Quỷ quận chúa, vừa trở lại kinh thành đã tiếng xấu đồn xa, thời điểm thánh chỉ tứ hôn truyền tới cửa, nàng đang nghiêng người dựa trên giường êm, khoan thai thưởng thức một màn kịch đông cung đặc sắc tuyệt luân.
Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn
Tịnh Vô Ngân
Đôi lời của dịch giả:
Tuyệt Thế Vũ Thần là một bộ thuộc thể loại Huyền Huyễn, nó có kiếm hiệp kiếm tu hay những loại Vũ Hồn huyền ảo đầy màu sắc. Lâm Phong, nhân vật chính, hắn có một đời tuổi trẻ ngông cuồng và những năm tháng thanh niên đầy nhiệt huyết. Hắn có những bóng hồng xinh đẹp và những cuộc tình đẹp đẽ đầy tình cảm. Người vì hắn từ bỏ tất cả, người vì hắn chờ đợi trong cô quạnh, người vì hắn cởi bỏ phong ấn khiến vạn kiếp bất phục…
Để có thể bảo vệ tất cả, hắn nhập ma, nhưng…
Mời mọi người hãy ghé xem Tuyệt Thế Vũ Thần để có thể dõi theo bước chân của Lâm Phong.
Cảnh giới tu luyện: Khí Vũ, Linh Vũ, Huyền Vũ, Thiên Vũ, Tôn Vũ...
Mỗi cảnh giới lại phân làm chín tầng.
Ngôn Tình, Đô Thị, Nữ Cường, Ngược
Mặc Thư Bạch
Lần đầu tiên gặp gỡ, Dương Vi là cô bé mồ côi được mẹ anh thu dưỡng.
Ngày ấy, cô đứng trong căn nhà lớn, trên người mặc bộ giáo phục đã sờn chỉ, dưới chân còn mang đôi giày vải lấm lem bùn đất.
Tống Triết khi đó chỉ là thiếu niên mười mấy tuổi, đứng trên lầu mỉm cười đánh giá cô. Thiếu niên lớn lên rất đẹp, anh tựa như người từ trong tranh bước ra, làm cho người khác không nhịn được mà dõi mắt nhìn theo, nhất là khi nhìn thấy ánh sáng kiêu ngạo rực rỡ trong đôi mắt kia.
Lúc đó, Dương Vi không biết rằng khoảnh khắc sơ ngộ ấy sẽ là khởi đầu cho tình cảm đơn phương mười ba năm của cô.
Người ta thường nói trong tình yêu, ai yêu trước người đó sẽ thua…
Mà Dương Vi thì đã định sẵn sẽ thua trên tay của Tống Triết.
Cô yêu anh mười ba năm, là mười ba năm nỗ lực trả giá, là mười ba năm âm thầm chờ đợi. Vì dung nhập Tống gia, vì xứng với Tống Triết, cô cố gắng khoác lên cho mình một vỏ bọc quý tộc. Cô học đàn cello, học tiếng Pháp cùng tiếng Latinh, thành tích vĩnh viễn đệ nhất.
Cô luôn tự khắc chế, giống như sợi dây đàn lúc nào cũng căng cứng, chưa bao giờ dám phóng túng chính mình.
Nhưng Tống Triết không thích cô.
Anh lúc nào cũng lạnh nhạt, chế giễu, hình như cô làm gì anh cũng khó chịu, bất mãn.
Thật ra, chỉ cần anh đối tốt với cô một chút, cô liền vui vẻ thỏa mãn. Tống Triết thích cái gì, cô đều có thể cố gắng. Tính yêu của cô lúc đó vốn dĩ hèn mọn như vậy đấy.
Rồi ước mơ của Dương Vi cũng thành hiện thực, Tống Triết kết hôn với cô, cô trở thành Tống phu nhân được người người ngưỡng mộ.
