Truyện đã hoàn thiện
Ngôn Tình, Cổ Đại, Ngược
Đạm Anh
Thể loại: Cổ Đại, Sư đồ luyến, HE, Ngược tâm nam
Độ dài: 2 Quyển – 3 Ngoại Truyện
Convert: Michael (TTV)
Raw: 19lou.com
Poster: _NamY_
Xếp Chữ: Sio – Cún – Be
Beta: Be
Ta cùng sư phụ thành thân, sư phụ cái gì cũng tốt, điều duy nhất không tốt chính là không yêu ta. Cho đến ngày ta chết, sư phụ cũng vẫn không yêu ta.
Nhiều năm sau đó, ta chuyển thế, quên hết mọi chuyện kiếp trước, nhưng lại gặp sư phụ.
Kiếp trước người ấy vô tâm, kiếp này đến lượt ta vô tâm.
Câu chuyện bắt đầu sau khi nữ chủ chết, có chút buồn bã nhưng thú vị, các bạn độc giả thích ngược nam chủ? Câu chuyện này viết để ngược sư phụ.
[Lời Biên Tập]
Ta dùng máu để thay đổi bánh xe luân hồi số mệnh của nàng
Ngàn năm vạn năm, kiếp này kiếp sau, không phụ, không hận…
Ngôn Tình, Trọng Sinh, Cổ Đại, Ngược
Vũ Cách Nguyệt
Trước tiên xin khuyến cáo các bạn yếu tim, thích truyện sủng ngọt, làm ơn bấm back, để tránh khiếu nại về sau ^^
Đây là 1 bộ truyện không dài, nhưng cỏ đủ tình tiết cảm xúc làm rung động lòng người, lột trần cuộc đời của người phụ nữ phong kiến một cách chân thật nhất.
Nếu bạn thích 1 người phụ nữ kiên cường dám đối mặt sự thật, yêu hận rõ ràng, xin ở lại.
Nếu bạn thích 1 vị vua không để tình cảm lên trên ngôi vị, nhưng vẫn rất thâm tình, xin ở lại.
Nếu bạn thích 1 vai vị nam phụ thể hiện được đủ tình yêu của mình sau khi mất đi, xin ở lại.
Và... nếu bạn có thể chịu đựng những cảnh buồn, xin ở lại ^^
Giới thiệu:
Thân thể yếu đuối của Thần Quang bị tên vàng xuyên qua, La Trường Khanh anh tuấn thu hồi cung tốt.
Nàng nhớ ngày hôm qua, hắn hôn nàng, nói yêu nàng, muốn cứu nhau trong lúc hoạn nạn.
La Trường Khanh không chút do dự giết chết vị hôn thê của mình, khải hoàn mà về, quyền nghiêng thịnh thế.
Ba năm, chẳng qua là vì sao còn không thể quên được mùi của nàng, đôi mắt nàng.
Cho đến mềm mại thoáng nhìn ở chợ nô lệ, hắn mua một nô lệ xấu nhất.
Nhưng có một đôi mắt mê người, cơ thể có mùi thơm làm hắn điên cuồng dưới bóng đêm. . . .
Sống lại làm người, dù thân là nô, nàng cũng muốn leo lên đỉnh núi trong lòng, máu tẩy 138 nhân mạng Tiết gia.
Gả cho Triêu Mặc - Ngũ hoàng tử ngu dốt vô năng nhất.
Nàng hiền huệ nhẫn nhịn, săn sóc đại độ.
Khổ học với hắn dưới ánh trăng, cầm sắt hòa minh.
Chọn lựa mỹ cơ, lấy lòng thể xác và tinh thần của hắn.
Ngồi ở chùa chiền rét lạnh giữ cửa cho hắn và nữ nhân yêu mến.
Trợ giúp hắn lấy được nữ nhân yêu mến nhất.
Vì cứu nữ nhân hắn yêu mến, không tiếc rưng rưng ủy thân cho La Trường Khanh.
Dễ dàng tha thứ hắn hủy diệt lời thề, phong nữ nhân yêu mến nhất làm chánh phi.
