Truyện đã hoàn thiện
Bách Hợp
Cố Nhân Ôn Tửu
Khi còn bé, Hứa Ôn Giảo ốm yếu lúc nào cũng bệnh tật luôn chiếm hết tình yêu thương của mẹ với cô. Đến khi trưởng thành Hứa Úc Liêm đã nảy sinh tình cảm với chị gái nhà bên mới vừa đi du học về. Chưa kịp thổ lộ tình cảm với người ấy, cô đã bắt gặp cảnh người mình thầm thương trộm nhớ tỏ tình với Hứa Ôn Giảo. Ở trong nhà, có Hứa Ôn Giảo thì sẽ không có Hứa Úc Liêm và có Hứa Úc Liêm thì sẽ không có Hứa Ôn Giảo.
Hứa Úc Liêm tức giận vô cùng, cô thu thập hành lý ngay trong đêm để chuẩn bị rời nhà trốn đi, lại bị người em gái luôn luôn giả vờ ốm yếu khóa cổ tay và ép vào góc tường. Hai mắt của đối phương đỏ hoe, cắn lấy vành tai của cô mà nói: "Chị ơi, sao chị thích cô ấy mà không thích em?"
Ngôn Tình, Võng Du, Xuyên Không, Thám Hiểm, Dị Năng, Nữ Cường, Hài Hước, Khác, Hệ Thống
Du Tạc Hủ Nhũ
[Tiểu kịch trường 1.]
Người qua đường Giáp: Bạch Hi không phải là phụ trợ sao? Tại sao lại luôn đứng đầu bảng, ngay cả đệ nhất chiến thần Diệp Tiêu cũng bị đẩy xuống hạng hai?
Người qua đường Ất: Diệp Tiêu bị đẩy từ hạng hai xuống vẫn không đi lên hạng nhất được. Bạch Hi cũng quá trâu bò rồi! Một người phụ trợ hệ không gian như cô ấy làm sao mà làm được vậy?
Bạch Hi: Phụ trợ thì làm sao? Phụ trợ cũng có thể giết người, phụ trợ cũng có thể cứu người, một giây hoá hiểm.
Diệp Tiêu: (cười nịnh nọt) Vợ, giúp anh cất giữ hai rương này.
[Tiểu kịch trường 2.]
Đồng đội Giáp: Tường dày quá, phải dùng thuốc nổ.
Đồng đội Ất: Muốn đi Cục Cảnh sát nhưng nơi đó toàn quái vật.
Bạch Hi: Muốn thuốc nổ làm gì? (Cô ở trên tường vẽ một vòng tròn, một vầng sáng trực tiếp xuất hiện, Bạch Hi trực tiếp đi xuyên qua.)
Mọi người: Trời ạ! Chị Hi, kỹ năng của chị còn có thể dùng như này?
PS: Nam nữ chủ thuộc về đội của quốc gia, lợi dụng trò chơi mang về kỹ thuật cùng giống loài, phát triển thế giới, dẫn dắt mọi người chạy về phía biển trời mênh mông.
Cp: Bạch Hi x Diệp Tiêu
Nữ chủ: Phù trợ mạnh nhất, một tay thiện nghệ.
Nam chủ: Năng lực giá trị cao, may mắn là phụ.
Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Điền Văn, Khác
Thu Dương
Tô Niệm sinh ra trong một gia đình giàu có, thông minh, xinh đẹp, làn da trắng như tuyết, dung mạo tuyệt vời. Nhưng biến cố bất ngờ ập đến, ba cô bị cách chức, cả gia đình phải xuống nông trường.
Suốt bảy năm trời sống trong cảnh thấp thỏm, lo sợ, Tô Niệm cuối cùng cũng nhận được tin vui về việc ba cô sẽ được phục chức. Nhưng chưa kịp vui mừng bao lâu, cô bị những người có ý đồ xấu đến đề nghị kết hôn, sau đó nghe lén được những lời dâm loạn của những kẻ hèn nhát trong nông trường định gây hại cho cô.
Tô Niệm mong muốn trở về thành phố, không cho phép bất kỳ sự cố nào xảy ra, cô chỉ có thể liều mình mua chuộc Tạ Huy, kẻ hung ác, gai góc nhất của nông trường để dẹp loạn cho mình.
