Truyện đã hoàn thiện
Trưởng Công Chúa
Ngôn Tình, Trọng Sinh, Cung Đấu, Cổ Đại, Khác
Mặc Thư Bạch
TRUYỆN GỐC CỦA PHIM "ĐỘ HOA NIÊN" - TRIỆU KIM MẠCH, TRƯƠNG LĂNG HÁCH ĐÓNG CHÍNH
🌺Giải thích sơ lược:
[Đặc biệt những ai thuộc trường phái thích sạch sẽ, cực đoan đối với việc nam chính hoặc nữ chính luôn chiếm spotlight, xin cân nhắc trước khi lọt hố]
1. Nữ chính kiếp trước có người yêu, bởi vì một vài yếu tố khách quan không thể phát triển đến bước cuối cùng, nhưng không phải hoàn toàn không có gì xảy ra.
2. Nam chính cũng có crush (chưa cưa đổ thành công)
3. Mặt xấu nhất của hai người đều trưng ra cho đối phương xem và luôn đấu đá lẫn nhau. Xin đừng mong chờ quá cao ở câu chuyện về hai đối tượng xấu xa này.
→Một câu giản lược: oan gia trọng sinh thành người yêu
Văn án:
Lý Dung và Bùi Văn Tuyên mười tám tuổi thành thân
Lý Dung dùng gia thế của Bùi Văn Tuyên để trốn họa, Bùi Văn Tuyên lợi dụng thân phận Công chúa của Lý Dung để trở mình.
Bọn họ liên hôn vì chính trị, không có lấy một chút tình cảm.
Sau này, nàng thì trầm mê trong rượu chè sênh ca, còn hắn vì trong lòng đã có người thương có nhà không thèm về...
Làm phu thê ba mươi năm, trừ quyền thế ra không còn thứ gì khác.
Sau này bị kẻ khác chia rẽ, chết dưới chính mưu kế của đối phương, cũng không hề cảm thấy kì lạ.
Song, khi ngủ một giấc tỉnh lại, họ thế nhưng quay về năm 18 tuổi, về chính thời khắc cuộc đời cả hai khốn khó nhất.
Vì thế Bùi Văn Tuyên đến tìm Lý Dung.
"Điện hạ cảm thấy, cuộc hôn nhân này có nên tái diễn?"
"Nên chứ"
"Vậy tại hạ trước tiên phải thanh trừ vị "Khách khanh" của người"
("Khách khanh" là một chức quan cao cấp trong triều đình. Thời nhà Tần, khi có người từ các nước chư hầu đến làm quan được phong làm "khanh", và được dùng lễ tiếp khách để đối đãi nên mới có tên gọi như thế)
"Ngươi cho rằng ta sẽ bỏ qua cho người trong lòng ngươi ư?"
Sau một khoảng im lặng, Bùi Văn Tuyên lại nói, "Chi bằng, mỗi người nhường một bước, đợi hai năm sau, khi trong tay cả hai đều nắm đại quyền, chúng ta lại hòa ly (ly hôn). Lúc đó có oán báo oán, có thù báo thù, Công chúa thấy sao?"
Lý Dung trầm ngâm hồi lâu rồi nói, "Được thôi, trước cứ thế mà làm..."
Sau đó, Bùi Văn Tuyên và Lý Dung quyền khuynh triều dã, nhìn Lý Dung đang viết đơn hòa ly trong nhà, Bùi Văn Tuyên hết nhìn trái lại nhìn phải, cuối cùng bước vào thư phòng, "Hài tử đã lớn nhường này rồi, chi bằng cứ sống tiếp thế này một thời gian nữa?"
🌺Giải thích sơ lược:
[Đặc biệt những ai thuộc trường phái thích sạch sẽ, cực đoan đối với việc nam chính hoặc nữ chính luôn chiếm spotlight, xin cân nhắc trước khi lọt hố]
1. Nữ chính kiếp trước có người yêu, bởi vì một vài yếu tố khách quan không thể phát triển đến bước cuối cùng, nhưng không phải hoàn toàn không có gì xảy ra.
2. Nam chính cũng có crush (chưa cưa đổ thành công)
3. Mặt xấu nhất của hai người đều trưng ra cho đối phương xem và luôn đấu đá lẫn nhau. Xin đừng mong chờ quá cao ở câu chuyện về hai đối tượng xấu xa này.
→Một câu giản lược: oan gia trọng sinh thành người yêu
Văn án:
Lý Dung và Bùi Văn Tuyên mười tám tuổi thành thân
Lý Dung dùng gia thế của Bùi Văn Tuyên để trốn họa, Bùi Văn Tuyên lợi dụng thân phận Công chúa của Lý Dung để trở mình.
Bọn họ liên hôn vì chính trị, không có lấy một chút tình cảm.
Sau này, nàng thì trầm mê trong rượu chè sênh ca, còn hắn vì trong lòng đã có người thương có nhà không thèm về...
Làm phu thê ba mươi năm, trừ quyền thế ra không còn thứ gì khác.
Sau này bị kẻ khác chia rẽ, chết dưới chính mưu kế của đối phương, cũng không hề cảm thấy kì lạ.
Song, khi ngủ một giấc tỉnh lại, họ thế nhưng quay về năm 18 tuổi, về chính thời khắc cuộc đời cả hai khốn khó nhất.
Vì thế Bùi Văn Tuyên đến tìm Lý Dung.
"Điện hạ cảm thấy, cuộc hôn nhân này có nên tái diễn?"
"Nên chứ"
"Vậy tại hạ trước tiên phải thanh trừ vị "Khách khanh" của người"
("Khách khanh" là một chức quan cao cấp trong triều đình. Thời nhà Tần, khi có người từ các nước chư hầu đến làm quan được phong làm "khanh", và được dùng lễ tiếp khách để đối đãi nên mới có tên gọi như thế)
"Ngươi cho rằng ta sẽ bỏ qua cho người trong lòng ngươi ư?"
Sau một khoảng im lặng, Bùi Văn Tuyên lại nói, "Chi bằng, mỗi người nhường một bước, đợi hai năm sau, khi trong tay cả hai đều nắm đại quyền, chúng ta lại hòa ly (ly hôn). Lúc đó có oán báo oán, có thù báo thù, Công chúa thấy sao?"
Lý Dung trầm ngâm hồi lâu rồi nói, "Được thôi, trước cứ thế mà làm..."
Sau đó, Bùi Văn Tuyên và Lý Dung quyền khuynh triều dã, nhìn Lý Dung đang viết đơn hòa ly trong nhà, Bùi Văn Tuyên hết nhìn trái lại nhìn phải, cuối cùng bước vào thư phòng, "Hài tử đã lớn nhường này rồi, chi bằng cứ sống tiếp thế này một thời gian nữa?"
