Truyện đã hoàn thiện
Ngôn Tình, Dị Giới, Huyền Huyễn, Xuyên Không
Kẹo Bông Gòn
Thể loại: Đồng nhân, xuyên không.
Độ đài: 20 chương.
- Em từng nói với tôi: " anh không còn là Uchiha Itachi của Akatsuki nữa, người đó đã chết rồi". Đúng vậy, tôi đã chết một lần. Tôi không muốn mình chết đi lần nữa mà vẫn mang theo nhiều điều tiếc nuối.
- Anh tiếc chuyện gì?
- Tôi cần hỏi em một câu hỏi?
- Hỏi...hỏi..tôi..sao?
- Phải?
- Là gì...?
- Em sẽ ở lại chứ?
- Hả?
- Em sẽ ở lại đây chứ? Vì tôi?
- .....
- Dù cho có phải từ bỏ gia đình mình, em cũng sẽ ở lại đây chứ?
- ....
Ann lui một bước về phía sau. Biểu cảm trên gương mặt anh lúc này vô cùng nghiêm túc. Ann không biết trả lời anh thế nào, cô muốn trốn tránh, nhưng con đường trước mặt hình như không qua được.
- Dù cho tôi lạnh lùng với em, em cũng ở bên cạnh tôi chứ?
- ...
- Dù cho tôi chỉ là một tên lang bạt không có tương lai, em cũng ở bên cạnh của tôi chứ?
- ....
- Dù cho tôi chưa bao giờ làm em hạnh phúc cười vui, em cũng ở lại bên tôi chứ?
- ....
Ann lui một bước, anh lại tiến lên một bước. Cho đến khi cô đụng vào tường. Anh giơ tay giam cô trong không gian chật hẹp. Nhìn vào đôi mắt đen của cô, thâm tình hỏi.
- Em sẽ ở lại chứ?
- .....
- Tôi biết tôi rất ích kỷ khi hỏi em câu đó, nhưng em, có thể trả lời tôi không?
- ...
Ann nhìn Anh, đôi mắt anh phản phất sự buồn bả và thất vọng. Anh không tin cô có thể ở lại đây bên cạnh anh, anh không tin cô từ bỏ cuộc sống của mình để ở lại cái thế giới đang chiến tranh kịch liệt như thế này. Anh không tin cô thật sự yêu anh...
- Tại sao em không trả lời?
- ...
- Trả lời tôi.
- ...
Cô gái đó sẽ trả lời anh ấy ra sao? Bạn sẽ biết câu trả lời nếu bạn theo dõi " Tình yêu đến muộn"
Kiếm Hiệp, Ngôn Tình, Điền Văn, Cổ Đại
An Tư Nguyên
Số chương: 46 chương
Edit: Mia Leo
Giới thiệu 1:
Thế nào là "Cầu người được người?"
Chính là khi bên ngoài mưa rơi như trút nước, hắn nằm trong phòng đang nhớ nhung một người con gái nào đấy, thì vừa lúc đó nàng đến gõ cửa phòng hắn. Sau đó, không nói không rằng, nhào vào trong lòng hắn, cho hắn hưởng thụ hương thơm ngọt mịn.
Thế nào là "Sống không bằng chết?"
Chính là khi hắn chịu vứt bỏ những rào cản tư tưởng, thỏa hiệp với cảm xúc lòng mình, muốn cho nàng nếm thử cảm giác trái cấm....
Thì nàng lại nói: "Đại sư, tướng công của ta muốn bỏ vợ cưới vợ khác. Ta chuẩn bị đi tự sát, nên đến đây nói tạm biệt với người...."
---
Giới thiệu 2:
Tiểu nữ chăn dê không hiểu gì về đời sống giang hồ, không hề biết đến các võ công cái thế, chỉ giỏi trò trộm cắp lừa bịp.
