Truyện đã hoàn thiện
Linh Dị, Thám Hiểm, Trinh Thám
Thiên Hạ Bá Xướng
“Ma khóc dưới hồ Tiên Đôn” là tập đầu tiên trong series tiểu thuyết kinh dị “Ma câm” của tác giả Thiên Hạ Bá Xướng, đây là tác phẩm truyện kinh dị mới nhất được ấp ủ trong suốt 5 năm kể từ sau sự ra đời của tác phẩm bán chạy - “Ma thổi đèn”. Với “Ma câm”, tác giả đã khởi động lại mật mã trộm mộ, mở ra những cuộc phiêu lưu mạo hiểm giống như truyền kỳ về những trải nghiệm quái dị gắn liền với một nền văn hóa cổ xưa và thần bí của Trung Quốc - văn hóa Na giáo. Ma Câm đưa bạn xuyên qua mọi ngóc ngách thần bí nhất của mảnh đất Hoa Hạ rộng lớn, để kiếm tìm hư thực ảo diệu phía sau một truyền thuyết xa xưa. Sức tưởng tượng mới mẻ, ly kỳ cộng với đề tài độc đáo của tác phẩm đã khiến đạo diễn Trần Gia Thượng (đạo diễn “Họa bì”) chọn làm tư liệu quan trọng để xây dựng nên kịch bản cho tác phẩm điện ảnh “Ma thổi đèn 3D”.
Câu chuyện kể về hai cuộc hành trình trộm mộ đầy ly kỳ của nhân vật tôi và các bạn. Ở chuyến phiêu lưu đầu tiên, nhân vật tôi và cô bạn Sách Ni Nhi dấn thân đi tìm ngôi mộ cổ của nữ thần Saman thời Liêu. Với lần đầu tiên hoàn toàn lạ lẫm ấy, họ đã bị những bí ẩn, những cơ quan đầy nguy hiểm cài đặt trong mộ cổ làm cho kinh hoàng bạt vía, không những không lấy được bảo vật mà còn suýt phải trả giá bằng tính mạng. Trước khi rút chạy, nhân vật tôi chẳng may vấp chân ngã vào thi thể nữ thần Sa man và chạm đầu vào chiếc gối của nàng, kể từ đó tôi bị cơn ác mộng dằn vặt từng đêm. Nhân vật tôi mơ lại cơn ác mộng từng dày vò nữ thần đến chết của hàng ngàn năm trước.
Để tìm ra ẩn số của giấc mơ hãi hùng và quái dị, tôi cùng người anh họ Điếu bát, anh bạn đồng hành Mặt dày và cô giảng viên trường họa Điền Mộ Thanh dấn thân vào cuộc phiêu lưu thứ hai. Tại đây, họ phải đối mặt với những loài động vật giết người trong chớp mắt, đối mặt với những cương thi sống dậy từ thời cổ đại, đối mặt với một lễ giáo thần bí cổ xưa và hơn hết họ phải đối mặt với một sinh vật kỳ dị có khả năng làm không gian biến mất… Cuộc phiêu lưu đi tìm câu trả lời đầy nguy hiểm và cái giá phải trả cho đáp số chính là tính mạng của chính mình.
Xen giữa hai cuộc phiêu lưu của nhân vật tôi là cuộc phiêu lưu đi tìm những di chỉ xưa đầy mạo hiểm và đáng sợ của các bậc tiền bối qua lời kể của nhân vật tôi. Cái kết bi thảm của chuyến phiêu lưu này như lời cảnh báo để ngăn các bậc hậu bối dừng bước, nhưng sự bức bách của số phận đã khiến bốn người bạn đồng hành không thể không sa chân vào vòng tròn sinh tử không lối thoát
Ngôn Tình, Dị Giới, Huyền Huyễn, Cổ Đại
Lãnh Băng Hinh
Số chương: Chưa xác định, có lẽ < 55
Nàng , Vô Tuyết Thiên , không phụ mẫu , được sư phụ Bách Lão nhận về dưỡng dục , rồi dạy võ công cùng ma pháp cho. Tới khi nàng tròn 18 , sư phụ đột nhiên biến mất , có người nói Hoàng đế mời Bách Lão về để dạy võ công cho Thái tử nhưng Bách Lão không đồng ý , Hoàng đế tức giận liền đem một vạn quân truy lùng giết chết Bách Lão! Từ đó nàng càng ngày càng lạnh lùng , tàn nhẫn hơn bất cứ giá nào!
Hắn , Phong Tuyệt Lãnh , là bảo chủ của Lãnh Khốc bảo , võ công hay ma pháp không ai địch bằng ngoại trừ một người ... Có thể dùng câu '' Lãnh khốc vô tình '' để miêu tả hắn.
Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Ngược
Fresh Quả Quả
Edit: Cookies
Thể loại: Hiện đại thần tiên
Độ dài: 75 chương
Một người là cương thi[1] ba ba dịu dàng phong độ, một người là giáo sư mỗi lần thấy nàng đều nói năng lạnh lùng, luôn luôn né tránh.
