Truyện đã hoàn thiện
Ngôn Tình
Sênh Ly
Lúc đó tôi đã không nhớ một số người một số việc, nhưng những người đó, những việc đó, luôn là những thứ dịu dàng mà vững chắc bên cạnh tôi, chưa bao giờ rời xa tôi. Tôi đã từng hỏi anh, một bông hoa có thể sống được bao lâu, trong năm tháng cô đơn của tôi, trong sâu thẳm trí nhớ trống rỗng kia, tôi nhớ anh đã đưa cho tôi một bức tranh của Van Gogh, bức “Hoa hướng dương”, màu vàng rực rỡ, cành lá dang rộng.
Sau này tôi mới biết, thông điệp của hoa hướng dương là tình yêu thầm lặng. Giống như trong những năm tháng đó, anh luôn dành sự chăm sóc cho tôi.
Tôi không nhớ anh, nhưng anh vẫn yêu tôi, thời gian cứ trôi đi tình yêu không ngừng tăng lên. Anh nói, năm tháng của một bông hoa có thể sẽ rất dài, sẽ nở rực rỡ và mãnh liệt trong sự cô đơn của em, vì có sự hiện diện của tình yêu nên nó sẽ chẳng bao giờ héo tàn.
Tôi đã từng gặp rất nhiều người, thủy chung gắn bó với nhau như hình với bóng, cùng nhau đi hết cuộc đời, sau đó tôi đã gặp anh.
Chỉ cần có anh ở đây, chỉ cần có tôi ở đây, chúng tôi sẽ không vội vàng, cũng không chậm rãi mà sẽ cùng nhau đi hết bốn mùa.
Ngôn Tình, Cổ Đại
Lăng Hi
Nam 9: Hướng Ngạo Thiên
Nữ 9: Lăng Trúc
Hắn là từ tay kẻ sắc lang mà cứu được nàng, nàng đã hứa sẽ dùng thân báo đáp. Khi hắn muốn yêu cầu thực hiện lời hứa, mới biết được trong lời hứa nàng nói đến lại là a hoàn của nàng!
Chẳng dễ dàng gì chịu lỗi thay cho kẻ khác mà diễn trò để giải quyết, song nàng lại muốn thoái hôn ?
Hắn dù gì cũng khí thế rộng lớn, được gọi là bá chủ của Bá Nhất Phương, sao lại có thể để mặc nàng tùy ý đùa giỡn rồi lại tùy ý vứt bỏ như vậy?
Trước tiên lừa nàng về nhà đã rồi nói tiếp !
Lại không biết được vừa mới vào đến cửa nhà hắn … … Cô gái nhanh nhẹn xinh đẹp lại gan dạ kia lập tức biến thành thục nữ ốm đau bệnh tật, còn nói là bản thân không sống được quá hai mươi tuổi, chỉ đành phúc ngắn duyên bạc với hắn … …
Đô Thị, Khoa Huyễn, Dị Giới, Huyền Huyễn, Dị Năng
Zozohoho
Bối cảnh: Cứ mười hai năm một lần, mỗi nước chọn ra nhiều nhất hai thành viên ưu tú, cho lên một hòn đảo. Người có thể chạy thoát hòn đào này đầu tiên là người chiến thắng và sống sót duy nhất, những người còn lại sẽ bị reset còn hòn đảo luôn. Người chiến thắng sẽ được phần thưởng gì thì chưa biết.
Lần tổ chức thứ nhất, không có ai có khả năng sống sót ra khỏi đảo.
Lần tổ chức thứ hai, hai tuyển thú cuối cùng lại cùng ôm bom tự sát, cuối cùng cũng không ai thoát khỏi đảo.
Lần thứ ba,...
Ngôn Tình, Nữ Cường
Mị Dạ Thủy Thảo
Hệ liệt: Độc thân công hại
Thể loại: Nữ cường, nam nhược, nam bị câm, nữ độc miệng
Converter: meoconlunar (TTV)
Edit: Julia
Cô là nữ luật sư nổi danh với danh hiệu cô gái độc miệng, mọi người đều biết, cô chỉ cần tiền , chỉ cần cho cô tiền, vụ án khó đến mấy cô cũng nhận, cho dù kiện nguyên thủ quốc gia, cô cũng chỉ nói “Ông có bao nhiêu tiền, có tiền tôi mới nhận”.?
Anh là họa sĩ rất có tiếng, nhưng mà chính anh lại không biết, bởi vì tất cả tâm tư đều đặt hết vào vẽ tranh, mọi người gọi anh là “Vô Thanh Thiên Sứ”, bởi vì anh trời sinh không nói được?