Nàng mỉm cười chải đầu cho chánh phi hắn, từ đó chánh phi không cách nào sinh con.
Chẳng qua là Triêu Mặc quên hỏi nàng: Quang nhi, con đường này, ngươi có từng yêu ta? Tình dục có từng đền bù vinh hoa phú quý ngươi muốn?
Nàng nói nàng thương hắn, hi vọng hắn có thể thương tiếc nàng, phong con trai của nàng làm thái tử.
Lệ lướt qua khuôn mặt, Triêu Mặc cô đơn cười một tiếng: Quang nhi. . . . . .
Tình yêu của hắn không phải tới quá muộn, cho nên khiến Quang nhi của hắn chưa bao giờ từng tin tưởng thế gian này trừ chính nàng, còn có một người thật yêu nàng, thương nàng, đau lòng vì nàng.
Hắn học ghen, học ăn ngủ không yên, học ánh mắt không ngừng lưu luyến ở trên thân một người.
. . . . . .
Nói đơn giản, đây là chuyện xưa về một nữ nhân bị vị hôn phu hại chết rồi trọng sinh (sống lại), nhân duyên trùng hợp gả cho hoàng tử đương triều, tiến tới báo thù, vị hôn phu lại nhân duyên trùng hợp yêu nàng sau khi trọng sinh, từ đó bị ngược, hoàng tử phu quân nghiêm trang xin nàng giúp tán gái, rồi lại yêu nàng thật sâu.
. . . . . .
Ngôn Tình, Nữ Cường, Cổ Đại, Ngược
Búp bê Chiqu
Status: đang viết
Disclaimer: tự sướng là chính ^^, thứ lỗi cho nếu trùng lặp chi tiết với bằng hữu nào đó.
Warning: 18+
Phong Quốc nhị vương gia Lương Hoàng Thiên Lãnh, người đúng như tên tàn bạo, độc ác, vô tâm, lạnh lẽo thiên hạ không người nào không biết tới danh. Hoàng đế ca ca tứ hôn ban cho nữ nhi của đương triều tể tướng, Long Linh Nhiên tiểu thư. Chàng sau đêm tân hôn động phòng hoa chúc, chà đạp xong mỹ nhân thì đạp văng sang một bên tống vào lãnh cung.
Vương phi ở trong phủ chức danh chỉ là hão, vị trí không bằng một tiểu thiếp bình thường. Rước vào phủ chưa được hai ngày đã bị bỏ rơi thì còn ai nể mặt. Sức khỏe vốn yếu ớt lại không được chăm sóc tốt chẳng mấy chốc đã đổ bệnh nặng. Ốm đau thập tử nhất sinh, phu quân cũng thèm tới ngó mặt một cái, hắn mừng thầm nguyền rủa nàng chết cho nhanh còn không kịp, ở đó mà thăm với nom.
Nàng rốt cuộc đại nạn không chết, sau khi tỉnh lại khỏi bệnh thì tâm tính thay đổi hắn, không còn là cô gái yếu đuối, đa cảm, đa sầu như trước. Vương gia ngươi có thể lãnh khốc vô tình thì vương phi của ngươi há lại không thể.
Đam Mỹ, Ngược
Hắc Vũ Phi Nhứ
Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, vườn trường, thanh mai trúc mã, võng phối, ngược nhẹ, ấm áp văn, ôn nhu công x yếu đuối thụ, công sủng thụ, HE
Edit: Na Xiaholic
Chuyển ngữ: QT lão lão
Ngay khi mùi hoa trong không khí thản nhiên dần dần phiêu tán, anh chợt phát hiện ra anh đã yêu em ngay từ cái nhìn đầu tiên. Em là gấu gấu đầu gỗ của anh, còn anh là quế hoa đường của em. Chúng ta yêu nhau, dùng cả cuộc đời để bảo hộ lẫn nhau.
