Truyện đã hoàn thiện
Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Đoản Văn
Zhihu
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, truyện ngắn
Editor: Hố Không Thoát
______________
Giới thiệu:
Chơi trò ném vòng, ném càng lâu, thì chủ quầy càng đen mặt.
Vòng cuối cùng, bạn thân muốn ném vào con rùa nhỏ gần nhất, nhưng tay trượt, vòng lại rơi trúng mặt chủ quầy đang ngơ ngác.
Khuôn mặt đẹp trai của đối phương đen kịt lại: "Vậy tôi là con rùa à?"
______________
Tay đối phương vừa chạm vào vai tôi, tôi vô thức quật ngã anh ta.
Trên mạng bỗng xuất hiện bùng nổ hot search.
[Ảnh đế oan ức và nữ cảnh sát trốn tránh.]
Tôi:...
Đô Thị, Dị Năng, Khác, Đoản Văn
Giang Tĩnh Châu Minh
Thể loại: Vả Mặt, Trả Thù, Dị Năng
Team dịch: Thiều Hoa Xuân Ý
Giới thiệu
"Đệ tử Vương Minh Kiệt, xin Bồ Tát phù hộ."
Ta cũng không nghĩ tới, vị khách hành hương đầu tiên của ta, lại chính là tên khốn đã áp bức ta đến chết ở kiếp trước.
Vương Minh Kiệt thắp hương, hồn nhiên không biết rằng người gã đang cầu xin lại là ta.
Mặt gã ta vẫn tỉnh bơ, há mồm xin xỏ: "Cầu Bồ Tát giúp vợ con mau chóng mang thai, sớm sinh cho con một thằng cu mập mạp. Những ai chống đối con đều sẽ con mẹ nó tan nhà nát cửa........"
"Sau này con hứa sẽ đúc tượng vàng cho Bồ Tát."
Ngửi một chút, năng lượng từ ước nguyện của gã tỏa ra mùi vị tanh tưởi khiến ta buồn nôn cực kỳ.
Ta cười lạnh một tiếng, xua tan hương khói chuẩn bị thi pháp cho gã một trận thì bị thiên lôi bổ cho một phát.
Ngôn Tình, Quân Sự, Xuyên Không, Nữ Cường, Gia Đấu, Điền Văn, Khác, Nữ Phụ, Sủng
Dương Sanh Lạc Bút
Khi tỉnh dậy, Giang Hạ phát hiện mình xuyên không vào bộ tiểu thuyết vừa đọc tối qua [Thập niên 80: Cuộc sống tươi đẹp] trở thành vợ cũ kiêu ngạo của nam chính, một lòng chỉ nghĩ muốn ly hôn;
Bảo bối bên nhà mẹ đẻ, con cưng của mẹ chồng, chỉ đáng tiếc sau này hai đứa trẻ đều là đại phản diện.
Con gái: Tất cả những người đàn ông bên cạnh Hạ Hạ đều có ý đồ xấu, trừ cha con.
Con trai: Trên thế giới này chỉ có Hạ Hạ tốt, chúng ta phải cưng chiều mẹ.
Nam chính: Ly hôn? Không thể được!
Giang Hạ: Tất cả mọi người trong nhà đều coi tôi là công chúa hạt đậu, phải làm sao đây? Mỗi ngày trở lên xinh đẹp, phải làm thế nào?
Đô Thị, Đam Mỹ, Xuyên Không, Khác, Sủng
Mộng Tưởng Thị 40 Tuế Thối Hưu/Giấc mơ là nghỉ hưu ở tuổi 40
Hán Việt: Ngã họa đích chỉ phiến nhân thành chân liễu
Tác giả: Giấc mơ là nghỉ hưu ở tuổi 40
Convert: DuFengYu
Edit: AChan
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Phản xuyên thư, Cổ đại xuyên tới hiện đại, Chủ thụ, Nhẹ nhàng
- ------------------------------
Cổ đại báo thù công (Yến Minh Phong) X hiện đại ngu ngốc mỹ nhân thụ (Thiệu Đường)
Tag: Trời xui đất khiến, Cổ xuyên kim, Ngọt văn, Xuyên thư
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Thiệu Đường; Yến Minh Phong ┃ vai phụ: Hứa Tiêu; Lục Tu ┃ cái khác: Xuyên qua
©Một câu tóm tắt: Ta họa tiểu nhân trở thành sự thật, còn thành ta lão công
Lập ý: Chỉ cần lá gan lớn, lão công vẽ tranh là có.
