Truyện đã hoàn thiện

Sếp Ta Thực Ôn Nhu

Hoàn thành 80,692
Sếp Ta Thực Ôn Nhu

Ngôn Tình

Anchan

Truyện Sếp Ta Thực Ôn Nhu của tác giả Anchan là hệ liệt cuối cùng sau tác phẩm Sếp Ta Mặt Dày Vô Đối . Cô được anh ta giải cứu bởi tên phụ tình, suýt nữa cô đã phải bỏ mạng.

Đối với cô anh như cha mẹ, là người tái sinh ra cô lần thứ hai, vì không biết lấy gì đền đáp cô bằng lấy thân mình báo đáp bởi ân tình to lớn như thế này! Cũng chính vì tên kia mà tình cảm giữa cô và anh tiến triển tốt đẹp hơn.

Phải chăng đây là một tin tốt, một điều đáng mừng cho cô? 
Hi vọng cuộc đời của cô sẽ có được người đàn ông tốt, mời các bạn đọc truyện sẽ rõ hơn nhé.

Mỹ Nhân Khó Gả

Hoàn thành 91,873
Mỹ Nhân Khó Gả

Ngôn Tình

Thị Kim

Thể loại: Cổ đại, HE

Thân là kinh thành đệ nhất mỹ nhân, vậy mà lại không ai thèm lấy?

Mị Công Khanh

Hoàn thành 69,370
Mị Công Khanh

Ngôn Tình, Trọng Sinh

Lâm Gia Thành

Thể loại: Trọng sinh, cổ đại, HE

Nàng cố ý phải gả cho hắn, cuối cùng tự thiêu mà chết.

Sau khi trọng sinh, trong thời đại Ngụy Tấn luôn quan tâm đến dòng dõi khí khái, nàng dần thay đổi, trở thành một người cơ trí……

Xấu Nữ Đến Khiến Họa Thủy Yêu

Ngôn Tình, Cung Đấu, Gia Đấu, Hài Hước, Sủng

Vân Phi Tĩnh

Văn án

Hồi 1

Dung nhan tuyệt sắc nhưng trên mặt lại bị một vết sẹo lớn làm hủy dung. Con người tài hoa lại bị nhốt trong nội viện, nàng, được mệnh danh là thiên hạ đệ nhất tài nữ.

Lúc này nàng đang giảng cho tiểu oa nhi hai tuổi đang ngồi đối diện mình chữ “Cười”. Đó là bảo bối của nàng, nàng thật vất vả mới có được bảo bối.

Nàng không biết chính mình còn kiên trì được trong bao lâu nên nàng tận dụng hết thời gian để dạy bảo bối thế nào mới có thể hơn người, như thế nào mới có thể đùa giỡn người. Nàng phải giúp hắn mang mặt nạ, một mặt nạ vô địch thiên hạ

“Hiên nhi, ngươi phải nhớ kỹ lời ta nói. Đối với người thân phải cười, đối với kẻ thù cũng phải cười, đối với người yêu cười, đối với đối thủ cũng phải cười, tươi cười có thể làm cho người mất phòng bị. Tươi cười làm cho người ta nhìn không ra tâm tư của ngươi,…” lưu loát nói những đạo lý lớn lao mặc kệ tiểu oa nhi hai tuổi có thể hay không thể hiểu. Dù sao cứ dạy, ngày sau sẽ hiểu

Gương mặt nho nhỏ cùng nàng giống nhau, tương lai nhất định sẽ là đệ nhất họa thủy, hai tuổi tiểu oa nhi đôi mắt mở to nhìn mẫu thân, đấu óc thông minh lý giải lời mẫu thân nói… Nói tóm lại, hắn nhìn mẫu thân lúc này vui vẻ, tự nhiên sẽ cười. Nghĩ đến người cha mình không thích cũng phải cười, như vậy cha cũng sẽ không biết mình chán ghét hắn. Đối với người yêu phải cười, uhm, người yêu, không cần phải nói. Nhưng đối với đối thủ cười, hắn biết, giống như hắn nhìn Phượng Thiếu Vân cùng mẹ của hắn, còn có nhựng người khác trong phủ Phượng gia. Cha hắn cùng các phu nhân và con cái của các nàng, hắn đều phải cười, muốn cho họ thấy nhưng không biết mình nghĩ muốn ném hết thảy họ xuống sông Trường Giang và Hoàng Hà cho cá ăn, cười!

