Truyện đã hoàn thiện
Đam Mỹ, Xuyên Không, Hài Hước, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Trượng Mã
*Văn án:
● Truyện hài hước vô lý theo phong cách của tác giả / Hướng dẫn đọc ở cuối văn án
● Chính văn đã hoàn, phiên ngoại đang cập nhật
*Meomeo: đọc ko cười là ko được mấy ní à -)))
Năm Thừa Càn thứ ba, tân đế Tiêu Ứng Hoài lập ra Thiên Sát Ti, giao cho thủ lĩnh ám vệ Tống Tiệm quản lý cung cấm, thăm dò tin tức, quyền hành lớn đến mức kinh người.
Năm Thừa Càn thứ sáu, biến cố trong cung xảy ra, các lão thần tiền triều cấu kết với Hằng vương mưu phản, lập tức bị ám vệ Thiên Sát Ti chém giết ngay trước triều đình.
Đúng lúc này, từ nóc Kim Loan Điện "rầm" một tiếng rơi xuống một người, thủ lĩnh ám vệ đáp thẳng vào lòng Tiêu Ứng Hoài.
Cả điện kinh hãi: "Hộ giá! Hộ giá!!"
Tống Kiệm vừa xuyên đến, đối diện với vị hoàng đế trước mặt, ánh mắt tràn ngập kinh hoàng: "???"
Hả??? Hộ cái gì cơ???
-
Tống Kiệm xuyên thành thủ lĩnh ám vệ, vừa đến đã ngã thẳng vào lòng thánh thượng. Nghi vấn có ám sát hay không thì chưa rõ, nhưng quan trọng là hắn làm việc không hiệu quả, theo quy tắc của Thiên Sát Ti, hắn phải lĩnh ba mươi roi.
Tống Kiệm quỳ trong ngự thư phòng, mặt cắt không còn giọt máu.
Tiêu Ứng Hoài hỏi hắn: "Ngươi có nhận phạt không?"
Tống Kiệm run bần bật như cầy sấy, một lúc sau mới nặn ra được một câu: "Không, không nhận được không ạ?"
Tiêu Ứng Hoài: "?"
...
Tiêu Ứng Hoài biết bên cạnh mình có kẻ phản bội, hắn âm thầm bày một ván cờ lớn, chỉ chờ đến ngày xảy ra biến cố trong cung sẽ lấy Tống Tiệm làm gương giết gà dọa khỉ.
Kết quả, Tống Tiệm đi một nước cờ hiểm, không để hắn nắm được chút sơ hở nào.
Sau đó, Tiêu Ứng Hoài cài cắm rất nhiều người giám sát ám vệ này, nhưng tin tức nhận được đều là:
"Hoàng thượng, Tống đại nhân ngủ quên trên xà nhà trong tẩm cung của ngài, còn bảo người mang cho hắn một cái chăn."
"Hoàng thượng, Tống đại nhân lại chạy tới ngự thiện phòng trộm điểm tâm rồi."
"Hoàng thượng, Tống đại nhân nói... nói rằng công việc này chẳng muốn làm một ngày nào nữa."
Tiêu Ứng Hoài: "..."
Rồi đến sau này.
"Hoàng thượng! Tống đại nhân bị giữ lại vì trêu ghẹo Thị lang Lễ bộ!"
Hai mắt Tiêu Ứng Hoài tối sầm.
Nghiến răng nghiến lợi: "Lôi người về đây cho trẫm."
-
Làm ám vệ chẳng có gì hay ho cả, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, trực chiến 24/7, còn phải ngủ trên xà nhà mỗi ngày. Tống Kiệm vác đôi mắt thâm quầng, ngày ngày chửi thầm Tiêu Ứng Hoài là chó hoàng đế.
Sau này, Tiêu Ứng Hoài lương tâm trỗi dậy, nói sẽ cho hắn một điều ước.
Tống Kiệm chắp tay sau lưng, ngoan ngoãn nói: "Có thể không ngủ trên xà nhà không? Ta... ta ngủ không yên, dễ bị ngã xuống."
Tiêu Ứng Hoài cười khẽ: "Chuẩn tấu."
Tối hôm đó, Tống Kiệm bị trói chặt trên long sàng.
