Truyện đã hoàn thiện
Ngôn Tình, Xuyên Không, Hài Hước, Cổ Đại, Sủng, Hệ Thống
Đường Quả Phấn Phấn
Khi Sơ Tửu Tửu còn đang phân vân không biết làm thế nào để rút lui an toàn khỏi cung, hệ thống xuất hiện và buộc nàng phải tuân theo cốt truyện gốc.
Nếu có thể tránh được kết cục bi thảm của nguyên chủ, nàng sẽ sống sót.
Khi hệ thống yêu cầu nàng ban rượu độc cho tì nữ của Lý tài nhân:
Sơ Tửu Tửu đứng trước mặt tì nữ, từ từ cầm chén rượu: “Thấy ngươi trung thành như vậy, chén rượu này đích thân bản cung thưởng cho ngươi.”
Tì nữ gần như tuyệt vọng muốn nhận chén rượu, định một hơi uống cạn, nhưng phát hiện chén rượu bị Sơ Tửu Tửu nắm rất chặt.
Tì nữ sững sờ, cố gắng giật chén rượu từ tay nàng.
Sơ Tửu Tửu mặt ngoài bình tĩnh, thực tế đang dùng hết sức mình để giữ chặt chén rượu không buông.
Cùng lúc đó, tiếng lòng nàng vang lên: [Cứu mạng! Cứu mạng! Ai đến cứu ta với! Đây là rượu độc! Uống vào sẽ chết! Xong rồi xong rồi! Ta không muốn giết người, Ta không muốn giết người a a a a!]
Tì nữ của Lý tài nhân: “???”.
Khi hệ thống yêu cầu nàng chôn một túi hương độc dưới đất ở điện của Huệ tần:
Huệ tần khóc lóc kể lể với đại phản diện Hoàng thượng.
Kết quả đào lên chỉ là một túi hương không độc ghi chữ “túi hương độc”, bên trong nhét giấy viết “lời chúc tốt lành”.
Huệ tần: “???” Tiếng khóc nghẹn lại.
Sơ Tửu Tửu bình tĩnh nói: “Nô tì gọi đây là phúc ý khắc sâu.”
Đại phản diện Hoàng thượng: “…”
Chúng phi tần: Tin ngươi cái quái gì!!
Khi Sơ Tửu Tửu cuối cùng hoàn thành tất cả cốt truyện của nữ phụ ác độc, thành công sống sót.
Nhưng nàng phát hiện đại phản diện Hoàng thượng, người thường lạnh lùng, thực chất tàn bạo, nhìn nàng với ánh mắt như muốn nuốt chửng nàng…
Ngôn Tình, Cổ Đại, Sủng
Trường An Nhai Đích Dược Phô
Vở kịch nhỏ:
Trong phòng ánh đèn vàng nhạt, phản chiếu lên đôi má hồng của A Uyển, nàng kéo tay áo hắn, ánh mắt hơi mơ màng. Nàng thì thầm một câu, giọng nói trong trẻo và dịu dàng, ngắt quãng.
Hứa Nghiên Hành nheo mắt nâng cằm nàng lên, giọng trầm thấp như dụ dỗ, “Nói lại lần nữa.”
“A Uyển thích Hứa đại nhân.”
Đam Mỹ, Cổ Đại, Khác
Tâm Túc Nhị Tâm Tinh
Tác giả: Tâm Túc Nhị Tâm Tinh
Thể loại: đam mỹ, cổ đại, chủ thụ, cường cường, cung đình hầu tước, 1x1
Nhân vật chính: Hứa Yến x Hiệt Kính
Edit: Đào mọng nước
Giới thiệu
Ốm yếu mỹ nhân công x thâm tình trung khuyển thụ
Trong mắt Hiệt Kính, Hầu gia là ánh trăng nơi chân trời xa, là bông tuyết nơi đỉnh núi cao, nhưng hắn lại không thể khống chế bản thân mà mơ ước người không có khả năng chạm đến ấy.