Anh Ấy Bệnh Không Hề Nhẹ
Ngôn Tình, Đô Thị, Khác
Ái Ngật Nhục Nhục Đích Tiểu Mai/爱吃肉肉的小埋
ANH ẤY BỆNH KHÔNG HỀ NHẸ
•Edit: Bánh Bao Nhỏ
•Tác giả: 爱吃肉肉的小埋
GIỚI THIỆU
【Văn án 1】
Không muốn ở bên bạn trai trúc mã nữa nên tôi tùy tiện nói lý do chia tay.
"Tôi không cần một người đàn ông bẩn thỉu."
Hắn phát điên ngay tại chỗ, ở trước mặt tôi lột từng bộ quần áo của mình ra, bệnh hoạn lại cố chấp hèn mọn một cách ¹khát cầu:
¹khát cầu: khao khát + cầu khẩn
"Bảo bối, nhìn anh xem, anh đã tắm rất nhiều lần rồi, không bẩn."
【Văn án 2】
Sau khi ý thức được bạn trai nhất định phải vì yêu nữ chính mà chán ghét tôi.
Tôi liền hành động trước trong khi hắn bị hạ thuốc và lẽ ra phải có một đêm tuyệt vời với nữ chính.
Sau đó tôi lại làm ra một vở kịch bắt gian.
"Chia tay đi, đàn ông bẩn tôi không cần."
Hắn như con chó nhỏ tan nát cõi lòng, tuyệt vọng đem chính mình cọ rửa đến rách da.
Bốn năm sau, sau khi nghe nói hắn muốn cùng nữ chính kết hôn, tôi cho rằng nội dung quyển truyện đã đi đến hồi kết.
Vì thế tôi lại lần thứ hai xuất hiện, hơn nữa bắt đầu cùng gia tộc an bài đối tượng liên hôn.
Nhưng đêm đó tôi bị hắn giam cầm.
Hắn lột từng bộ quần áo của mình ra, bệnh hoạn lại cố chấp hèn mọn một cách khát cầu.
"Bảo bối, nhìn anh xem, anh đã cọ rửa thật nhiều năm rồi, không bẩn."
•Edit: Bánh Bao Nhỏ
•Tác giả: 爱吃肉肉的小埋
GIỚI THIỆU
【Văn án 1】
Không muốn ở bên bạn trai trúc mã nữa nên tôi tùy tiện nói lý do chia tay.
"Tôi không cần một người đàn ông bẩn thỉu."
Hắn phát điên ngay tại chỗ, ở trước mặt tôi lột từng bộ quần áo của mình ra, bệnh hoạn lại cố chấp hèn mọn một cách ¹khát cầu:
¹khát cầu: khao khát + cầu khẩn
"Bảo bối, nhìn anh xem, anh đã tắm rất nhiều lần rồi, không bẩn."
【Văn án 2】
Sau khi ý thức được bạn trai nhất định phải vì yêu nữ chính mà chán ghét tôi.
Tôi liền hành động trước trong khi hắn bị hạ thuốc và lẽ ra phải có một đêm tuyệt vời với nữ chính.
Sau đó tôi lại làm ra một vở kịch bắt gian.
"Chia tay đi, đàn ông bẩn tôi không cần."
Hắn như con chó nhỏ tan nát cõi lòng, tuyệt vọng đem chính mình cọ rửa đến rách da.
Bốn năm sau, sau khi nghe nói hắn muốn cùng nữ chính kết hôn, tôi cho rằng nội dung quyển truyện đã đi đến hồi kết.
Vì thế tôi lại lần thứ hai xuất hiện, hơn nữa bắt đầu cùng gia tộc an bài đối tượng liên hôn.
Nhưng đêm đó tôi bị hắn giam cầm.
Hắn lột từng bộ quần áo của mình ra, bệnh hoạn lại cố chấp hèn mọn một cách khát cầu.
"Bảo bối, nhìn anh xem, anh đã cọ rửa thật nhiều năm rồi, không bẩn."
Người Trong Số Mệnh
Cổ Đại, Khác, Đoản Văn
Minh Nguyệt Điều Điều/明月迢迢
NGƯỜI TRONG SỐ MỆNH
***
(Tên do editor đặt lại)
Tác giả: 明月迢迢
Thể loại: Cổ đại, Hiện thực, Nhẹ nhàng
Editor: Qynn
- -----
Giới thiệu:
Ta tình cờ gặp một hành khất chuyên bói toán trên đường. Sau khi ăn sạch chén cơm ta cho, ông ấy phán ta có Mệnh Phượng hoàng.
Nhưng ta cảm thấy, dù ông ấy vì ba nắm gạo mà khom lưng thì cũng hơi quá lố rồi. Suy cho cùng, ta chỉ là người bán đậu phụ mà thôi.
Ai ngờ sau này, ta thực sự trở thành mẫu nghi thiên hạ.
***
(Tên do editor đặt lại)
Tác giả: 明月迢迢
Thể loại: Cổ đại, Hiện thực, Nhẹ nhàng
Editor: Qynn
- -----
Giới thiệu:
Ta tình cờ gặp một hành khất chuyên bói toán trên đường. Sau khi ăn sạch chén cơm ta cho, ông ấy phán ta có Mệnh Phượng hoàng.
Nhưng ta cảm thấy, dù ông ấy vì ba nắm gạo mà khom lưng thì cũng hơi quá lố rồi. Suy cho cùng, ta chỉ là người bán đậu phụ mà thôi.
Ai ngờ sau này, ta thực sự trở thành mẫu nghi thiên hạ.
Trời Tối
Bách Hợp, Nữ Cường, Mạt Thế, Khác
Hổ Đầu Miêu Diện
Tác phẩm: Trời Tối
Tác giả: Hổ Đầu Miêu Diện
Thể loại: GL, bối cảnh viễn tưởng tận thế, tình cảm chậm nhiệt, gương vỡ lại lành, ngược (nhưng trong ngược có ngọt), truy thê hoả táng tràng, bạch nguyệt quang, HE.
|Trung khuyển công x Ngạo kiều thụ|
Nhân vật chính: Bạch Tử x Mạnh Dĩ Lam
Nhân vật phụ: Du Vu Ý, Mao Mao
Văn án:
Vào ngày hôm ấy, ngay tại thời điểm mà Bạch Tử tuyệt vọng nhất. Cô định từ toà cao ốc nhảy xuống...
Ánh mặt trời bỗng dưng biến mất, thế giới rơi vào một mảng hắc ám, virus đột biến hoành hành khắp nơi.
Con người muốn tồn tại thì buộc phải giết chóc một cách dã man và sinh tồn một cách đê hèn.
