Truyện đã hoàn thiện
Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Phan Lại Lại
Việc xuyên sách đã trở thành sự thật không thể thay đổi, Giang Noãn vì để tránh rơi vào kết cục của nữ phụ trong sách, chỉ có thể tránh né nữ chính trong sách, không muốn trêu chọc, tránh cho bị hào quang của nữ chính ảnh hưởng, ai có thể nghĩ tới cô vẫn trêu chọc phải, hazz... trêu chọc thì trêu chọc đi, dù sao cô cũng không sợ, huống chi cô còn có một chỗ dựa mạnh mẽ...
Hứa Yến chẳng qua là được ông cụ trong nhà nhắc nhở khi nào rảnh thì chăm sóc cô nhóc hàng xóm chưa từng gặp mặt vì cãi nhau với người nhà mà tức giận bỏ xuống nông thôn kia, Hứa Yến làm việc theo lẽ công bằng, lúc đi làm việc ở trong thôn liền thuận tiện ghé thăm cô một chút, nói với thôn trưởng một tiếng liền không muốn xen vào nữa, không nghĩ tới bị vả mặt bôm bốp, chỉ cần anh không làm gì thì liền chạy tới thôn thăm cô nhóc mà mình luôn nhung nhớ.
Vị đoàn trưởng vốn bị quân lính trong quân doanh gọi là "Diêm Vương Mặt Lạnh", lạnh lùng vô tình, chỉ biết giáo huấn bọn họ giống như cháu trai, không nghĩ tới một ngày nào đó, có người nhìn thấy anh đang thận trọng ôm cô gái đang nũng nịu vào lòng, dịu dàng dỗ dành.
Một gã đàn ông sắt thép dịu dàng kia, một màn đầy tình ý kia, khiến một đám binh lính nhìn mà than thở!
Giang Noãn: "Người đàn ông lạnh lùng cấm dục, không gần nữ sắc đâu? Rõ ràng là đại móng heo!".
Tiên Hiệp, Xuyên Không, Khác, Nữ Phụ
Bạch Trạch Táng Táng Dụng Phẩm Điếm/白泽丧葬用品店
Tác giả: 白泽丧葬用品店
Editor: Fukamidori
ෆ˙ᵕ˙ෆ
Ta là một con gián thành tinh, xuyên thành nữ phụ trong truyện tiên hiệp.
Trong nguyên tác, bởi vì ghen tị với tài năng của nữ chính, ta bò khắp nơi, tựa như một con gián tối tăm.
Bây giờ thì khác rồi, bởi vì ta thật sự là một con gián thành tinh.
Sau đó, vì tốc độ bò nhanh quá, ta đã cướp đi vị trí đứng đầu trong buổi thí luyện, bái Chấp Kiếm trưởng lão của Thiên Kiếm Môn làm sư phụ.
Chấp Kiếm trưởng lão kiêu ngạo lạnh lùng thay đổi 360 độ, biến thành một ông bố bỉm sữa: “Học trò ngoan, đừng có bò trên mặt đất mãi như thế, được không? Sư phụ sợ con bị người ta giẫm lên đó.”
Ngôn Tình, Đô Thị, Sủng
Tây Tây Đặc
——
Phòng vẽ tranh có một tổ hợp "thích ứng trong mọi hoàn cảnh"
Trần Ngộ: Giới tính nữ, đã trưởng thành, độc thân.
Giang Tùy: Giới tính nam, đã trưởng thành, độc thân +1.
Đối với những lời trêu ghẹo mập mờ xung quanh, Giang Tùy chỉ cười lạnh nói: "Không thích hợp, không có cảm giác, chỉ là bạn thân."
Sau khi thi tốt nghiệp, phòng vẽ tranh tổ chức tiệc chia tay.
Trước mặt đám bạn thân, Giang Tùy buồn bực uống hết một ly bia lạnh, hai mắt đỏ hoe nắm lấy tay Trần Ngộ, cúi đầu áp trán mình lên rồi cọ xát như một con chó lớn, giọng nói khàn khàn như cầu xin ——
"Làm bạn gái anh được không?"
Trần Ngộ đứng hình.
Lúc này, đám bạn xấu xa trêu chọc: "Anh Tùy, không phải anh từng nói chỉ là bạn thân thôi sao?"
Giang Tùy đá một cước: "Cút mẹ cậu đi, lúc đó anh cậu còn nhỏ không hiểu biết."
——
[Tôi muốn học vẽ thật giỏi.]