Tóm tắt: Nguyện ta là sao người là trăng, đêm đêm lấp lánh cùng tỏa sáng.
Review sách
Daniel Kahneman
Cuốn sách không chỉ mang đến cái nhìn tổng quát về cách mà não bộ hoạt động mà còn giúp bạn hiểu rõ hơn về cách mình ra quyết định trong cuộc sống, công việc và những tương tác hàng ngày. Đặc biệt, nếu bạn đang trong quá trình tuyển dụng hoặc tìm kiếm một công việc, việc hiểu về tâm lý con người và các cơ chế ra quyết định sẽ giúp bạn trở nên nhạy bén và khéo léo hơn, từ đó gia tăng khả năng thành công.Giới thiệu về tác giả Daniel Kahneman và cuốn sách "Tư Duy Nhanh Và Chậm"
Daniel Kahneman là một nhà tâm lý học nổi tiếng người Mỹ gốc Israel và cũng là người đã đoạt giải Nobel Kinh tế năm 2002. Ông không chỉ là một nhà nghiên cứu về tâm lý học nhận thức mà còn là một chuyên gia về lý thuyết ra quyết định và hành vi kinh tế học. Tác phẩm "Tư Duy Nhanh Và Chậm" là một trong những công trình quan trọng nhất của Kahneman, giúp ông nhận được sự công nhận và tôn vinh trong giới học thuật cũng như từ đông đảo độc giả.
Cuốn sách này xoay quanh hai hệ thống tư duy chính của con người: hệ thống tư duy nhanh (Hệ 1) và hệ thống tư duy chậm (Hệ 2). Trong đó, tư duy nhanh là những quyết định bản năng, dựa trên cảm xúc và kinh nghiệm, còn tư duy chậm đòi hỏi sự phân tích, suy nghĩ có ý thức và lý luận logic. Việc hiểu rõ cách mà hai hệ thống này vận hành giúp chúng ta không chỉ ra quyết định tốt hơn mà còn tránh được những sai lầm phổ biến do các yếu tố tâm lý gây ra.Nội dung chính của cuốn sách
Cuốn sách "Tư Duy Nhanh Và Chậm" được chia làm năm phần lớn, trong đó mỗi phần tập trung vào các khía cạnh khác nhau của quá trình tư duy và ra quyết định. Dưới đây là những điểm nổi bật từ cuốn sách:
Hệ thống tư duy 1 và Hệ thống tư duy 2
Đây là khái niệm cốt lõi mà Kahneman muốn truyền đạt. Hệ thống 1 hoạt động nhanh chóng, trực quan và tự động. Những quyết định từ Hệ thống 1 thường đến mà chúng ta không cần suy nghĩ quá nhiều, nhưng lại dễ mắc sai lầm vì dựa trên bản năng và cảm xúc. Trong khi đó, Hệ thống 2 đòi hỏi sự chú ý, tư duy phân tích và có khả năng ra quyết định chính xác hơn, nhưng lại mất nhiều thời gian và năng lượng hơn.
Kahneman đã chỉ ra rằng mặc dù Hệ thống 1 giúp chúng ta xử lý nhanh chóng những tình huống hàng ngày, nhưng để ra các quyết định lớn và phức tạp như tuyển dụng, đánh giá người khác hoặc đưa ra lựa chọn chiến lược trong công việc, chúng ta cần kích hoạt Hệ thống 2 để đảm bảo tính chính xác và hợp lý.
Hiệu ứng thiên lệch và thành kiến trong tư duy
Một trong những khía cạnh thú vị nhất của cuốn sách là việc Kahneman giải thích về các loại thiên lệch tâm lý và thành kiến mà con người thường mắc phải trong quá trình tư duy. Chẳng hạn, ông nói về "thiên lệch xác nhận" - xu hướng con người chỉ chú ý đến thông tin xác nhận niềm tin của mình và bỏ qua những thông tin trái ngược.
