Truyện đã hoàn thiện
Phản Ứng Bản Năng
Đam Mỹ
Xuân Ý Hạ
Văn án:
Lâm Lạc Dương mười tám tuổi vượt thời gian đến mười năm sau, ngơ ngác nghe tin mình đã vật vã chết đi sống lại vì một thằng khốn nào đó, lại còn bày trò tự tử nữa mới ghê!
Anh thanh niên Lâm Lạc Dương đang tuổi ẩm ương chỉ biết nói rằng: mình mà bia đia sao trời?
Thời gian nằm viện, cậu gặp Lý Xuyên, một cậu chàng cũng chán đời cố quyên sinh.
Cậu ta rất cao, rất gầy, có cặp mắt bình thản chẳng hề phù hợp với tuổi tác mà con người cũng không thấy nhu nhược lầm lì như thiên hạ đồn.
Cậu ta chia táo cho cậu ăn cùng, lại còn gọi cậu là anh.
Lâm Lạc Dương thấy hơi ngại ngại, dù sao tuổi thật của cậu mới có mười tám, nhỏ hơn Lý Xuyên một tuổi.
Cho đến một hôm Lý Xuyên bày tỏ rằng anh ơi em bị tiếng sét ái tình với anh.
Lâm Lạc Dương: “???”
Hở hở, lẽ nào anh cứ là phải bia đia??!
Về sau mọi người đều bảo Lý Xuyên rất giống cái người hồi xưa cậu thích.
Mười năm bỏ lỡ ấy cậu có yêu một người.
“Trái tim anh không thể chia đôi được.” Lâm Lạc Dương hoảng hốt nói.
Lý Xuyên lại bảo: “Đừng chia đôi, cho em tất cả là được mà.”
***
“Mười tám tuổi cũng được, quên chuyện tốt, quên luôn cả chuyện xấu. Tôi ích kỷ lắm, tôi chỉ cần nó còn sống thôi.”
***
Khi anh gặp em, yêu em là bản năng mách bảo.
***
Niên hạ cố chấp công x dương quang thụ.
Cẩu huyết, chậm nhiệt, văn án hơi lươn một tí.
Lâm Lạc Dương mười tám tuổi vượt thời gian đến mười năm sau, ngơ ngác nghe tin mình đã vật vã chết đi sống lại vì một thằng khốn nào đó, lại còn bày trò tự tử nữa mới ghê!
Anh thanh niên Lâm Lạc Dương đang tuổi ẩm ương chỉ biết nói rằng: mình mà bia đia sao trời?
Thời gian nằm viện, cậu gặp Lý Xuyên, một cậu chàng cũng chán đời cố quyên sinh.
Cậu ta rất cao, rất gầy, có cặp mắt bình thản chẳng hề phù hợp với tuổi tác mà con người cũng không thấy nhu nhược lầm lì như thiên hạ đồn.
Cậu ta chia táo cho cậu ăn cùng, lại còn gọi cậu là anh.
Lâm Lạc Dương thấy hơi ngại ngại, dù sao tuổi thật của cậu mới có mười tám, nhỏ hơn Lý Xuyên một tuổi.
Cho đến một hôm Lý Xuyên bày tỏ rằng anh ơi em bị tiếng sét ái tình với anh.
Lâm Lạc Dương: “???”
Hở hở, lẽ nào anh cứ là phải bia đia??!
Về sau mọi người đều bảo Lý Xuyên rất giống cái người hồi xưa cậu thích.
Mười năm bỏ lỡ ấy cậu có yêu một người.
“Trái tim anh không thể chia đôi được.” Lâm Lạc Dương hoảng hốt nói.
Lý Xuyên lại bảo: “Đừng chia đôi, cho em tất cả là được mà.”
***
“Mười tám tuổi cũng được, quên chuyện tốt, quên luôn cả chuyện xấu. Tôi ích kỷ lắm, tôi chỉ cần nó còn sống thôi.”
***
Khi anh gặp em, yêu em là bản năng mách bảo.
***
Niên hạ cố chấp công x dương quang thụ.
Cẩu huyết, chậm nhiệt, văn án hơi lươn một tí.
Sau Trọng Sinh Ta Đem Phu Quân Sủng Tận Trời
Ngôn Tình, Cổ Đại, Sủng
Dữu Nhất Chỉ Lê
VĂN ÁN:
Mãi cho đến khi chết, Phó Nguyệt Linh mới biết phu quân mặt lạnh vô tình của nàng yêu nàng biết bao nhiêu. Sau khi nàng bị ép gả cho Lục Tu Lương, mặc dù không thể nói là phu thê ân ái, nhưng cũng tương kính như tân*. Mãi cho đến ngày đó, nàng nghe lời đồn nên lầm tưởng tất cả bi kịch đều do phu quân của mình gây ra, cho nên oán niệm rồi chết trước mặt hắn. Sau đó, nam nhân lệ khí đầy mình, xách đầu kẻ thù đến rồi cũng tuẫn táng theo nàng. Sống lại một đời, nàng muốn sớm tìm được chân ái của đời mình, sủng hắn, yêu hắn, không bao giờ trốn tránh phu quân nữa.
Trấn Quốc đại tướng quân Lục Tu Lương bình định Tây Nam đại thắng hồi triều, dân chúng kinh thành nhao nhao chào đón ở hai bên đường chỉ vì muốn nhìn thấy tư thế oai hùng của tướng quân. Trước cửa sổ tầng hai của trà lâu ven đường, Phó Nguyệt Linh khẩn trương nhìn chằm chằm vào thân ảnh quen thuộc trên ngựa kia, “Nhìn thấy không, người trên ngựa đó là phu quân tương lai của ta.”
Ánh mắt người ngồi cạnh nàng tỏa sáng: “Đại tướng quân phong tư lỗi lạc, ra trận giết địch khiến người nghe danh đã sợ vỡ mật.”
Người thứ hai bĩu môi: “Ta đánh cược một văn tiền, Lục tướng quân thấy tỷ liền không vừa mắt.”
Sau khi thành hôn.
“Phu quân, thiếp cảm thấy hôm nay tỉnh dậy lại càng ái mộ chàng.” Phó Nguyệt Linh âm thầm cười cười nhìn nam nhân trước giường.
