Truyện đã hoàn thiện
Quân Sự, Lịch Sử
Huyền Vũ
Đặc biệt là loài người chúng ta, hầu như tất cả sử sách của loài người đều có thể nói là ghi chép về chiến tranh.
Thế giới động vật phát động chiến tranh vì giành giật thức ăn, tranh đoạt đực cái, tranh địa vị, giành địa bàn, nhìn không vừa mắt, v.v... những lý do này rất trực tiếp.
Còn loài người tự xưng là sinh vật có trí khôn, mặc dù lý do chiến tranh cũng giống như động vật, nhưng cách nói lại rất hoa lệ, rất dễ nghe, che dấu mục đích phát động chiến tranh cũng giống như động vật của mình...
Bất kể loài người dùng lý do gì, chiến tranh vẫn cứ kéo dài như vậy, mặc dù có lúc từng có hòa bình, nhưng tương lai rồi vẫn có chiến tranh.
Chiến tranh cứ như vậy mà lúc ngưng lúc tiếp diễn kéo dài từ xa xưa tới nay, đã tạo nên rất nhiều nhà quân sự, các anh hùng hào kiệt từ trong chiến tranh, từ trong quần chúng.
Mà trong chiến tranh, những nhà quân sự, những anh hùng kia cũng thường được ca tụng với các loại danh hiệu mê người như Thường Thắng Tướng Quân, Bất Bại Tướng Quân, Thiên Tài Quân Sư, v.v.. và v.v..
Nhưng có một danh hiệu mà không một danh từ nào có thể thay thế được, đó chính là: Chiến Thần.
Nhân loại đúng là hiếu chiến, bất kể ở thời đại nào, không gian nào, chỉ cần chỗ nào có nhân loại là nơi đó có chiến tranh...
Ngôn Tình
Đan Thanh Mộng
Đêm giao dịch, cô được không chỉ năm mươi vạn đồng tiền viện phí. Người đàn ông kia còn cho cô quà: Một cái thai song sinh. Cô không những mất đi trinh tiết, còn mất luôn tâm của mình!
Bốn năm sau... Cô và anh gặp lại nhau
... ...... ...
Hoàng tử Long: mẹ, con muốn có cha!
Mật Đường: Mẹ tìm không được!
Hoàng tử Long: mẹ mua cha cho con.
Mật Đường:.....
Công chúa Phượng: cha thì làm được cái gì??
Ngôn Tình, Xuyên Không, Cổ Đại
Hồng Diệp
Không cần mở mắt ra, nàng cũng biết chính mình nhất định bị thương không nhẹ!
Nhìn một cái! Giờ phút này chẳng những tứ chi đau nhức, cả người còn bị rét run !
Chậm đã! Rét run?
Oa oa oa! Ai tới nói cho nàng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Nàng không phải mang cả người cùng xe đạp phiên xuống sườn núi sao?
Không phải hẳn là nằm ở bệnh viện nhận trị liệu sao?
Như thế nào khi vừa tỉnh, nàng cư nhiên không mặc gì nằm ở trên giường người nào đó?
Cái gì? Đau nhức không phải bởi vì tai nạn xe cộ bị thương,
Là vì….. Đêm động phòng hoa chúc!!
Mà bên cạnh nàng người nào đó tựa như một bức tượng được tạo thành từ khối băng , đúng là chồng mới cưới của nàng
Hắc Phong Bảo đương nhiệm đương gia!!
Ô ô ô………. Nàng khi nào thì gả cho người ta? Nhưng lại là gả cho một「 người cổ đại 」 nha!
Ngôn Tình, Cổ Đại
Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Sở Tiêu Lăng, sinh ra là thứ dân tầm thường, buôn bán đậu hũ tại thành phố sống qua ngày.
Hai người vốn không liên quan đến nhau, lại vì một màn ép duyên mà liên quan đến nhau.
