Truyện đã hoàn thiện
Ngôn Tình, Xuyên Không
Mạc Tuyết Y
Một vị vua lạnh lùng tàn khốc, một vị vương gia anh minh tiêu sá không tiếc tất cả vì nàng,i, một vị thái tử vì nàng mà có thể làm bất cứ thứ gì...
Ai sẽ là người giành được trái tim nàng?
Xuyên Không, Trọng Sinh, Nữ Cường
Chân Ái Vị Lương
Cảnh cũ người mới, nàng sẽ tiếp nhận cơ hội trời cho lần thứ hai này như thế nào?
Xuyên Không, Cung Đấu
Tuyết Nhạn
Đêm tân hôn, hắn để cho nàng quỳ dưới đất thưởng thức hắn và thị thiếp biểu diễn cái trò tình cảm mãnh liệt trên giường và bắt nàng chịu đủ mọi khổ sở…
“Ngươi nhất định phải sống bởi vì ta muốn mỗi một ngày ngươi phải sống trong thống khổ!”. Đôi mắt sáng quắc như kim sắc đồng của hắn lóe ra tà ác, những ngón tay thon dài siết chặt chiếc cổ mảnh khảnh của nàng.
Hắn dùng đủ mọi cách khiến cho thân thể, trái tim của hắn và nàng chịu đủ mọi tra tấn tàn phá mà sau những thủ đoạn trả thù này trái tim hắn lại đánh rơi trên chính thân thể nàng…
Trốn, trốn, trốn! Nàng nhất định phải sống sót nhưng dù chạy trốn thế nào đi nữa thì hắn cứ như ma quỷ bám theo nàng như hình với bóng ~~~~
“Hiên Viên Khanh Trần, ta không phải là nô lệ của ngươi, vĩnh viễn không phải!”
Ngôn Tình, Xuyên Không
Ngạn Thiến
Trời ạ, tiểu thiếp mười tuổi, chẳng lẽ vị Vương gia này bị ấu dâm (yêu trẻ em)? Không được, không được, nàng phải bảo vệ chính mình.
Nhưng mà vị Vương gia này không những rất đẹp mà gương mặt cũng thật góc cạnh, sáng chói như sao, có thể làm cho người ta đui mù con ngươi.
“Nhìn bổn vương như vậy là muốn bổn vương cưỡng bức ngươi phải không?” Giọng nói nghe rất du dương, nhưng tại sao lại lạnh như thế? Còn mang theo vẻ khinh thường nữa chứ.
Thân mình đã chậm rãi áp lại gần, nàng vội vàng ngăn hắn dừng lại, nói: “Không được, Vương gia, người ta còn vị thành niên nha.”
“Ngươi cũng biết chính mình chưa lớn? Nếu lần sau còn dám làm ra chuyện độc ác như thế thì bổn vương tuyệt đối không tha.”
Nàng ngây ngẩn cả người, hắn nói vậy là có ý gì?
Cung Đấu, Hài Hước, Cổ Đại
Khuynh Thân
Editor: minjay1608
Fix: NirvanaPhoenix
Trong rừng rậm u tối, tiếng hò hét ngút trời. Hắn đi từng bước đến gần nàng. Thanh kiếm sắc nhọn chọc thẳng đến trước ngực của nàng!
Là vợ chồng đã được ba năm, nàng đã sóng vai với hắn cùng nhau chiến đấu, cùng nắm chặt tay giết kẻ địch. Cuối cùng, nàng lại rơi vào kết cục một kiếm xuyên tim!
“Đường Phong Hoa.” Người đàn ông khẽ gọi cả tên lẫn họ của nàng.
Vào đêm động phòng hoa chúc năm đó, hắn cũng đã gọi nàng như thế. Khi đó là hắn muốn trịnh trọng và chân thành xác nhận lại một lần, xác nhận nàng là thê tử đời này kiếp này của hắn.
