Truyện đã hoàn thiện
Võng Du
Thiểm Đạm Ngữ
Nữ chính: Ninh Tâm – id game: Ninh Tâm
Nam chính: Kha Dĩ Mặc – id game: Mặc Thương
Nhân vật xung quanh: Hồ Sảng – id: nhàn rỗi cực kì; Long Thần Thần – id: 1 vạn năm trầm mặc, hạt mưa nhỏ, mưa nhỏ giọt, Cốc Lam – id: Nguyệt Lạc Tinh Thẩm…..
Khả năng công kích, và phòng ngự thế là xong! Cứ vậy mà gió thôi, mây bay sống qua được Ninh Tâm chính là tiểu thỏ trong đám tiểu bạch thỏ. tính tình quá sức thuần khiết, ngây thơ, dễ bị lừa như hòn ngọc chưa được mài giũa!
Lần đầu tiếp xúc với Game Online liền luyện thành 1 kì tích khiến người người đều oán trách số phận quá ư “cực phẩm” của nàng. Muốn thăng cấp phải đánh quái… vậy mà nàng lại không thể…. thôi thì đi còn cách nào để thăng cập ngoài thu thập. Hệ thống nhắc nhở: Mặc Thương đang tra xem trang bị của bạn.
【 Thì thầm】 Mặc Thương: “…”.
【 Thì thầm】 Ninh Tâm: “???”.
【 Thì thầm】 Mặc Thương: ” Bạn thế này mà có thể sống được?.
【 Thì thầm】 Ninh Tâm: khai quật khoáng thạch cũng có kinh nghiệm, chỉ có điều thăng cấp chậm mà thôi. Trải qua thời gian đằng đẵng im ắng sau đó Mặc Thương rốt cục lên tiếng..
【 Thì thầm】 Mặc Thương: ” -_-||| => như vậy bạn mới thực là đại thần…” Ninh Tâm lơ đễnh, đại thần nói vậy làm nàng không gánh vác nổi a! Bất quá nàng có thể nuôi một đại thần..
【 Thì thầm】 Ninh Tâm: “Đại thần! Nếu không tôi bao nuôi cậu đi!”
Sét đánh giữa trời quang: người đứng đầu bảng xếp hạng là đại thần của game cứ thế bị 1 tiểu Bạch bao dưỡng. … ……
Ngôn Tình
Tự Do Hành Tẩu
Tô Lạc trừng mắt với anh ta, lửa giận bốc lên đầu.
“Cô lại nổi điên đấy à?” Bắt gặp bộ dạng này của cô, Tiêu Kiến Thành chau mày hỏi.
“Không dám.” Tô Lạc đáp. “Tôi chỉ muốn cầu xin anh.”
“Nhưng đây không phải là thái độ cầu xin người khác.”
“Làm thế nào mới phải?” Tô Lạc hỏi.
“Lúc cầu xin tôi, phụ nữ thường cởi hết quần áo.” Ánh mắt Tiêu Kiến Thành lóe lên tia châm chọc.
Tim Tô Lạc đập thình thịch, cô cố gắng khống chế tâm trạng nhưng hơi thở vẫn trở nên dồn dập.
Tiêu Kiến Thành thấy vậy liền nói: “Dù cô xúc động nhưng nơi này không mấy thích hợp, hay chúng ta đổi chỗ khác đi!”
“Đồ vô liêm sỉ!” Chuyện này đã vượt quá giới hạn chịu đựng của Tô Lạc. Cô mắng anh ta rồi quay người bỏ đi.
“Này... Cô chẳng có thành ý gì cả!” Tiêu Kiến Thành đi theo Tô Lạc.
“Đồ lưu manh!” Tô Lạc đáp một câu.
“Tôi cho cô hai sự lựa chọn.” Tiêu Kiến Thành cất cao giọng. “Thứ nhất, ngày mai cô mang trả hết đồ cho tôi. Thứ hai, tối nay...
Dị Giới, Đam Mỹ, Xuyên Không
Y Lạc Thành Hỏa
Pairing: Thản Đồ x Tô Sách
Vâng, đại khái, đây là chuyện xưa của một khờ khạo công cùng chăm chỉ thụ?