Một người là nữ luật sư độc miệng dựa vào lẻo mép kiếm cơm, một người là thuần nam họa sĩ trời sinh không nói chuyện, hai người bọn họ sao có thể nổi lên bong bong tình yêu chứ?
Nữ chủ khôn khéo tính kế ái nhân đơn thuần, hay là nam chủ thiên sứ quá mức bình thường bắt được trái tim cô gái độc miệng?
Truyện Teen
White Sheryl
[Truyện có chứa hình ảnh bạo lực, máu me cùng một số cảnh nhạy cảm nhẹ. Những chương đầu chỉ là màn ra mắt các nhân vật không phân biệt chính phụ, ngay cả nam chính nữ chính đều chưa hẳn là người các bạn nghĩ. Những sự kiện tại Nhật Bản vào thời Chiến Quốc mà trong truyện đề cập đến không có thật trong lịch sử. P/s: Tác giả là một đứa ẩu thả, "anh hùng bàn phím" làm sai chính tả cả tên truyện, xin lỗi nhiều ạ!]
Bốn tuổi, bị gọi là rác rưởi, bị ghẻ lạnh, lăng nhục. Năm tuổi, chứng kiến cái chết của mẹ. Năm ngày sau, được cha ruột nhận về nuôi, bắt đầu cuộc sống ở một nơi xa lạ với người mẹ kế cùng đứa con trai của bà.
Suốt những năm tháng, phải chạy trốn khỏi những cơn ác mộng về đêm, chạy trốn khỏi những ánh mắt khinh miệt từ dòng họ, chạy trốn khỏi những lời nói như dao cứa vào tim mình. Chạy trốn sao? Không. Chỉ là không còn quan tâm nữa, kể từ ngày mẹ mất cô đã không còn là Tuyết Nhi-con gái cưng của mẹ như xưa nữa.
Rồi một đêm, khi cô đang chìm trong thế giới bóng tối quen thuộc, một bàn tay ấm áp nắm lấy tay cô, dẫn dắt cô ra khỏi cái nơi cô đơn đó. Khi cô gặp nguy hiểm, bàn tay ấy lại nắm lấy tay cô, cho cô can đảm, thậm chí còn lấy thân mình đỡ lấy con dao vốn sẽ đâm cô. Cô khao khát cảm giác này vì nó như thứ mà mẹ đã từng dành cho cô.
--------------------------------
Trích đoạn ngắn từ ngoại truyện cuối:
Dưới cả bầu trời đầy sao, trên cánh đồng cỏ xanh bát ngát, Tịch Tuyết Nhi chỉ mở hờ mắt lẳng lặng nằm trong vòng tay của Hàn Đình Phong. Từng đợt gió mùa thu kéo đến, làm lay động mái tóc nâu, cũng phần nào khiến cô có chút tỉnh táo kì lạ. Hai tay mò mẫm không phương hướng xác định, chạm đến bàn tay của người đang ôm cô.
"Thật gầy." Dùng xúc cảm trên tay, cô khẽ trầm ngâm.
Hàn Đình Phong khựng người lại một chút, rồi siết chặt lấy người con gái trong lòng, như không muốn cô rời xa mình, như muốn khảm cô vào lòng. Cảm giác sợ hãi bao lấy cậu, cậu cắn chặt răng, kích động, sợ sệt như một đứa trẻ.
"Hình như có mưa... mà... như thế thì mây sẽ che đi những ngôi sao." Tịch Tuyết Nhi mắt nhìn xa xăm, sờ lấy hạt mưa trên mặt mình."Ấm."
"Mưa thì sao? Không phải những ngôi sao đó vẫn tồn tại sao?"
"Khi ta còn nhớ đến thôi." Cũng như khi cô còn nhớ đến mẹ vậy...
Đam Mỹ
Bình Quả Thụ
Thích sao?
Anh không biết.
Anh chỉ biết người này rõ ràng yếu đuối vô cùng, lại vẫn hết lần này đến lần khác bảo vệ anh.
Anh chỉ biết người này có lúc nhát gan vô cùng, nhưng riêng đối với chuyện của anh luôn lớn gan bất thường.
Anh chỉ biết từ rất sớm, anh đã muốn quan hệ của bọn họ gần gũi hơn, càng ngày càng gần gũi hơn nữa. Rốt cuộc là muốn gần gũi đến mức độ nào? Gần đến độ không thể tách ra được.