Mới vừa thành thân liền bị tướng công ghét bỏ, cứ vài ngày nhận một phong hưu thư trở thành chuyện vô cùng bình thường với nàng. Vốn không thể nào thực hiện được lời hứa, về sau lại bất hạnh bị ruồng bỏ. Không sao, chỉ cần có “Đại sư” ở sau lưng chỉ điểm thì có thể cầu được lòng người.
Đại sư nói: “ Rồi sẽ có một ngày tướng công của cô sẽ thu hồi tất cả hưu thư, yêu cô đến chết đi sống lại.”
Đại sư còn nói :“Ta thích nhất nữ nhân có ánh mắt thật to, thoạt nhìn ngây ngốc, nói dối không chớp mắt, có thể cùng ta đi lừa gạt giang hồ, thích mặc áo bông… Cô cười cái gì ? Người mà ta nói cũng không phải là cô đâu!”
Cuối cùng, đại sư cũng chịu vứt hết tính cách cố tỏ vẻ lạnh lùng, thổ lộ tình cảm với nàng : “Cho dù trong sổ sinh tử ghi dương thọ của nàng chỉ còn một ngày, ta cũng nguyện cùng nàng lật đổ chốn giang hồ này.”
Giang hồ này đúng là bị lật đổ, ngay cả hòa thượng cũng động lòng phàm muốn ôm mỹ nhân về. Về phần mỹ nhân, tinh thần hoảng loạn, khó tránh khỏi bị sốc, căng thẳng hét to : “Đại sư như vậy là không được, mặc dù ta là hạ đường thê(1) nhưng đệ đệ của người là tướng công của ta, như vậy khác nào là loạn luân !”
Thế nên mới nói, giang hồ này rất ư là kỳ cục.
Còn đối với người trong giang hồ thì có lẽ đó chính là câu chuyện cười muôn thuở.
Nhân vật chính : Hình Hoan
Diễn viên phụ: Một dàn lộn xộn, lung tung
(1) hạ đường thê: người vợ bị ruồng bỏ
Kiếm Hiệp
Ngọa Long Sinh
Hận thiên, oán địa
Khốc tiếu, vô thường
Ẩn tiêu, lạc cầm
Lạc thiên, tri hoà
Bao gồm 9 người võ công siêu tuyệt, hành vi xuất quỷ nhập thần.
Thế nhưng hậu nhân của một trong chín người đấy lại phải sống cuộc sống khắc khổ cùng một ông già trong suốt 19 năm trời. Vậy nguyên nhân tại sao và chàng trai ấy là của hậu nhân của cao thủ nào. Các bạn hãy đón đọc cuồng hiệp tà kiếm - một tác phẩm của tác giả Ngoạ Long Sinh trứ danh.
Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Cổ Đại
Thư Lị
Editor: codaicodon
Trong thành Bộc Châu ai không biết Kiều phủ là nhà giàu nhất, ai chẳng biết đại công tử Kiều gia là người tốt, thích làm nhiều việc thiện, lại là đại phu có bàn tay vàng, quan trọng nhất là không cần tiền!
Chỉ là Kiều công tử hành tung bất định, cho nên Đan Hỉ rất gấp gáp, bởi vì phụ thân bệnh nặng, thiên hạ sợ rằng chỉ có hắn mới có thể cứu phụ thân.
Nhưng khi công tử tìm đến, cũng đã không kịp, song công tử lại có lòng tốt thu lưu nàng bơ vơ không nơi nương tựa, cho nàng vào phủ làm nha hoàn, nhưng mà nàng cảm thấy thực khó hiểu, bản thân mình là nha hoàn, lại giống như Kiều gia tiểu thư.
Lúc hắn ở nhà, nàng chỉ cần chuyên tâm hầu hạ một người là hắn, hắn không ở nhà thì, nàng liền chuyên tâm học phối hương, dùng hương hắn yêu thích làm túi thơm cho hắn đeo, để hắn mang theo bên người, phảng phất như nàng cũng theo hắn đi khắp thiên hạ.