Không nên tin vào cái dòng chữ trên kia, chẳng đúng tí nào đâu. Thực ra, cái chuyện xưa đó kể sơ sơ thì là như vầy:
Ngày xửa ngày xưa, có một cậu bé công nhân viên chức vô cùng chăm chỉ, một ngày kia bé bị cấp trên lôi kéo đi chơi suối nước nóng, rồi sau đó đang trong lúc ngâm người ngâm người, liền xuyên qua ——
Đơn giản như vậy, cứ thế một tiểu thụ vô cùng chăm chỉ vô cùng nghiêm túc xuyên một phát đến thế giới của thú nhân, đang mê man thì bị một bạn sư tử lông vàng liếm cho tỉnh. Tỉnh rồi liền cùng bạn sư tử bắt đầu nhận thức thế giới mới này… Thẳng đến khi cậu bị dắt về bộ lạc sư tử mới phát hiện, hình như, đây không phải căn cứ thí nghiệm…
Còn về phần thể loại văn ấm áp sinh tử HE này, có lẽ tớ cũng không cần nói nhiều đi…
PS:
1. Văn này viết song song với một văn khác, vì thế trước mắt là chương mới sẽ không được cập nhật thường xuyên, nói cách khác, nhiều khi xuất hiện tình trạng có khi mỗi ngày có có khi cả mấy ngày liền sẽ không có;
2. Vẫn là một truyện nhất nhất (1×1), mấy thể loại như NP, nói cũng đừng nói;
3. Hoan nghênh đóng góp ý kiến, nhưng trên tinh thần thảo luận hòa hảo, không cần tạc mao;
4. Chúc mọi người xem văn vui vẻ.
(Mấy cái này là lời tác giả nha)
Tag nội dung: xuyên việt thời không, tình hữu độc chung, dị thế đại lục, thiên tác chi hòa
Từ khóa tìm kiếm: diễn viên chính: Tô Sách, Thản Đồ; diễn viên phụ: Dương Hàn, A Nhĩ Sâm; khác: thú nhân; dị thế; hùng thú; thư thú; hoàng kim sư tử
Ngôn Tình
Tào Đình
Một chàng trai hiền lành, tài năng, trong một lần hiến máu nhân đạo không may bị nhiễm HIV. Những tưởng chàng không thể thoát khỏi căn bệnh thế kỷ quái ác ấy, nhưng nhờ tình yêu của một nàng tiên nữ giáng trần, chàng đã được cứu sống.
Tại sao chúng ta lại không tự tạo nên câu chuyện cổ tích ấy, mà lại trông chờ vào thần tiên? Tình người hoàn toàn có thể tạo nên những câu chuyện thần kỳ để cứu giúp những con người bất hạnh bị mắc phải căn bệnh thế kỷ quái ác - HIV/AIDS.
Ngôn Tình
Mộc Tâm Hàn
Đan Thuần, đừng thấy tên rất “Đan Xuẩn” , kì thực là người rất thông minh. Xem đi, đối với việc cha mẹ coi mình như búp bê, cô liền hóa trang thành một người nhà quê , chuẩn bị dọa chạy tên vị hôn phu kia của cô…
Nghiêm Túc, đừng thấy tên anh rất đứng đắn, kì thực là chuyên dùng âm mưu quỷ kế rất cáo già, không phải anh luôn đứng đầu trong các cuộc cạnh tranh kịch liệt trên thương trường ư? Vậy… tại sao vị hôn thê của anh lại trông quê mùa như vậy? …
Ngại chống lại mệnh lệnh cha mẹ, anh đành phải đem cô nhóc như “thôn nữ” này về nhà. Tuy rằng trang phục của cô ta rất quê mùa nhưng đem lại cho người ta một loại cảm giác ấm áp. Ngoại trừ anh ra, ai cô ta cũng đối xử rất tốt.
Xem kìa, cô ta còn nở nụ cười xán lạn với vị đàn anh của cô ta nữa chứ. Anh thật khó chịu, lẽ nào cô ta không có chút ý thức tự giác rằng mình là con gái hay sao?
Huyền Huyễn, Xuyên Không
Cá Thích Leo Cây
Một cô gái hơi bị lớn tuổi tạm gọi là X trước giờ không nghĩ rằng có một ngày chính mình lại xuyên qua, hơn nữa còn là tại hiện trường thần thoại Cosplay* (viết tắt của cụm từ Costume Play: Hóa trang thành các nhân vật trong truyện tranh).
"Ngươi chính là hồ ly tinh trong truyền thuyết ?"
Nàng khinh bỉ nói, "Người mới là hồ ly tinh, cả dòng họ ngươi toàn là hồ ly tinh!"
Được rồi, thân là một hồ ly tinh cuối cùng của thời đại Thương Trụ, tuy rằng là giả, nhưng cũng được xem như một động vật quý hiếm cần được bảo vệ của quốc gia, thế nhưng có một ngày đại thần dùng mũi nói với nàng. "Thành Thang vọng khí ảm đạm, đương mất thiên hạ. Phượng minh kỳ sơn... Trợ giúp Võ vương phạt Trụ, thành công... người sẽ thành chính quả "
"... A ừ, có thể hay không nói nói rõ ràng hơn một chút?" Từ đầu không nghe hiểu.
"Sứ mạng của ngươi là diệt thế, kết thúc thiên hạ Thành Thang sáu trăm năm, sau khi chuyện thành công sẽ thành chính quả."
"…"
"Còn có ý kiến gì không?"