Cô nghĩ mọi chuyện đã ổn thỏa, ai ngờ lại bị Tạ Huy nhìn chằm chằm. Cô cho rằng mình đã trả tiền, nhưng thứ Tạ Huy lại là cơ thể cô.
Tô Niệm biết Tạ Huy luôn lạnh lùng, hung hăng, giữ khoảng cách với mọi người, càng không thể nào quan tâm đến cô, không ngờ khi cô chuẩn bị rời đi, anh ta lại ép cô vào góc tường, trong ánh mắt lạnh lùng, hung hăng của Tạ Huy lại nhen nhóm lên ngọn lửa ham muốn, anh hung ác, dữ tợn hôn cô.
P/s: Hai nhân vật chính ban đầu lợi dụng lẫn nhau, đều không hoàn hảo.
Cả câu chuyện diễn ra trong một bối cảnh nông thôn riêng biệt.
Sự cứu rỗi lẫn nhau và sự cứu rỗi bản thân.
Ngôn Tình, Hài Hước, Cổ Đại, Khác, Sủng
Sơn Trà Bất Nhã
May mắn thay, cô được một "quái vật lông dài" cứu mạng. Cảm kích ơn cứu mạng, Hoa Hoa quyết định lấy thân báo đáp, ngọt ngào gọi chàng là "tướng công" từng tiếng một.
Ai ngờ "quái vật lông dài" lại là một công tử quý tộc. Sau khi để lại một bức thư, hắn biến mất. Hoa Hoa đương nhiên không bỏ cuộc, quyết tâm đi tìm tướng công.
Nhưng khi cô vượt qua bao khó khăn để đến được phủ Tấn Vương theo chỉ dẫn trong thư, gia đình tướng công lại bảo cô làm thiếp.
Hử? Sao có thể thế này? Ơn cứu mạng lấy thân báo đáp, đáng lẽ cô phải làm chính thất, sao lại thành thiếp được?
Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ Cường, Khác, Nữ Phụ, Sủng
Tuyết Mặc
Lâm Tập Tập ngoài ý muốn xuyên vào cuốn sách do chính mình viết ra, trở thành một vai phụ râu ria, anh trai cô còn là vai ác lớn nhất trong sách nữa chứ! Vận mệnh đúng là nhiều chông gai.
Lâm Tập Tập tỏ vẻ, vai phụ thì thế nào, vai ác thì sao chứ, thân là người tạo ra toàn bộ giả thiết cho câu chuyện này, cô có thể tuỳ ý bỡn cợt cốt chuyện bất cứ lúc nào.
Chỉ là không ngờ nam chính do mình viết ra lại rất đẹp trai, làm cô ngứa ngáy tâm can, không nhịn được muốn đi tán tỉnh…
Văn án 2:
Lúc Lâm Tập Tập phát hiện mình xuyên đến thời dân quốc thì vẫn rất bình tĩnh, bởi vì cô nhận ra thế giới này chính là cuốn tiểu thuyết dân quốc mà mình đang viết, cô rất quen thuộc với bối cảnh thời đại và giả thiết nhân vật nơi đây, hết thảy đều nằm trong lòng bàn tay.
Thế nhưng khi cô biết được thân phận hiện giờ của mình thì lại không bình tĩnh nổi, vậy mà cô lại không xuyên thành nữ chính? Đã thế còn là em gái của boss phản diện lớn nhất trong truyện!
Đó là nhân vật diêm dúa loè loẹt đê tiện chuyên làm trời làm đất đấy!
Lâm Tập Tập chết lặng…
Để tự cứu bản thân, cô quyết định phải nỗ lực tẩy trắng cho anh trai cô, ngăn cản mọi hành động xấu xa của anh trai mình…
Tẩy, tẩy, anh cô trắng rồi, còn cô lại thành đen!
Người da đen mặt đầy hỏi chấm?
Lâm Tập Tập: Quý thiếu soái, anh nghe tôi giải thích!
Quý Du Hồng: Vậy thì tôi sẽ lặng lẽ quan sát cô!
Ngôn Tình, Đô Thị, Khác
Tiểu Thất Tể Tử
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, đô thị tình duyên, ngược tra, HE.
