Truyện đã hoàn thiện
Ngôn Tình
Kim Huyên
Edit: heo con yêu yêu
Trích trong “Hai lần nhân duyên hệ liệt”
Năm đó hắn chắc chắn rằng hắn thích nàng , nhưng yêu với hắn mà nói lại là cảm giác xa lạ đến nỗi không dám khẳng định,
Hắn chỉ biết là mình nhớ nhung nàng, sủng nàng, không thích thấy nàng khóc thương tâm muốn chết,
Cho nên thời điểm nàng yếu ớt nhất hắn thực hiện cho nàng mơ ước có người nhà,
Nhưng bọn họ với cuộc hôn nhân đẹp đẽ này lại sớm nói lời chia tay,
Cho đến vài năm sau gặp lại, hắn mới phát hiện nguyên nhân khiến bọn họ chia tay thật đúng là một con giun đất ,
Mà hắn thân là trượng phu, địa vị làm ba lại bị nam nhân khác đoạt đi,
Vì vãn hồi hạnh phúc vốn có của mình , hắn quyết định bất cứ giá nào ──
Một nhà ba người trên giường chật chội mất ngủ không sao, dù sao ban ngày ngủ bù cũng ok,
Tình địch bịa đặt nói hắn là tiểu bạch kiểm không sao cả, coi như hắn ở khen ngợi mình rất soái,
Có điều lão bà mỗi lần mắng hắn tiêu tiền loạn giống như tiểu hài tử khiến hắn có chút tổn thương,
Xem ra không cho nàng xem một chút tiền tiêu vặt trong tài khoản của hắn thì nàng sẽ không hiểu được đây không phải hắn đang chơi trò chơi “đại phú ông”……
Ngôn Tình
Mộc Hàm Nhã
Thể Loại: xã hội, HE
Còn gì lãng mạn khi được đính hôn với người đàn ông mình yêu thầm từ lâu. Cô cứ ngây thơ cho rằng, sẽ dùng tình yêu của mình lấy đi trái tim anh.
Và cũng không có đau đớn nào bằng; ngày đính hôn anh phang vào mặt cô rằng: đừng hòng có được trái tim của anh.
Tình yêu luôn luôn là 2 chiều, được – mất đan xen. Tôi đến anh đi. Tôi trốn anh tìm . Sự ra đi của cô khiến anh nhận ra trái tim của anh vốn đã bị cô lấy mất rồi. Liệu anh có tìm lại được không, để cùng cô cùng nhịp?
Ngôn Tình, Võng Du, Hài Hước
Mạt Vị Vị Ương
Lão công nàng rõ ràng toàn phục đệ nhất, lý nên cũng là cái đại thần, nhưng mà ai ngờ …lại rất tiểu nhân, gian ngoan keo kiệt lại bát quái
Lượm vật phẩm thì nhanh nhẹn hơn người, còn đánh quái BB thì trốn tránh phía sau A a a…
Đây là vì cái gì a vì cái gì…..
“Ta muốn bỏ ngươi, ta nhất định muốn bỏ ngươi!” Không thể nhịn được nữa, đối mặt với hắn, thánh nhân cũng điên cuồng!
“Trừ bỏ ta, còn có ai hội yếu ngươi?” Đánh giá, ti bỉ Nhân thân công kích, này tuyệt đối là nhân thân công kích
Thủy Thủy: “Ta thuộc về chính mình.”
Bỉ ngạn hoa nở: “Ngươi, chỉ có thể thuộc về ta!”
Giải thích một chút^^: Nữ chủ là nữ sinh, nghỉ hè chơi game gặp nam chủ, sau khi tựu trường gặp anh đẹp trai nổi tiếng mới chuyển trường. motip bình thường, khá hài hước nhất là lúc nam chủ online gặp nữ chủ là làm nũng làm ai cũng phát ói.
Võng Du, Hài Hước
Cuộc Sống Thật TMD Tịch Mịch Như Máu
Hôm nay không có chuyện gì.
Hôm nay không có chuyện gì nghĩa là, hôm nay không kiếm được con Boss nào hay ho để đánh, bởi vậy Giang Hải lão đại quyết định tiến hành hoạt động thông thường của Công hội, huấn luyện môn đồ.
“Bắc Môn tập hợp, Bắc Môn tập hợp!”
… 10 phút… 20 phút… 29 phút sau, Giang Hải ngồi chồm hổm ở Bắc Môn cả nửa ngày trời cuối cùng đã nổi giận: “Người đâu? Tất cả chết ở đâu hết rồi?”
“Lão đại, ta bán khố mua thuốc, tên gian thương này chỉ trả có 300 lượng thôi!”
“Lão đại, xin nghỉ tán gái!”
“Lão đại, ta đau bụng kinh!”
“…”
30 phút 1 giây, Giang Hải ai oán thông báo “… Hôm nay hoạt động tự do…”
“Rác rưởi Kim Qua Thiết Mã, đến bình nguyên Nữ Thần, hôm nay Kỳ Lân Các giết sạch các ngươi.” Trên loa đột nhiên xuất hiện dòng chữ chỉ đích danh.
