Truyện đã hoàn thiện
Ngôn Tình, Xuyên Không, Cung Đấu, Cổ Đại
Lãnh Băng Hinh
Số chương: Chưa xác định , có lẽ < 55
Nàng ,Vũ Y Viện, dáng người đầy đủ, xinh đẹp như hoa, bị té lầu mà xuyên không về thời đại không có trong lịch sử!!! Xuyên qua cũng chính là thân thể của nàng nhưng chỉ là lúc đó vừa tỉnh lại sau đêm thị tẩm!!! Trong cung nàng chỉ là một bông hoa xinh đẹp mà đơn độc nhưng điều để nàng độc sủng lục cung đó là : Nàng '' được '' có hài tử!
Hắn, Đình Hàn Phong, đường đường là một vị hoàng đế oai phong hùng vĩ của Vô Hoàn quốc, công tư phân minh, luôn luôn chăm lo cho dân chúng ấm no, nên được mọi người ủng hộ. Còn trong hậu cung hắn là đại phu quân hoàn mỹ, tuyệt hảo của các mỹ nhân khắp thiên hạ, nhưng tới giờ chưa có con trai nối dỗi tông đường vì lý do đơn giản là : Hắn không thích!
Ngôn Tình, Hài Hước, Cổ Đại
Cầu Mộng
Edit: Thính Vũ Lâu
Thân là nữ đệ tử duy nhất của Thiếu Lâm, không nghĩ tới vì nàng mà làm hổ thẹn danh dự sư môn.
Ngô Nại đã sớm quyết định làm nam nhi cả đời, nhưng trong lòng vẫn còn phân vân a.
Chưởng môn sư huynh sợ nàng tiếp tục gây tai họa cho Thiếu Lâm không cho nàng quy y xuất gia.
Nàng là ngụy hán tử lại không thể cưới vợ, càng không thể lập gia đình, nàng phải đi đến đâu đây?
Được rồi được rồi, liền quyết định ở dưới chân núi Thiếu Lâm mở hắc điếm.
Hậu phương vững chắc như vậy, xem có kẻ nào dám coi thường Ngô đại trưởng quỹ.
Thuận tiện……hô hô, đùa giỡn những hiệp khách tuấn tú đi ngang qua, thực là đã nghiền nha.
Nhưng từ sau khi nàng cứu được võ lâm đệ nhất mỹ nam từ trong tay giang hồ đại dâm ma.
Vì sao kẻ bị người đùa giỡn lại biến thành nàng? Cái tên kia chẳng những thường câu dẫn nàng.
Còn cười nàng là chỉ có vẻ bề ngoài, dám nói mà không dám làm, phí lời! Đương nhiên không thể làm!
Nếu không nàng không phải sẽ chết mệt sao, bởi vì có người rõ ràng hạ quyết tâm muốn dùng thân báo đáp.
Nàng muốn xông pha giang hồ, hắn muốn cùng đi, cố ý tung tin mình bị trúng độc.
Làm cho những kẻ mơ ước sắc đẹp của hắn, hoặc kẻ có thù với hắn cứ như chó đàn mà đuổi theo bọn họ.
Sau đó nghe nhầm đồn bậy, tin đồn nhảm giữa nàng và hắn truyền khắp giang hồ….
Văn Án
Thiếu Lâm tự từ xưa vốn được coi là thái sơn bắc đẩu của võ lâm, sau này được người ta tôn xưng là thiên hạ đệ nhất phái.
Mỗi một vị cao tăng của Thiếu Lâm đều luôn nói đi nói lại rằng: “Người xuất gia luyện võ là vì cường thân kiện thể, không phải là dùng để chém chém giết giết, cho nên thỉnh cầu của thí chú thứ cho lão nạp không thể đáp ứng.”
Nhưng không sao cho đến một thời kỳ, Nhóm cao tăng ở Thiếu Lâm Tự rốt cục đã thay đổi một câu khác, đó là: Xuống núi cẩn thận giang hồ hiểm ác.
Cơ hồ mỗi đệ tử Thiếu Lâm tự muốn xuống núi thực sự là gian khổ vô cùng, bởi vì Thiếu Lâm đối với đệ tử yêu cầu vô cùng khắc nghiệt, các vị trưởng lão nói, đó bởi vì nếu học nghệ chưa thành để cho bọn chúng xuống núi thực là không thể tự bảo vệ sinh mệnh của mình.