Hoan ái qua đi, lạc ái không cánh mà bay, lời đồn đại vang xa mà nàng không thể chối cãi và thanh minh được, hắn là người khởi xướng nhưng chỉ nói một câu: “Một nữ nhân đê tiện như cô, là tàn hoa bại liễu, có hư hỏng hay không ai mà biết được.”
Bất ngờ mang thai, trong lòng tràn đầy vui mừng, mong đợi, vậy mà hắn lại đáp nàng là một chén canh thuốc phá thai. Đau lòng, nhưng vì muốn giữ đứa con trong bụng, nàng chỉ có thể ngậm nhục mà thừa nhận đứa con trong bụng là “Dã chủng”, “con hoang”!
Một tờ hưu thư, làm cho nàng trở thành trò cười trong toàn bộ người trong kinh thành, chịu đủ phỉ nhổ, xem thường, không cách nào sống yên ổn,…
Tất cả, rốt cuộc là vì sao?
Tất cả mọi chuyện, rốt cuộc là vì duyên cớ gì ?
Có lúc, nàng hỏi mình: có hận không?
Trong lòng lại phát ra là đáp án là: không!
Không yêu, làm sao có thể hận!
Ba năm sau, hoàng đế "Băng hà", hắn thừa kế ngôi vị hoàng đế trở thành tân hoàng đế.
Lại lần nữa liên lụy, một lần nữa đớn đau, làm cho nàng buồn bã đến mức tận cùng đau đớn.
Vừa là số mệnh buộc chặt, sát cơ sậu khởi, vừa là tình ý không thể chối từ, sầu triền miên.
Khi nàng gặp gỡ hắn, là do số mệnh ngàn năm luân hồi hay do dây dưa không rõ nên yêu say đắm?
Khi hắn gặp gỡ nàng, là thiên cổ không đổi nhu tình hay do là đau khổ triền miên truy đuổi?
Phồn hoa tan mất cũng chỉ như sóng đào cát, ân oán đã qua nhưng tình vẫn không thể nào chối từ,tình xưa giờ đã là dĩ vãng, yêu hận không thể lí giải được, ân oán không giải thích ngọn nguồn…
★ Đoạn ngắn đặc sắc một ★
"Cho ngươi hai con đường, một là cầm này tờ hưu thư, mang theo dã chủng cút ra khỏi vương phủ, sau lần đó không được bước vào vương phủ nửa bước! Hai là uống hết chén canh thuốc này, tiếp tục lưu lại vương phủ!" Lời nói vô tình, lạnh lùng từ miệng của Lưu Vân lạc kì bật ra…
Dã chủng ư? Sở Tiêu Lăng cảm giác bản thân mình đang giận đến run rẩy, buồn bã, xấu hổ, rồi lại tự cười nhạo chính bản thân mình!Rốt cuộc là cốt nhục của hắn nhưng lại bị hắn nói là dã chủng, vậy hắn là thứ gì ? Gian phu của cô sao ? Tầm mắt nhìn theo khuôn mặt lạnh lùng của hắn, rồi dời đi chỗ khác, từ từ chuyển tới từ hưu thư cùng chén thuốc phá thai trên mặt đất, cuối cùng, nàng dứt khoát nhặt tờ từ thư, đứng dậy bước thẳng về phía bên ngoài không thèm quay đầu lại,…
★ Đoạn ngắn đặc sắc hai ★
"Có thể nói cho trẫm. . . Ta, tên của con không?" Nhìn trước mặt một bé gái trắng trẻo, một cảm giác đặc biệt dâng trào trong trái tim của Lưu Vân Lạc Kỳ, làm cho hắn không kìm lòng được, bỏ qua chín bậc ngũ chí tôn uy nghi.
"Ta tên là Nữu Nữu, mẫu thân thích gọi ta cô bé con, bởi vì nàng là đại Nữu Nữu!" Cô gái nhỏ nháy đôi mắt đen láy trong suốt như hắc ngọc, khuôn mặt non nớt, làm cho người ta trong nháy mắt cảm thấy này trần thế này không có thứ gì sánh bằng cùng khuôn mặt ngây thơ,chất phác kia.