Ngôn Tình, Hài Hước
Mặc Tô Lê
Thể loại: Quân nhân/ sủng/ hài/ HE
Convert: ngocquynh520
Editor: Puck
Số chương: 73 chương + 3 ngoại truyện
Ôn Uyển, là một quân y nhỏ, sắc mặt đơn giản, áp dụng chiến thuật địch lui ta tiến, địch đuổi theo ta chạy, địch tránh né ta tấn công vu hồi *, ắt sẽ gục ngã được người đàn ông này.
* Tấn công vu hồi: đưa lực lượng vào bên sườn hoặc bên hông đối phương để phối hợp với lực lượng tiến công chính diện cùng tiêu diệt đối phương.
Giản Dung, là đàn ông trời sinh vì quân đội, là truyền kỳ từ trường học thợ săn trở về, có tất cả các điểm chung của quân nhân, cứng nhắc nghiêm túc, cố chấp, cực kỳ cố chấp, đối mặt với cô vợ nhỏ mạnh mẽ đột kích, vị quân nhân Trung tá này, nên lựa chọn phương án nào để tác chiến?
Đoạn ngắn một:
Từ khi kết hôn cho tới nay, đây là lần đầu tiên Giản Dung lộ ra tính khí lớn như vậy với Ôn Uyển: “Đồng chí Ôn Uyển, là một quân tẩu vinh quang, sao em có thể đánh nhau với chị dâu nhà đoàn trưởng vậy? Lại còn ra tay trước, một chút tư tưởng giác ngộ cũng không có!”
“Chị ấy mắng người ta trước.” Ôn Uyển đón nhận ánh mắt Giản Dung, đúng là tức giận không nhẹ.
Giản Dung hơi nhíu mày, nhìn người phụ nữ thấp hơn mình một cái đầu: “Chị ấy mắng em như thế nào?”
“Chị ấy nói, em là một đóa hoa tươi, cắm ở, cắm ở…” Ôn Uyển tức giận đỏ bừng mặt.
Giản Dung đen mặt, hồi lâu, đột nhiên mở miệng: “Ông đây đi tìm đoàn trưởng lý luận!”
Đoạn ngắn hai:
“Giản Dung, anh không được vứt mấy thứ đồ của em ra ngoài.” Ôn Uyển trừng mắt nhìn người đàn ông bên cạnh.
Giản Dung ngừng động tác trong tay, giọng nói bình tĩnh: “Nếu em không cất vào trong va li, anh đã không vứt ra ngoài.” Muốn thấy ngựa tre bỏ đi kia, nằm mơ đi.
“Hôm nay em xác định đi rồi, cùng lắm thì, em tay không trở về.” Nói xong, Ôn Uyển thuận tay ném va li ra.
Mới vừa bước ra nửa bước, cả người bay lên trời, Ôn Uyển vội vàng kêu lên: “Giản Dung, anh định làm gì?”
“Chính ủy nói, đối mặt với mâu thuẫn phải kịp thời, hữu hiệu, có thủ đoạn, vượt qua mâu thuẫn, tuyệt đối không thể để cho mâu thuẫn thăng cấp.” Một âm thanh ngắn ngủi có lực, Giản Dung ôm Ôn Uyển lên đi vào nhà.
Đoạn ngắn ba:
Nước lũ đã rút, tai họa rời đi, lúc Giản Dung biết được cô nhóc kia cũng đi tiền tuyến, trong lòng lo lắng, lúc trở về nơi trú quân, đầu tiên, trong đám thiên sứ áo trắng, lập tức tìm kiếm bóng dáng xinh đẹp.
“Ôn Uyển!” Giản Dung cao giọng gọi.
“Đây!” Một âm thanh trong trẻo, khiến trên khuôn mặt mỏi mệt của Giản Dung lộ ra nụ hạnh phúc.
Ngôn Tình, Đô Thị, Sủng
Dạ Điểu
[Nhà văn nữ thiên tài x Em trai là fan chồng]
[Nữ chính: nhà văn nữ thiên tài + lập dị + lạnh lùng + mù mặt]
[Nam chính: giả ngoan + boy tâm cơ + “trà” nghệ bậc thầy + vừa đơn thuần vừa độc chiếm]
Lần đầu tiên Cổ Kì nhìn thấy Lạc Thiên Dịch, cậu bé này rất ngoan ngoãn.