“Hiên Viên Triệt.” Nụ cười bên khóe môi của cô gái vẫn không thay đổi. Ánh mắt trong veo không có chút ấm áp, tựa như hồ nước đóng băng lạnh căm.
Nàng biết, lần này là hắn đang xác nhận kẻ địch của hắn.
Nàng đã dưỡng thương bảy năm, lửa hận trong người lại một lần nữa cuộn trào.
Khi gặp lại, nàng đang mặc một bộ quần áo trắng hơn tuyết, mái tóc suông dài như thác nước, giống như cô gái thuần khiết đơn giản năm nào.
“Bệ hạ quá nhẫn tâm, giết người phóng hỏa. Hài cốt Đường sư tỷ đã không còn, dân nữ muốn tế lễ sư tỷ, ấy vậy mà không tìm thấy mộ.”
Nàng bật cười lớn tựa như đóa hoa dại rực rỡ, ánh mắt lạnh giá lại như băng tuyết ngàn năm không tan chảy.
“Trẫm vẫn chưa…”
Hắn nhìn khuôn mặt xinh đẹp tuyệt sắc xa lạ của cô gái trước mặt, trái tim vắng lặng đã lâu chợt tràn lên nỗi đau không tên.
“Đồng vợ đồng chồng giành thiên hạ, lập triều đại mới, lập Hoàng hậu tài đức, lục cung vô phi.” Lời hứa hẹn năm ấy, hắn chưa từng quên, thế nhưng thế giới đã thay đổi.
Để tìm kiếm kẻ đã đứng sau màn kịch hãm hại nàng bảy năm trước, nàng đã từng bước một đặt chân vào triều đình cùng hậu cung, gây ra bao sóng gió!
Khi xưa, cùng nhau tiến đánh kẻ thù trên sa trường, cùng phi ngựa trên thảo nguyên rộng lớn, hằng đêm đầu ấp tay gối trong lều quân. Đã không thể quay trở lại…
Ngôn Tình, Cổ Đại, Ngược
Ngạn Thiến
Nàng, tuy cơ thể yếu đuối, mong manh nhưng lại thanh khiết, thông minh. Vì thành toàn cho người hữu tình mà thay người đó gả cho một nam nhân, theo truyền thuyết là kẻ bất khả chiến bại, giết người không chớp mắt, tàn bạo vô tình khiến cho người ta vừa mới nghe qua đã sợ mất mật — U Linh Vương.
Nàng không hiểu tại sao phải gánh chịu hết tất cả nhục nhã này, từ tiến cung nghiệm thân (xem có còn trinh tiết không) cho đến bị vũ nhục trước mặt mọi người, rồi bị vứt bỏ ở lãnh cung, nhận hết đủ loại hình tra tấn sỉ nhục, mà nàng lại không biết bản thân đã làm sai chuyện gì? Nhưng nàng vẫn kiên cường sống sót, đơn giản là nàng không thể chết được…
‘Vân Yên, ngươi không cần dùng ánh mắt vô tội này nhìn ta, như vậy sẽ chỉ càng làm cho ta thêm ghê tởm, lẽ ra ta nên móc hai mắt của ngươi.\’ Hắn dùng tay bóp chặt lấy cằm nàng, khóe môi gợi lên một nụ cười lãnh khốc, tàn nhẫn.