[Chờ tôi tạo được đột phá tôi sẽ dạy cậu.]
[Sau khi tốt nghiệp, tôi muốn nói chuyện yêu đương.]
[Được, tôi hiểu rồi.]
Tag: Tình yêu đô thị, truyền cảm hứng cuộc sống, bài văn ngọt ngào.
Nhân vật chính: Trần Ngộ, Giang Tùy
Ngôn Tình, Trọng Sinh, Cổ Đại
Ôn Thời
Sau khi chết, con cháu vây quanh, quần thần ai nấy đều khóc thương.
Lẽ ra một cuộc đời như vậy, ta chẳng có gì phải hối tiếc.
Nhưng sống lại một đời, khi tổ mẫu hỏi ta muốn chọn ai làm phu quân, ta không chọn Thái tử nữa, mà chọn An Vương, người đang đóng quân nơi biên ải xa xôi.
Từ nay trời Nam đất Bắc, chỉ mong cùng hắn, vĩnh viễn không gặp lại người kia nữa.
Ngôn Tình, Trọng Sinh, Điền Văn, Sủng
Nam Phương Lệ Chi
Triệu Văn Thao: Cọp cái nhà tôi biến thành con mèo dịu dàng, ông nói đông cô ấy không dám nói tây, ông nói tây cô ấy không dám nói đông!
Sở Sở: Cha đứa bé, đi thay tã và tắm cho con. Tối nay em làm đồ ngon cho anh!
Triệu Văn Thao vui mừng như đi điên đi nấu nước: Được thôi!
Mọi người:... Hai vợ chồng nhà này thật là khiến người ta cảm thấy ngọt ngào, ngọt muốn chết người!!!
Ngôn Tình, Xuyên Không, Cung Đấu, Nữ Cường, Gia Đấu, Hài Hước, Cổ Đại, Ngược, Khác, Sủng
Khuyết Danh
Team dịch: Ớ Hậu Quê
Giới thiệu:
Thân là một người quân y đặc chủng, cô không theo đuổi thần tượng, chỉ sùng bái anh hùng. Chủ nhân Mặc Cửu Diệp của lăng mộ này, chính là một trong số những anh hùng mà cô ngưỡng mộ.
Mặc Cửu Diệp là đệ nhất mãnh tướng dưới triều Đại Thuận, ông đã nhiều lần dẫn đại quân của mình đánh giặc ngoại xâm, khiến cho bọn chúng sợ chết khiếp. Tuy nhiên, chính là một vị anh hùng như vậy, nhưng vì công cao át chủ mà lại làm dấy lên sự kiêng kỵ của Hoàng thượng lúc bấy giờ, đến nỗi cuối cùng ông lại bị cách chức đi lưu đày.
Hách Tri Nhiễm nghe lời giới thiệu khoe khoang của hướng dẫn viên, trong lòng không ngừng cảm thán. Chỉ có thể nói rằng, vị anh hùng này sinh ra không đúng thời đại, nếu như Mặc Cửu Diệp có thể sống thêm vài năm nữa, đợi đến khi Tân đế lên ngôi, ông chắc chắn sẽ được sửa lại án sai, chỉ đáng tiếc là số phận trêu người đã khiến cho ông chết ở trên đường lưu đày...
Đúng lúc Hách Tri Nhiễm đang đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình, đột nhiên cảm thấy dưới chân cô rung chuyển dữ dội.
Có người lớn tiếng hét lên:
- "Nhanh chạy đi, động đất rồi." Với khả năng của Hách Tri Nhiễm, cô hoàn toàn có thể thuận lợi thoát khỏi loại thiên tai này, tuy nhiên, cô lại vì cứu người mà vĩnh viễn lưu lại ở nơi này. Trước khi ý thức biến mất, khóe môi Hách Tri Nhiễm hơi nhếch lên:
- "Như thế này cũng tốt, có thể an giấc bầu bạn cùng với anh hùng."...
Ngôn Tình, Đô Thị, Điền Văn, Sủng, Xuyên Nhanh
Tiểu Khả
Câu chuyện bắt đầu khi Bạch Minh Châu vì muốn thoát khỏi sự sắp đặt của cha mẹ mình mà quyết định gả cho Chu Lâm, một thanh niên lưu manh trong thôn. Dù Chu Lâm yêu cô và luôn cố gắng đáp ứng mọi yêu cầu của cô, nhưng cuộc sống hôn nhân của họ lại không hạnh phúc. Sau một đêm động phòng, Bạch Minh Châu mang thai, nhưng vì không muốn giữ lại đứa trẻ, cô quyết định phá thai. Trong lúc hai người tranh cãi, Bạch Minh Châu vô tình sảy thai, khiến Chu Lâm mất hết hy vọng vào cô.