“Ah…” Đang ở trung tâm Tân Thủ Thành suy nghĩ, Giang Hải đờ mặt nhìn đám chữ không ngừng chạy: “Hôm nay không phải bận à?”.
“Aaa,Lão đại, chúng ta bị chỉ đích danh kìa.”
“Đáng ghét, người ta đã nhún nhường như vậy, quả nhiên là vì ta quá đẹp trai rồi? Ha ha ha..”
“Có đánh nhau? Ở đâu? Ở đâu? Ta đến ngay.”
“… Thế nào, khố bán được rồi? Gái không tán nữa? Giới tính cũng biến lại rồi?” Nhìn đám trư đang hăng hái ngẩng đầu dậy, Giang Hải bạo phát.
“Khửa khửa, Lão đại, vì lợi ích của Công hội, ta có cởi truồng cũng phải đi.”
“Lão đại, huynh đệ như tay chân, bạn gái là y phục, y phục có thể cởi nhưng tay chân thì không thể chặt… Á, Tiểu Lệ đừng cầm nó, nguy hiểm! … Lão đại, cứu mạng!…”
“Lão đại, vừa rồi sai rồi, … người ta là bị trĩ…”
Ngôn Tình, Võng Du
Tử Ai Mạt Ly
Edit: Hôm Qua
Số chương: 44
Trong phòng ngủ vừa trải qua một trận bạo lực.
Chúng sinh vật trong phòng ngủ: "Nam Nam, cậu có biết cậu tròn lắm không."
Lí Nam Nam: "Tròn? Mặt của tớ sao tròn bằng mặt cậu?"
Lại thêm một trận bạo lực qua đi:
"Biết tròn là sao không? Nhìn cậu là tớ muốn đánh quá!"
Ờ.....
Mạt Lỵ: "Đoạn đối thoại trên đây đã tổng kết được tính cách của nữ chính" ╮(╯_╰)╭
Lí Nam Nam: "Muốn chết, cuộc sống tươi đẹp của chị đây vừa mới bắt đầu, cô đừng dùng giọng điệu này mà phán xét!"
Tiểu Cầm: "Mặc Tiểu Trư, em xác định muốn kết hôn với con nha đầu này?"
Mặc Vân: "⊙﹏⊙ hiện tại hối hận còn kịp không chị?"
Lí Nam Nam: "Tiểu Bạch Bạch, đã ăn kẹo chị cho, em còn chạy được sao? Chị đã tẩm độc ở trong kẹo, moahahaha~~~"
Mặc Vân: "/(ㄒoㄒ)/~~ em yêu kẹo."
Mạc Lỵ tổng kết: "Lão bà cầm tinh 'con sói' của Tiểu Bạch Bạch sẽ kết hợp và tạo ra một áng văn ngọt ngào" (^o^)/~
Quần chúng: "Cái văn án lộn xộn gì thế kia" (ノ=Д=)ノ┻━┻ *lật bàn!*
Mạt Lỵ: "Vậy á, thế thì thay bằng một câu này thôi: Câu chuyện kể về một 'chị gái' truy đuổi 'em trai' từ ngoài đời lẫn trong võng du, cùng những nghi vấn, thị phi, tay ba. Nhân tiện cũng kèm theo một câu chuyện xưa của đại thần!"
Một chú thích nho nhỏ của tác giả
1. Bối cảnh trong game "Thiên Long bát bộ".
2. Bộ truyện võng du khoác lên chiếc áo ngôn tình, thích thuần võng du mạo hiểm xin rời đi.
3. Vì sức khỏe cũng như máy tính thân yêu, khi xem văn này đừng ăn cơm hay uống nước.
4. Vì tìm niềm vui là chính, thỉnh chớ tích cực quá đáng.
5. Do võng luyến hư cấu, trăm ngàn lần hãy thận trọng.
6. Văn cầu cất chứa, người cầu bao dưỡng.
7. Truyện này là độc nhất vô nhị trên Tấn Giang, thỉnh không cần đăng lại. Vâng, đã xong.
Ngôn Tình, Võng Du
Phong Hiểu Anh Hàn
Edit + Beta: Thủy Nguyệt Vân & Bội Nghi
Cuộc đời của Phong Linh Hiểu là một cái cốc[1] . . .
[1]cái cốc: tiếng Trung là 杯具 (bôi cụ) – nghĩa gốc là cái cốc/ly/tách, nhưng âm đọc của nó gần giống 悲剧 (bi kịch), nên ‘bôi cụ\’ đã dần trở thành cách nói thông dụng dùng để chỉ bi kịch.
Chơi trò chơi trực tuyến, cực kỳ cái cốc mà nhận nhầm nhiệm vụ, từ đó về sau lầm đường lạc lối, trở thành yêu nữ tà giáo mà người người trong thế giới đều muốn giết.