Dương Vi đã từng rất hạnh phúc, cô là bạn đời của anh, là người có thể đường đường chính chính cùng anh đi đến cuối đoạn đường. Cô từng nghĩ mình sẽ bên anh cả đời, dù khó khăn hay dễ dàng, dù vui vẻ hay bi thương…
Nhưng rồi, cô thua cuộc.
Cô không chịu nổi ánh mắt lạnh nhạt mỗi khi anh nhìn cô.
Cô không chịu nổi những lần anh trào phúng nghi ngờ tình yêu của mình.
Cô không chịu nổi những ngày cô đơn ngồi trong căn phòng trống vắng lạnh lẽo, vô vọng chờ đợi anh trở về.
Dương Vi không chịu nổi, nên cô buông tay…
“Tống Triết, chúng ta ly hôn đi.”
Ngày nghe Dương Vi nói câu này, Tống Triết đã rất bất ngờ. Anh thản nhiên đến bình tĩnh…
“Là vì chuyện của Võ Luân sao, tôi cho rằng em sẽ không tức giận.”
Anh cười đến ôn hòa “Như vậy đi, tôi sẽ cho người đính vé máy bay, chúng ta đi du lịch nước ngoài, em hết giận rồi chứ?”.
Anh cho rằng cô đang giận dỗi, nhiều chút kiên nhẫn dỗ dành, mọi chuyện rồi sẽ ổn.
Khi ấy, Tống Triết không biết rằng, Dương Vi là nghiêm túc, đó là ngày mà cô bắt đầu học cách buông bỏ anh, học cách quên đi tình yêu mà cô đã dành cho anh.
Nếu như thời gian được quay lại, nếu như Tống Triết biết được mình đã từng ngu ngốc đến như thế nào thì có lẽ anh đã không vì chút tâm lý phản nghịch, vì cái gọi là sĩ diện đàn ông mà ký vào đơn ly dị.
Nhưng cuộc đời vốn dĩ chẳng có nếu như…
Ngày anh và cô ly hôn, anh đã từng ngây thơ nghĩ sớm muộn gì cô cũng về bên anh, sớm muộn gì cô cũng quay về làm Tống phu nhân.
Tống Triết khi ấy là một người đàn ông kiêu căng, tự phụ, anh cho rằng cô đã ở bên anh mười ba năm thì sẽ không bao giờ rời bỏ. Anh thói quen được cô đối tốt, anh thói quen nhận sự yên lặng trả giá từ cô…
Cô sẽ trở lại mà thôi
Nhưng rồi, Tống Triết phát hiện, từ khi Dương Vi rời xa anh, cô đã thay đổi rất nhiều.
Cô hay cười hơn trước, lại quen được rất nhiều người bạn, thì ra cô là một người hài hước, có thể chọc cười người khác chỉ với vài lời nói. Anh chưa bao giờ nhìn thấy một Dương Vi sống động như thế, không còn một Dương Vi lúc nào cũng ưu nhã đến cứng ngắc mà đầy tự nhiên và vui vẻ.
Còn Tống Triết, từ khi cô đi, anh có gì…
Là sự cô đơn, trống vắng, là thiếu mất một người luôn quan tâm chăm sóc, là mất đi một người vợ mà trước giờ anh chưa từng nghĩ cô lại quan trọng với anh như thế.
Lần đầu tiên, Tống Triết bỏ xuống sĩ diện, lần đầu tiên, Tống Triết chịu thua mà đi tìm Dương Vi…
“Dương Vi, trở về đi, chuyện ly hôn coi như chưa từng xảy ra.”
“Tôi không quen căn nhà không có em.”
“Tôi không quen nhìn em rời khỏi tôi.”
“Tôi không quen em đối xử tốt với người khác bỏ quên tôi.”
“Tôi không quen nhìn em cười với người khác.”
.
“Tống Triết, tôi đã từng yêu anh.”
“Sẽ thói quen… Chúng ta từng người sẽ tân sinh mới, cho nên, trở về đi…”
Dương Vi không còn yêu Tống Triết nữa rồi, cô sẽ không quay về bên anh.