‘Được.\’ Nàng không hề tỏ vẻ sợ hãi nhìn chằm chằm hắn, nói: ‘Nhưng hãy cho ta biết lý do, lý do khiến ngươi oán hận ta.\’
‘Bốp.\’ Hắn tát nàng một cái, hung hăng tiến về phía trước, lấy tay dùng sức bóp lấy yết hầu của nàng, ánh mắt bắn ra tia nhìn như muốn cắn nuốt người khác ‘Còn muốn tiếp tục giả vờ vô tội trước mặt ta sao?\’
“Ta vốn vô tội, cực kỳ vô tội.” Khóe miệng dính máu của nàng lộ ra một nụ cười châm chọc, chậm rãi nhắm mắt lại, thân thể ngã xuống một bên…
Ngôn Tình
Thiên Cầm
Truyện Người Mẹ Vị Thành Niên là một truyện mới được tác giả Thiên Cầm giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện online. Truyện gửi đến bạn đọc một thông điệp về sự cẩn trọng, về tình yêu, về ý thức trách nhiệm; truyện cũng giống như lời nhắn nhủ trong truyện Nhật Ký Mang Thai Khi 17. Tuổi trẻ bước vào đời với nhiều cạm bẫy, nhưng lo lắng và cả sự lỡ làng nhưng tất cả rồi sẽ vượt qua được, hãy thận trong và suy nghĩ thật chín chắn, đọc truyện ngôn tình này và rồi bạn sẽ hiểu rõ điều này.
Nàng là Lâm Duyệt, một người nghèo vừa học vừa làm, nàng từng nghĩ sao mình có một cuộc đời quá thê thảm bi thương như vậy. Đột nhiên một ngày, bốn người đàn ông mặc đồ đen đi vào phòng học, trước mặt tất cả học sinh cung kính kêu nàng một tiếng “thiếu phu nhân”, cũng đưa nàng vào trong một biệt thự to nhưng quỷ dị.
Ở nơi này, nàng gặp được người xưng là chồng của nàng, người đàn ông đẹp trai đến yêu mị, còn có... một bé gái hai tuổi giống nàng như đúc. Mà bé gái hai tuổi kia hưng phấn gọi “Mẹ”, Lâm Duyệt thiếu chút nữa hôn mê bất tỉnh! Trời ạ! Nàng mới 18 tuổi, học sinh cấp ba, không nên có con gái lớn như vậy chứ? Còn nữa... nàng kết hôn từ khi nào chứ?
Hắn là Mạc Lặc Nghị Phàm, một sát thủ lãnh khốc vô tình, người lãnh đạo tối cao của tập đoàn Thụy Tạp. Vài năm trước hắn bị một tiểu nữ sinh làm cho thầm mến dẫn đến một phút cả hai cũng đồng điệu, xuất phát từ trách nhiệm, hắn mang đi tiểu nữ sinh... ngoài ý muốn có được đứa nhỏ. Hạnh phúc không bao lâu, sau ngày nàng sinh con bị người thần bí mắt cóc, từ đó về sau bặt vô âm tín. Sau ba năm tái ngộ, nàng đã quên hắn... Truyện sẽ còn tiếp diễn đến đâu nữa, mời bạn đón đọc truyện và đi tìm câu trả lời.
Ngôn Tình, Xuyên Không, Cổ Đại
Phong Vân tiểu yêu
Nội Dung Truyện:
Rơi vào thời cổ đại, nàng đã biết mình rất xinh đẹp, nhưng thân phận của nàng là bị người khác sai bảo —— là một nha hoàn ti tiện, xinh đẹp hơn người với nàng mà nói là tai họa chứ không phải phúc khí. Thêm một đóa hoa mai xinh đẹp, chỉ cần tô đậm lông mày, nàng đã dễ dàng che giấu đi dung mạo thật của mình.
Hắn là ác ma kinh khủng nhất trong lịch sử Đoan Tuấn vương triều, rõ ràng có một gương mặt búp bê đáng yêu, nhưng lại ít ngôn quả ngữ, âm ngoan thô bạo, giết người như ngóe, tiết mục xiếc thích nhất chính là một đao chém người thành hai nửa, nhưng nội tạng lại không bị phân ra, làm cho người nọ chết nhưng vẫn có thể giãy giụa.