Lục Tu Lương dừng động tác đang mặc quần áo lại, hắn quay đầu nhìn kiều sắc trên mặt ái thê chưa lui, vẫn nằm trên giường, khẽ cười nói: “A Linh, nàng đừng nhìn ta như vậy.”
Ta sợ sẽ khống chế không được mà mang nàng theo bên người, để nàng vĩnh viễn chỉ thấy ta, chỉ yêu ta, đời đời kiếp kiếp cùng nàng dây dưa, cùng ở bên nhau.
“Ta yêu chàng.” Nàng vẫn thản nhiên đáp lại.
Mãi cho đến khi chết, Phó Nguyệt Linh mới biết phu quân mặt lạnh vô tình của nàng yêu nàng biết bao nhiêu. Sau khi nàng bị ép gả cho Lục Tu Lương, mặc dù không thể nói là phu thê ân ái, nhưng cũng tương kính như tân*. Mãi cho đến ngày đó, nàng nghe lời đồn nên lầm tưởng tất cả bi kịch đều do phu quân của mình gây ra, cho nên oán niệm rồi chết trước mặt hắn. Sau đó, nam nhân lệ khí đầy mình, xách đầu kẻ thù đến rồi cũng tuẫn táng theo nàng. Sống lại một đời, nàng muốn sớm tìm được chân ái của đời mình, sủng hắn, yêu hắn, không bao giờ trốn tránh phu quân nữa.
Trấn Quốc đại tướng quân Lục Tu Lương bình định Tây Nam đại thắng hồi triều, dân chúng kinh thành nhao nhao chào đón ở hai bên đường chỉ vì muốn nhìn thấy tư thế oai hùng của tướng quân. Trước cửa sổ tầng hai của trà lâu ven đường, Phó Nguyệt Linh khẩn trương nhìn chằm chằm vào thân ảnh quen thuộc trên ngựa kia, “Nhìn thấy không, người trên ngựa đó là phu quân tương lai của ta.”
Ánh mắt người ngồi cạnh nàng tỏa sáng: “Đại tướng quân phong tư lỗi lạc, ra trận giết địch khiến người nghe danh đã sợ vỡ mật.”
Người thứ hai bĩu môi: “Ta đánh cược một văn tiền, Lục tướng quân thấy tỷ liền không vừa mắt.”
Sau khi thành hôn.
“Phu quân, thiếp cảm thấy hôm nay tỉnh dậy lại càng ái mộ chàng.” Phó Nguyệt Linh âm thầm cười cười nhìn nam nhân trước giường.
Lục Tu Lương dừng động tác đang mặc quần áo lại, hắn quay đầu nhìn kiều sắc trên mặt ái thê chưa lui, vẫn nằm trên giường, khẽ cười nói: “A Linh, nàng đừng nhìn ta như vậy.”
Ta sợ sẽ khống chế không được mà mang nàng theo bên người, để nàng vĩnh viễn chỉ thấy ta, chỉ yêu ta, đời đời kiếp kiếp cùng nàng dây dưa, cùng ở bên nhau.
“Ta yêu chàng.” Nàng vẫn thản nhiên đáp lại.
Đóa Hồng Cuối Cùng
Ngôn Tình, Khác, Đoản Văn
Oản Ương
Tên gốc: 最后一朵玫瑰
Tên truyện: ĐÓA HỒNG CUỐI CÙNG
Tác giả: Oản Ương (碗泱)
Thể loại: Đoản văn, Ngôn tình, Hiện đại, Tình cảm, Vườn trường, Yêu thầm
Edit: Su (@Shining_Time95)
__VĂN ÁN__
Nhiều năm sau, Kiều An Ninh tìm thấy một bức ảnh cũ ở nhà. Đằng sau là dòng chữ do cô viết khi còn là học sinh: "Bức ảnh chụp chung duy nhất của mình và cậu. Là ngày kỉ niệm thành lập trường, mình nhờ bạn học chụp hộ, thuận tiện chụp cả bóng dáng của cậu vào đó. Lâm Sâm, mình thích cậu." Cô còn nhớ, ngày cô kết hôn, Lâm Sâm đã không tới. * Cô cũng không biết, đó cũng là bức ảnh cuối cùng của Lâm Sâm. Lâm Sâm nhắm mắt ôm theo tấm ảnh này, vĩnh viễn ngủ say.* Em là đóa hồng cuối cùng trên mảnh đất cằn cỗi của anh.
Nhân vật chính: Kiều An Ninh ┃ Vai phụ: Lâm Sâm┃ Người khác:
Một câu giới thiệu: Đoản văn BE yêu thầm
Lập ý: Tình yêu xuyên thời gian
Tên truyện: ĐÓA HỒNG CUỐI CÙNG
Tác giả: Oản Ương (碗泱)
Thể loại: Đoản văn, Ngôn tình, Hiện đại, Tình cảm, Vườn trường, Yêu thầm
Edit: Su (@Shining_Time95)
__VĂN ÁN__
Nhiều năm sau, Kiều An Ninh tìm thấy một bức ảnh cũ ở nhà. Đằng sau là dòng chữ do cô viết khi còn là học sinh: "Bức ảnh chụp chung duy nhất của mình và cậu. Là ngày kỉ niệm thành lập trường, mình nhờ bạn học chụp hộ, thuận tiện chụp cả bóng dáng của cậu vào đó. Lâm Sâm, mình thích cậu." Cô còn nhớ, ngày cô kết hôn, Lâm Sâm đã không tới. * Cô cũng không biết, đó cũng là bức ảnh cuối cùng của Lâm Sâm. Lâm Sâm nhắm mắt ôm theo tấm ảnh này, vĩnh viễn ngủ say.* Em là đóa hồng cuối cùng trên mảnh đất cằn cỗi của anh.
