Truyện đã hoàn thiện

Tội Nhân Vô Tội

Hoàn thành 79,758
Tội Nhân Vô Tội

Đô Thị, Khác

Khuyết Danh

Thể loại: Vả Mặt, Hiện Đại, Trả Thù

Team dịch: Mạc Cô Yên

Giới thiệu

Người bạn thân nhất của cô yêu Tô Nghiên.

Người đàn ông cô yêu nhất cũng yêu Tô Nghiên.

Ngày Tô Nghiên qua đời, tất cả mọi người đều cho rằng thủ phạm chính là cô, hai người đàn ông cùng xem cô ta quan trọng hơn sinh mạng lập tức liên thủ tống cô vào tù.

Năm đầu tiên ở trong tù, cô bị hỏng mất một bàn tay.

Năm thứ hai ở trong tù, cô bị tàn phế một chân.

Năm thứ ba ở trong tù, cô nhận được tin cha mẹ mình bị ép đến tự sát.

Hiện giờ cô chỉ còn lại người thân duy nhất là em gái, cô quỳ dưới đất đau khổ cầu xin Tần Dạ Hoài và Giang Đình Viễn giơ cao đánh khẽ, tha mạng cho em gái mình.

"Cậu Tần và cậu Giang hạ lệnh, nếu cô muốn đưa em gái đến bệnh viện chữa trị thì phải quỳ xuống đội tấm bảng này lên.”

Trên tấm bìa cạc tông màu trắng là ba chữ “Kẻ giết người” cực kỳ chói mắt, tựa như một con dao nhọn đâm thẳng vào mắt cô.

An Đồng chỉ run lên trong chớp mắt, giây tiếp theo đã không chút do dự đeo tấm bảng ra sau lưng mình. Chỉ cần em gái sống sót, bọn họ kêu cô làm gì cũng được.

Tần Dạ Hoài nhìn cô gái trẻ lảo đảo quỳ lết trên đường, chân mày không khỏi nhíu chặt. Hắn không dám tin người trước mắt mình là An Đồng.

An Đồng từng là một cô gái vui tươi xán lạn, xinh đẹp lóa mắt khuynh đảo toàn bộ nam giới ở Hoa Thành, thế nhưng hôm nay cô lại mặc bộ quần áo lao động nhàu nhĩ, tóc tai lộn xộn, mất hết tự tôn quỳ dưới đất đeo lên người tấm bảng sát nhân.

Một cơn giận vô cớ dâng lên trong ngực Tần Dạ Hoài, hắn kéo cửa kính xe lên, không nhìn cô nữa mà ra lệnh cho tài xế lái xe đi.

An Đồng đeo tấm bảng trên lưng quỳ bò từng bước đến trước cửa bệnh viện, thế nhưng bác sĩ cấp cứu lại nói với cô rằng đứa trẻ nằm trong lòng cô đã sớm tắt thở.

"Ông nói sao?"

"Cô bé đã qua đời rồi, nếu đến sớm hơn một chút có lẽ còn cứu chữa kịp…"

Có thứ gì như nổ tung bên tai, trong phút chốc đất trời xung quanh cô như sụp đổ.

"Nguyệt Nguyệt!"

Em gái cô không đáp lại, chỉ nhắm chặt hai mắt như đang ngủ quá say. Trên đời này mãi mãi không còn ai ngọt ngào gọi cô là chị, không còn ai chờ cô trở về nữa.

Tất cả lỗi là ở cô, nếu cô không yêu Tần Dạ Hoài, nếu cô không làm bạn thân với Giang Đình Viễn, Tô Nghiên sẽ không thông qua cô mà quen biết được hai người kia…

Là lỗi của cô, người đáng chết là cô!

An Đồng cảm giác trái tim mình như bị ai xé toạc ra, cô ôm Nguyệt Nguyệt lê từng bước lên tòa nhà cao nhất thành phố. Không biết đã đứng đó bao lâu, cô mới đỏ bừng mắt rút điện thoại ra gửi một tin nhắn cho Giang Đình Viễn.

"Giang Đình Viễn, tôi không biết hung thủ hại chết Tô Nghiên là ai, nhưng tôi hy vọng anh nhớ kỹ là ai đã giết tôi."

Sau đó cô bấm dãy số mình đã khắc sâu trong đầu từ lâu.

Điện thoại được trả lời rất nhanh, đầu bên kia truyền ra giọng nói thanh lãnh quen thuộc của Tần Dạ Hoài, "An Đồng?"

An Đồng nói rất khẽ, "Tần Dạ Hoài, tôi đã từng dốc sức chân thành yêu anh, nếu có kiếp sau, tôi không bao giờ muốn gặp lại anh nữa."

Tần Dạ Hoài đang ngồi trên xe chạy về hướng tập đoàn Tần thị, đến ngã tư đột nhiên gặp phải một trận kẹt xe nghiêm trọng, nghe nói vì có người định nhảy lầu. Ngay sau đó hắn nhận được điện thoại của An Đồng.