Ngôn Tình, Cổ Đại
Vu Nhi
Converter: ngocquynh520
Edit: duongnga199615
Khói nhẹ lượn lờ, sương trắng mênh mông, ở một chỗ khe đá tạo thành cùng xunh quanh hoa cỏ rực rỡ có một ôn tuyền thiên nhiên, người trong ao không ngừng truyền ra tiếng nước đập, tiếng cười duyên sống động vang lên.
Gió nhẹ phiêu phiêu, hơi nước bốc lên, hơn nữa ngẫu nhiên phảng phất khắp nơi mùi hoa thơm ngát, làm cho người ngâm ở trong ao (Y Phiến Vũ) cũng đùa giỡn không nỡ rời đi.
Đây là ôn tuyền cực kỳ ẩn mật, nàng trong lúc vô tình đã phát hiện được, mà nay là lần đầu tiên nàng tới nơi này tắm. Đương nhiên, nơi này mặc dù rất tốt, nhưng vẫn thuộc loại”Vùng đồng bằng hoang dã”, cho nên đã có phòng bị cẩn thận tuyệt đối an toàn.
“Tiểu thư, người nên đi lên đi.”
Điều thứ nhất, là phải có nô tỳ bên cạnh.
“Tiểu thư, trời sắp tối rồi, vì an toàn của tiểu thư, chúng ta vẫn nhanh chút đi về là tốt nhất.” Bình nhi khẩn trương nắm chặt côn bổng (chiếc gậy) trong tay nhắc nhở.
Điều thứ hai, chính là gậy nhất định không thể thiếu.
“Tiểu thư, ao này cách đường đi còn một đoạn nữa, nếu không đi, Bình nhi sợ sẽ lạc đường mất!”
Điều thứ ba, chính là Bình nhi phát ra lần thứ ba cảnh cáo thì nàng phải quyết tâm nhắc nhở chính mình, làm cho chính mình đang bị choáng váng vui sướng đắc ý (mê mụ) có thể mau chóng khôi phục bình tĩnh trở lại.
Y Phiến Vũ chậm rãi đi ra ôn tuyền, mà theo mỗi bước chân của nàng, hình dáng thon thả trắng nõn nà xinh đẹp không tỳ vết của nàng liền từng chút, từng chút một bại lộ ra, cho đến khi Bình nhi vội vàng tiến lên choàng áo lên người nàng, mới che dấu hết cảnh xuân kiều diễm của nàng.
Đột nhiên, một thanh âm không nên không phải bỗng vang lên ——
“Đẹp quá, thật sự là quá đẹp nha!”
Nghe giọng nói này, rõ ràng là giọng của một nam nhân, hơn nữa giọng của hắn không chỉ có dễ nghe, lại còn cuồng ngạo làm cho người ta hận không thể đưa đầu hắn chặt xuống làm bóng đá.”Là ai? Nhanh cho bà cô ta hiện ra đây!” Phát giác chính mình toàn thân trên dưới đều bị xem hết, Y Phiến Vũ tức đến toàn thân phát run, ngửa đầu lên trời rống to.
“A, ta là ai cũng không quan trọng, bất quá tại hạ may mắn có thể thưởng thức đến mỹ nhân tắm, thực là làm tại hạ muốn trở về lúc nãy mãi a!” Này thanh âm đến từ bốn phía, lại phảng phất như từ dưới nền truyền đến, làm người ta không thể nắm lấy, cũng làm người ta khó có thể nắm giữ được.
Y Phiến Vũ cố nén nhục nhã bị rình coi, đôi mắt trợn thật lớn, “Đồ vô liêm sỉ!”
“A, Mông cô nương quá khen, tại hạ không dám nhận.”
“Đồ không biết xấu hổ!” Quả thực làm nàng mau tức điên lên rồi, lớn tiếng rít lên.
Sau một hồi, Y Phiến Vũ liền đoạt lấy mộc côn (gậy gỗ) chuẩn bị đại khai sát giới lại không nghe thấy thanh âm của tên đáng giận đến cực điểm kia nữa.
Đột nhiên, một chiếc nhẫn ngọc xoay tròn từ trên trời rơi xuống, trúng khuôn mặt nhỏ nhắn của Y Phiến Vũ, nàng cúi người xuống nhặt chiếc nhẫn tạo hình tinh xảo mầu xanh đậm kia lên nắm chặt nó trong tay, sau đó nhìn trời thề, nàng, một ngày nào đó có cơ hội sẽ trả thù tên vô sỉ cuồng đồ kia dám có gan rình coi nàng tắm rửa.