Điều này cực kỳ quan trọng trong quá trình ra quyết định tuyển dụng. Nhà tuyển dụng cần tránh những thành kiến này để có cái nhìn công bằng hơn về ứng viên. Khi đọc cuốn sách, bạn sẽ nhận ra rằng những thành kiến này không chỉ ảnh hưởng đến việc lựa chọn ứng viên mà còn làm sai lệch cả quá trình đánh giá mẫu CV của họ. Bởi vậy, việc làm rõ các yếu tố tâm lý giúp cải thiện khả năng đánh giá chính xác và khách quan hơn. Tâm lý học và quá trình tuyển dụng
Tâm lý học, như cuốn sách "Tư Duy Nhanh Và Chậm" đã chỉ ra, đóng vai trò rất quan trọng trong quá trình tuyển dụng. Khi bạn là một nhà tuyển dụng, việc hiểu rõ về cách não bộ của con người hoạt động sẽ giúp bạn thực hiện các đánh giá chính xác hơn về ứng viên. Việc nắm bắt được các thiên lệch tư duy sẽ giúp bạn tránh được những sai lầm trong việc đánh giá năng lực của ứng viên thông qua mẫu CV hay buổi phỏng vấn.
Ví dụ, nếu không nắm rõ về những thiên lệch như thiên lệch xác nhận hoặc thiên lệch tương phản, nhà tuyển dụng có thể vô tình bị lôi cuốn bởi ấn tượng ban đầu hoặc so sánh giữa các ứng viên không chính xác, dẫn đến quyết định tuyển dụng không tối ưu. Điều này đặc biệt quan trọng khi bạn đang tìm kiếm ứng viên cho các vị trí cấp cao hoặc công việc có yêu cầu đặc biệt về kỹ năng và khả năng tư duy.
Ngoài ra, khi là một ứng viên tìm việc, việc hiểu rõ về cách thức nhà tuyển dụng đánh giá cũng giúp bạn cải thiện mẫu CV và quá trình phỏng vấn. Bạn có thể điều chỉnh cách trình bày CV và cách trả lời phỏng vấn để giảm thiểu những hiểu lầm hoặc ấn tượng không tốt từ phía nhà tuyển dụng, giúp bạn tăng cơ hội thành công.Mẫu CV và vai trò trong quá trình tuyển dụng
Cuốn sách của Kahneman không trực tiếp nói về việc viết mẫu CV, nhưng những nguyên tắc trong cuốn sách có thể áp dụng vào quá trình chuẩn bị CV và quá trình phỏng vấn. Mẫu CV của bạn cần được xây dựng một cách hợp lý, tránh tình trạng quá nhiều thông tin không cần thiết, điều này có thể khiến nhà tuyển dụng sử dụng Hệ thống 1 và đưa ra những đánh giá không chính xác dựa trên cảm xúc hoặc ấn tượng ban đầu.
Một mẫu CV tốt là phải rõ ràng, ngắn gọn, dễ hiểu và trình bày những điểm mạnh nổi bật nhất của bạn. Hãy nhớ rằng nhà tuyển dụng chỉ có một khoảng thời gian ngắn để xem xét CV của bạn, nên việc tối ưu hóa CV là rất quan trọng để đảm bảo nó gây ấn tượng đúng cách."Tư Duy Nhanh Và Chậm" là một cuốn sách tuyệt vời, không chỉ giúp bạn hiểu rõ hơn về cách não bộ hoạt động mà còn có thể áp dụng trực tiếp vào cuộc sống và công việc. Đặc biệt trong môi trường tuyển dụng, việc nắm vững các nguyên tắc về tâm lý học sẽ giúp bạn cải thiện kỹ năng đánh giá, ra quyết định và thấu hiểu ứng viên hoặc nhà tuyển dụng tốt hơn. Đừng quên rằng, một mẫu CV đẹp và chuẩn bị kỹ lưỡng cũng là bước đầu tiên quan trọng giúp bạn thành công trong bất kỳ quá trình tuyển dụng nào.