Hơn nữa gần hai năm trở lại đây đệ tử Thiếu Lâm có thể thành tài xuống núi càng ít, chuẩn xác mà nói, là không có vượt qua hai đầu ngón tay, mà người duy nhất kia ở dưới chân núi Tung Sơn mở một khách điếm tên là “Giang hồ”, lão bản tên gọi Ngô Nại.
Người trong giang hồ đều gọi khách điếm này là giang hồ hiểm ác.
Giang hồ chưa bao giờ bình yên, mà Giang Hồ khách điếm lại càng chưa bao giờ chịu bình yên.
“Rầm” Một tiếng, cái bàn bị chém thành một đống củi vụn, vết cắt gọn gàng, có thể coi là dân chuyên nghiệp.
Đứng ở quầy sau lão bản áo xám thần sắc như thường nhìn cảnh đánh nhau tàn bạo trước mắt, mặt không chút thay đổi lấy bút viết lên trên sổ: Hư hao cái bàn trà, bốn cái ghế dựa, tổng cộng bốn mươi hai lượng
Bốn mươi hai! Hắc điếm a!
Giang Hồ khách điếm, nổi tiếng là giang hồ đại hắc điếm, người trong giang hồ bị “mần thịt” nhiều như cá diếc qua sông, trong đó số người phái Thiếu Lâm nhiều nhất, cái này gọi là : “Dê béo không lọt tay người ngoài”.
Ngô Nại cũng không bởi vì đối phương là Thiếu Lâm đệ tử mà thủ hạ lưu tình, ngược lại, có khi hắn sẵn sàng “một con dê béo lột hai tầng da” — cho dù ngươi căn bản chưa từng ở khách điếm động thủ, thậm chí ngay cả cửa khách điếm cũng chưa bước tới, nhưng bởi vì là đệ tử Thiếu Lâm, Ngô Nại sẽ chủ động tiếp đón, nhiệt tình tiễn ngươi về tận Thiếu Lâm Tự.
Ở Giang Hồ khách điếm khi có người gây sự, mỗi khi hai bên đánh tới lưỡng bại câu thương, Ngô Nại liền ra tay làm cho song phương đồng ý ký tên, rồi qua Cái Bang rải tin tức, con nhà ai nhà nấy đón, đương nhiên số bạc trên sổ sách phải thanh toán.
Gặp trận nào đình chiến, chốt sổ lại, Ngô Nại hít một hơi mà thở dài, dùng thứ âm thanh vô cùng ủy khuất mà nói: “Kỳ thật ta một chút cũng không xấu, lòng tham của ta cũng rất thiện lương, bây giờ ta chỉ cần gấp đôi bạc mà thôi….”
Lại nói, Ngô Nại đối với đệ tử Thiếu Lâm “nhiệt tình” như vậy cũng không phải không có nguyên nhân, bởi vì hắn mười bốn tuổi đã đủ tư cách xuống núi, nhưng ngay trước đêm hắn chuẩn bị xuống núi, ba mươi sáu thủ tọa Thiếu Lâm viện đột nhiên đồng lòng cả đám xông vào phòng hắn, lấy nhiều chèn ít, đem hắn trói chặt khiêng đến phía sau núi, ném đến trước một đám hóa thượng râu bạc phất phơ, sau đó không rũ bỏ trách nhiệm vỗ mông rời đi.
Từ đó, Ngô Nại bắt đầu vượt qua một kiếp sống trốn chạy gian khổ khó khăn trong ba năm trường.
Nhìn khách điếm bên ngoài có đệ tử Thiếu Lâm đi qua, trong mắt hắn sáng ngời lên chút thương cảm sâu sắc, Ngô Nại mặt ảm đạm cúi xuống, bởi vì hắn mãi cho đến khi xuống núi cũng không thể có được “Trái Thanh Long, phải Bạch Hổ”*, mỗi một đệ tử Thiếu Lâm thành tài xuống núi hai bên cánh tay đều có dấu hiệu độc nhất vô nhị, nhưng mà hắn không có.
Hắn rốt cuộc có được coi là đệ tử Thiếu Lâm không?
Vấn đề này hắn đã tự hỏi hai năm nay, mà Giang Hồ khách điếm cũng đã ở dưới chân núi Tung Sơn kinh doanh được hai năm, không ít đệ tử Thiếu Lâm học thành xuống núi đã quay về.