"Đại thần, ta có thể đổi ý không?"
Kiên quyết nhấn mạnh! "Không có cửa!"
"Nhưng...Trụ vương quá già, ta có thể lựa chọn quyến rũ nhi tử của hắn hay không ?"
"Không được! Ngươi quá già."
"…" = =!
Một nữ chủ hơi lớn tuổi bị ngộ nhận thành một yêu tinh làm sao có thể sống sót ở cái nơi Thương triều biến thái khắp nơi đều có mai phục?
Cô X: Mưu mô thủ đoạn——giả trư ăn lão hổ.
Vai chính: Cô X, Đát Kỷ.
Ngôn Tình, Cổ Đại
Mộng Yểm
Mọi người trong cung đình đều biết nàng - vị Công chúa vô danh bị thất sủng kia, nhát gan ủy mị, ai ai cũng có thể khi dễ.
- Hắn là vương tử mang theo lòng bất chính mà đến báo thù, bày ra từng thủ đoạn kinh thiên động địa, cười nhìn mây gió đổi thay, giang sơn đổi chủ, hắn xem nàng như một con cờ, nhưng từ bao giờ quân cờ này lại biến thành nốt ruồi chu sa trên ngực, làm cho hắn phải do dự như có bàn chông trên tay?
- Một tờ chiếu thư ban xuống, người cha ruột kia của nàng ban thưởng rượu độc để cho mẫu thân tự sát, nàng cuối cùng không thể nhịn được nữa, ra sức cầu cứu, lại không nghĩ đến rằng mình đã dẫn sói vào nhà.
- Nam nhân vật chính rất quyết đoán, rất thông minh, rất bá đạo, rất âm hiểm, rất ôn nhu, rất thâm tình, yêu hận phân minh. Vô cùng tuyệt! Nữ chính cũng không uỷ mị, ngược lại thì thông minh, kiên cường..
Ngôn Tình, Cổ Đại
Phong Lộng
“…Nữ tử có thân hình mảnh mai này lại độc như nọc rắn, đẩy chàng vào chỗ chết. Đáng lẽ chàng phải coi nàng là kẻ thù lớn nhất trong đời, giết được mà sảng khoái.
Nhưng… Tại sao cánh tay lại không theo ý chí của chàng, càng ôm nàng thêm chặt.
Không muốn buông tay!
Thân thể mềm yếu ấy, những ngón tay thon thả ấy, và cả khuôn mặt thanh tú ấy giờ đang lạnh cóng, lạnh đến đỏ ửng da thịt. Thường ngày, nếu lạnh đến ửng đỏ thế này, nàng đã cuộn tròn trong lòng chàng như một con mèo nhát gan.
Đã quen nghe nàng đàn hát, quen nghe nàng cười nói, quen với khi nàng uể oải dựa vào giường, cùng chàng duyệt công văn. Đã biết lai lịch của nàng không đơn giản, lại cứ tưởng có thể dễ dàng ngầm khống chế. Cứ tưởng chỉ cần chút kế mọn, bắt được kẻ đứng sau kia, là có thể bắt được cái người hay nói dối kia về lại bên mình.
Có ai ngờ mọi sự thay đổi trong khoảnh khắc, gậy ông lại đập lưng ông. Cứ tưởng có thể giữ mãi con chim phỉ thúy trong lòng bàn tay, có ai ngờ nó lại vỗ cánh bay về bên cạnh chủ nhân mình.
Còn chàng, vẫn không muốn buông lỏng vòng tay. Quen bế nàng, ôm nàng, hôn nàng. Ngón tay, vẫn còn lưu giữ xúc cảm lướt qua cánh môi hồng. Chàng quen rồi.
Chàng quen rồi…
Nữ tử đáng ghét, đáng hận, đáng giết nhất thế gian. Nữ tử yếu đuối nhất, thông tuệ nhất, đáng yêu nhất thế gian.
Người mà chàng khổ sở truy đuổi, chính là tuyệt thế giai nhân này.
Sở Bắc Tiệp khẽ nhắm mắt, bao nhiêu suy nghĩ đang giày vò trái tim chàng.
“Vương gia, hãy thả thị nữ của ta ra.”
Thả nàng? Nàng sẽ đi đâu?
Nàng lừa ta, dụ ta, sao có thể nói đi là đi?
