Truyện đã hoàn thiện
Kiếm Hiệp
Liễu Tàn Dương
Ngôn Tình, Trinh Thám
Hoa Tưởng Dung
Cô đã ra đi thanh thản để đến thiên đường, nơi đó cô sẽ được hạnh phúc.
Kiếm Hiệp
Trần Thanh Vân
Lưu Trúc Hàn, một kẻ giả nhân giả nghĩa đã lừa xô Vương Thế Kỳ xuống đầm Thủy Trung Nhược Thủy và tìm vào Cửu U Ðịa Khuyết trở thành Vạn Thế Ma Quân gây điên đảo giang hồ.
Ngôn Tình
Tâm Thường
Tên xuất bản: “Em Đứng Ở Nơi Sâu Thẳm Của Thời Gian Đợi Anh”
Edit: Phong Lin, alice_le (Chương 26, 27, 28, vĩ thanh, NT2 & 3)
Beta: Rabbitlyn (chương 1 đến 15)
Fix: PhongUyen (chương 16 đến hết)
Độ dài: 58 chương + 1 vĩ thanh + 3 ngoại truyện
Hứa hẹn, chính là lời mà một tên lừa đảo thường nói với một kẻ ngu ngốc.
Dưới lá cờ quân đội, lúc giơ tay phải lên cao lặp lại lời thề của người quân nhân, cô đã âm thầm tuyên thệ với lòng mình rằng: Tất cả những thứ mà cô đã phải trả giá khi yêu anh, một ngày nào đó cô đòi lại cả vốn lẫn lãi!
Tóm lại, đây là câu chuyện tình yêu của những người phi công Không quân…
***
Anh chính là một giấc mộng đẹp mà cô đã chờ đợi từ rất lâu rồi. Cho đến cuối cùng, cô vẫn không dám chạm vào ảo mộng đó.
***
Có biết hay không?
Trong những tháng năm dài đằng đẵng, em vẫn luôn chờ anh đến tìm em.
Chờ đến khi anh phải thừa nhận rằng: Đó chính là tình yêu, không phải là phút nông nổi của tuổi trẻ, cũng chẳng phải là con thiêu thân lao đầu vào lửa.
Kiếm Hiệp
Gia Cát Thanh Vân
Nhưng có vài kẻ như Trác Dật Luân, Hạ Hầu Quyên... tự cho mình là anh hùng, nữ hiệp. Họ hợp sức cùng nhau quyết tâm phá vỡ cơ đồ của Ðộc Cô Trí. Liệu mãnh hỗ có thể địch quần hồ?
Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Cổ Đại
PemDan
Trưởng môn phái Thanh Thanh đời thứ hai sáu- Hoa Linh thượng tiên, từ sau năm trăm năm trước lịch kiếp phi thăng thành thượng tiên, ngày ngày bế quan trong Vô Thường cung không chịu bước ra nửa bước. Một ngày đẹp trời, Hoa Linh Thượng tiên cuối cùng cũng phát hiện: Phái Thanh Thanh của nàng, trải qua năm trăm năm vật đổi sao dời, đồ tử đồ tôn nhập môn rồi xuất môn qua vài đời, đương nhiệm trưởng môn nhân hiện tại đã là đời thứ ba mươi mốt…
Aiz.. Các đồ nhi yêu quí của nàng, không phải đã thăng thiên thì cũng là lịch kiếp không thành mà hồn phi phách tán, đồ đệ của đồ đệ, rồi đồ đệ của đồ đệ của đồ đệ cũng vậy! Chỉ có mình nàng bướng bỉnh mãi chẳng chịu thăng thiên, cũng chẳng phải lịch kiếp, lay lắt ở trần gian làm tổ sư của tổ sư bà bà!!!
Thật ra cũng không thể trách nàng! Lên trên trời rồi, không phải tịch cốc thì chính là ăn chay ăn hoa ăn quả. Khác nào lũ khỉ chứ? Không bằng ở lại nhân gian thưởng thức mĩ vị, nàng mới không chịu lên trên đó làm khỉ!