Chán ghét, vì sao toàn là mĩ đại thúc?
Giang Tiểu Tư nhe răng cười, máu ai ngon ta lựa chọn người đó….
Thoát cốt hương kinh doanh đồ dùng “tình thú”, một câu chuyện kể về 1 tiểu cương thi hoạt bát
Một phần kinh dị, hai phần ngược luyến, ba phần nhẫn nhịn, bốn phần khôi hài.
Hắn bảo vệ nàng ngàn năm, chỉ vì 1 đồng tiền, 1 lời hứa
Nàng có ngàn khuôn mặt, cuối cùng lại quên đi dáng vẻ của chính mình
Hắn cũ kỹ bảo thủ, lại nghĩ bản thân không muốn vô tình.
Nàng đơn thuần cố chấp, kết quả lại rơi vòa tình cảnh thoát cốt thương tâm, người không ra người, quỷ không ra quỷ.
Yêu hận đan xen, truyền thuyết đêm tối, chuyện lạ người quỷ khắc cốt ghi tâm, khi tươi đẹp trền miên, khi quỷ dị kinh khủng …..
[1] được biết đến như một xác chết biết đi trong văn hóa dân gian Trung Quốc, cũng giống như ma cà rồng hay zombie ở phương Tây.
Linh Dị, Truyện Teen
Vô Danh
Một lời nguyền từ 1 tin nhắn lạ... những sự việc bí ẩn lần lượt diễn ra một cách bất ngờ đối với 12 cung hoàng đạo... hãy theo dõi để biết kết quả như thế nào!
Những câu chuyện bí ẩn xung quanh những cái tên 12 cung hoàng đạo, những tình tiết li kì, ghê rợn, những sự việc diễn ra bất ngờ, những cái chết thương tầm, đầy ẩn tích... tất cả, tất cả được dần dần hé lộ qua từng chương truyện.
Mời các bạn cùng theo dõi!
Xuyên Không, Điền Văn, Cổ Đại
A Đậu
Độ dài: 26 chương
Convert: tangthuvien
Edit: Thanh Mai
Giới thiệu của bạn Aka787 bên tangthuvien:
Truyện này không dài lắm, nhẹ nhàng, những bạn nào thích thể loại điền văn chắc sẽ thích truyện này.
Nữ 9 (Cố Tích) kiếp trước bị ung thư, sau khi chết thì xuyên về cổ đại vào một gia đình nông dân vùng biên cảnh, cuộc sống không giàu có thậm chí nghèo khó nhưng với nàng thế là đủ hạnh phúc, khoái hoạt vì có được thân thể khoẻ mạnh, không phải chịu bệnh tật ngày đêm tra tấn như kiếp trước. Đáng tiếc là cuộc sống hạnh phúc này chỉ kéo dài tới khi nàng 5 tuổi, thôn làng của nàng bị người Đột Quyết tới cướp phá, cha mẹ giấu nàng vào giếng nước mới thoát chết.
Nàng phẫn thành nam tử, tự bán mình vào Cố phủ kiếm miếng cơm ăn và trở thành thư đồng cho thiếu gia nhà họ Cố đồng thời cũng tranh thủ học mọi thứ có thể (và cũng giỏi mọi thứ luôn) để bảo vệ bản thân & chờ ngày báo thù.
Năm nàng 14, thiếu gia biết nàng là nữ phẫn nam trang, muốn nạp nàng làm thiếp nhưng cha mẹ hắn không đồng ý (thật ra anh thiếu gia cũng không xấu tính đâu nhé, nhưng dù sao ah ấy cũng chỉ dừng ở mức bằng hữu được thôi), Cố thái uý muốn đưa nàng tiến cung nhằm củng cố địa vị cho con gái mình (hiện đang là quý phi)… thế là nàng thành Cố gia dưỡng nữ.
Ngôn Tình
Minh Nguyệt Thính Phong
Cừu Chính Khanh (nghiêm túc): Vì sao lại không theo đuổi được, khi thổ lộ em nói như thế nào, nói cho anh nghe thử xem. Đứng đắn một chút, đây là chuyện nghiêm túc. Giả sử anh chính là mục tiêu, em thổ lộ với anh như thế nào?
Doãn Đình (thở dài): Chính là, em thật sự thích anh, chúng ta kết giao đi!
Cừu Chính Khanh (nghiêm túc): Được.
Doãn Đình (lăng ngốc): Hả?
Cừu Chính Khanh (nghiêm túc): Anh nói được, anh đáp ứng em.
Doãn Đình (lăng ngốc): . . .
Ngôn Tình
Thiên Nguyệt Tuyết
Thể loại: HĐ, quân nhân…
Edit: Hắc Nguyệt
Bạn trai bảy năm yêu nhau lại vì sự nghiệp mà cưới thiên kim thị trưởng.
Hạ Hạ, anh yêu em, anh hy vọng em có thể theo anh, chúng mình cùng nhau phấn đấu!