Hồi 2

“Oa oa” tiếng trẻ con khóc báo hiệu phủ Phương gia có thêm một sinh mệnh mới chào đời. Nhìn cha vui vẻ chạy vào trong phòng, chung quanh cha là huynh muội khác mẹ tụm lại một chỗ. Sáu tuổi tiểu nam oa trên mặt tươi cười hớn hở, nhìn hắn như rất vui vì có thêm một đệ đệ cùng cha khác mẹ. Thật ra hắn đang nghĩ cha hắn cùng các vị phu nhân khác đều sinh hai tiểu hài tử, chỉ có mẹ hắn chỉ có mình hắn. Hắn cảm thấy thật cô đơn, hắn thật muốn có một đệ đệ hoặc muội muội.

Vì thế, hắn xoay người đi tìm mẫu thân, hỏi mẫu thân sinh cho hắn một đệ đệ hoặc muội muội. Nữ tử xoa đầu hắn, trong lòng tiếc nuối, nhưng cũng không chịu buông tha cơ hội giáo dục nói “Có thể, nhưng Hiên nhi, ngươi phải biết rằng mọi thứ trên đời này đều phải dựa vào sự cố gắng của chính mình mới có thể có được. Nương không có khả năng sinh cho ngươi một đệ đệ hoặc muội muội, ngươi cũng biết cha ngươi sau khi ngươi sinh ra đã không vào phòng của nương rồi. Cho nên chuyện này ngươi tự nghĩ biện pháp, muốn làm cho kế hoạch thành công phải làm cho con mồi từng bước tiến vào cạm bẫy của mình”

Kết quả, sáu tuổi tiểu oa nhi suy nghĩ kế hoạch cả đêm. Ngày hôm sau, hắn tìm được cơ hội liền bỏ xuân dược vào chén trà cuả cha hắn, sau đó cho người mang cha hắn vào phòng của nương. Hơn nữa vì để cam đoan cho đệ đệ hoặc muội muội tuyệt đối được sinh ra, hắn bỏ dược làm cho cha hắn hùng dũng oai vệ, khí phách hiên nganh trụ lại trong phòng mẫu thân hắn ba ngày.

Mười tháng sau, tiểu nam oa vui vẻ ôm tiều hài nữ, đối với tân sinh mạng mới không được hoan nghênh trong Phương phủ nói “Yên tâm, nhà này không có người thích ngươi, nhưng có ca ca ta sủng ngươi, có ca ca thích ngươi là tốt rồi, về sau ngươi muốn cái gì, ca ca đều cho ngươi!”

Từ nay về sau, tiểu nam oa  nham hiểm nổi danh nhất không phải vì hắn mười bốn tuổi trở thành đương triều trạng nguyên trẻ tuổi nhât, cũng không phải mười lăm tuổi đoạt được vị trí tông chủ, mà là hắn sủng muội muội nhất thiên hạ!

Hồi 3

“Hắn là ai vậy?” tiền nhiệm mới vào cung nhận chức nhìn thấy đàng xa một thiếu niên đi tới hỏi một người bên cạnh

“Ngươi không biết hắn là ai sao?” bị hỏi người kia nhìn hắn kinh ngạc

“Không biết” hắn tành thật trả lời, hắn chỉ biết vào cung mấy lần đều nhìn thấy người này. Khuôn mặt đó so với nữ nhân còn muốn xinh đẹp làm cho hắn hoài nghi giới tính của người đó. Nhưng hắn biết, dáng người đó cao to, còn có thần thái làm cho hắn biết vị đó hiển nhiên là một nam tử. Ô, thật sự phí phạm của trời a, nếu người đó là một nữ nhi thì thật tốt!

“Hắn là Phượng Hiên, trạng nguyên mười bốn tuổi, mười lăm tuổi trong một đêm đã trở thành Phượng gia tông chủ!” bị hỏi người này kích động, hết sức bất mãn vì có người lại hỏi về vấn đền này

“Hắn, hắn là Phượng Hiên. Trời ạ, so với truyền thuyết hắn còn tuyệt hơn!” người hỏi khiếp đảm nói

Đang nói, thiếu niên đã đi qua bọn họ, liếc nhìn bọn họ một cái. Miễn cưỡng nhìn người ta vì dung nhan của mình mà chải nước miếng mà tươi cười. Lúc này, hai người đang nói chuyện ngây người, nội tâm cảm khán nghĩ, a, nhìn từ xa không bằng nhìn gần, họa thủy a, hơn nữa hắn còn mang theo tươi cười, ai có thể ngăn cản được mị lực của hắn a!