Cậu bé mặc đồng phục học sinh xanh trắng, quần áo giày dép sạch sẽ, dáng hấp hào hoa phong nhã.
Có lần, cậu “lỡ tay” làm rơi điểm thi lên tay Cổ Kì, ngại ngùng cười nói: “Lần này thi không tốt lắm, chỉ đạt giải nhì thành phố thôi, bị thụt lùi mất rồi, thua chị quá nhiều, chị xuất sắc như vậy, có phải càng thích con trai xuất sắc hơn không?”
Có lần thang máy bị hỏng dừng lại giữa không trung, cậu nói: “Chị ơi, em sợ không gian kín, em có thể ôm chị được không?”
Có lần Cổ Kì bị bệnh, cậu chăm sóc cô cả một đêm, khi Cổ Kì tỉnh lại, cậu ngồi bên giường, hai mắt ươn ướt đỏ hoe, cậu nói: “Sau này em không cho phép chị bị bệnh nữa.” “
Cậu bắt đầu vào đại học, đến thành phố cô ở, Cổ Kì thử yêu đương cùng cậu.
Dần dà Cổ Kì phát hiện có gì đó không đúng.
Đứa em trai ngoan ngoãn này không ngốc bạch ngọt* như cô nghĩ…
Cậu mang lòng thù địch với tất cả những người khác phái quanh cô, cậu sẽ vả mặt đối phương, gây khó dễ cho đối phương, “chua ngoa” khiến người ta ghét.
Có lần Cổ Kì hơi thân thiết với một nhà văn nam, bạn học Lạc buồn bực vài ngày, cuối cùng ở trong phòng cả ngày không ra.
Cổ Kì tò mò đẩy cửa vào, ngạc nhiên khi thấy cậu đang chơi ném phi tiêu, động tác nhanh nhẹn chuẩn xác, vẻ mặt u ám lạnh lùng, mà trên bảng phi tiêu kia là ảnh chụp đầu của nhà văn nam ấy, mà ảnh chụp kia đã bị phi tiêu đâm thủng hàng trăm lỗ…
——
Kịch trường nhỏ:
Có lần ở ngày hội sách.
Rất nhiều người mê sách đã mang theo sách mới của Cổ Kì, xếp hàng dài chờ Cổ Kì kí tên cho họ, nam vương đại học A Lạc Thiên Dịch cũng xếp hàng.
Vào cuối buổi ký tên, các sinh viên đại học A tụ tập ăn tối, mọi người nhịn không được khoe chữ kí của Cổ Kì, khen ngợi tài năng và sắc đẹp nghịch thiên của Cổ Kì.
Vì thế mọi người đều phát hiện trong sách của nam vương Lạc không có chữ kí.
Có người hỏi: “Anh Lạc, anh không cho Cổ Kì kí à?”
Lạc Thiên Dịch vén áo lên, để lộ chữ kí trên cơ bụng, khẽ cười: “Vợ của anh đây ký trên người anh đây.”
Mọi người: Đờ mờ!
[Nếu chị yêu em thì em sẽ ngoan]
[Tình chị em, truyện ngọt, song xử, nữ chính chỉ cưng nam chính]
______
Một câu tóm tắt: Nhà văn nữ thiên tài x Em trai là fan chồng
Lập ý: Nếu yêu hãy dũng cảm tiến lên.
——
*Ngốc bạch ngọt được biết đến là một kiểu hình tượng nhân vật quen thuộc, thường gặp trong truyện ngôn tình. Đây là những người có suy nghĩ đơn giản, thuần khiết, không quá nhiều tâm cơ.
Ngôn Tình, Truyện Teen, Ngược
Zhihu
Nhưng học thần thật sự vì thi trượt đã nhảy xuống từ sân thượng của tòa nhà dạy học.
Về sau tôi mới biết được, hóa ra tôi đã đánh cắp trí tuệ của cậu ấy.
Tôi mang theo sự áy náy cùng tội lỗi mà ch.ế.t.
Một lần nữa sống lại, tôi quyết định từ chối ràng buộc với hệ thống, trả lại mạng sống cho cậu ấy.