Làm nhiệm vụ, cực kỳ cái cốc mà bị người vây đánh, từ đó về sau bị cuốn vào chuyện lôi thôi, bị đồn là kẻ thứ ba chuyên môn đi dụ dỗ đàn ông, cướp chồng của người khác.
Mong có người che chở, cực kỳ cái cốc mà gả nhầm chồng, từ đó về sau vô pháp thoát thân, bị một kẻ vô sỉ nhìn như chính nhân quân tử ăn gắt gao.
Muốn ly hôn, cực kỳ cái cốc trộm account (tài khoản) trái phép bị phát hiện, từ đó về sau bị nắm đằng chuôi, mỗi lần đều bị người này dùng làm lý do để tha hồ đùa giỡn mà không thể phản bác lại.
Thật không ngờ rằng, từ một khắc cô bắt đầu bước vào cái trò chơi trực tuyến này thì cả đời cô đã định trước rằng sẽ vĩnh viễn rơi vào trong cái cốc vạn kiếp bất phục[2] rồi. . .
[2]vạn kiếp bất phục: vạn kiếp không thể trở lại.
Một yêu nữ tà giáo cực kỳ xui xẻo kỳ thực không hề có năng khiếu làm ma nữ VS một đại thần chính phái nhìn qua rất có phong độ kỳ thực lại cực kỳ vô sỉ.
◆ Nữ chính cực kỳ vô tội, nam chính cực kỳ vô sỉ. ◆
Đây tuyệt đối không phải một câu chuyện nhất kiến chung tình[3], mà là câu chuyện về một vị thiếu nữ vô tội trong trò chơi trực tuyến lầm lỡ rơi vào ma trảo, nghĩ đủ mọi biện pháp chỉ mong thoát khỏi sự theo đuổi không tha của tên con trai vô sỉ nào đó.
[3]nhất kiến chung tình: vừa gặp đã yêu.
Ngôn Tình, Cổ Đại
Luyến Nguyệt Nhi
Nhân vật chính: Đan Ty Tuấn x Tô Tích Nhân
Convert: Lue_2T
Độ dài: 41 chương + Kết Thúc
Edit: Mãn Nguyệt Nhược Nhược (chương lẻ), Tiu Ú (chương chẵn)
Một người có vẻ đẹp cực kỳ âm nhu, phong lưu phóng khoáng nhưng cá tính nóng nảy như lửa:
Thiếu chủ tiêu cục!
Một thiếu nữ xinh đẹp, ôn thôn như nước nhưng thân là tiêu vật!
Bọn họ gặp nhau, một trận hỏa và thủy va chạm.
Nhưng rốt cuộc là hỏa diệt thủy, hay là thủy dập hỏa đây?
Ngôn Tình, Cổ Đại
Cổ Linh
Edit: khanhdoan
Cuộc đời của nàng không có chí lớn, cũng chỉ muốn thực hiện được ước nguyện của cha già…
Gả cho một trượng phu bình bình thường thường, làm một thê tử bình bình thường thường…
Trở thành một đôi phu thê bình bình thường thường, trải qua những tháng ngày bình bình thường thường trong cuộc sống.
Như vậy đâu có gì khó khăn lắm phải không nà? Nhưng biết nói thế nào đây?
Nói khó cũng không phải khó lắm, nói không khó cũng không phải không khó!
Nguyên nhân là vì hôn nhân của nàng phải tuân theo lệnh của mẫu thân.
Mà mẫu thân chỉ xem nàng như một quân cờ.
Một lòng xem nàng là công cụ để lợi dụng!
Nàng dứt khoát lên tiếng kháng cự, muốn tự quyết định trong hôn nhân của mình.
Cũng được thôi! Nhưng ngược lại, nàng phải chấp nhận chịu mạo hiểm.
Ngay trong hôn lễ của mình, tự chọn một phu quân để gả ngay lúc đó!
Cũng may, vận khí của nàng không tệ lắm.
Tuy hắn thực thô lỗ, cũng hơi bá đạo;
Làm việc không câu nệ tiểu tiết, lại rất gia trưởng.
Nhưng đối với nàng, chẳng những hắn hiền hậu, khoan dung,
Còn thực lòng săn sóc nàng, rất dịu dàng với nàng.
Điểm duy nhất không như mong muốn là,
Thân phận của hắn dường như quá khác biệt với mẫu phu quân lý tưởng mà nàng ấp ủ trong lòng từ trước đến nay…
Tèng teng teng teng…
“Con mẹ nó… Ai da, sao cha đánh ta?”
“Ta đã nói ngươi bao nhiêu lần rồi, không được chửi bậy, bọn trẻ càng ngày càng lớn, không được để bọn chúng học theo cái miệng thúi của ngươi!”
“Bịch, bịch, bịch… Ai da, ai da, ai da… đánh chết ta rồi, đánh chết ta rồi!”