Đây là lần đầu tiên Tống Triết nhìn rõ sự thật như vậy.
Mười ba năm qua, Tống Triết đã làm rất nhiều chuyện sai, rõ ràng là yêu lại vì chút kiêu ngạo, tự tôn mà trốn tránh thừa nhận, rõ ràng là không thể sống thiếu cô lại vì khúc mắc ngày xưa mà hết lần này đến lần khác tổn thương đến không thể vãn hồi.
Mãi đến bây giờ, Tống Triết mới hiểu Dương Vi là gia đình của anh, là một nửa linh hồn còn lại, một khi anh mất đi cô nhân sinh liền không bao giờ hoàn chỉnh…
Tống Triết phát hiện, từ trước đến giờ anh đều chưa từng chú ý cô, cũng không hiểu biết cô, hai người sở dĩ đi đến ngày hôm nay, anh là người có lỗi.
Anh của quá khứ là người ích kỷ, ỷ vào cô thích anh liền làm xằng làm bậy. Anh chưa từng thấu hiểu nên một lần lại một lần thương tổn cô.
Anh khi ấy vì khúc mắc của quá khứ mà phủ nhận tình cảm của bản thân. Lúc nào cũng sợ cô biết, kỳ thật anh yêu cô…
Sợ phần nội tâm này bị mọi người nhìn thấu.
Sợ phần cảm tình này bị cô biết, lại không chiếm được đáp lại.
Cô từng từ bỏ anh, anh cũng đã nói không cần cô, nhưng đến cuối cùng, chung quy anh vẫn yêu cô.
Điều này đối với Tống Triết mới hai mươi tuổi chưa hiểu sự đời là vô cùng nhục nhã… Nên anh trốn tránh, để rồi mất đi cô.
Dương Vi là mười ba năm quá khứ của Tống Triết, là vĩnh viễn tương lai của anh. Nếu tổn thương đã hình thành, xin hãy cho anh cơ hội để bù đắp…
Anh sẽ nhanh chóng học làm món cô thích ăn.
Anh sẽ nhanh chóng tìm hiểu sở thích của cô, từ âm nhạc, điện ảnh cho đến sách báo.
Anh sẽ nhanh chóng học cách hiểu được hàm ý trong từng lời nói của cô.
Anh sẽ nhanh chóng học cách khắc chế cảm xúc của chính mình, áp chế những lời nói luôn tổn thương người khác.
Anh đã học xong lời nói xin lỗi, học xong việc đặt bản thân mình vào vị trí của cô để thấu hiểu, đã học xong khắc chế, học xong ẩn nhẫn.
Rồi sớm muộn gì cũng có một ngày, anh sẽ học xong tất cả những gì cô thích, trở thành mẫu người cô thích, để cô có thể thêm một lần nữa bắt đầu yêu anh.
Dương Vi, trước đây là tôi ỷ vào em thích tôi nên tùy ý làm bậy. Bây giờ đổi lại tới lượt em, tôi cho phép em ỷ vào tôi thích mà tùy hứng kiêu ngạo, có được không?
Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Quan Trường, Cung Đấu, Cổ Đại, Ngược, Nữ Phụ
Lucky
"Phi tử đã sống lại chưa?".
"Quang vương, phi tử đã thật sự qua đời."
"Không, không thể! Phi tử là "Yêu", không thể chết đi!"
Tôi đã chết.
Tôi từng có khả năng sinh, nhưng từ khi hắn đăng cơ trở thành vua, tôi bị giam cầm trong cung Tinh Tú và khả năng đó biến mất.
Trong tháng thứ 6 của sự giam cầm, hệ thống đã mang đến cho tôi tin vui.
Cuối cùng, tôi cũng có thể rời bỏ thế giới này, hệ thống nói.
"Thêm một lần, chúng ta hãy nhìn lại thế giới này, ký chủ."
