Truyện đã hoàn thiện
Như Mộng Giai Kỳ
Ngôn Tình, Khác, Đoản Văn
Zhihu
• Tác giả: 浅草灯
• Edit: Bánh Bao Nhỏ
GIỚI THIỆU
Tôi cùng ảnh đế kết hôn trong bí mật được 3 năm.
Anh ấy là người chồng quốc dân trong miệng fan, nhưng anh lại chỉ thờ ơ với tôi.
Khi cùng tham gia một chương trình tạp kỹ và chơi trò chơi, luật chơi yêu cầu mỗi khách mời nói ra một bí mật.
Tôi cười cười, nhìn anh nói: “Tôi đã ly hôn rồi”.
Trong không khí im lặng ch*t chóc, ảnh đế lên tiếng:
“Tôi không ký tên nên không tính.”
• Edit: Bánh Bao Nhỏ
GIỚI THIỆU
Tôi cùng ảnh đế kết hôn trong bí mật được 3 năm.
Anh ấy là người chồng quốc dân trong miệng fan, nhưng anh lại chỉ thờ ơ với tôi.
Khi cùng tham gia một chương trình tạp kỹ và chơi trò chơi, luật chơi yêu cầu mỗi khách mời nói ra một bí mật.
Tôi cười cười, nhìn anh nói: “Tôi đã ly hôn rồi”.
Trong không khí im lặng ch*t chóc, ảnh đế lên tiếng:
“Tôi không ký tên nên không tính.”
Chìm Trong Nồng Cháy
Ngôn Tình, Đô Thị, Truyện Teen, Sủng
Túy Hậu Ngư Ca
1.
Tô Hoài bị buộc đính hôn với chú họ chi thứ mất vợ và tái hôn của Hoắc Văn Hứa, trong bữa tiệc đính hôn, Tô Hoài chạy trốn rồi bị ngã xuống từ trên núi.
Cô nằm trong thung lũng, tưởng rằng bản thân cứ như vậy lặng lẽ rời khỏi thế giới này.
Đội cứu hộ từ trên trời hạ xuống, người đàn ông sắc bén cúi đầu nhìn cô, trong màn mưa, Tô Hoài vươn tay níu lấy ống tay áo của anh.
2.
Nhà họ Tô tìm được Tô Hoài, một lần nữa đưa cô đến chỗ của chú họ nhà họ Hoắc.
Người vừa được đưa tới, cửa nhà bị gõ vang, đứng ngoài cửa là thái tử họ Hoắc tên Hoắc Văn Hứa.
Hoắc Văn Hứa lười biếng dựa vào cửa, cũng không thèm bước vào: "Giao vợ tôi ra đây."
Chú họ nhà họ Hoắc nơm nớp lo sợ: "Vợ con là ai?".
"Tô Hoài." Hoắc Văn Hứa không kiên nhẫn nói, "Bây giờ cô ấy là vợ tôi, hiểu chưa?".
3.
Thái tử Hoắc Văn Hứa nhà họ Hoắc dẫn theo một cô gái nhỏ đi khắp nơi trong thành phố Vân, gặp mọi người đều nói: "Đây là vợ tôi, sau này gặp thì quan tâm một chút."
Hoắc Văn Hứa rời đi năm năm, công tử nhà giàu nhìn thấy Tô Hoài đều cười gọi một tiếng "Chị dâu", không ai ở thành phố Vân dám ức hiếp Tô Hoài.
Tô Hoài giấu người này ở nơi sâu nhất trong tim, Hoắc Văn Hứa chính là người mà cô không thể nói.
4.
Hoắc Văn Hứa bị thương phải nhập viện, lúc bác sĩ hỏi có người nhà bên cạnh hay không, người trong đội vừa nghĩ đến trong nhà đội trưởng còn có một người.
Năm năm không gặp, cô gái nhỏ gầy yếu năm đó đã lớn, trở thành cô gái duyên dáng yêu kiều.
Tô Hoài thay quần áo cho Hoắc Văn Hứa, theo bản năng nhắm mắt lại.
Bên tai truyền đến tiếng cười trầm ấm dễ nghe của người đàn ông: "Xấu hổ?"
Tô Hoài mở mắt ra.
Tô Hoài bị buộc đính hôn với chú họ chi thứ mất vợ và tái hôn của Hoắc Văn Hứa, trong bữa tiệc đính hôn, Tô Hoài chạy trốn rồi bị ngã xuống từ trên núi.
Cô nằm trong thung lũng, tưởng rằng bản thân cứ như vậy lặng lẽ rời khỏi thế giới này.
Đội cứu hộ từ trên trời hạ xuống, người đàn ông sắc bén cúi đầu nhìn cô, trong màn mưa, Tô Hoài vươn tay níu lấy ống tay áo của anh.
2.
Nhà họ Tô tìm được Tô Hoài, một lần nữa đưa cô đến chỗ của chú họ nhà họ Hoắc.
Người vừa được đưa tới, cửa nhà bị gõ vang, đứng ngoài cửa là thái tử họ Hoắc tên Hoắc Văn Hứa.
Hoắc Văn Hứa lười biếng dựa vào cửa, cũng không thèm bước vào: "Giao vợ tôi ra đây."
Chú họ nhà họ Hoắc nơm nớp lo sợ: "Vợ con là ai?".
"Tô Hoài." Hoắc Văn Hứa không kiên nhẫn nói, "Bây giờ cô ấy là vợ tôi, hiểu chưa?".