Giây phút tôi sắp rời khỏi thế giới này, cậu ấy nắm chặt tay tôi, trong mắt là sự cố chấp điên cuồng:
"Hạ Tình, là cậu nợ tôi, tôi muốn cậu dùng cả đời này để trả!"
Ngôn Tình, Đô Thị
Tuế Kiến
Thể loại: Yêu sâu sắc, Nghiệp giới tinh anh, SE
Editor: Thư Điềm
Văn án
(Đây là phần mở rộng hơn của đoản văn "Năm thứ hai mươi sau khi tôi mất")
- -----------------
Lúc Ôn Từ và Vệ Mẫn kết hôn, cô hỏi anh rằng, nếu như có thể sống lại đời này, anh và cô không gặp nhau ở Bát Trung, mà là mãi sau này mới thấy nhau, anh liệu sẽ còn thích cô chăng.
Vệ Mẫn không hề chần chừ mà trả lời cô:
"Dù cho có trở lại bao nhiêu lần đi nữa, anh vẫn chỉ thích mình em."
Ôn Từ biết câu trả lời này sẽ không bao giờ được chứng thực, cho đến rất lâu về sau, cô nhìn thấy một câu thế này trong ghi chú của Vệ Mẫn.
— “Chúng ta hoặc là yêu nhau, hoặc là chết.”
Lúc đó, Vệ Mẫn đã qua đời được hai mươi năm.
Anh đã dành cả cuộc đời để chứng minh câu nói của mình.
* Phóng viên tài chính x Tay trắng dựng nghiệp
Cặp chính: Ôn Từ, Vệ Mẫn.
* Câu trích dẫn được cải biên từ 《Những ngày thứ Ba với thầy Morrie》
Tóm tắt một câu: Hai mươi năm sau khi tôi mất
Ý chính: Tình yêu có thể chữa lành những điều không tốt đẹp.
Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Hệ Thống
Nhất Chỉ Tiểu Ngư/一只小鱼
Thể loại: Tiểu Thuyết, Ngôn Tình, Hệ Thống, Vả Mặt, Hiện Đại
Giới thiệu
Thịnh Lâm ngược tôi cả trăm lần, tôi vẫn đối xử với hắn như mối tình đầu.
Nhưng công lược 6 năm, hắn vẫn chọn kết hôn với bạch nguyệt quang.
Đã thế tôi mặc kệ.
Ủa gì? Hệ thống cũng bắt đầu 618!
Nhìn tài khoản đầy ắp hơn 200 vạn điểm tích lũy.
Nữu Hỗ Lộc • Ôn Tâm tôi quay lại chiến đây!
Ngôn Tình, Đô Thị, Khác
Tô Trúc Yên
Tác giả: Tô Trúc Yên
Thể loại: Hiện đại, ngôn tình, tổng tài, hào môn
Editor: Nong Phuong Ly
Số chương: 210
Giới thiệu
Lộ Gia và Tống Gia là hàng xóm của nhau, Lộ Ngôn Hề và nhị thiếu gia Tống Hoài là thanh mai trúc mã, cô ấy cũng là bạch nguyệt quang của anh. Tống Hoài sợ theo đuổi thất bại, nên không dám bày tỏ tình cảm với cô, vì không có nơi nào để trút bỏ tâm tình kìm nén bấy lâu nay nên anh đã tìm một cô gái có hình dáng hơi giống cô để thay thế. Lộ Ngôn Hề buồn bã ra nước ngoài. Năm năm sau cô về nước, Tống Hoài liên tục hứa với cô rằng anh sẽ không liên quan đến người thay thế nữa, Lộ Ngôn Hề không thể chịu đựng được sự theo đuổi vất vả của anh ấy suốt một năm trời, cuối cùng đã đồng ý. Khi Tống Hoài cầu hôn cô thì người thay thế tìm đến, người thay thế khi này đã mắc bệnh. Lộ Ngôn Hề chết do Tống Hoài ép buộc cô phải hiến tủy xương để cứu người thay thế đó. Ba năm nằm trên giường bệnh cuối đời, là đại thiếu gia của Tống Gia-Tống Tuy âm thầm bên cạnh cô, như bác sĩ với bệnh nhân, như huynh trưởng đối với muội muội, như bạn bè với bạn bè.. Lộ Ngôn Hề đã được tái sinh, lần này cô chỉ muốn có trạng thái tốt nhất để đến gặp đại thiếu gia Tống Gia - Tống Tuy.