Tôi đến cung đình của Hoàng đế, chứng kiến hắn đang ân ái cùng nữ chính. Tôi quay đầu nói với hệ thống.
"Hắn từng yêu thương tôi nhiều lắm."
Hệ thống gật đầu đồng tình.
"Đúng vậy, nhưng tình yêu đã chiếm giữ mọi sự. Hắn ưa chuộng quyền lực và nữ chính hơn cả ký chủ."
Trước khi rời khỏi thế giới này, tôi nói với hắn.
"Vương Trường Thanh... Chúng ta mong không gặp lại nhau trên con đường xuống hoàng tuyền... vĩnh viễn."
Trọng Sinh, Cổ Đại, Khác, Đoản Văn
Zhihu
Tác giả: 乌昂为王
Văn án:
Ta đã cứu Tiêu Cẩm Hạc một mạng.
Ấy vậy mà hắn lại cho rằng ta vì chức Thái tử phi nên mới ra tay cứu hắn.
Sau khi quân địch vây quanh khắp thành, chúng chỉ đích danh muốn Thái tử phi phải tế mạng mới chịu ngừng chiến.
Vậy mà Tiêu Cẩm Hạc lại mỉm cười đáp: “Được.”
Hắn nói rằng những thứ ta đã c.ứ.ớ.p lấy từ tỷ tỷ, đã đến lúc phải trả lại rồi.
Hắn ra lệnh treo ta trên thành cao, bỏ mặc ta chịu nỗi đau vạn tiễn xuyên tim.
Dù hắn có ngàn vạn cách chuyển bại thành thắng, nhưng hắn nói rằng đây là kết cục ta tự mình chuốc lấy...
Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Sủng, Đoản Văn
Ngân Bát
Tác giả: Ngân Bát
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Sảng văn, Đoản văn, Đô thị tình duyên, 1v1, Thị giác nữ chủ, Phi song khiết 🌂
Giới thiệu:
Sau khi phát hiện bạn thân và bạn trai mình lén lút hẹn hò với nhau, tôi quay sang quyến rũ anh trai ruột của bạn thân mình.
So ghê tởm thì ai mới là người ghê tởm hơn đây?
Nhưng tôi cũng không nghĩ tới mọi chuyện sẽ vượt ngoài tầm quyền soát của mình như thế này!
Sau đó tôi mới phát hiện, hóa ra đàn ông so với đàn ông cũng có sự chênh lệch lớn đến như vậy!
–
HE, nữ phi nam xử
Tag: Yêu sâu sắc, Ngọt văn Sảng văn
Lập ý: Độc lập
Ngôn Tình, Cổ Đại
Zhihu
Ta nhìn người trước mặt, chiếc áo dài màu trắng của hắn đã bị ta kéo loạn từ nãy, đôi mắt vốn trong trẻo lạnh lùng như tuyết kia thấm đượm tình yêu, vẫn luôn nhìn ta chằm chằm.
Vì bị vòng xích tiên áp chế nên hắn đã không còn pháp lực từ lâu, chỉ có thể để mặc ta làm xằng làm bậy trên người hắn.
Ta dè dặt hôn lên đôi môi của hắn.
Đây là lần đầu tiên ta làm chuyện này, ta biết tình dược dùng cho hắn mạnh đến mức nào, cũng biết qua một lát nữa, dù hắn có là tiên tôn mà người người trong Tam giới e sợ đi nữa cũng sẽ không khống chế được.
Tình dược mà Mị Yêu tỷ tỷ tự tay điều chế cho hắn, thêm số lượng gấp hai mươi lần, không phải ai cũng dùng được.
Vậy nên, lúc hắn hôn đáp trả lại ta, ta cũng hoài nghi rằng hắn đang hôn ta, hay là muốn gi.ết ch.ết ta.
Tạ Trường Từ dùng tay nhéo eo của ta, giọng nói vừa khàn khàn vừa hưng phấn. Hắn như vậy thật chẳng giống tiên nhân cao cao tại thượng, mà giống ác ma kéo người ta xuống vực sâu vô tận hơn.