Cuộc sống tốt đẹp như thế, duy nhất có điều khiến nàng buồn phiền chính là, công tử hình như, hình như không phải là người......
Ngôn Tình, Huyền Huyễn
Sa La Song Thụ
Phù sinh chính là đờingười, nhưng sách là câu chuyện đầy trí tưởng tượng về những yêu quái sống đan xen giữa nhân gian.
Sau nghìn năm lang thangkiếm tìm tung tích mối tình oan gia, nếm đủ vị đắng ngọt đời người, một cô gái dừng chân mở quán bánh ngọt tên gọi Không Dừng, pha một thứ trà tên gọi Phù Sinh, đắng vô cùng tận, nhưng sau vị đắng lại là vị ngọt sâu xa, hệt như chuyện đời bởi đời người vốn dĩ là một hành trình đắng ngọt sóng đôi.
Giữa ranh giới của thếgiới loài người và thế giới yêu linh, trong khói sương đậm liêu trai huyền thoại, là những câu chuyện đầy ý thơ, ngọt ngào và cũng đầy trăn trở về tình yêu, tình bạn, tình người.
Trong đó, yêu quái cólúc còn con người hơn cả con người, với tình yêu bất chấp tổn thương, hy sinh. Tác giả có lối viết thu hút, mang vẻ lãng mạn huyền hoặc rất riêng biệt.
****
Phù sinh, chính là đờingười, vô định, nổi trôi, đầy biến số...
Nhưng “Câu chuyện Phùsinh” và “Phù sinh ngoại truyện” không phải viết về con người, mà viết về những yêu quái sống đan xen giữa nhân gian.
Đó là những câu chuyệnđơn lẻ được xâu chuỗi với nhau trong hành trình của một cô yêu cây chủ quán. Sau cả nghìn năm lang thang mọi chốn kiếm tìm tung tích mối tình oan gia, nếm đủ vị đắng ngọt đời người, cô đã dừng chân mở một quán bánh ngọt tên gọi Không Dừng, pha một thứ trà tên gọi Phù Sinh, đắng vô cùng tận, nhưng sau vị đắng lại là một vị ngọt sâu xa, hệt như chuyện đời... vì như cô nói, đời người, vốn dĩ là một hành trình đắng ngọt sóng đôi.
Tách trà đó, gọi tớinhững câu chuyện, của những cây, những đá, những côn trùng, động vật, từng bước vào thế giới loài người với trái tim ngây thơ và nhiệt thành rất mực. Họ khoác trên mình hình dáng của con người, mang theo niềm khát khao được làm những việc chỉ thuộc về riêng con người. Họ cũng sống, cũng đi học, cũng mưu sinh, cũng yêu thương, giằng xé, như những con người thực thụ. Trường sinh bất tử, cứ ngỡ họ chẳng liên quan gì đến cuộc phù sinh.
Thế nhưng, họ chỉ bắtchước được vẻ bề ngoài của loài người, chứ không thể học nổi những khuất khúc trong nhân tính. Bởi vậy, dù sống cả ngàn năm, họ vẫn ngây thơ như thuở mới ra đời.
Giữa ranh giới mơ hồgiữa thế giới loài người và thế giới yêu linh, trong lãng đãng khói sương đậm sắc liêu trai huyền thoại, là những câu chuyện đầy ý thơ, ngọt ngào và cũng đầy trăn trở về tình yêu, tình bạn, tình người. Mà trong đó, những yêu quái còn con người hơn cả con người, với những tình yêu bất chấp tổn thương, những hy sinh không cần ai biết đến, thậm chí dám đánh đổi cả sự trường sinh, bởi vì họ biết, đôi khi, khoảnh khắc cũng là trường sinh.
Khép lại mỗi một câuchuyện, chúng ta lại như choàng tỉnh một lần.
Tôi tin rằng, những câuchuyện như hoang đường, như mộng mị, đầy sắc màu duy mỹ kia, lại sẽ khiến chúng ta phản tỉnh một cách thiết thực.