Đam Mỹ, Xuyên Không, Cung Đấu, Hài Hước, Cổ Đại, Ngược
Bích Thủy Mai Lạ
Độ dài: 79 chương (dài vật vã, 700 trang word, ách)
Parinng: Phong Hàn Bích (công) x Chung Như Thủy (thụ)
Edit: Mai Lạc
Rất tốt! Chung Như Thủy bị bạn cùng phòng vài năm và Nghiêm Chuyên đập bẹp …… Lúc Như Thủy cho là mình đã chết, tỉnh lại thì phát hiện, con mẹ nó, cắn hắn cũng đừng đuổi tới nơi này chứ? Nhưng sống lại vẫn là vui sướng nhất!
Vì sống sót, hắn cũng chỉ có thể hảo hảo dựa vào chuyên ngành của mình – nghiên cứu văn hóa và lịch sử, vượt qua cuộc sống ở thời cổ đại……
A? Đây là triều đại gì? Kháo! Trong lịch sử từng có triều đại như vậy sao! Cái này không phải lừa bịp người ta sao!
Gì? Hắn có nguy cơ bị thao! Tuyệt đối không được! Nhất định, nhất định phải thủ trận địa a……
Đam Mỹ, Xuyên Không, Cổ Đại, Ngược
Nhĩ Duy Hoa
Độ dài: 40 chương + phiên ngoại
Edit và Beta: Bạch Mộc
Vinh Khô, một đời sống không trọn vẹn, không có bất cứ thứ gì, tình thương hay cuộc sống chân chính, khi chết đi lại trở thành Ngũ hoàng tử Đại Hạ quốc, nhưng là một hoàng tử không ai biết, từ lúc sinh ra đã ở trong lãnh cung tồi tàn hẻo lánh, đến cả cái tên cũng không có, hắn tự lấy tên kiếp trước làm tên cho bản thân mình.
Một ngày nọ, lúc hắn năm tuổi, Hoàng cung do động đất mà sụp đổ, lãnh cung cũng bị tàn phá, hắn nhờ đó mà thoát được khỏi chiếc lồng kềm kẹp mình. Nhưng hiện tại, hắn lại tự hỏi bản thân… Hắn có còn nơi nào để về ư?
Lưu lạc một thời gian, một lần sơ ngộ tình cờ, hắn được nhận vào làm thư đồng của Phó Hòa Cẩn ở Phó phủ. Sau đó gặp gỡ, được Hoàng đế thừa nhận đón về. Hắn trở về Hoàng cung, trở về thân phận Ngũ hoàng tử của mình, gặp gỡ huynh đệ thân sinh, nhận ơn sủng của phụ hoàng, hết thảy khiến cho người người đều nhận định hắn là kẻ Hoàng đế tối sủng.
Nhưng, có thật đó là chân tình không? Hay tất cả chỉ là lừa dối?
——————————————
Không chỉ là cổ trang, rồi đế vương công mà còn có cả xuyên không, chút ngược, chút thanh thủy văn… nhiêu đó thôi đã khiến cho ta dù có phụ tử hay không phụ tử cũng phải lao vào đọc thử. Ta tiếp tục không đề cập hay có bất kì nhận xét gì liên quan đến tình phụ tử ở trong này, ta sẽ chỉ coi đó như một cặp đôi chính bình thường trong truyện, không phải ta bài xích hay này nọ… chỉ là ta không biết phải nhận xét thế nào nếu như nhìn dưới góc độ phụ tử, ta có chút không quen được với thể loại này, mn thông cảm.
Về nội dung, uhm mọi thứ đều có vẻ bình bình đạm đạm, hay có lẽ là bởi vì nó viết theo ngôi kể của Vinh Khô là chính nên lúc nào cũng bình đạm lạnh nhạt như tính cách của hắn, không có gì quá nặng nề, quá áp lực. Chung quy chỉ thấy Vinh Khô thật đáng thương, ta rất thích tính cách của hắn. Tình cảm của Hoàng đế dành cho Vinh Khô, đôi khi khá là mâu thuẫn, nhưng chí ít thì cuối cùng ta cũng biết Hoàng đế vẫn là rất yêu Vinh Khô, chỉ là giống như editor có nói, đôi khi ta cũng tự hỏi, nếu Vinh Khô đi với Phó Hòa Cẩn, nếu như Hoàng đế không có cảm tình với Vinh Khô, nếu như… thì câu chuyện sẽ thành thế nào? Có lôi cuốn ta hơn nữa hay không? Kết của chuyện, nói viên mãn, uhm thì hai người họ đã ở bên nhau, nói không viên mãn, uhm thì Phó Hòa Cẩn chết… Nói chung, kết thế này cũng tạm được đi. Nhẹ nhàng mà lắng đọng, đó là những gì ta cảm nhận về bộ này.