"Nữu Nữu, Nữu Nữu. . . . . ." Lưu Vân Lạc Kỳ nhỏ giọng nỉ non, hắn ngồi chổm xuống để nói chuyện với tiểu cô nương:"Phụ thân của con đâu?"
"Mẫu thân nói, khi Nữu Nữu còn trong bụng mẫu thân, phụ thân đã…vị quốc vong thân rồi." Vong thân đối với độ tuổi của nàng là một cái gì đó rất xa lạ.Nhưng nàng kể xong, trong mắt cũng ướt ướt nước mắt.
Phụ thân ở trên chiến trường vị quốc vong thân rồi ! Lưu Vân Lạc Kỳ trong lòng tự dưng nhói đau, nhớ lại mình khi còn là Vương gia, cũng thường xuất chinh đánh giặc, tướng sĩ sa trường chết trận cũng từng gặp, nội tâm cũng từng xúc động. Đồng thời, hắn cũng cảm thấy áy náy không nói ra được, là ai đã tước đoạt hạnh phúc nên thuộc về Nữu Nữu?
Ngôn Tình
Tửu Tiểu Thất
Thể loại: phúc hắc nam, tiểu bạch nữ
Tôi lớn như vậy, tổng cộng phạm vào hai việc làm cho mình hối tiếc đã sai lầm. Cái thứ nhất là điền sai nguyện vọng rồi thi vào trường cao đẳng Chí Nguyện, cái thứ hai, là đắc tội Chung Nguyên.
Nếu dùng một cái thành ngữ đến hình dung ảnh hưởng cái sai thứ nhất mang đến cho tôi, chính là, sống không bằng chết.
Nếu dùng một thành ngữ để hình dung những chuyện Chung Nguyên làm đối với tôi, quả thực chính là, tội lỗi chồng chất.
Nhưng mà một người tà ác khiến người khác giận sôi, cố tình lại là tai họa trêu hoa ghẹo nguyệt nhân gian.
Một ngày, tôi kỳ quái hỏi trào phúng chung nguyên:“Diêm vương phái ngươi tới gây họa giùm vài người à?”
Chung Nguyên mặt không đổi sắc trả lời: “Vì thiếu vài cái tai họa, ta tính cho một người tai họa cả đời.”
Tôi: “Có ý tứ gì?”
Hắn cười tủm tỉm nhìn tôi: “Ngươi không vào địa ngục, ai vào địa ngục?”
Ngôn Tình
Cố Thất Hề
Có những nỗi đau, trải qua một lần, đến khi nhắm mắt xuôi tay vẫn nhớ. Có những con người, lướt qua nhau một lần, nhưng suốt đời chẳng thể quên. Khổ đau và tiếc nuối của những năm tháng cũ, không thể nào nhạt dần theo thời gian, trừ khi ta gặp được một tình yêu mới."
" Cậu hãy viết một lá thư tình theo kiểu văn vẻ cho tớ xem!”
An Hạ Dao cầm bút, để trống phần xưng hô đầu thư, sột soạt viết trên giấy: “Xong.”
“Nhanh thế sao?” một hàng chữ nổi bật đập vào mắt: “Tôi muốn hỏi thế gian, tình là gì mà lại khiến người ta suốt đời gắn bó bên nhau?.
Cô bé, tôi đã yêu em, hãy làm bạn gái tôi nhé!”
“Có quá ngắn gọn không?”. Trí Viễn hỏi
Hạ Dao vội lắc đầu: “Mình thấy rất tốt, chủ đề rõ ràng, thái độ đứng đắn, vừa đọc là thấy ngay.”
“Liệu người ta có chấp nhận không?”. Trí Viễn chau mày, nhìn lên lá thư, hỏi bâng quơ.
“Có chứ"
“Khẳng định như vậy chứ? Nhất định chứ?”.
Diệp Trí Viễn không yên tâm, hỏi: “Nếu chẳng may người ấy không chấp nhận mà từ chối thì làm thế nào?”