Phấn đấu? Cô khinh bỉ trong lòng.
Hắn con mẹ nó phấn đấu thành Tổng giám đốc.
Còn cô phấn đấu thành tiểu tình nhân, còn phải bỏ ra kinh phí cho con đường này. Con mẹ nó chứ !!!
Chỉ mua say một đêm, không ngờ lại leo lên người Quân trưởng.
Ông trời a ~~~ người bảo : khi ngươi đóng lại một cánh cửa, người sẽ vì ngươi mở ra một cánh cửa sổ.
Chẳng qua là, cánh cửa sổ này thật là lớn a a a…Quân trưởng đại nhân uy vũ thần dũng!!! Từ nay về sau tôi liền dựa vào anh vậy!!!
Ngôn Tình, Xuyên Không, Cung Đấu, Cổ Đại
Vitamin ABC
Diễn viên: Chu Anh
Phối hợp diễn: Khuyết Tĩnh Hàn, Chu Dữu, Trương Từ, Khương Khanh Khanh
Cv: Iamgirl91
Edit: Lengkeng_Sophie
Bìa: Mạc Thiên Y (Stent)
Số chương: 102 (chính văn + ngoại truyện)
Là chuyện cũ, à không, là chuyện xưa kể về một nữ diễn viên đang đi lĩnh giải thưởng vương hậu, thật bi thảm bị xuyên qua, hơn nữa nhanh chóng bị đưa vào hậu cung tiếp tục diễn trò.
Truyện này mất quyền lực, không có thật.
Phân vị
(Đây là bảng phân vị mà mình thống kê từ trong truyện ra, ko giống bảng phân vị trong các truyện khác cung đấu nhé!)
Hoàng hậu
Hoàng quý phi
Chính nhất phẩm: Đức phi, quý phi, Thục phi, Hiền Phi,
Sườn nhất phẩm: phi
Chính nhị phẩm:
Sườn nhị phẩm: quý cơ, quý tần
Chính tam phẩm: chiêu dung, chiêu nghi
Sườn tam phẩm: tu nghi
Chính tứ phẩm: sung nghi
Sườn tứ phẩm: uyển nghi
Chính ngũ phẩm: tần, tiệp dư
Sườn ngũ phẩm: dung hoa
Chính lục phẩm: quý nhân
Sườn lục phẩm: mỹ nhân, tài tử
Chính thất phẩm: bảo lâm
Sườn thất phẩm: thừa huy, thái nữ
Chính bát phẩm: thường tại
Sườn bát phẩm: canh y
Ngôn Tình
Cố Tô Lan
Độ dài: 58 chương + 2 Phiên ngoại.
Edit: mèo Kat + Zun + Trái Táo + Tiểu Kê + Yuki
Beta: mèo Kat
Nguồn convert: Shop\’s Cam + Hướng Dương Xanh
Hứa Diệc Dương: Khi đó, chung quy còn trẻ, tâm khí cao ngạo, nghĩ đến không ai có thể chiếm được chính lòng mình. Rời xa một thời gian, mỗi người một nơi vài năm, mới phát hiện, hóa ra trong lòng vẫn không bỏ xuống được người kia, thủy chung là ngươi.
Tống Nhất Hạnh: Khi đó chính mình ngu ngốc, nghĩ đến chậm rãi chờ đợi liền có thể cho người phía trước kia hồi tâm chuyển ý. Cho nên yên lặng đứng ở phía sau lưng hắn, chỉ chờ mong có thể như vậy vào một thời khắc, hắn có thể xoay người lại, thấy chính mình. Cố gắng lâu như vậy, mới phát hiện chính mình thủy chung quá sai, tôi cũng chỉ là một cô gái bình thường, không đủ kiên cường thừa nhận thương tổn. Một khi đã như vậy, có lẽ chỉ có trốn tránh mới có thể bảo toàn chính mình.
Lâm Tử Diễn: Ở trong mắt cô ấy, tôi bất quá là loại người trăng hoa. Cô ở đó, im lặng chờ người khác, lại không biết, tôi cũng đứng ở nơi đó, im lặng chờ cô ấy. Tọi cười cô ấy ngốc, kỳ thật chúng tôi ngốc giống nhau, giống nhau lựa chọn một loại phương pháp tên là “Chờ đợi” phí công.
Ngôn Tình, Dị Giới, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Nữ Cường
Nhược Thủy Lưu Ly
Editor: Huyết Vũ Ảnh
Sở Tiếu Tiếu, sở hữu một khuân mặt tinh xảo mặt , ngọt mỉm cười luôn có thể dễ dàng làm cho người ta dỡ xuống tâm phòng, nhìn qua đáng yêu vô hại, chọc người trìu mến, Trên thực tế tâm ngoan thủ lạt, lãnh huyết vô tình.
Phượng Hoàng niết bàn bàn, dục hỏa trùng sinh, lại đem nhấc lên như thế nào Kinh Đào Hãi Lãng? Vạn năm trước, yêu phượng Tà Long nhất tề rơi xuống, lại cất dấu như thế nào bí mật?