Thiếu niên bước nhanh qua, chỉ để lại vẻn vẹn một cái liếc mắt, khiến cho hắn thấy rõ hai người kia đang ngây dại chảy nước miếng bộ ạng thật ngu xuẩn. Trong lòng kinh thường hừ nghĩ, thật là, chỉ mong năm nay  có nhóm người mới đừng giống hai người này , nếu không hắn sẽ không có hứng thú chơi! Bất quá đợi hắn mang muội tử trở về mới có tâm tình chơi, nếu không coi bọn họ là nơi trút giận cũng tốt! A….! Thiếu niên trong lòng có điểm phát điên, Lục hoàng tử chết tiệt dựa vào cái gì mà dám chiếm bảo bối muội tử của hắn? Đó là muội tử của mình, không phải muội tử của hắn Lục hòang tử, có hay không thiên lý a! Nếu hắn không phải Lục hoàng tử, chính mình đã sớm thần không hay quỷ không biết đem hắn băm thành tám khối ném xuống sông cho cá ăn rồi! Ô, muội tử của hắn có ăn ngon hay không? Có ngủ ngon không? Có phải hay không đang tìm hắn? Lục hoàng tử có hay không ngược đãi muội tử bảo bối của hắn?

Thiếu niên càng nghĩ càng lo lắng, rõ ràng thi triển kinh công, hướng về phía tẩm cung của Lục hoàng tử, chuẩn bị toàn lực triển khai đại chiến vì muội tử, phải đem muội tử về bên cạnh mới yên tâm. Hắn hoàn toàn không chú ý tới dọc đường ngày càng nhiều người chảy nước miếng, chính mình sinh ra hiệu ứng họa thủy

Họa thủy a! Vẫn là một thế hệ muội nô họa thủy! Có thể hay không mới có thể cũng là một thế hệ vợ nô họa thủy?

Chuyến Tàu Địa Ngục

Hoàn thành 94,382
Chuyến Tàu Địa Ngục

Linh Dị

DIV

Chuyến Tàu Địa Ngục hay là Nhiệm vụ cuối cùng của đội săn quỷ Manhattan

Nửa đêm, hướng về phía nhà ga Manhattan, một chuyến tàu chở tất cả các loại yêu ma và linh hồn ác độc nhất trong lịch sử đang âm thầm lăn bánh. Chỉ vài phút nữa thôi, cửa Hoàng tuyền sẽ mở ra, thu nhận chúng về lại địa ngục. Đúng trong thời khắc ấy, tiếng chuông cảnh báo khẩn cấp vang lên, báo động một âm mưu hắc ám trên con tàu.

Xác Ướp số 29 cùng lũ bộ hạ đã rải virus nổi loạn ra khắp nơi, để kích động mọi thành viên của chuyến đi, cướp phá tàu và thoát khỏi địa ngục. Nhận lệnh từ tổng hành dinh địa ngục, tiểu đội săn quỷ thành phố Manhattan lao đi, hòng chặn đứng âm mưu đe dọa sự an nguy của thế giới. Khi tất cả thành viên chuyến tàu địa ngục, những cái tên lừng lẫy kim cổ trong lịch sử phương Đông phương Tây: vua Mặt trời Arthur, Bá tước ma cà rồng Dracula, Thương Ưởng… đều bị nhiễm virus, một trận chiến vô cùng tàn khốc đã chuẩn bị diễn ra …

“Hồi hộp trong từng tình tiết, mỗi chương sách như một cảnh phim kinh dị dồn dập xuất hiện, một câu chuyện mười phần sống động.”

Tác giả lớn của dòng văn huyền ảo Đài Loan Cửu Bát Đao và Tinh Tử cùng tiến cử.

***

Đôi nét về tác giả DIV

Tác giả DIV: sinh năm 1978, ngôi Song Tử, ở một thị trấn biển tại Chương Hóa, Đài Loan. Hiện công tác tại một viện nghiên cứu khoa học ở Đài Trung. Chuyên môn là khoa học tự nhiên đòi hỏi sự chính xác nghiêm ngặt, nhưng tác phẩm viết ra lại là những câu chuyện huyền ảo hoang đường giàu tính lãng mạn, anh coi đó là một cách cân bằng cho cuộc sống.

***

Trích Chuyến tàu địa ngục

Thời gian: 0 giờ 31 phút sáng.

Địa điểm: Ga tàu điện ngầm Manhattan.

Reng... Reng... Reng...

Đêm khuya, trong phòng quản lý nhà ga tàu điện ngầm Manhattan tĩnh lặng, tiếng chuông điện thoại vang lên.

Nhân viên trực ban đang nằm ngủ, nghe thấy tiếng chuông điện thoại, bỗng choàng tỉnh giấc.

Dụi dụi đôi mắt còn ngái ngủ, anh nhớn nhác nhìn quanh tìm cái điện thoại quấy rối giấc ngủ lúc nửa đêm.

Nhưng, khi vơ lấy cái ống nghe màu xanh vẫn hay dùng ở trên bàn trong cơn vô thức, anh mới giật mình phát hiện, tiếng chuông réo vang trong đêm khuya ấy không phải do chiếc điện thoại này phát ra.

Nhân viên trực ban quay người nhìn về phía phát ra âm thanh, gương mặt chợt biến sắc như vừa bị một gáo nước lạnh giội xuống đầu.