Về văn phong, văn phong tác giả hay, văn phong của editor… uhm đây chỉ là nhận xét của riêng ta, không có muốn gây thị phi gì, thỉnh mn giơ cao đánh khẽ, tôn trọng nhận xét này của ta. Sở dĩ ta nói văn phong tác giả hay bởi ta không thật sự cảm nhận được cách hành văn của riêng editor ở trong đó. Editor nói theo một cách nào đó, thì edit có lẽ là chưa được hoàn chỉnh(?) có thể editor thích đọc như vậy, nên edit như vậy, vì thế ta không có chê bai gì cách edit này. Nhưng quả thật, có rất nhiều đoạn, rất nhiều câu, chữ,… hoàn toàn có thể edit lại cho mượt và dễ hiểu, nhưng lại không dc edit, mà chỉ có những dòng chú thích lúc nào cũng rất dài ở dưới. Khiến cho đôi khi mạch cảm xúc đang chảy dài, lại bị ngắt đoạn bởi những câu những từ chẳng khác gì như đang đọc QT.
Tuy nhiên, bộ này từ nội dung tình tiết cho đến văn phong tác giả đều rất hay, và ta tôn trọng cách edit của editor, không những vậy, ta còn rất thích phong cách làm việc của editor, đó là ko pass hay ji cả, lại có đầy đủ word. Vậy nên ta giới thiệu bộ này cho mn, hãy đọc thử nó ^^
Đam Mỹ, Ngược
Giả Nghiễn
Edit: Thù Nhi, Zet, Uyên.
Convert: Lâm Phong
Tình yêu có màu gì?…… Là màu trong suốt. Tưởng niệm có màu gì?…… Cũng là màu trong suốt. Thời điểm chúng ta còn đang mê mang trong tình yêu, tưởng niệm bất giác dần dần lan tràn. Thời điểm chúng ta nhớ nhau đến từng hơi thở, rốt cục cũng hiểu được, nguyên lai là yêu.
Giới thiệu tác giả:
Giả Nghiên hay Giả Nghiễn (赭砚) là tác giả đam mỹ cùng thời với Triệt Dạ Lưu Hương, Ám Dạ Lưu Quang, Hiểu Xuân, Peta. . . nổi tiếng với văn phong tế thủy lưu trường đẹp mà tinh tế, tràn ngập hơi thở thanh xuân của tuổi trẻ, rất được đông đảo fan hâm mộ yêu thích.
Ở VN, Giả Nghiên được biết đến qua tác phẩm “Soa kính hòa soa kính đích giản đan tương gia” với fic chuyển ver “Khi kém tắm gặp kém tắm”. Trước không nói mấy chuyện dính líu đến bản quyền, những ai từng có dịp đọc qua nguyên tác hoặc bản chuyển ver rồi hẳn sẽ có chút ấn tượng với lối viết của tác giả này: ấm áp, tươi mát, thoải mái, ngẫu nhiên ngược nhưng không quá bi lụy, chỉ có chút tiếc nuối nhàn nhạt, hơn tất cả là niềm tin và hi vọng vào tương lai.
Mượn một câu nói để hình dung: “Hồi ức là đường, ngọt đến ưu thương”
Đam Mỹ, Ngược
Chung Hiểu Sinh
Edit: Chanh Muối
Thể loại: Đam mỹ, phúc hắc băng sơn bác sĩ tâm lý công x bệnh nhân đa nhân cách thụ, ngược tâm …
Một lần tình cờ, bác sĩ tâm lý Tô Duy tiện tay nhặt thiếu niên bị mất trí nhớ – Đại Hoàng đem về nhà.