Giọng cô bị tiếng gió lớn che lấp gần hết mang theo ảo giác kỳ lạ khiến người nghe hoảng hốt một cách khó hiểu.

Chân mày Tần Dạ Hoài không khỏi nhíu chặt, vừa định mở miệng thì trợ lý ở bên cạnh đúng lúc mở một tập email ra, cậu ta ngẩng đầu lên lộ vẻ mặt vui mừng, "Sếp, cô Tô về nhà rồi, cô ấy chưa chết!"

Tô Nghiên chưa chết? Sao có thể?!

Tần Dạ Hoài như muốn nổ tung, mà tiếng gió vần vũ ở đầu bên kia điện thoại khiến hắn hoàn toàn tỉnh táo. Như nhận ra điều gì, giọng hắn nhiều thêm vài phần run rẩy, "An Đồng, cô đang ở đâu, nghe tôi nói đã…"

Hắn còn chưa nói xong, một tiếng nện mạnh đã vang lên bên tai!

Một thân hình từ trên sân thượng tòa nhà rơi xuống đập mạnh vào cửa kính xe hắn, trước mắt hắn lúc này là khuôn mặt xinh đẹp thê lương của An Đồng.

Ngay sau đó là những tiếng la hét sợ hãi nối tiếp nhau.

"Á, có người nhảy lầu!"

Quan Hệ Đối Đẳng

Hoàn thành 57,973
Quan Hệ Đối Đẳng

Đô Thị, Bách Hợp, Khác

Thời Thiên Từ

Tên truyện: Quan Hệ Đối Đẳng

Tác giả: Thời Thiên Từ

Editor: Phosphene

Số chương: 145 chương (122 chương chính văn + 23 chương phiên ngoại)

Thể loại: Nguyên sang, bách hợp, hiện đại, tình cảm

Tags: Niên hạ, đô thị, gương vỡ lại lành, tài hoa bạc mệnh, yêu thầm

Văn án

Tần Việt lớn lên trong cô nhi viện.

Vừa tốt nghiệp cấp ba, cô đã đi làm thợ hàn tại một nhà máy gần đó, mỗi ngày làm việc hơn 14 tiếng, nhưng thu nhập vẫn ít ỏi đến đáng thương, đã vậy còn phải gửi phần lớn số tiền về cô nhi viện, số còn lại chỉ đủ cho cô sống trong căn phòng lớn bằng lòng bàn tay và cơm nước qua ngày.

Theo lời các công nhân, những người như cô sống còn chẳng bằng hai con chó trong nhà ông chủ.

Tần Việt-sống-chẳng-bằng-con-chó có một bí mật—— Thẩm Kiến Thanh giảng dạy tại trường đại học danh tiếng, từng công bố vô số luận văn, sở hữu những thành quả nghiên cứu khoa học xuất sắc là người tình của cô.

Ngày Tần Việt được thăng chức tổ trưởng, cô mời vài đồng nghiệp ăn bữa cơm.

Địa điểm được chọn là con phố thương mại cạnh trường đại học mà Thẩm Kiến Thanh dạy, ngẩng đầu chính là cổng trường uy nghiêm, các công nhân nhìn mà ghen tị, chua chát nói: "Những người thi được vào đây đều không phải người thường."

"Cũng chẳng phải người cùng đẳng cấp, đúng không, tổ trưởng?" Người bên cạnh đụng vào vai Tần Việt, hỏi cô.

Tần Việt không đáp, lặng lẽ đưa tầm nhìn về phía tấm kính sáng rực trên tầng ba của tòa nhà giảng dạy phía nam, nhấp từng ngụm, từng ngụm bia rẻ tiền.

Ăn xong, vài người công nhân cùng nhau ra về.

Tần Việt dựa vào cột đèn chậm chạp bất động.

Đợi đến khi người phụ nữ phía sau cửa kính cuối cùng cũng bước xuống bục giảng, biến mất khỏi tầm mắt, Tần Việt lấy điện thoại ra rồi gửi một tin nhắn WeChat: 【Tôi đợi ở cổng phía Nam trường chị, ra đi】

#Sau này, tôi sẽ bước tới và sánh vai bên chị như một người tương xứng#

● 1v1, he, gương vỡ lại lành

●Chú ý nghiên cứu, yêu cầu khắt khe về chi tiết, tác giả không chuyên

●Tính cách nhân vật chính không hoàn hảo, nội dung máu chó, máu chó, máu chó

Thanh Xuyên: Thập Tam Phúc Tấn

Ngôn Tình, Xuyên Không, Cổ Đại

Ánh Tại Nguyệt Quang Lí

Kiếp trước Triệu Tề Duyệt có cha mẹ trọng nam khinh nữ, sau khi xuyên không, trong gia đình có bảy nữ một nam, cô vẫn là người không được yêu thương.

Bị chỉ hôn cho Thập Tam a ca Dận Tường làm đích phúc tấn, phụ mẫu cuối cùng cũng nhìn đến cô, nhưng chỉ vì muốn cô làm người giúp đỡ cho em trai.

May mắn thay, hắn đã đưa cô rời khỏi đám bùn lầy này.