Tiếng chuông the thé đinh tai ấy đang phát ra từ chiếc “điện thoại màu đỏ” được chụp kín trong hộp thủy tinh treo trên tường.

Chính chiếc điện thoại màu đỏ này, trong đêm khuya, phát ra từng chuỗi âm thanh the thé khủng khiếp, liên hồi.

Cặp môi của nhân viên trực ban trắng nhợt, đôi chân đột nhiên run lên cầm cập.

Sao lại là cái điện thoại này? Sao lại là cái điện thoại này? Lẽ nào... đã xảy ra chuyện gì rồi?

Bởi vì, chiếc điện thoại màu đỏ sẫm từ trước tới nay chưa bao giờ đổ chuông này không phải được kết nối với một chuyến tàu bình thường, mà là với chuyến tàu cuối cùng của cục đường sắt, một chuyến tàu khuya không hiện diện trong thời gian biểu của ga tàu.

Mọi người gọi nó là “chuyến tàu địa ngục”.

Không ai biết “điểm xuất phát” và “điểm dừng chân” của chuyến tàu này ở đâu.

Nhân viên trực ban chỉ biết rằng, cứ vào thời điểm này hằng đêm, đường ray phía ngoài phòng chờ tàu đều phát ra tiếng động rầm rầm đinh tai nhức óc, đó là tiếng đoàn tàu nặng nề nghiến trên đường ray, báo hiệu “chuyến tàu địa ngục” bí hiểm đã bắt đầu hành trình.

Trong đêm khuya tĩnh lặng, âm thanh phát ra từ chuyến tàu này nghe như tiếng gọi hồn vọng từ địa ngục xa xôi khiến người nghe ớn lạnh, vì thế, mọi người đều gọi đó là “chuyến tàu địa ngục”.

Điều duy nhất mà nhân viên ga tàu điện ngầm biết được về chuyến tàu địa ngục này là, hành khách trên chuyến tàu này không một ai là người.

 

Reng... reng... reng...

Vẫn là thứ âm thanh quấy nhiễu khiến người ta tỉnh giấc giữa đêm, nhưng lần này, tiếng kêu đó phát ra từ một tòa nhà cao tầng giữa trung tâm thành phố Manhattan, trong một căn phòng ấm áp, dễ chịu.

Reng... reng... reng...

Tiếng chuông điện thoại vang lên mỗi lúc một dồn dập, từ trong chăn, một cánh tay dài gầy nhẳng thò ra.

Cạch! Bàn tay vớ lấy điện thoại.

Cộp! Xoẹt! Mang theo sự bực bội vì bị quấy nhiễu lúc nửa đêm, cánh tay vùng vằng lôi cả chiếc điện thoại vào trong chăn.

Sau đó, từ trong chăn phát ra một giọng nói ngái ngủ: “Cái gì...”

“Việc khẩn, cấp độ A, số hiệu 1010!” Tiếng trả lời khô khốc phát ra từ đầu dây bên kia.

“Độ A?” Tiếng nói cất lên từ trong chăn đột nhiên cao vút. “1010 là... là... chuyến tàu địa ngục!”

“Lệnh từ tổng hành dinh địa ngục, toàn bộ tiểu đội săn quỷ trước 0 giờ 40 phút phải tập trung đầy đủ tại ga tàu điện ngầm Manhattan.”

“Tiểu đội săn quỷ, số 3 nhận lệnh.”

Phừng! Chiếc chăn bông dày nặng bị hất tung, khuôn mặt một cô gái xinh đẹp với mái tóc vàng rối bù dần lộ ra khi chiếc chăn từ từ rớt xuống.

Gương mặt thanh tú đang còn ngái ngủ vẫn toát lên được vẻ gan dạ mạnh mẽ của người đẹp.

“Hay đây, chuyến tàu địa ngục có vấn đề rồi!” Cô gái tóc vàng tức tốc vận lên mình bộ đồ đen, buộc vội mớ tóc vàng thành đuôi ngựa, trong khi chỉnh trang lại quần áo, cô không quên liếc nhìn vào gương, nở một nụ cười ngọt ngào, hai chiếc răng nanh lóng lánh trong gương.

“Đây là việc khẩn cấp độ A, lần này rắc rối rồi.”

Chỉnh trang quần áo xong, cô rón rén đi sang phòng bên, từ từ đẩy cửa, bên trong có một cô bé chừng mười tuổi đang say trong giấc nồng.

Cô gái tóc vàng ngắm nhìn bé gái, miệng khẽ mỉm cười, cô cúi xuống, thơm nhẹ lên đôi má hồng hào bầu bĩnh của bé.

“Cục cưng của mẹ, ngủ ngon con nhé, mẹ đi làm đây!”