Nhưng Bạch Tử quyết định giết chóc cũng không phải vì để chính mình sống sót. Mà là để bảo vệ Mạnh Dĩ Lam, người luôn xem cô như kẻ điên. Dẫu cho sự giết chóc này có nguy cơ bị lây nhiễm virus đột biến, cô cũng sẽ không chút do dự.
- ---- Trước khi virus đột biến xuất hiện -----
Mạnh Dĩ Lam trong tay cầm điếu thuốc với ánh mắt tràn đầy chán ghét nhìn về phía Bạch Tử.
- Mạnh Dĩ Lam: Nếu cô còn đi theo tôi như thế này nữa, tôi sẽ không khách khí.
- Bạch Tử: Hút...thuốc lá...có hại...sức khoẻ.
- ---- Sau khi virus đột biến xuất hiện -----
Mạnh Dĩ Lam đôi mắt ẩn đỏ, dùng sức đem Bạch Tử kéo về phía mình.
- Mạnh Dĩ Lam: Nếu cô còn dám rời xa tôi lần nữa, thì cô chết chắc.
- Bạch Tử: Tôi là người biến dị, không thể chết được.
Lời của tác giả:
- Sau khi làm người biến dị, nữ chính gần như trở thành một "chú cún" trung thành đi theo sau và bảo vệ bạch nguyệt quang của mình.
- Ngay cả khi chúng ta sống trong bóng tối, chúng ta cũng cần để tâm tư được ánh sáng soi rọi.
Tác giả: Hổ Đầu Miêu Diện
Thể loại: GL, bối cảnh viễn tưởng tận thế, tình cảm chậm nhiệt, gương vỡ lại lành, ngược (nhưng trong ngược có ngọt), truy thê hoả táng tràng, bạch nguyệt quang, HE.
|Trung khuyển công x Ngạo kiều thụ|
Nhân vật chính: Bạch Tử x Mạnh Dĩ Lam
Nhân vật phụ: Du Vu Ý, Mao Mao
Văn án:
Vào ngày hôm ấy, ngay tại thời điểm mà Bạch Tử tuyệt vọng nhất. Cô định từ toà cao ốc nhảy xuống...
Ánh mặt trời bỗng dưng biến mất, thế giới rơi vào một mảng hắc ám, virus đột biến hoành hành khắp nơi.
Con người muốn tồn tại thì buộc phải giết chóc một cách dã man và sinh tồn một cách đê hèn.
Nhưng Bạch Tử quyết định giết chóc cũng không phải vì để chính mình sống sót. Mà là để bảo vệ Mạnh Dĩ Lam, người luôn xem cô như kẻ điên. Dẫu cho sự giết chóc này có nguy cơ bị lây nhiễm virus đột biến, cô cũng sẽ không chút do dự.
- ---- Trước khi virus đột biến xuất hiện -----
Mạnh Dĩ Lam trong tay cầm điếu thuốc với ánh mắt tràn đầy chán ghét nhìn về phía Bạch Tử.
- Mạnh Dĩ Lam: Nếu cô còn đi theo tôi như thế này nữa, tôi sẽ không khách khí.
- Bạch Tử: Hút...thuốc lá...có hại...sức khoẻ.
- ---- Sau khi virus đột biến xuất hiện -----
Mạnh Dĩ Lam đôi mắt ẩn đỏ, dùng sức đem Bạch Tử kéo về phía mình.
- Mạnh Dĩ Lam: Nếu cô còn dám rời xa tôi lần nữa, thì cô chết chắc.
- Bạch Tử: Tôi là người biến dị, không thể chết được.
Lời của tác giả:
- Sau khi làm người biến dị, nữ chính gần như trở thành một "chú cún" trung thành đi theo sau và bảo vệ bạch nguyệt quang của mình.
- Ngay cả khi chúng ta sống trong bóng tối, chúng ta cũng cần để tâm tư được ánh sáng soi rọi.
Lưu Manh Trong Mộng
Ngôn Tình, Đô Thị, Khác
Trương Nhược Dư
Tác giả: Trương Nhược Dư
Thể loại: Ngôn Tình, Hiện Đại, Ngọt
Team dịch: TruyệnHN
Giới thiệu
Dưới khu nhà của tôi đào được cổ mộ ngàn năm.
Sau đó, mỗi đêm tôi đều mơ thấy một vị công tử áo gấm có hành vi càn rỡ.
Anh ta đè tôi hôn sâu ở góc tường.
Và tôi ỷ vào mơ là giả, nên đêm nào cũng trêu ghẹo anh ta.
Cho đến một ngày nọ, có một nam sinh chặn tôi ở hành lang trường học vào sáng sớm, cậu ấy cắn răng nói.
“Tối nay không được sờ loạn nữa.”
Thể loại: Ngôn Tình, Hiện Đại, Ngọt
Team dịch: TruyệnHN
Giới thiệu
Dưới khu nhà của tôi đào được cổ mộ ngàn năm.
Sau đó, mỗi đêm tôi đều mơ thấy một vị công tử áo gấm có hành vi càn rỡ.
Anh ta đè tôi hôn sâu ở góc tường.
Và tôi ỷ vào mơ là giả, nên đêm nào cũng trêu ghẹo anh ta.
Cho đến một ngày nọ, có một nam sinh chặn tôi ở hành lang trường học vào sáng sớm, cậu ấy cắn răng nói.
“Tối nay không được sờ loạn nữa.”
Tiểu Phu Lang Ngoan Ngoãn
Đam Mỹ, Điền Văn, Cổ Đại
Trà Tra Tra
Bạn đang đọc truyện Tiểu Phu Lang Ngoan Ngoãn của tác giả Trà Tra Tra. Lục Cốc sắp phải thành hôn, nhưng đối tượng của hắn là một tên thợ săn hung dữ có tiếng trong thôn Thanh Khê, đáng nói là việc hôn nhân này vốn không phải của hắn mà là hắn thay thế ca ca mình gả đi.
Mặc dù hắn vạn phần không muốn, vô cùng khó chịu và tủi thân, nhưng dưới sự áp bức, hắn vẫn bị người khiêng lên kiệu hoa.
Mà việc gả thay này, vốn dĩ vô cùng phi lý và khó chấp nhận, Thẩm gia làm sao nhịn được, nhưng mà cãi đến rách họng, nháo đến tận trời, cuối cùng Lục Cốc vẫn bị đem về nhà họ Thẩm.Đã sẵn sàng sống trong sợ hãi, ai ngờ ngày tháng sau khi kết hôn lại không hề khó khăn như y tưởng tượng, thậm chí còn được ăn no, cũng không bị đánh đập.