Tiêu Ứng Hoài chậm rãi kéo nhẹ đai áo hắn, giọng nói trầm thấp: "Ám vệ đại nhân có cái eo đẹp lắm."
Tống Kiệm: "???"
-
Tống Kiệm: Có thể không làm ám vệ không?
Tiêu Ứng Hoài: Làm hoàng hậu cũng được.
---
*Lưu ý trước khi đọc (của tác giả):
● Truyện hài hước, nội dung phi logic, vui là chính.
● Cốt truyện quyền mưu kiểu học sinh tiểu học, thả bay mọi logic, xin cứ cười thoải mái.
● Nếu là người theo chủ nghĩa logic hoặc thích nghiên cứu kỹ lưỡng thì nên cân nhắc trước khi đọc, có rất nhiều chi tiết không chặt chẽ.
● Mọi thứ đều theo nội dung chính văn.
● Không cãi nhau, không gây war, những bình luận quá mức vô lý sẽ bị xóa.
● Mỗi ngày cập nhật khoảng 3000 chữ, từ 18h-24h. Nếu không đăng sẽ có thông báo.
● Chúc mừng năm mới!
*Lời nhắc cuối: Hãy chắc chắn rằng bạn có thể chấp nhận phong cách này trước khi thêm vào danh sách đọc. Những bình luận cố tình gây sự sẽ bị xóa. Truyện này chỉ để giải trí và tạo niềm vui, không đảm bảo logic, không đảm bảo logic, không đảm bảo logic. Tôi chưa từng gắn thẻ "chính kịch", từ đầu đã không có! Nếu tình tiết hợp lý thì coi như tôi phát huy vượt mức!
Đam Mỹ, Trọng Sinh
Tịch Triều Nam Ca
Vị hôn phu cùng với bạn thân của mình ngoại tình với nhau bao lâu nay. Mọi người đều biết, gia đình cậu cũng biết, nhưng không một ai nói với cậu sự thật này!
Diệp Khê Niên mang theo oán hận, tuyệt vọng, đau lòng mà trọng sinh, sau đó bình tĩnh dẫn theo phóng viên tới cửa bắt gian, hai kẻ kia cuối cùng tự lãnh hậu quả xấu, danh tiếng mất hết.
Diệp Khê Niên lúc này mới hiểu, phải tự thân mình mạnh mẽ, mới có thể sống thoải mái, tự do theo ý mình. Vì thế cậu quyết định sẽ dấn thân vào sự nghiệp, tận hưởng cuộc sống.
Còn nghe theo lời người đại diện, tham gia một chương trình tổng nghệ, từ đó nổi tiếng.
Mà cậu lại không biết rằng, chương trình vừa ghi hình xong, người đầu tư đã đem ảnh của cậu đưa cho cha mẹ cậu.
"Cha, mẹ, hai người xem cậu chàng này nhìn có giống đứa em thất lạc nhiều năm của con không?"
Diệp Khê Niên: "???"
Đô Thị, Đam Mỹ, Hài Hước, Khác
Trương Đại Cát
Tên truyện: Ngài Uy Mãnh và Tiểu Thư Ký
Tác giả: Trương Đại Cát
Edit: Sặc Fructose
Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, yêu thầm, hài hước, 1×1.
Văn án sương sương (do uê đuýt tơ tự biên):
Câu chuyện tình yêu của tiểu thư ký.
Tiểu thư ký nhiều năm làm việc như trâu cho ông sếp, vợ sếp thấy cũng tội tội, sau đó đưa thẻ VIP cho tiểu thư ký đi tham gia một hoạt động "chắp nối tơ hồng" do bạn mình tổ chức.
Ở đó, tiểu thư ký gặp được chân ái của đời mình ~ Gặp rồi thì hốt thôi ~
Câu chuyện nhỏ (đừng để số chương đánh lừa), hài hước, như một viên kẹo chanh chua chua ngọt ngọt thích hợp đọc trước khi ngủ.
Thuộc tính công – thụ: Cao to biết săn sóc người công x dân văn phòng có cặp mông to thích giả vờ đứng đắn thực chất damdang thụ.