Ngôn Tình, Cổ Đại, Khác
Toán Liễu Bất An Toàn/算了不安全
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Trả Thù, Cưới Trước Yêu Sau
Team dịch: Anh Ba Chị Út
CP chính: Công chúa x Ám vệ lâu, ngày sinh tình hoạn nạn có nhau.
CP phụ: Hoàng đế x Hoàng hậu, cưới trước yêu sau.
...
Trưởng công chúa quyền khuynh triều dã… chết bất đắc kỳ tử.
Ngày ta chết, cả kinh thành đều tràn ngập những lời đàm tiếu về ta.
Bách tính đều truyền tai nhau rằng Trưởng công chúa không giữ đức hạnh nên bị trừng phạt, người người bàn tán hỏi nhau ta đã làm điều gì khiến trời đất oán giận, còn các quan viên thì nghi ngờ Trưởng công chúa và Đại tướng quân đột nhiên biến mất trong cùng một ngày, là bởi vì nàng và Đại tướng quân có gian tình, sợ bị Hoàng đế trách phạt, nên tư vẫn vì tình.
Một đồn năm, năm đồn mười, rốt cuộc không biết đã đồn thành cái dạng gì rồi.
Mắng ai đấy, ai mà thèm lão già Đại tướng quân kia chứ?
Ta, Lý Trường An – Trưởng công chúa quyền cao chức trọng, dù khi ch.3t không mấy vẻ vang, nhưng lại rất đúng lúc.
Sẽ không có ai thích con rắn độc ẩn nấp trong bóng tối, những năm nay ta nắm quyền lực, gi/3t quá nhiều gian thần, ác danh lan xa, khiến bách quan khiếp sợ.
Nhưng thỏ chết cáo buồn, những năm gần đây, ngay cả những quan viên trung thành và tận tâm với ta cũng bắt đầu có lời oán trách, cho rằng ta quá tàn nhẫn, chỉ sợ vô ý đắc tội với ta sẽ liên lụy đến cả nhà.
Sự hiểu lầm này thật sâu sắc.
Nhưng kệ vậy, ta không cần phải giải thích.
Hễ mũi kiếm chỉ đến đâu, thì ắt sẽ có cái ch/3t xảy ra ở đó, mãi mãi không dứt.
Ta vốn là đóa hoa ăn thịt người sinh ra trong bóng tối của hoàng vị, chuyên thay Hoàng đế giet những kẻ đáng chet, cần gì danh tiếng tốt đẹp?
Chỉ là ta nắm trong tay quyền lực quá lâu…… lâu đến mức, bất kể là người ta bảo vệ, hay người ta chống lại, đều cảm thấy ta nên chet đi.
Ta từng cho rằng Hoàng đệ sẽ là ngoại lệ.
Chỉ là thứ quyền lực này quá say lòng người, dường như vì quyền lực mà bất kể con người ta làm ra chuyện gì, đều sẽ thành chuyện đương nhiên mà thôi.
Vào đêm ta giet Đại tướng quân, Hoàng hậu đến.
Nàng ta nói Hoàng tỷ vất vả rồi, Bệ hạ bảo ta mang đến một bầu rượu, chúc mừng Hoàng tỷ khải hoàn.
Ta thích uống rượu hoa đào nhất, hắn còn nhớ.
Hồi nhỏ ta thường dẫn hắn đi hái hoa đào, đó là một trong số ít ký ức vui vẻ thời thơ ấu của chúng ta.
Trong lòng có chút ấm áp, chỉ là sự ấm áp này còn chưa kịp lan tràn, đã bị cơn đau thấu xương thay thế, lan ra khắp tứ chi xương cốt.
“Trưởng công chúa, Bệ hạ xin tỷ đừng trách chàng.” Khuôn mặt Hoàng khuất vào trong bóng tối, “Là các đại thần ép đã ép buộc chàng.”
Đúng vậy, những năm nay tay ta dính đầy ma.u tươi, một người tỷ tỷ tội ác đầy mình, bị bách quan ghét bỏ, thực sự không xứng với danh tiếng một đời minh quân của hắn.
Khóe môi nở nụ cười, ta đã tỏ tường rồi, liền sau đó ta vô lực ngã xuống.
Trước khi hôn mê bất tỉnh, ta ngửi thấy mùi dầu thông đang dần bốc cháy.
Diệt cỏ phải diệt tận gốc, Bệ hạ, người học thật tốt.