“Tốt nhất là đánh cho ngươi chết phứt đi, dù sao ta cũng còn ba đứa cháu ngoan.”
“…Xem như cha lợi hại!”
“Nói đi! Là ai chọc tức ngươi?”
“Còn ai vô đây nữa, chẳng lẽ không phải là lão tam ngu ngốc kia sao!”
“Hắn lại chọc ngươi cái gì?”
“Tứ thúc nói, nếu vấn đề của Tiểu nghiên mực kia đã giải quyết xong, kế tiếp cũng nên lo kiếm lão bà cho lão tam ngốc nghếch nhà ta!”
“Rồi sao?”
“Cho nên ta đã đuổi lão tam ra ngoài tìm lão bà a!”
“Hắn không chịu sao?”
“Ta là đại ca của hắn, hắn dám không nghe lời ta?!”
“Vậy thì còn vấn đề gì nữa?”
“Tại vậy nên giờ mới lớn chuyện nè chứ!”
“Rốt cuộc là làm sao?”
Hắn nói muốn bắt chước ta và Lan Chu, lão cha, lão nương nào muốn gả nữ nhi bảo bối cho hắn, hoặc khuê nữ nhà ai tự nguyện gả cho hắn, hắn sẽ…
“Vậy thì tốt rồi, theo tính tình của hắn, cũng chỉ có cách này mới tìm được lão bà, không phải sao?”
“Nếu chỉ như vậy thì còn gì để lo nữa… Aizz!”
“Ngươi có thể đừng úp úp mở mở như vậy nữa hay không?
”…”
“Ngươi nói gì ta không nghe rõ, thử nói lại lần nữa coi?”
“Không có gì!”
“Tốt nhất là không có gì!”
“Tóm lại, chính là vì tính tình của Thanh Dương, nên hắn mới không thể bắt chước ta và Lan Chu.”
“Tại sao lại nói vậy?”
“Cha à, ngài tự mình ngẫm lại xem, tuy rằng Tứ thúc tính tình nóng nảy, hễ khó chịu một chút là nổi trận lôi đình, nhưng ít ra thúc cũng không ngu ngốc, còn Thanh Dương hắn…”
“Thanh Dương cũng đâu có ngu ngốc!”
“Phải, hắn không ngu ngốc, còn rất là thông minh, nhưng khổ cái thật thà đến không chịu nổi, tính tình thẳng tuột như ruột ngựa, không có nửa chỗ cong quẹo, vừa đáng thương mà cũng thật đáng buồn, thuận miệng nói đùa với hắn thôi, hắn cũng tưởng thiệt; gặp phải chuyện nên kiên trì thì không chịu kiên trì, lúc không nên cố chấp thì hắn lì như trâu, thực không hiểu trong đầu hắn rốt cuộc chứa đựng cái quái gì… Aizz aizz, đáng giận, đáng giận, không cẩn thận cái miệng một chút cũng không được sao?”
“Ngươi cứ nói tiếp đi?”
“Mẹ nó, …ih ih, ngươi còn đánh nữa ta sẽ không thèm nói nữa đâu a!”
“Cẩn thận cái miệng của ngươi, mau nói coi!”
“Thật ra ngài thử nhìn bộ dáng Thanh Dương một lần là phải hiểu rồi, râu ria xồm xoàm, tục tằn thô lỗ, lại còn là một gã buôn ngựa tầm thường, cha nghĩ xem có khuê nữ nào thèm để ý tới hắn, hoặc là có cha mẹ nào chịu đem nữ nhi bảo bối gả cho hắn ?”
“Chỉ sợ… . . Khục khục, cũng không nhiều lắm ha!”
“Vậy ngài tưởng sẽ gặp đúng lúc có người vì chuyện cấp bách nào đó cầu Thanh Dương hỗ trợ, hoặc là phải cấp tốc gả gấp nữ nhi ra ngoài để tránh một hôn sự bi thảm hơn sao?”
“Cái này… Ờ, cơ hội quả thật là không cao!”
“Cho nên nha, muốn con rể như Thanh Dương, cũng chỉ có ba loại người…”
“Sao? Ba loại nào?”
“Muốn kiếm người ở rể…”
“Cái này không được! Thanh Dương đường đường là nam tử hán đại trượng phu, hắn đương nhiên hiểu rõ, ở rể như chó chui gầm chạn, phải dựa vào nữ nhân, chỉ có nam nhân nào mồ côi mồ cút không thân không thích bất đắc dĩ lắm mới chịu, chứ đánh chết hắn, hắn cũng sẽ không nguyện ý.”
“Đúng vậy, cho nên loại này không có khả năng xảy ra rồi.”
“Vậy còn loại thứ hai là gì?”