Cô bước khỏi phòng bé gái, nhưng không ra phía cửa mà lại đi về phía ban công của phòng khách, xoẹt một tiếng, cô mở toang cửa kính ngoài ban công.

Một cơn gió lạnh thấu tim của màn đêm Manhattan táp thẳng vào mặt khiến cô tỉnh hẳn.

Ngắm nhìn hàng vạn ánh đèn đường phía dưới lấp lánh như những viên đá quý, cô gái tóc vàng mỉm cười, dang rộng hai tay và rướn mình ra xa, với một cú nhảy tuyệt đẹp từ tầng thứ hai mươi của tòa nhà, gieo mình xuống phía dưới.

Trong đêm, mái tóc vàng của cô tung bay trong gió, dáng vẻ cao sang, thanh nhã của cô trông hệt như một tuyển thủ nhảy cầu Olympic, một cú nhảy thật hoàn hảo.

Chỉ thấy bóng cô mỗi lúc một thấp hơn, trong nháy mắt, dưới hai cánh tay cô bung ra một đôi cánh lông vũ màu đen.

Dưới ánh trăng của Manhattan, cô gái tóc vàng dang rộng đôi cánh đón gió, thỏa sức bay lượn trong không trung như một cánh dơi lộng lẫy thanh cao.

Tại nhà ga Manhattan.

Lúc này, chuyến tàu địa ngục vẫn chưa tới ga.

Thời gian tàu về ga chỉ còn lại vẻn vẹn 15 phút.

Cô gái tóc vàng đáp xuống đất, thu đôi cánh lại, vuốt mái tóc vàng hơi rối vì bị gió thổi tung, cô nhẹ nhàng bước vào ga tàu điện ngầm, lúc này bên trong nhà ga đã có hai bóng người đứng đó.

Hai bóng người này, một cao một thấp, họ đều toát lên vẻ mạnh mẽ như cô gái tóc vàng.

“Số 3 có mặt.” Cô gái tóc vàng nói với người có dáng cao hơn, không quên nhoẻn miệng cười.

Người này là một chàng trai lưng đeo cây cung dài rất lớn, trông tràn đầy khí phách anh hùng, sống mũi cao, đôi mắt sâu thẳm, và còn có cặp ria trên mép.

Trong vẻ điển trai của chàng trai này vẫn hiện lên sự trưởng thành, chín chắn, đó là khí chất của một nhà lãnh đạo trời sinh.

Cây cung dài sau lưng càng tôn thêm khí phách phi phàm của anh. Cây cung nhìn có vẻ cũ kỹ như một món đồ cổ, phía trên đầu cung khắc chi chít những văn tự cổ trông loằng ngoằng như những con nòng nọc, nhưng nhìn kỹ mới phát hiện ra, đó không phải là con chữ mà là những câu thần chú hàng yêu cổ xưa.

“Chỉ còn 3 phút nữa.” Chàng trai chau mày nói, “Sao số 4 và số 5 vẫn chưa tới? ”

Vừa nói dứt lời, phía ngoài vọng tới những chuỗi âm thanh gầm rú ầm ĩ, một chiếc Halley phân khối lớn phóng như bay tới cổng nhà ga, một người đàn ông vạm vỡ, toàn thân vận bộ đồ da màu đen, trang phục theo phong cách rock, mắt đeo kính râm xuất hiện.

“Sếp J, số 4 có mặt.” Anh chàng vạm vỡ hất mái tóc dài chấm ngang vai ra phía sau. Từ vẻ bề ngoài ngang tàng đến các động tác nhanh gọn của anh ta đều toát lên vẻ hung hăng của một con mãnh thú.

“Được.” J khẽ chau mày. “Còn 1 phút nữa, hay là H đến muộn?”

“Tôi bảo rồi, giống người da vàng không đúng giờ lắm đâu.” Người đàn ông thấp bé ban nãy đứng bên cạnh J nói.

Người đàn ông này nhìn vừa già vừa nhỏ bé, trông hết sức mờ nhạt, thân hình nhỏ thó của vị này so với người đàn ông vạm vỡ kia đúng là khác nhau một trời một vực.

Nhưng, người đàn ông thấp bé vừa nói dứt lời, có tiếng nói từ phía sau ông ta vọng tới.

“Kỵ sĩ U hồn, xin lỗi đã làm ông thất vọng, thực ra tôi đã đến từ lâu rồi.”

Lời nói vừa dứt, từ phía sau một cây cột trong nhà ga, một chàng trai trẻ dần dần lộ diện.

Chàng trai trẻ này dáng người tầm thước, có mái tóc đen tuyền và nước da vàng, hai hàm răng sáng bóng, quả đúng là anh ta mang trong mình dòng máu điển hình của người phương Đông.

Thấy chàng trai trẻ xuất hiện, J khẽ gật đầu.