Ngôn Tình, Huyền Huyễn
Duy Hòa Tống Tử
Editor: Lionlion
Số chương: 8 phần
Kết thúc: HE
Giới thiệu sơ lược: truyện ngắn cổ đại có chút yếu tố huyền huyễn
Thiếu nữ Nhạc Tích nhặt được một quỷ hồn công tử vô cùng vô cùng khó phục vụ.
~
P/s: Nam 9 trong truyện vô cùng vô cùng đáng yêu
Ngôn Tình, Xuyên Không, Hài Hước, Cổ Đại
Một Nửa Linh Hồn
Dịch: Kamomochan
Mèo có tình yêu của mèo, người có tình yêu của người, thú có tình yêu của thú, có thể gọi là tuyệt luyến!
Trời ơi! Đất hỡi!
Thế gian này còn có thiên lý nữa không?
Người ta vượt thời gian trở thành mỹ nữ, tại sao cô lại hóa thành con mèo, lại còn là con mèo xấu hết chỗ chê, một con mèo béo tròn ục ịch?!
Đúng là một bước sa chân, ngàn lần ân hận!
Thêm vào đó, chủ nhân lại còn là một tên đại biến thái có "sở thích đặc biệt".
Một ngày vọc cô, hai ngày chọc cô, ba ngày trêu cô, bốn ngày hành hạ cô....
Dù hắn ức hiếp cô thế nào, cô đều cắn chặt răng nghênh chiến với sự giày vò của hắn, thế mà cuối cùng bị một con mèo đực quấy rối, rõ ràng là lỗi của con mèo háo sắc đó, tên biến thái chết tiệt lại khăng khăng rằng cô "dụ ong dỗ bướm"!
Hứ hứ! Không phân bua được, bỏ nhà ra đi!
Nhưng tại sao trong những tháng ngày trở thành mèo hoang lưu lạc lại càng khiến cô nhớ đến hắn.
Thôi chết rồi! Hay là cô đã mắc chứng bệnh thích bị ngược đãi....
Đối với vạn vật trên thế gian, khoảnh khắc này hắn sẽ yêu thích, hoặc ngoảnh lưng chán ghét, giây phút này cảm hứng thú, chớp mắt đã ngán ngẩm.
Khỉ đầu chó nhảy điệu Hula? Kền kền mọc lông? Chó chồn ấp trứng? Cú mèo trồng cây chuối? Gấu không đuôi mọc đuôi?
Ôi!Tất cả đều không hợp ý hắn.
Hỏi hắn tại vì sao? Ứ! Đáp án chỉ có bốn từ - Chưa đủ thú vị!
Không ngờ răng, "Mèo lười đệ nhất thiên hạ", một trong những thứ hắn sưu tầm, sau khi chết đi sống lại vì quá sức lười nhác ấy đã đột nhiên thay đổi tính tình, lần trùng phùng đầu tiên đã khiến hắn để lộ "bản tinh", suýt chút tuyệt tử tuyệt tôn.
Haha! Thật lý thú!
Nào ngờ nó dám lén lút "trộm mèo" đã đành, còn dám ly kỳ mất tích, lần này khiến hắn ngày càng "bất bình thường"rồi.
Giống như khi biết một câu chuyện cảm động, nếu không có người nghe, mãi mãi chỉ có bản thân mình biến.
Câu chuyện của hắn, thực ra chỉ có ba từ, ta yêu nàng.
Vỏn vẹn ba từ, đối tượng hắn yêu, lại không phải là người....
Ngôn Tình, Huyền Huyễn
Bồng Vũ
Đông phương mỹ nhân hệ liệt
Thể loại: Ngôn tình hiện đại, có một ít yếu tố huyền ảo, HE
Chuyển ngữ: Tuyết Liên
Rating: 20+
Là 1 người trong gia đình Đông Phương, từ nhỏ hắn đã biết mình không thể sống quá 30 tuổi
Hắn được biết có 1 nữ nhân có thể giải trừ lời nguyền rủa, nhưng đại ca của hắn đã yêu thương nữ nhân đó, hy vọng giải trừ lời nguyền rủa đã mất.
Điều đáng mừng là sự tình vẫn còn có cơ hội cứu vãn.
Hắn chỉ cần mang về cái người bên cạnh bình “Hà Khẩu mĩ nhân” này thì lại có thể giúp cho lời nguyền rủa bị giải trừ!