Thập Tam a ca Dận Tường trong kiếp trước đã quá vất vả, mất sớm khi còn trẻ.

Sống lại một đời, trong kiếp này chỉ muốn xa rời những tranh chấp triều đình, đền đáp những gì đã thiếu nợ cô trong kiếp trước.

Ai ngờ, cô không còn là hình dáng của lúc đó, lạnh lùng xa cách, xa như ánh trăng nơi chân trời.

Khi Nam Phụ Si Tình Đè Luôn Công Chính

Đô Thị, Đam Mỹ, Xuyên Không, Sủng

An Tắc

1.

Tịch Lãnh chết rồi.

Là nam phụ si tình trong truyện đam mỹ, bạch nguyệt quang đoản mệnh của thụ chính, cậu thanh bạch kiên cường, cũng có chút nhan sắc, nhưng về tình cảm lẫn sự nghiệp đều bị ngược đến thê thảm không nỡ nhìn.

Tịch Lãnh: Ê cho hỏi?

Nếu đã bắt buộc phải làm cái nghề nam phụ si tình này, ít ra cũng để cậu có tiền có thời gian được không? Cậu phải làm tới tám công việc, bị cha ruột bòn rút, còn phải đi đau lòng vì thụ chính không có được tình yêu của mình!

2.

Sau khi sống lại, Tịch Lãnh liền bỏ gánh.

Thụ chính mang vẻ mặt mong đợi nhắn tin hỏi cậu: "Chụp được ảnh Mẫn Thần* chưa?"

Và lần đầu tiên trong đời bị làm lơ.

Cốt truyện này sao mà theo nổi.

Tịch Lãnh điên cuồng né tránh cốt truyện, nhưng lại cảm thấy mình càng đi càng lệch.

Đầu tiên là ở sân bay đeo bảng đèn led của fan, vốn là để thu hút sự chú ý của ngôi sao đình đám vai công chính, với để chụp được nhiều ảnh một chút.

Nhưng công chính lại tưởng Tịch Lãnh là fan cuồng của mình, còn chặn cậu lại trong nhà vệ sinh.

Công chính: Tức cái mình lắm nhé, nhưng mà fan nhỏ này rất lạnh lùng, quan trọng là còn đẹp trai nữa chứ.

Thôi được rồi, anh đây chủ động ký tặng bù đắp cho.

(*Thần trong nam thần, nữ thần)

3.

Để gột rửa vết nhơ phũ với fan, công chính mời fanboy nhan sắc cao, biết giữ chừng mực là Tịch Lãnh cùng tham gia show truyền hình, đồng thời rất tin tưởng không hề nghi ngờ "fan tịch" của cậu, phúc lợi fan liên tục được gửi đến.

Tịch Lãnh nhìn chữ ký trên tay, tâm tình phức tạp, để cho cậu không bán lại đồ lưu niệm, công chính chơi đủ mọi chiêu trò...

Tịch Lãnh vừa né cốt truyện, vừa dựa vào show truyền hình kiếm tiền cải thiện cuộc sống.

Chỉ là không biết tại sao, kịch bản của thụ chính, lại chạy vào tay cậu rồi?

Sau này, có người hỏi thụ chính về trải nghiệm khó quên nhất trong đời.

Cậu ta nói: "Trúc mã và nam thần ở bên nhau có tính không?

Họa sĩ mỹ cường thảm u ám nhưng dịu dàng công ♥️ Ngôi sao nổi tiếng cao lãnh cá tính mạnh thẳng thắn công (vì yêu làm thụ).

Tịch Lãnh (CÔNG) X Mẫn Trí (THỤ)

Tóm tắt: Một câu chuyện về fan pha kè diễn sâu khiến công chính tự "cưa đổ", cuối cùng góp vui tự nhét bản thân vô luôn.

---

[LƯU Ý CỦA TÁC GIẢ]

1. Song khiết 1v1, HE, tình cảm của công đối với nguyên thụ không phải tình yêu

2. Cường cường, trai đẹp yêu nhau, song sảng

3. Tình cảm không ngược, thẳng thắn

4. Show truyền hình là giải đố mật thất

5. Giới giải trí được viết là hư cấu không có nguyên mẫu, xin đừng áp đặt lên hiện thực

6. Có CP phụ, đất diễn rất rất rất ít, không có tiến triển tình cảm và cũng không bên nhau, tất cả đều phục vụ cho nhân vật chính, spoil trước cho bạn nào không thích thì có thể bỏ qua.

7. Không thích nội dung nào có thể dựa vào tiêu đề để bỏ qua. Cảm ơn đã ủng hộ bản gốc.

Đoạt Lại

Hoàn thành 44,777
Đoạt Lại

Nữ Cường, Cổ Đại, Khác

Khuyết Danh

Thể loại: Cổ Đại, Nữ Cường, Trả Thù, Chữa Lành

Team dịch: Xoăn dịch truyện

(Văn án)

Đã làm tỳ nữ sưởi ấm giường cho Vĩnh Ninh Hầu suốt năm năm.  