“Sao như thế được?” An Hạ Dao nói với vẻ đầy tự tin: “Với một người như cậu, thì chẳng cần bất cứ lá thư tình nào, chỉ cần ngoắc tay một cái là tất cả những giống cái sẽ lao ngay đến thôi!”.
Diệp Trí Viễn chớp đôi mắt đen, ngoắc tay về phía An Hạ Dao.
An Hạ Dao tròn mắt, “Làm gì thế?”
“Kìa, Em gái nắn răng. Không lẽ, cậu không phải là giống cái?. Nếu không thì sao lại không lao đến?”. Trí Viễn nói câu này với vẻ rất nghiêm trang.
Bị đùa như vậy, khuôn mặt xinh xắn của Hạ Dao đỏ bừng, giận dữ nói: “Diệp Trí Viễn, Rỗi hơi quá nhỉ!”
Diệp Trí Viễn vớ lấy chiếc bút, viết lên chỗ An Hạ Dao để trống đầu thư ba từ: Gửi Em gái nắn răng, rồi ký tên Ngốc điểm 0 rất bay bướm ở cuối thư, sau đó huých An Hạ Dao, và đặt lá thư lên trước mặt cô.
“Em gái nắn răng, thư tình cho em đây!”
Ngôn Tình
Lâm Địch Nhi
…
Trác Thiệu Hoa là thiếu tướng trẻ tuổi tài cao trong quân đội. Khi người vợ mới qua đời được hai tháng, anh đã dẫn cô gái trẻ Gia Hàng đang mang thai tám tháng đi đăng ký kết hôn, bất chấp sự phẫn nộ của cha mẹ, sự dè bỉu của dư luận, và chấp nhận mọi hình thức kỷ luật khắt khe của quân đội.
Nhưng sự khách sao và xa cách giữa hai người khiến cho độc giả không thể hoài nghi: Giữa họ là mối quan hệ gì.
Gia Hàng là một cô gái trẻ thông minh, chính trực và rất có năng khiếu trong lĩnh vực công nghệ thông tin. Bạn của cô là Giai Tịch lén giấu chồng tìm người mang thai hộ mình nhưng gặp phải kẻ lừa đảo giả mang thai để lừa tiền của cô. Vì thương bạn, Gia Hàng đã giấu gia đình, mang thai hộ Giai Tịch. Không ngờ Giai Tịch lại qua đời đột ngột vì cơn đau tim dữ dội. Khi đọc được nhật ký của vợ, Trác Thiệu Hoa phát hiện ra bí mật và tìm đến Gia Hàng, lúc này đã mang thai được sáu tháng. Vì trách nhiệm, anh quyết định cưới cô gái đang mang trong mình giọt máu của anh. Nhưng dần dần, qua quá trình chung sống, tính cách hồn nhiên trong sáng của Gia Hàng đã khiến con tim anh rung động. Từ chỗ muốn giữ cô lại để con trai mình có một người mẹ, anh phát hiện ra rằng anh muốn giữ cô lại vì chính bản thân mình.
“Làm một người cha xứng đáng khó hơn so với tưởng tượng quá nhiều, không phải cứ bỏ công bỏ sức, không phải cứ có ý chí kiên cường, không phải cứ có thể chịu đựng nỗi cô đơn, cô độc, không phải cứ bỏ ra toàn bộ tâm huyết của mình là có thể làm được.
Anh cũng cần được động viên, cần được khích lệ, mà người có thể đem lại những điều đó cho anh, chỉ có cô.
Anh…
bỗng khát khao một lời hứa nơi cô, một lời hứa vĩnh hằng.”
- Trích HÁI SAO
Vốn dĩ chỉ nghĩ khi sinh ra Phàm Phàm khỏe mạnh, hoàn thành lời hứa với người bạn đã khuất là Gia Hàng có thể ra đi, tiếp tục đeo đuổi ước mơ du học của mình. Nhưng tình cảm chân thành của Thiệu Hoa và sự quyến luyến của đứa bé đã từng bước níu giữ chân cô, khiến cô không nỡ rời xa họ. Đối với cô, anh như một vì sao xa xăm không giản đơn và cực kỳ khó nắm bắt.