“Loại thứ hai là, nữ nhân đó có khuyết điểm, thí dụ như bẩm sinh câm điếc hoặc thiếu tay thiếu chân, hoặc là diện mạo xấu xí như quỷ, hoặc là từ nhỏ đã ngu ngốc khờ khạo…”
“Cái này cũng không phải là không được, nhưng mà…”
“Chính xác, trời sinh không trọn vẹn cũng không phải là lỗi của cô nương nhà người ta, nhà chúng ta cũng không để ý bề ngoài lắm; ngu ngốc khờ khạo nhưng lại đơn thuần thiện lương, ai nói là không tốt? Nhưng mà…”
“Tứ đệ muội tuyệt sẽ không đồng ý, nàng đã sớm cảnh cáo Thanh Dương rồi!”
“Không phải là Tứ thẩm nông cạn, mà vì cậu của Tứ thẩm chính là một người trời sinh mặt thịt lại khờ khạo ngờ nghệch, đại phu nói là bị di truyền từ thế hệ trước do người cùng chung huyết thống lấy nhau, hài tử sinh ra hoặc thân thể không trọn vẹn, hoặc chín phần mười là bị ngu si ngốc nghếch như vậy, cho nên…”
“Cái này cũng không được, dù sao trên đời này người không để ý đến bề ngoài như chúng ta cũng không có nhiều, nhưng nên suy nghĩ vì tương lai của hài tử, tốt nhất vẫn nên tránh đi.”
“Vậy chỉ còn lại loại thứ ba…”
“Loại này lại ra sao?”
“Nữ nhân khinh thường Thanh Dương.”
“Nếu khinh thường hắn, sao lại nguyện ý gả cho hắn?”
“Tưởng hắn dễ bị ăn hiếp, gả cho hắn là có thể ăn cả thịt lẫn xương hắn, khống chế hắn cả đời nha!”
“Ờ, nói vậy cũng phải, loại nữ nhân vọng tưởng khống chế nam nhân này cũng nhiều à, đa phần là loại khôn khéo giảo hoạt, hoặc là tùy hứng ương ngạnh, hoặc là dã man bá đạo, mà Thanh Dương ngoại trừ lâu lâu nổi cơn hung bạo khủng bố lên, còn thì cũng không có gì đáng sợ, tuy tính tình không nhẫn nại cho lắm, nhưng…”
“Tứ thẩm nhi dạy dỗ hắn rất kỹ, dù không kiên nhẫn, không vui, hắn cũng chỉ dám nói chuyện với khẩu khí không tốt mà thôi, dù trong bụng thật sự rất khó chịu, đầu óc bốc lửa, cùng lắm hắn chỉ quay đầu bỏ đi, cũng không dám tùy tiện nổi cơn giận dữ. Cái này cũng phải qua huấn luyện dữ lắm mới được a, hắn cũng không muốn lại bị Tứ thẩm nhi lột hết quần áo trần truồng như nhộng lôi đi từ đầu thôn đến cuối thôn hoặc bắt hắn đem chim đi dạo nơi vắng vẻ tĩnh mịch a!”
“Hahaha… cha con Tứ thúc ngươi cũng chỉ có Tứ thẩm nhi của ngươi mới chế phục được a!”
“Nhưng người mới quen biết hắn lại không hiểu được tính nết của hắn, cứ tưởng rằng hắn ngu ngốc thật thà, dễ dàng khi dễ hắn, ăn hiếp hắn, khống chế hắn. Thành thật mà nói, nếu gặp phải người thông minh thì làm như vậy cũng không khó gì, bởi vì nếu hắn thực lòng cưới người ta, vậy sẽ là người một nhà, đối với người của mình, từ trước đến nay hắn không hề cảnh giác, cũng không biết phải đề phòng người ta quanh co lòng vòng âm mưu gian trá, nhưng…”
“Ờ, cái này điều quan trọng phải là…”
“Chính xác! một khi thực sự có người có can đảm dám khiêu chiến tính nhẫn nại của hắn đến cực điểm, không trực tiếp khóc lóc om sòm vật vã thì hùng hổ giương oai đòi tiểu lên đầu hắn, vậy tính tình nóng nảy của hắn do Tứ thúc di truyền sẽ bộc phát mà bùng nổ lên, không những mất lý trí, không còn biết suy nghĩ, không biết ai là thân ai là sơ, trời đất cũng không tha, ai cũng không ngăn cản hắn nổi, sau đó tám phần là…”
“Một chưởng đánh chết người đàn bà kia!”
“Bởi vậy, Cha, ngươi nói đi, Thanh Dương có thể bắt chước ta và Lan Chu hay không?”
“…Không thể!”
“Vậy tiểu tử ngốc kia sao có thể cố chấp, cương quyết, ngoan cố bắt chước theo phương pháp của bọn ta để cưới lão bà. Ngươi nói đi, ta có thể không giận hay sao?”
“Ngươi không phân tích cho hắn nghe sao?”
“Vô nghĩa! Ta nói tới nỗi thiếu điều hộc máu ra cho hắn coi, nhưng tiểu tử đó ngày thường vốn nghe lời ta, giờ chỉ trả lời có hai câu”
“Nói gì?”