Vấn đề là, vài năm gần đây nàng có chút cô đơn… Phải nói, lão nhân gia nàng mặc dù bề ngoài trẻ trung phong hoa vô hạn, nhưng cũng đã là lão bà gần sáu trăm tuổi! Lâu lâu làm mình làm mẩy chẳng có ai hưởng ứng… Aiz… Quả thật rất cô đơn mà…
Cho nên là, nàng cần một người sớm tối bầu bạn…
Cho nên là, một ngày đẹp trời khác, nàng quyết định xuất môn đi tìm đồ đệ!
Phải nói, duyên số của thượng tiên thật không hề đơn giản! Nàng vừa tùy tiện ra cửa đã gặp được chuyện bất bình. Phải! Hết sức bất bình!
Di di di di! Nguyên một cái làng như vậy! Ngay cả phụ mẫu thân sinh cũng nguyện hi sinh một đứa nhỏ! Nguyên nhân không ngoài gì khác, chính là do yêu quái hoành hành, mỗi tháng phải cống nạp một bé gái, nếu không đáp ứng, vậy nó liền dâng nước sông nhấn chìm cả làng. Mà vừa hay đứa nhỏ này lại là bé gái cuối cùng…
Haiz…
Cũng chỉ là một con thuồng luồng mà thôi, nàng tùy tiện chém một đao cũng đủ chặt đầu nó. Dân làng quỳ xuống đa ta nàng rối rít, đứa bé gái kia lại như cũ tĩnh lặng nhìn nàng.
Ồ? Xem ra tư chất không tệ, nếu được chỉ bảo tu luyện tốt chắc chắn có thể vượt qua cả thượng tiên! Mà xem xem dung mạo này, nhìn thế nào cũng là một tiểu khả ái, quả thật khiến nàng yêu thích không thể rời mắt!
Vừa hay nàng đang cần một nguồn an ủi cho tâm hồn già nua của mình, vậy trước mắt cứ nhận đứa nhỏ này làm đồ đệ đi!
Đứa nhỏ trước còn có chút kinh ngạc, sau khi nghe nàng nói muốn nhận đồ đệ, tâm tình lại kích động không thôi, ba quỳ chín lạy bái nàng làm sư phụ…
Chỉ có điều…
Nàng lại quên mất một vấn đề hết sức quan trọng!
Đồ nhi trở thành thập tam tổ sư cô…
Không vấn đề gì, dù sao thì nàng còn là tổ sư của tổ sư bà bà…
Đồ nhi không chịu tiếp xúc với những đồ tôn khác…
Cũng là bình thường, dù sao vai vế của nàng cũng cao hơn các nàng…
Đồ nhi đến mười ba tuổi không chịu cùng nàng ngủ chung nữa…
Chà chà… Tiểu cô nương có lẽ cũng cần có không gian riêng…
Đồ nhi không chịu chà lưng cho nàng lúc nàng tắm rửa nữa…
Aiz… Không thể trách, có lẽ đồ nhi tự ti vì… khụ khụ… dáng người không được đầy đặn…
Đồ nhi từ khi nào đã cao lớn hơn nàng…
Mặc dù dung mạo khả ái động lòng người, nhưng tiểu cô nương cao lớn như vậy… Cũng có chút khiến người ta giật mình đi?
Cho đến khi đồ nhi đè nàng xuống giường, tâm tình kích động mà nói vào tai nàng rằng: “Sư phụ. Đồ nhi là nam nhân!”
Thì nàng…
Xuyên Không, Trinh Thám
Mộc Dật
Truyện kể về một vị bác sĩ pháp y tá thi hoàn hồn trở về thời đại nhà Minh, trở thành một vị ngỗ tác học đồ (người học việc trong khám nghiệm xác chết), có một gia đình bần hàn, một bà mẹ già và một cô vợ giữ nghiêm tam tòng tứ đức nhưng không thể sinh con.