Ngôn Tình, Đô Thị, Khác
Lâm Bạch
Tác giả: Lâm Bạch
Editor: Kỳ Giản Niệm
Beta: Kỳ Giản Niệm
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Ngọt ngào, Hay khắc khẩu, Nhẹ nhàng, Góc nhìn của nữ chính
Nhân vật chính: Vương Dịch Chi, Lê Dụ
Độ dài: 08 chương
GIỚI THIỆU TRUYỆN
Lê Dụ, nữ, học Trung y. Vương Dịch Chi, nam, học Tây y.
Mọi người đều nói Trung Quốc và Phương Tây kết hợp với nhau có hiệu quả vô cùng nhanh chóng? Phải nói là trời sinh đã thành oan gia mới đúng!!!!!
Lê Dụ: Tôi lúc thì vui, lúc thì buồn, lúc thì cáu kỉnh, lúc thì tức giận. Anh nói xem, tôi mắc bệnh gì rồi?
Vương Dịch Chi: Tôi khuyên cô nên đến khoa tâm lý khám thử, có khả năng cô bị đa nhân cách rồi.
Lê Dụ:???
Lê Dụ: Mỗi ngày đều rèn luyện sức khỏe thật tốt, hây ya hây ya ~
Vương Dịch Chi: Cô đang tập cái gì vậy? Bộ là học sinh tiểu học tập thể dục theo đài sao?
Lê Dụ: Đó là Ngũ Cầm Hí*!!!!!!!!!
Cứ tưởng rằng sẽ mãi không vừa mắt nhau đến hết cuộc đời, kết quả là, thầy thuốc Lê bị bác sĩ Vương bắt cóc!!!
Một ngày nọ, Lê Dụ đang bị thương bị Vương Dịch Chi ‘chụt chụt\’ đến mức nói không nên lời.
Bác sĩ Vương, anh chơi xấu vl!
Tôi chơi xấu đấy, em làm gì được tôi bây giờ.
Bác sĩ Vương, anh đang ăn hiếp bệnh nhân đấy, anh không thể làm mâu thuẫn giữa bác sĩ và bệnh nhân càng thêm trầm trọng được!!!
Gỡ mìn ~
1. Ngắn!!! Siêu ngắn!!!
2. Không nhắc đến kiến thức chuyên ngành, xin đừng chửi (khom lưng).
Tag: Đô thị tình duyên, Yêu sâu sắc, Hoan hỉ oan gia, Truyện ngọt
Một câu tóm tắt: Câu chuyện của bác sĩ Trung y và bác sĩ Tây y.
Lập ý: Ở đây không có gì ngoài cơm tró.
–
*Ngũ Cầm Hí (五禽戏): là một bài khí công cổ đại được mô phỏng theo điệu bộ của năm loài thú là cọp, nai, gấu, khỉ và chim.
Ngôn Tình, Huyền Huyễn
Mỹ Nhân Vô Sương
Nam phụ đã đánh tất cả để bảo vệ nữ chính, thậm chí là tính mạng của mình, nhưng nữ chính vẫn không thể yêu anh ta.
Sau khi Kiều Tịch xuyên sách, cô phát hiện rằng tính mạng của mình sẽ phụ thuộc vào nam phụ với đôi chân tàn tật đó.
Vì vậy, cô đã dành nhiều thời gian để tiếp cận và chỉ thực hiện những cách nói lời ân ái với anh ta, vuốt ve đôi chân xấu xí của anh ta và truyền tải cho anh ta những cảm xúc của mình.
Nam phụ luôn tỏ ra ngại ngùng và lấy chăn che kín đôi chân của mình.
Cuối cùng, nam phụ không thể chịu đựng nữa và hôn Kiều Tịch. Thật bất ngờ, đôi chân tàn tật của anh ta đột nhiên biến thành một chiếc đuôi cá không hoàn chỉnh....
Ngôn Tình, Trọng Sinh, Cổ Đại
Trách Chu
Vốn dưới sự cân nhắc của hai nhà, một cuộc hôn nhân có cả âm mưu và dương mưu, nhưng lúc lâm chung lại phải ôm bài vị của chàng không thể nhắm mắt.
Một, nàng hận trời đất bất công, trọng thần đắc lực bị diệt khẩu; hai, oán trách tình cảm không thọ, nghĩa tình phu thê bị chia đôi.