Đoạn ngắn nhất:
Tỷ tỷ xinh đẹp khinh thường liếc qua , cao ngạo nói, :
"Tiểu yêu nữ, thái tử ca ca đã muốn hướng Hoàng thượng thỉnh cầu tứ hôn, rất nhanh ta sẽ chính là thái tử phi, thái tử ca ca không chỉ có diện mạo xuất chúng, tu luyện thiên phú cũng đạt tới bát cấp, là hoàng tử xuất sắc nhất, gả cho hắn chính là tâm nguyện toàn bộ nữ tử Phong Đô !"
"Nga!" Trước mấy người nàng chính là thản nhiên lên tiếng, tầm mắt vẫn nhìn bên cạnh hoa sen trì.
Cô gái rất là không vui, này tiểu yêu nữ làm cái gì cũng không tức giận?
Cô gái hừ lạnh một tiếng, ánh mắt lộ ra vẻ đắc ý, tiếp tục nói, :
"Ta nhưng là thiên định Phượng Hoàng, sau sẽ cùng với thái tử ca ca cùng nhau ngạo thị thiên hạ!" Sau đó lại khinh miệt nhìn xuống oa nhi phía trước, khinh thường nói,
"Bất quá ngươi như vậy chỉ sợ là không gả ra được!"
Nhìn thấy bóng lưng rời đi, phấn điêu ngọc mài nữ oa lắc đầu thở dài, :
"Chim trĩ đều thành Phượng Hoàng, đây là cái gì thế đạo a!"
Đoạn ngắn nhị:
Sở Tiếu Tiếu mắt liếc thấy vẻ mặt thần khí hai cánh ra tay, khinh thường nói, :
"Ngươi, còn không có tư cách để cho ta ra tay!: " Cằm giương lên, :
"Tiểu Miêu, Giết nó!"
"Phanh" vật nặng rơi xuống đất thanh âm vang lên.
Sở Tiếu Tiếu quay đầu nhìn về phía kia con hổ té ngã trên đất rõ ràng , vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói, :
"Tiểu Miêu, ngươi cũng quá không có tiền đồ! Ngươi không phải vạn thú vương sao? Có con ngựa không giống ngựa đem dọa ngươi sợ tới mức chân mềm nhũn?"
Bạch Hổ Vương mặt một trận vặn vẹo, tựa hồ còn có thể nghe thấy thanh âm tốn hơi thừa lời , nổi giận gầm lên một tiếng, nhằm phía đầu kia hai cánh của con ngựa, "Bang bang bành bạch" đánh một chút một trận, nhìn thấy con ngựa không còn hình dáng nữa, trong lòng dễ chịu một chút, tao nhã bước ra đi đến bên người Sở Tiếu Tiếu , nghiến răng nghiến lợi nói, :
"Ta nói rồi không cho phép gọi ta Tiểu Miêu!"
Sở Tiếu Tiếu vui cười vỗ vỗ lên đầu của nó, khích lệ nói, :
"Tiểu Miêu không hổ là Hổ Vương, thật lợi hại!"
Bạch Hổ Vương khóe miệng một trận run rẩy, đối với nàng dương dương tự đắc dơ móng vuốt, hung tợn quát, :
"Gọi ta Diệp Khung!"
Sở Tiếu Tiếu vẻ mặt trách cứ nhìn thấy nó, :
"Tiểu Miêu, ta là chủ nhân của ngươi, làm sao ngươi có thể dọa ta? Thật sự là đại nghịch bất đạo!"
Đoạn ngắn tam:
Guơng mặt trẻ con đáng yêu nở nụ cười ngọt ngào, nhìn người bị đông lạnh thành băng, nhẹ nhàng tung ra một chưởng. "Ba" Khối băng vỡ ra mà người trong đó cung nát vụn, tay nhỏ bé vẫy vẫy vài cái lại đem tất cả chắp thành một "người". Sở Tiếu Tiếu cười, ngồi xổm trước mặt "người" đó, thở dài nói,:
" Ta đại nhân đại lượng, tể tướng trong bịng có thể chống thuyền( nguyên văn, ta không hiểu lắm, nàng nào biêt chỉ ta với), ngươi muốn giết ta, ta lại cho ngươi được chết toàn thây, ta có phải thật thện luơng hay không?
" Nháy mắt mấy cái, nhìn thấy người kia chết không nhắm mắt mà lại mở to hai mắt, dường như đang đợi câu trả lời của hắn. Mọi người xung quanh đồng loạt chảy mồ hôi lạnh, như thế mà gọi là toàn thây? Nàng thiện lương? Nhìn thấy biểu tình của mọi người xung quanh, Sở Tiếu Tiếu đi đến bên người nam tử có ba phần chính khí, bảy phần tà khí, ôm lấy cánh tay hắn, vô tội hỏi :
" Tà, bọn họ sao vậy? Biểu cảm rất kì quái nha." Giữa đôi mắt máu vàng bạc yêu dị lộ ra một tia ý cười, khóe miệng tà mị giơ lên, Tử Minh Tà ôm sát vòng eo nhỏ nhắn của nàng, cưng chiều nói :
" Không có việc gì, bọn họ cũng đồng ý với lời nói của nàng"
"Nha..."