Đô Thị, Đam Mỹ, Trọng Sinh, Sủng
Thỏ Nguyệt Quan
Mà vai chính vĩnh viễn luôn là một bạn học lương thiện. Người kia có rất nhiều kim chủ ba ba, các công chính luôn chạy theo sau hắn.
Ở trong sách, anh trai của cậu, ba của cậu, còn có vị hôn phu, cữu cữu đều rất yêu thương vai chính, một đường tương thân tương ái, hạnh phúc ngập tràn.
Chỉ có cậu khắp nơi hãm hại vai chính, cuối cùng lại bị chính cha ruột của mình đuổi ra khỏi nhà, anh trai tự tay giết chết pháo hôi ác độc.
Một ngày kia, cậu được trọng sinh quay trở về thay đổi vận mệnh.
Lúc này cậu đang là bá vương vườn trường. Vì chuyện bạo lực học đường nam chính mà bị người người phỉ nhổ chửi bới.
Phương Tử Dương lấy điện thoại ra, đem tên weibo "Phương Tử Dương ✅" đổi thành "Cục cưng chỉ thích làm trời làm đất ✅".
Sau đó... Đăng một cái weibo.
【Cục cưng chỉ thích làm trời làm đất ✅: Xin chào tất cả mọi người, tôi là Phương Tử Dương. Đương nhiên các cậu cũng có thể gọi tôi là giáo bá nhất trung. Về sự kiện bạo lực học đường bạn học mà hai ngày nay mọi người mắng lên đầu tôi, vì lòng tốt nên hôm nay tôi sẽ phát sóng trực tiếp nói rõ cho các cậu nghe chuyện này. Muốn biết thì hẹn gặp lại lúc 8 giờ.】
Phương Tử Dương mỉm cười: Nếu tâm trạng của tôi không tốt, tất cả mọi người đều khỏi ngủ ngon luôn đi.
#Bắt đầu từ hôm nay sẽ làm trời làm đất.#
Nhắc nhở:
1, chủ thụ, làm mất mặt, ngược tra.
2, tiểu thụ miệng tương đối độc, điên lên thì đến cả chồng cũng mắng.
3, sinh tử văn, thế giới hôn nhân đồng tính hợp pháp.
Tag khác: Hào môn thế gia, tùy thân không gian, trọng sinh, điềm văn
Vai chính: Phương Tử Dương, Tạ Tranh
Một câu nói giới thiệu tóm tắt: Tay xé vai chính, pháo hôi vươn mình.
Đam Mỹ, Trọng Sinh, Sủng
Thời Nhân Quả
- ----
Sơ Bạch là một đứa trẻ mồ côi trên tinh cầu rác, sau khi được Cảnh Lan nhặt về, cậu đã được hưởng thụ tất cả những gì cậu chưa từng có.
Cưng chiều, thiên vị, nâng niu.
Cảnh Lan đáp ứng mọi yêu cầu của cậu, dạy cậu tất cả những gì cậu muốn học, cho cậu tất cả những gì cậu muốn có.
Ngay khi Sơ Bạch nghĩ rằng mọi thứ sẽ mãi mãi như vậy, Cảnh Lan đột nhiên dẫn về một người, mà người đó giống cậu đến tám phần.
Cuối cùng, cậu bị đuổi đi và chết trên tinh cầu Mạn Mà.
Sau khi Sơ Bạch mở mắt ra một lần nữa, cậu trở lại năm thứ năm được Cảnh Lan nhận nuôi, đêm đầu tiên hai người xác định mối quan hệ.
Cậu bị bỏ thuốc, trong cơn mê man, cậu đẩy người kia ra, trốn vào tầng hầm bí mật của mình.
Ngay khi cậu chuẩn bị âm thầm chịu đựng, trong bóng tối bỗng vang lên tiếng động.
Sơ Bạch:?