Buổi chiều đầu tiên khi thành thân, hắn hậm hực nói:” Nữ nhân này thật xấu!” Nàng cười hì hì đưa tay véo nhẹ lên khuôn mặt ác ma, béo má, tiện thể vuốt ve một chút, khiến hắn nhăn nhó mặt mũi, rồi thân thiết gọi nh : ” Tiểu quỷ!”—- ” Tiểu quỷ?” Cái tên nữ nhân xấu xí này hình như không biết chữ “chết” viết như thế nào, nhỉ, hắn sẽ rất hài lòng nói cho nàng biết!
Ngôn Tình, Đô Thị
Thủy tụ nhân gia
Nội Dung Truyện: 36 Chiêu Ly Hôn
Kết hôn bốn năm, tôi chưa từng nghĩ tới, ông xã yêu lại nói với tôi, chúng ta ly hôn đi! Được rồi, nếu muốn ly hôn, vậy ly hôn đi! Nhưng vì sao, khi tôi muốn ly hôn thì, anh ta lại sống chết không chịu vậy? Binh thư có 36 kế, trong đại chiến ly hôn, 36 trận so chiêu thay phiên trình diễn, kết cục anh ly hay không ly hôn? Mời các bạn cùng đón đọc bộ truyện!
Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Cổ Đại
Mính Hương Hoa Hồn
Beta: banhmikhet + Shoohye
Thần Hắc Sơn, ta tình nguyện dùng dung mạo, sức khoẻ, tuổi thọ vì chàng thêu hồn,
Cầu xin ngài thương tình cho sự si mê của ta, bằng lòng đổi lấy ba điều kiện này, làm cho nam nhân ta yêu khải tử hồi sinh (sống lại)......
Bảy năm trước, nàng gả cho thái tử đương triều trở thành thái tử phi, hai vợ chồng kiêm điệp tình thâm (thời cổ đại có loài chim tên là kiêm điệp, con trống có cánh trái, con mái có cánh phải, phải sát cánh vào nhau thì mới cùng bay được, kiêm điệp được gọi là chim liền cánh, dùng để chỉ phu phụ tình cảm sâu nặng, ân ái vĩnh cửu).
Mà nàng hoàn toàn không biết bản thân mình chính là quân cờ trong tay phụ thân cùng Lục vương dùng để phát động chính biến.
Thủ cung sa của nàng bị hạ cổ độc - độc tính từ từ xâm nhập thân thể của hắn.Tàn nhẫn hơn là: “Nếu hắn không yêu nàng sâu đậm, có lẽ cổ độc cả đời này cũng sẽ không phát tác.”
Vì trả lại tình cảm nàng đã nợ hắn, nàng đi đến Hắc Sơn tìm thuốc giải, lại rơi xuống đáy cốc, chết vô cùng thảm thiết.....
Bốn năm qua đi, thái tử lên ngôi hoàng đế, nạp nhiều phi tần vào hậu cung nhưng vị trí hoàng hậu vẫn để trống.
Một nữ nhân tướng mạo bình thường, ở trong lãnh cung ngay cả mặt hoàng thượng cũng chưa từng thấy.
Cùng vị tiểu thái tử 6 tuổi trở thành chị em kết nghĩa, được tiểu thái tử ỷ lại gọi tiếng “Xấu nương”.
Vậy mà, Xấu nương lại đoán được hoàng thượng dị ứng với hoa lan, biết tên tự của hoàng thượng là Lạc Viêm.
Cũng vừa giống hoàng thượng thích ăn mì hoành thánh Vĩnh Hưng ở kinh thành nhất?!
Trùng hợp là nàng cùng thái tử phi năm đó giống như đã từng quen biết, làm trái tim đã đóng băng của hoàng thượng lại một lần rung động.
Không chỉ hàng đêm mời nàng nhận ân sủng của vua, hơn nữa lại phá cách trực tiếp thăng nàng làm quý phi.
Nhưng nào biết được năm đó Lục vương bị trục xuất trở về kinh thành giỗ tổ, lại chạy tới gặp nàng.