Thầm Huyền Thanh còn mua cho y gà con vịt con, vây rào tre quanh hậu viện nói để cho y nuôi gà vịt.
Lục Cốc ngồi xổm trong hậu viện đếm gà đếm vịt, kinh sợ qua đi chỉ còn lại vui mừng, Thẩm Huyền Thanh nói những thứ này đều là của y.
Mặc dù hắn vạn phần không muốn, vô cùng khó chịu và tủi thân, nhưng dưới sự áp bức, hắn vẫn bị người khiêng lên kiệu hoa.
Mà việc gả thay này, vốn dĩ vô cùng phi lý và khó chấp nhận, Thẩm gia làm sao nhịn được, nhưng mà cãi đến rách họng, nháo đến tận trời, cuối cùng Lục Cốc vẫn bị đem về nhà họ Thẩm.Đã sẵn sàng sống trong sợ hãi, ai ngờ ngày tháng sau khi kết hôn lại không hề khó khăn như y tưởng tượng, thậm chí còn được ăn no, cũng không bị đánh đập.
Thầm Huyền Thanh còn mua cho y gà con vịt con, vây rào tre quanh hậu viện nói để cho y nuôi gà vịt.
Lục Cốc ngồi xổm trong hậu viện đếm gà đếm vịt, kinh sợ qua đi chỉ còn lại vui mừng, Thẩm Huyền Thanh nói những thứ này đều là của y.
Thích Ta Khó Lắm Sao
Đô Thị, Bách Hợp, Khác
Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Ô Quy
Tác phẩm: Hỉ Hoan Ngã Ngận Nan Mạ
Tác giả: Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Ô Quy
Tác phẩm thị giác: Chủ Thụ
Thể loại: Niên hạ, Đô thị tình duyên, Tình hữu độc chung, Nhân duyên tình cờ gặp gỡ
Độ dài: 62 chương + 2 phiên ngoại
CP chính: Cận Sương x Úc Tử Tịnh
CP phụ: Lâm Thi Nhiên x Kỳ Phù
Văn án
Cận Sương dùng hết dũng khí mười hai năm, một đêm trước lễ tình nhân gọi điện thoại cho Úc Tử Tịnh, thanh âm bất ổn, hầu như gằn ra từng chữ từng chữ, nàng nói: "Sáng mai có rảnh không?"
Úc Tử Tịnh nghe được ngữ khí giết người ở đầu bên kia điện thoại của Cận Sương, lãnh mạc lắc đầu: "Không rảnh, muốn bồi đối tượng."
Cận Sương thất bại, ném điện thoại di động lên giường, lăn ra ngủ quên trời quên đất, sáng sớm hôm sau chuông cửa vang lên, nàng bò dậy mở cửa, Úc Tử Tịnh đứng ở ngoài cửa, Cận Sương mím môi: "Làm cái gì?"
Úc Tử Tịnh nhíu mày: "Bồi đối tượng."
Cận Sương đối với Úc Tử Tịnh, khi còn bé muốn cho nàng cả thế giới.
Lớn rồi, muốn làm cả thế giới của nàng.
Tác giả: Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Ô Quy
Tác phẩm thị giác: Chủ Thụ
Thể loại: Niên hạ, Đô thị tình duyên, Tình hữu độc chung, Nhân duyên tình cờ gặp gỡ
Độ dài: 62 chương + 2 phiên ngoại
CP chính: Cận Sương x Úc Tử Tịnh
CP phụ: Lâm Thi Nhiên x Kỳ Phù
Văn án
Cận Sương dùng hết dũng khí mười hai năm, một đêm trước lễ tình nhân gọi điện thoại cho Úc Tử Tịnh, thanh âm bất ổn, hầu như gằn ra từng chữ từng chữ, nàng nói: "Sáng mai có rảnh không?"
Úc Tử Tịnh nghe được ngữ khí giết người ở đầu bên kia điện thoại của Cận Sương, lãnh mạc lắc đầu: "Không rảnh, muốn bồi đối tượng."
Cận Sương thất bại, ném điện thoại di động lên giường, lăn ra ngủ quên trời quên đất, sáng sớm hôm sau chuông cửa vang lên, nàng bò dậy mở cửa, Úc Tử Tịnh đứng ở ngoài cửa, Cận Sương mím môi: "Làm cái gì?"
Úc Tử Tịnh nhíu mày: "Bồi đối tượng."
Cận Sương đối với Úc Tử Tịnh, khi còn bé muốn cho nàng cả thế giới.
Lớn rồi, muốn làm cả thế giới của nàng.
Sau Khi Con Gái Tôi Bị Tạt Axit
Đô Thị, Trọng Sinh, Nữ Cường, Khác
Kình Minh/鲸鸣
Tác giả: 鲸鸣
Thể loại: Trọng Sinh, Nữ Cường, Vả Mặt, HE, Hiện Đại, Trả Thù, Gia Đình, Chữa Lành
Team dịch: Bao đồng một mối lương duyên?
Giới thiệu
Sau khi chồng tôi chia tay với nhân tình của anh ta, trong cơn giận dữ, nhân tình của anh ta đã tạt axit vào tôi và con gái tôi.
Cô ta nói, nếu tôi và con gái tôi là người chồng tôi yêu thương nhất thì cô ta muốn để anh ta trải qua cảm giác mất đi người mình yêu nhất.
Đây là sự trả thù của cô ta đối với người đàn ông nhẫn tâm này.
Sau đó, cô ta bị kết án tử hình, tôi và con gái đều bị hủy dung, nhưng chồng tôi, kẻ đầu sỏ gây ra tội lỗi đã tái hôn và có con, bắt đầu một cuộc sống mới.
Khi tôi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trọng sinh.
Tôi trọng sinh vào ngày tôi và con gái tôi bị tạt axit.
Thể loại: Trọng Sinh, Nữ Cường, Vả Mặt, HE, Hiện Đại, Trả Thù, Gia Đình, Chữa Lành
Team dịch: Bao đồng một mối lương duyên?
Giới thiệu
Sau khi chồng tôi chia tay với nhân tình của anh ta, trong cơn giận dữ, nhân tình của anh ta đã tạt axit vào tôi và con gái tôi.
Cô ta nói, nếu tôi và con gái tôi là người chồng tôi yêu thương nhất thì cô ta muốn để anh ta trải qua cảm giác mất đi người mình yêu nhất.
Đây là sự trả thù của cô ta đối với người đàn ông nhẫn tâm này.
Sau đó, cô ta bị kết án tử hình, tôi và con gái đều bị hủy dung, nhưng chồng tôi, kẻ đầu sỏ gây ra tội lỗi đã tái hôn và có con, bắt đầu một cuộc sống mới.
Khi tôi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trọng sinh.