Khoảnh khắc tiếp theo, đèn bật sáng, một người đàn ông có vẻ mặt u ám đứng dậy từ góc phòng.
Toàn thân hắn đầy vết thương đang rỉ máu, đôi mắt đen láy sâu thẳm và đáng sợ trong không gian tĩnh lặng.
Nhưng mà -
Đây không phải là kẻ thù không đội trời chung của Cảnh Lan sao!
Cận Văn Tu, một trong ba vị Vực chủ tương lai của các tinh vực, người được đồn đại là giết người dã man, u ám và tàn nhẫn.
Sơ Bạch: Đúng là xui xẻo
Cậu nhìn chằm chằm vào ánh mắt đầy sát khí, nghĩ đến những thủ đoạn tàn nhẫn của người kia, cậu không nói một lời nào mà lùi lại phía sau...
...
Sau khi Sơ Bạch chết, có tin đồn rằng một vị Vực chủ nào đó đã phát điên đi tìm người.
Cảnh Lan bỏ lại ánh trăng sáng của mình, chạy đến tinh cầu Mạn Mà, đào bới khắp nơi nhưng thậm chí không tìm thấy cả xác.
Sau khi trở về, gã suốt ngày say xỉn, mê man bất tỉnh, cuối cùng bị tinh vực láng giềng tấn công, chết dưới làn đạn của thủ lĩnh đối phương.
Nhưng mà, gã đã sống lại.
Ngay khi gã vừa khóc vừa cười đi tìm Sơ Bạch, muốn cứu vãn tất cả, gã lại phát hiện ra cậu đã biến mất.
Ngay sau đó, tại bữa tiệc mừng chiến thắng của kẻ thù không đội trời chung của gã, gã nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đó -
Gương mặt nghiêng xinh đẹp vẫn lạnh lùng và thờ ơ như mọi khi, ánh mắt lướt qua, Sơ Bạch nhìn thấy gã, nhưng trong đôi mắt bạc không còn hình bóng của gã nữa.
Khi Cảnh Lan ngây người muốn tiến lên, một bàn tay mạnh mẽ đột nhiên đặt lên vai Sơ Bạch kéo cậu lại.
Chỉ thấy Cận Văn Tu nhếch mép cười như không cười, ánh mắt lạnh lùng và khinh miệt nhìn gã,
"Vực chủ Cảnh, quản cho tốt đôi mắt của anh."
Lời tác giả:
- CP: Xinh đẹp lạnh lùng công (Sơ Bạch) × Chó điên chiếm hữu cực mạnh thụ (Cận Văn Tu)
- Đổi thụ, nhẹ nhàng ngược cặn bã, công thụ sủng lẫn nhau.
- Công không yếu, không phải yêu từ cái nhìn đầu tiên.
- Công đã từng quan hệ, thụ thì chưa. Sau khi sống lại cả hai đều còn trynh.
- Nhiều lôi mìn, cân nhắc trước khi đọc.
Ngôn Tình, Trọng Sinh, Cổ Đại, Sủng
Qua Tử Hòa Trà
Tấn Vương Tiêu Dịch, tính tình gàn dở tàn nhẫn, hắn không có chút cảm giác nào từ eo trở xuống, hoàn toàn không hứng thú với nữ nhân.
Tất cả mọi người đều cười nhạo bảo Tô Mị điên rồi...
Chỉ có mỗi Tiêu Dịch biết bản thân hắn đã bị nhập ma.
Tô Mị là bí mật mà hắn cất giấu ở nơi sâu thẳm nhất của trái tim, nhung nhớ đến tận xương tủy nhưng không cách nào thể hiện ra được.
Nàng khóc, hắn đau nhói, nàng cười, ngực hắn càng đau hơn.
Tiêu Dịch chẳng bao giờ nghĩ rằng nàng sẽ nằm trên đầu gối hắn, bàn tay trắng nõn khẽ vuốt ve, nhẹ giọng thì thầm: “Phu quân, chàng đồng ý với Mị Nhi…”
Tất cả, dù cho trọn đời.