Khắp thế gian này, ta chỉ muốn có một mình nàng…
Nàng là thị nữ nổi danh của vương phủ Kính An ở Quy Lạc quốc. Vốn thông minh, có tài dụng binh và sở hữu tiếng đàn, giọng hát say đắm lòng người, nàng luôn nhận được sự mến mộ, theo đuổi mạnh mẽ từ các bậc nam nhân. Thế nhưng, Sính Đình chỉ mưu cầu một tình yêu đích thực, không màng thế sự lợi danh hay vinh hoa phú quý…
Chàng là Trấn Bắc vương, đệ đệ của Đông Lâm vương, người ta nhắc đến chàng là nhắc đến một mãnh tướng hộ quốc đa mưu túc trí vang danh thiên hạ, mang trong mình chí lớn chinh phạt vùng đất mới, hợp nhất tứ quốc…
Số phận đưa họ tình cờ đến với nhau nhưng lại đặt ở hai đầu chiến tuyến, ngăn cách bởi quốc hận, tình thù.
“Vẫn còn đó cây đàn cổ trong vương phủ Trấn Bắc.
Đóa hoa cài lên tóc, đã héo tàn ở tận nơi đâu.
Thiếp là thân bồ liễu hồng nhan mơ với gió trăng, chàng là bảo đao cung khỏe chí ôm toàn thiên hạ, giữa chúng ta, quốc thù cao như núi.
Núi cao tới trời, chàng không nhìn thấy thiếp, thiếp ngước không thấy chàng.
Lòng đau như cắt, chưa bao giờ hết…”
Phải chọn lựa thế nào đây? Là nghĩa nặng hay tình sâu? Liệu họ có phá vỡ được bức tường cản bước tình yêu? Liệu lời thề dưới ánh trăng ngày đó có thành hiện thực?
Mời các bạn đón đọc “Cô phương bất tự thưởng” – bộ tiểu thuyết 2 tập của tác giả Phong Lộng đã khiến hàng ngàn trái tim phải thổn thức và đã cướp đi biết bao nước mắt của hàng trăm ngàn độc giả Trung Quốc. Một thiên tình ca bi tráng của đấng anh hùng và bậc tài nữ.
Ngôn Tình
Thuấn Gian Khuynh Thành
Oa Oa đỗ tiến sĩ khi tuổi đời mới qua 22, không thích vào làm ở viện nghiên cứu vì ở đó toàn các chú lớn tuổi. Thêm vào đó nàng lại rất thích cóp nhặt những truyện ngồi lê đôi mách chốn văn phòng nên quyết tâm xin việc vào làm cho một công ty lớn chỉ để ngày ngày thoả mãn niềm đam mê của bản thân.
Nám Nám thì ngược lại. Chỉ số IQ chỉ ở mức người thường. Vì có mối thù với thầy giáo thực tập môn thể dục nên quyết chí trở thành giáo viên thể dục ở chính trường đại học của mình.
Những tình huống dở khóc dở cười của hai chị em liên tiếp xảy ra trong công việc và trong tình yêu. Làm thế nào để họ tìm thấy tình yêu đích thực của đời mình. Bằng đọ sức trò chơi Pikachu hay bằng những trận thi đấu môn thể dục đầy sức mạnh. Hãy cùng chờ đợi và đón đọc “Tốt nghiệp rồi kết hôn thôi”.
Ngôn Tình
Tử Văn
Người đàn ông kia còn dám thất hẹn với cô!
Trong cơn tức giận, cô đã chạy đi tìm hắn tranh luận.
Từ trước tới nay, tính tình cô luôn nóng nảy, không ngờ thiếu chút nữa hại chết hắn do bệnh tim tái phát.
Nhưng phó tổng giám đốc của tổng công ty chẳng những không so đo tính toán gì với cô, mà lại còn tỏ vẻ áy náy giải thích xin lỗi cô.
Thậm chí còn hủy bỏ cả một cuộc họp quan trọng để dẫn cô đi mua đôi giày mới thay cho đôi giày vừa mới bị gãy gót, lại còn cẩn thận phái người lái xe tới đưa cô về…
Lần đầu tiên trong đời cô cảm nhận được sự quan tâm chăm sóc của một người đàn ông, trong lòng không khỏi cảm thấy ấm áp dễ chịu.
Bởi vậy, mặc dù hắn muốn trông nom mọi bề, lại không cho phép cô nói tục, cô cũng phá lệ nghe theo lời hắn.
Việc hắn tỏ tình khiến cô không kìm được vui sướng trong lòng, biểu lộ ra vẻ thiếu nữ thẹn thùng.
Hắn bá đạo hôn cô càng làm cho trái tim yêu của cô đập loạn như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Cô chưa bao giờ nghĩ tới lợi ích của việc đi xem mắt thay người khác sẽ khiến cho cô tìm được tình yêu đích thực của đời mình như thế, nhưng hiện tại, điều quan trọng là cô yêu hắn.
Vì thế nên mới chịu đồng ý để hắn luôn bên cạnh giúp đỡ cô 24/24h.
Cô nguyện ý vì hắn mà thay đổi không nói và có những hành động cử chỉ thô lỗ, mà học cách điềm đạm, thay đổi cách ăn mặc, trang điểm sao cho ra dáng của một thục nữ.