Tôi trọng sinh vào ngày tôi và con gái tôi bị tạt axit.
Mười Lăm Mùa Xuân
Bách Hợp, Ngược
Nhất Cá Bạch Dương
Thời An được tám tuổi thì Thời Đại Xuyên đưa nó đến chỗ của một dì xinh đẹp.
Nó nhút nhát, nên nó sợ hãi nơi mới mẻ, cũng rất e dè với người lạ.
"An An, ngoan, từ giờ đây sẽ là nhà của con."
Dì rất xinh đẹp, giọng nói dịu dàng như nước.
Đây là lần đầu tiên Thời An gặp Cố Thiên Quân, nó không dám đến gần Cố Thiên Quân, bởi nó là đồ nhút nhát hướng nội.
Thời An ngày càng ỷ lại vào Cố Thiên Quân.
Một ngày nọ, Thời An nhìn thấy một tấm ảnh trong thư phòng, trong tấm ảnh, Cố Thiên Vân đang thân mật với một người phụ nữ có vẻ ngoài không rõ ràng, cười rất ngọt ngào.
"Dì Cố, cô ấy là ai vậy ạ?"
"Một người bạn."
Đêm đó, Thời An không về nhà.
Xung quanh Cố Thiên Quân có rất nhiều người, nhưng Thời An, chỉ có một mình Cố Thiên Quân.
【Thời An 18 tuổi】
Dì Cố, con còn có thể trở về gặp dì không?
Dì Cố, con đã kết giao với rất nhiều bạn mới.
Dì Cố, nếu sớm biết lớn lên sẽ phải rời xa dì, thì con đã không lớn nữa rồi.
【Thời An 19 tuổi】
Dì Cố, con thích dì.
Dì Cố, sao dì lại phớt lờ con?
【Thời An 20 tuổi】
Dì Cố, rốt cuộc dì đang ở đâu?
Dì Cố, con đợi dì về nhà.
Nó nhút nhát, nên nó sợ hãi nơi mới mẻ, cũng rất e dè với người lạ.
"An An, ngoan, từ giờ đây sẽ là nhà của con."
Dì rất xinh đẹp, giọng nói dịu dàng như nước.
Đây là lần đầu tiên Thời An gặp Cố Thiên Quân, nó không dám đến gần Cố Thiên Quân, bởi nó là đồ nhút nhát hướng nội.
Thời An ngày càng ỷ lại vào Cố Thiên Quân.
Một ngày nọ, Thời An nhìn thấy một tấm ảnh trong thư phòng, trong tấm ảnh, Cố Thiên Vân đang thân mật với một người phụ nữ có vẻ ngoài không rõ ràng, cười rất ngọt ngào.
"Dì Cố, cô ấy là ai vậy ạ?"
"Một người bạn."
Đêm đó, Thời An không về nhà.
Xung quanh Cố Thiên Quân có rất nhiều người, nhưng Thời An, chỉ có một mình Cố Thiên Quân.
【Thời An 18 tuổi】
Dì Cố, con còn có thể trở về gặp dì không?
Dì Cố, con đã kết giao với rất nhiều bạn mới.
Dì Cố, nếu sớm biết lớn lên sẽ phải rời xa dì, thì con đã không lớn nữa rồi.
【Thời An 19 tuổi】
Dì Cố, con thích dì.
Dì Cố, sao dì lại phớt lờ con?
【Thời An 20 tuổi】
Dì Cố, rốt cuộc dì đang ở đâu?
Dì Cố, con đợi dì về nhà.
Trăng Tàn
Đam Mỹ, Cổ Đại, Ngược, Khác
Mộng Hồi
Tác giả: Mộng Hồi
Thể loại: Đam mỹ cổ trang, ngược luyến tình thâm, SE.
Nhân vật chính: Mộ Dung Hoa, Tiểu Thất, Bạch Thái Thiên.
Văn án:
Thời cổ đại xa xưa, nam bắc phân tranh người nào mạnh kẻ ấy làm vua, lúc bấy giờ đất nước được chia làm 2 miền Nam Bắc, mỗi miền là một người cầm quyền tự xưng đế và mang quốc hiệu của riêng mình.
Người ta hay nói Bắc Bạch-Nam Tề chính là vì nguyên nhân này. Hai miền giao chiến triền miên thề không đội trời chung, luôn dùng mọi cách áp bức đối phương phải nhượng bộ đem cống vật giao nộp.
Mà ở giữa 2 miền Nam Bắc là một dải núi không thuộc Bắc cũng chẳng thuộc Nam. Ở đó khí hậu ôn hoà cây cỏ tươi tốt và đặc biệt dược liệu rất nhiều, núi này gọi theo tên của một thần y ở đó, gọi là núi Trường An.
Liễu Trường An cùng với 7 đệ tử sống ở đây nghiên cứu y thuật cứu người còn trồng rất nhiều dược liệu quý hiếm.
Có người đồn rằng Liễu thần y đã điều chế ra thuốc cải tử hoàn sinh làm lòng tham của người trong thiên hạ nổi lên. Từ người trong giang hồ cho tới người trong triều đình hay kể cả những bách tính bình thường đều tới ngỏ lời muốn mua lại. Liễu Trường An bất lực nói đi nói lại:" Không có gì gọi là cải tử hoàn sinh hết, lão phu chỉ là một đại phu bình thường cũng không phải tiên nhân làm sao có thể giúp người chết sống lại chứ."
Những người này căn bản nghe không vào còn cho rằng ông cố tình giấu diếm, bọn họ thương lượng không được đe doạ cũng không xong nên dùng vũ lực chèn ép Liễu thần y. Bọn chúng dùng tính mạng đệ tử đe doạ ông, nếu không giao thuốc sẽ hạ đao giết người. Đệ tử trong núi đều là những đứa trẻ còn nhỏ tuổi, đứa lớn nhất mới chỉ có 22 còn nhỏ nhất thì mới 16 ông sao có thể lấy tính mạng của các đệ tử ra đánh cược, không thể đánh ông bất đắc dĩ đành thỏa hiệp. Hẹn bọn họ sáng ngày mai sẽ giao thuốc ra, đám người giang hồ gian xảo bắt ông giao ra ngay bây giờ nếu không thì đừng trách. Tên đại ca vung cây đao trên tay một đường xoẹt ngang một đệ tử ngã xuống đất, máu từ cổ chảy ra không ngừng nhuốm đỏ một vùng xung quanh. Mọi người vừa kinh hãi vừa căm phẫn hét lên:"Tiểu Ngũ, Tiểu Ngũ,"
Đại đệ tử điên cuồng vừa hét vừa lao tới tên lão đại:" Ngươi dám giết Tiểu Ngũ, ta liều chết với ngươi, aaaaa..."