Chẳng mấy chốc, Tô Duy phiền não phát hiện ra mình đã rước cục phiền toái to đùng về —— Đồng chí Đại Hoàng thích làm nũng, rất dễ thương, biết làm ấm giường, bình thường sẽ gọi anh là bác sĩ, khi làm nũng sẽ ngọt ngào cất hai tiếng anh trai, trên giường thích kêu anh là thầy giáo, tức giận rồi sẽ gọi thẳng tên.
Bỗng nhiên một ngày, Đại Hoàng biến mất…
***
- Dương Thiếu Quân : Bảo bối, anh rất thích em ~
- Tô Duy : Oh không, anh chẳng qua bởi vì chuyện kia mà cảm thấy áy náy với tôi nên mới muốn bồi thường mà thôi, chắc chắn không phải là yêu !
- Cao Cẩm : Tô Duy, tôi thực sự thích cậu.
- Tô Duy : Oh không, xin lỗi, cậu thì không thành vấn đề, nhưng tâm lý tôi thì có rất nhiều vấn đề !
- Lâm Duẫn Nhiên : Thân ái, tôi rất rất thích cậu.
- Tô Duy : Oh không, cái này là di chứng thôi miên để lại, không phải là tình yêu !
- Đại Hoàng : Bác sĩ, em thích anh.
- Tô Duy : Oh không, đây là đồng cảm, không phải yêu !
Đam Mỹ, Cổ Đại, Ngược
Tiểu Tiểu Chu Trợ
Thể loại: cổ trang, cung đình, 1×1, cường nhược, bá đạo ôn nhu công x thông minh xinh đẹp thụ, đế vương x thái giám, chút ngược, sinh tử, HE
Tình trạng: Mở đầu + 40 chương
Editor: Tiểu Linh Dương
Em thụ là con tướng quân, có mẹ là đệ nhất mỹ nhân được hoàng thượng si mê nên bị hoàng hậu ghen ghét giết cả nhà. Ôm đứa con còn mang tã trên đường chạy trốn, mẹ em liền đem em đến gửi gắm chỗ thái giám tổng quản, may ông này cũng tốt bụng nên đồng ý ôm “của nợ” này về. Em đi theo công công đáng lẽ ko thoát khỏi kiếp bị thiến, nhưng chắc lúc đấy tại kê kê em còn quá nhỏ, tìm cắt cũng hơi khó nên được ổng cho giữ lại mà nuôi =)))
Lớn hơn 1 chút thì em gặp đại hoàng tử, chưa đủ thời gian mút xong cây kẹo, 2 bạn nhỏ đã nắm tay nhau thề thề thốt thốt, rằng tương lai nếu thành hoàng đế, anh nhất định sẽ phong em làm hậu :”> Đến tuổi thiếu niên, em được phái tới chỗ anh theo hầu, anh giờ mới biết ẻm là thái giám, đành ngậm ngùi gác lại lời hứa hẹn trước kia. Tuy vậy, những xúc cảm anh đối với em lại chẳng hề phân biệt giới tính, dù đã bị lý trí nhiều lần răn đe nhắc nhở, con tim vẫn bướng bỉnh tai ngơ mắt điếc, đập mạnh thì vẫn cứ đập mạnh, ghen thì vẫn cứ ghen =)))
Sau anh đúng là thành hoàng đế, em vì không muốn anh bận tâm nên xin đến phòng bếp làm việc, anh ân chuẩn nhưng cũng ích kỷ không cho phép ai được gặp. Nhìn cảnh em bị ức hiếp, bạn Nhị vương gia nhịn ko được tức quá, bất chấp kháng chỉ lôi ẻm đi luôn. Anh công trong cơn ghen nổ óc cũng nhận ra em quan trọng với mình thế nào, rốt cục vứt bỏ tất cả, chạy đến ôm em không bao giờ buông ra.
Ngôn Tình, Ngược
Tiễu Nhiên Vô Âm
Converter: nothing_nhh
Nguồn: tangthuvien
Thể loại: Ngôn tình cận đại, cường thủ hào đoạt, ngược tâm, HE
Số chương: 16 chương.