Nhân vật chính: Kiều An Ninh ┃ Vai phụ: Lâm Sâm┃ Người khác:
Một câu giới thiệu: Đoản văn BE yêu thầm
Lập ý: Tình yêu xuyên thời gian
Đóa Hồng Kiêu Ngạo
Ngôn Tình, Sủng
Khâm Cửu
Bạn đang đọc truyện Đóa Hồng Kiêu Ngạo của tác giả Khâm Cửu. Trong lòng Thẩm Tô Khê cho rằng bạn trai mình chính là một người cực kì cực kì nghiêm chỉnh mà cũng rất chuẩn mực, vừa không rượu bia, càng không hút thuốc, là một thanh niên xã hội chủ nghĩa tiên tiến, nỗ lực phấn đấu vì KPI.
Kết quả, suy nghĩ của cô đã bị lật đổ.
Hôm ấy là một buổi tối, hai người vừa nhắn tin với nhau, chúc nhau ngủ ngon.
Sau đó, cô tới quán bar.
Cũng thời gian ấy, tại tầng thứ hai phòng bi-da, có âm thanh vọng ra hỏi: "Giang thiếu khi nào mới mang bạn gái tới giới thiệu cho anh em đây?"
Sau đó chính là tiếng của Giang Cẩm Châu, người đàn ông một tay trong túi quần, một tay cầm gậy bi-da, bên môi là nụ cười biếng nhác mà cô chưa thấy bao giờ:
""Cô ấy đơn thuần, ngây thơ lắm, sẽ không đến mấy chỗ như quán bar đâu.""
Tầm mắt anh di chuyển lên xuống, vừa vặn nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc ở tầng dưới.
"".....?""
Mẹ nó, trùng hợp như vậy?
Kết quả, suy nghĩ của cô đã bị lật đổ.
Hôm ấy là một buổi tối, hai người vừa nhắn tin với nhau, chúc nhau ngủ ngon.
Sau đó, cô tới quán bar.
Cũng thời gian ấy, tại tầng thứ hai phòng bi-da, có âm thanh vọng ra hỏi: "Giang thiếu khi nào mới mang bạn gái tới giới thiệu cho anh em đây?"
Sau đó chính là tiếng của Giang Cẩm Châu, người đàn ông một tay trong túi quần, một tay cầm gậy bi-da, bên môi là nụ cười biếng nhác mà cô chưa thấy bao giờ:
""Cô ấy đơn thuần, ngây thơ lắm, sẽ không đến mấy chỗ như quán bar đâu.""
Tầm mắt anh di chuyển lên xuống, vừa vặn nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc ở tầng dưới.
"".....?""
Mẹ nó, trùng hợp như vậy?
Dã Thú Và Chim Hoàng Yến
Ngôn Tình, Trọng Sinh, Phương Tây
Bạo Sao Tiểu Hoàng Qua
Bạn đang đọc truyện Dã Thú Và Chim Hoàng Yến của tác giả Bạo Sao Tiểu Hoàng Qua.
Hôm ấy, Phantom nghe tôi nói về đoạn tình cảm của mình, chậm rì rì hỏi:
"Ai nói?"
"...Em đoán thế."
Chàng từ tốn chống cằm, mắt lim dim như ra chiều suy nghĩ: "Phải chăng tình yêu trong anh còn chưa đủ lớn như trong em? Lẽ nào phải nhốt em vào lồng như chim hoàng yến, em mới cảm nhận được tình yêu của anh?".
Tôi vội vàng xua tay: "Không phải, không phải..."
Hôm ấy, Phantom nghe tôi nói về đoạn tình cảm của mình, chậm rì rì hỏi:
"Ai nói?"
"...Em đoán thế."
Chàng từ tốn chống cằm, mắt lim dim như ra chiều suy nghĩ: "Phải chăng tình yêu trong anh còn chưa đủ lớn như trong em? Lẽ nào phải nhốt em vào lồng như chim hoàng yến, em mới cảm nhận được tình yêu của anh?".
Tôi vội vàng xua tay: "Không phải, không phải..."
Mang Thai Con Của Alpha Ảnh Hậu
Bách Hợp, Khác
Vân Đóa Đường
Tác giả: Vân Đóa Đường
Thể loại: Bách Hợp
Giới thiệu:
Tang Tri Tửu làm Beta hơn hai mươi năm, đột nhiên gặp cảnh ngộ phân hoá lần hai, trở thành một Omega. Phân hoá đêm đó nàng ma xui quỷ khiến đụng với tử địch Vụ, hai người giao hợp.
Từ sau chuyện đó, thái độ của Phàn Vụ đối với nàng quả nhiên biến đổi. Không những không đối chọi gay gắt như ban đầu, mà còn bắt đầu hỏi han ân cần.
Sau đó không lâu, nàng đi khám phát hiện mình mang thai. Nghĩ đến tướng mạo cùng nhân phẩm của Phàn Vụ đều rất tốt, Tang Tri Tửu quyết định cho nàng một cơ hội để phụ trách.
Tang Tri Tửu: "Này, sau này không cho phép cùng ta đối nghịch, ta nói đi hướng đông thì không thể đi hướng tây, nhất định phải yêu ta hơn tất cả, đối với ta cùng hài tử cũng phải tốt hơn, biết không?"
Còn chưa sẵn sàng tiếp nhận Phàn Vụ: "???"
Thể loại: Bách Hợp
Giới thiệu:
Tang Tri Tửu làm Beta hơn hai mươi năm, đột nhiên gặp cảnh ngộ phân hoá lần hai, trở thành một Omega. Phân hoá đêm đó nàng ma xui quỷ khiến đụng với tử địch Vụ, hai người giao hợp.
Từ sau chuyện đó, thái độ của Phàn Vụ đối với nàng quả nhiên biến đổi. Không những không đối chọi gay gắt như ban đầu, mà còn bắt đầu hỏi han ân cần.
Sau đó không lâu, nàng đi khám phát hiện mình mang thai. Nghĩ đến tướng mạo cùng nhân phẩm của Phàn Vụ đều rất tốt, Tang Tri Tửu quyết định cho nàng một cơ hội để phụ trách.
Tang Tri Tửu: "Này, sau này không cho phép cùng ta đối nghịch, ta nói đi hướng đông thì không thể đi hướng tây, nhất định phải yêu ta hơn tất cả, đối với ta cùng hài tử cũng phải tốt hơn, biết không?"
Còn chưa sẵn sàng tiếp nhận Phàn Vụ: "???"