Ngữ điệu kéo dài, tầm mắt lạnh như băng liếc qua một đám người đứng xem kịch vui, ngay sau đó, đám người lập tức giải tán.
Thú thú cùng Tiếu Tiếu:
Tiểu Hắc —— "Tổ tiên ta là miêu, đời này ta cũng là miêu, tổ tiên ta bị ngươi khi dễ, đời này ta còn bị ngươi khi dễ, ta đây là tạo cái gì ác nghiệt a?"
"Tiểu Miêu! Ngươi không biết đây là vinh quang và may mắn sao? Đây chính là trời cho duyên phận!"
Diệp khung —— "Ta nói rồi không cho phép gọi ta Tiểu Miêu!"
"Ngươi bộ dạng tựa như Tiểu Miêu a!"
Phi Vân —— "Chủ nhân, ta vốn cũng không phải là mã, đương nhiên bộ dạng không giống ngựa!"
"Uh, bộ dạng tứ bất tượng không phải là lỗi của ngươii, ngươi không cần giải thích, ta đều minh bạch!"
Long Vực —— "Hắn là Long, ta cũng vậy Long, vì cái gì ngươi chỉ thương hắn không thương ta?"
"Bởi vì hắn tà ác hơn !"
Duệ Cuồng —— "Chủ nhân, ta mới vương vạn thú , ngươi tin tưởng ta được không?"
"Ngươi đi cùng Tiểu Miêu đánh một trận, người nào thắng người đó là vương!"
Bạch Trạch —— "Chủ nhân, ta có phải hay không rất dữ tợn?"
"Ách. . . Nguyên lai con thỏ cũng là có tự ti!"
Mặc Nhiễm —— "Chủ nhân, ta. . . Ta thích ngươi!"
"Nga, cám ơn!"
Thanh Vũ —— "Chủ nhân, ta là lang!"
"Lang cùng cẩu không phải một nhà sao?"
Xích lạc —— "Chủ nhân, ta rất muốn giết ngươi!"
"Chờ ngươi đánh thắng được ta rồi nói sau!"
Mị tôn —— "Ta cũng không tin ta đường đường Cửu Vĩ Hồ không có sức quyến rũ !"
"Tuy rằng thực không muốn đả kích ngươi, nhưng là chứng thật là không có!"
Quả quả —— "Chủ nhân, vì cái gì đại chủ người không ghét ta ở một mình?"
"Bởi vì ngươi là nữ hài tử!"
Ngôn Tình, Huyền Huyễn
Minh Tinh
Trong chuyến xe bus cuối cùng lúc nửa đêm, Tang Thủy Lan ngồi ở hàng ghế đầu tiên, cúi đầu chăm chú xem tiểu thuyết tải về trên di động. Bên ngoài, các loại biển quảng cáo đủ màu sắc cùng ánh sáng từ những ngọn đèn đường chập chờn chiếu qua ô cửa kính trong suốt.
Ngồi bên cạnh Tang Thủy Lan, là một bé trai mặc chiếc yếm đỏ thẫm, trên đầu buộc một chỏm tóc.
Đứa bé này khoảng hai, ba tuổi có đôi mắt to tròn long lanh, chiếc mũi xinh xắn, đôi môi chúm chím, dưới chiếc yếm đỏ thẫm thêu chữ “Phúc” càng tôn thêm làn da trắng nõn của bé.
Thằng bé cười hì hì ngồi trên ghế, đôi chân mập mạp trắng trẻo ngắn cũn đưa qua đưa lại.
“Đại tỷ tỷ, đã trễ thế này, một mình chị ra ngoài đường không sợ sao?” Giọng nói ngọt ngào đáng yêu vang lên trong xe bus thưa thớt.
Tang Thủy Lan không thèm để ý, tiếp tục xem tiểu thuyết.
Tên nhóc kia thấy cô không quan tâm tới mình, nó cũng không giận, đu đưa đôi chân trắng mập, đắc ý tựa ngẩng đầu nhìn chỏm tóc mình lắc qua lắc lại.
“Thời tiết tối nay quả không tồi, không âm u mưa gió, mặt trăng to tròn, chị xem, trên trời rất nhiều sao nha.”
Tang Thủy Lan cũng chẳng nhíu mày, vẫn tiếp tục xem tiểu thuyết.
Tiểu bạch mập mạp chu miệng, thân mình tròn vo lật đật nhảy xuống ghế, chạy đi chạy lại trong xe. Nhìn kĩ một chút, ngoại trừ cái yếm lụa quấn trên bụng kia, từ dưới hai cái mông căng tròn trở xuống hóa ra là ánh sáng……
Mập mạp mềm mại, nếu là người tràn đầy tình mẫu tử, sẽ ôm ngay lấy tiểu bạch mũm mĩm này vào lòng, bế một cái mới hả dạ. Nhưng Tang Thủy Lan vẫn làm như không thấy, hai mắt nhìn chằm chằm vào màn hình di động phát sáng.