Đây là truyện có liên quan đến truyện "Tiểu mỹ nhân và chồng cũ của cậu ấy" (CP Lý Chính x Kha Mộng Nghiêu)
3
Tên anh công: 郝卫萌, đọc là hǎo wèi méng, đọc giống giống với cụm từ 好威猛 (hǎo wēi měng) có nghĩa là rất uy mãnh. Ngoài ra chữ 萌 (đọc theo từ moe trong tiếng Nhật) có nghĩa là dễ thương, cộng với thân hình 1m90 của anh ... dễ thương ghê...
Đô Thị, Đam Mỹ, Hài Hước
Tạng Miêu Miêu
Tác giả: Tạng Miêu Miêu
Editor: Sasaswa
Nhân vật chính: Hám Thanh Châu x Đường Bân
Văn án:
Hám Thanh Châu luôn cho rằng Đường Bân không thích hắn, ngay cả cuộc hôn nhân này cũng là do hắn yêu cầu trước.
Nhưng kể từ khi Đường Bân bị bệnh tâm thần, mọi thứ dường như khác hẳn.
Nhím, kangaroo, hổ, thỏ,....
Đường Bân mỗi ngày đều tưởng mình là một con vật nào đó.
Hám Thanh Châu nhìn Đường Bân vừa tỉnh lại đang bám chặt người mình, bất lực hỏi, "Hôm nay là con gì đây?"
Đường Bân thở một hơi, chậm rãi nói, "Koa - la -."
Ghi chú:
1. Đường Bân bị bệnh nên mới nghĩ mình là động vật.
2. Trúc mã, song hướng thầm mến, tiểu ngọt tiểu ngược.
3. Bối cảnh cho phép kết hôn đồng giới.
4. Chủ công.
5. Kiến thức chuyên môn chỉ dành cho cốt truyện thôi, đừng đi sâu tìm hiểu.
Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước, Khác, Sủng
Zhihu
Tôi tán tỉnh bạn thân của anh trai tôi nửa tháng.
Anh chẳng hề hứng thú với tôi, còn đảm bảo với anh trai tôi rằng sẽ không động vào tôi.
Tôi cắn rách môi anh, hỏi: "Bác sĩ Cận người thì phẳng lì giống như con gái, em không thích anh nữa đâu."
Sau này, lúc tôi phải phẫu thuật, cậu bạn thân lại ngồi cạnh giường bệnh canh tôi suốt cả đêm.
Bác sĩ Cận cởi áo blouse trắng ra, khí thế hùng hổ ôm chặt tôi vào lòng rồi hôn, còn nắm tay tôi đặt lên phần bụng rắn chắc rồi kéo xuống dưới:
“Chọn anh, bảo cậu ta cút đi!”
Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước, Khác, Sủng
Du Ngư
Anh là một trong những nhân vật có tiếng tăm lừng lẫy trong giới tài chính – một banker quyền lực và cũng là thiếu gia thừa kế tập đoàn Lục thị, “ông lớn” của thành phố Đồng Thành.
Cô là bác sĩ ngoại khoa nổi danh khắp giới y học, đồng thời cũng là đại tiểu thư nhà họ Phó – người mà cả giới thượng lưu đều khinh miệt.
Một vụ tai nạn giao thông bất ngờ đã gắn kết hai con người vốn chẳng hề có điểm chung lại với nhau.
Cô kéo anh từ ranh giới giữa sự sống và cái chết trở về, trở thành bác sĩ điều trị chính – và rồi, cũng trở thành cơn nghiện mà anh không thể nào từ bỏ.
Về sau, tin tức thiếu gia nhà họ Lục sắp kết hôn với đại tiểu thư nhà họ Phó khiến cả Đồng Thành chấn động.
Trong một đêm, tin đồn lan khắp nơi. Ai ai cũng tò mò vì sao anh lại từ bỏ nhị tiểu thư xinh đẹp như hoa của nhà họ Phó, để cưới một người con gái mang tiếng là con riêng, bị người đời khinh rẻ.
Nhưng không ai biết rằng – lễ cưới ấy, chính là âm mưu anh đã ấp ủ từ rất lâu…
Ngôn Tình, Đô Thị, Khác
Bắc Phong Vị Miên
Tác giả: Bắc Phong Vị Miên
Chuyển ngữ: Thư Ngố
Độ dài: 196 chương
Thể loại: Hiện đại, Ngôn tình, Showbiz
Giới thiệu:
Nhà địa chất học nhã nhặn cấm dục X Nữ minh tinh lạnh lùng quyến rũ
Văn Đàn vì cãi tay đôi với anti-fan suốt ba ngày ba đêm mà bị công ty quản lý ra lệnh dừng mọi hoạt động, nhàn rỗi ở nhà nửa tháng. Sau đó, cô không chịu nổi sự nài nỉ của bạn thân, đồng ý giúp bạn đi học điểm danh môn tự chọn.