…
Tô Mị cho rằng mình có thể nhận được chút thương xót từ Tiêu Dịch vì vẻ ngoài giống với bạch nguyệt quang của hắn.
Nàng dốc hết sức bắt chước bạch nguyệt quang trong lời đồn đó, mãi cho đến khi nàng vô tình nhìn thấy bức họa của người ấy.
Tiêu Dịch: Khụ, trẫm vẽ đẹp không?
Tô Mị không nói chuyện, nàng xoay người ôm chặt lấy hắn.
Nỗi đau đã từng giấu kín nay bỗng hóa thành mật ngọt.
Đại tiểu thư tâm cơ quyến rũ & Công tử nhạy cảm ngạo mạn có bệnh
Ngôn Tình, Sủng
Lục Chi Nam
Nam chính: Thẩm Phong, xuất thân trong gia đình quân đội, giám đốc công ty đầu tư mạo hiểm
Nữ chính: Doãn Tang, cô gái mồ côi người dân tộc Miêu, nhà văn, chủ một xưởng thêu thủ công
- --------------
Năm 14 tuổi, Doãn Tang được ông nội Thẩm đem về Bắc Kinh từ làng của người Miêu, nhận cô là cháu gái, nuôi cô ăn học.
Cũng năm 14 tuổi, Doãn Tang bắt đầu yêu Thẩm Phong. Anh chính là mặt trời rực rỡ chiếu sáng những tháng ngày ảm đạm của thiếu nữ người Miêu đang lạc lõng ở nơi phố thị.
Thẩm Phong năm 19 tuổi không ngừng tự nhắc nhở bản thân rằng anh không thể cũng không bao giờ yêu một thiếu nữ như Doãn Tang, không phải vì anh câu nệ xuất thân, nhưng là vì trong mắt anh, Doãn Tang còn quá nhỏ, cũng quá tuỳ hứng để hiểu được tình yêu nghiêm túc là như thế nào.
Cuối cùng, Doãn Tang và Thẩm Phong vẫn bị số phận cột chặt bằng một tờ giấy kết hôn, mà với Doãn Tang, đây là kết quả của một quá trình ủ mưu và đánh cược đầy may rủi.
Thế nhưng Doãn Tang không ngờ, bên trong sự tỉnh táo của Thẩm Phong lại là tình cảm sâu đến mức không ai ngờ tới, nó bị che giấu dưới lớp vỏ bình tĩnh. Thẩm Phong đi từ sự chán ghét khi bị một đứa con gái người Miêu gầy gò suy dinh dưỡng chen ngang vào cuộc sống bằng phẳng, cho đến sự sợ hãi khi nhận ra mình vô thức chăm sóc cho người con gái ấy, cuối cùng là sự đầu hàng khi đối diện với tình cảm của chính mình.
Cả câu chuyện là quá trình cả hai dần lấy lại sự cân bằng cho cuộc hôn nhân của chính mình. Thẩm Phong dành tất cả sự kiên nhẫn để bao dung và che chở cho Doãn Tang, cũng dành tất cả sự chân thành để chữa lành những tổn thương tâm lý mà cô đã một mình chịu đựng.
“Tang Tang, không cần biết trước đây giữa chúng ta là do định mệnh hay do hiểu lầm, con đường anh và em đã đi qua quả thật rất dài, cũng rất long đong. Trên đoạn đường này, em không dễ chịu, anh cũng chẳng vui vẻ. Nhưng cũng do anh, anh không đủ thông minh để nhận ra tình cảm anh dành cho em, coi như anh gieo gió gặt bão, tự làm tự chịu. Cho đến khi anh nhận ra, thì giữa chúng ta đã có quá nhiều khúc mắc. Có lẽ anh hơi vội vàng, muốn nhanh chóng tháo gỡ những khúc mắc này trong thời gian quá ngắn, bây giờ anh sẽ bình tâm suy nghĩ lại phương thức giải quyết chúng.”