Hắn cũng ngày càng che chở cô, hai người dần chìm đắm trong thế giới tình yêu cuồng nhiệt của mình.
Nhưng trong lúc vô tình, cô đã phát hiện ra, tình cảm, hành động và cư xử của hắn thực chất chỉ là một âm mưu…
Linh Dị
Người Khăn Trắng
Nghe nhan dề truyện bạn cũng có thể tưởng tượng, hình dung ra những yếu tố ghê người và đầy bất ngờ, cùng đọc truyện Xác Ai Trong Ngày Cưới - một truyện nằm trong chuỗi những truyện kinh dị đầy thu hút. Cùng đọc thử xem sao nhé!
Ngôn Tình
Vitamin ABC
“A!” Tôi đau quá nên hét to.
Người nào đó lên tiếng trả lời: “Bị làm sao vậy?”
Tôi vô cùng chán nản vươn tay lên: “Gọt khoai tây bị cứa vào tay.”
Mặt anh không chút thay đổi lấy chiếc hộp cứu thương ra, giúp tôi băng bó ổn định.
Cầm con dao lên: “Chúng ta muốn làm khoai tây hầm thịt bò chứ không phải là thịt băm khoai tây.”
………… Lệ tuôn.
Kiếm Hiệp, Trinh Thám, Cổ Đại
Trần Thanh Vân
Hẳn không ít các bạn trong chúng ta đã gắn bó tuổi thơ với bộ phim Bao Thanh Thiên - bộ phim với những kỳ án, những tình tiết hấp dẫn. Tác giả Trần Thanh Vân cũng đã xây dựng bộ truyện Huyết Y Kỳ Thư một cách logic, sống động và thu hút bạn đọc như bộ phim nổi tiếng ấy.
Truyện dẫn dắt bạn đọc đến với những câu chuyện, những bí ẩn tưởng như không ai biết đến, với thể loại kiếm hiệp, anh hùng tra án thì truyện lại càng hấp dẫn hơn. Lối văn phong đặc tả trong tác phẩm cũng làm ta dễ hình dung được diễn biến, nhân vật. Dưới ngòi bút của tác giả thì những trận tranh đấu, những hình tượng anh hùng ngày càng rõ nét hơn.
Ngôn Tình, Hài Hước
Thị Kim
Nhân vật chính: Yến Luật (mắc bệnh ảo tưởng quá nặng) x Ôn Tửu
Khi Yến tiên sinh bị đá lần thứ nhất,
Tuyệt đối không nghĩ tới mình còn có thể bị đá lần thứ hai..
Giải nghĩa tên truyện:
Tình bất yếm trá: có nghĩa là không tiếc lừa dối, tung hỏa mù đánh lạc hướng đối phương để có được lợi thế chiến thắng trong tình yêu.
Huyền Huyễn, Xuyên Không
Chín Mươi Chín Dùng Thư Sinh
Vô Thượng Đế phi sinh, sinh ra một quả trứng.
Vô Thượng Đế Quân là long thân, Vô Thượng Đế phi là phượng thể, vốn là loài động vật đẻ trứng, dù lần này sinh ra trứng là việc ngoài dự định, nhưng cũng là chuyện có tình có lý.
Nhưng vấn đề quả trứng kia lại nở ra một con hồ ly.
Là một con hồ ly hai đuôi.
—— Nghe có vẻ rất là cổ đại phải không, thực ra đây là truyện hiện đại đó.
Lời dẫn . có một quả trứng to to…
Vô Thượng Đế phi mang thai, quả là việc vui mừng khắp chốn.
Trên trời không như trần gian, nam nữ ái ân, sau đó cứ thế mà ‘châu thai ám kết\’ lưu truyền đời sau. Nhưng vấn đề là như vầy, nếu sinh mà không chết thì chẳng mấy chốc thiên đình sẽ bị quá tải, ảnh hưởng tới nguồn năng lượng mấy vạn năm mới có được của trần gian. Phần lớn tiên đồng trên thiên giới lúc sinh ra đều có cơ hội hưởng duyên tiên, tỷ như tiên quả vạn năm, hoặc thánh khí đầy linh khí chẳng hạn, rồi có duyên có phận mà được một cô tiên nữ nào đó ăn, cứ thế mà thành thai quả, đợi hết kỳ bầu bí thì rơi xuống đất thành tiên, đây gọi là mượn phúc tiên. Còn có một cách khác, hai vị thần tiên tình cảm thắm thiết mặn nồng được sợi kim tuyến buộc chặt, trải qua vạn vạn năm không rời, hoạn nạn có nhau, rốt cuộc trở thành tiên đế, khi thời cơ chín muồi trời cao sẽ ban thưởng tiên đồng.
Vô Thượng Đế phi đang mang bầu một tiên đồng được trời cao ban tặng, trăm ngàn năm qua thiên đình chỉ có duy nhất một tiên đồng này, thế nên trong lòng Vô Thượng Đế Quân vô cùng hớn hở mừng vui.