Minh Trạc là chuyên gia địa chất học quốc gia, trẻ tuổi tài cao, lạnh lùng nhã nhặn. Sau khi tốt nghiệp, Minh Trạc được mời về trường cũ làm giáo sư khách mời, mỗi tiết học đều không còn chỗ trống.
Trong giờ kiểm tra bài, anh lại chọn đúng tên của bạn thân Văn Đàn.
*
Vốn tưởng rằng chỉ là một cuộc gặp gỡ không ai để ý, nhưng không ai biết rằng, ngay từ cái nhìn đầu tiên Văn Đàn thấy Minh Trạc, cô đã nghĩ nên làm thế nào để lột bỏ bộ vest của anh, khiến đôi mắt đen lạnh lùng sau cặp kính gọng vàng của anh vì cô mà trầm luân.
Mọi người đều cảm thấy Văn Đàn đang mơ mộng viển vông, một bông hoa trên đỉnh núi cao ngất như Minh Trạc không thể dễ dàng hạ phàm. Ngay cả Văn Đàn cũng nghĩ như vậy, theo đuổi vài lần tượng trưng liền phủi mông bỏ đi.
*
Cho đến một đêm nọ, Minh Trạc tháo cặp kính vướng víu, đè người lên kệ sách. Bàn tay khớp xương rõ ràng của người đàn ông nắm lấy tay cô, đặt lên hàng cúc áo sơ mi của mình, giọng nói lạnh lùng khàn khàn: “Em làm đi.”
*
Trong mắt người khác, Minh Trạc lạnh lùng kiềm chế, khắc kỷ tuân thủ lễ nghi, còn Văn Đàn, người như tên gọi, lạnh lùng lại mang vài phần tao nhã. Thật sự không nghĩ ra họ có thể nảy sinh ra tia lửa gì, thậm chí còn có người đặt cho họ biệt danh “cặp đôi lãnh đạm”.
Chỉ có Văn Đàn biết được sự hoang dã được Minh Trạc che giấu trong xương cốt.
Cũng chỉ có Minh Trạc biết, đôi mắt Văn Đàn khi cười rộ lên đẹp đến nhường nào.
–
Câu chuyện tình yêu của người trưởng thành.
Em là ngôi sao sáng chói nhất.
Ngôn Tình, Đô Thị, Nữ Cường, Sủng
Khuyết Danh
Năm lớp 12, tôi chuyển trường đi nơi khác, kết quả là các bạn trong lớp đều đồn rằng tôi đã qua đời vì bệnh bạch cầu.
Sau khi tôi rời đi, cậu học sinh cá biệt ngồi ở hàng cuối cùng, người vốn luôn bất cần đời, bỗng chốc trở nên ít nói hẳn.
Cậu ấy thay đổi hoàn toàn bản thân, từ lười nhác trở thành người liều mạng học hành, cuối cùng đậu vào học viện âm nhạc danh giá nhất.
Chín năm trôi qua, cậu ấy thành công rực rỡ, trở thành ngôi sao nổi tiếng mà ai ai cũng biết đến.
Trong một chương trình livestream, khi được hỏi về chuyện tình cảm, cậu ấy lộ rõ nét mặt cô đơn.
"Cô ấy không còn nữa rồi."
"Biết vậy thì trước kia tôi đã không chúc cô ấy mãi mãi mười tám tuổi."
Tôi đeo khẩu trang, vác máy quay lướt ngang qua màn hình điện thoại của cậu ấy, bất giác sững sờ.
Hả?
Là tôi sao?
Đô Thị
Khuyết Danh
Trong một chương trình truyền hình thực tế, giữa đêm khuya, nữ minh tinh “trà xanh” gọi điện cho nam thần nổi tiếng, khiến tôi bị đánh thức, trằn trọc mãi không ngủ lại được.