Hợp Đồng Ba Năm Yêu Đương
Đam Mỹ, Sủng, Đoản Văn
Kính glass
Văn án:
Cố Việt Ngưng vì tiền thuốc men của mẹ, Khúc Phiếm vì muốn ngăn chặn rắc rối. Vậy nên cả hai quyết định ký kết hợp đồng yêu đương ba năm. Cố Việt Ngưng giả làm người yêu Khúc Phiếm, Khúc Phiếm chu cấp tiền cho Cố Việt Ngưng.
Bỗng một ngày kia Cố Việt Ngưng phát hiện, hình như Khúc Phiếm đã từ diễn thành thật?
————————-
Cố Việt Ngưng vì tiền thuốc men của mẹ, Khúc Phiếm vì muốn ngăn chặn rắc rối. Vậy nên cả hai quyết định ký kết hợp đồng yêu đương ba năm. Cố Việt Ngưng giả làm người yêu Khúc Phiếm, Khúc Phiếm chu cấp tiền cho Cố Việt Ngưng.
Bỗng một ngày kia Cố Việt Ngưng phát hiện, hình như Khúc Phiếm đã từ diễn thành thật?
————————-
Chung Cư Quỷ Dị
Đô Thị, Linh Dị
Thục Linh
Tác giả: Thục Linh
Thể loại: Đô Thị, Linh Dị, Tâm Linh
Giới thiệu:
Sau khi rời khỏi khu Tập thể 09/10 đầy ma quái, những tưởng Mai Ly sẽ trải qua cuộc sống yên bình ở nơi ở mới - một khu chung cư ngoại thành Hà Nội. Thế nhưng không, những sự kiện tâm linh bí ẩn vẫn liên tiếp xảy ra, đẩy Ly vào cơn ác mộng dai dẳng thêm một lần nữa. Liệu nguyên nhân là do bản thân cô bé hay do chính khu nhà này? Bí ẩn nằm sau nó là gì? Thế lực tà ác trong khu nhà vượt xa khả năng giải quyết của những thanh đồng nơi đây. Ly phải làm gì để trở về một người bình thường?
Thể loại: Đô Thị, Linh Dị, Tâm Linh
Giới thiệu:
Sau khi rời khỏi khu Tập thể 09/10 đầy ma quái, những tưởng Mai Ly sẽ trải qua cuộc sống yên bình ở nơi ở mới - một khu chung cư ngoại thành Hà Nội. Thế nhưng không, những sự kiện tâm linh bí ẩn vẫn liên tiếp xảy ra, đẩy Ly vào cơn ác mộng dai dẳng thêm một lần nữa. Liệu nguyên nhân là do bản thân cô bé hay do chính khu nhà này? Bí ẩn nằm sau nó là gì? Thế lực tà ác trong khu nhà vượt xa khả năng giải quyết của những thanh đồng nơi đây. Ly phải làm gì để trở về một người bình thường?
Sau Khi Chết Nàng Phát Hiện Vợ Mình Là Phản Diện Trong Truyện Linh Dị
Đô Thị, Linh Dị, Bách Hợp, Xuyên Không, Khác
Lũ Ngọc Tài Băng
Editor: I_Smultronstalle_I
Vai chính: Mộc Chiêu, Phó Du Thường
Một câu tóm tắt: Sau khi chết, vợ tôi thổ lộ với tôi
Văn án
Mộc Chiêu chết rất thảm, vì xe của nàng bị người cố tình đυ.ng phải khiến nàng rơi xuống vực, thậm chí xe còn phát nổ, thế là thi thể cũng không còn nguyên vẹn.
Nhưng mà nàng lại hoá thành ma, vẫn còn ở trên dương thế. Mà khi nàng nhìn thấy những con ma “đáng yêu” khác, nàng mới chợt bừng tỉnh, nhớ lại những kí ức bị lãng quên.
Hoá ra nàng đã xuyên vào một quyển tiểu thuyết, là thai xuyên, hơn nữa đây lại là tiểu thuyết linh dị!!!
Thai xuyên: Xuyên vào thai nhi từ khi còn trong bụng mẹ.
Nàng là một nhân vật lót đường, người vợ liên hôn thương nghiệp của nàng lại là trùm phản diện chết thảm ở cuối truyện, khó có thể nói ai là người xui xẻo hơn, Mộc Chiêu nhớ ân tình ngày xưa, muốn thay đổi vận mệnh của vợ mình nên càng ngày càng đi xa hơn trên con đường tìm chết.
Cuối cùng... Nàng vô tình dùng sức quá mạnh, bị vợ phát hiện!
...
Phó Du Thường dùng mọi mối quan hệ của mình để tìm một vài đại sư đến nhà mình, nói với những đại sư đó: "Vợ tôi đã qua đời cách đây không lâu nhưng tôi cảm thấy linh hồn của em ấy vẫn còn ở bên tôi."
Xong con bê! Mộc Chiêu thấy những đại sư hàng thật giá thật kia đang mài dao hướng về phía bê... Không, hướng tới chính mình! Nàng muốn khóc nhưng khóc không được, chỉ có thể nghĩ đợt lát nữa nên xin tha hay nên chạy trốn.
Nhưng mà nàng còn chưa quỳ xuống đã thấy người vợ luôn lạnh lùng vô tình của mình rơi lệ đầy mặt trước mặt một nhóm người ngoài, cô nói chuyện với giọng điệu hèn mọn mà nàng chưa từng nghe thấy trước đây: "Tôi muốn gặp em ấy, xin hãy cho tôi gặp em ấy..."
Vai chính: Mộc Chiêu, Phó Du Thường
Một câu tóm tắt: Sau khi chết, vợ tôi thổ lộ với tôi
Văn án
Mộc Chiêu chết rất thảm, vì xe của nàng bị người cố tình đυ.ng phải khiến nàng rơi xuống vực, thậm chí xe còn phát nổ, thế là thi thể cũng không còn nguyên vẹn.
Nhưng mà nàng lại hoá thành ma, vẫn còn ở trên dương thế. Mà khi nàng nhìn thấy những con ma “đáng yêu” khác, nàng mới chợt bừng tỉnh, nhớ lại những kí ức bị lãng quên.