Ngay cả người không được Thiếu Lâm thừa nhận cũng đánh không lại, dựa vào cái gì mà đòi xuống núi? Dựa vào cái gì giương “biển hiệu” Thiếu Lâm xông pha giang hồ, thật mất mặt, thật xấu hổ.
Ngô Nại tuyệt không thừa nhận chính mình là đang ghen tị, nhất định không!
————————
* Đệ tử thiếu lâm khi học thành tài sẽ phải vượt qua “Thập Bát Đồng Nhân” nếu qua được sẽ được tư cách nâng cự đỉnh mình không nhớ tên đỉnh, chỉ nhớ thân đỉnh trái có khắc Thanh Long, phải có Bạch Hổ, muốn nâng đỉnh này người ta phải ôm đỉnh, sẽ nung hai hình Thanh Long Bạch Hổ lên hai cánh tay. Dù không nâng đỉnh cũng có thể xuống núi nhưng như vậy không được coi là đệ tử chính thức của Thiếu Lâm. Mà cũng là sự không cam lòng trong lòng mỗi đệ tử. Nhớ vậy thôi….
Huyền Huyễn, Linh Dị, Trinh Thám, Hài Hước
Hồng Nương Tử
Quả cam luân hồi là tiểu thuyết kinh dị nhưng vô cùng hài hước và hấp dẫn, bởi đọc xong nó bạn sẽ sởn tóc gáy và cười đau bụng!
Nếu bạn muốn tìm đọc một cuốn tiểu thuyết kinh dị nhưng vẫn khôngthiếu những tình huống hài hước khiến bạn cười lăn lộn thì Quả cam luân hồi chính là lựa chọn dành cho bạn
Hạ Thi Đình là một cô nhân viên bình thường, có phần ngô nghê, ngốc nghếch. Bình thường là thế nhưng cô lại có một số phận không bình thường chút nào bởi bát tự (ngày giờ sinh) đặc biệt của mình. Cô làm bạn với ma rồi bị ép học đạo, trở thành đạo cô của giáo phái Đường môn, một giáo phái đã bị tuyệt diệt từ lâu.
Sứ mệnh của cô là chống lại tên ác ma Vương Bác Du, ngăn cản hắn tìm được quả cam luân hồi, vật dẫn để hồi sinh người chết. Chặng đường đó ngập tràn gian nan nguy hiểm nhưng cũng không thiếu những pha hài hước dở khóc dở cười bởi sự vụng về và ngây thơ của chính cô.
Linh Dị
Tchya
"Cuộc sống ồn ào đã đánh tan âm khí, ma thiêng phải bạt đi xa. Những linh hồn, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng khó có lòng hiện lên được, vì khí dương mạnh quá. Có lẽ các ma thiêng đều chạy cả về những chốn đồng rừng xa vắng, ở lẫn lút trên đồi, trên ải, không còn hy vọng gì phảng phất ở những đô thành.
Chả bù với thời thái bình êm ái thuở xưa: đâu đâu âm khí cũng đều vượng cả, muốn rong chơi chỗ nào cũng được, không bị một mãnh lực gì ngăn cản, đánh tan đi. Thuở đó, người âm phủ với người dương gian nào có xa nhau mấy: ông Bồ đã vì sự người với ma hay chung chạ mà viết nên pho truyện Liêu Trai. Ðến thời nay, Liêu Trai đã hóa ra một cuốn truyện hoang đường vô lý! Cho hay ma cũng có thời.
Tôi có lẽ còn được nhiều hạnh phúc hơn Bồ tiên sinh là tôi đã được thấy tận mắt ma hiện hình giữa ban ngày, trong thời đại bây giờ, lại ở một nơi không cách xa đô thành phồn nhiệt mấy. Ðó thực là một sự lạ; và, cũng vì sự lạ đó, tôi mới chép nên câu chuyện này..."
(Tchya - Đái Đức Tuấn)
"Em nó còn nhỏ dại, ông tha cho nó! Vả nó xấu xí, hát còn kém cỏi lắm, dở hơn tôi nhiều, ông bắt nó làm gì. Nó còn thơ, da thịt hôi tanh, lại là đàn bà, bẩn thỉu, ông xơi mà làm chi? Ông tha cho nó."