Thấy tôi khó chịu than phiền, cô ta thản nhiên nói:
“Chu Như, tôi chỉ gọi tâm sự chút xíu thôi mà~ Sợ ảnh hưởng đến cô thì cô qua phòng bên cạnh ngủ đi nhé?”
Tôi ôm chăn gật đầu cái rụp, xoay người đi thẳng vào… phòng của nam thần đỉnh lưu.
Hôm sau, cô ta xông vào phòng, la lên một tiếng kinh hoàng.
Chỉ vì tôi đang nằm ngủ ngon lành… trong lòng của nam thần ấy.
“Dịch Châu đang lên như diều gặp gió, Như Như, dù cô có mê anh ấy cỡ nào cũng đừng quyến rũ chứ…”
Tôi lười nhác mở mắt, quay đầu hôn Giang Dịch Châu một cái rồi mơ màng nói:
“Tôi hiểu mà, bởi vì tôi cũng là trà xanh chính hiệu đấy. Xin lỗi nha, nhưng môi anh ấy là tôi hôn trước rồi.”
Phòng livestream nổ tung bình luận:
【Chị ơi, chị mà là trà xanh gì chứ, Giang Dịch Châu phía sau sướng muốn bay người luôn kìa!】
Đô Thị
Khuyết Danh
Ngày tôi trở về nước, Hoắc Quyết để mặc vợ mình – Tăng Vãn Vãn đang ốm yếu nằm liệt giường – để ra sân bay đón tôi.
Giữa dòng người qua lại, ánh mắt anh ta sâu thẳm, lặng lẽ chứa chan tình cảm. Lông mày khẽ chau, ánh nhìn như mang theo nỗi nhớ nhung từ năm tháng xa cách.
Cậu con trai nhỏ của anh ta – Hoắc Tư Hàng – ngước khuôn mặt tròn trịa, đôi má hồng hồng đáng yêu, đôi mắt long lanh nhìn tôi đầy ngưỡng mộ:
“Cô ơi, cô đẹp quá... Cô làm mẹ của con được không?”
Phía sau họ, Tăng Vãn Vãn với khuôn mặt tái nhợt, ánh mắt đầy hoảng hốt, cả người gầy guộc như sắp ngã quỵ.
Tôi mỉm cười, nhưng trong lòng lại lạnh lẽo vô cùng. Cúi người xuống, tôi nhẹ nhàng nói:
“Nhóc con, nhưng cô lại thích mẹ con cơ... Cô làm bố con được không?”
Đô Thị
Khuyết Danh
Sau khi Trần Mục Lễ quyết định quay về với gia đình, tôi vô tình đọc được một cuộc thăm dò ẩn danh trên mạng:
“Đàn ông ngoại tình: họ cảm thấy có lỗi với vợ hay với nhân tình nhiều hơn?”
Tỉ lệ chọn “nhân tình” lên đến 99%.
Tôi quay sang hỏi anh:
— Anh cũng nghĩ vậy đấy chứ?
Trần Mục Lễ đặt cuốn sách xuống, ánh mắt thờ ơ mà mệt mỏi:
— Li Tiếu, anh đã quay về rồi.
— Vậy em còn muốn gì nữa?
Ngôn Tình, Nữ Cường, Sủng
Mèo Min
Trước khi về nước, tôi rủ Chu Thần An, người bạn lâu ngày không liên lạc, chơi Vương Giả Vinh Diệu.
Cậu ấy lập tức đồng ý, giúp tôi thắng liền năm ván cho đến khi tôi bảo đi ngủ.
Lúc đó tôi không hề hay biết, Chu Thần An đã là tuyển thủ đi rừng hàng đầu, hiếm khi livestream và thường từ chối lời mời chơi cùng.
Vậy mà hôm đó, cậu ấy lại nhận lời mời của tôi ngay trên sóng.
Fan hâm mộ lập tức xôn xao, tò mò về thân phận của tôi.
Đúng lúc này, một người tự xưng là bạn học cũ tung tin tôi từng được bao nuôi cho một tài khoản marketing.
Ngay lập tức, tôi bị tấn công bởi vô số lời lẽ lăng mạ.
Chu Thần An lập tức đăng Weibo:
"Bịa đặt? Dám đối chất không?"