Để rũ bỏ lớp bụi dày đãche kín trái tim ta bấy lâu nay, để thay đổi cách nhìn đầy thiên kiến và hằn học với những sinh linh nhỏ nhoi mà chúng ta đã từng dùng danh nghĩa loài người mà khinh miệt, mà thẳng tay tàn hại, để xoá tan những bất mãn với cuộc đời.
Những câu chuyện tuy cóđớn đau, có nuối tiếc, có đắng lòng, nó lấy đi của người đọc những giọt nước mắt, nhưng lại rửa trôi đi những bụi bặm trong cách nhìn đời. Vị đắng đó, vị ngọt đó, khác nào vừa được uống một tách trà tên gọi Phù Sinh, khép lại trang sách mà dư vị vô cùng...
****
Nghìn năm trước, cô từnglà một yêu cây bé nhỏ mới thành hình trên cõi đời, thầm yêu thuỷ thần Tử Miễu. Sau khi mối tình ngây thơ vỡ tan như bi kịch, cô yêu cây đơn độc sống đến tận bây giờ, mở một tiệm bánh ngọt, tên gọi “Không Dừng”.
Cô biết pha một thứ trà tên gọi “Phù Sinh”, đắng vô cùng tận, nhưng sau vị đắng lại là một vị ngọt sâu xa, hệt như chuyện đời…
Cô yêu cây suốt đời gắnliền với những câu chuyện. Khách hàng của cô là những yêu quái, câu chuyện của họ bước vào câu chuyện của chính cô, dệt thành một thế giới lãng mạn, đắng ngọt triền miên, như mơ trong cõi thực.
Chuyện của yêu quái, nhưmột tấm gương đa chiều phản chiếu thế giới của con người, tuy mông lung hư ảo, nhưng lại soi rõ từng góc khuất tinh vi nhất. Khiến chúng ta đọc rồi, không khỏi bâng khuâng, không khỏi như mộng chợt tỉnh…
***
Tôi đã theo dõi “Câu chuyệnphù sinh” trên trang mạng “Tiểu thuyết hội” suốt một năm. Đây là một câu chuyện viết về yêu quái. Có tình yêu, mộng tưởng, chở che, lựa chọn… Những tình cảm phức tạp, và một đám yêu quái cố chấp. Cũng giống như tách trà Phù Sinh trong câu chuyện, uống vào đắng vô cùng tận, nhưng dư vị rất đỗi ngọt ngào. Giang Nam --- Nhà văn Trung Quốc---
Đây là một tác phẩm khágiống với “Hoa Kính”. Một quán nhỏ thần bí bên đường, một cô chủ tiên nữ, một tách trà tên gọi Phù Sinh, cùng những câu chuyện về tình yêu và sự kiếm tìm, đọc lên, giống như thưởng trà, dư vị triền miên. Luân Nguyệt --- Nhà văn Trung Quốc---
Tác giả: Sa La Song Thụ
Nữ, chòm sao Xạ Thủ, nhàvăn tự do, yêu thích thời trang và nghệ thuật ẩm thực, có sở trường thu nhập các tình tiết đáng nhớ từ những chuyến đi và trong tưởng tượng. Tiểu thuyết của cô vừa mang nét cổ điển tinh tế lãng mạn, lại mang vẻ đẹp hiện đại theo phong cách visual, văn chương tuyệt đẹp, phóng khoáng bay bổng, đậm màu sắc manga.
Chỉ một cuốn “Cậu chuyện phù sinh” đã đưa Sa LaSong Thụ vào danh sách 30 nhà văn triệu phú Trung Quốc năm 2013, cùng với những tên tuổi quen thuộc như Mạc Ngôn, Giang Nam, Hàn Xuyên Tử…
Ngôn Tình, Cổ Đại
Minh Nguyệt Thính Phong
Số chương: 81 chương + 1 Kết thúc
Chuyện xưa yêu đương của một nữ nhân mất trí nhớ cùng vị tướng công phong lưu của nàng.