Hắn ngoại trừ ứng đối với các loại gian sát, hung ác, còn bị áp lực nối dõi tông đường. Để hoàn thành trách nhiệm truyền tông trọng đại đó, hắn đã tiến bước mạnh trên con đường làm quan, kiếm tiền nạp thiếp. Có điều, chuyện kỳ quái cứ liên tiếp phát sinh, khiến hắn từng bước thâm nhập vào một thế giới vô cùng bao la và phức tạp.Bằng kiến thức pháp y của mình, hắn làm được gì? Vợ và thiếp khác nhau như thế nào? Truyện viết theo lề lối "Một vấn đề trung tâm, hai loại đại sự cùng lúc xảy ra, ba loại biện pháp được áp dụng để giải quyết."
Vấn đề "trung tâm" là phá án, hai đại sự đi song song là "nạp thiếp" và "sống qua ngày", ba biện pháp giải quyết là "quyền lực", "danh khí" và "sảng khoái".Truyện được Mộc Dật, một tác giả mới nổi viết.
Lúc đầu, tác phẩm này không được quan tâm mấy, do loại truyện thuộc loại "sắc tình" xuất hiện quá nhiều trên mạng. Có điều, khi độc giả càng đọc vào nội dung của nó, thì phát hiện quả thật đây là một chuỗi sự kiện có đầu có đuôi gắn kết chặt với nhau.
Cái gọi là "nạp thiếp" khiến người đọc liên tưởng đến tính không nghiêm túc của tác phẩm, nhưng dần dần, họ chợt nhận ra, đây là một tác phẩm xứng đáng bảo vệ cho nữ quyền: nó nói lên những tình cảm âm thầm, éo le của người trong cuộc. Có thể người đọc đã từng học hay nghe nói ở đâu đó "xã hội phong kiến là thối nát".
Nghe đơn thuần như vậy hơi khiên cưỡng và nhàm tai. Thực tế trong tác phẩm của Mộc Dật, "sự thối nát" đó được khắc họa ở rất nhiều mặt, không những là thối nát không, mà có sướng có khổ, có lý có do, và tất cả đều rất con người.
Ngôn Tình, Cổ Đại
Cổ Linh
Beta: Dực
Nguồn convert: DĐ Lê Quý Đôn
Giai nhân và quái vật thì giỏi cái tép khô gì?
Vị hôn phu “chưa từng gặp mặt” của nàng mới là giỏi! Hắn chẳng những có “độc nhãn long”, mặt sẹo, chân thọt, toàn thân trên dưới đều một đống khuyết điểm! Cũng may kiến thức nàng sâu rộng, căn bản không đem những thứ này đặt vào trong mắt…
Ách… Thật ra là bởi vì nàng thừa cơ chạy đến Giang Nam làm xằng làm bậy! Cho nên, khi cha vừa hỏi ai muốn đi lấy thân báo đáp kiêm báo ân, nàng đương nhiên giơ tay xung phong làm người đầu tiên! Nhưng mà, cha và tỷ tỷ cũng không chừa cho nàng chút mặt mũi! Dám cố ý xem nhẹ sự tồn tại của nàng, còn tăng thêm ngữ khí nói —— “Ta là muốn đi báo ân, không phải đi báo thù!”… Ô ô ô…
Nàng mặc kệ! Dù sao các tỷ tỷ đều không muốn đến đó, nàng đành phải chịu thiệt thòi một chút. Đầu tiên dùng sắc đẹp mê hoặc hắn, lại dùng tình yêu đi cảm hóa hắn, khiến cho hắn có lòng tin sẽ lại thấy ánh mặt trời.
Hắc hắc! Nói thật ra, nàng thấy phu quân của mình rất dũng, rất mãnh, rất lợi hại! Vào đêm động phòng hoa chúc, nàng chẳng qua là đem hắn trở thành cái gối ôm ôm một chút! Hắn liền không ngừng, tiếp tục, càng không ngừng đem nàng ăn một lần lại một lần, còn ăn thành nghiện! Hắn không biết nàng được xưng là “nữ ác ma” ở phương Bắc, quỷ thấy cũng phải sợ sao? Nói lầm bầm! Nàng lập tức quyết định cho hắn nhìn thấy bộ mặt thật của nàng, cho hắn biết sự lợi hại của nàng…
Ngôn Tình
Giản Huân
Editor: gaumisa_0303
Beta: Quyên J
Mọi người gọi cô là Thẩm Tiểu Ương.