Linh Dị
Sái Tuấn
Nữ sinh viên năm thứ tư là Xuân Vũ thoát chết từ chốn thôn dã hoang vu, sau cơn khiếp hãi kinh hoàng, cô bỗng bình phục một cách kỳ lạ. Kể từ sau khi nhận được tin nhắn trên điện thoại di động “Bạn có biết tầng 19 địa ngục là gì không?”, Xuân Vũ đã rơi vào một trò chơi địa ngục khiến cô sợ hãi cực độ không thể thoát ra được. Các bạn thân, bạn học của Xuân Vũ cũng nhận được mẩu tin nhắn bí hiểm đó và đều liên tiếp gặp bất hạnh, họ lần lượt và đều liên tiếp gặp bấ thạnh, họ lần lượt Game Over ở các giai đoạn khác nhau của trò chơi.
Bởi thế, Xuân Vũ quyết định phải khám phá cái bí mật đến từ địa ngục ấy. Anh giảng viên Mỹ thuật trẻ tuổi tuấn tú Cao Huyền đã bước vào cuộc sống của cô Thiên Niên tìm hiểu các bức bích họa, mong tìm ra lời giải ẩn chứa trong đó. Cô căm thù người bố dượng, khi nổi oán hận này sắp khiến cô phải từ giã cõi đời, thì cao Huyền - dựa vào tình yêu sâu sắc, cháy bỏng của mình – đã thức tỉnh cơn mê của Xuân Vũ.
Nhưng kẻ giấu mặt điều hành trò chơi địa ngục tuyệt đối không hề đơn giản.
Từ tận đáy lòng mỗi con người đều có mầm móng của sự tham lam, ghen ghét, ích kỷ hoặc giận dữ; một khi chúng bị khêu gợi, phơi bày ra trước đời thường, thì họ thường có những hành vi kỳ quặc dị thường không sao kiểm soát nổi. Rơi xuống những tầng địa ngục – đó là sự trừng phạt tàn khốc dành cho những con tim độc ác.
Tầng 19 địa ngục có những gì đang chờ bạn?
“… Anh nuốt nước bọt, hồi hộp bước về phía trước. Một giọng nói khàn khàn vọng ra từ trong bóng tối: “Vậy là ngươi đã đến!”
“Vâng. Đêm nay tôi sẽ được biết điều bí mật chứ?”
Câu hỏi không mấy trơn tru, câu trả lời vọng ra từ trong hang sâu, giọng run run, cực kỳ đáng sợ.
“Phải! Đêm nay đúng là rất đặc biệt.”
“Tôi đã chờ đợi đúng một năm rồi!” Anh đầy lo lắng cầm cây đèn trong tay, ánh sáng nhờ nhờ rung rinh không ngớt, lờ mờ nhìn thấy một bóng đen cao lớn trên vách hang.
Nhưng anh vẫn không thể nhìn thấy khuôn mặt của đối phương. Hình như đó chỉ là một u linh trong bóng tối.
“Được. Số phận đã sắp đặt là đêm nay, vậy thì cứ hỏi đi?”
Miệng chàng trai hiện lên một nét cười kỳ dị, đôi mắt màu tro hơi lấp lánh dưới ánh đèn, trông tựa như một con dơi đã trở về hang động. Anh gắng thở hít cho đều, bằng một giọng nhẹ nhàng, hỏi linh hồn trong bóng tối kia một câu hỏi xưa cũ:
“Ngươi có biết tầng 19 địa ngục là gì không?”…
Linh Dị
Thạch Bất Hoại
Chuyện kể rằng 1 người họa sỹ ở Pakistan bị vợ phát hiện ngoại tình, bà ta quá buồn bã và tự tử. Sau khi vợ chết, ông ta vô cùng hối hận và ngày nào cũng ngồi vẽ hình bà ta trong phòng một mình. Sau hơn 1 tháng tự giam mình trong phòng, cuối cùng ông ta cũng đã hoàn thành xong bức tranh người vợ của mình, đồng thời lúc đó ông cũng ra đi mãi mãi vì kiệt sức...
Bức tranh người vợ của ông ta mang một vẻ đẹp huyền bí, huyền bí nhất chính là đôi mắt bà ta, nó như long long ánh lệ, thể hiện một nỗi buồn sầu thảm của cuộc tình đau khổ giữa 2 vợ chồng. Ánh mắt ấy chính là ánh mắt của vợ người họa sỹ khi bắt gặp chồng mình ngoại tình.