Lại tổng kết chính là:
Nữ nhân vật chính mất trí nhớ sau lưng giấu giếm huyền cơ, thẳng thắn nỗ lực làm cho nước mạnh, tướng công phong lưu phóng khoáng ôn nhu phe phẩy cái đuôi dụ thê rơi bẫy…
( không ngược không NP không bi kịch! Có cảm tình có kích tình có kịch tình! )
ta cũng chưa đọc hết nên chưa biết, chỉ mới đoạn mở đầu mà đã thấy rõ nàng nữ chính nỳ mắc cười + tham ăn, truyện nhàn nhàn,đọc cũng được. Trích một đoạn ta thấy vui thui nha, vì truyện nỳ hem cóa văn án đâu.
” Tần công tử đã cưới vợ chưa ?”
” Đã có thê thất.” Vấn đề này àm cho Tần khải hắn thực hứng thú, hắn nói một cách mờ ám, bộ dáng lỗ mãng, chờ Phượng Trữ tiếp tục.
Phượng Trữ còn thật sự nói: ” Vậy Tần công tử không cần phải vất vả ở trên đường kiếm sát thủ như vậy, trọng trách này giao cho quý phu nhân, khẳng định so với sát thủ chúng ta làm còn tốt hơn.”
Tấn Khải nhìn thoáng qua long tam, thấy hắn đối với chính mình cùng Phượng Trữ trêu đùa cũng không hờn giận, nghĩ rằng cô nương này cùng hắn không thân cận, vì thế yên tâm tiếp tục nói, ” Phu nhân ta yếu đuối, không thể sánh bằng tư thế oai hùng hiên ngang của phượng Trữ cô nương, sợ là không đối phó với nhiều người như vậy.”
Phượng Trữ hơi nhíu mày, chống cằm làm ra vẻ suy nghĩ sâu xa, ” Ai, ta vốn không muốn dạy ngươi tuyệt chiêu này, bất quá thấy ngươi khó xử như vậy, ta sẽ nói cho ngươi.” Nàng thò người qua, làm ra vẻ thần bí nói, ” Ngươi chỉ cần đưa cho phu nhân ngươi một cây kéo lớn, vận dụng thích đáng, chỉ một chiêu là đủ.”
Có ai chưa hiểu, hoặc tò mò muốn biết, xin hãy tiếp tục theo dõi truyện này ở nhà ta. Thanks !
ps: đừng nhầm lẫn nó có quan hệ gì với pbrm: long vương ngươi thật xấu xa nha, hai truyện này chẳng có gì liên quan đến nhau đâu.
Kiếm Hiệp
Giả Cổ Long
Ba năm sau, Gia Cát Ngọc xuất hiện trên giang hồ với Kim Cô Lâu lệnh bài truy sát kẻ thù đã vây đánh sư phụ chàng và lật lại vụ án Tiềm Long Bảo. Dưới Truy hồn đoạt mệnh Kim Cô Lâu chưa ai có thể thoát chết bao giờ....
Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Hài Hước
Tử Diên Vĩ
Edit: Rubyluu
Tác phẩm có phong cách: nhẹ nhàng, hài, dễ thương
Nội dung: Thần tiên, ma quái tu chân
Nhân vật chính: Thái Thường, Hào Hành vai phụ: Ti Cầm, Mịch Trăn, Tử Loan
Nguyên thần của Hào Hành là củ sen nên mới có tên là Ngẫu thần
– Tám trăm năm trước Ngẫu thần Hào Hành thầm yêu Mịch Trăn tiên tử là tiên tử Tiên mẫu thương yêu nhất. Nàng dung mạo xinh đẹp, tiên thuật siêu quần, tính tình hòa nhã, tương trợ người dân vượt qua lũ lụt, được người phàm kính yêu.