Đợi đến ngày Vô Thượng Đế phi sanh nở, Vô Thượng Đế Quân ôm một bụng kích động canh sẵn ngoài phòng sinh. Ước chừng qua qua lại lại khoảng bốn vạn bảy ngàn tám trăm sáu mươi mốt bước mới thấy cô tiên nga ôm một cái bọc nhỏ đi ra.
Không đợi tiên nga mở miệng chúc mừng, Vô Thượng Đế Quân đã dằn lòng chẳng đặng, vội hỏi, “Là trai hay gái?”
Tiên nga sợ hãi kéo một góc chăn lên, hóa ra là một quả trứng.
Vô Thượng Đế Quân giật mình sửng sốt, nhưng rồi cũng nhẹ nhõm hẳn.
—— Vô Thượng Đế Quân là long thân, Vô Thượng Đế phi là phượng thể, vốn loài động vật đẻ trứng, dẫu việc sinh ra quả trứng này là ngoài dự liệu, nhưng cũng có tình có lý đi.
Thiên đình rất nhàm chán, mấy vị chư thần tán tiên còn cá cược xem Vô Thượng Đế phi sinh con trai hay con trái. Tin tức Vô Thượng Đế phi sinh một quả trứng vừa truyền ra, tất cả tiên nhân đều nhất tề rớt cằm té u đầu, chỉ một thoáng mà điểu thú bay loạn, tường vân rục rịch, mấy thần tiên kéo tới xem nhốn nháo không dứt, thiên đình trở nên náo nhiệt lạ thường, rốt cuộc ngay cả Tử Phủ Đế Quân, tiên nhân đứng cùng bậc với Vô Thượng Đế Quân cũng bị ‘kinh động\’.
“Sao lại có thể là trứng!” Tử Phủ Đế Quân lẩm bẩm, thận trọng nghĩ ngợi một hồi, hắn cũng đạp cái tường vân phô trương khoe mẽ của mình hướng lên thiên đình.
Bình thường tường vân nhà khác chỉ có một hoặc hai màu, nhiều nhất là ba màu thì thôi đi, tường vân nhà Tử Phủ Đế Quân phải bảy màu, một khi bay lên, màu sắc rực rỡ lóa mắt kia thì người cách xa mấy ngọn núi to cũng có thể thấy rất rõ ràng.
Nguyên nhân là vì xa xưa một thuở, quan hệ giữa Tử Phủ Đế Quân cùng Vô Thượng Đế Quân không thể nói là tốt, lúc này hắn đến nhất định sẽ khiến đám thần tiên mới gắn lại cằm sẽ ngã ngửa ra cả. Nhưng địa vị Tử Phủ Đế Quân cao quý như vậy, nếu muốn khiến chúng thần tiên kinh ngạc thì cũng phải để mình quang minh chính đại tiến thẳng vào Linh Tiêu Bảo Điện.
Bởi vậy, thời điểm Tứ Phủ Đế Quân đến đã thấy chúng tiên đều giống như Vô Thượng Đế phi, tất thảy đều quấn khăn thành một cục trên đầu.
Tử Phủ Đế Quân nhíu mày, “Ngàn năm không gặp, lão Vô Thượng kia càng ngày càng gia trưởng ngang ngược, vợ hắn ở cữ sao các ngươi cũng phải quấn khăn trùm đầu hết thế kia?”
Kiểu nói chuyện như vậy chư thần tán tiên đã nghe mòn tai, nhất thời càng lúng túng hơn so với việc nghe tin lúc nãy.
Có anh tiên gia ‘mạnh vì gạo bạo vì tiền\’ (phải có điều kiện thuận lợi thì hoạt động mới có hiệu quả) lanh lẹ đến xã giao, Tử Phủ Đế Quân đã phất tay áo, “Tiểu tiên dẫn đường, nghe nói Vô Thượng trước có già sau có trẻ, ta đến xem trứng tiên nhà hắn.”
Tiên gia kia vừa nghe mấy lời này đã không còn muốn khách sáo xã giao gì, im lặng đưa Tử Phủ Đế Quân đến thằng vườn bàn đào.
Tuy là một quả trứng, nhưng nói gì thì nói cũng là ruột thịt của mình, Vô Thượng Đế Quân làm theo đề nghị của chúng thần một cách qua loe, mở một yến hội tam triều rửa tội ngoài trời thật lớn trong vườn bàn đào.
Bây giờ yến hội còn chưa bắt đầu, các tiên nhân được xếp ngồi vào chỗ, trên bàn dọn sẵn hoa tươi rượu ngon chờ đợi. Vô Thượng Đế Quân ngồi đối diện với Vô Thượng Đế phi đang ôm quả trứng trong ngực, nghĩ đến xuất thần.