Đô Thị, Linh Dị
Hải Miên Tiểu Khố Xà
Tất cả những người còn sống trong nhà tang lễ đều nhận được một tin nhắn:
“Khi ở một mình với thi thể, dù xảy ra chuyện gì, xin đừng phát ra tiếng động.”
“Mỗi một thi thể đều có cơ hội sống lại.”
“Muốn hồi sinh một người chết, cần phải giết chết ba người sống.”
“Người chết sau khi hồi sinh sẽ biết nói, thân nhiệt bình thường, nhưng không có bóng trong gương và ngón tay không thể cử động.”
“Tuyệt đối đừng vào ngăn cuối cùng trong nhà vệ sinh.”
“Khi ở trong nhà vệ sinh, nếu có ai gọi tên bạn, đừng trả lời.”
“Muốn sống sót rời khỏi nhà tang lễ, hãy tuân thủ tất cả các quy tắc trên. Chúc mọi người… mừng ngày giỗ vui vẻ.”
—————————————
Nữ Cường, Cổ Đại
Minh Nguyệt Thiều Thiều
Ta đem cơm sang cho thư sinh ở nhà bên suốt năm năm.
Thư sinh đỗ đạt làm Thám hoa, nhưng lại chẳng quay về cưới ta.
Kẻ khác cười ta ngu dại, ta tuy buồn khổ, song vẫn giả vờ ung dung, phẩy tay cười nhạt.
Mãi đến năm ấy, tiểu nương của ta bị chính thất đánh cho suýt mất nửa cái mạng, ta vì chút tình xưa nghĩa cũ, đành hạ mình đến cầu xin hắn.
Cầu hắn nghĩ cách mời được đại phu họ Đổng danh tiếng nhất kinh thành tới xem bệnh, lại giúp ta tìm chút thuốc cho tiểu nương.
Thư sinh khó xử khuyên rằng: "Chẳng phải ta không muốn giúp, chỉ là chuyện hậu viện nhà cha nàng, ta sao quản được? Ta biết tiểu nương của nàng bị oan, nhưng làm thiếp thân, lẽ nào lại không phải chịu đòn?"
Nhiều năm sau, thư sinh vì bị người liên lụy mà chịu giáng chức, phải tìm đến trước mặt ta cầu xin.
Đô Thị, Huyền Huyễn, Dị Năng
Nhị xà
Tác giả: Nhị xà
Thể loại: Dị Năng, Đô Thị, Huyền huyễn
Giới thiệu:
"Cô dâu vào phòng, ném người làm mối qua tường."
"Thà tin trên đời có quỷ, chứ không tin cái miệng người làm mối."
"Không làm trung gian, không làm bảo lãnh, không làm mai mối, thì tốt ba đời!"
Từ ba câu trên có thể thấy được địa vị lúng túng của người làm mai mối trong nước.
Giang Phong vừa tốt nghiệp đại học bỗng nhiên có được năng lực thần kỳ, có thể nhìn thấy Điểm xứng đôi Hôn nhân. Thế là hắn đã trở về quê nhà, bắt đầu con đường nghề nghiệp làm mối thần kỳ.
Dưới sự kết hợp của Giang Phong, từng đôi từng đôi vợ chồng trở thành gia đình điển hình trong mắt mọi người.
Chưa tới nửa năm, Giang Phong đã trở thành người làm mối nổi danh nhất mười dặm tám hương, mỗi ngày đếm hồng bao và quà tặng đến mỏi tay.
Theo danh tiếng làm mai của Giang Phong càng ngày càng vang dội, không ít minh tinh, phú hào, quan lại và danh nhân trong xã hội đều chuẩn bị trọng lễ đến nhà thăm hỏi, mời Giang Phong làm mối thay bản thân hoặc là người thân.
Nhiều năm sau, Giang Phong đã đứng trên đỉnh của ngành nghề bỗng nhiên thu tay, phát hiện bất tri bất giác hắn đã thay đổi cái nhìn của người đời đối với nghề làm mối, tăng mạnh địa vị của nghề này.
Lời tác giả: Ta dùng sách này chúc người có tình trong thiên hạ cuối cùng sẽ thành thân thuộc!
P/s: Một bộ truyện độc lạ, nội dung hấp dẫn, chắc chắn sẽ mang lại những giây phút mới mẻ cho các bạn đọc.