Edit: Meimoko
Beta: Kunnie
Cố An An là cô gái đẹp như đóa hoa nở rộ. Không may, đóa hoa đó theo nhánh cành rơi, theo gió rớt xuống hồng trần, trôi dạt lênh đênh để rồi nàng trở thành cô gái thanh lâu nổi danh nơi đô hội. Không phải yêu phong trần, chỉ vì duyên lầm lúc trước. Nàng chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể thuận theo dù không cam tâm. Từng bước “thân bất vô kỷ” (*), lặng lẽ chấp nhận số mệnh của bản thân, con người nàng thấm dần mùi hương son phấn phong trần.
Nàng khát khao có một cuộc sống bình thản, có một người chồng để nàng yêu thương và phó thác cả đời. Đáng tiếc tạo hóa trêu người, vận mệnh cố tình cho nàng gặp gỡ Hiên Viên Tư Cửu, một tư lệnh quân phiệt quyền khuynh thiên hạ. Nàng không hề cam lòng, chỉ là bất đắc dĩ không thể phản kháng lại số phận vô tình bất công, không biết đã chịu qua bao lần bi thương. Nhưng hắn là kẻ “sát phụ thí huynh”(**) để giành lấy thiên hạ, “cường thủ hào đoạt”(***) đã thành thói quen. Chỉ có thể là hắn nói không hoặc có, há làm sao lại có thể dung thứ cho một cô gái hồng lâu dám nói lời cự tuyệt với hắn. Hắn nhìn trong mắt nàng có sự giãy giụa và bất đắc dĩ. Hắn không muốn làm tổn thương nàng, nhưng dục vọng chinh phục cùng tham luyến khiến hắn không thể buông tay, trói buộc nàng trong chiếc lồng son vô hình. Loạn thế kiêu hùng, hồng nhan khuynh thành, kết cục của họ rồi sẽ thế nào đây?
Mở quyển trục (Sách vở ngày xưa viết bằng lụa, dùng trục để cuốn lại nên gọi sách vở là quyển trục) thật chậm rãi, ta dần dần thấy được sự phồn hoa của nơi đó, lại cảm thấy trong đó có nhiều điểm tô tô chấm chấm, thấy được những đóa hoa cố vươn mình khoe sắc trong gió, đồng dạng tỏa ra hương thơm tự nhiên…. Chỉ có bụi hồng trần là như cũ.
* Thân bất vô kỷ: không có quyền tự chủ trong hành động nên đôi khi trong tình thế bắt buộc phải làm những việc ngoài ý muốn.
** Sát phụ thi huynh: giết cha hại anh.
*** Cường thủ hào đoạt: dùng sức mạnh và lời đe dọa để chiếm đoạt.
Ngôn Tình, Xuyên Không, Cổ Đại, Ngược
Nguyên Nhu
Beta: thanhbt
Trời ơi! Nàng chỉ là đi mua đồ uống trong đêm bão, vì sao vừa ra khỏi cửa lại đi đến Thanh triều?
Càng ly kỳ đi vào cổ đại, ông trời lại khiến nàng biến thành “Ác nương tử”!
Nghe đồn chủ nhân của cái thể xác nàng đang phụ thuộc vào này, mặc dù thân là Thiếu phu nhân của Hoàng Phủ sơn trang.
Nhưng lại là một cô gái thôn quê cứng rắn, tính cách táo bạo, hơi động một chút là đánh chửi hạ nhân,
Không được phu quân, người nhà yêu thích coi như xong, lại còn khoa trương đến mức muốn hồng hạnh ra tường [ngoại tình]?!
Oan uổng nha! Nàng căn bản không phải Thiếu phu nhân lúc đầu, đành phải giả mất trí nhớ một mực phủ nhận.
Nguyên tưởng rằng tiếng xấu của mình rõ ràng, có thể khiến phu quân hưu nàng,
Nhưng không nghĩ tới hắn luôn cố gắng chịu đựng, chỉ vì nhà Hoàng Phủ có giáo huấn không thể hưu thê [bỏ vợ]!