“Anh như vì sao trên trời cao, nếu có rơi xuống đất, thì vẫn là kim cương. Cô chỉ là một con heo, đã ai nhìn thấy một con heo đeo kim cương bao giờ chưa?
Em đã yêu một người đàn ông không đơn giản, vậy thì em cũng chỉ có thể khiến cho mình trở nên không đơn giản.” - Trích HÁI SAO
Không ngờ giông tố kéo đến đúng lúc Gia Hàng quyết định thú nhận với gia đình chuyện cô đã kết hôn và có con. Gia Hàng không ngờ rằng cô là con của chị gái mình (Gia Doanh) với dượng của Thiệu Hoa (Án Nam Phi - chồng của cô ruột), kết quả từ mối tình đầu của hai người cách đây 23 năm. Bố mẹ Gia Doanh nhận Gia Hàng là con mình để hai mẹ con Gia Doanh-Gia Hàng không phải sống trong sự dè bỉu và mỉa mai của dư luận.
Sự việc vỡ lở, mẹ Thiệu Hoa không chấp nhận Gia Hàng. Gia đình cô cũng quyết không chấp nhận con mình có sự liên quan gì với kẻ phụ bạc xưa kia.
Tất cả dường như sụp đổ trước mắt Gia Hàng khi cùng lúc đó, cô phát hiện ra Giai Tịch trước kia cố tình tiếp cận cô và lập kế hoạch để cô mang thai hộ. Việc bị kẻ lừa đảo lừa tiền chỉ là một màn kịch để đánh vào lòng trắc ẩn của cô…
Gia Hàng sẽ đi đâu về đâu khi cuộc đời của cô như một tấn bi kịch: bố mẹ giả, chị ruột giả, ngay cả người bạn mà cô yêu quý cũng dựng nên một màn kịch để giăng cô vào bẫy?
Liệu tấm chân tình của Thiệu Hoa và ánh mắt mong mỏi của Phàm Phàm có khiến cô đủ can đảm tìm lại được niềm vui của cuộc sống?
Ngôn Tình, Cổ Đại
Chu Ánh Huy
Tóm tắt (Nói trước, spoil hơi cao. Không nên đọc nếu không thích spoil):
Nhân vật nữ chính là Trịnh Tịnh Tuyết là một cô nương được xưng là dệ nhất mỹ nhân Hàng Châu. Không những thế mà gia đình của cô cũng rất giàu nên từ nhỏ là tiểu thư được yêu thương sủng ai.
Vì cô có dung nhan thật đẹp nên đã được rất nhiều người theo đuổi. Tuy thế nhưng cô không lợi dụng những người đó mà nhận món quà đắt tiền nào cả. Cô chỉ duy nhất muôn họ từ bỏ bởi vì cô không thương họ.
Nam nhân chính là một người nhìn bề ngoài rất lãnh khốc vô tình tên là Quanh Chấn Tiêu là bảo chủ của ‘Lãnh Diễm Bảo\’. Từ đầu gặp cô anh đã hiểu lầm cô vì sắc đẹp mà kiêu cộng thêm ích kỷ chỉ biết lợi dụng nam nhân. Cái đó cũng là hiểu làm vì cô muốn ‘kỳ trân dị bảo\’ thì mới động lòng.
Cô chỉ đơn thuần nghĩ ‘kỳ trân dị bảo\’ là trái tim của hai người đều yêu thương nhau thôi!
Hiểu lầm lại càng thêm nặng khi cô lợi dụng anh nói là ý trung nhân của cô để thoát lý khỏi những ong bướm theo sát bên cô.
Cô tức giận với anh nhưng anh lại vì thế mà động lòng không lẽ đã hiểu lầm cô.