Cánh tay phải của J khẽ hất lên, mấy tờ tài liệu bay vào tay từng người một.

“Tình hình rất tồi tệ.” J lạnh lùng nói.

“Tồi tệ đến mức nào?”

“Chúng tôi nhận được tin, chuyến tàu địa ngục có khả năng bị uy hiếp.”

 

Chuyến tàu địa ngục, phương tiện giao thông kết nối thế giới thần linh với thế giới con người, có nhiệm vụ chuyên chở những vong hồn và yêu ma tới nơi chúng cần tới, đó chính là địa ngục.

Đoàn tàu, nếu không tính đầu tàu, cả thảy có mười ba toa, trên tàu có một trưởng tàu chịu trách nhiệm về sự an toàn của hành khách, và... đối phó với những hành khách gây rối.

Vào thời điểm 0 giờ 40 phút sáng, bánh xe của chuyến tàu địa ngục phát ra những âm thanh inh ỏi chói tai, với vận tốc 200 km/giờ, đoàn tàu phóng như điên trên đường ray.

Trong tất cả mười ba toa tàu đó, có toa tĩnh lặng như tờ, có toa lại vô cùng náo nhiệt.

Trưởng chuyến tàu địa ngục vận bộ trang phục trưởng tàu màu xanh da trời rất phẳng phiu, mũ đội sụp xuống mặt, mở toang cửa và bước vào toa số 1.

Cửa vừa mở, đón chào trưởng tàu là những tràng vỗ tay hoan hô rầm rĩ. Toa số 1 này hiện vô cùng náo nhiệt, một tên hề mặc áo phao đang tung hứng các quả cầu da bảy màu, năm quả cầu da trên tay hắn bay lượn trong không trung, những động tác làm trò phụ họa của hắn khiến hành khách xung quanh cười nghiêng ngả.

Trưởng tàu khẽ hắng giọng một tiếng, rồi chộp ngay lấy quả cầu da trên tay tên hề, nói: “Kiểm tra vé!”

Thấy quả cầu da trên tay tên hề bị trưởng tàu cướp đi, đám hành khách đang vỗ tay cười vang xung quanh thoáng chốc lộ rõ vẻ kinh hãi rồi nhìn trân trối vào trưởng tàu và tên hề, như thể sắp có chuyện gì đó khủng khiếp xảy ra!

Tên hề trừng mắt nhìn trưởng tàu, cười hê hê lạnh lùng, tiếng cười the thé thâm độc. “Dám cướp cầu của ta, ngươi biết ta là ai không?”

Trưởng tàu không nói gì, chỉ dùng ngón tay khẽ đẩy mũ lên cao, phía dưới vành mũ không ngờ lại là một khuôn mặt chó sói hung dữ đen sạm.

Đôi mắt trưởng tàu ánh lên vẻ dữ tợn, ông nhếch mép nhe nanh, để lộ hai hàm răng sắc nhọn: “Đương nhiên ta biết ngươi là ai, ngươi là ‘Thằng hề hiểm ác\’ vô dụng chết tiệt, thế ngươi biết ta là ai không?”

Nhìn thấy gương mặt chó sói ấy, tên hề khựng lại. Khuôn mặt trát đầy phấn sáp vẽ kiểu hơn hớn đang cười của hắn từ từ xịu xuống, biến thành một gương mặt ỉu xìu.

“Vâng! Sếp Anubis, trên chuyến tàu này sếp to nhất rồi ạ!”

Trưởng tàu lạnh lùng hắng giọng, lại kéo sụp mũ xuống. “Kiểm tra vé.”

“Vâng, vâng, vâng...” Tên hề khom lưng, không ngừng cúi lạy, vô cùng cung kính.

Soát xong vé, nhìn bóng trưởng tàu rời khỏi toa tàu số 1, tên hề quay đầu lại bực bội nói với những người đang xem: “Cười đi, xem tao biểu diễn sao không cười?”

Hành khách nhớn nhác nhìn nhau, lộ rõ tâm trạng vừa bất lực vừa sợ sệt, đành tiếp tục giả vờ cười.

Đó là những nụ cười vô cùng gượng gạo, và vô cùng sợ hãi.

[...]

Ngốc Nghếch Vương Gia Xuyên Việt Phi

Xuyên Không

Diệp Vi Linh

Thể loại: xuyên không, nhẹ nhàng, HE…
Tiêu đề khác: Phi Tử Của Vương Gia Ngốc

Hắn vì bị hãm hại mà trở thành ngốc Vương gia.

Nàng một thủ tài mỹ nữ hiện đại Tô Lệ Nhã xuyên qua trở thành đệ nhất “xấu nữ”  Tô Gia thôn.

Nàng bởi vì tin tưởng cái gọi là tam định luật xuyên qua mà lấy lầm đứa ngốc về nhà.