Chính sự kỳ bí đó, bức tranh đã được 1 người phụ nữ giàu có mua về. Bà ta rất thích bức tranh, luôn ngắm nhìn nó. Bỗng 1 ngày kia người ta thấy bà ta la hét kinh khủng, đập phá đồ đạc trong nhà và hét lên: "Bà ta đã về rồi, bà ta đã về rồi..."... Ngay sau đó, người ta đã đưa bà vào nhà thương điên. 1 ngày sau thì bà ta chết.
Và rồi bức tranh tiếp tục được lưu truyền qua nhiều người: 1 họa sỹ , 1 người thợ may, 1 tỷ phú, 1 nhân viên lập trình,... và tất cả họ đều có tình trạng chung như người đầu tiên, đó là đều phát cuồng sau khi xem tranh và chỉ sau đó vài ngày là chết.
Kể từ đó bức tranh đã được người ta vứt đi một nơi nào đó không biết đến. Cách đây 5 năm, khi xuất hiện trên mạng internet, bức tranh đã làm hơn 2.000 người chết mà trên desktop, trong tay có hình bức tranh này. Thế rồi, cơ quan bảo Nhưng thời gian gần đây, bức tranh ấy lại xuất hiện trên mạng và tình trạng trên lại diễn ra. Bức tranh này sau khi xuất hiện đã cướp đi mất hơn 999 bloggers chỉ sau 1 tháng...
Linh Dị, Trinh Thám
Huỳnh Dị
Truyện Vực Ngoại Thiên Ma là sư kết hợp giữa những tình tiết đan xen, lúc ẩn lúc hiện, tưởng như không liên quan nhưng lại là chìa khóa tìm ra câu trả lời. Đọc truyện bạn sẽ không khỏi ngỡ ngàng và có phần nghi hoặc trước không gian truyện được tạo ra.
Lăng Độ Vũ hành động anh hùng, thủy chung " chiến vô bất thắng, công vô bất khắc ", người thường không thể làm được. Thêm vào đó, mỗi tập đều xuất hiện một bông hoa dành cho họ Lăng, đó có thể là một nữ tử Tây phương mắt xanh tóc vàng, có thể là một nữ tử Nhật Bản đậm nét dịu dàng Á Đông, thậm chí còn có cả " thánh nữ ", có cả thứ kết hợp từ tinh thần kết hợp và hồ thủy. Tuy vậy, cũng có một điểm đặc biệt, đó là trong tâm Lăng Độ Vũ thủy chung chỉ có một người - Trác Sở Viên, chính là nữ tử mà hắn luyến ái đầu tiên, bọn họ phân phân hợp hợp, yêu yêu giận giận ...
Liệu câu truyện 007 này sẽ có cái kết như thế nào, cuối cùng ai sẽ còn lại sau tất cả, đón đọc truyện Vực Ngoại Thiên Ma để tìm ra câu trả lời.
Linh Dị, Trinh Thám
Khải Ly
Truyện xoay quanh những bí ẩn mà cô bé Vân đã phải trải qua, tưởng chừng như đó chỉ là sự tưởng tượng quá phong phú của cô nhưng mọi thứ dần được hé lộ.
Linh Dị
Hồng Nương Tử
Tấm vải đỏ là tiểu thuyết ma kinh dị của tác giả người Trung Quốc Hồng Nương Tử. Sự huyền bí biến ảo trong câu chữ, những tình tiết ly kỳ, sự tàn nhẫn của các nhân vật, tất cả những điều đó đều không thể đủ để diễn tả cảm giác của người đoc sau khi đọc tiểu thuyết của cô. Đọc văn của Hồng Nương Tử có cảm giác như đó là bức chân dung về một cô gái thần bí có gương mặt “biến hóa khôn lường”, tiếp xúc với mỗi người khác nhau, cô gái ấy lại có một thái độ riêng khác nhau.
Ngay từ đoạn mở đầu của câu chuyện, Tấm vải đỏ đã đánh thức nỗi sợ hãi xen lẫn sự hồi hộp và thích thú trong độc giả bằng một vụ giết người man rợ: Trong khu rừng hoang vắng, bà mẹ đã ra tay tàn ác với chính đứa con gái ruột của mình, sau đó lấy đi đôi mắt và bỏ lại đứa con gái bé bỏng đó thoi thóp trong rừng với đôi hốc mắt còn đang rỉ máu. Sau đó là một loạt những tình tiết kinh dị đến rợn người kéo người đọc vào một thế giới u ám chết chóc với hình tượng xuyên suốt là Tấm vải đỏ với sức hút ma mị chết người và lời nguyền Ca Băng tàn độc.