Bị buộc nóng nảy, nàng đành phải cố gắng cứu tế, nhanh chóng “Làm người một lần nữa”,
Biểu tiểu thư rơi xuống nước nàng thấy việc nghĩa hăng hái cứu giúp, kết quả hành động hô hấp nhân tạo lại dọa đến mọi người.
Khụ! Tóm lại nàng đã quyết định chấm dứt cuộc hôn nhân này, không để ý hắn có bằng lòng buông tay hay không.
Không ngờ, sớm chiều ở chung, phu quân anh tuấn lạnh lùng lại dịu dàng khiến nàng động tâm,
Bị con ngươi đen giống như hiểu rõ hết thảy của hắn nhìn chăm chú, tim nàng lại đập dữ dội, vừa sợ lại vừa yêu,
Ah, sức quyến rũ của soái ca cổ đại cũng siêu cường, thật là đáng chết, nhưng nàng còn muốn quay về hiện đại mà…
Nhận xét riêng:
Bộ truyện này không dài, đối với một bộ xuyên không thì như thế này có thể xem là ngắn. Tuy bộ truyện này không phải đấu tranh cung đình, xuyên qua làm tiểu thư trở thành phi tử... không có hậu cung giành nhau kịch liệt nhưng nó cũng có đặc sắc riêng. Các bạn đọc có thể có một cái nhìn mới hơn về những bộ xuyên không.
Nữ chính cũng thuộc tuýp 1 số tỷ điển hình hơi nhát gan, tấm lòng lương thiện nhưng không hiền lành lắm, cũng không kém phần kiên cường, không ngu ngốc. Nam chính có bá đạo, có ôn nhu, có thâm tình, có tài trí. Cốt truyện không quá mức rắc rối nhưng cũng có kịch tích vừa đủ, có cao trào, có cảm động, cũng có phần hài hước, ngược tâm (không nặng) và cũng có sủng. Tóm lại, tớ nghĩ bộ này đáng xem :D
Ngôn Tình, Ngược
Đường Thất Công Tử
Editor: Thiên Ca
Trên đời này có một loài hoa, hàng năm đơm bông hai lần, lần đầu hiu quạnh nở rộ vào mùa thu, một lần cô đơn nở hoa vào mùa hạ. Rất nhiều năm sau, Nhan Tống nghĩ lại, những tháng năm của cô đã qua, thực ra là dài hay là ngắn?
Thành phố rất ồn ào, thế gian rất ồn ào, chúng ta có một vạn khả năng sánh vai cùng tình yêu dưới ánh đèn nê ông.
Nhan Tống là ai? Cô ương ngạnh giống nhành cỏ dại, chẳng phải hoa lại xinh đẹp hơn hoa. Cô dũng cảm, cô lạc quan, tuổi trẻ của cô vĩnh viễn in trong lòng hai người phụ nữ, là hạnh phúc hay bất hạnh?
Lâm Kiều là ai? Là màu xanh mướt trong mùa hạ, tựa như những bông tuyết trắng bay trên ngọn trúc. Năm năm trước, anh ta yêu tàn nhẫn như vậy, năm năm sau, lại yêu lặng thầm chẳng nói một lời. Đối mặt với anh ta, làm sao có thể vĩnh viễn quên đi.
Tần Mạc là ai, là mối tình đầu tiên của những năm tháng ký ức xa xôi trong dĩ vãng. Tám năm trước, cô uống bát nước Vong tình, từ đó về sau quên đi anh là ai. Nhưng trên đời có Vong Tình, cũng có Ký Tình. Khi nhớ ra anh, thì sẽ nhớ đến vĩnh viễn.
Như thế nào mới là anh yêu em? Là năm năm trước không níu kéo được sợi dây tình cảm, hay vẫn là năm năm sau nhìn nhau chẳng nói một lời?
Như thế nào mới là anh yêu em? Là trí nhớ còn sót lại tám năm trước, hay là những ràng buộc không ngừng của tám năm sau?
Năm tháng là đóa hoa nở hai lần, uống bát canh Mạnh Bà, hoa nở ngàn đóa, ngoái đầu lại nhìn, như thế nào mới là anh yêu em?
