Truyện đã hoàn thiện
Truyện Teen
Win
Để mình kể cho các bạn nghe về câu chuyện tình yêu giữa một cô nàng tiểu thư đáng yêu đầy bí ẩn cùng những anh chàng thiếu gia kiêu ngạo những cũng đầy lạnh lùng - Trần Nhật Vũ, Trần Thiên Nam, Phan Thế Kì.
Những tình tiết đưa nhân vật vào tình huống oái oăm dở khóc dở cười, nhưng cũng đầy ắp tính thơ mộng, lại không thiếu những nút thắt chuyển biến đưa đến cảm giác mới mẻ đặc sắc cho người đọc. Một chuyện tình đầy trắc trở giữa nàng "tiểu thư bí ẩn và những chàng thiếu gia" - Sự rung động, Sự bốc đồng, sự ngây ngô... tất cả đã góp phần tạo nên bản giao hưởng nhộn nhịp của cuộc sống phần nào thú vị hơn.
Thân phận thật sự của nàng tiểu thư bí ẩn sẽ ra sao?
Chuyện tình này sẽ đi về đâu?
Nó sẽ chọn ai?
Hãy để thời gian trả lời tất cả.
Truyện Teen
tiểu thư lười
Câu hỏi này hơi rắc rối nếu các bạn muốn biết kết quả thì hãy cùng mình xông pha vào những chương truyện này nha!!!
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !!!
-Nè anh kia , anh đi có nhìn đường không vậy ? Hay là hai mắt anh dùng để trang trí ? Tôi nói anh có nghe cái gì không ?_Nó chống nạnh nói
-Có_hắn thản nhiên nói
-bộ anh không biết xin lỗi ak?_nó vẫn tiếp tục ca thán
-xin lỗi_hắn ngắn gọn vô cùng
-làm như anh nói một câu đầy đủ chủ ngữ vị ngữ là anh mất đi kí thịt nào à?_nó tức ói máu với cái điệu bộ xin lỗi của hắn
-ừm_hắn
-thôi được rồi tôi không muốn nói chuyện với cái đồ....cái đồ.......
-đồ gì_hắn chen ngang
-đồ người ngoài hành tinh như anh_nói rồi nó chạy đi một mạch.
Đam Mỹ
Giới Mạt Quân
Tiểu hoàng đế bị bán trúng sau nữa ngày không hề keo la 1 tiếng
gương mặt không cảm xúc gắt gao nhìm chằm chằm vào hắn
Thừa Uyên ‘Phốc\’ bật tiếng cười: “Thảo dân oan uổng mà, thảo dân chỉ làm theo ý nguyện của hoàng đế,
sao lại trở thành loạn thần tặc tử chứ?”
Vẻ mặt tiểu hoàng đế lạnh lùng không thèm để ý tới hắn.
Đam Mỹ
Meo Tiểu Hạt
Kiếm Hiệp
Phượng Ca
Nổi danh nhờ hai tác phẩm Côn Luân (昆倫) và Thương Hải (滄海) – Phượng Ca trở thành Thần Châu Tân Ngũ Hiệp của Trung tỏa sáng sau khi Tra Lương.. gác bút, Cổ long qua đời….