Còn chưa chạy tới đã bị gã một đao chém chết ngay tại chỗ.
"Đại ca....huhu...đại ca..."
Núi Trường An trước đây không khí trong lành cây cỏ xanh tươi giờ bao trùm một màn u tối sặc mùi máu tanh. Liễu Trường An liều mình với đám đạo tặc giang hồ đem đệ tử thứ 7 tên Tiểu Thất trốn ra ngoài.
Tiểu Thất là đứa trẻ ông nuôi từ khi còn bé xíu, nó ngoan ngoãn lương thiện lại rất có tố chất của một đại phu, chỉ là đứa trẻ này có gương mặt quá đẹp. Một nam tử lại thanh mảnh và nhẹ nhàng, làn da trắng như sứ, đường nét khuôn mặt hoàn hảo như bước ra từ trong tranh. Ánh mắt to tròn lại trong sáng và đơn thuần tựa như một trang giấy trắng chưa nhiễm bụi trần, Liễu Trường An sợ khuôn mặt của Tiểu Thất nếu ra ngoài sẽ gặp phiền phức nên luôn giữ y ở trong núi. Ông yêu quý tiểu đệ tử này nhất nên cái gì biết đều sẽ chỉ cho Tiểu Thất, luôn đặt y trong tầm mắt, cật lực bảo vệ và che chở.
Hai thầy trò dọc theo hướng phía Nam chạy trốn khắp nơi, vừa phải tìm đường vừa tránh sự truy sát của đám giang hồ khiến cả hai người dần kiệt sức.
Liễu Trường An đưa tay nải cho Tiểu Thất dặn dò:
"Những gì ta dặn con trước đây hãy nhớ kĩ, đừng quá tin tưởng vào một ai người ta cho con một sẽ lấy của con mười thậm chí là trăm. Không được nói cho bất kì ai con là đệ tử của Liễu Trường An ta nghe rõ chưa. Thuốc chỉ được dùng trong trường hợp không còn cách nào khác, bảo quản nó cho tốt. Mau chạy đi sư phụ sẽ đánh lạc hướng bọn chúng."
Tiểu Thất lắc đầu liên tục nước mắt lã chã rơi:
"Sư phụ đưa nó cho bọn chúng là được mà, chúng chỉ cần thuốc không cần mạng người."
"Không được yếu đuối như thế, con có phải là nam tử hán không, con như vậy sao ta có thể yên tâm chứ. Đám giang hồ kia con nghĩ chúng đơn giản chỉ vì thuốc cải tử hoàn sinh này thôi sao, dù đưa hay không thì chúng ta đều sẽ phải chết thôi, con đừng lưỡng lự nữa mau chạy đi ".
Xa xa đã nghe tiếng hét vang trời:" Đừng có trốn nữa, giao thuốc ra lão tử sẽ cho các ngươi một con đường sống còn không thì đừng có trách. Liễu Trường An nếu muốn giữ lại một mạng cho đệ tử của ngươi thì nên biết điều một chút ".
Liễu Trường An đẩy mạnh Tiểu Thất:
"Mau đi đi"
Tiểu Thất quệt ngang giọt nước trên mặt nhìn sư phụ lần cuối rồi cầm tay nải chạy vào sâu trong rừng.
Thể loại: Đam mỹ cổ trang, ngược luyến tình thâm, SE.
Nhân vật chính: Mộ Dung Hoa, Tiểu Thất, Bạch Thái Thiên.
Văn án:
Thời cổ đại xa xưa, nam bắc phân tranh người nào mạnh kẻ ấy làm vua, lúc bấy giờ đất nước được chia làm 2 miền Nam Bắc, mỗi miền là một người cầm quyền tự xưng đế và mang quốc hiệu của riêng mình.
Người ta hay nói Bắc Bạch-Nam Tề chính là vì nguyên nhân này. Hai miền giao chiến triền miên thề không đội trời chung, luôn dùng mọi cách áp bức đối phương phải nhượng bộ đem cống vật giao nộp.
Mà ở giữa 2 miền Nam Bắc là một dải núi không thuộc Bắc cũng chẳng thuộc Nam. Ở đó khí hậu ôn hoà cây cỏ tươi tốt và đặc biệt dược liệu rất nhiều, núi này gọi theo tên của một thần y ở đó, gọi là núi Trường An.
Liễu Trường An cùng với 7 đệ tử sống ở đây nghiên cứu y thuật cứu người còn trồng rất nhiều dược liệu quý hiếm.
Có người đồn rằng Liễu thần y đã điều chế ra thuốc cải tử hoàn sinh làm lòng tham của người trong thiên hạ nổi lên. Từ người trong giang hồ cho tới người trong triều đình hay kể cả những bách tính bình thường đều tới ngỏ lời muốn mua lại. Liễu Trường An bất lực nói đi nói lại:" Không có gì gọi là cải tử hoàn sinh hết, lão phu chỉ là một đại phu bình thường cũng không phải tiên nhân làm sao có thể giúp người chết sống lại chứ."
Những người này căn bản nghe không vào còn cho rằng ông cố tình giấu diếm, bọn họ thương lượng không được đe doạ cũng không xong nên dùng vũ lực chèn ép Liễu thần y. Bọn chúng dùng tính mạng đệ tử đe doạ ông, nếu không giao thuốc sẽ hạ đao giết người. Đệ tử trong núi đều là những đứa trẻ còn nhỏ tuổi, đứa lớn nhất mới chỉ có 22 còn nhỏ nhất thì mới 16 ông sao có thể lấy tính mạng của các đệ tử ra đánh cược, không thể đánh ông bất đắc dĩ đành thỏa hiệp. Hẹn bọn họ sáng ngày mai sẽ giao thuốc ra, đám người giang hồ gian xảo bắt ông giao ra ngay bây giờ nếu không thì đừng trách. Tên đại ca vung cây đao trên tay một đường xoẹt ngang một đệ tử ngã xuống đất, máu từ cổ chảy ra không ngừng nhuốm đỏ một vùng xung quanh. Mọi người vừa kinh hãi vừa căm phẫn hét lên:"Tiểu Ngũ, Tiểu Ngũ,"
Đại đệ tử điên cuồng vừa hét vừa lao tới tên lão đại:" Ngươi dám giết Tiểu Ngũ, ta liều chết với ngươi, aaaaa..."
Còn chưa chạy tới đã bị gã một đao chém chết ngay tại chỗ.
"Đại ca....huhu...đại ca..."
Núi Trường An trước đây không khí trong lành cây cỏ xanh tươi giờ bao trùm một màn u tối sặc mùi máu tanh. Liễu Trường An liều mình với đám đạo tặc giang hồ đem đệ tử thứ 7 tên Tiểu Thất trốn ra ngoài.