Độ dài: 5c
Edit + Beta: Nene
GIỚI THIỆU:
Phó Trì chê tôi nói lắp, chưa bao giờ đưa tôi vào vòng bạn bè của hắn.
Trong bữa tiệc gặp gỡ bạn bè, người anh em của hắn đùa rằng: “Cậu với đứa nói lắp kia cãi nhau như thế nào?”
Tiểu thanh mai của hắn cười nói, “Nói một câu mất tận ba phút, rất ngu ngốc. Lần trước cô ấy còn không nói ra được, suýt khóc luôn.”
Mọi người cười ầm lên, “Xem ra là không định cho danh phận rồi.”
Phó Trì thờ ơ nói, “Chỉ là một đứa nói lắp, chơi chán rồi thì chia tay.”
Sau đó, tôi khoác tay anh trai hắn xuất hiện tại bữa tiệc.
Nói năng trôi chảy.
Phó Trì nắm lấy cổ tay tôi, lạnh lùng chất vấn: “Em khỏi khi nào vậy?”
Người đàn ông bên cạnh ôm eo tôi, mỉm cười: “Xin lỗi, cô ấy chửi người khác lúc nào cũng trôi chảy lắm.”
Ngôn Tình, Nữ Cường, Gia Đấu, Cổ Đại
Mộng Nam Sương
Từ nhỏ, ta đã được dạy dỗ phải điềm đạm, đoan trang, trở thành tỷ tỷ gương mẫu cho các đệ muội.
Tuy nhiên, vị hôn phu của ta lại bị muội muội cùng cha khác mẹ, trông có vẻ ngây thơ đáng yêu, cướp đi.
Các đệ đệ không nhớ đến chút tốt đẹp nào của ta, chỉ trách ta quản giáo quá nghiêm khắc.
Phụ mẫu cũng chỉ xem ta là công cụ để trang trí cho gia đình, luôn thiên vị muội muội.
Đối mặt với tình cảnh này, ta đành buông tay, mặc kệ mọi thứ, từ đó không tham gia vào bất kỳ việc gì trong phủ nữa.
Mặc cho họ tự xoay xở với những chuyện vụn vặt, dần dần phân rã, không còn chút tình cảm nào như ngày xưa.
Ngay cả muội muội ngây thơ đáng yêu, sau khi mất đi sự giúp đỡ của ta, cũng không còn là bảo bối trong mắt họ nữa.
Ngôn Tình, Cổ Đại, Ngược
Cưu Sâm
Người liên quan chính là một kỹ nữ tên Lý Bồng Bồng, nổi danh là hoa khôi đệ nhất của Dương Châu. Nàng ta tự chuộc thân, một mình đứng đợi trước cửa nhà cũ của Thế gia suốt một tháng trời, cuối cùng cũng được diện kiến lão phu nhân nhà họ Thế. Sau đó, nàng được đưa vào nhà trong bằng kiệu, đến ngự ở tư phủ tại Tứ Tỉnh Hạng.
Khi ta tiến vào kinh đô, vừa hay nghe tin nàng ta và Thế Thời Cảnh đã chính thức thành thân, cả hai thường xuyên xuất hiện cùng nhau, thật là vinh quang hết mức. Tuy chỉ là thiếp thất, nhưng nàng lại được hưởng phúc phần của chính thê.
Cả kinh thành đều đang dõi theo sự náo nhiệt của ta, thỉnh thoảng có kẻ phẫn uất bất bình, nhưng đều bị những lời đồn đại khác áp chế. Có kẻ hiếu kỳ thậm chí còn lập cả sòng bài, cược rằng ta sẽ nhịn nhục nuốt trôi cơn giận này. Bởi lẽ nhà họ Tống ở Lạc Xuyên, đã không còn như xưa, còn Thế gia lại là một trong những trụ cột của triều đình.
Ngày sòng bài mở cửa, ta cũng giống như Lý Bồng Bồng, một mình đến Thế gia, nhưng mà không phải để đòi lại công lý, mà là để từ hôn. Thế Thời Cảnh, hắn không xứng làm phu quân của ta.
Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Hài Hước
Diệp Hận Thủy
Lâm Nguyên phải đối mặt với những thử thách và rủi ro không ngờ tới khi bước vào con đường tu tiên, nơi mà việc luyện tập có thể dẫn đến sự biến đổi không thể cứu vãn. Với phong cách viết hài hước và các tình tiết bất ngờ, truyện mang đến cho người đọc những phút giây giải trí thú vị nhưng cũng đầy kịch tính và hồi hộp.
Đô Thị, Bách Hợp, Sủng
Bách Lạp Lộ
Thương Án, với bộ đồng phục học sinh cấp ba màu xanh trắng, mắt sáng môi cười, trong trẻo thuần khiết, là hình mẫu trong mộng của bao cô gái tuổi mới lớn.
"Lại đây nào," Thương Án khom người xuống ngang tầm mắt cô bé, lấy quyển tập, đôi mắt đào hoa ánh lên sự dịu dàng: "Chị dạy cho em."
Hai cô gái học bá, tình yêu chớm nở.
Cách nhau 6 tuổi.
Tình yêu thầm kín, từ giảng đường đến phố thị.
Một câu tóm tắt: Em có một bí mật, về chị.
Ý nghĩa: Học hành chăm chỉ, tiến bộ không ngừng.
Ngôn Tình, Đô Thị, Trinh Thám
Dực Tô Thức Quỷ
Nguyễn Ngôn Hi: Lạnh quá, anh phải nằm.
Khi trời nóng.
Nguyễn Ngôn Hi: Nóng quá, anh phải nằm.
Mộc Thập (đẩy kính mắt): Có khi nào anh không muốn nằm không?
Nguyễn Ngôn Hi: Có, khi nghĩ đến vụ án và nghĩ đến việc phải hôn em như thế nào.
Ngôn Tình, Đô Thị, Trọng Sinh, Khác
Hoa Hoa Liễu
Nhìn người đàn ông hôn thi thể sưng tấy và thối rữa của mình, trong lòng cô rung động và thầm hứa: Nếu có thể sống lại, cô nhất định sẽ cưới anh!...
Sau này cô thật sự sống lại, lại trở thành em gái của anh.
Mộ Dung Thừa nói: "Nếu em dám chết vì tôi lần nữa, tôi không ngại động phòng với một thi thể."
Ngôn Tình, Đô Thị, Ngược, Sủng
Tứ Nghi
Mười hai năm đi theo Trì Duy, không có tự do, sợ hãi tột độ, nhẫn nhịn kìm nén, dục vọng chiếm hữu của cậu ta mạnh đến độ cố chấp, không cho phép cô tiếp xúc với bất kỳ kẻ nào.
Ngày sinh nhật mười tám tuổi, cô nghe thấy bí mật hoán đổi cuộc đời giữa cô và Trì Duy, đồng thời nhận được lời tỏ tình từ cậu ta.
Đi cùng với lá thư ngỏ ý, chính là người mẹ đẻ tự mình đuổi cô ra khỏi nhà họ Trì.
Ngày Trịnh Vũ Vi quen Yến Hồi, mưa rơi tầm tã, cô ngã giữa vũng nước bẩn thỉu, cơ thể ướt đẫm, hai mắt mờ nhoè vì cơn mưa.
Một chiếc Maybach màu đen dừng lại bên cạnh, có người xuống xe, giơ ô che đi màn mưa trên đỉnh đầu cô, nhẹ nhàng cất lời: “Tiên sinh của chúng tôi hỏi cô có cần giúp đỡ không?”
Trịnh Vũ Vi ngẩng đầu nhìn sang, màn mưa xối xả bị tán ô ngăn cách, góc nghiêng anh tuấn của người đàn ông ngồi trên ghế sau chiếc Maybach hiện lên rõ mồn một trong mắt, không hề quay đầu nhìn cô lấy một lần.
Ngày đó Trịnh Vũ Vi không biết, chiếc xe cô lên là của người cầm quyền nhà họ Yến hô mưa gọi gió trên thương trường Hành Nam, Yến Hồi.
Trì Duy phát hiện bị lừa, điên cuồng tìm tới chỗ Trịnh Vũ Vi bắt lấy cô, mặt mày méo mó, nghiến răng nghiến lợi: “Cậu đừng mơ tưởng thoát khỏi tôi.”