Cốt truyện không dừng lại ở đó. Vì sự sắp đặt của đường muội, Bạch Minh Châu sau này bị vô sinh và ly hôn với Chu Lâm. Trong khi Chu Lâm trở thành nhà giàu số một cả nước sau nhiều năm lập nghiệp, Bạch Minh Châu lại rơi vào cảnh bi đát, không thể kéo lại được trái tim của bất kỳ ai.
Cuộc sống của Bạch Minh Châu là một chuỗi bi kịch và thất vọng, từ việc bị gia đình ruồng bỏ cho đến tình yêu không thành. Tuy nhiên, cô không ngừng cố gắng vượt qua số phận, tìm kiếm hạnh phúc và ý nghĩa thực sự của cuộc sống...
Ngôn Tình, Điền Văn, Cổ Đại
Hữu Lưỡng Điểm Điềm
Nhà họ Triệu có ba người con trai, ta được gả cho người con út.
Hai vị tẩu tẩu thì hung dữ, mẹ chồng lại cay nghiệt chua ngoa.
Ta đã chuẩn bị sẵn sàng đối mặt với những tháng ngày khổ sở.
Nhưng không ngờ, vừa bước chân vào cửa, ta lại được cả nhà họ Triệu nâng niu, chiều chuộng như báu vật.
...
Huyền Huyễn, Bách Hợp, Cổ Đại
Thực Lộc Khách
Biết bao nhiêu ưu điểm khiến vô số người hâm mộ, nếu phải nói có gì không tốt, thì chính là tu vi cao nhưng mà thể chất lại không quá tốt, nhu nhược yếu ớt tựa Tây Thi, mềm mại như liễu rủ, một năm bốn mùa, thế mà cứ đều đặn bị phong hàn tám lần.
Thân là đồ đệ duy nhất của Hạc Y Phong, Khanh Chu Tuyết không khỏi sầu lo - ngày hè lo phẩy quạt, ngày đông lo trùm áo, nóng phải ngay giải nhiệt, đúng giờ phải đút thuốc; cứ như luôn mặc định tranh ngôi nhị thập tứ hiếu hảo đồ đệ.
Vừa nghe sư tôn nửa đêm ho khan không ngủ được, Khanh Chu Tuyết liền ôm ngay vào lòng cả đêm dỗ dành.
Vừa thấy sư tôn sắc mặt chuyển nhạt do phải lao tâm quản chuyện môn phái, Khanh Chu Tuyết gom luôn hết thảy sự vụ vào trong tay mình.
Sư tôn yếu thế, đỡ không nổi chiêu, vừa che miệng ho ra vài ngụm máu, Khanh Chu Tuyết lập tức cả kinh, bay mất luôn thần hồn, rút ngay ra kiếm để sư tôn nàng chỉ đâu đánh đó.
Rồi trong đêm ấy, sư tôn cơ thể yếu mềm quấn lấy nàng, mày chau mang theo giọng nói mười phần ẩn nhẫn, "Đồ nhi, nơi này nóng quá..."
Ngôn Tình, Trọng Sinh, Cổ Đại, Khác
Ảm Hương
Tác giả: Ảm Hương
Editor: L.N.H.T
Thể loại: Cổ đại, sống lại, đổi thân xác
Giới thiệu:
Khi còn sống Minh Yên thật sự như một con ngựa chiến đấu đầy đau xót!
Kiếp trước người khác cướp tình lang của nàng hại nàng chết không nhắm mắt, kiếp này sống lại vẫn có vô số nữ nhân nhìn chằm chằm vào trượng phu của nàng!
Cho dù là hoa khôi trong thanh lâu, hay là di nương, nha hoàn trong vương phủ đều lấy mục tiêu chung là bò lên giường của trượng phu nàng, đều cùng nhau nỗ lực ra sức phấn đấu!
Đáng thương cho Úc Minh Yên nàng, đã hao tổn tâm sức trả thù cho cái chết thảm ở kiếp trước của mình, còn phải đề phòng vô số nữ nhân bò lên giường.
Đấu đích mẫu, đấu tỷ muội, đấu tiểu thiếp, đấu đại bá tiểu thúc, đấu trục lý tiểu cô, nhịn, nhịn nữa, nhịn mãi, cuối cùng không nhịn được nữa, Minh Yên nổi giận quát: Đóng cửa, thả Vương gia!