Nhưng kỳ thật Ương Nại mới là tên của cô!
Cô từ nhỏ đã sống ở phố Mỹ Lệ.
Có Âm Âm, Thư Trí, Mao Mao cùng cô lớn lên,
Oa ! Quên giới thiệu, còn có người chị song sinh Ương Tê
Cũng là bạn tuổi thơ của cô.
Nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, năm mười hai tuổi,
Gặp anh Hi Hành ── là hoàng tử nhỏ trong sinh mệnh của cô,
Nhưng mà người anh thích hình như là chị cô, điều này cũng đúng rồi,
Ngay cả kỳ vọng của cha đối với cô cũng chỉ trở nên xấu mà thôi,
Cho nên, so với người chị ưu tú, anh tự nhiên sẽ không lựa chọn cô.
Được rồi, tình nhân phải không, vậy coi như ngôi sao may mắn đi !
Anh nói muốn đi tản bộ? Một câu nói, cô cùng anh đi;
Anh nói muốn ăn món ăn nóng hổi? Không thành vấn đề, cô đi học làm bếp.
Chỉ kỳ quái, anh vẫn muốn cô nhớ lời anh,
Trời! Anh nói cái gì ? Cô vĩnh viễn phải thương anh. . . . . .
Ngôn Tình
Vân Nghê
Giang Nhan cũng không biết rằng, nếu như anh chịu ít yêu cô đi một chút, không cần phải cẩn thận che giấu bản thân, anh sẽ phát hiện ra rằng cô càng ở gần anh hơn.
Để cho cuộc sống của cô càng thêm hạnh phúc và viên mãn, anh có thể để cho thời gian quay ngược trở lại, mặc dù anh chẳng phải thần thánh, chỉ là một người đàn ông đời đời kiếp kiếp yêu cô.
Gửi một phần tâm tình cho tuổi xuân đã lâu không gặp lại
Nhớ nhung một người dám yêu dám hận
Tin tưởng cảm giác thủy chung sẽ vui vẻ hơn một chút
Thà rằng bị tổn thương còn hơn là nói dối.
Ngôn Tình, Cổ Đại
Lâm Dịch Nhi
Editor: Tuyết Mạc
Củ ấu trong truyện này từ chưa có củ ấu đến khi có củ ấu, ầy, suy nghĩ trong lòng cũng đã khác, ít nhất cô cũng không có đau buồn như vậy. Vẫn là HE tốt đẹp, khiến cho người khác hạnh phúc, dường như rất viên mãn!
Ngôn Tình, Cổ Đại
Tuyền Trúc Trà
Thể loại: cổ đại, sạch, sủng, HE
Độ dài: 49 chương + ngoại truyện
Edit: Ma Hề
Lần đầu tiên nàng nhìn thấy hắn, liền nhận định: Ân, không sai, rất có tố chất làm đồng dưỡng phu!
Nàng cầm một chén cơm thừa canh cặn tản bộ trên đường, quần áo chắp vá, nước bẩn bôi đen mặt, chỉ có một đôi mắt to linh động, giống như vô tình kì thực lại cẩn thận đoan trang nhìn mỗi một người qua đường.
Bỗng nhiên, nàng đứng trước mặt một tiểu nam hài quần áo còn thảm hại hơn, ngoắc ngoắc tay với hắn: “Này! Có muốn đi theo ta không?”
Tiểu nam hài nghi hoặc nhìn nàng: “Đi cùng với ngươi?”
Nàng ra sức gật đầu, lớn tiếng tuyên bố: “Không sai! Làm đồng dưỡng phu của ta!”
*Đồng dưỡng phu: phu quân nuôi từ bé.
Huyền Huyễn, Xuyên Không, Cổ Đại
XANCV
Cố Lạc Tịnh, thất vương gia, nhặt về một sủng vật , hảo hảo dưỡng thành vương phi.
... ......... Giới thiệu chỉ có bấy nhiêu, ai thích mời nhập hố ... .......