Tiểu Thất là đứa trẻ ông nuôi từ khi còn bé xíu, nó ngoan ngoãn lương thiện lại rất có tố chất của một đại phu, chỉ là đứa trẻ này có gương mặt quá đẹp. Một nam tử lại thanh mảnh và nhẹ nhàng, làn da trắng như sứ, đường nét khuôn mặt hoàn hảo như bước ra từ trong tranh. Ánh mắt to tròn lại trong sáng và đơn thuần tựa như một trang giấy trắng chưa nhiễm bụi trần, Liễu Trường An sợ khuôn mặt của Tiểu Thất nếu ra ngoài sẽ gặp phiền phức nên luôn giữ y ở trong núi. Ông yêu quý tiểu đệ tử này nhất nên cái gì biết đều sẽ chỉ cho Tiểu Thất, luôn đặt y trong tầm mắt, cật lực bảo vệ và che chở.
Hai thầy trò dọc theo hướng phía Nam chạy trốn khắp nơi, vừa phải tìm đường vừa tránh sự truy sát của đám giang hồ khiến cả hai người dần kiệt sức.
Liễu Trường An đưa tay nải cho Tiểu Thất dặn dò:
"Những gì ta dặn con trước đây hãy nhớ kĩ, đừng quá tin tưởng vào một ai người ta cho con một sẽ lấy của con mười thậm chí là trăm. Không được nói cho bất kì ai con là đệ tử của Liễu Trường An ta nghe rõ chưa. Thuốc chỉ được dùng trong trường hợp không còn cách nào khác, bảo quản nó cho tốt. Mau chạy đi sư phụ sẽ đánh lạc hướng bọn chúng."
Tiểu Thất lắc đầu liên tục nước mắt lã chã rơi:
"Sư phụ đưa nó cho bọn chúng là được mà, chúng chỉ cần thuốc không cần mạng người."
"Không được yếu đuối như thế, con có phải là nam tử hán không, con như vậy sao ta có thể yên tâm chứ. Đám giang hồ kia con nghĩ chúng đơn giản chỉ vì thuốc cải tử hoàn sinh này thôi sao, dù đưa hay không thì chúng ta đều sẽ phải chết thôi, con đừng lưỡng lự nữa mau chạy đi ".
Xa xa đã nghe tiếng hét vang trời:" Đừng có trốn nữa, giao thuốc ra lão tử sẽ cho các ngươi một con đường sống còn không thì đừng có trách. Liễu Trường An nếu muốn giữ lại một mạng cho đệ tử của ngươi thì nên biết điều một chút ".
Liễu Trường An đẩy mạnh Tiểu Thất:
"Mau đi đi"
Tiểu Thất quệt ngang giọt nước trên mặt nhìn sư phụ lần cuối rồi cầm tay nải chạy vào sâu trong rừng.
Vọng Tưởng Với Anh
Ngôn Tình
Mộc Kim An
Bạn đang đọc truyện Vọng Tưởng Với Anh của tác giả Mộc Kim An. 《Vương chi chiến tranh》là tiết mục tuyển tú trên truyền hình, chuyên tuyển lựa ra thần tượng, thu hút vô số giới trẻ, rating cực cao, mỗi một kì phát sóng, fans đổ xô vào đó cổ vũ, ủng hộ cho idol nhà mình.
Ngu Miểu cũng là một trong số đó, cô để ý Vấn Cảnh Hòa trong một cuộc họp báo, mà bức hình cô chụp ảnh, đẹp như tranh, tựa như thần cũng theo đó mà nổi tiếng.
Sau đó, cô trở thành fansite của anh, cũng nhờ những bức ảnh cô chụp, anh thành một trong số những người dẫn đầu bảng xếp hạng.
Giống như ánh mắt của Ngu Miểu, bề ngoài Vấn Cảnh Hoà ca hát vũ đạo đều là cấp A, lần đầu tiên lên bục phát biểu liền được debut ở vị trí cao.
Cô tận tâm tận lực lo cho Vấn Cảnh Hoà, cũng cho rằng anh tuyệt đối sẽ debut.
Buổi công diễn đầu tiên, Vấn Cảnh Hoà một mình nắm giữ toàn trường, nhưng bị đồng đội liên lụy, bại do cạnh tranh đoàn đội, không nhận được phiếu vote phúc lợi, thiếu chút nữa bị đá ra khỏi vị trí debut.
Ngu Miểu: … Thật mẹ nó thái quá.
Ngu Miểu cũng là một trong số đó, cô để ý Vấn Cảnh Hòa trong một cuộc họp báo, mà bức hình cô chụp ảnh, đẹp như tranh, tựa như thần cũng theo đó mà nổi tiếng.
Sau đó, cô trở thành fansite của anh, cũng nhờ những bức ảnh cô chụp, anh thành một trong số những người dẫn đầu bảng xếp hạng.
Giống như ánh mắt của Ngu Miểu, bề ngoài Vấn Cảnh Hoà ca hát vũ đạo đều là cấp A, lần đầu tiên lên bục phát biểu liền được debut ở vị trí cao.
Cô tận tâm tận lực lo cho Vấn Cảnh Hoà, cũng cho rằng anh tuyệt đối sẽ debut.
Buổi công diễn đầu tiên, Vấn Cảnh Hoà một mình nắm giữ toàn trường, nhưng bị đồng đội liên lụy, bại do cạnh tranh đoàn đội, không nhận được phiếu vote phúc lợi, thiếu chút nữa bị đá ra khỏi vị trí debut.
Ngu Miểu: … Thật mẹ nó thái quá.
Dư Tình Khả Đãi
Bách Hợp, Khác
Mẫn Nhiên
Ngày ảnh hậu Cảnh Tú cử hành hôn lễ, các trang blog trong nước bùng nổ thông tin "tân ảnh hậu Quý Hựu Ngôn say rượu qua đời". Ngay sau đó, tin nóng tiếp theo nhanh chóng gây xôn xao dư luận là: "Hôn lễ đã bị hủy bỏ".
Sau giấc ngủ say, Quý Hựu Ngôn không ngờ mình có thể quay lại ba năm về trước.
Đồng thời cũng là năm thứ hai sau khi rời xa Cảnh Tú.
Lần này cô thề tuyệt đối sẽ không để vuột mất đối phương thêm một lần nào nữa.
Kể cả khi đã lơ đãng bỏ lỡ nhau suốt bấy lâu qua, chúng ta vẫn chưa từng ngừng yêu.
Bể sao rạng rỡ, mây trời lồng lộng, nếu không thể ở bên người thì cuộc sống sẽ trở nên vô vị biết nhường nào.