Hoá ra nàng đã xuyên vào một quyển tiểu thuyết, là thai xuyên, hơn nữa đây lại là tiểu thuyết linh dị!!!
Thai xuyên: Xuyên vào thai nhi từ khi còn trong bụng mẹ.
Nàng là một nhân vật lót đường, người vợ liên hôn thương nghiệp của nàng lại là trùm phản diện chết thảm ở cuối truyện, khó có thể nói ai là người xui xẻo hơn, Mộc Chiêu nhớ ân tình ngày xưa, muốn thay đổi vận mệnh của vợ mình nên càng ngày càng đi xa hơn trên con đường tìm chết.
Cuối cùng... Nàng vô tình dùng sức quá mạnh, bị vợ phát hiện!
...
Phó Du Thường dùng mọi mối quan hệ của mình để tìm một vài đại sư đến nhà mình, nói với những đại sư đó: "Vợ tôi đã qua đời cách đây không lâu nhưng tôi cảm thấy linh hồn của em ấy vẫn còn ở bên tôi."
Xong con bê! Mộc Chiêu thấy những đại sư hàng thật giá thật kia đang mài dao hướng về phía bê... Không, hướng tới chính mình! Nàng muốn khóc nhưng khóc không được, chỉ có thể nghĩ đợt lát nữa nên xin tha hay nên chạy trốn.
Nhưng mà nàng còn chưa quỳ xuống đã thấy người vợ luôn lạnh lùng vô tình của mình rơi lệ đầy mặt trước mặt một nhóm người ngoài, cô nói chuyện với giọng điệu hèn mọn mà nàng chưa từng nghe thấy trước đây: "Tôi muốn gặp em ấy, xin hãy cho tôi gặp em ấy..."
Sau Khi Thế Thân Trọng Sinh Lục Tổng Dây Dưa Không Ngừng
Trọng Sinh, Điền Văn
Tam Cửu Phục Thiên
Bạn đang đọc truyện Sau Khi Thế Thân Trọng Sinh Lục Tổng Dây Dưa Không Ngừng của tác giả Tam Cửu Phục Thiên. Giang Bất Du gặp sự cố, sau đó trọng sinh về năm mình 18 tuổi, chính cậu cũng không ngờ được mình sẽ đụng phải trường hợp này.
Cậu tự nhủ, cơ hội trời ban này, cậu phải tranh thủ làm lại cuộc đời, tận dụng mọi thứ để sống tốt hơn.
Nhưng mà, tại sao tên tra nam kiếp trước hại chết cậu tại sao lại chủ động tiếp cận cậu?!
Giang Bất Du học vũ đạo từ năm 4 tuổi, là học sinh thiên tài được các vũ trường lớn công nhận, nửa đời đầu của cậu thuận buồm xuôi gió, cho đến khi gặp được Lục Xuyên. Không ai biết thực ra Giang Bất Du là một người nhan khống, cậu yêu Lục Xuyên, lúc mới bắt đầu là yêu diện mạo, sau này lại là thật tâm yêu thích.
Chỉ là... cậu phát hiện ra, đỗi với Lục Xuyên mà nói, cậu chỉ là một thế thân mà thôi. Cậu muốn trốn chạy, nhưng hết lần này đến lần khác bị Lục Xuyên bắt trở về, giam lỏng. Vì Lục Xuyên mà cậu bị liệt hai chân, cậu không biết tại sao Lục Xuyên lại không chịu bỏ qua cho cậu.
Chẳng qua cậu vẫn là chạy thoát rồi, haha... Lục Xuyên gần như phát điên đi tìm, nhưng mà bất kể có tìm kiếm thế nào, Giang Bất Du cũng không bao giờ xuất hiện nữa. "Giang Bất Du đâu?"
Lục Xuyên hai mắt đỏ hồng hỏi. "Lục tổng... nén bi thương."
Cậu tự nhủ, cơ hội trời ban này, cậu phải tranh thủ làm lại cuộc đời, tận dụng mọi thứ để sống tốt hơn.
Nhưng mà, tại sao tên tra nam kiếp trước hại chết cậu tại sao lại chủ động tiếp cận cậu?!
Giang Bất Du học vũ đạo từ năm 4 tuổi, là học sinh thiên tài được các vũ trường lớn công nhận, nửa đời đầu của cậu thuận buồm xuôi gió, cho đến khi gặp được Lục Xuyên. Không ai biết thực ra Giang Bất Du là một người nhan khống, cậu yêu Lục Xuyên, lúc mới bắt đầu là yêu diện mạo, sau này lại là thật tâm yêu thích.
Chỉ là... cậu phát hiện ra, đỗi với Lục Xuyên mà nói, cậu chỉ là một thế thân mà thôi. Cậu muốn trốn chạy, nhưng hết lần này đến lần khác bị Lục Xuyên bắt trở về, giam lỏng. Vì Lục Xuyên mà cậu bị liệt hai chân, cậu không biết tại sao Lục Xuyên lại không chịu bỏ qua cho cậu.
Chẳng qua cậu vẫn là chạy thoát rồi, haha... Lục Xuyên gần như phát điên đi tìm, nhưng mà bất kể có tìm kiếm thế nào, Giang Bất Du cũng không bao giờ xuất hiện nữa. "Giang Bất Du đâu?"
Lục Xuyên hai mắt đỏ hồng hỏi. "Lục tổng... nén bi thương."
Sau Khi Lưu Lạc Trên Đảo Hoang Và Được Nàng Tiên Cá Nhặt Về (Mỹ Nhân Ngư)
Đô Thị, Bách Hợp, Điền Văn, Khác
Thiên Tại Thủy
Tên truyện: Sau khi lưu lạc trên đảo hoang và được nàng tiên cá nhặt về (vì tên truyện dài quá Wattpad không cho để nên mình rút gọn lại nha)
Thể loại: Bách hợp, Hiện đại, Yêu sâu sắc, Nhân duyên tình cờ gặp gỡ, Điền văn, Hư cấu.
Editor: Eirlys.
Nhân vật chính: Vân Khê, Thương Nguyệt.