Ba trăm năm trước, “Tây Côn Luân” Lương Tiêu dẫn theo vợ là Hoa Hiểu Sương viễn tẩu đại dương…
Hai trăm năm trước, Lương Tư Cầm trở về Trung thổ, đánh bại quần hùng, tranh đoạt quyền bính, phục hồi Hán thất, thống nhất Hoa Hạ. Dù rằng y oanh oanh liệt liệt, nhưng sau khi “ức nho thuật, hạn hoàng quyền” thì thất bại thảm hại, phải chạy đến Tây Vực ôm hận mà chết. Trước lúc lâm chung, y có lưu lại Tây Thành Bát bộ và tám bức họa tượng của tổ sư, lại còn di huấn rằng “Bát đồ hợp nhất, thiên hạ vô địch”. Nó trở thành bí mật lớn nhất của Tây Thành, và cũng là mầm mống cho sự loạn động sau này. Bát đồ hợp nhất sẽ thành cái gì? Tài bảo? Võ công? Học vấn? Hay thần binh? Hai trăm năm sau, bí mật động trời đó từ từ khai mở. Cái gì là tuyệt đại tôn sư, thiếu niên thiên tài, lục đại kiếp nô, bát đại cao thủ? Những nhân vật đó từ từ hiện thân trong cuộc chinh chiến trùng trùng và đầy tráng lệ…
Truyện được Phượng Ca – được xem là một trong năm đại tác gia hàng đầu thuộc thế hệ mới của Trung Quốc đại lục, sáng tác. Phương Ca tên là Hướng Kỳ Cương, sinh 1977 ở Cổ thành Quỳ Châu, Trùng Khánh, tốt nghiệp Đại học Tứ Xuyên năm 2002, hiện là Phó tổng biên tập của tạp chí “Kim cổ truyền kỳ – võ hiệp bản”. Tác giả thường khiêm tốn tự nhận mình là tài mọn, viết chưa được dăm ba chữ đã vội xem lại, nhưng đã hoàn thành bộ “Côn Luân” thật sự xuất sắc, cộng thêm nửa bộ “Mạn Dục Vương Triều” và các truyện ngắn khác, sớm thể hiện được tài cầm bút và sức sáng tác phong phú.
Thương Hải được xem là tác phẩm võ hiệp thứ hai của Phương Ca, tình tiết diễn ra tiếp sau Côn Luân. Tiếp nối thế giới đã được tạo ra từ Côn Luân, Phượng Ca đã cấu tứ ra một thế giới kỳ ảo mới thật rộng lớn, có thể được coi là một Sơn Hải kinh hiện đại, “Sơn” chính là Côn Luân, “Hải” chính là Thương Hải. Thương Hải là thiên truyện được Phượng Ca tốn rất nhiều công sức và thời gian viết thành, được xem là hơn hẳn Côn Luân xét về phương pháp mô tả hay những đột phá trong suy nghĩ. Truyện thể hiện một lực tưởng tượng phong phú, lại tráng lệ phi thường. Về mặt giang hồ và võ học, tác giả cũng có sự sáng tạo mới hoàn toàn, không phải là tạo ra chỉ một hay hai chiêu mới của một môn một phái, mà là toàn bộ hệ thống võ học cũng như cục thế và cách sinh hoạt giang hồ.
So với Côn Luân, sự sáng tạo của Phượng Ca ở Thương Hải cũng đã chuyển từ “ngoại” sang “nội”: Truyện được thêm vào yếu tố huyền ảo, nhiều tình tiết lại được thiết kế trong sự đấu tranh và giằng co giữ suy nghĩ lý tính và bản chất nội tâm của con người. Tất tần tật những điều đó được mô tả rất nghiêm mật, nào là mở màn cho nhân vật, những huyền niệm, những phát hiện mới, rồi những bước đột chuyển… khiến cho bộ tiểu thuyết võ hiệp này có những bước lui lui tới tới rất nhịp nhàng, khiến người đọc mê mẩn đến nỗi quên cả ngủ. Khác với tiểu thuyết võ hiệp truyền thống, nhân vật trong Thương Hải có được những khả năng siêu cảm quan, vượt khỏi giới hạn vật lý thông thường. Hơn nữa, dù vẫn lấy võ công làm phương tiện, nhưng rất nhiều lần truyện chỉ sử dụng võ công như là thứ để cụ thể hóa một khái niệm trừu tượng nào đó…
Đô Thị, Trọng Sinh, Dị Năng, Quan Trường
Thạch Chương Ngư
Trương Nhất Chân không phải là một anh hùng, tuy rằng y thuật của y cao siêu, thế nhưng chưa bao giờ làm chuyện gì không có hồi báo. Tìm hắn xem bệnh rất dễ, phải có bạc, phải có mỹ nữ. Trương Nhất Châm chữa bệnh cho người giàu có, trên cơ bản đều có bạc, Trương Nhất Châm chữa bệnh cho nữ nhân, đại đa số đều là dung mạo xuất chúng, đối với loại đại phu bất lương này dã sử cũng xấu hổ khi ghi chép.