– Nhưng từ nhỏ Mịch Trăn đã đi theo Ti Cầm tu tiên, dần dà yêu Ti Cầm. Yêu mấy ngàn năm, si tình không thay đổi. Khi đó Ti Cầm cuồng vọng khó thuần phục, đối với chuyện hôn phối xưa nay phản cảm, thậm chí mấy lần muốn đem nàng trục xuất sư môn.
– Đông Sơn lâm nạn, Thiên đế sai phái chư tiên đến tương trợ Đông Sơn Vương, trong đó có Mịch Trăn. Mịch Trăn cùng Ti Cầm ước hẹn, nếu nàng có thể khải hoàn, thăng cấp thượng thần, Ti Cầm đồng ý cưới nàng làm vợ. Đáng tiếc nàng bị rơi xuống và bị thiêu cháy, tiên hồn cũng không còn. Ti Cầm ở Đông Sơn tìm ba trăm năm, vẫn không tìm thấy một tia hi vọng.
– Thật ra nguyên thần của Mịch Trăn tụ vào một sợi bấc đèn rồi hình thành Tiên thai là Thái Thường.
– Hào Hành ở miếu Nguyệt lão thấy tên Thái Thường là tiên thê của mình. Thế là mừng rỡ như điên bắt Thái Thường về dạy dỗ.
– Sau này Hào Hành phải đấu tranh tâm lý mới chịu để nguyên thần Mịch Trăn nhập vào Thái Thường nếu không Thái Thường sẽ chết.
– Mịch Trăn-Thái Thường sẽ lựa chọn mối tình ngàn năm với sư phụ Ti Cầm hay tình cảm ba trăm năm với Hào Hành???
Giới thiệu một đoạn nhỏ:
Thái Thường: Thượng thần, đêm mai ta không thể giúp ngài đốt đèn
Ngẫu thần (lật xem thiên thư ): Vì sao?
Thái Thường: Bà trẻ vì ta mà tìm ra được cách tăng cường tiên thuật, ta muốn đi tu hành
Ngẫu thần: Hả? Biện pháp gì?
Thái Thường: Để Ti Cầm Đế Quân song tu cùng ta
Ngẫu thần ( tức giận không nói ): …
Thái Thường (vò đầu): Ngài không nói là đồng ý rồi? Vậy đêm mai ta được đi?
Ngẫu thần (chợt nhớ tới điều gì đó): … Chờ chút, ngươi có biết song tu là ý gì không?
Thái Thường: Không biết
Ngẫu thần (đổi giận thành vui ): Ừ, vậy không bằng bản điện tới trước dạy ngươi.
… OOXX song tu XXOO…
Thái Thường (mắt hồng hồng ): Thượng thần… Ngài hạ lưu!
Ngôn Tình, Điền Văn, Cổ Đại
Phúc Bảo
Thể loại: Điền văn, Cổ đại
Edit: MDH và đồng bọn (Vô Phương, Ong MD, Như Bình, Kim NC, Rabbitlyn, Phong Lin, LibraIme)
Đây là câu chuyện xảy ra ở một thôn làng nhỏ, nhà họ Lý ở phía tây có cô con gái lớn tên Hà Hoa gả cho chàng ngốc Trường Sinh ở phía đông….
Ngôn Tình
Tự Thị Cố Nhân Lai
Chuyển ngữ: Fluer, Lăng Tử Nhi và Mạc Vô Tuyết
Biên tập: Fluer
Nghe nói,
Trình tự yêu bình thường sẽ là: Nắm tay – Hôn – Ởchung với nhau, cứ lần lượt như thế.
Nhưng, nếu không phải tình yêu bình thường thì trình tự ấy sẽ bị đảo lộn.
- Cuộc gặp gỡ như là tình cờ.
Hóa ra, trùng phùng đều do anh tỉ mỉ sắp xếp.
Ở chung không phải là bắt đầu, lại càng không phải là kết thúc.