Trước khi chính thất vào cửa, ta cầu xin hắn thả ta ra khỏi phủ.  

Hắn tự tin rằng ta không dám đi, chỉ tay vào một tên ăn mày bẩn thỉu, buộc ta phải chọn một trong hai.  

"Không muốn theo bản Hầu, thì theo hắn."  

Thấy sắc mặt ta tái nhợt, khóe môi hắn khẽ nhếch lên.  

"Ngươi mà quỳ xuống cầu xin bản Hầu... thì bản Hầu sẽ cho phép ngươi ở lại."  

Ta chậm rãi quỳ xuống, dập đầu thật mạnh trước mặt hắn.  

"Tạ ơn Hầu gia đã ban ân."  

Nhật Ký Yêu Thầm Của Bác Sĩ Thẩm

Đô Thị, Đam Mỹ, Sủng

Vô Thủy Đình Chu

Giáo sư công thâm trầm, kín đáo, yêu đến thiên trường địa cửu (Thẩm Biệt)

Chủ nhiệm khoa thụ ngang tàng, thích hút thuốc, uống rượu, làm phẫu thuật (Phí Lâm)

Tag: Đô thị, Giới tinh anh, Ngọt ngào, Thoải mái, Niên thượng, Thầm mến.

Tác giả là bác sĩ có chứng chỉ hành nghề, viết truyện và đọc truyện chỉ là giải trí, không phải để soi mói hay tham khảo tài liệu. Nếu có vấn đề về chuyên môn xin vui lòng góp ý, ý chỉ, tôi không phải chuyên khoa tiết niệu, khó tránh khỏi sai sót, không có ý chỉ những người không có chuyên môn, thậm chí không phải người trong ngành y muốn phán xét một cách chủ quan. Một số lỗi trong truyện vẫn chưa được sửa, nếu gần đây có thông báo cập nhật là đang sửa lỗi.

VĂN ÁN

Người ta thường nói Đại học Y Giang Châu có Thần học Phí Lâm và Tiên học Thẩm Biệt, chỉ là hai người cách nhau vài khóa nên chẳng ai chạm mặt ai.

Phí Lâm vì một vài lý do khó nói mà từ khoa ngoại thần kinh chuyển sang khoa tiết niệu, từ việc sửa chữa CPU chuyển sang thông tắc cống.

Vị sếp trực tiếp của anh lại chính là Tiên học Thẩm Biệt, người thường xuyên bị lôi ra so sánh với mình.

Hiện tại, Phí Lâm và Thẩm Biệt phải chen chúc trong cùng một văn phòng, việc hút thuốc cũng trở nên vướng víu.

Thẩm Biệt muốn giật lấy điếu thuốc của anh, anh liền trở tay dí tàn thuốc vào tay Thẩm Biệt tạo thành một vết bỏng.

Tin tức Giáo sư Thẩm vừa nhậm chức đã bị Chủ nhiệm Phí làm bỏng tay nhanh chóng lan rộng khắp các khoa lớn nhỏ của bệnh viện số ba.

Những người hóng chuyện chờ xem giáo sư tảng băng sẽ dạy dỗ vị chủ nhiệm nóng nảy này như thế nào.

Nhưng mà…

Những con chồn trong ruộng dưa nghi ngờ mình đã ăn phải quả dưa quá tầm với rồi.

  •  

Thẩm Biệt thích Phí Lâm rất nhiều năm rồi.

Hỏi về chuyện bắt đầu như thế nào, có lẽ là vì đôi tay kia của Phí Lâm.

Đôi tay cầm dao mổ số 11 vừa vững vàng lại vừa tinh tế ấy.

Nhưng thích cậu, chỉ là chuyện của riêng mình Thẩm Biệt.

Thẩm Biệt giỏi che giấu những cảm xúc thầm kín, nhưng lại không kìm được mà mộng tưởng về những điều cấm kỵ vào mỗi đêm khuya.

Vốn tưởng rằng hai người như hai đường thẳng song song không còn giao điểm, vậy mà lại nhận được lời mời làm giáo sư khách mời.

Thẩm Biệt nhìn thấy dòng chữ tên chủ nhiệm khoa đề tên Phí Lâm, lặng lẽ đồng ý.

Trong văn phòng, chàng trai trẻ vẫn như cũ không để ý đến vẻ bề ngoài, chiếc kính gọng vàng mảnh đặt trên sống mũi.

Anh đưa ra đôi tay khiến hắn chìm đắm, hỏi: “Anh xem, tay tôi có vững không này?”

Trong khoảnh khắc, Thẩm Biệt ngẩn người, nhớ tới lần cuối cùng gặp Phí Lâm ở trường——

Dưới tán cây anh đào nở rộ, xuyên qua cửa sổ phòng thí nghiệm tầng một, cậu thiếu niên trẻ măng mặc áo blouse trắng.

Cậu tháo chiếc kính vướng víu xuống, đuôi mắt hơi ửng đỏ, rồi lại vùi đầu vào kính hiển vi.