Nội dung: Mối tình chung thủy, duyên trời định, thanh mai trúc mã.
Nhân vật chính: Nhan Tống, Tần Mạc, Lâm Kiều | Nhân vật phụ: Chu Việt Việt, Nhan Lãng, Lạc Lệ Tháp, Tô Kỳ, Hàn Mai Mai, Hà Tất, Trình Gia Mộc
Cung Đấu, Cổ Đại, Ngược
Hoàng Anh
Editor: Atu
Độ dài: 50 chương
Tố thị được xưng là thế gia hoàng hậu [1] . Chớ nói rằng đời đời hoàng hậu đều xuất thân ở đây, thì kết luận tất cả các phi tần hậu cung đều là phụ nữ họ Tố. Thật ra, tình thân trong này có vẻ như nhỏ bé đến mức không đáng kể đến. Trong chốn thâm cung này, mùi máu tanh bị che dấu bởi hương thơm hoa cỏ thanh thoát. Tố Doanh là kẻ sinh không gặp thời cho rằng mình sẽ không bị số mệnh như thế. Song cuối cùng cũng vẫn bị dã tâm của gia tộc đẩy vào chốn cung đình.
Không biết bao nhiêu đêm tỉnh lại trong cơn ác mộng. Không biết bao nhiêu giấc mơ vỡ nát thành từng mảnh nhỏ bởi vì những tranh đấu quyền thế tàn khốc. Số mệnh vẫn cứ từng bước từng bước ép bức : Dùng hai mươi năm gian khổ để đổi lấy một năm quyền khuynh thiên hạ, đổi hay không?
[1]: Hoàng hậu thế gia: Gia tộc làm hoàng hậu.
Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Hài Hước, Cổ Đại
Thiên Sử Luyến Phàm
Editor: Quỳnh - DDLQD
Bìa: Gimi Xuka
Số chương: 30
Thật không thể tin được nha, nàng chẳng qua chỉ mới YY ướt át một phen, không ngờ lại đập đầu vào tảng đá, mắt hiện kim quang.
Không sai! Nàng rất lười, trên đời này ngay cả yêu tinh năm trăm năm nàng cũng không luyện thành được.
Nhưng bây giờ không giống trước, vì muốn ở trên Vương gia còn đẹp trai hơn so với yêu quái kia, nàng quyết định phải cố gắng, cố gắng hơn nữa! Hắc Hắc! Vương gia, ta tới đây...!
Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Cổ Đại
Tuyết Linh Chi
Lý Nhược Hy vô cùng hứng thú với Kỳ Môn Độn Giáp, trên đời này không có trận pháp nào có thể làm khó được nàng.
Hôm đó nàng làm khách ở nhà biểu ca thì nghe được câu chuyện về “Diêm Vương” - Kinh Ngự Phong.
Nghe đồn, Kinh Ngự Phong rất quái gở nên sống ở “Tuyệt Mệnh cốc” vắng vẻ.
Hơn nữa, hắn còn bày trận pháp Ngũ Hành ở xung quanh cốc.
Nghe nói trừ mấy tôi tớ đi cùng hắn ra ngoài thì không có người nào có thể xông vào cốc.
Không ai thành công đúng không? Nàng càng muốn xông vào đó, trở thành người đầu tiên mở ra tiền lệ.
Kinh Ngự Phong không ngờ tới, lại có thể có người xông vào trận pháp mà hắn đã tỉ mỉ bày ra.
Ngay lúc hắn cân nhắc muốn trừ đi nữ nhân xinh đẹp không rõ lai lịch này, lại ngoài ý muốn phát hiện nàng mang chứng bệnh lạ.
Hắn đang kinh ngạc thì “Man Vương” – người xưa nay không hợp với hắn đến đòi biểu muội.
Hắn đương nhiên không thể ngoan ngoãn thả người, thậm chí hắn còn mạnh mẽ ép nàng ở lại trị liệu.
Không nghĩ tới, một vị thuốc quan trọng nhất trong đó, lại đang ở trên tay “Man Vương”.
Vì cứu sống nữ nhân đã dạy hắn động tâm, hắn phải cúi đầu trước tên kia…