Đang lúc chìm nổi, ta nghe thấy tiếng nói của hắn, giọng điệu mỉa mai chán chường như thường lệ.
“Nghiệt đồ.”
Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Linh Dị, Cổ Đại
Đan Thanh Thủ
Từ đây, số phận Tự Ngọc xuống dốc không phanh, nhưng nàng không ghi hận, vì phàm nhân này lớn lên thật sự rất đẹp.
Một đời xui xẻo nên có luẩn quẩn trong lòng, về tình có thể tha thứ, nhưng Tự Ngọc không nghĩ tới người này là sát tinh mệnh, bảy bảy bốn mươi chín kiếp đều tìm chết ở chỗ này của nàng.
Tự Ngọc nghĩ thầm: Dù sao chàng cũng sẽ tìm chết, chi bằng tìm cơ hội ăn để bồi bổ thân mình xem sao?
P/s" Đây là một câu chuyện xưa đáng yêu về một nàng yêu quái mong ăn người ta để bồi bổ thân mình, chẳng những không trộm được gà còn mất nắm thóc, chịu đựng mấy phen "dày vò" đáng thương.
Couple: nữ yêu quái ngây thơ khuôn mặt xinh đẹp thân hình quyến rũ x nam tiên tử thanh tâm quả dục khuôn mặt họa thủy
Ngôn Tình, Xuyên Không, Sủng
Hoa Nhị Bảo
Thường thì mọi người hay đọc các nhân vật xuyên từ hiện đại về cổ đại thì trong câu chuyện này nữ chính lại từ cổ đại xuyên về hiện đại thì liệu cô có thích nghi được cuộc sống này hay không?
Cô đường đường là nàng công chúa tài mạo song toàn tên là Cảnh Y Nhân chỉ mới được 14 tuổi văn võ song toàn của nước Lộc Nguyên, “bỗng một ngày đen trời” bị hoàng đế cữu cữu ban thuốc độc vì tội là yêu nữ họa quốc rồi xuyên không thành bà xã 19 tuổi của tổng giám đốc tập đoàn Lục thị.
Đây là đâu? Đám độc phụ mặc đồ tang bắt cô uống thuốc này là định độc chết cô lần nữa sao? Cô là hoàng hoa khuê nữ, sao đột nhiên lại trở thành phụ nữ đã có chồng? Càng khó hiểu hơn là sao hoàng đế cữu cữu lại trở thành chồng cô thế này?
Nơi kỳ lạ này có thật nhiều thứ mà cô không biết, đèn ngủ ở đây thổi không tắt, bị thương sẽ bị đưa vào “kỹ viện”, thêm cả chuyện “dì cả” đến thì cứ đến thôi, sao cô lại cần cái thứ “siêu thấm, siêu thoáng, siêu mềm mại” để làm gì?
Một ngày đẹp trời, bà vợ mà Lục Minh - tổng giám đốc tập đoàn Lục thị anh chán ghét, đang muốn tìm cách ly dị cắt tay tự tử. Sau khi tỉnh lại, cô trở thành một người ngây ngốc không hiểu sự đời, gây cho anh biết bao phiền toái. Cô đang cố ý giả vờ ngu ngốc hay đã biến thành một người khác rồi?
Để anh “lạnh lùng” quan sát đã.
Ngôn Tình
Thanh Thanh Nhã Phi
Nhan Nhã Tịnh nhìn chằm chằm tin nhắn của Nhan Vũ Trúc, người chị cùng ba khác mẹ với cô vừa gửi tới, chỉ cảm thấy như có một mũi dao nhọn đâm vào tim, chỉ hít thở thôi cũng thấy đau đớn.
Cuối tin nhắn còn đính kèm thêm một tấm hình, bạn trai Tô Thái An của cô và Nhan Vũ Trúc đang ôm chặt lấy nhau!