Làm cho mọi người bắt đầu suy diễn một đoạn nhân duyên “Xấu nữ” cùng đứa ngốc tổ hợp thành trận cười dữ dội.

Trường Sinh Bất Tử

Hoàn thành 92,852
Trường Sinh Bất Tử

Tiên Hiệp, Huyền Huyễn

Quan Kỳ

Nội Dung Truyện: Tuyệt thế hung nhân, Đa mưu túc trí, vì cầu trường sinh, Mưu đồ thiên hạ.

Hai mươi lăm tuổi đi vào này tu hành thế giới , Chung sơn luôn luôn tại cố gắng , Lại phát hiện tiên phàm chênh lệch rất xa xôi , Phàm nhân cả đời cố gắng , Không thể thành tiên . Phí thời gian cả đời , Tám mươi năm hồng trần quay cuồng , Ma luyện chung sơn một viên tang thương sáng tâm. Rốt cục , Ở tóc trắng xoá , Đại nạn buông xuống tám mươi tuổi , Nghênh đón tiến vào tiên cánh cửa cuối cùng cơ hội. Nhập tiên cánh cửa, tìm tiên đạo. Vi cầu trường sinh, Mưu đồ thiên hạ...

Dịch giả: Chất Độc

Biên dịch: Sở Phong

Biên tập: Gia Ngọa

Quyền Lực Tuyệt Đối

Hoàn thành 90,178
Quyền Lực Tuyệt Đối

Trọng Sinh, Quan Trường

Hãm Bính

Phạm Hồng Vũ, một tên cảnh sát nghiện thuốc với đôi mắt "hung quang" làm không biết bao nhiêu tên phạm nhân phải hoảng sợ, trong một lần đi bắt tội phạm ở KTV thì bị ăn "kẹo đồng" và trùng sinh về năm 1986. Ông trời cho hắn một cơ hội sống lần thứ hai, không lẽ lại làm tên cảnh sát quèn? Hắn quyết định tiếp tục dấn thân vào con đường quan trường với lợi thế về khoản "biết trước tương lai" của mình.

Will Be Fine, I Promise

Hoàn thành 53,881
Will Be Fine, I Promise

Truyện Teen

Tiểu Mễ

Như bao câu chuyện khác thôi , Mễ không chắc sẽ có một mở đầu hay . Một chút nhàm chán cho phần mở . Có thể nói thế nào nhỉ ? Hmm...xem nào .Một chút ảo diệu cho phần mở đầu vì Mễ vốn luôn mang tư tưởng về một tình yêu đẹp tồn tại đâu đó ngoài kia . Cốt truyện cũng sẽ hao hao giống như những câu truyện mà bạn đã từng đọc . Nhưng sẽ biến tấu tình huống một chút , một chút hường phấn . Có thể bạn sẽ thích cách nghĩ giống Mễ thì sao ? Vì là lần đầu viết truyện nên có chút sai sót , mong nhận được góp ý chân thành nhất của mọi người . Đọc thử nhé! 

Nghịch Thiên Kỹ

Hoàn thành 98,051
Nghịch Thiên Kỹ

Tiên Hiệp

Tịnh Vô Ngân

Hàn Phong Tuyết ta không phải một kẻ phế nhân, không phải là một tên vô dụng. Ta sẽ chứng minh cho các ngươi thấy ta là một thiên tài như cha ta và sẽ báo thù cho ông ấy...
Cô Vợ Ngốc Và Tên Chồng Đáng Ghét

Truyện Teen

Pi Heo

Là truyện nói về một cô nàng học sinh cấp 3 tên Hà My có biệt danh " sóc con" siêu quậy nhưng không kém phần đáng yêu cùng với 2 người con trai nhưng lại là anh em sinh đôi, Lam Kỳ và Lam Phong thật khó phân biệt, cùng một số nhân vật phản diện thường gây rắc rối cho cô nàng. Và cả 2 anh chàng Lam Kỳ và Lam Phong đều bất chấp tất cả để bảo vệ cho người mình yêu, luôn hành động một mình, đưa người khác từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. 

 Một số nhân vật trong truyện:

- Nguyễn Lê Hà My: một cô học sinh đáng yêu, siêu quậy, thân hình rất ư là đẹp, chuẩn, nhưng ít người biết, chỉ mỗi Nhi biết thôi.

Trương Thảo Nhi: một nhỏ bạn thân của My, body chuẩn.

Trần Lam Kỳ : em của Lam Phong,ít nói, ít cời, có chút lạnh lùng nhưng không phải, chĩ là  hơi ít nói chuyện vs ngừ khác( nguy cơ lạnh lùng rứt cao).

Trần Lam Phong: chồng sắp cưới của Hà My, cực kỳ giỏi võ lun.