Sóng ngầm mãnh liệt cuồn cuộn kéo đến, như dòng nước vỡ đê, trút xuống nghìn dặm.

………………..

*Tiểu thuyết hư cấu, xin đừng đối chiếu với thực tế, đặc biệt là về khả năng tồn tại các vị trí, thân phận và tuổi tác trong hệ thống y tế.

*Nếu cảm thấy không thoải mái hãy lập tức thoát ra, rời đi không cần báo cho tôi biết, nguyện thế giới này không có những người quá tự ý thức.

Nhã Xuân Triều - A Huyên

Trọng Sinh, Nữ Cường, Cổ Đại

A Huyên

Tác giả: A Huyên

Dịch giả: Mưa Rào Tháng Sáu

Thể loại: Cổ đại, Nữ Cường, Trọng Sinh

Văn án

Ta đã bỏ ra số bạc lớn, từ nơi phố chợ náo nhiệt mua về một Tạ Tịch bị phế đi đôi chân.

Thiếu niên ấy khắp người đầy rẫy vết thương, cả thân thể toát lên vẻ tiêu điều như đã chết đi từ lâu.

Rõ ràng một năm trước, hắn vẫn còn là tiểu thế tử chói lọi của phủ Văn Chiêu hầu.

Sau khi tỉnh lại, dù yếu đến mức không thể nói nên lời, hắn vẫn dựng lên toàn thân đầy gai nhọn, lạnh lùng nhìn một người xa lạ chưa từng quen biết như ta.

Ta bưng chén thuốc, giải thích: "Công tử nhân hậu, từng có ơn với ta."


"Cứu ngươi, chỉ là để báo đáp ân tình."

Nghe vậy, hắn nhắm mắt lại, vẻ mặt đầy đau khổ, dường như đã tin.

Nhưng thực ra, ta đã lừa hắn.

Người Đẹp Ốm Yếu Được Nâng Niu Trong Tim

Đô Thị, Đam Mỹ, Sủng

Nam Thư

Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Chủ thụ, Đô thi tình duyên, Duyên trời tác hợp, Kim bài đề cử, 1v1.

Giới thiệu

Giang Cố vừa tốt nghiệp đại học, sắp đến hạn phải rời khỏi ký túc xá mà vẫn chưa tìm được chỗ ở.

Đúng lúc đang lo lắng, một người bạn thân của cậu đã tận dụng các mối quan hệ để giúp cậu tìm được một nơi khá tốt.

Khu vực sầm uất, khu dân cư cao cấp, một căn nhà ở đây có giá lên đến hàng chục triệu, vậy mà họ lại đang tìm người ở ghép với giá thuê rẻ bất ngờ.

Tuy tiền nhà cho thuê khá rẻ, nhưng yêu cầu lại rất nhiều. Một danh sách dài đến mấy tờ giấy A4, tỉ mỉ đến mức khó tin.

Giang Cố xem kỹ các yêu cầu và phát hiện rằng mọi thứ đều vô cùng hoàn mỹ, phù hợp với thói quen sinh hoạt của cậu.

Vậy thì những yêu cầu này chẳng phải là vấn đề gì quá to tát.

Ngày đầu tiên chuyển đến, cậu thấy người bạn cùng phòng vừa tập thể hình xong, mồ hôi thấm ướt áo, đường nét cơ bắp hoàn toàn lộ rõ.

Cả không gian dường như tràn ngập hormone nam tính khiến Giang Cố có phần ngại ngùng.

Ngày thứ hai, người bạn cùng phòng đeo tạp dề vào bếp nấu ăn. Một người đàn ông cao lớn như vậy lại toát lên vẻ dịu dàng của một người nội trợ.

Nhìn thấy Giang Cố, anh mỉm cười nhẹ nhàng với đôi mắt cong cong.

Ngày thứ ba, khi người bạn cùng phòng về nhà, anh ôm lấy chú mèo cưng của mình, nhẹ nhàng hôn lên đầu nó, sau đó đôi tai anh đỏ ửng.

Giang Cố nghĩ, người bạn cùng phòng này hình như có chút đáng yêu?

---

Một ngày nọ, vào một buổi sáng thật bình thường, Giang Cố tỉnh dậy từ trong giấc mơ.

Một cánh tay mạnh mẽ, rắn rỏi đang vòng qua eo cậu. Cậu xoay người, ngước mắt lên và bắt gặp ánh nhìn dịu dàng, chăm chú của người đàn ông nằm bên cạnh.

Hóa ra tất cả những điều này chỉ là âm mưu được lên kế hoạch từ lâu.

Lưu ý trước khi đọc:

1. Nhân vật chính là một bé thụ yếu đuối, mắc bệnh tim và dạ dày. Phần lớn nội dung sẽ xoay quanh những cơn bệnh của thụ! Nếu không thích mô típ nhân vật yếu đuối, hãy cân nhắc trước khi đọc!