Trong một ngày một người từ trước theo cô không được mà nổi giận định cưỡng gian cô. Cô thoát được nhưng trong lúc muốn láy lại chiếc khanh tay sơ ý rớt xuống nước được anh cứu.
Vì cô người ướt đẫm nên đã chui vào lòng anh lấy áo khoác anh che lại để người khác khỏi nhìn.
Không ngờ có một bà tám đi qua thấy thế loan truyền khắp nơi.
Cô sợ sự tình sẽ làm gây nên anh cùng vì hộn thê xảy ra khúc mắc khiến giải trừ hôn nhân nên tự mình đi đến xin lỗi.
Vị hôn thê anh gây khó dễ còn tát cô một bạt tai bị anh bắt gặp khi anh muốn tới giải trừ hôn ước vì không thương vị hôn thê.
Anh nhận ra mình rất thương tiếc cô và cô cũng nhận ra có tình cảm với anh.
Sau đó hai người dần dần tới lui…
–
–
–
Từ lúc đó truyện trở nên….18
Thật sự mới đầu M đọc thấy nó hay hay. Tuyết là cô gái tuy vừa đẹp lại giàu nhưng không kiêu và rất thiện lương. Anh tùy bề ngoài nhìn giống ác qủy nhưng nếu đã yêu trở nên nóng bỏng…
Nhưng mà M thấy không hợp lý là cô rất cương quyết không chấp nhận nam nhân theo đuổi nhưng không hiểu tại sao tự nhiên vô cớ yêu anh.
Ừ thì anh cứu cô đó nhưng cái đó cũng không phải lý do thương anh.
Cái đó cũng ly giải được đi tại cô cũng chỉ khoảng 17 hoạc 18 t thôi nhưng mà nếu là một người từ nhỏ giàu có gia giáo thì không lý nào cô…có quan hệ xác thịt với anh như thế trước khi có hôn ước.
Không phải thời xưa trọng nhất là trinh tiết con gái sao? Không phải thời cổ rất khó nào chấp nhân việc không hứa hẹn mà tự hiến thân sao?
Theo tính cách thì cô rất giống một người tuy thiện lương nhưng cũng biết cái gì đúng theo lý thường. Với lại ở thời xưa danh tiếng rất quan trọng nhưng cô không ngại mà làm ra những ‘ấy ấy\’ với anh.
Từ khoảng giữa truyện trở đi thì hình như toàn là cảnh nóng bỏng không. M không thích đọc truyện chỉ riêng viết mấy thứ đó nên lướt qua thôi. M không ngại nhưng diễn tả quá trình giao hợp làm M cảm giác đang đọc truyện ‘người lớn\’ (tuy mình cũng chẳng nhỏ gì…) chứ không phải tiểu thuyết.
Một cốt truyện hay không nhất thiết dùng cả nửa bộ truyện chỉ riêng nói về tình tiết giao hợp.
Thôi nói thế mọi người cũng hiểu. Nếu ai thắc mắc sau đo hai người sao tới với nhau thì cứ đọc. Nói thật…tình tiết cũng chẳng hồi hợp hấp dẫn gì đâu.
Tóm lại: nừa phần đầu thấy đọc hay hay nửa phần sau chỉ toàn thấy ‘nóng\’ với ‘nóng\’ không.
Truyện Teen
Như Moon
Hắn vốn rất đẹp trai, lại là con của một chủ tịch tập đoàn lớn nhất nước - Sun Apperel, và đã có hôn ước với một gia đình của chủ tập toàn khác có tên Dream Star. Từ đây, một câu chuyện tình trắc trở nhưng cũng đầy ngọt ngào xảy ra...
Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Xuyên Không
Thuyết Mộng Thần
Chắc mọi người đã đc xem bộ phim Thanh Xà Bạch Xà, cũng biết đc tình yêu giữa chàng Hứa Tiên cùng nàng Bạch Xà, một tình yêu đẹp nhưng buồn. Nay chúng tôi xin phép đc mang tới cho mọi người bộ truyện Hứa Tiên Chí, cũng Thanh Xà đó, cũng Bạch Xà đó, còn có thêm cả các nhân vật quen thuộc mà mọi người ko ngờ đc tới nhưng Hứa Tiên ko còn là một anh chàng thư sinh hái thuốc yếu đuối Hứa Tiên này là người mang theo công đức vô lượng, vì cứu người từ thời hiện đại mà chết đi, trùng sinh trở thành Hứa Tiên trong câu chuyện với mục tiêu: “Không thể tiếp tục làm liên lụy nương tử - không để người đời gọi là tiểu bạch kiểm (mặt trắng nhỏ), muốn mang hạnh phúc cho người thân - nếu là tiểu bạch kiểm thì cũng phải là tiểu bạch kiểm chi vương”.
Tác giả đã rất thành công khi sử dụng kết hợp đan xen nhuần nhuyễn khá nhiều thể loại: mở đầu quen thuộc xuyên việt, Lịch sử quan trường, đồng nhân dựa trên trụ cột tiên hiệp cổ điển không cày level.
Hứa Tiên Chí đặc biệt thích hợp cho ae hội FA vì những đoạn miêu tả cưa gái đong giai nhân rất hay và các đối tượng mỹ nhân ở đây đều đặc sắc có cá tính riêng biệt, rất độc lập không phải chỉ là những bình hoa. Đồng thời những chi tiết hài hước nhẹ nhàng sẽ là đan dược xả stress tốt nhất. Mời các bạn đón đọc
Ngôn Tình
Diệp Lạc Vô Tâm
Nội Dung Truyện: Hôn nhân không tình yêu
Có câu nói, con người trong cả một đời dù sao cũng phải làm vài chuyện khiến bản thân hối hận, như thế cuộc đời mới hoàn chỉnh.
Cho đến tận bây giờ, tôi chỉ làm hai việc giúp cuộc đời mình hoàn chỉnh. Việc đầu tiên là yêu anh. Một việc khác, là gả cho anh... Mời bạn đọc cùng đón xem!
Ngôn Tình, Huyền Huyễn
Phiêu Lượng Hải Yêu
“Mẫu hậu, trên đầu của con tại sao lại có một cái sừng nhỏ?” Bảo Bối mở to đôi mắt tò mò đáng yêu nũng nịu nhìn chằm chằm nàng hỏi. Nàng trợn tròn mắt, nhất thời á khẩu không trả lời được.
“Mẫu hậu, vì sao con lại có một cái đuôi?” Bảo Bối vuốt ve cái đuôi nhỏ xinh nhỏ nhẹ hỏi nàng. Nàng xem hắn lắc lư cái đuôi rồng nho nhỏ, lại không nói gì." align="justify">“Mẫu hậu, trên người của con có thiệt nhiều vảy a, vì sao mẫu hậu không có?”
Đang tắm rửa kì cọ Bảo Bối đưa tay vuốt những vảy rồng lấp lánh màu sắc trên người, mở to đôi mắt tròn xoe hỏi. Nàng giật mình, bởi vì nàng là người, hắn là rồng. Không đúng, là sự kết hợp của rồng và người.
Trời ạ, nàng làm sao có thể nói cho cục cưng biết, nàng và hắn không giống nhau, bởi vì hắn là rồng, do nàng, là nàng do nằm mộng mà mang thai, mang thai mười tháng sinh hạ được tiểu long nhân.
Linh hồn nàng ban đêm rời khỏi thân thể, sau đó ở bờ biển bị tên Long Vương háo sắc tà ác dây dưa, trên mặt biển hoan ái suốt đêm. Không ngờ, nàng đã châu thai ám kết, trên người mang huyết mạch của loài rồng, mang thai mười tháng, nàng sanh ra tiểu long nhân, lại không biết phải nói với Bảo Bối cha của hắn là Long Vương biển nào.