1. Thời giả tưởng, về sau có thể kết hôn đồng giới
2. Trầm ổn ôn nhu công x ngạo kiều thâm tình thụ
Số chương: 141 chương + 3 phiên ngoại
*Chú ý: Đây là Bách hợp tiểu thuyết:x ; Xin tránh trường hợp vô cmt hỏi "ơ sao hai chị gái xinh đẹp lại yêu nhau thế ạ?" nhé.:))
Sau giấc ngủ say, Quý Hựu Ngôn không ngờ mình có thể quay lại ba năm về trước.
Đồng thời cũng là năm thứ hai sau khi rời xa Cảnh Tú.
Lần này cô thề tuyệt đối sẽ không để vuột mất đối phương thêm một lần nào nữa.
Kể cả khi đã lơ đãng bỏ lỡ nhau suốt bấy lâu qua, chúng ta vẫn chưa từng ngừng yêu.
Bể sao rạng rỡ, mây trời lồng lộng, nếu không thể ở bên người thì cuộc sống sẽ trở nên vô vị biết nhường nào.
1. Thời giả tưởng, về sau có thể kết hôn đồng giới
2. Trầm ổn ôn nhu công x ngạo kiều thâm tình thụ
Số chương: 141 chương + 3 phiên ngoại
*Chú ý: Đây là Bách hợp tiểu thuyết:x ; Xin tránh trường hợp vô cmt hỏi "ơ sao hai chị gái xinh đẹp lại yêu nhau thế ạ?" nhé.:))
Vũ Sinh Quân Đã Lão
Ngôn Tình, Cổ Đại
Chỉ Mộng
Bạn đang đọc truyện Vũ Sinh Quân Đã Lão của tác giả Chỉ Mộng. “Thấy nữ nhân đội đấu lạp đằng kia không, người thân duy nhất của nàng, sư phụ, đã bị khắc chết!” Phụ nhân mặc quần áo vải đang đi trên đường lót gạch xanh thì thầm với một phụ nhân khác bên cạnh. Tay nàng chỉ thẳng vào một nữ tử lạnh lùng.
Vũ Duyệt ngồi trong quán trà ở giao lộ, nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, phía dưới tấm lụa mỏng của đấu lạp là một khuôn mặt thanh tú phảng phất nét u buồn. Nàng khẽ gõ ngón trỏ lên bàn trà, thở dài một hơi.
“Cô nương, có thể ngồi chung bàn được không?” Một giọng nam nhẹ nhàng truyền vào tai Vũ Duyệt. Vũ Duyệt ngước mắt liếc nhìn, thấy đó là một nam tử ôn nhu mặc trang phục sạch sẽ, nàng khẽ gật đầu.
Vũ Duyệt ngồi trong quán trà ở giao lộ, nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, phía dưới tấm lụa mỏng của đấu lạp là một khuôn mặt thanh tú phảng phất nét u buồn. Nàng khẽ gõ ngón trỏ lên bàn trà, thở dài một hơi.
“Cô nương, có thể ngồi chung bàn được không?” Một giọng nam nhẹ nhàng truyền vào tai Vũ Duyệt. Vũ Duyệt ngước mắt liếc nhìn, thấy đó là một nam tử ôn nhu mặc trang phục sạch sẽ, nàng khẽ gật đầu.
Sau Khi Sư Tôn Không Cần Ta
Tiên Hiệp, Huyền Huyễn, Đam Mỹ, Cổ Đại, Đoản Văn
Thẩm Tuyên Hòa
Thể loại: Tiên hiệp, Tu chân, Duyên trời tác hợp, HE
Edit + Beta: Nhược Thiên Y
Văn án
Mười năm bên nhau, chúng ta vốn lưỡng tình tương duyệt.
Ta chỉ không nghĩ tới, sư tôn thế mà lại quên mất ta.
Mới tháng trước, trước lúc bế quan, đêm ấy chúng ta còn thân mật với nhau.
Ánh mắt như chứa đựng ngàn vạn vì sao, hưng phấn mà nói với ta: "Tiểu Ngọc, rất nhanh thôi, ta sẽ có thể cứu ngươi."
Tag: Duyên trời tác hợp, Tiên hiệp tu chân
Một câu tóm tắt: Ta và sư tôn ở bên nhau mười năm, nhưng hắn không nhớ ta nữa.
Edit + Beta: Nhược Thiên Y
Văn án
Mười năm bên nhau, chúng ta vốn lưỡng tình tương duyệt.
Ta chỉ không nghĩ tới, sư tôn thế mà lại quên mất ta.
Mới tháng trước, trước lúc bế quan, đêm ấy chúng ta còn thân mật với nhau.
Ánh mắt như chứa đựng ngàn vạn vì sao, hưng phấn mà nói với ta: "Tiểu Ngọc, rất nhanh thôi, ta sẽ có thể cứu ngươi."
Tag: Duyên trời tác hợp, Tiên hiệp tu chân
Một câu tóm tắt: Ta và sư tôn ở bên nhau mười năm, nhưng hắn không nhớ ta nữa.
Rời Bỏ
Ngôn Tình, Khác, Sủng, Đoản Văn
Zhihu
Tác giả: 舞九命
Thể loại: yêu thầm, sủng, trâu già gặm cỏ non, HE...
Độ dài: 33c
Edit: Cẩm Mộ Mạt Đào - 坎莫马道
GIỚI THIỆU
Chú của bạn trai tôi đã yêu tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Tại bữa tiệc.
Trước mặt bạn trai, chú ấy chặn tôi trên sân thượng tầng hai của biệt thự, dùng cánh tay lớn bao bọc cả cơ thể tôi lại.
Bạn trai tôi ở dưới nhà đứng nhìn, s ủa như chó đ iên nhưng không bao giờ dám lên trên này.
Anh nới lỏng cà vạt, ôm tôi vào lòng, mỉm cười hỏi:
"Nhìn hắn xem, nhát như ch ó, em thích hắn ở điểm gì?".
Thể loại: yêu thầm, sủng, trâu già gặm cỏ non, HE...
Độ dài: 33c
Edit: Cẩm Mộ Mạt Đào - 坎莫马道
GIỚI THIỆU
Chú của bạn trai tôi đã yêu tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Tại bữa tiệc.
Trước mặt bạn trai, chú ấy chặn tôi trên sân thượng tầng hai của biệt thự, dùng cánh tay lớn bao bọc cả cơ thể tôi lại.
Bạn trai tôi ở dưới nhà đứng nhìn, s ủa như chó đ iên nhưng không bao giờ dám lên trên này.
Anh nới lỏng cà vạt, ôm tôi vào lòng, mỉm cười hỏi:
"Nhìn hắn xem, nhát như ch ó, em thích hắn ở điểm gì?".