2. Dù thân thể yếu đuối nhưng tính cách của thụ không hề yếu. Cậu có chút mưu mô, quyến rũ.

3. Công đã thích thụ từ lâu nhưng thụ không biết. Sau này khi có chút cảm tình, cậu mới bắt đầu chơi trò quyến rũ.

4. Truyện theo phong cách ngọt ngào, cuộc sống thường nhật, diễn biến chậm và chi tiết.

5. Song khiết, không có cặp phụ.

6. Nếu có thêm gì, tôi sẽ bổ sung sau.

Tag: Đô thị, tình yêu định mệnh, truyện ngọt

Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Giang Cố, Tư Hành

Một câu tóm tắt: Anh yêu cậu, yêu đến mức coi cậu như mạng sống.

Ý tưởng: Yêu cuộc sống, trân trọng khoảnh khắc hiện tại.

Ta Ở Tinh Tế Chấn Hưng Long Tộc

Đam Mỹ, Xuyên Không, Khác

Táo Vương Gia Đích Miêu

Tác giả: Táo Vương Gia Đích Miêu

Số chương: 289

Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Tương lai, HE, Tình cảm, Tinh tế, Thăng cấp lưu, Chủ thụ, Nhẹ nhàng

Vai chính: Bạch Hiển ┃ vai phụ: 

Editor: Kat_5110

Giới thiệu

Bạch Hiển xuyên, xuyên đến thế giới nơi Trùng tộc đang hoành hành và con người không thể không thuần thú để chống cự, Bạch Hiển nhìn thấy các loại quái thú [mãnh thú] được mọi người xung quang mang theo [Bạch Hiển nhìn thấy mọi người xung quanh mang theo các loại mãnh thú khác nhau] Bạch Hiển nhìn thấy ai ai cũng mang theo đủ kiểu mãnh thú bên mình, còn có màn hình đang chiếu trên quảng trường phần giới thiệu về Long tộc, một tộc được đánh giá là siêu hiếm, toàn tinh tế chỉ còn lại bảy con. Nhưng xung quanh Bạch Hiển....

Tỳ hưu kiêu ngạo chiếm giữ đầu Bạch Hiển, Tù Ngưu ôm một chiếc huquin (hồ cầm) bên cạnh và bắt đầu chơi và hát (không có), Toan Nghê ngoan ngoãn ngồi bên cạnh liếm lông, trên thực tế ánh mắt vẫn luôn nhìn Bạch Hiển dự đoán hắn có đụng hay không. Tiêu Đồ ngượng ngùng nép vào trong ngực Bạch Hiển, nhìn Ứng Long đang phun lửa và chăm chỉ nướng thịt bên cạnh, cùng Long Anh gầm lên đuổi theo những con rồng lớn hơn mình gấp mấy trăm lần và chạy dễ dàng với đôi chân ngắn. Sau khi nhìn những con rồng bị mèo tai dài theo đuổi, Bạch Hiển lâm vào mê mang.

"Long vương, bọn họ đều mang trong mình huyết mạch Long tộc, đều là rồng của Long tộc!" Thanh Long Mạnh Chương nhẹ nhàng đứng bên cạnh hắn, "Phát triển hình tượng long tộc, khôi phục địa vị của Long tộc, Long tộc, cố lên!"

Vậy là mọi người trong thiên hà đều phát hiện ra đứa con trai nhà giàu ngu ngốc đột nhiên hết ngu ngốc và triệu hồi rồng?

Tại sao con rồng của Bạch Hiển lại khác với lần trước? Anh ta còn hơn cả một con rồng!!

À, đừng sợ. Điều gì sẽ xảy ra nếu rồng của anh ta không thể đánh bại trùng tộc, có lợi ích gì, những người trong tinh tế điên cuồng tự an ủi mình, cho đến khi...

Khi họ nhìn thấy một làn sóng rồng lớn đang hoành hành trong thủy triều của trùng tộc, quét một khu vực chỉ bằng một cái vung đuôi, và thậm chí đưa tinh thể trùng tộc cho chàng trai trẻ, toàn bộ tinh tế trở nên sôi sục!

Mẹ ơi! Tại sao anh ta có nhiều rồng như vậy!

Bạch Hiển bình tĩnh mỉm cươi: ""Hãy đến tham gia các hoạt động chấn hưng Long tộc. Hãy cố gắng trở thành một người một rồng. Bạn xứng đáng có được một chú rồng nhỏ mạnh mẽ và đáng yêu"

"Ngao ô!" Con rồng nhỏ bên cạnh kêu lên với giọng sữa.

Nói tóm lại: Là Bạch Hiển xuyên không tới thế giới tinh tế để phục hưng Long tộc

Con Vẹt Biết Nói - Lạc Khả Khả

Đô Thị, Khác

Lạc Khả Khả

Tác giả: Lạc Khả Khả

Thể loại: Không CP, HE, OE, Hiện Đại, Chữa Lành

Team dịch: Mắt Nâu

Giới thiệu

Tôi mua một con vẹt ở cửa hàng thú cưng.

Con vẹt đã được huấn luyện, biết nói "Về rồi", "Ăn cơm thôi", thậm chí còn biết hát ru.

Nhưng có một câu, tôi nghe mãi mà không hiểu, nghe giống như "Đừng nhúng tay".