Trương Nhất Châm chết rất thảm, võ công hắn đã đạt tới cảnh giới tuyệt vời, đầu tiên là uống rượu độc của Tùy Dương đế, sau đó bị một nghìn ngự lâm quân loạn tiễn xuyên tim. Mà nguyên nhân cũng chỉ vì hắn làm một chuyện tốt, cứu sống quý phi khó sinh của Tùy Dương đế, cho nên hắn cảm thấy rất là oan uổng, làm việc tốt cứu sống được mẹ con hai mạng người, vậy mà có cái kết cục này, thực sự là thiên cổ kỳ oan mà.
Dương Đế cũng oán hận: “Mẹ mày chứ, nữ nhân của tao mà cũng dám chạm vào, cho mày chết như vậy là tiện nghi cho mày lắm rồi!”
Khoa học sau này đã chứng minh, năng lượng oán khí quá mạnh có thể sẽ xuyên qua thời không, oán khí tới tận trời, cho nên Trương Nhất Châm cũng trở thành một người may mắn nhất trong trăm nghìn vạn người, được xuyên qua.
Đam Mỹ
Hoài Thượng
Editor: Nhã Anh
Bản gốc: 62 chương
Bản edit: hoàn
Địa vị và quyền lực, mưu đồ cùng máu tươi, cùng vọng cùng ái tình là những thứ luôn đồng hành với nhau.
Chủ nhân của một một thế lực buôn súng trong lúc đến làm khách đã gặp được thiếu gia hắc đạo đang chăm chú tập bắn súng, hắn thấy vô cùng bội phục. Sau này tương phùng hắn liền tỏ lòng ái mộ. Cho đến khi gặp lần thứ ba thì hắn khăng khăng một mực "làm" cho đến nơi đến chốn thì đã uổng phí hắn sống từng ấy năm.
Trung khuyển tiểu tra công & mỹ nhân nữ vương thụ~!
Truyện xoay quanh một cuồng công và nữ vương thụ, có chút ngược và chút luyến, lại thêm thắt yếu tố cẩu huyết cùng ngọt ngào, Nhưng cuối cùng thì mọi chuyện đều tốt đẹp.
Đam Mỹ
Lê Tiểu Bất
Editor: Maru Chan
Nhân vật chính: Lăng Sóc| Cốc Vũ
Chuyện kể về Cốc Vũ, một đứa trẻ mồ côi cha lại tật nguyền. Chính điều đó làm cho cậu không có những người bạn. Nhưng cậu là một đứa trẻ đầy nghị lực và kiên cường, cậu vẫn luôn gánh vác gia đình trên đôi vai nhỏ bé của mình. Cứ tưởng rằng cuộc sống của cậu sẽ trôi qua bình lặng như thế. Nhưng sự xuất hiện của Lăng Sóc chính là một biến số trong cuộc đời cậu.
Lăng Sóc, một cậu nhóc ngạo mạn và cao quý. Là đích tôn của một gia đình quyền thế với bao đời làm chính trị và quân sự. Mới đầu cậu tiếp cận Cốc Vũ vì những đồ ăn do cậu ta nấu, nhưng dần dần lại nảy sinh tình cảm ngay cả chính bản thân cậu cũng không kiểm soát được.
Hai con người hai số phận liệu họ có thể bỏ qua tất cả những định kiến và rào cản để đến với nhau hay không?
Câu chuyện ngọt ngào, bình lặng và tràn đầy sự cảm thông. Hãy đọc đi đọc lại thật kỹ để cảm nhận những điều mới mẻ trong cuộc sống.
Đam Mỹ
Mễ Lỗ Đản
Tình Trạng: hoàn(62 chương + 3 phiên ngoại)
Nguồn: Tấn Giang
Trans: QT – Biên tập: viễn(1-12), Sky_1812(13-hết)
Chuyện kể về Vũ Thần - 1 chàng trai y tá có một cuộc sống đầy chật vật tại bệnh viện XXXX. Cậu bị hành hạ bởi "mặt khỉ và phì trư".