“Thấy ta và Lan Chu như vậy, hắn tin rằng câu Thiên định lương duyên này tất có đạo lý, cho nên cứ để Lão thiên gia quyết định thay hắn đi!”
“Phụt…”
“Cha, xin hỏi ngươi sặc như vậy là có ý tứ gì?”
“Hắn… . . nói rất có đạo lý a!”
“Có đạo lý cái quỷ gì!”
“Tiểu tử, để ta hảo hảo dạy ngươi một chút, trong thiên hạ sự việc kỳ lạ con người cổ quái ở đâu cũng có, ngươi có dám nói là ngươi biết hết thấy hết rồi hay sao?”
“Đương nhiên là không, ai dám nói vậy? Cha hả?”
“Cho nên mới nói, có người vì muốn tránh né hôn sự bi thảm, cho nên mới chọn đại một đối tượng nào đó để gả gấp nữ nhi đi, thí dụ như trường hợp của ngươi. Có người vì muốn được giúp đỡ mà cầu hôn, thí dụ như trường hợp của Lan Chu; ngươi làm sao biết Thanh Dương cũng sẽ không gặp phải trường hợp cổ quái như vậy mà được cầu thân chứ?”
“Cái này…”
“Ta lo ngươi cả đời cũng sẽ không thành thân, kết quả ngươi cưới được một thê tử hoàn mỹ. Ngươi lo Lan Chu cưới không được vợ, kết quả tự hắn kiếm ra một lão bà tuyệt phối. Còn có Trụy nhi, ai cũng không khỏi lo lắng nàng gả đến Phương gia sẽ phải chịu ủy khuất, kết quả hai vợ chồng bọn họ ân ái đến nỗi ngay cả lão cha như ta cũng phải ghen tị. Đến nỗi như Tiểu nghiên mực, ngươi và ta đều lo lắng nàng sống nơi núi non hẻo lánh sẽ phải cô độc cả đời, kết quả…”
“Trời định sẵn nàng phải gả cho Mộ Dung Vũ Đoạn!”
“Đúng vậy, Trời định sẵn, lão thiên gia đã sớm an bài tất cả. Cho nên, cứ tùy Thanh Dương đi thôi! Giống như lúc ta đuổi ngươi ra khỏi nhà, ngươi có duyên phận của ngươi, Thanh Dương cũng có duyên phận của Thanh Dương, để tự hắn đi tìm duyên phận của mình đi!”
“Thôi được rồi! Nhưng mà…”
“Nhưng mà sao?”
“Nếu ngày nào đó Thanh Dương đột nhiên chạy về nói hắn đã một chưởng đánh chết lão bà của hắn, vậy lúc đó cha giải quyết hậu quả à nha!”
“… . .”
Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Cổ Đại
Phỉ Văn Nữ Vương
Edit: Soph
Nữ quỷ nghịch ngợm đầu thai làm người, gặp gỡ công tử thần bí bề ngoài ấm áp, song nội tâm lạnh lùng. Trong gian nguy mới biết chân tình, hai người sẽ cùng nhau viết nên câu chuyện tình đặc sắc bậc nào đây?
Diêm vương sắp đặt nàng đầu thai một kiếp ở nhân gian, rốt cuộc là ý đồ xấu hay dụng tâm suy nghĩ ?
Mà nàng đã quên bí mật kinh thiên động địa gì trong dĩ vãng?
Quá khứ sâu nặng đã qua hay tương lai tươi sáng phía trước, để bắt đầu một kiếp sống mới?
Vì ái tình mà nảy sinh, cũng vì ái tình mà tan thành mây khói.
Thế sự luân hồi, chẳng qua cũng chỉ thế thôi.
Có lẽ… thế gian một lần ly biệt , là vì khoảnh khắc tương phùng.
Ngôn Tình, Hài Hước, Cổ Đại
Vũ Hồng
Độ dài: 10 chương + 1 ngoại truyện
Convert: meoconlunar (Tàng Thư Viện)
Edit: khanhdoan (ebookcuatui)
Thân là Tả hộ pháp của Ma giáo lừng lẫy trong chốn giang hồ được người Trung nguyên truyền tụng.
Lại thập phần vinh hạnh bị tên Giáo chủ điên rồ kia chỉ định làm người nối nghiệp…
Aizz, thẳng thắn mà nói, cả đời này nàng là người theo chủ nghĩa cá nhân, rất có khuynh hướng tham sống sợ chết.
Chỉ là, aizz….vận mệnh nàng luôn không tốt lắm.
Khi được mười tuổi, Giáo chủ ban thưởng cho nàng một gã Thiên nô tuấn mỹ vô song.
Vì sinh tồn, từ đó về sau nàng và gã Thiên nô đó một bước không rời, hợp tác vô cùng khăng khít chặt chẽ.
Hắn chịu đi theo nàng suốt cả đời…Tốt lắm, suốt cả đời a!
Khi được mười bốn tuổi, bị một gã thiếu niên lạc đường lặng lẽ lén nhìn hết tấm lưng trần của nàng.