Sức hút của Tấm vải đỏ không chỉ nằm trong những chi tiết hư cấu về một thế giới ma quái rùng rợn mà nó còn nằm trong kết cấu đặc biệt mà Hồng Nương Tử dày công xây dựng. Toàn bộ câu chuyện như một căn nhà lớn mà trong đó mỗi căn phòng chính là một chương truyện, chúng logic với nhau về mặt nội dung nhưng cũng rất độc lập trong cách kể, trong mỗi tình huống, chính điều này cũng làm nên một sức hút đặc biệt cho Tấm vải đỏ.
Chỉ vì vô tình có được tấm vải trong tay mà cuộc sống của bốn cô gái trong chuyện bị đảo lộn. Các cô trở thành mục đích truy sát của lời nguyền Ca Băng độc ác, lời nguyền được kết lại bằng lòng thù hận và những mâu thuẫn không thể hóa giải giữa những con người đã từng có lúc yêu thương nhau thắm thiết. Công cụ giúp lời nguyền Ca Băng hành động chính là tấm vải đỏ mà các cô gái vô tình có trong tay.
Trong nỗi kinh hoàng tột độ và nỗi đau đớn vô bờ khi phải mất đi những người thân của mình, các nhân vật trong chuyện đã sát vai lại để cùng đấu tranh. Khi đó cuộc đấu tranh không còn đơn thuần là cuộc đấu tranh để tự vệ nữa mà nó đã biến thành một cuộc đấu tranh sinh tồn đầy cam go, khốc liệt chống lại một sức mạnh vô hình, ma mị và xét cho đến cùng thì đó cũng chính là cuộc đấu tranh giữa cái thiện và cái ác, một cuộc đấu tranh dù có nhiều mất mát nhưng cuối cùng thì chân lý ngàn đời vẫn được khẳng định: cái Thiện vẫn là điều mạnh nhất trong thế giới này.
Xuyên suốt câu chuyện, giữa nỗi đau, sự kinh hoàng và bóng tối của cái ác thì tình yêu của con người vẫn nảy nở và hồi sinh. Đó là tình yêu của Kha Lương và Tần Cẩm - tình yêu mà vì nó - Tần Cẩm đã dùng chính cuộc sống của mình để cứu Kha Lương, là tình yêu của Lục Tử Minh và Đường Thi Thi, là tình bạn của các cô gái…
Lời kết của câu chuyện như một nốt thăng nhẹ nhõm mà tác giả bỏ lửng: “Bạn có tin vào tình yêu không?”. Vậy nên, dù những tình tiết của câu chuyện có khiến bạn đọc có thể lạnh sống lưng ngay giữa ban ngày thì câu chuyện vẫn để lại những thanh âm ngọt ngào với thông điệp: Không có một thế lực đen tối nào có thể chiến thắng được tình yêu thương mà con người dành cho nhau và lòng thù hận có thể được gột rửa bằng chính tình yêu thương ấy.
Ngôn Tình, Võng Du
Mạc Thiểu Niên
Chuyển ngữ: Mẹ Cherry
Thể loại: Võng du, thanh mai trúc mã, hắc bang
Độ dài: 7x chương
Giả heo ăn thịt hổ? Thôi nào, đây là bản lĩnh đặc biệt của anh mà.
Chơi xỏ à? Thôi nào, đây cũng là bí kíp độc môn của anh.
Giả đáng yêu? Được rồi. Việc này à… không phải bây giờ đàn ông ngây thơ rất nổi tiếng sao ~ cũng đâu có vi phạm luật pháp, nếu không vô sỉ một chút thì làm sao bắt được trái tim của cô nhóc lạnh lùng này chứ?
Thật ra, không còn cách nào khác nên anh buộc phải thế thôi… Vì vậy… A di đà phật, thiện tai thiện tai. Cứ chờ xem một đại môn chủ như anh, làm thế nào để trói được cô nàng dược sư tuyệt thế vô song kia nhé!