Vì sợ con mình khổ nên bố của Vũ Thần đã vận dụng mối quan hệ nhờ An Dịch xin cho cậu vào bệnh viện Nhân Ái hữu Hảo.
Cậu cứ nghĩ rằng như vậy mình sẽ có một cuộc sống tốt đẹp như bao người khác, lấy vợ sinh con. Nhưng số phận lại cho cậu gặp phải Phương Trạch sư huynh, một kẻ tính cách vô cùng quái dị và bá đạo.
Điều bất hạnh hơn là cậu được phân công nhiệm vụ chăm sóc tên đó. Và thế là mọi chuyện bắt đầu từ đây.
Đam Mỹ, Xuyên Không
ELLDA
Số chương: quyển 1: 6 chương chính văn 1 phiên ngoại, quyển 2: 4 chương
Đây là câu chuyện tình yêu của một bác sĩ ngoại khoa sống tại thế kỷ 21 và một thần y ở một thế giới khác.
Họ gặp gỡ nhau như thế nào? Liệu rằng họ sẽ nhận ra tình cảm của mình dành cho nhau? Mời các bạn đón đọc truyện.
Đam Mỹ
Đào Hoa Nông
Thể loại: Hiện đại, nhất thụ nhất công, ấm áp văn, HE
Edit : Hạ Nhật Nhi + Hạ Nguyệt
Thẩm Gia Hành ngồi trên ghế cao bên cạnh quầy bar, một tay nâng chén rượu cốc-tai, chân gác lên , đôi mắt không nhìn về bất cứ chỗ nào trong quầy bar, chỉ chăm chú nhìn mép chén rượu trên tay mình, dường như nhìn rất chuyên chú, lại giống như cái gì cũng không nhìn.
Phần lớn mọi người không có bạn trong quán bar đều bị bộ dáng như vậy của cậu khiến mắt tóe lửa, cố tình chính chủ còn tựa như không hề có cảm giác như thường, gãi thẳng vào chỗ ngứa ngáy của lòng người . Không, cũng không thể nói là không hề có cảm giác, ít nhất khi có người tới gần , cậu đều đã uyển chuyển nhưng không hề thiếu quyết đoán mà cự tuyệt, đã làm cho mười mấy người nếm thử chiêu đóng cửa đuổi khách.....
Đô Thị, Võng Du
Y Đình Mạt Đồng
Thể loại: Hiện đại đô thị, võng du, vườn trường, ngọt sủng, thanh thủy, 1vs1, HE.
Couple: An Vũ Hàng [nhẫn nhục nhân thê thụ] x Tiêu Mộc Từ [bá đạo ôn nhu công]
An Vũ Hàng do gặp nhiều chuyện không vui trước đó nên cảm thấy chán nản nên quyết định chạy đến server của nam thần chơi, một lần nữa tham gia vào game online. Bắt đầu từ đó rất nhiều chuyện xảy ra, từ chuyện nhỏ tới chuyện lớn, từ bình thường đến ly kỳ, cực phẩm tung hoành, lại khắp nơi lộ ra ấm áp cùng quan tâm trong trò chơi lẫn trong cuộc sống.
Thân là một GAY bẩm sinh, cuộc sống của An Vũ Hàng vẫn luôn rất bình lặng. Trong game thoải mái hơn rất nhiều, cậu lại vẫn cẩn thận mà giữ gìn sự sùng bái yêu thích đối với nam thần, yên lặng mà ủng hộ, không dám nhiều lời dù chỉ một câu.
Nhưng đột nhiên có một ngày, cậu bất ngờ phát hiện địa vị của nam thần trong lòng cậu đang dần bị sư huynh chậm rãi thay thế, mà đời sống tình cảm trong hiện thực của cậu cũng chậm rãi bị người đàn ông bình tĩnh ôn nhu kia từng bước xâm nhập…
Hóa ra nam thần ở ngay bên cạnh mình…
Tốt bụng gợi ý:
Truyện võng du, hai bên thầm mến lẫn nhau, 1vs1, HE.