Cô – Vân Khê (云溪 – Yunxi)
Nàng – Thương Nguyệt (沧月 - Cang Yue)
Một câu tóm tắt: Nàng tiên cá và công chúa.
Quan niệm: Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.
Văn án:
Tình yêu có muôn hình vạn trạng như nước, có thể bạn không chạm được nhưng nó sẽ bao bọc bạn đầy dịu dàng - Trích phim "The Shape of Water".
[Văn án 1]
Trong một vụ đắm tàu, Vân Khê chìm xuống đáy biển cùng con tàu.
Một lúc trước khi mất đi ý thức, một cánh môi mềm mại áp lấy môi cô.
Khi tỉnh lại lần nữa, cô đang ngâm mình trong làn nước mờ ảo cùng một người phụ nữ nằm bên cạnh.
Người phụ nữ hoàn toàn trần trụi, mái tóc dài gợn sóng như rong biển dày, nét mặt đầy xinh đẹp, nhưng lại có một chiếc đuôi cá màu xanh nhạt.
Nàng tiên cá đang trong kỳ động dục vung vẩy chiếc đuôi mềm mại, quấn quanh người Vân Khê như một con rắn, áp sát ngửi lấy cơ thể cô, thè đầu lưỡi liếm khắp người cô, đánh dấu mùi hương cho cô.
Vân Khê trợn tròn mắt, ngất đi vì sợ hãi.
[Văn án 2]
Sống trên đảo hoang, sau khi bị nàng tiên cá bắt nuôi một tháng.
Vân Khê không thể chịu đựng được nữa, quyết định tuyệt thực.
Nàng tiên cá ngây thơ ngốc nghếch cho rằng Vân Khê bị bệnh nên lên núi xuống biển tìm tất cả những thứ có thể ăn được, sau đó đứng bên cạnh Vân Khê, cẩn thận nhìn cô, dùng chóp mũi cọ cọ mũi cô, cầu xin cô, cuối cùng ôm cô khóc nức nở.
Nghe thấy tiếng khóc của nàng tiên cá, trái tim Vân Khê lại mềm đi, cuối cùng từ bỏ ý định tuyệt thực.
Cô muốn sống sót, giống như tất cả các loài động vật trên hòn đảo này, sự sống còn là ưu tiên hàng đầu.
[Văn án 3]
Nửa năm sau khi lưu lạc trên hoang đảo và sống cùng nàng tiên cá.
Vân Khê cố gắng rời khỏi nàng tiên cá và sống tự lập.
Nàng tiên cá không hiểu tại sao Vân Khê lại rời bỏ nàng, nàng cho rằng mình khác với con người nên Vân Khê không yêu mình.
Nàng bật khóc, lột bỏ lớp vảy trên cơ thể, lột đến mức máu tươi đầm đìa, muốn trở thành một con người như Vân Khê và được ở bên cô mãi mãi.
- -
Một câu chuyện về việc sống sót trên hòn đảo hoang và tình cờ yêu một nàng tiên cá.
Con người không thể thỏa mãn tôi nữa, tôi muốn viết về người và cá.
Thể loại: Bách hợp, Hiện đại, Yêu sâu sắc, Nhân duyên tình cờ gặp gỡ, Điền văn, Hư cấu.
Editor: Eirlys.
Nhân vật chính: Vân Khê, Thương Nguyệt.
Cô – Vân Khê (云溪 – Yunxi)
Nàng – Thương Nguyệt (沧月 - Cang Yue)
Một câu tóm tắt: Nàng tiên cá và công chúa.
Quan niệm: Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.
Văn án:
Tình yêu có muôn hình vạn trạng như nước, có thể bạn không chạm được nhưng nó sẽ bao bọc bạn đầy dịu dàng - Trích phim "The Shape of Water".
[Văn án 1]
Trong một vụ đắm tàu, Vân Khê chìm xuống đáy biển cùng con tàu.
Một lúc trước khi mất đi ý thức, một cánh môi mềm mại áp lấy môi cô.
Khi tỉnh lại lần nữa, cô đang ngâm mình trong làn nước mờ ảo cùng một người phụ nữ nằm bên cạnh.
Người phụ nữ hoàn toàn trần trụi, mái tóc dài gợn sóng như rong biển dày, nét mặt đầy xinh đẹp, nhưng lại có một chiếc đuôi cá màu xanh nhạt.
Nàng tiên cá đang trong kỳ động dục vung vẩy chiếc đuôi mềm mại, quấn quanh người Vân Khê như một con rắn, áp sát ngửi lấy cơ thể cô, thè đầu lưỡi liếm khắp người cô, đánh dấu mùi hương cho cô.
Vân Khê trợn tròn mắt, ngất đi vì sợ hãi.
[Văn án 2]
Sống trên đảo hoang, sau khi bị nàng tiên cá bắt nuôi một tháng.
Vân Khê không thể chịu đựng được nữa, quyết định tuyệt thực.
Nàng tiên cá ngây thơ ngốc nghếch cho rằng Vân Khê bị bệnh nên lên núi xuống biển tìm tất cả những thứ có thể ăn được, sau đó đứng bên cạnh Vân Khê, cẩn thận nhìn cô, dùng chóp mũi cọ cọ mũi cô, cầu xin cô, cuối cùng ôm cô khóc nức nở.
Nghe thấy tiếng khóc của nàng tiên cá, trái tim Vân Khê lại mềm đi, cuối cùng từ bỏ ý định tuyệt thực.
Cô muốn sống sót, giống như tất cả các loài động vật trên hòn đảo này, sự sống còn là ưu tiên hàng đầu.
[Văn án 3]
Nửa năm sau khi lưu lạc trên hoang đảo và sống cùng nàng tiên cá.
Vân Khê cố gắng rời khỏi nàng tiên cá và sống tự lập.
Nàng tiên cá không hiểu tại sao Vân Khê lại rời bỏ nàng, nàng cho rằng mình khác với con người nên Vân Khê không yêu mình.
Nàng bật khóc, lột bỏ lớp vảy trên cơ thể, lột đến mức máu tươi đầm đìa, muốn trở thành một con người như Vân Khê và được ở bên cô mãi mãi.
- -
Một câu chuyện về việc sống sót trên hòn đảo hoang và tình cờ yêu một nàng tiên cá.