Không biết qua bao lâu, xe từ từ dừng lại, người lái xe hơn bốn mươi tuổi quay đầu nhìn cô,“Cô bé, đến bến rồi.”
Tang Thủy Lan hoàn hồn đứng dậy, bỏ điện thoại di động vào túi bước tới cửa xe, mỉm cười với tài xế, “Trong xe đã hết người, chú cũng nên nghỉ thôi”
“Được rồi.” Người lái xe gật đầu, nở nụ cười thành thật, vẫy tay chào tạm biệt, rồi nổ máy rời đi.
Lúc này đêm đã khuya, nơi đây lại là chỗ hẻo lánh, trên con đường vắng vẻ không hề thấy một bóng người, Tang Thủy Lan đi về nhà, theo sau vẫn là đứa bé trần truồng mặc mỗi chiếc yếm đỏ kia.
“Em biết chị nhìn thấy em, chị à, nói chuyện với em được không?”
Tang Thủy Lan không quan tâm, tiếp tục đi về phía trước.
“Cho dù chị giả vờ không thấy em cũng vô dụng, bởi vì em nhìn thấy bóng mình phản trong đôi mắt chị. Chị, rõ ràng con mắt âm dương của chị nhìn thấy em, vì sao lại không thèm để ý?”
Cước bộ dần chậm lại, Tang Thủy Lan xoay người nhìn đứa bé mập mạp đằng sau, thở dài:
“Em có biết người khác với quỷ không? Chị là người, em là quỷ, cho dù chị có mắt âm dương, thì chúng ta cũng không nên nói chuyện với nhau, phá vỡ quy luật tự nhiên.”
Đứa bé ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, chớp đôi mắt ngây thơ, cười hì hì nhìn cô.
“Cho dù tuân thủ theo quy luật tự nhiên, nhưng cũng phải có trường hợp ngoại lệ. Đây là duyên phận giữa em và chị, không chừng đây là ý trời an bài.”
Tiểu bạch béo mập mặc dù còn nhỏ tuổi, giọng nói còn non nớt, nhưng lại rất có đạo lý.
Tên nhóc đi tới trước mặt Tang Thủy Lan, ngẩng đầu nhìn cô:
“Có chuyện em cần chị giúp đỡ, tuy rằng chị không có nghĩa vụ nhất định phải giúp em, nhưng nếu chị cự tuyệt……” Tiểu bạch vẻ mặt uy hiếp nhướng mắt, “Em sẽ quấn lấy chị mỗi ngày, hút hết dương khí thì thôi.”
Ngôn Tình
Mễ Nhạc
Không phải thủ trưởng nhìn thấy cấp dưới làm việc hang say càng cảm thấy đứa nhỏ này thật có tiền đồ sao? Tổng giám đốc nhà nàng biệt danh “Dã thú”, nhìn thấy nàng bị đồng sự sai khiến liền khó chịu như bị chó sủa. Nàng đây là tấm gương ngọt ngào, mọi người tìm nàng đến hỗ trợ không được sao……
Ách, chính là không được, hắn không thích nàng hư hư thực thực bị khi dễ. Cho nên khi gặp được bạn trai thay lòng đổi dạ trước đây làm nàng khó xử, hắn nhận nghĩa vụ làm tình nhân của nàng. Hắn diện mạo cùng bối cảnh thập phần suất sắc, so với bạn trai cũ như đại dương với nhánh sông….
Công ty tập hợp đi du lịch, nàng ngủ quên bị lỡ mất chuyến xe, hắn lại làm tài xế, đặc biệt đưa nàng đến khách sạn ôn tuyền. Nàng gặp nạn hắn đều nhất định sẽ xuất hiện, đối với nàng tốt như vậy, là muốn làm super man của nàng sao?
Ngay tại khi nàng cố lấy dũng khí thắc mắc, lại bị hắn hung hăng mắng một hồi, kêu nàng cách hắn xa một chút. Ô ~ mọi người đi chơi, nàng lại ở trong phòng khóc. Không nghĩ tới vận đen như vậy, đột nhiên lại bị đồng nghiệp lừa đi chơi trò hôn môi?!
May mắn hắn đã quen làm anh hùng của nàng, lập tức nhảy ra đem nàng kéo đi……
Ngôn Tình, Xuyên Không, Hài Hước, Cổ Đại
Ức Cẩm
Độ dài: 72 chương
Thể loại: Xuyên không, hài
Lâm San kiếp trước không thi đậu kì thi Nhân viên công vụ nhưng kiếp này lại làm đến chức “Nữ” Phò mã, đối tượng kết hôn của Công chúa Đỗ Minh Nguyệt. Chuyện gì sẽ xảy ra? Hạ hồi phân giải.