Ngôn Tình, Cổ Đại
Thập Tứ Lang
Tên CV: Chạy đi giang hồ đánh tương du
Thể loại: cổ đại, HE
Số chương: 121 + 2pn
Convert: mhd (TTV)
Edit: ladybjrd
Giới thiệu của bạn Moonpdp bên TTV:
Ta thích truyện này lắm lắm á , diễn biến hợp lí, miêu tả nội tâm nhân vật tốt, nữ chính nam chính nam phụ đều duyệt, nam phụ may quá cuối cùng không chết, thật nên cám ơn bác Thập Tứ Lang nương tay.
Nữ chính Tiểu Man, con vợ cả, mẹ nàng bị cha nàng bỏ rơi, trở thành cái người điên, tuổi thơ của nàng đầy những tiếng nhiếc móc, chửi bới, đói khổ. Đến khi mẹ nàng chết đi, cha nàng dẫn theo nhị nương đang có bầu về, một nhà bốn người sống với nhau. Cái đặc biệt là Tiểu Man này không thù hận hằn học gì cả, nàng thậm chí còn ngọt ngào lễ phép, cả nhị nương cả đệ đệ hòa cha nàng, cả thôn cả xóm ai cũng yêu quí Tiểu Man bởi nàng nhu thuận dịu dàng, biết nghe lời.
Thực ra nhầm rồi, đấy là bề ngoài thôi, Tiểu Man xảo trá, thị tiền như mạng, lừa người thành tinh, ước mơ là làm cái tiểu phú bà, khai cái kĩ viện rồi mua một đống mĩ nam tử về dưỡng, ai cũng bị nàng vẻ bề ngòai cấp lừa gạt. Một lần cơ duyên xảo ngộ, nàng bị người ta đánh một chưởng vào ngực, lại nhặt đc một cái sừng rồng nhỏ, tính đem bán, ai ngờ chưa kịp bán đi thì bị một đám người cưỡi lạc đà đến dùng 3 nghìn lượng bạc mua đi, nói nàng là Thương Nhai thành Tiểu Chủ bị thất lạc, người ta đón nàng về để giúp đỡ nàng trả cái thù diệt thành. Tiểu Man vô duyên vô cớ thành cái người giả mạo, câu chuyện bắt đầu từ đây.
Nàng gặp đầu tiên là nam phụ Thiên Quyền, bạch y công tử, lạnh lùng trong trẻo, bất nhiệm hạt bụi, trên lưng khóac cây cung Thần Võ, cưỡi con lạc đà trắng, hắn là người của Bất Quy Sơn, chính là đám người cho nàng là Thương Nhai thành tiểu chủ, nàng đầu tiên là nịnh bợ hắn, nịnh bợ không xong đâm ra ghét cái ghét đắng cái mặt như tảng băng í, hắn là người đầu tiên không bị vẻ ngoài của nàng lừa đảo, thậm chí lúc nàng cậy mấy viên ngọc gắn trên tường của Bất Quy Sơn hắn còn bắt nàng đem trả lại, cay a cay, ghét lắm.
Về sau nàng trốn đi Bất Quy Sơn, vượt sa mạc, gặp được nam chính Trạch Tú , anh này chuyên gia đi bắt tội phạm tống quan phủ nhận tiền thưởng, thực ra sau lưng anh có một thế lực rất lớn) huyền bào phần phật, trên lưng đeo 3 thanh trường kiếm. Anh cứu nữ chính của chúng ta, tưởng nàng là Thương Nhai thành tiểu chủ, bắt về Bất Quy Sơn, Tiểu Man lại bắt đầu giở trò nịnh nọt , nhưng anh này là người thứ 2 không bị cái mặt đểu kia lừa, mắng luôn, đồ con khỉ đồ con heo này nọ , Tiểu Man bạo phát, chả giữ cái gì hình tượng nữa. Lần đầu gặp anh bảo chị đồ con khỉ đồ này đồ nọ, chị bảo anh đồ nam kĩ đồ trai bao đồ bất nam bất nữ (Thiên Quyền đẹp kiểu lạnh lùng trong trẻo, Trạch Tú đẹp kiểu tà mị ngả ngớn).