Người đàn ông đó đã từng nói cả đời này sẽ đối xử tốt với cô, tại sao lại ở bên chị gái của cô chứ?
Cô phải đi hỏi Tô Thái An, cô yêu anh ta như vậy, vì sao lại đối xử với cô thế này!
Cửa phòng khách sạn cũng không khóa, cô vừa bước vào thì nhận được một tin nhắn: “Em gái yêu dấu, chị có tìm một người đàn ông cho em, hy vọng em sẽ thích anh ta.”
Nhan Nhã Tịnh còn chưa hiểu rõ ý Nhan Vũ Trúc là gì thì đã thấy có một người đàn ông mạnh mẽ ép cô vào cửa như sói vồ.
Người đàn ông này không phải Tô Thái An!
Ngôn Tình, Sủng
Du Nhân
Cả hai gặp nhau lần đầu là ở địa điểm: Toilet nam của bệnh viện.
“Ồ... Người anh em, đừng kéo khóa làm gì, anh bạn cứ tùy tiện đi, tôi chỉ đi dạo thôi.” Sau đó chuồn mất.
Lần thứ hai gặp mặt, địa điểm: Phòng bệnh.
“Đó là nơi công cộng, anh không biết sao?”
Cô cưỡng từ đoạt lý, anh thờ ơ lạnh nhạt, cuối cùng lập tức vác lên vai, đóng gói khiêng đi.
Cô lời ngon tiếng ngọt, từng bước áp sát; anh lạnh lùng như núi băng, lù bù bất động. Rốt cuộc, một ngày anh cũng không thể nhịn được nữa...
“Đàm Hi, tôi đã cảnh cáo em là không cần đùa với lửa chưa?”
“Ừ, anh chính là lửa, số phận đã an bài để em chơi rồi.”
“Đừng hối hận!”
Ngày hôm sau, cô nàng nào đó chân tay mềm nhũn khóc không ra nước mắt: Sao bảo là núi băng hệ cấm dục cơ mà?
Ngôn Tình, Xuyên Không, Cổ Đại
Quân Tử Giang Sơn
Ở thế kỷ 21 thì nàng đường đường là nữ sát thủ số một trong thế giới ngầm ấy vậy mà chỉ ngủ một giấc bỗng linh hồn của nàng xuyên không đến một vương triều xa lạ, nhập vào xác của một vị tài nhân có tên Tô Cẩm Bình của Hoàng đế nước Đông Lăng.
Sau khi xuyên không thì việc đầu tiên cô nàng này nghĩ đến chính là số tiền mình tích cóp được đã tan thành mây khói. Đó là đả kích vô cùng trầm trọng vào tâm linh cô nàng yêu tiền hơn mạng này.
Không chỉ thế Tô Cẩm Bình ngay đêm đầu tiên xuyên không đã đắc tội với “ông chồng hời” của mình, vì nàng dám cướp nhà xí với hắn, thậm chí còn đạp hắn một cái, khiến hắn suýt nữa thì rơi xuống hố phân... Tuy nàng may mắn thoát chết nhưng lại bị “mất chức” Tài nhân, bị biếm thành cung nữ lương tháng 3 lượng bạc, trong khi lương Tài nhân là 50 lượng!!!
Quả thật là lòng đau như cắt, cô nàng nào đó quyết tâm quyến rũ Hoàng thượng để kiếm được nhiều bạc hơn, lấp đầy tâm linh trống rỗng vì không có tiền của mình.
Nhưng mọi chuyện sẽ thuận lợi sao? Hoàng đế sẽ chết mê chết mệt nàng giống như quyển tiểu thuyết tên là “Vương phi hung hãn, bản vương giết nàng” mà nàng từng đọc ư?
Ngôn Tình, Hài Hước, Khác, Đoản Văn
Zhihu
Văn án:
Cậu ấy đang chơi bóng rổ ngoài sân. Tôi chạy qua nhét thư tình vào tay cậu ấy rồi ngại ngùng chạy đi.