Review của bạn Rurouni Fantasy về truyện (Có spoil)
Đây lại là một truyện nữa khiến cho mình cười từ đầu tới cuối .Nàng Lâm San này quả thật là… không đỡ nổi. Dù nàng ta không có kiểu liên tưởng lan man như Bạch Thiển (trong “tam sinh tam thế”) nhưng lại có kiểu phát ngôn độc quyền, không hề đụng hàng. Trong bất cứ tình huống nào, nàng cũng có thể thốt ra những câu nói làm cho người đọc phải phì cười (Chống chỉ định: vừa đọc truyện vừa ăn uống ).
Lý do khiến cho mình thích truyện này không nằm đâu khác ngoài 2 nhân vật Lâm San và Liên Phong.
Lâm San, tuy là một người hiện đại xuyên không, nhưng lại thuộc dạng nữ nhân không có tài gì nổi bật, chân yếu tay mềm, không chút võ công chỉ có 2 đặc điểm nhận dạng lớn nhất là: mê tiền và mồm miệng liến thoắn (cãi nhau cũng nhanh mà mắng người cũng khỏe ). Tuy không phải tham gia vào những cuộc chiến nơi hậu cung như những nữ nhân xuyên không khác, nhưng Lâm San lại rơi vào một hoàn cảnh vô cùng éo le: phải trở thành phò mã. Nàng ta xuyên đi đâu không xuyên, lại xuyên vào đúng thân thể của nhị tiểu thư Tống Lạc của phủ thừa tướng. Thế là kiếp giả trai của Lâm San bắt đầu. Thà rằng nàng chỉ phải yên lành tiếp tục cuộc sống giả trai của vị tiểu thư kia thì không nói làm gì, ai ngờ một đạo thánh chỉ ban ra, nàng bỗng trở thành phò mã, phải kết hôn với Đỗ Minh Nguyệt – vị công chúa được cưng chiều đến nỗi trở nên… đáng sợ.
Phải công nhận rằng Lâm San rất xui xẻo nhưng cũng rất may mắn. Xui xẻo vì liên tục bị đưa vào những tình huống oái oăm, đến cả việc bái đường thành thân cũng không thuận lợi. Lần đầu tiên thì phải mặc hỉ bào của chú rể để lấy một nàng công chúa hung dữ. Lần thứ 2 mặc hỉ phục lại là bị ép buộc phải lấy một tên vừa trăng hoa, vừa biến thái. Chỉ có tới lần thứ 3 mới được yên ổn bên cạnh ý trung nhân. Còn may mắn là vì nàng ta nhiều lần vào sinh ra tử, hóa hung thành cát, “làm tầm bậy tầm bạ, trúng tùm lum tùm la” cũng không ít lần, cuối cùng thì cũng lấy được một người chồng tuyệt vời.
Thích Liên Phong, không phải bởi vì anh ta “chọn mĩ nhân, không chọn giang sơn”, mà bởi vì bản thân tính cách và con người anh ta rất phù hợp để làm một người chồng hoàn hảo của Lâm San. Không máu lạnh như Đỗ Diệp, không biến thái như Đỗ Cảnh, cũng chẳng gia trưởng, cao ngạo như Đỗ Hạo, Liên Phong hoàn toàn bình dị, chân thật, một lòng một dạ yêu thương và chăm sóc cho Lâm San. Xét về võ công, Liên Phong hoàn toàn có thể ngẩng cao đầu. Xét về tướng mạo lại càng không có gì phải bàn cãi. Xét về bản lĩnh, anh ta cũng có thừa…. Tất cả những gì những kẻ kia có, anh ta cũng có hoặc có thể có được, chỉ là không muốn đi tranh đoạt mà thôi (nhớ đến câu “Dùng cả thiên hạ để đổi lấy một người” mà mình vẫn còn khoái chí ). Xét về mức độ “ngây thơ” ( ) trong tình yêu thì nhất định Liên Phong xếp đầu bảng. Xét về sự hy sinh, quan tâm chăm sóc dành cho Lâm San thì Liên Phong cũng chạy không thoát vị trí thứ nhất. Xét về tính tình dễ chịu thì dĩ nhiên anh ta càng đứng đầu. Xét qua xét lại một hồi, nhìn tới nhìn lui một lúc, tóm lại vẫn không thấy nhân vật nào xứng đáng đạt được hạnh phúc hơn nhân vật này. Wow, quả là hình ảnh của người chồng lý tưởng mà! Năng lực, tính cách, diện mạo, tình cảm,… cái gì cũng tốt cả! Thật là hâm mộ!
Thích con ngựa Vô Ảnh vì nó rất có cá tính . Nó làm mình nhớ tới con Tia Chớp của Liễu Hiếu (trong “Nam soa nữ thác”).
Chẳng lẽ thần mã đều… chảnh như thế sao?