Ô…… Chỉ là lưng mà thôi, không sao, không sao…không có gì quan trọng.
Nàng rất hào phóng, không cần tính toán với hắn làm gì.
Nào ngờ tuy nàng hào phóng, nhưng người ta lại cứ cố chấp, khăng khăng không nhận nàng làm nghĩa muội không được!
Nghĩa huynh – nghĩa muội? Nghe nói Vân gia trang có một thói hư tật xấu mà người giang hồ ai nấy đều biết…
Aizz…Thất sách a! Thất sách a!
Một khi đụng đến vị thiên tiên có diện mạo xuân sắc vô biên cách xa trần thế đến chín tầng trời nhưng âm độc đến nỗi người người run sợ này, nàng còn có thể toàn thân trở ra hay sao?
Truyện Teen
Vân Thi
Những tưởng cuộc sống cứ vậy trôi qua nhưng không ngờ trong một lần vô tình cô đã gặp và dây dưa với Thiên Ân một vị tổng giám đốc tài ba nhưng lạnh lùng trong công việc, người có tư tưởng thà yêu đương với công việc còn hơn là ở cùng một chỗ với phụ nữ...
Chuyện gì sẽ xảy ra khi hai người này gặp nhau rồi bất đắc dĩ cùng nhau diễn một vở kịch rồi lại vô tình trở thanh quan hệ cấp trên cấp dưới và vô vàn những tình huống hài hước dở khóc dở cười diễn ra trong công việc cũng như cuộc sống... Chặng đường họ đến với nhau sẽ ra sao???
Ngôn Tình, Xuyên Không
Dương Quan Tình Tử
Edit: Phong Nhược Huyên
Ngôn Tuyên Nhi rất muốn khóc, vì cứu người rơi xuống nước xuyên qua đến cổ đại đã đủ xui xẻo,
Cư nhiên lại cùng nữ hoàng trao đổi thân phận?! Làm ơn, nữ hoàng bề bộn nhiều việc,
Trên vai gánh vác an nguy sinh kế dân chúng cả nước, nàng làm sao có thể đảm nhiệm?
Vấn đề là, muốn làm một hôn quân, còn phải hỏi ý kiến vị hôn phu buông rèm chấp chính có chịu hay không,
Sợ nàng làm loạn quốc, hắn mỗi ngày dậy sớm đưa nàng vào triều, cùng đến ngự thư phòng phê tấu chương,
Nếu nàng không cẩn thận vào lúc thượng triều ngủ gật, phải để ý sợ bị hắn “Ám toán”,( ý chị là sợ bị anh trừng phạt thôi chứ không phải là giết người đâu nha )
Tấu chương thượng phê chỉ thị càng không thể loạn viết, nếu không sẽ chờ bị hắn dính chặt như con rện,
Giận nhất là, cung nữ thái giám lấy lời nói của hắn làm thánh chỉ, mà nàng nói liền tất cả đều là không khí
Làm nữ hoàng như thế thật sự uất ức, nàng đơn giản ám chỉ muốn ngôi vị hoàng đế nhường ngôi cho hắn,
Mà nàng, cam nguyện làm tiểu nữ nhân sau lưng hắn mà thôi, ai ngờ hắn nghe xong không vui lại phát giận,
Vì trừng phạt nàng không chịu thụ giáo, hắn chỉ tiếc rèn sắt không thành thép ,
Nhưng lại quyết định trực tiếp giúp nàng “Chuyển đại nhân”…..
Ngôn Tình, Đô Thị
Mạc Nhan
Tác giả: Mạc Nhan
Thể loại: Đô thị, ngôn tình
Số chương: 10 chương
Converter: ngocquynh520
Editor: Nhan Như Song
Mặt ngoài âm trầm lãnh khốc, thực ra tính tình nóng nảy giống như núi lửa.
Vì được biết cha nuôi qua đời, hắn đành phải vâng theo lời trăn trối của ông ── Tìm được đối tượng phù hợp giống như kết hôn, hơn nữa duy trì một năm hôn nhân!
Sợ phiền toái hắn đơn giản phái người tìm ngày sinh tháng đẻ phù hợp với cô dâu,
Nhưng ngay tại tình thế kết hôn, hắn phát hiện cô dâu đúng là tiểu cô nương! ?
Nhìn bộ dáng cô ốm yếu khô quắt, hắn không khỏi nhíu mày,
Trời ạ! Người như vậy tuyển thật sự có thể làm con dâu nhà hắn sao?
Không thể tưởng được thần may mắn cũng có ngụ tại trên người cô một ngày!
Nhìn nhà ở xa hoa trước mắt, Trữ Ngũ Muội ánh mắt khó nén ngạc nhiên.
Chàng trai giống như núi băng này hẳn là ''chồng'' của cô đi?