—
Chú thích: Vì là truyện cổ đại gia đấu trạch đấu, bà con họ hàng chắc nhiều nên mấy danh từ thế này ta sẽ để nguyên từ Hán, từ nào mới hay khó hiểu ta sẽ chú thích bên dưới
– Đích mẫu: mẹ cả
– Đại bá: anh trai của chồng
– Tiểu thúc: em trai của chồng
– Trục lý: chị em dâu
– Tiểu cô: em gái của chồng
Ngôn Tình, Đô Thị, Sủng
Phạp Tước
A Cửu được anh học khóa trên tỏ tình, đến tối về nhà cô ăn thêm tận một chén cơm nữa.
Tống Việt lạnh lùng liếc cô một cái: “Cậu vui như vậy à?”
A Cửu phấn khích gắp thêm hai miếng thịt vào chén của anh, lúc nhìn anh mặt mày cũng đượm sự vui vẻ: “Ừ ừ, mình vui lắm luôn!”
Bởi vì hôm nay cô mới nhận ra là mình thích Tống Việt.
2.
Móc khóa trên cặp của Tống Việt là hình mặt trăng màu hồng phấn, bìa sách cũng là màu hồng phấn, ngay cả dây buộc tóc trên cổ tay cũng là màu hồng phấn.
Sau đó anh mua một chiếc xe mới.
Bạn anh: “Xe mới của cậu màu gì đấy?”
Tống Việt: “Hồng phấn.”
Bạn anh: “…” Má ơ ghê thiệt chứ!
3.
Lúc học cấp 2, A Cửu và Tống Việt bị phân chia lớp, Tống Việt nói: “Không được hẹn hò.”
Lúc học cấp 3, A Cửu và Tống Việt bị phân chia lớp tiếp, Tống Việt vẫn nói: “Không được hẹn hò.”
Sau này khi A Cửu và Tống Việt hò hẹn với nhau, A Cửu lo sợ bất an hỏi anh: “Chẳng phải anh bảo không được hẹn hò yêu nhau à?”
Tống Việt sờ đầu cô, không bận tâm đáp: “Không được hò hẹn yêu nhau với người khác, nhưng anh có phải người khác đâu.”
“…”
Bách Hợp, Hài Hước, Sủng
Nhất Linh Bách Dạ
Nhân vật:
Vân Dương: Một cô nàng sinh viên tuy nhát nhưng máu liều nhiều, mê người ta mà lạnh lùng, không thích nói. Trước khi gặp Đường Nguyệt Lâu, cuộc sống đại học của cô tự do thoải mái hết chỗ chê.
Đường Nguyệt Lâu: Cô giáo bề ngoài dịu dàng, nhưng bên trong lại thâm sâu khó lường.
Tóm tắt: Đáng lẽ ra Vân Dương đã có một cuộc sống đại học hoàn hảo, tự do - cho đến khi cô gặp người tên Đường Nguyệt Lâu.
Lưu ý trước khi đọc:
Truyện 1 nữ chính x 1 nữ chính, he. "Chị ơi em yêu chị" (nhỏ tuổi hơn), có sự chênh lệch tuổi tác, Vân Dương 21 tuổi, Đường Nguyệt Lâu 30 tuổi.
Một câu chuyện tình yêu hài hước, dở khóc dở cười. Có yếu tình yêu cô giáo học trò, gương vỡ lại lành, "tra nữ" hoàn lương và rất nhiều tình tiết "máu chó", nhưng về cơ bản là truyện hài, đọc giải trí là chính.
Vân Dương ban đầu đúng nghĩa là "thánh thả thính", nhưng cô sẽ thay đổi, nên kiên nhẫn đọc tiếp nhé, cảm ơn bạn (cúi đầu). Giai đoạn đầu, cả hai không nghiêm túc trong chuyện tình cảm, tiến triển rất nhanh nhưng lại mất rất nhiều thời gian mới xác định được tình cảm của mình.
Truyện chỉ là truyện, không thực tế gì cả, có thể có nhiều vấn đề về thiết lập nhân vật, cốt truyện, vân vân. Mục đích viết của tác giả (của mình cũng vậy) là giải trí, tác giả (editor) xin nhận mọi ý kiến đóng góp, nhưng mong bạn đọc đừng quá khắt khe, đừng có toxic toai.