Tôi quay video con vẹt gửi cho bạn tôi xem.

Bạn tôi im lặng một lúc lâu rồi nói:

"Nó nói là 'Đừng g.i.ế.t tôi'."

Nam Phụ Pháo Hôi Đang "Cháy Giáo Án"

Đô Thị, Đam Mỹ, Xuyên Không

Tửu Điềm

Xuyên thành nam phụ bia đỡ đạn trong văn nữ tần.

Tôi đang kéo nam chính đang làm thêm ở quán bar vào phòng riêng, ép hắn quỳ xuống liếm giày cho tôi.

Chỉ cần chờ nữ chính xuất hiện c/ứu nam chính nghèo túng, nhiệm vụ của tôi coi như hoàn thành.

Nhưng tôi chờ đến trời tối chân mỏi nữ chính cũng không xuất hiện.

“Cô ta sẽ không xuất hiện.”

Thẩm Thời Thuật buông lỏng cà vạt, pha một ly rượu mạnh uống một hơi cạn sạch.

Rư/ợu dọc theo hầu kết thẳng tắp của hắn trượt xuống.

Ánh mắt của hắn trầm xuống: “Thiếu gia nhỏ, chọc người chơi vui không, cậu chơi đủ rồi có phải nên đến lượt tôi hay không?”

Tiểu Trù Nương Của Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ

Ngôn Tình, Cổ Đại, Sủng

Ánh Tại Nguyệt Quang Lí

Tề Ánh Nguyệt từ nhỏ đã mồ côi mẹ, lớn lên cùng cha, tính tình ngoan ngoãn, hiểu chuyện và dịu dàng. Cô cùng với thanh mai trúc mã là Thủy Sinh đã định hôn, cuộc sống trôi qua bình yên và đẹp đẽ.

Vì cuộc sống nghèo khó, từ nhỏ cô đã luyện thành một tay nấu ăn giỏi, dù là nguyên liệu đơn giản nhất, trong tay cô cũng có thể biến thành những món ngon.

Khắp nơi đều thấy những trái khổ qua rơi trên đất, cô không chán nản, làm ra đậu hủ khổ qua và khô khổ qua.

Mứt gấc, cá kho hoa nhài, đường từ thân cây cao lương...

Cuộc sống bình lặng, nhưng sau khi gặp Tiêu Văn, cuộc đời cô từ đó đã thay đổi hoàn toàn.

Cô và cha bị ép đưa đến kinh thành, trở thành đầu bếp riêng của hắn.

Thường xuyên bị thuộc hạ của Cẩm Y Vệ bắt gặp, vị chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ vốn dĩ khiến người ta sợ hãi, lại bị tiểu trù nương mềm mại sai như người hầu.

“Đậu khô đã phơi xong, nhanh đi thu lại đi.”

“Sức ngài lớn, đến kéo cối đi, ta cần xay bột gạo.”

“Dao của ngài sắc, vừa khéo để cắt rau.”

Tiêu Văn: “...”

“Lại dám ra lệnh cho ta, chẳng lẽ ta không biết tự làm sao?”

Niệm Niệm Tương Bình - Thẩm Mộc

Cổ Đại, Ngược, Khác

Thẩm Mộc

Tác giả: Thẩm Mộc

Thể loại: Cổ Đại, Ngược, Trả Thù

Team dịch: Mưa Rào Tháng Sáu

Giới thiệu

Ta là thê tử tào khang của Trần Bình khi hắn còn nghèo khó.

Lúc hắn tự mình xưng vương, ta cùng hắn hưởng thụ vinh hoa phú quý. Đến khi binh bại như núi đổ, ta xách bọc hành lý lên rồi chạy mất.

Sau này nhờ có sự hỗ trợ của công chúa, hắn đông sơn tái khởi, thanh thế vô song. Còn ta thì bị thủ hạ của hắn bắt được, trở thành tù nhân dưới trướng.

Người đời đều cười ta vô tình bạc nghĩa, cho rằng đó là báo ứng xứng đáng. Bọn họ nói, dù Trần Bình lột da rút gân ta cũng khó giải được mối hận trong lòng.

Không ngờ, Trần Bình mặt không cảm xúc, vung tay hất ra một bàn đầy châu báu vàng bạc. Hắn chỉ vào chính mình, lạnh lùng cất giọng:

"Nào, chọn lại một lần nữa.”

“Ta và nó, nàng chọn ai?"

Yêu Nhau, Động Vật Đều Cảm Thấy Sầu

Ngôn Tình, Đô Thị

Lý Vĩ

YÊU NHAU, ĐỘNG VẬT ĐỀU CẢM THẤY SẦU

Tác giả: Lý Vĩ.

Thể loại: Hiện đại, thực tế, tình cảm trưởng thành, HE.

Số chương: 56.

Giới thiệu:

Đây là câu chuyện về một nhóm bạn thanh mai trúc mã mang trong lòng nhiều khúc mắc. Sau khi mỗi người trải qua những năm tháng cuộc đời đầy vội vã (thậm chí hoảng loạn), họ gặp lại nhau và cố gắng cùng nâng ly cười nói như xưa.