Việc này làm nội tâm hoàng thượng hoài nghi tức giận....., hắn sẽ bị phản bội ư.... ...
Ngôn Tình, Cổ Đại, Ngược
Nguyệt Xuất Vân
CONVERT: ONORINE +QT kaka
EDIT: BACHLIEN
Nàng chính là một nha hoàn, thích đánh đàn vẽ tranh cùng bạch y, đơn giản vì nàng tưởng niệm về một bóng dáng khi xưa.
Thay tiểu thư đánh đàn, tiểu thư liền trở thành kinh thành đệ nhất tài nữ, thay tiểu thư vẽ tranh, tiểu thư liền chiếm được tấm lòng Nhị hoàng tử, vị hoàng tử kia không ai khác chính là thiếu niên bạch y năm nào.
Nhưng khi nàng nhận ra hắn thì hắn vẫn không biết nàng, mà nàng lại càng không thể nói ra chân tướng, chỉ vì hắn sắp cùng tiểu thư kết nghĩa phu thê. Nàng chỉ có thể im lặng, nhưng vì tiểu thư nàng lại một lần nữa thay người rơi vào ma chưởng.
Hắn tà ác bá đạo, không ngừng trêu đùa nàng, tra tấn nàng.
Nàng không cam lòng, cố tìm cách thoát đi, rồi lại bị bắt, và một lần nữa trốn đi, từ thanh lâu đến hoàng cung, từ Giang Nam mưa bụi đến thảo nguyên trùng điệp, ngày tháng cứ thế trôi qua nhưng thật sâu trong lòng nàng thật trống rỗng.
Yêu yêu hận hận đến khi nào, nàng thầm nghĩ cứ như đám mây trên bầu trời kia, mỗi ngày đều không lo nghĩ, không sầu muộn, tuỳ ý phiêu du.
Ngôn Tình, Trọng Sinh
Mạn Châu Sa Hoa
Tai nạn may mắn đưa cô nhập vào thân xác của 1 ng khác, được sống thêm 1 lần nữa có cha mẹ yêu thương, anh trai che chở những vết thương lòng cứ thế ngủ yên .
Chỉ vì cô 27 tuổi vẫn chưa đem bạn trai về ra mắt mẫu thân đại nhân mà ngay lập tức thăng chức trở thành ”gái ế” trong nhà bị anh trai đóng gói đến là trợ lí cho bạn thân thời đại học.
OMG tên nam nhân cô căm ghét nhất thế nhưng lại là bạn thân của anh cô boss lớn của cô, cô càng lạnh lùng xa cách anh lại càng ôn nhu tiếp cận.
Để tránh làm cho trái tim bé nhỏ của cô rung động cô đành giúp hắn tìm bạn gái giải tỏa, khỏi thừa tinh lực đến tìm cô dây dưa thế mà tên kia không cảm ơn thì thôi còn lôi cô về nhà ăn sạch sành sanh. Không lẽ cô thật sự không thoát khỏi tên ác bá này?
Ngôn Tình
Vô Xứ Khả Đào
Chuyển ngữ: Diệp Khinh Chu (D.K.Chu)
Khi tuổi còn trẻ, cô không biết nên sùng bái anh như thế nào, vì thế lựa chọn phản bội. Phản bội, có được danh lợi, cùng với tất cả những khát vọng mà cô ao ước, thế nhưng nỗi đau chôn giấu tận đáy lòng lại chưa bao giờ ngưng hẳn, cho đến tận khi gặp lại…… Cách một đoạn tình cũ bị phản bội, tất cả quên lãng, mưu mô, trả thù, thương tổn đều xảy ra quá tự nhiên. Chẳng qua là, bên bờ vực đó, tình yêu đã nảy mầm rồi.