Con người không thể thỏa mãn tôi nữa, tôi muốn viết về người và cá.
[Thập Niên 90] Ta Nhặt Ve Chai Mua Nửa Khu Phố
Ngôn Tình, Trọng Sinh, Nữ Cường, Điền Văn, Khác
Nhất Khỏa Đại Xác Tử
*Trở về những năm 90, tôi nhặt ve chai mua cả nửa con phố*
Nữ chính là Triệu Lê Quân, một nhà ngoại giao tái sinh thành bà chủ cho thuê, kết hợp với nam chính là một thiên tài nghiên cứu khoa học Triệu Nguyên Tề.
Triệu Lê Quân vừa tiễn đưa cha mẹ cô, những người đã qua đời ở tuổi hơn 50 vì bệnh tật và u uất, thì ngay lập tức quay trở lại điểm khởi đầu của mọi bi kịch.
Năm đó, em trai cô vẫn chưa uống chai thuốc trừ sâu khiến cậu phải coi thuốc như cơm ăn suốt đời; anh trai cô vẫn chưa bỏ học vì nhà nghèo và bị gia đình cô em dâu tính kế trở thành "người gánh nợ"; chị gái cô vẫn chưa đi làm công nhân và gặp phải kẻ bạo hành gia đình và ngoại tình; em trai song sinh của cô vẫn chưa bị bắt nạt ở trường đến mức không thể làm người bình thường.
Quan trọng nhất là, đồi chè và vài mẫu đất mà khiến cha mẹ cô ân hận cả đời vì sắp bị giải tỏa cũng chưa bị cô em dâu lừa gạt lấy mất.
Tất cả bi kịch, vẫn chưa bắt đầu.
- --
**Tái Sinh và Cơ Hội Thay Đổi**
Triệu Lê Quân nhận ra rằng mình đã được tái sinh về thời điểm mọi thứ vẫn còn có thể thay đổi. Cô không còn là người phụ nữ 30 tuổi đầy nỗi đau và tiếc nuối nữa, mà là một cô bé 12 tuổi với cơ hội cứu vãn gia đình.
Cô biết rằng, để ngăn chặn tất cả những bi kịch ấy, cô cần phải hành động ngay từ bây giờ. Những kế hoạch ban đầu dần hiện lên trong đầu cô, từ việc kiếm tiền để trả học phí cho anh chị em, đến việc bảo vệ đồi chè và đất đai của gia đình khỏi tay kẻ gian.
**Bước Đầu Tiên: Kiếm Tiền**
Triệu Lê Quân bắt đầu từ việc đơn giản nhất mà cô có thể làm ngay lập tức: kiếm tiền bằng cách bán cơm cho công nhân xây dựng tại công trường mới của trường Trung học số 1. Cô biết rằng, nếu có thể tạo ra nguồn thu nhập ổn định, cô sẽ có thể giúp anh chị em tiếp tục đi học, tránh xa những con đường bi kịch mà họ đã từng bước vào trong kiếp trước.
Với sự giúp đỡ của anh chị em, Triệu Lê Quân nhanh chóng triển khai kế hoạch. Cô nhặt nhạnh rau quả từ vườn nhà, mượn bát gỗ của ông bà nội để đựng cơm, và cùng anh trai đến thăm dò công trường để tìm hiểu nhu cầu của công nhân.
**Sự Hợp Tác Của Gia Đình**
Dù có những lo lắng và nghi ngờ ban đầu, nhưng sự kiên định và quyết tâm của Triệu Lê Quân đã dần thuyết phục được anh chị em. Họ cùng nhau vượt qua những khó khăn ban đầu, học cách quản lý và buôn bán, từ đó dần dần thay đổi cuộc sống của mình.
**Cơ Hội Thay Đổi Vận Mệnh**
Triệu Lê Quân biết rằng con đường phía trước còn rất nhiều thử thách, nhưng với kiến thức và kinh nghiệm từ kiếp trước, cô tin rằng mình có thể thay đổi vận mệnh của gia đình. Từng bước một, cô nỗ lực để sửa chữa những sai lầm của quá khứ, bảo vệ những người thân yêu và xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn.
Câu chuyện của Triệu Lê Quân không chỉ là hành trình tái sinh và thay đổi số phận, mà còn là bài học về tình yêu gia đình, sự quyết tâm và ý chí vượt qua nghịch cảnh. Với mỗi bước đi, cô không chỉ cứu vãn cuộc đời của mình mà còn mang lại hy vọng và hạnh phúc cho những người thân yêu.
Nữ chính là Triệu Lê Quân, một nhà ngoại giao tái sinh thành bà chủ cho thuê, kết hợp với nam chính là một thiên tài nghiên cứu khoa học Triệu Nguyên Tề.
Triệu Lê Quân vừa tiễn đưa cha mẹ cô, những người đã qua đời ở tuổi hơn 50 vì bệnh tật và u uất, thì ngay lập tức quay trở lại điểm khởi đầu của mọi bi kịch.
Năm đó, em trai cô vẫn chưa uống chai thuốc trừ sâu khiến cậu phải coi thuốc như cơm ăn suốt đời; anh trai cô vẫn chưa bỏ học vì nhà nghèo và bị gia đình cô em dâu tính kế trở thành "người gánh nợ"; chị gái cô vẫn chưa đi làm công nhân và gặp phải kẻ bạo hành gia đình và ngoại tình; em trai song sinh của cô vẫn chưa bị bắt nạt ở trường đến mức không thể làm người bình thường.
Quan trọng nhất là, đồi chè và vài mẫu đất mà khiến cha mẹ cô ân hận cả đời vì sắp bị giải tỏa cũng chưa bị cô em dâu lừa gạt lấy mất.
Tất cả bi kịch, vẫn chưa bắt đầu.
- --
**Tái Sinh và Cơ Hội Thay Đổi**
Triệu Lê Quân nhận ra rằng mình đã được tái sinh về thời điểm mọi thứ vẫn còn có thể thay đổi. Cô không còn là người phụ nữ 30 tuổi đầy nỗi đau và tiếc nuối nữa, mà là một cô bé 12 tuổi với cơ hội cứu vãn gia đình.