Nhân vật chính: Vạn Thanh, Chu Cảnh Minh.

Editor: Những ai đã đọc truyện của Lý Vĩ rồi thì chắc sẽ hiểu được phong cách viết văn của tác giả, nó rất đời, rất thực. Các nhân vật trong bộ truyện này không ai hoàn hảo cả, mỗi một nhân vật đều có một câu chuyện riêng, thậm chí nữ chính còn bị nhận xét là một người tầm thường, hư vinh, ích kỷ… Nếu các bạn thích đọc một bộ truyện ngọt ngào, hài hước, nam nữ chính sạch… thì truyện này không dành cho các bạn rồi, còn những ai thích truyện thực tế, đi sâu vào bản chất con người, gần gũi với cuộc sống đời thường thì xin mời cùng mình thưởng thức bộ truyện này nha.

Truyện viết về tình bạn, tình yêu và tình cảm gia đình.

❗️Nam nữ chính không sạch, nữ chính từng mang thai với bạn trai cũ. (Vì là truyện thực tế nên ai chấp nhận được thì đọc ạ.)

Bông Hoa Nhỏ Trên Đầu Biểu Ca

Trọng Sinh, Cổ Đại, Khác, Sủng

Thanh Hương Mộc

Tác giả: Thanh Hương Mộc

Tran / Editor: AI_Na

Beta: Al_Uất Kim Hương

Thể loại: Cổ đại, HE, Sủng Ngọt, Sạch, Trùng sinh, Ấm áp

Giới thiệu

Vân Lạc sống lại lần nữa, mơ thấy kết cục bi thảm của cha mẹ sau khi mình chết ở kiếp trước. Nàng quyết định thay đổi vận mệnh của mình và người nhà.

Ôi, sao trên đầu biểu ca lại có bông hoa nhỏ màu đỏ thế này? Không ngờ bông hoa nhỏ có thể nhận biết được tình trạng sức khỏe của biểu ca, trời cũng giúp ta rồi.

Chung Tịch bị cảm lạnh, hoa đỏ biến thành hoa xám.

Vân Lạc đến hỏi thăm: Biểu ca, huynh nhất định phải giữ gìn sức khỏe, điều này rất quan trọng.

Chung Tịch: Có phải muội ấy muốn làm tẩu tẩu của Chung Ca không?

Chung Tịch bị thương mất quá nhiều máu, bông hoa đỏ trở nên xám xịt.

Vân Lạc cắn răng kéo hắn đi về phía trước, trong miệng nỉ non:

Biểu ca, huynh cố chịu nhé, nhất định phải ổn, chắc chắn không có chuyện gì đâu.

Chung Tịch: Lần đầu tiên bị người ta kéo đi, như kéo chó ấy.

Bông hoa đỏ trên đầu Chung Tịch đột nhiên biến thành màu đen. Trước nay, Vân Lạc luôn dịu dàng điềm đạm, giờ lại khóc sướt mướt, lấy thân thử thuốc. Biểu ca, huynh không thể chết được!

Chung Tịch suy nghĩ cẩn thận: Muội ấy yêu ta chết đi được, muốn cùng sống cùng chết với ta!

Sau khi hết nguy hiểm và giữ được tính mạng, Vân Lạc thu dọn đồ đạc chuẩn bị về quê.

Vào đêm trước ngày đi, Chung Tịch biết được tất cả động cơ của nàng, hắn lập tức bắt người đến phòng mình, dưới ánh nến mờ ảo, hai tay Vân Lạc bị trói, miệng lắp bắp: Biểu ca, huynh có nhầm lẫn gì không?

Chung Tịch cười lạnh: Trêu chọc ta xong rồi muốn chạy à?

Gỡ mìn:

- Biểu huynh muội không có họ hàng, không có liên hệ máu mủ.

- Truyện giả tưởng, xin đừng đi sâu. Sạch, he.

Về Với Ruộng Đồng - Tiểu Ngũ Công Tử

Điền Văn, Cổ Đại, Đoản Văn

Tiểu Ngũ Công Tử

Tác giả: Tiểu Ngũ Công Tử

Tran / Editor: Mỗi Bước Mỗi Xa

Beta: Mỗi Bước Mỗi Xa

Thể loại: Đoản văn, Làm ruộng, Cổ đại

Giới thiệu

Gả cho Tống Nhàn hai năm, hắn ta đã mời một bà đồng về nhà.

Bà đồng nói người sống ở góc tây nam của hậu viện khắc cả nhà.

Vì thế, ta mang danh tiếng khắc cả nhà, bị Tống gia dùng hai trăm lượng bạc cùng một tờ khế đất đuổi đến một điền trang.

Nơi đó trong vòng mười dặm không có bóng người, xung quanh mười mẫu đất không ai cày cấy.

Ta vui mừng khôn xiết, Tống gia thật là một nhà tốt.

Đây chẳng phải là cuộc sống về vườn mà ta mong muốn đấy sao.