Xuyên Không, Cổ Đại
Shizu
Xuyên qua thì sao? Cứ tưởng sẽ được làm nữ hiệp để chơi đùa. Ai dè do nàng giống với con gái ân nhân của hoàng thượng đương thời nên bị lầm rồi bắt ép gả cho thái tử còn 2 đứa bạn thân bị nàng lôi đi theo! Trời ơi! Có ai xui như các nàng không? Vào cung đã gặp 3 vị thiếp thân trắc phi, người mà các nàng không ưa nhất của thế kỉ 21 thường xuyên tìm để kiếm chuyện. Haizzzz, tha cho nàng đi! Nàng không có muốn thằng cha Thái tử kia đâu! Có tiền đủ xài là nàng mừng lắm rồi nha! Thật tình...chừng nào các nàng mới có thể về nhà đây?
Ngôn Tình
Cố Mạn
Xuyên Không, Hài Hước, Cổ Đại
Hỉ Thiện Đại Nhân
Nhân vật chính: Kim Đa Đa (Tống Thư Phàm) – Long Phi Ngọc
Chú thích: Đa đa ích thiện là càng nhiều càng tốt.
Chuyển thế trọng sinh đến cổ đại, vốn tưởng rằng rốt cục có thể yên tâm thoải mái làm một con sâu gạo.
Dù sao cũng là một thân thể cha không yêu, mẹ không thương, bất đắc dĩ đành phải tự lực cánh sinh, gian khổ gây dựng sự nghiệp.
“Tiền bạc, nhà lớn, cửa hàng, hài tử, mỹ nam! Càng nhiều càng tốt!”
“Nàng nói cái gì!” Có người ở bên cạnh nổi bão.
“Ha ha!” Có người chột dạ cười, “Thiếp thân nói ‘Chỉ cần tướng công là đủ rồi\’.”
Giới thiệu: Sống là được làm những gì mình thích, luôn ngẩng cao đầu kiêu hãnh dù đó là thất bại hay thành công. Hí Long Ký – Đa Đa Ích Thiện (xin gọi tắt là Hí Long Ký) là câu chuyện thành công trong cuộc sống và sự nghiệp của Tống Thư Phàm (Kim Đa Đa) dù nàng không xinh đẹp, võ công không giỏi, y thuật không cao, không có năng khiếu kinh thương, không ăn nói động lòng người… và còn nhiều khuyết điểm khác. Nói tóm lại, nàng là một người rất bình thường, ôm giấc mộng rất bình thường của một nữ công chức hiện đại: “Nhà cao cửa rộng, có cửa hàng kinh doanh, chồng đẹp, con khôn, sống không bó buộc” trong một xã hội đầy lễ giáo cổ đại. Điều gì khiến nàng thành công và hạnh phúc như vậy??? Hãy đọc để cảm nhận :D
Kiếm Hiệp
Hoàng Ly
Di cư vào Nam năm 1954, Hoàng Ly tiếp tục viết cho nhiều tờ báo với các tác phẩm tiểu thuyết đường rừng, có sức lôi cuốn mãnh liệt với nguời đọc như "Nữ Tướng Biên Thuỳ", "Giặc Cái","Thập Vạn Đại Sơn Vương", "Yêu Truyền Kiếp"...Ngoài ra,với bút hiệu "Thánh Sống" ký ở mục phiếm "Vấn Kế", Hoàng Ly đã chứng tỏ tính đa dạng của một ngòi bút đầy tài năng.
Tác phẩm "Thập Vạn Đại Sơn Vương" hay "Lửa Hận Rừng Xanh"... là một câu chuyện của tay hảo hán người Việt, ngang dọc trên vùng núi vùng Ba Biên Thuỳ với những cuộc đấu võ, đọ súng kinh hồn cùng bọn giang hồ thổ phỉ.
Hoàng Ly với bút pháp đặc biệt và tạo được một thứ ngôn ngữ riêng trong thể loại truyện đường rừng pha trộn tính cách võ hiệp, đầy kịch tính hấp dẫn... đã là một trong những cây viết ăn khách nhất thời đó. Người đọc đã say mê tiểu thuyết của Hoàng Ly không kém gì những tác phẩm của Kim Dung sau này.