Đúng là một quả trứng vô cùng xinh đẹp, màu trắng óng ánh, không hề có tỳ vết nào, giống như một viên trân châu khổng lồ. Tử Phủ Đế Quân nhìn quen mắt, đi đến trước mặt, không nói không rằng giơ tay muốn ôm quả trứng kia xem một cái.
Vô Thượng Đế phi vốn không muốn, vừa thấy Tử Phủ Đế Quân, do dự một lúc cũng đưa cho hắn.
Tay vừa rờ đến, quả trứng đã nứt ra.
“Không phải tại ta.” Tử Phủ Đế Quân tỏ vẻ vô tội.
Vợ chồng Vô Thượng Đế Quân không thèm nhìn hắn, chỉ căng thẳng nhìn quả trứng kia, vừa mừng vừa lo, không biết lát nữa cái gì sẽ chui ra.
Quả trứng kia rung rung vài cái, khe hở càng lúc càng lớn, trên đỉnh trứng từ từ có dấu hiệu nứt vỡ, rốt cuộc một mảnh vỏ cũng được phá ra.
Lúc này, không chỉ vợ chồng Vô Thượng Đế Quân mà mỗi một thần tiên đều nín thở như thể sợ sẽ khiến tiên đồng chưa nở ra kia sợ hãi.
Giữa ánh mặt vạn chúng chú mục, một bàn chân với những đệm thịt, bên trên là màu lông xù vàng óng ánh chầm chậm thò ra.
Cho dù là rồng hay phượng thì cũng chỉ có bộ vuốt cứng cáp sắc nhọn, mà tay người thì cũng chỉ đầy thịt chứ không thể có màu lông xù vàng óng kia được. Bởi vậy Vô Thượng Đế Quân nhịn không được “a” một tiếng.
Tiếng “a” này vừa thoát ra, bàn chân mập mạp vàng óng kia lập tức rụt về.
Không phải Đản Hoàng Tô bị tiếng “a” kia dọa, mà là bị chính bàn chân mình dọa.
Đản Hoàng Tô còn nhớ rất rõ, trước đó mình đang ngồi đọc một cuốn truyện trên mạng tên “Hồn BOSS”, nam nhân vật chính là một đại ma đầu, tục danh Ba Nhĩ, rất am hiểu chuyện quăng tới quăng lui người ta từ chỗ này sang chỗ khác. Đang lúc đọc tới đoạn Vương Tiểu Minh, CP (character pairing) của Ba Nhĩ, bởi vì thay Ba Nhĩ chịu đòn, thân thể không thể chịu đựng được việc tim vỡ nát mà chết tươi thì đột nhiên tên Ma vương Ba Nhĩ kia xuất hiện trước mặt nàng, sau đó giống hệt như những gì nàng thường thấy trong truyện, hắn bùm một cái, thế rồi nàng bị Ba Nhĩ kéo từ máy tính thả đến chỗ tối om chật chội này.
(Nếu mình không nhầm thì Đản Đản đang đọc truyện đam mỹ :3, thể loại huyễn huyễn Link: http://www.jjwxc.net/onebook.php?novelid=629710.)
Nàng cố gắng giãy giụa ở cái chỗ chật hẹp vô cùng kia, rốt cuộc khi đánh vỡ được một cái lỗ nhỏ xíu, nàng bị chính tay mình —— à không, bàn chân —— hù dọa.
Không phải Ba Nhĩ chỉ có thể biến người ta từ chỗ này sang chỗ khác thôi hay sao, từ khi nào thì hắn cũng có thể biến người thành động vật?
Đản Hoàng Tô mù mờ không xác định được, nương theo ánh sáng từ cái lỗ nhỏ trên cao cẩn thận kiểm tra chân mình. Hoàn toàn chính xác, đệm thịt mềm mịn, màu lông vàng óng ánh, giống như bàn chân của A Hoàng nhà nàng, nhưng A Hoàng nhà nàng chính là một con chó mà?
Chả nhẽ mình bị Ba Nhĩ biến thành một con chó?
Đản Hoàng Tô cảm thấy 囧.
…Nhưng cũng thiệt mới mẻ!
Cái chỗ tối om om này chỉ cần phá được một lỗ hổng nhỏ chợt trở nên vô cùng yếu ớt, Đản Hoàng Tô chỉ cần quơ quơ hai ba cái nó đã thành một cái động lớn đủ để thò đầu ra, vừa lúc bắt gặp ánh mắt của Tử Phủ Đế Quân. Chỉ trong nháy mắt, hàng mi dài kia như chạm thẳng vào lòng nàng.
Nhìn kỹ thêm một tý, làn da trắng ngần sáng sủa, tóc vừa mướt vừa dài vừa mềm, khí chất siêu phàm thoát tục, ngũ quan có nét, hàng mi đậm cùng đôi mắt xếch kia lại đẹp quá đáng.