“Doãn Tang, trong hai người nhất định phải có một người chịu cúi đầu. Anh cao hơn em, nếu anh không cúi đầu thì còn phải chờ em nhón chân đến khi nào?”.
Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Khai Tân
Ta xuyên không trở thành một cô nương nhà nông, vốn không muốn gả cho hán tử thô kệch.
Sau khi thành thân, phu quân thô kệch của ta nói: "Nương tử, đừng quá tốt với ta, kẻo ta sinh hư mất."
Đối mặt với những lời xúi giục, hắn kiên định đáp trả: "Đối tốt với nương tử là điều đương nhiên."
Người đàn ông vừa nghe lời, vừa giỏi giang, ai mà không yêu, dù sao ta cũng đã yêu rồi.
Phu thê đồng lòng, cùng nhau làm giàu, nuôi vài đứa trẻ, và trừng trị mấy kẻ xấu xa....
Ngôn Tình, Cung Đấu, Nữ Cường, Gia Đấu, Cổ Đại, Khác
Khai Dương
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Gia Đấu, Nữ Cường, Vả Mặt, HE, Trả Thù, Cung Đấu, Chữa Lành
Team dịch: Xoăn dịch truyện
Giới thiệu
Ta là một đứa trẻ ngốc nghếch.
Vào ngày cập kê, kế mẫu lừa ta rút thăm chọn chồng.
Ta chọn trúng thế tử của Hầu tước Ích Dương, một thiếu niên quang minh lỗi lạc và đầy ý chí.
Thế tử ôm hoài bão, tất nhiên không chịu phó mặc cả đời mình cho ta.
Ngày đại hôn.
Thế tử bỏ trốn.
Phụ thân giận lây sang ta, muốn kéo ta ra ngoài cho chó ăn.
Ta thản nhiên ngồi trong hỷ phòng lạnh lẽo, mút ngón tay.
Khi đó, vị Hàn Thành Vương nổi danh là Diêm La, lắc lư trên xe lăn đến trước mặt ta.
Hắn cúi người, đưa cho ta một viên kẹo.
Mỉm cười nói:
“Ăn kẹo của ta rồi, thì phải đi theo ta nhé—”
Sau này hắn bị người ta sỉ nhục và chà đạp vì khuyết tật.
Y phục trắng tinh của hắn bị bùn bẩn làm vấy bẩn, mất đi vẻ tiên tử.
Đúng lúc đó, ta cầm thương chắn trước mặt hắn:
“Vân Tế Thương, đã ăn kẹo của chàng, ta phải trả lại thôi.”
Huyền Huyễn, Bách Hợp, Phương Tây, Sủng
Phiền Dã Nhàn Dã
Nhân vật chính: Tô (Sue), Ariel
Nhân vật phụ: Rất nhiều
Góc nhìn: Chủ thụ
Ngờ đâu tình yêu cũng như vận rủi, đều lặng yên mà đến.
Chú ý: Truyện lấy cảm hứng cổ tích ‘Nàng tiên cá\’, tác giả có chấp niệm với nguyên tác của Andersen, ai không thích đọc cải biên thì cẩn thận khi đọc.
Đam Mỹ, Cổ Đại
Bắc Cảnh Hữu Đống Ly
Thân hình Triệu Vu vốn là thực mảnh khảnh, vì nhiều ngày mang thai mà hao gầy đến lợi hại, áo choàng bên ngoài có chút rộng, cái bụng tròn vo nhô lên một đường cong ưu nhã.
Triệu Vu ánh mắt mềm mại, vỗ về bụng, nhỏ giọng như đang cùng hài tử thương lượng: "Ngoan, chờ phụ thân ngươi tới, chúng ta liền......"Triệu Vu ánh mắt mềm mại, vỗ về bụng, nhỏ giọng như đang cùng hài tử thương lượng: "Ngoan, chờ phụ thân ngươi tới, chúng ta liền......"