Trang Phương: vị hôn thê của Lam Kỳ, xinh đẹp, k chanh như những tiểu thư đài cát khác. Cô và Lam Kỳ tuy có hơn ước nhưng chưa từng tiếp xúc cũng như gặp mặt.

Và 1 số nhân vật khác.

Sếp Ta Mặt Dày Vô Đối

Ngôn Tình

Anchan

Truyện Sếp Ta Mặt Dày Vô Đối của tác giả Anchan là hệ lệ thứ hai sau tác phẩm Sếp Ta Chuyên Ngành Là Đào Bẫy .Bảy năm sau anh từ nước ngoài về nước và trở thành sếp của cô, nhưng không hiểu sao đến giờ này cô vẫn yêu anh, mãi vẫn không thể quên được.

Anh ngang nhiên ăn đậu hũ của cô bởi vì anh biết rằng cô ta rất yêu anh, điều cô hối hận nhất là anh giam cầm cô tại biệt thự chiếm đoạt tất cả mọi thứ trên người cô kể cả quần áo cô đang mặc!

Còn dụ dỗ cô uống tránh thai "fake" khiến cô phải dính thai...Cuộc đời của cô từ hôm đó chính thức phải phụ thuộc vào anh sao...

Âm Đại Nhân

Hoàn thành 57,966
Âm Đại Nhân

Ngôn Tình

Lăng Thục Phân

Cô được xem là một người phụ nữ có dung nhan xinh đẹp, bao người đàn ông say mê, bao người con gái phải ganh tụy.

Nhưng cô chẳng phải là mẫu người nhanh nhẹn, vẻ chậm chạp của cô lại hút hôn Âm Đại Nhân, người được xem là công bằng chính trực, không ưa kẻ nào luồn cúi. 

Cô cũng biết rằng đây là đặc ân của cô dành cho mình nên cũng biết chịu đựng số phận đó. Nhưng ai biết rằng sau khuôn mặt lạnh lùng kia là những toan tính khó thể nào mà đoán được.
Ông Xã Dân Chơi Không Yêu Tôi

Ngôn Tình

Lâu Doanh Doanh

Truyện Ông Xã Dân Chơi Không Yêu Tôi của tác giả Lâu Doanh Doanh xoay quanh một cuộc hôn nhân dẫn đến nhiều hệ quả bởi đây là một cuộc hôn nhân giao dịch tiền bạc.

Đối với anh, những cô nàng nhà giàu đều không có thứ gì đặc biệt ngoài tiền ra. Sau khi ở chung với nhau được ba tháng, tính tình của anh thay đổi rất nhiều, anh trở nên bạo lực và ăn chơi dữ dội hơn, không những thế anh còn nói yêu cô để đưa cô lên giường.

Kết quả sau những đêm vồ vập nhiệt tình đó chính là cái thai cô đang mang trong bụng. Nhưng biết anh không yêu cô nên cô đã đề nghị ly hôn, tránh đau khổ thêm nữa cho cả hai về sau ...
Còn anh thì lần này không chịu ly hôn cô?
Thuần Phục Vợ Trên Giường

Ngôn Tình

Lâu Doanh Doanh

Truyện Thuần Phục Vợ Trên Giường của tác giả Lâu Doanh Doanh xoay quanh cô bé đáng thương Giang Noãn rốt cục cũng đã tìm được hạnh phúc của mình tại nơi đó.

Cái gì cũng có thể giấu, cũng có thể giả được, nhưng cảm giác yêu thương ai đó thì không bao giờ giả được. 
Bạch Thủy Ương trước hay sau tai nạn bề ngoài đều không thay đổi, chỉ tâm hồn là thay đổi.

Ban đầu Thẩm Tương Tường yêu thích vẻ bề ngoài của cô, với sự thật cố không yêu anh, anh rất dễ dàng chấp nhận. Nhưng sau đó anh chấp nhận thử yêu cô lần nữa, lần này anh mới thật sự tiếp xúc, tìm hiểu con người bên trong của cô.
Chẳng Phải Trộm Của Ngươi Một Chiếc Cốc?!

Ngôn Tình

Lâm Phong Nhi

Truyện Chẳng Phải Trộm Của Ngươi Một Chiếc Cốc?! của tác giả Lâm Phong Nhi có nội dung kể về một câu chuyện tình một đêm, khi cô tỉnh dậy cô đã thấy toàn thân mình đau nhức, cơ thể bầm dập!

Từ trước đến giờ cô chẳng có ai theo đuổi, vậy mà sau cuộc tình một đêm này có biết bao nhiêu chàng đẹp trai, giàu có theo đuổi cô.

Phải chăng tình một đêm luôn đẹp hơn tình yêu thường? Mời các bạn theo dõi truyện để hiểu rõ hơn duyên tình một đêm là như thế nào nhé.