Truyện có 1 CP phụ.
Truyện này trong game và hiện thực song song tiến hành, về sau hướng về hiện thực nhiều hơn.
Tag: Tình hữu độc chung, võng du.
Chữ mấu chốt tìm kiếm:
Nhân vật chính: An Vũ Hàng (Phượng Cô Ngâm); Tiêu Mộc Từ (Liễm Túy Nhan và Sương Thiên Quyết)
Phối hợp diễn: Thư Văn Ngạn (Vi Vũ Yến Phi); Địch Tư Húc (La Y); Tiết Dập (Lạc Hoa Độc Lập); Thời Nhiễm (Ức Tương Tư); Viên Gia (Quân Mạc Vũ); Kha Tuấn Hân…
Ngôn Tình, Xuyên Không, Cung Đấu, Cổ Đại
Tâm Nhụy
Nguyên tác: Quý nữ nữ phụ cầu thượng vị (贵女女配求上位)
Thể loại: văn nữ phụ, xuyên không, 3S, cung đình hầu tước
Số chương: 147, 1 tiết tử và 3 phiên ngoại
Editor: Mạc Thiên Y
Beta: Hạ Nguyệt Mạc Thiên Y
Đời người luôn xảy ra chuyện bất ngờ, vào một buổi sớm mai, đi ngang qua một tiệm sách liền bị xuyên vào một cuốn tiểu thuyết.
Con đường của quý nữ, nàng ngẩng đầu mà bước.
(Cô nàng nào đó lệ rơi đầy mặt, giáo trình nuôi dạy của quận chúa thật cao thâm a!)
Cuộc đời của mình, bước trên chính con đường của mình.
(Cô nàng nào đó cắn răng, tự dưng trở thành một nữ nhân vật phụ trong truyện trọng sinh, điều này cũng đâu phải lỗi của cô chứ!)
Tình yêu không phải là tất cả, cô chỉ xin một chữ ‘duyên\’ mà thôi.
(Cô nàng nào đó ngẩng đầu 45 độ mắt sáng rỡ mà ưu thương, biểu ca nào đó có thể cách xa ta một chút không, không nhìn thấy nữ chính trọng sinh như hổ rình mồi đang nhìn chằm chằm ta đó sao, nhìn đi! Run run chỉ chỉ, cô ta bắt đầu mài răng rồi kìa!)
Một thân phận tôn quý điển hình, quý nữ xuyên không PK với nữ chính trọng sinh trong nguyên tác.
( Ngất! Cầu bao nuôi, cầu ngón tay vàng [1], cầu vòng bảo hộ, cầu xin đức mẹ Maria! Gì hả? Chẳng có gì hết ư? Vậy làm sao mà đấu thắng được nữ chính kia đây? Hiện tại tự sát còn kịp không?)
Lời giới thiệu của editor (spoiler):
Truyện kể về Từ Mãn, một cô gái hiện đại 29 tuổi, tính cách bình thường, con người bình thường, năng lực bình thường, nói chung là bình thường đến không thể bình thường hơn. Tình cờ cô xuyên vào một cuốn tiểu thuyết trọng sinh, nhưng không được xuyên vào vai nữ chính trọng sinh, mà là vai nữ phụ. (tức là xuyên vào vai nữ phụ ở kiếp 2 của cô nữ chính trong truyện)
Nữ phụ là một quý nữ với thân phận quận chúa, mẹ là Đại trưởng công chúa (chị vua). Vì yêu thương vị biểu ca bệnh tật của nữ chính mà ép hắn lấy mình, sau vì cuộc sống hôn nhân không được hòa thuận mà vị biểu ca kia chết sớm. Sau, nữ chính chết đi sống lại trả thù, hại chết nữ phụ, giành lại vị biểu ca yêu thương, hai người sống hạnh phúc cả đời.