Nhân vật Tống Lâm Phong làm mình đột nhiên liên tưởng tới Lăng Siêu (trong “Con thỏ “bắt nạt” cỏ gần hang”). Thì ra thiên hạ cũng lắm kẻ mặt ngoài tuấn lãng, tiếng thơm lan truyền, nhưng “trong chăn mới biết chăn có rận”, chỉ những người bên cạnh mới hiểu được đằng sau mặt nạ thiên thần là đệ tử của ác quỷ….
Tuy nhiên, truyện này cũng kết thúc chưa triệt để lắm. Câu chuyện chỉ dừng lại ở chỗ Liên Phong và Lâm San gặp lại nhau mà không kể tiếp về tung tích của công chúa Minh Nguyệt (chắc là đi theo tên sơn tặc kia luôn quá!), hậu vận của Ma cung (hai mẹ con Quý Bạch Vũ mà chịu ngồi yên cho thiên hạ hưởng thái bình mới lạ!),…. Nhưng thôi kệ, coi như cũng là trọn vẹn rồi đi!
Chỉ có một thắc mắc là: Sao thái y bắt mạch mà không nhận ra phò mã là nữ nhỉ? Lạ thật!
Tiếc nhất là không có ngoại truyện về cuộc sống sau này của Liên Phong và Lâm San .
Đọc truyện này mà có chút cảm giác như đang xem hoạt hình ^_^. Những hành động, ngôn ngữ, cử chỉ của Lâm San mà được chuyển thể thành truyện tranh thì ắt hẳn sẽ vô cùng thú vị và hài hước
Ngôn Tình, Võng Du
Cuồng Anh Loạn Vũ
Chồng cũ của nữ đại thần vứt bỏ nữ đại thần để chui vào vòng tay ôm ấp của nữ tiểu tam đần dộn, nam đại thần như người trời giáng xuống cưới nữ đại thần làm vợ là một câu chuyện xưa đã bị biết đến nát rồi, rơi vào đường cùng tác giả phế vật chỉ có thể theo phong trào mà viết tình tiết thành chồng cũ si tình nữ đại thần, lại bị nam đạt thần và nữ tiểu tam dắt tay hãm hại mà không thể không sắm vai vật hi sinh đau khổ vì tình.... ....
Nam nữ chính vừa gặp đã yêu quá tầm thường, cho nên truyện này an bài cho bọn họ vừa gặp đã sinh thù....
Anh hùng cứu mỹ nữ quá bình thường, bất đắc dĩ chỉ có thể đắp nặn thành mỹ nữ cứu anh hùng và anh hùng vì để biểu hiện anh ta mới đúng là người cứu mỹ nhân, mà giết chết mỹ nữ ân nhân chân chính.... ...
Cẩu huyết mỗi ngày đều có, Thiên Lôi thường xuyên nghe thấy. Truyện này cố gắng ở mỗi tình tiết cẩu huyết viết ra suy nghĩ mới của Thiên Lôi, nắm lấy toàn bộ chi tiết ái muội, thuần khiết lại thêm YD*... .....
Nói tóm lại đây là một câu chuyên bóp méo về hai người phúc hắc trong quá trình 'cấu véo' nhau đã sản sinh ra JQ
Nguyên nhân do tác giả động kinh, văn án không ra gì, những phần còn lại thỉnh cầu các vị tự mình xem qua chính văn, tự mình mơ mộng.... ...
* YD có nghĩa là dâm đãng (theo tangthuvien, mình cũng mới biết luôn đó)
Ngôn Tình
Cẩm Tố Lưu Niên
Mẫn Nhu- một cô nàng nổi tiếng trong làng giả trí, đem lòng yêu thầm Kỷ Mạch Hằng nhưng hắn lại không hề yêu cô, trớ trêu thay người hắn yêu lại là chị gái của cô.
Không còn cách nào khác, để lấy lại thanh danh cho bản thân mình, cô đã ấy thị trưởng thành phố đầy tài năng và nghị lực, là cháu trai của bộ trưởng bộ tham mưu, gia đình có đầy quyền lực. Liệu cuộc sống của cô sẽ có hạnh phúc??
Đô Thị
Lão Chu Đồng Chí
Khi mà cái tên Quỷ Sư đã trở thành một truyền thuyết được người trong giang hồ kính nể, thì Tiêu Hồng Vĩ lại rửa tay chậu vàng. Nhưng rồi, vì để cứu người anh em thân thiết nhất mà hắn lại một lần nữa đặt chân vào thế giới màu đen.Kể từ đó hắn đã nhận ra một điều, để có thể sống một cuộc đời yên bình, để có thể bảo vệ cho những người thân xung quanh, hắn phải dẫm đạp tất cả dưới chân, phải đứng trên đỉnh cao nhất. Vì thế, hắn đã trở nên điên cuồng, điên cuồng tranh giành, điên cuồng mưu toan, điên cuồng đâm chém ...Nhưng, hắn không ngờ rằng, bản thân hắn vốn chỉ là một quân cờ trong một ván cờ khổng lồ, mà người bày ra ván cờ đó, lại là người mà hắn không bao giờ có thể tưởng tượng ra nổi…