Tuy nhiên nghiêm khắc trừng mắt sẽ khiến tâm người kinh sợ phát run, máu mũi phun mãnh liệt;
Bất quá niệm tình hắn mua cô về, cô nhất định phải báo đáp thật tốt!
Cô quyết định từ nay về sau mỗi ngày ăn ba chén cơm, làm cho mình trắng phao, mèo nhỏ,
Trên sự cố gắng vươn lên học làm thục nữ, phơi bày thành quả tốt đẹp nhất cho hắn xem. . . . . .
Ngôn Tình
Mộc Khinh Yên
Lạc Tiểu Phàm là một cô gái từng bị tổn thương tình cảm, cô dùng tiền để mua một mối tình một đêm, để tạm biệt tình yêu đã từng khiến cô đau khổ. Lâm Nam Vũ là một anh chàng đào hoa thích dùng tiền để kết thúc mối tình một đêm, vào một buổi sáng, anh đã vô tình trở thành nhân vật chính mà Lạc Tiểu Phàm lựa chọn để tạm biệt tình yêu của mình, lòng tự trọng của Lâm Nam Vũ bị tổn thương sâu sắc.
Hai người vốn dĩ đã chia tay nhau, không liên lạc nữa, nhưng không ngờ họ lại gặp lại nhau hết lần này đến lần khác. Lạc Tiểu Phàm bản tính phóng khoáng, tính tình đanh đá, còn Lâm Nam Vũ lại là anh chàng đa tình, đi đến đâu cũng để lại vài mối tình ở đó, cả hai người đều căm ghét nhau, vậy là một cuộc chiến bắt đầu, nhưng khi hai người hiểu về nhau hơn thì họ phát hiện ra, trái tim họ cũng đang hướng về nhau…
Nhưng Lâm Nam Vũ đã có vợ chưa cưới là Triệu Tiểu Mạn, khi cô biết Lâm Nam Vũ yêu người con gái khác, nổi giận lôi đình, cùng anh trai mình tạo ra hiểu lầm để chia tách Lâm Nam Vũ và Lạc Tiểu Phàm. Thời gian đã rèn giũa anh thành một người đàn ông trầm tĩnh và chín chắn…
Mấy năm sau, cuối cùng Lâm Nam Vũ cũng gặp lại Lạc Tiểu Phàm, khi đó cô đã có một đứa con…
Ngôn Tình, Hài Hước
Trạm Lượng
Converter: ngocquynh520
Editor: hoang_lien
Beta: meoyeu21
Anh thật không hiểu, rõ ràng mình không hề quen biết cô ấy
Lần đầu tiên nhìn thấy cô, là lúc cô trèo lên tường nhà anh lại còn nói hello,
Lần thứ hai nhìn thấy cô, là cô ấy hỏi tội anh, lại còn kéo anh về đi nhà cô ăn bữa tối,
Mà đây mới chỉ là lần thứ ba mà thôi, cô đã tiến dần từng bước, cùng anh mãnh liệt nha,
Nhưng anh rõ ràng là người rất lạnh lùng, anh chưa từng nghĩ muốn tiếp xúc với hàng xóm.
Vì sao cô lại dễ dàng đi vào nhà anh, chiếm được trái tim anh?
Nhưng khi anh còn chưa sắp xếp lại suy nghĩ của mình, cô đã lên tiếng mời anh đi chơi, nguyên nhân là: có người muốn theo đuổi cô!
Vừa nghĩ tới chuyện có khả năng cô bị người đàn ông khác cướp đi, lập tức anh cảm thấy hỏa khí tăng cao. . . . . .
Sao lại như vậy? ! Không phải anh đối với chuyện tình cảm không có hứng thú sao?
Do anh bị tổn thương một lần, nên anh sợ lại bị thương, chẳng lẽ anh vẫn còn nhớ tới mối tình đầu sao?
Vì sao anh lại có thể tin tưởng cô? Chẳng lẽ cô là người trong mộng của anh?
Anh có thể lại mạo hiểm thêm lần nữa không? Cô có giống những người khác lại bỏ anh mà đi không? ? ?
Ngôn Tình, Cổ Đại
Phương Mẫn
Xếp chữ: Nấm + Hắc
Beta : Pethikmua + JR94
Oan uổng mà ! Người ta là một cô gái tốt, thanh bạch, trong sạch.
Sao lại bị bán vào sơn trại làm nha hoàn thị tẩm ?
Nàng có châm ngôn sống : “Người sống chớ gần”.
Nam nhân này luôn đối đầu nàng, không thấy nàng kháng cự sao ?
Ba năm chịu hắn đông sờ sờ, tây bính bính……
…
Nha đầu kia vừa nhìn thì đã biết tuyệt đối hoàn bích, nàng luôn hô thề chết bảo vệ trong sạch, ai ngu ngốc để một nữ tử tuyệt diễm bên người lại không hề động đậy gì ?
Nàng nói nàng là một thân toàn bích ?
Vậy hắn cần phải hảo hảo kiểm nghiệm xem có đúng thế không…..