Cuối cùng khi chúng ta biệt ly tâm đã động, khắc ghi ở giữa tháng năm. Chúng ta thà cứ ôm lấy vết thương, cũng không muốn quên đi. Tình cũ của em, anh vĩnh viễn sẽ không biết được, em sẽ im lặng suốt đời, không dám nói ra, chỉ có yêu.
Lịch Sử, Cổ Đại
Tô Chẩn
Năm xuất bản: 1951
Một hôm, Tuyên Vương đang uống rượu giữa bầy cung nga xinh đẹp, vui chơi ở Tiệm Đài. Chung vô Diệm xin vào yết kiến, tự xưng là người con gái không lấy được chồng của nước Tề, nghe nói Tề Vương là người hiền minh, xin vào hậu cung lo việc quét tước cho vua. Các cung nữ nghe xong bụm miệng cười, Tuyên Vương nghe tâu cũng tức cười nhưng vì lòng hiếu kỳ, ra lệnh cho vào yết kiến. Tuyên Vương hỏi: "Xú phụ! Ngươi sao không chịu ở yên nơi quê hương mà tự tiến tới vua phải chăng ngươi có tài nghệ cao kì?". Vô Diệm đáp: "Không dám nói kì tài cao nghệ, chỉ học được thuật ẩn hình, xin vì đại vương hiến chút nghề mọn để giúp vui". Nói xong liền ẩn mình, không ai thấy nữa.
Hôm sau Triệu Vương lại triệu đến làm trò. Vô Diệm không nói, chỉ trừng mắt, cắn răng, giơ tay, vỗ gối... làm 4 động tác và kêu liên tiếp 4 tiếng "hiểm". Tuyên Vương hỏi ý nghĩa ra sao? Vô Diệm nói rằng: "Nay nước Tề có sự uy hiếp của Tần ở phía Tây, Sở phía Nam, đó là nguy hiểm thứ nhất. Đại vương làm nhọc sức dân, hao tốn tiền của, lập Tiệm đài hoa lệ, đó là điều nguy hiểm thứ hai. Trong triều thì biếm người hiền, dùng kẻ nịnh, đó là điều nguy hiểm thứ ba. Đấng quân vương đam mê tửu sắc, không sửa sang chính trị trong nước, đó là điều nguy hiểm thứ tư. Thiếp trừng mắt vì đại vương xét cái biến phong hoả, cắn răng là thay đại vương trừng trị cái miệng chống can gián, giơ tay là vì đại vương đuổi kẻ bề tôi xàm nịnh, vỗ gối là xin đại vương dẹp bỏ cái đài ăn chơi."
Tề Tuyên Vương nhận lời can gián, từ đó bỏ yến nhạc, phá Tiệm đài, trừ tôi nịnh, làm cho binh mã mạnh, kho lẫm đầy... lập Chung Vô Diệm làm Vương hậu, và với sự phụ tá của bà, nước Tề trở nên cường thịnh.
Truyện Teen
Hpngoaitamtay
Yin: Nguyễn Ngọc Kì Anh - vô cùng xinh đẹp....vẻ đẹp thánh thiện của thiên thần...hòa đồng,tốt bụng,trẻ con...ba là chủ tịch tập đoàn Anh Thiên đứng đầu thế giới về ngành du lịch...đai đen karatado
Yun: Nguyễn Bảo Kì Thiên - anh trai song sinh của Yin...cũng cực đẹp trai...tích cách y hệt e gái...huyền đai karatedo
Còn một số n.v khác sẽ giới thiệu sau
Ngôn Tình, Xuyên Không
Mạn Không
Converter: Lac_Vu + Tojikachan
Editor: Tojikachan
Số chương: 168 chương
Giới thiệu chỉ một câu: Câu chuyện tình yêu của đầu lĩnh con nhện và cô gái trồng hoa
Chữ mấu chốt: Nhân vật chính: Miru, Chrollo ┃phối hợp diễn: Ryodan┃ cái khác: Hunter, phố Bối Bối