Đoạn đầu hài hước, đoạn sau sâu lắng cảm động, nữ chính thật ra sâu bên trong tâm hồn nàng cũng không phải thực xảo trá, nàng mê tiền, đó là vì từ nhỏ lớn lên, nàng chưa từng có cái gì thực là của nàng, có rồi lại mất, nàng rất sợ mất mát, nên chỉ có tiền, thực không bỏ nàng mà đi..nàng yêu Trạch Tú, lại sợ mất hắn, không dám tiến đến, cũng không thể lùi lại, sợ rằng hắn bảo hộ nàng chẳng qua chỉ vì nghĩ đến nàng là thương nhai thành tiểu chủ, nếu hắn biết nàng không phải, khẳng định hội bỏ nàng mà đi, giây phút kẻ thù đang kề đao vào cổ nàng, rồi lại nói cho Trạch Tú Tiểu man kì thực chẳng phải cái gì tiểu chủ, Trạch Tú quay mặt đi không nhìn nàng, một người tham sống sợ chết như Tiểu Man lại thầm nghĩ, thực ra, chết cũng không phải cái gì không tốt .
Trạch Tú, bề ngoài hắn thô lỗ lại ngả ngớn, tiêu sái trên giang hồ không vướng bận điều gì, kì thực hắn lúc nào cũng khuyết thiếu cảm giác an toàn, đọc phiên ngoại mới thấy tuổi thơ của hắn thực không tốt đẹp, trước khi yêu Tiểu Man, hắn một người hành tẩu giang hồ,3 thanh đao nhiễm không biết bao nhiêu máu,nữ nhân đến với hắn, hắn chưa bao giờ từ chối, chỉ là các nàng không bao giờ được chạm vào hình xăm kì lân hung dữ trên cơ thể hắn. Trước đây hắn luôn thích nữ nhân ôn nhu, từ khi yêu Tiểu Man, hắn ngược lại học thế nào là ôn nhu, khi ngủ lúc nào cũng phải nắm lấy bàn tay nàng, muốn ở bên nàng, nghe nàng vừa nấu cơm vừa khe khẽ hát những bản đồng dao, hay ngắm khuôn mặt nàng đang chăm chú thêu khăn được chiếu sáng bởi ánh nắng ấm áp …
Thiên Quyền, bề ngoài lạnh lùng, kì thực hắn đối Tiểu Man tốt lắm, chẳng qua tâm cơ, âm mưu quá lớn, hắn bị rất nhiều xiếng xích trói lại, không thể như nàng kia tiêu sái như gió, hắn khát khao được phá cái kén bao vây hắn, sống một cuộc sống tự do, đi yêu nàng.. Về Thiên Quyền có lẽ nhiều người sẽ nghĩ theo một cách riêng, nhân vật này khó dùng từ để tả lắm .. Tình cảm của Tiểu Man đối Thiên Quyền càng khó tả hơn, không phải yêu, cũng không phải đơn thuần là biết ơn , nói thế nào nhỉ, ta cảm thấy giống Bạch Thiển đối Mặc Uyên trong Tam sinh ấy, nếu như không có nam chính, nam phụ tiếp tục đối tốt, tiếp tục tiến tới thì chắc chắn sẽ được mĩ nhân . May mắn cuối cùng anh cũng buông tay được, phá kén mà bay, tự tìm một cuộc sống mới, thật hy vọng anh tìm được hạnh phúc của chính mìn.
Bài viết thì dài nhưng thực ra ta chỉ giới thiệu được có một tí tí tẹo thôi, nhưng khả năng diễn giải không được tốt lắm nên không thể kể nhiều, truyện hay lắm, các nàng tự đọc tự cảm nhận nhé.
Ngôn Tình, Cổ Đại
Văn Hương Thính Vũ
Editor: Hạnh Như - Nhược Nhược - Phong Du - Ckun - Bell - Quảng Hằng - Tiểu Nhu…
Type: Meg, thubaymm, Aki
Beta: Meg
Trầm Lạc đến kinh thành vốn là đến nhà cậu chơi, không ngờ nàng phải vào hoàng cung, bị thái tử nhìn trúng…
“Điện hạ, hôm nay Trầm cô nương phải đi rồi.”
Bàn tay đang lật sách của nam tử tạm ngừng, “Ừ.”
Tiểu Phúc Tử đang sốt ruột trong lòng, lại nghe nam tử lên tiếng.
“Nói với nàng, nếu không trở lại, bổn Điện hạ sẽ đem đồ vật của nàng treo lên tường thành.”
Mãi đến sau này Tiểu Phúc Tử mới biết, vật kia thì ra là chiếc yếm...