Cô biết rằng, để ngăn chặn tất cả những bi kịch ấy, cô cần phải hành động ngay từ bây giờ. Những kế hoạch ban đầu dần hiện lên trong đầu cô, từ việc kiếm tiền để trả học phí cho anh chị em, đến việc bảo vệ đồi chè và đất đai của gia đình khỏi tay kẻ gian.
**Bước Đầu Tiên: Kiếm Tiền**
Triệu Lê Quân bắt đầu từ việc đơn giản nhất mà cô có thể làm ngay lập tức: kiếm tiền bằng cách bán cơm cho công nhân xây dựng tại công trường mới của trường Trung học số 1. Cô biết rằng, nếu có thể tạo ra nguồn thu nhập ổn định, cô sẽ có thể giúp anh chị em tiếp tục đi học, tránh xa những con đường bi kịch mà họ đã từng bước vào trong kiếp trước.
Với sự giúp đỡ của anh chị em, Triệu Lê Quân nhanh chóng triển khai kế hoạch. Cô nhặt nhạnh rau quả từ vườn nhà, mượn bát gỗ của ông bà nội để đựng cơm, và cùng anh trai đến thăm dò công trường để tìm hiểu nhu cầu của công nhân.
**Sự Hợp Tác Của Gia Đình**
Dù có những lo lắng và nghi ngờ ban đầu, nhưng sự kiên định và quyết tâm của Triệu Lê Quân đã dần thuyết phục được anh chị em. Họ cùng nhau vượt qua những khó khăn ban đầu, học cách quản lý và buôn bán, từ đó dần dần thay đổi cuộc sống của mình.
**Cơ Hội Thay Đổi Vận Mệnh**
Triệu Lê Quân biết rằng con đường phía trước còn rất nhiều thử thách, nhưng với kiến thức và kinh nghiệm từ kiếp trước, cô tin rằng mình có thể thay đổi vận mệnh của gia đình. Từng bước một, cô nỗ lực để sửa chữa những sai lầm của quá khứ, bảo vệ những người thân yêu và xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn.
Câu chuyện của Triệu Lê Quân không chỉ là hành trình tái sinh và thay đổi số phận, mà còn là bài học về tình yêu gia đình, sự quyết tâm và ý chí vượt qua nghịch cảnh. Với mỗi bước đi, cô không chỉ cứu vãn cuộc đời của mình mà còn mang lại hy vọng và hạnh phúc cho những người thân yêu.
Vờ Như Không Biết Sẽ Không Bị Ăn Thịt
Ngôn Tình, Đô Thị, Huyền Huyễn, Khác
Thành Nam Hoa Khai
Giới thiệu:
Thầy giáo thể dục khí phách Yêu Vương x Cô giáo ngữ văn ngày nào cũng vờ như không phát hiện nguyên hình của thầy thể dục
Nguyên Ngải là giáo viên chủ nhiệm lớp 12 tại trường cấp III Thành Nam, bởi vì chuyện thi đại học, cô không thể không chiếm tiết của thầy thể dục.
Thầy thể dục đẹp trai đến mức đáng giận, đã vậy còn chỉ cho mình cô mượn tiết, cô Nguyên ngại ngùng động lòng.
Nguyên Ngải thầm nghĩ, giáo viên ngữ văn cùng giáo viên thể dục, xứng đôi chết được! Sau này mượn tiết cũng không cần khép nép...
Nhưng đồng nghiệp trong trường đều nói thầy thể dục rất ghét con người, cô Nguyên, cô không theo đuổi được thầy ấy đâu.
Hai tháng sau, Nguyên Ngải thành công hái được đóa hoa thanh cao này, các đồng nghiệp đều trợn mắt há miệng.
Ngay khi cô giáo Nguyên chuẩn bị đúng tình hợp lý mà chiếm tiết thể dục, cô phát hiện ra bạn trai mình là...
Một con hổ cao hai mét có răng nanh.
Cô có nên trả lại những tiết đã mượn không?
- -------------------------------------------
Tags: hiện đại, tình cảm, ngọt ngào, slice of life, 1v1, song xử, nhẹ nhàng, HE
Vai chính: Nguyên Ngải, Phó Trăn
Một câu tóm tắt: Nhật ký làm giáo viên ngữ văn tại trường học yêu quái
Lập ý: Vận mệnh nằm trong tay chính mình, ngoại trừ bản thân, không ai có thể quyết định bạn là ai
Thầy giáo thể dục khí phách Yêu Vương x Cô giáo ngữ văn ngày nào cũng vờ như không phát hiện nguyên hình của thầy thể dục
Nguyên Ngải là giáo viên chủ nhiệm lớp 12 tại trường cấp III Thành Nam, bởi vì chuyện thi đại học, cô không thể không chiếm tiết của thầy thể dục.
Thầy thể dục đẹp trai đến mức đáng giận, đã vậy còn chỉ cho mình cô mượn tiết, cô Nguyên ngại ngùng động lòng.
Nguyên Ngải thầm nghĩ, giáo viên ngữ văn cùng giáo viên thể dục, xứng đôi chết được! Sau này mượn tiết cũng không cần khép nép...
Nhưng đồng nghiệp trong trường đều nói thầy thể dục rất ghét con người, cô Nguyên, cô không theo đuổi được thầy ấy đâu.
Hai tháng sau, Nguyên Ngải thành công hái được đóa hoa thanh cao này, các đồng nghiệp đều trợn mắt há miệng.
Ngay khi cô giáo Nguyên chuẩn bị đúng tình hợp lý mà chiếm tiết thể dục, cô phát hiện ra bạn trai mình là...
Một con hổ cao hai mét có răng nanh.
Cô có nên trả lại những tiết đã mượn không?
- -------------------------------------------
Tags: hiện đại, tình cảm, ngọt ngào, slice of life, 1v1, song xử, nhẹ nhàng, HE
Vai chính: Nguyên Ngải, Phó Trăn
Một câu tóm tắt: Nhật ký làm giáo viên ngữ văn tại trường học yêu quái
Lập ý: Vận mệnh nằm trong tay chính mình, ngoại trừ bản thân, không ai có thể quyết định bạn là ai