Mọi tình tiết sẽ theo như đúng mạch văn nguyên bản của nó, nếu như không có tình huống xuyên không của Từ Mãn vào vai nữ phụ, liệu nữ chính trọng sinh ôm trong mình mối hận từ kiếp trước PK với nữ phụ xuyên không với khả năng biết trước được tình tiết địa vị cao, thì chiến thắng sẽ thuộc về người nào. Mời xem sẽ biết :P
Theo mình thấy, truyện này coi như là một truyện giải tỏa cảm xúc cho độ YY nữ chính trọng sinh quá đà của 1 số truyện ngôn tình hiện giờ.
Vài chú thích thường thấy trong truyện:
- Bàn tay vàng: chỉ những may mắn, vận khí tốt, hoặc những mối quan hệ tốt đẹp, được người khác giúp đỡ, yêu thương. Đặc biệt là sự cố ý sắp đặt của tác giả.
- quý nữ: nữ nhân với thân phận tôn quý.
- quận chúa: nguyên văn truyện là “ông chủ”. Bắt đầu từ triều Hán, chỉ có con gái của Hoàng đế mới được gọi là “công chủ” tức công chúa, còn con gái của những chư hầu vương tôn, thì được gọi là “ông chủ”, nghe sao sao ấy, nên mình tự đổi lại là quận chúa nhé.
- tra nam (tra nữ): nam nhân (nữ nhân) cặn bã, xấu xa, ở đây là chỉ nhân vật nam/ nữ phản diện.
Trinh Thám, Khác, Phương Tây
Agatha Christie
Nhà xuất bản: Công an Nhân dân
Đất nước đang xảy ra chiến loạn nhưng vợ chồng Tommy Beresford và Tuppence Beresford lại không có được sự tín nhiệm từ bất kỳ cơ quan nào, từ quân đội, thủy quân, lực lượng không quân hoàng gia, ban đối ngoại...
Nhưng ngay khi họ đang chán nản thì có một người bạn tên Grant đã nhờ họ theo dõi bọn gián điệp Đức có biệt hiệu Đội Quân Thứ Năm.
Đây là một nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm nên Tommy muốn giấu vợ và hành động một mình. Nhưng khi anh đến Aberden thì bất ngờ là vợ anh cũng đã ở đây. Họ vào trong một căn nhà mang tên Vui Vẻ sống với những thành viên kỳ lạ. trong đó có bà chủ nhà Perenna và con gái Sheila Perenna, bà O\’Rourke, bà Sprot và cô gái nhỏ Betty Sprot, anh chàng trẻ tuổi Karl Von Deinim; ngoài ra còn có một nhân vật khác sống gần đó là cựu nhân viên hải quân Haydock.
Họ tỏ ra vui vẻ với nhau bên ngoài nhưng lại âm thầm nghi ngờ và điều tra lẫn nhau.
Hai vợ chồng Tommy cũng đã có mục tiêu riêng của mình nhưng điều bất ngờ lại xảy ra ở cuối câu chuyện, người không ai ngờ đến nhất lại chính là gián điệp- bà Sprot, bởi sự ngụy trang hoàn hảo đến tuyệt vời. Không ai có thể nghĩ rằng một gián điệp tầm cỡ quốc tế lại mang theo một đứa trẻ hoạt động.
Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Cổ Đại
Hoa Ban
Một linh hồn ngụ trong sen đã khiến Hoàng đế say lòng.
Linh hồn kia cuối cùng cũng đầu thai làm người.
Chuyện kiếp trước như một thước phim quay lại.
Còn chuyện kiếp này chỉ mới bắt đầu.
“Thiên địa vạn năm vẫn bốn mùa, lá cây trên cành muôn đời vẫn từ chồi non thành lá úa…
Kén sâu chỉ một lần hóa bướm, phù dung chỉ một lần tỏa hương…
Đời nhi nữ có mấy thời xuân sắc? Làm nữ nhân, thiếp chỉ một lần yêu.
Như trăm loài hoa một lần khoe sắc, một lần tàn…
Chiến trường gió tanh mưa máu, nghe đã hãi hùng.