Đây là một anh chàng đẹp giai đó nha!
Đản Hoàng Tô nuốt nước miếng đánh ực.
Nếu biết đọc truyện này lại có phúc lợi như vậy, nàng không nên đợi truyện hết mới đọc!
Đản Hoàng Tô nuốt nước miếng, tinh thần hưng phấn chào hỏi Tử Phủ Đế Quân, “Hi anh đẹp giai!”
Nhưng âm thanh thoát ra khỏi miệng lại là mấy tiếng “A a” không hề có ý nghĩa, ngọng ngịu trong trẻo, nhưng không phải là tiếng chó sủa.
“Nó đang chào ta?” Tử Phủ Đế Quân nhíu mày, vươn tay ra túm lấy gáy Đản Hoàng Tô xách nàng lên, vui sướng hả hê khi người khác gặp họa, “Ồ, một con hồ li hai đuôi, là con cái.”
Mặt Vô Thượng Đế quân tái mét.
Rồng với phượng, cho dù đột biến gen kiểu gì thì cũng không thể sanh ra hồ ly!
Đương nhiên Vô Thượng Đế Quân không phải buồn Vô Thượng Đế phi cắm sừng hay đội nón xanh cho hắn, hắn chỉ đang phẫn nộ việc vốn tưởng là tiên đồng được trời ban, nào ngờ chỉ là một giống tiên mượn phúc mà thôi.
Tiên gì thì tiên cũng không phải là của hắn nữa! Hạnh phúc trong lòng Vô Thượng Đế Quân từ từ tan nát.
Nhưng Tử Phủ Đế Quân lại hưng phấn dạt dào, “Tiểu hồ li này cũng rất quý giá, nếu ngươi không thích thì cho ta đi.”
Hồ ly vốn có ba tộc, thanh khâu Cửu vĩ Bạch thị, phàm trần Đan vĩ Hồ thị, cuối cùng là lục loan Song vĩ Phong thị.
Dòng tộc thanh khâu Bạch thị có pháp lực cao cường nhất, không tuân theo sự sắp đặt của nhà trời, tự cai quản, là yêu tộc lệ thuộc trực tiếp với Đại thần Thượng cổ Nữ Oa nương nương, số người trong tộc vô cùng ít, những người mang họ Bạch bây giờ còn sống hay đã chết cũng chưa biết rõ.
Trong ba tộc hồ ly thì Đan vĩ Hồ thị là đông nhất, họ sinh ở phàm trần, người trong tộc sống trải dài từ nhân gian trên trời, thậm chí là cả địa phủ Ma vực, không có bầy đàn nhất định, cũng không định cư, đếm không biết bao nhiêu kẻ mê hoặc người đi đường, rất hiếm nhân vật xuất chúng trong giới tiên nhân.
Lục loan Phong thị được xếp cùng hàng Tán tiên, vốn là bộ tộc tự do, nhưng trời ban cho sự linh mẫn với thảo dược, ngay cả máu trong người cũng là thuốc tiên chữa thương, cho nên thường bị tiên ma săn bắt, nuôi dưỡng hoặc làm y sư, có khi chỉ vì lấy máu. Mà cho dù tù đày hay y sư đi chăng nữa cũng khó thoát khỏi số kiếp rút máu, bộ tộc này dù may mắn sống sót cũng ẩn nấp không tung tích.
Đản Hoàng Tô vừa nở ra là hồ ly hai đuôi thuộc Phong thị, quả thực là bảo vật hiếm có khó tìm.
Chỉ là Vô Thượng Đế Quân không nghĩ Đản Hoàng Tô là bảo bối. Trong mắt Vô Thượng Đế Quân, Đản Hoàng Tô chính là ác điểu đỗ quyên mượn bụng Vô Thượng Đế phi ấp trứng, lãng phí công sức hắn bao nhiêu ngày chờ mong cùng hạnh phúc. Lúc này vừa nghe Tử Phủ Đế Quân xung phong nhổ cái đinh trong mắt cái gai trong thịt này đi, tất nhiên là gãi đúng chỗ ngứa, gật đầu đồng ý tắp lự.
Vô Thượng Đế phi không cam lòng. Cho dù thế nào đi chăng nữa thì nàng cũng mang nặng đẻ đau tiểu hồ li này suốt mười năm trời, nhưng phu xướng phụ tùy, nàng không thể để Vô Thượng Đế Quân mất mặt trước nhiều người như vậy được.
Khó có thể bàn chuyện ăn rơ như vậy với Vô Thượng Đế Quân, Tử Phủ Đế Quân sợ hắn hối hận, không hề cáo từ mà mang theo Đản Hoàng Tô, đạp tường vân lấp lánh lóa mắt kia, nhanh như chớp bay về Tử Thần phủ.