Cậu ta thật sự phát điên rồi, tìm người giám thị cô, phá rối việc làm thêm của cô, hạn chế cô quen bạn bè, lấy mẹ nuôi ra để uy hiếp cô…
Trịnh Vũ Vi suy nhược thần kinh vì cậu ta, lúc này, bỗng nhiên có người tìm tới: “Tiên sinh của chúng tôi hỏi cô có cần giúp đỡ không?”
Chiếc Maybach quen thuộc đỗ trước mặt cô, góc nghiêng của người đàn ông ngồi ở ghế sau vẫn anh tuấn như lần đầu tiên.
Sau này, anh dạy cô cách để khiến Trì Duy yêu mà không có được, đau đớn muốn chết.
Anh dạy cô cách để tự mình bắt nhà họ Trì và mẹ nuôi phải nhận sự trừng phạt thích đáng.
Anh dạy cô cách để tự mình giành lấy tất cả những gì thuộc về bản thân.
Đưa cô thoát ra khỏi bụi gai sương giăng mịt mù.
Vở kịch nhỏ ngọt ngào:
Ngày Trịnh Vũ Vi lấy được bằng lái, cô nôn nóng dùng chiếc xe thuận mắt nhất trong gara của Yến Hồi ra ngoài.
Quả nhiên, đâm vào đuôi xe người ta, lỗi hoàn toàn ở cô.
Phía trước chiếc Bentley mới tinh bị lõm vào một mảng lớn, cô đành run bần bật gọi cho Yến Hồi nhận sai.
Chỉ qua một lát, Yến Hồi gấp gáp chạy đến, nhét trà sữa mua trên đường qua cửa sổ xe cho cô, sau đó mới tìm chủ xe bị đụng phải.
Trịnh Vũ Vi nghe rõ anh nói với người ta rằng: “Ngại quá, tôi là bố cô ấy, để tôi xử lý.”
Trịnh Vũ Vi: “…”
Lưu ý: Nam chính là Yến Hồi! Giai đoạn vị thành niên chiếm không đến một phần mười nội dung.
Đô Thị, Trọng Sinh, Khác
Tấn Thiết
Truyện làm chúng ta hoài niệm về Hồng Kông những thập niên trước, thời kỳ mà điện ảnh xứ cảng thơm lên ngôi, chúng ta sẽ gặp lại rất nhiều truyền kỳ trong truyện này!
Tiên Hiệp, Dị Giới, Huyền Huyễn, Linh Dị, Xuyên Không, Khác
Hàm Ngư Phiên Đại Thân/咸鱼翻大身
Giới thiệu
Đạo sĩ Quý Uyên xuyên qua đến một thế giới quỷ dị, bị ý chí thế giới kéo đến một bình đài xem mắt quỷ dị, cạnh tranh với người xem mắt của các quốc gia khác, cùng nữ quỷ xem mắt.
Ngay khi người khác vì đề bài xem mắt của nữ quỷ mà da đầu tê dại thì hắn, kẻ tu luyện đầy cấp Âm Nội môn, lại biểu thị không hề áp lực.
Uống rượu quỷ? Trước tiên đến ba cân súc miệng đã.
Ôi chao, quỷ xúc xắc? Thua nữa là ngươi không còn mảnh vải che thân đâu.
Mị Ma Nữ Vương? Vậy thì ta đây không buồn ngủ nữa nha...
Theo từng đề mục xem mắt do nữ quỷ đưa ra, Quý Uyên đều dễ dàng phá giải.
Mị Ma Nữ Vương vịn tường bước ra. Cư dân mạng ai nấy đều tê dại. Hắn một đạo sĩ, sao cái gì cũng biết vậy?
Nữ chưởng quầy quán rượu Vãng Sinh: Quý Uyên ta muốn rồi đấy, đừng ai tranh với ta.
Nữ vương Quỷ Hút Máu thành bảo: Tranh Quý Uyên? Các ngươi cứ thử xem.
Mị Ma Nữ Vương: Muội muội们 đừng kích động, Quý Uyên không phải người các ngươi có thể trêu vào đâu.
Quý Uyên: Ta cũng đâu nói là chỉ cưới một đâu, cùng đến đây nào!