Việc này có vẻ khó khăn nhưng với hắn là 1 điều dễ dàng vì mỹ nhân này nằm trong tay của Đại tiểu thư Hắc nguyệt đường, mà chỉ cần phát huy mĩ lực của hắn chắc nàng sẽ ngoan ngoãn giúp đỡ.
Vạn nhất không thể nghĩ tới….Cô ta không thấy bóng dáng đâu cả mà thay vào đó là 1 “nam nhân”
Rồi 2 người tự dưng lại bị nhốt vào 1 chỗ cùng cảnh ngộ bỏ qua lời nguyền phấn đấu quên mình.
Ngôn Tình, Cổ Đại
Đinh Mặc
Thanh Khê mỉm cười nhìn ta, trên mặt hơi ửng hồng.
Giống như ngày đầu tiên gặp ta.
Giọng nói như nước chảy róc rách.
Khí chất ôn nhuận như Thanh ngọc.
Hai tròng mắt đông lạnh như Mặc ngọc.
Khuôn mặt trắng như Bạch Ngọc.
Nhưng, đã không còn “Khí” .
“Khí” của võ lâm cao thủ.
Ngôn Tình
Bạch Thủy Chư Kê Đản
Anh ta lái xe đâm vào tôi khiến tôi lộn nhào…
Tôi bò dậy dùng gót giày đập cho xe anh ta lõm xuống…
Anh ta mắng tôi qua đường không có chút đạo đức công cộng nào.
Tôi mắng anh ta lái xe nhanh vậy để vội đi ăn cứt chó à…
Tôi đập xe anh ta, anh ta mắng tôi đanh đá! Tôi mắng anh ta là tội phạm giết người.
Sau đó cả hai tức giận đường ai nấy đi.
Năm đó tôi 26, anh ta 32.
Đô Thị, Trọng Sinh
Khảo Ngư
Đại Niết Bàn - Sống lại tuổi thanh xuân! Câu chuyện bắt đầu từ sự trùng sinh, nhưng đó chỉ là cái cớ để tác giả đưa ra quan điểm và triết lý sống về tuổi trẻ chúng ta – những con người đang ở độ tuổi sung sức nhất để cống hiến cho đời.
Khó mà nói về Đại Niết Bàn, đọc câu chuyện mang lại cảm giác giống như chúng ta đi trên con đường trước kia từng tới trường, đứng lại trước bức tường loang lổ quen thuộc, hiện lên thoáng tiếng cười đừa trong ký ức. Hoặc ngẫu nhiên đi trên đường gặp bạn thuở nhỏ, không hẹn mà cùng làm động tác ngốc nghếch nào đó khi nhỏ hay làm. Hoặc trong đêm mất ngủ, ký ức trong lòng lại đột nhiên hiện ra theo làn khói thuốc mịt mù. Những thứ tình cảm đã phai mờ theo sự trưởng thành của chúng ta...
Đại Niết Bàn cho ta về tuổi trẻ trôi qua không bao giờ trở lại, không muốn hối hận vì không dám vươn tay nắm lấy bàn tay người yêu thương. Bình đạm mới hạnh phúc, dung tục mới càng trân quý....
Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp
Nhĩ Căn
Tiên Nghịch là câu chuyện Tiên Hiệp kể về Vương Lâm - một thiếu niên bình thường, may mắn được gia nhập vào một môn phái tu tiên xuống dốc của nước Triệu, vì thiếu linh căn, vì một hiểu nhầm tai hại, vì một khối thiết tinh và nhờ có được một "Thần Bí Hạt Châu". Vương Lâm đã bước lên con đường tu tiên và trên con đường này, hắn sẽ đối mặt với chuyện gì?
- Tu tiên là nghịch thiên hay thuận thiên, là vô tình hay hữu tình? Hãy cùng dõi theo bước chân của Vương Lâm qua 1976 chương Truyện Tiên Nghịch> để biết rõ những điều này bạn nhé!
- Tags: truyen tien hiep, tien nghich prc full
Đô Thị, Khoa Huyễn, Trọng Sinh, Dị Năng, Nữ Cường, Mạt Thế
Thích Nhất Người Khác Khen Ta Vẽ Tranh Đẹp Mắt
Kiếp trước , nàng chết trên bàn mổ khu căn cứ.
Lại trọng sinh về ngày đầu tiên bắt đầu tận thế.
Vận mệnh biến chuyển, nàng từ một kẻ yếu nhược bị người kinh thường trưởng thành cường đại không gian dị năng giả.
Tại thế giới ngập tràn huyết lệ, nhân tính đánh mất, nàng...... thầm nghĩ sống sót.