Lúc về kí túc xá mới biết, thư tình vẫn còn đó, băng vệ sinh đã đâu mất rồi.
Ngày hôm sau, cậu ấy chặn tôi dưới cửa kí túc.
Đôi mắt cậu ấy thâm quầng, giọng nói tức giận:
“Này cậu, tôi nghĩ cả đêm cũng không nghĩ ra. Lúc tôi chơi bóng cũng không có giống con gái mà.”
Đam Mỹ, Khác, Sủng
Đậu Diện Quyển Nhi
Tác giả: Đậu diện Quyển Nhi
Editor: Cà Pháo
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, ABO, Nhẹ nhàng, 1v1
Giới thiệu:
Bên ngoài lạnh lùng am hiểu đe dọa nhưng nội tâm cộc lốc công X vui vẻ hoạt bát vừa thấy công liền run bần bật thụ
Hứa Hạ Châu × Lâm Lâm (AxO) 1v1
Hứa Hạ Châu vẫn luôn nghĩ Lâm Lâm là một Alpha, nên khi y phát hiện mình phản ứng với pheromone của Lâm Lâm, y đã dùng hai tuần để nhận thức lại bản thân.
Sau khi nghe tin này, ba Hứa im lặng, mẹ Hứa rơi lệ.
Trùng hợp thay, Hứa Hạ Châu gặp Lâm Lâm đang trong chu kỳ nhiệt, lúc này mới biết được Lâm Lâm vẫn luôn dấu giới tính thật sự của mình.
Hứa Hạ Châu: Thẳng thắn sẽ được khoan hồng!
Lâm Lâm: Hiểu lầm! Hiểu lầm cả thôi!
Mẹ Hứa: Con trai, con xem, đây là đối tượng xem mắt Alpha mà mẹ đã dày công tìm kiếm cho con này!
Hứa Hạ Châu: Hình như con thích Omega hơn mẹ ạ….
Sau đó y bị mẹ mình đuổi ra khỏi nhà.
——————————
Hướng dẫn đọc truyện:
1. Thiết lập ABO đơn giản xưa cũ, thiên về cuộc sống hằng ngày, có thiết lập riêng nhưng không nhiều.
2. A thật × O thật, thụ chỉ nhìn giống A, thụ không giả vờ mình là A, mà tự cho mình là A.
3. Góc nhìn công thụ luân phiên, góc nhìn của công trước, góc nhìn của thụ sau, đừng pick sai CP!
4. Hướng thoải mái, ngọt sủng, cốt truyện đơn giản, không ngược, không xoắn xuýt;
5. Vì là thể loại ABO, nên thiết lập sẽ phụ thuộc vào người viết, vui lòng không so sánh.
Đam Mỹ, Khác, Sủng
Chi Chi Miêu Miêu
身为队长,必须高冷
Tác giả: Chi Chi Miêu Miêu 芝芝猫猫
Thể loại: Hiện đại, HE, Ngọt sủng, Chủ thụ, Nhẹ nhàng, Phát sóng trực tiếp, Trò chơi, 1v1
Độ dài: 104 chương + 1 phiên ngoại
Edit: Tiểu Linh Dương
Văn án:
Bản thân là đội trưởng nhỏ tuổi nhất của một chiến đội trong liên minh, Ngu Chiếu Hàn biết rõ bản thân mình cần xây dựng uy tín, thiết lập tính cách nhất định phải trầm ổn. Ánh mắt anh lãnh đạm, trưng một gương mặt nam thần lạnh lùng, từ xưa đến nay chỉ dùng dấu chấm tròn để gửi tin nhắn.
Đặc biệt là trước mặt đồng đội mới chuyển đến là Thời Độ, ngay cả cho dấu chấm tròn anh cũng ngại nhiều.