__________
Góc review sâu sắc, dễ hiểu: Cười chết, cười lết, cười bò, cười quặng thắt dạ dày và muốn ngủ với cô Đường
Đam Mỹ, Xuyên Không, Điền Văn, Cổ Đại, Khác
Linh Giác Tử
Tác giả: Linh Giác Tử
Thể loại: Nguyên sang, đam mỹ, cổ đại, HE, tình cảm, làm ruộng, mỹ thực, chủ công, nhẹ nhàng, bình dân sinh hoạt.
Số chương: 39 (3 PN)
Nguồn: Tấn Giang
Editor: June
Lưu ý: Truyện nhạt ít thoại, do mình thích nên mình làm thôi =))))
GIỚI THIỆU
Trần Nhạc xuyên rồi, xuyên đến một nơi kỳ quái ở cổ đại, nơi chỉ có hán tử và ca nhi.
Đối mặt với gia cảnh nghèo khó, hắn chỉ có thể dựa vào hai tay bán đồ ăn để kiếm sống.
Làm bánh bột đậu, khoai tây nghiền với nước sốt sệt, hái bông cỏ làm thạch aiyu, còn có khoai tây toàn tịch, tiện thể thắng luôn giải nhất « Món ăn quan trọng » trong cuộc thi đầu bếp.
Danh tiếng Trần Nhạc trong một lúc vang dội.
Nhưng mắc cái gì ở thế giới này còn tồn tại thuế độc thân nữa hả? Đến tuổi nhất định buộc phải kết hôn nếu không thì phải ngồi tù?
Con ngươi Trần Nhạc chấn động…
Ngôn Tình, Cổ Đại, Ngược
Nguyên Tiểu Trát
Ta khoác áo choàng dày cộm mà vẫn thấy khó chịu, nào biết đám dân đen đứng xem náo nhiệt bên pháp trường giữa trời đông giá rét này có nghị lực gì.
A Kiều chạy đến bên cạnh ta, nhét một chiếc lò sưởi vào tay ta, lại giúp ta chỉnh áo choàng, dựng cổ áo che kín mặt. Ta khẽ nói lời cảm tạ, tiếp tục nhìn chằm chằm vào đài hành hình không chớp mắt.
Đây là buổi xử trảm cuối cùng của mùa đông năm nay.
Người bị trói quỳ trên kia là gia gia, gia mẫu và huynh trưởng của ta. Người ngồi trên đài cao giám trảm chính là vị hôn phu cũ của ta - Lâm Ân Diễm.
Một sự kết hợp vừa kỳ lạ vừa nực cười, người nam nhân ta yêu nhất lại đích thân hạ lệnh xử tử người thân của ta.
Những kẻ hầu người hạ quen thuộc trước kia của ta, cùng đám quan lại Hoài Dương bị liên lụy vào vụ mưu phản này đã lần lượt bị chém đầu, thi thể không đầu không chiếu manh vứt lên bãi tha ma ngoài thành. Gia gia, gia mẫu và huynh trưởng của ta cũng sẽ không được đối xử tốt hơn họ.
Ánh mắt trống rỗng của ta rời khỏi người thân đang cúi đầu, rơi trên người Lâm Ân Diễm. Hắn như cảm nhận được điều gì, ngừng nói chuyện với thuộc hạ, quay đầu nhìn ta. Khi ánh mắt chạm nhau, ta thấy trong mắt hắn hiện lên vẻ lo lắng, khẽ lắc đầu với ta. Ta biết ý hắn là muốn ta về phủ, đừng tự làm khổ mình ở đây.
Trọng Sinh, Nữ Cường, Cổ Đại, Ngược, Khác
Tri Nam
Thể loại: Tiểu Thuyết, Trọng Sinh, Cổ Đại, Nữ Cường, Ngược Luyến Tàn Tâm, Trả Thù
Team dịch: Nốt Chu Sa
Giới thiệu
Kiếp trước, ta bị sư tôn chính tay moi linh cốt, đem toàn bộ tu vi truyền cho Tiểu sư muội.
Chỉ vì Tiểu sư muội trời sinh linh cốt không thuần, không thể tu luyện.
Sau đó, khi thanh trường kiếm của ta áp sát cổ sư tôn, ông ta mới hoảng sợ thốt lên: "A Ninh, sao con có thể giết ta?"
"Thật nực cười! Sao người giết ta được, mà ta lại không thể giết người?"
Mở mắt ra, ta đã trở về ngày Tiểu sư muội được sư tôn mang về.