Ngôn Tình, Đô Thị, Đoản Văn
Mộ Chi
Tưởng là vô tình chạm mặt thôi, không ngờ anh ấy lại thành hàng xóm của cô???
Có người ánh mắt tựa gió, có người cười lên tựa phong cảnh.
Vậy còn anh?
Tôi có em.
Ngôn Tình, Trọng Sinh
Lưu Ly Chi Nguyệt
Đời này nhìn rõ mặt mũi thật của em gái và người cha cặn bã, cô thề phải để cho bọn họ nợ máu thì trả bằng máu.
Cô giả nam, một đường không ngừng thăng cấp bản thân để trở nên mạnh mẽ, thế nhân tôn xưng cô là "Công tử đại nhân", có vô số người nguyện ý khom lưng.
Chỉ là...người đàn ông quấn quít lấy cô không buông này là ai hả?
Cô không phải đồng tính!
Đối mặt với một đám nam nữ muốn cùng mình cướp người, người nào đó vẻ mặt đầy sát khí: "Thất Thất là của tôi."
Sau đó da mặt dày bước đến trước mặt Tần Nhất: "Thất Thất, anh không để ý giới tính của em đâu..."
Mọi người:...
Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ Cường, Hài Hước, Sủng, Hệ Thống
Nam Mộc Hữu Lâm
Thật khéo, nữ chủ tên là Nhan Như Tinh.
Nhan như tinh:…… Nà Ní?
Càng quá đáng hơn là, cốt truyện đã đại kết cục, nữ chủ bị bại liệt trên giường.
Nhan Như Tinh: WTF??? ╭∩╮(︶ε︶*)
[ Đinh, hệ thống đã online, muốn báo thù sao? Muốn vả mặt sao? Muốn đứng lên sao? Chỉ cần ngươi muốn, sảng văn nữ chủ tiếp theo chính là ngươi. ]
Nhan Như Tinh: Ta Không muốn?
[ Nhiệm vụ một: Chửi tên nam nhân trước mặt một cách sảng khoái đi, tốt nhất làm thật một chút. ]
Nhưng mà Nhan Như Tinh nhìn anh bưng chén, vẻ mặt ôn nhu kêu cô ăn cơm.
Sao ta lại phải mắng anh chứ?
Anh làm cô bại liệt như này? Hầu hạ cô không phải là đúng sao?
Vì thế Nhan Như Tinh nằm yên, thưởng thức một chút, hôm nay muốn ăn hải sản, ngày mai muốn ăn anh đào nhập khẩu nước ngoài, cuối cùng chỉ huy anh ôm cô đi ra ngoài phơi nắng.
Bách Hợp, Hài Hước, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Cật Liễu Mộc Ngư Đích Miêu
Cũng vì thế mà mọi phương diện đều cho nữ nhân có quyền lợi và không gian để phát triển, điển hình như trong điều luật cũng bãi bỏ chế độ tam thê tứ thiếp, và nữ tử cũng có quyền được kế thừa gia sản.
Dương Nhược Thanh vốn là nữ nhi của một tiểu thương, bình dân áo vải, xuất thân tầm thường, nhưng lại vinh hạnh được nữ đế khâm điểm làm nữ phu tử.
Lâu Ngữ Tuyết là nữ nhi của một phú thương, càng là con gái độc nhất, hưởng hết cưng chiều.
Hai người tại thư viện quen nhau, một người là phu tử, một người là học sinh.
Năm lần bảy lượt Ngữ Tuyết cố ý để lộ chân tâm, Nhược Thanh không thể nhịn được, cũng bị nàng hấp dẫn.
Dù bên ngoài vẫn luôn là vẻ mặt nghiêm túc, ngữ khí bình đạm, nhưng thật ra trong lòng vốn đã có nàng, càng không thể nhịn được sủng nàng, nghe theo nàng.
Thật là, mặt già phu tử là nàng không có chút biện pháp với Ngữ Tuyết.