Tất cả mọi người cảm thấy Ngu Chiếu Hàn là đóa hoa cao quý lạnh lùng nhất trong các loài hoa, Thời Độ cũng cho là như vậy. Từ trước đến giờ cậu không có cảm giác gì với B-King, cũng lười tiếp xúc nhiều với Ngu Chiếu Hàn.
Mãi cho đến một ngày, Thời Độ kết thúc kỳ nghỉ trước thời hạn, trở lại căn cứ.
Cậu thấy Ngu Chiếu Hàn mặc một bộ quần áo ngủ khủng long lông xù nhỏ, hai chân khoanh lên ghế ngồi xem ( Ultramant), đang cố gắng chiến đấu mở hộp hoa quả đóng lon, thậm chí còn dùng cả hàm răng.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, tỉnh cảnh vô cùng lúng túng.
Ngu Chiếu Hàn vẫn lạnh mặt như trước, lỗ tai đỏ lên:: “Hiểu lầm, tôi không phải là người ngu ngốc.”
“Vậy sao.” Thời Độ nở nụ cười, đến gần Ngu Chiếu Hàn, bộ dáng tràn đầy tính xâm lược “Vậy, đội trưởng cần giúp một tay không.”
…
Sau khi hai người hẹn hò.
Thời Độ: “Bảo bối biết không, trước mặt bạn trai, không cần phải giả bộ.”
Ngu Chiếu Hàn im lặng hồi lâu, chậm rãi ngẩng đầu: “Ồ… Vậy bạn trai có thể xoa đầu anh không?”
【 Game bắn súng, không chơi cũng không ảnh hưởng gì 】
Ngôn Tình, Cổ Đại, Ngược, Khác
Thâm Bích Sắc
Sau này, khi phu quân nàng vào kinh đi thi, hắn bỗng nhiên trở thành Thái tử tôn quý.
Ai ai cũng đều nói Vân Kiều nàng có phúc, ấy vậy mà lại được gả cho hoàng tử lưu lạc ở dân gian. Song, Vân Kiều lại cảm thấy vô cùng hụt hẫng.
Nàng không quen với cuộc sống cẩm y ngọc thực, cũng không am hiểu cầm kỳ thi hoạ, phong hoa tuyết nguyệt, thậm chí chữ viết cũng rất xấu. Hoa phục của Trung cung mặc lên người nàng không hề giống một Hoàng Hậu.
Vân Kiều cẩn tuân lời dạy bảo của Thái hậu, học quy củ, tuân thủ lễ nghi, không sân si, không đố kị, mãi đến khi Bùi Thừa Tư tìm được bạch nguyệt quang trong lòng hắn. Cuối cùng, nàng mới hiểu, hoá ra Bùi Thừa Tư cũng có thể yêu một người đến vậy.
Ngày Bùi Thừa Tư sửa tên đổi họ cho bạch nguyệt quang đã mất phu quân kia, cho nàng ta tiến cung phong phi, Vân Kiều uống chén thuốc ph* thai làm mất đi hài tử mà chính nàng đã mong đợi.
Đối mặt với cơn giận lôi đình của Bùi Thừa Tư, nàng không màng đến vị trí Hoàng hậu, nàng muốn về lại trấn Quế Hoa.
Nàng ghét phải nhìn bầu trời nhỏ hẹp trong cung cấm, nàng muốn trở về thị trấn nhỏ, thiên hạ rộng lớn, hương thơm tỏa khắp đất trời vào cuối thu.
Nàng cũng ghét nhìn thấy Bùi Thừa Tư.
Từ đầu tới cuối, nàng chỉ yêu chàng thư sinh áo xanh phóng khoáng nọ, chỉ cần nhìn thoáng qua cũng thấy yêu thích vô cùng. Tiếc là, từ lúc hắn rời trấn vào kinh, hắn đã chết rồi.
Vai chính: Vân Kiều ┃ vai phụ: Những người còn lại.
Lập ý: Nếu ngươi vô tình vậy thì ta sẽ hưu.