Trùng sinh, trở về đêm lễ cài trâm (*) năm nàng mười lăm tuổi.
(*) Lễ cài trâm: Ở Trung Quốc cổ đại, phụ nữ trẻ để tóc buông xuống hoặc để kiểu đơn giản để biểu lộ rằng họ chưa kết hôn. Các thiếu nữ có truyền thống giữ mái tóc của mình trong bím tóc cho đến sinh nhật thứ mười lăm của họ, khi họ đã trải qua một nghi thức đón tuổi gọi là Lễ Cài Trâm. Trong nghi lễ, tóc của cô gái đã được gội sạch, chải cuộn lại, và giữ chặt với nhau bằng một cái trâm. Một cô gái đã hoàn thành buổi lễ đã được coi là một người trưởng thành đủ điều kiện để kết hôn.
Vẫn như xưa, mẫu thân cho người lui xuống rồi hỏi nàng: Nhị công tử của Vân gia khôi ngô, đứa con lớn của Cốc gia tài cao, con của ta muốn chọn ai để kết duyên đây?
Còn có thể là ai khác?
“Chọn người mấy ngày trước đến cửa cầu hôn nhưng bị từ chối, tiểu Lục nhi của Mộ gia tiếng xấu vang xa đi ạ.”
Kiếp trước, dù chết đi nhưng chàng đã bảo vệ ta mười năm. Lần này, ta xin dùng trăm năm bù đắp và hoàn trả lại.
Sau khi trùng sinh, nhìn tức phụ nhi vốn mềm yếu đang dũng cảm quên mình đứng đằng trước che chở cho chàng, Mộ sứ quân bèn ôm nàng vào lòng: “Nương tử đừng lo lắng, nàng cứ tô vàng nạm ngọc ăn ngon mặc đẹp, còn đám cặn bã hãm hại ta cứ để ta lo!”.
Gỡ mìn:
Song trùng sinh, nam chính trùng sinh ba lần.
Sủng sạch, kết thúc có hậu, bản chất là văn sủng, kiêm ngược tra.
Tên cũ “Lại làm thê của Sứ quân”
Nội dung: ông trời tác hợp, trùng sinh, ngọt, thoải mái
Từ khóa liên quan: Nhân vật chính: Mạnh Nguyên, Mộ Hoài | Nhân vật phụ: không xứng được xướng tên QAQ | Khác: 1v1, kết thúc có hậu, trả thù ngược tra, sủng ngọt.
Giới thiệu một câu ngắn gọn: Cuồng ma sủng thê trở về.
Dàn ý: Tình cảm sâu sắc, thiện ác có báo.
Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Sủng
Lục Manh Tinh
Tác giả: Lục Manh Tinh
Chuyển ngữ: Làn Truyện
GIỚI THIỆU
Nhà Tống Kinh Hi phá sản, bố mẹ bán tháo tất cả đồ đạc rồi trốn ra nước ngoài, để lại một mình cô ở nhà.
Cô Tống chửi đổng, cố gắng thích ứng với chuyện chuyển từ giàu sang phú quý sang nghèo khó bần hàn.
Nhưng thực sự rất khó khăn.
Cho đến một ngày nọ tan học đói bụng, một chiếc xe hơi sang trọng phiên bản dài dừng trước mặt cô. Cửa sổ xe phía sau hạ xuống, lộ ra một khuôn mặt quen thuộc nhưng lãnh đạm.
“Đi theo anh.”
Tống Kinh Hi dại ra hai giây, mừng rỡ như điên: “Chu Hoài Ngạn, bố mẹ em bán em cho anh rồi sao?”
【 Câu chuyện nuôi dưỡng một đại tiểu thư không sợ trời không sợ đất thành phiên bản đại tiểu thư không sợ trời không sợ đất cấp Pro.】
/Tuổi tác kém 8 tuổi/
Ngôn Tình, Cổ Đại
Đông Tà Tiểu Tiểu
Không ngờ nam tử nghèo khó nàng quen biết thuở hàn vi lại có một ngày trở thành đế vương đứng trên vạn người.
Nhiều năm trái tim hắn hướng về nàng, bỏ ngoài tai bao sự phản đối mà phong nàng làm hoàng hậu.
Từ đây nàng bị nhốt trong thâm cung, trải qua bao nhiêu thăng trầm, dây dưa với hắn nửa đời...