Nhưng than ôi, hậu cung bốn bề tĩnh lặng còn đáng sợ hơn địa ngục trần gian…
Phải chi ta chưa bao giờ gặp, sẽ chưa bao giờ thương, cũng chưa bao giờ nhớ…
Phải chi người không khoác long bào, không giang sơn gấm vóc, không mỹ nhân giai lệ trùng phùng…
Kiếp làm hoa lặng thầm đợi cánh bướm. Bướm bay gần rồi bay xa, nhưng chưa từng ghé lại…
Kiếp làm hoa vẫn nhớ hoài cánh bướm. Bướm bay cao bay thấp, nhưng chẳng bao giờ nhìn thấy ta…
Kiếp làm hoa cứ phải đợi cánh bướm… đến khi hoa tàn, đến khi lá héo, đến khi cành khô… bướm chưa đến một lần…”
Bài hát mang theo một nỗi buồn thê lương, ngân vang trong gió, khắc khoải như đòi mạng người. Nữ tì đứng bên cạnh khẽ nâng tay áo lau nước mắt, giọng nghèn nghẹn nói với chủ tử:
-Nương nương… đã muộn rồi… chúng ta nên về thôi.
Người con gái rời ngón tay khỏi dây đàn, đôi mắt bồ câu u buồn nâng lên rồi hạ xuống
-Tiểu Na, ở Trung Lương có một câu chuyện cổ. Kể rằng năm đó hoàng đế trong một chuyến vi hành tình cờ nhìn trúng nàng thôn nữ quốc sắc thiên hương. Long tâm rung động mà đem nàng vào hậu cung. Chẳng may chiến tranh bất ngờ ập tới, vua vì nước chinh chiến thao trường. Loạn lạc qua đi ngài cũng quên béng cô gái nhỏ mình đem về năm đó. Nàng ta vẫn ở trong hậu cung, bị vùi lấp bởi trăm nghìn phi tần giai lệ. Nàng cứ chờ đợi một ngày hoàng đế nhớ ra, sẽ đến tìm nàng. Nhưng sự đợi chờ ấy vẫn kéo dài… đến khi tuổi trẻ qua đi, đến khi nếp nhăn đã ẩn hiện nơi khóe mắt… Trong một chiều hoàng hôn, nàng cung nữ đã viết bài thơ “Oán ngâm hồ điệp” vào chiếc lá vàng rồi thả trôi trên con suối. Không ngờ suối ấy chảy ngang qua cấm cung nơi vua ở. Hoàng đế nhặt được bài thơ, lúc lâu mới nhớ ra cái tên của người con gái ấy. Ngài sai công công đến hậu cung tìm thì nữ nhân đó vừa bạo bệnh chết đêm qua. Nàng ta cuối cùng vẫn là không chờ được…
Nữ tì nghe xong nức nỡ
-Nàng ta thật đáng thương. Nương nương người đừng phiền muộn, bây giờ nô tì lập tức đi tìm hoàng thượng. Chắc chắc ngài sẽ…
-Tiểu Na! Đừng đi, ngươi lại muốn bị lính canh đánh đòn à? Bổn cung không cần tranh sủng, nếu có lòng hoàng thượng sẽ đến, nếu không… có van xin cũng là vô ích. Nay tâm ta đã chết… phụ hoàng ta không cứu được, quê hương ta cũng bất lực mà nhìn… hắn thờ ơ với ta, bỏ qua mọi thỉnh cầu của ta. Rõ ràng chưa từng liếc nhìn ta một cái. Ngươi nói xem, ta còn hy vọng làm chi nữa?
Người thiếu nữ lại lơ đễnh gảy đàn. Nàng từng nghĩ sẽ đem âm thanh này mua vui cho hắn, nhưng hắn không cần.Phía bên kia là hồ sen bát ngát, trăm hoa đua nở.Cái đầm sen này ban ngày vốn náo nhiệt, vậy mà khi hoàng hôn lại không thấy bóng người.
Phù Dung, Phù Dung… nếu một ngày ta chết đi, cũng chỉ có các ngươi làm bạn.