3.
Thái tử Hoắc Văn Hứa nhà họ Hoắc dẫn theo một cô gái nhỏ đi khắp nơi trong thành phố Vân, gặp mọi người đều nói: "Đây là vợ tôi, sau này gặp thì quan tâm một chút."
Hoắc Văn Hứa rời đi năm năm, công tử nhà giàu nhìn thấy Tô Hoài đều cười gọi một tiếng "Chị dâu", không ai ở thành phố Vân dám ức hiếp Tô Hoài.
Tô Hoài giấu người này ở nơi sâu nhất trong tim, Hoắc Văn Hứa chính là người mà cô không thể nói.
4.
Hoắc Văn Hứa bị thương phải nhập viện, lúc bác sĩ hỏi có người nhà bên cạnh hay không, người trong đội vừa nghĩ đến trong nhà đội trưởng còn có một người.
Năm năm không gặp, cô gái nhỏ gầy yếu năm đó đã lớn, trở thành cô gái duyên dáng yêu kiều.
Tô Hoài thay quần áo cho Hoắc Văn Hứa, theo bản năng nhắm mắt lại.
Bên tai truyền đến tiếng cười trầm ấm dễ nghe của người đàn ông: "Xấu hổ?"
Tô Hoài mở mắt ra.
Nữ Phụ Ác Độc Công Lược Nam Phụ Phản Diện
Xuyên Không, Khác, Nữ Phụ, Đoản Văn, Hệ Thống
Thiết Trụ Tử
Mã truyện: [Zhihu] Truyện số 002
Tên truyện: Chuyện gì sẽ xảy ra nếu nữ phụ ác độc trong nguyên tác bỗng nhiên tỉnh ngộ?
Tên rút gọn (do editor đặt): Nữ phụ ác độc công lược nam phụ phản diện
Tên gốc: 如果小说中的原恶毒女配突然醒悟,会怎样?
Tác giả: 铁柱子 / Thiết Trụ Tử
Editor: Tanya (torryssi)
–
MỞ ĐẦU
Ngoài ý muốn xuyên vào một cuốn sách, tôi bị trói buộc bởi một hệ thống cứu rỗi.
Hệ thống muốn tôi công lược phản diện độc ác.
Trước mắt thì phản diện này chỉ mới 17 tuổi, bị người ta bắt nạt đến nỗi hơi thở thoi thóp.
Hệ thống: [Mau đi cứu cậu ta, chữa lành cho cậu ta, sưởi ấm cho cậu ta!!!]
Tôi ngay lập tức tiến đến sát bên tai thiếu niên phải diện: “Chỉ thế thôi mà cũng không đánh thắng được, đúng là phế vật!”
Hệ thống: [?]
Phản diện: “??”
Tên truyện: Chuyện gì sẽ xảy ra nếu nữ phụ ác độc trong nguyên tác bỗng nhiên tỉnh ngộ?
Tên rút gọn (do editor đặt): Nữ phụ ác độc công lược nam phụ phản diện
Tên gốc: 如果小说中的原恶毒女配突然醒悟,会怎样?
Tác giả: 铁柱子 / Thiết Trụ Tử
Editor: Tanya (torryssi)
–
MỞ ĐẦU
Ngoài ý muốn xuyên vào một cuốn sách, tôi bị trói buộc bởi một hệ thống cứu rỗi.
Hệ thống muốn tôi công lược phản diện độc ác.
Trước mắt thì phản diện này chỉ mới 17 tuổi, bị người ta bắt nạt đến nỗi hơi thở thoi thóp.
Hệ thống: [Mau đi cứu cậu ta, chữa lành cho cậu ta, sưởi ấm cho cậu ta!!!]
Tôi ngay lập tức tiến đến sát bên tai thiếu niên phải diện: “Chỉ thế thôi mà cũng không đánh thắng được, đúng là phế vật!”
Hệ thống: [?]
Phản diện: “??”
Trẫm Không Dám Nữa
Ngôn Tình, Xuyên Không, Cổ Đại
Mạt Trà Khúc Kỳ
Thể loại: Cung đình hầu tước, Lãng mạn ấm áp, 1v1, HE
Văn án:
Trở về Đại Chiêu Quốc sau bao năm chờ đợi, nữ đế Cẩm Hoạ mang theo một chàng trai xinh đẹp, ngây thơ và đáng yêu. Anh ta không chỉ biết cưng chiều người khác, mà còn là đầu bếp tài ba. Tình yêu của cô dành cho anh ta ngày càng mãnh liệt, và cô không muốn chia sẻ anh ta với ai khác.
Tuy nhiên, sự đối xử của cô đối với chàng trai khiến Quốc sư đại nhân - người đã nuôi dưỡng cô lớn - cảm thấy không vui. Ông tự hỏi tại sao nữ đế lại yêu mến anh ta đến như vậy, trong khi cô đã dùng tình yêu và sự chăm sóc của mình để nuôi lớn một con mèo từ nhỏ.
Một lần, trong lúc nữ đế bị Quốc sư đại nhân áp đảo trên long sàng, cô thốt lên: "Trẫm không dám nữa mà!". Từ đó, Cẩm Hoạ và Quốc sư đại nhân từng bước phát hiện tình cảm thực sự của mình và khám phá những giới hạn của cảm xúc.
Đây là câu chuyện ấm áp về một nữ đế trong nghẹn khuất, cùng với một Quốc sư phúc hắc, đồng hành bên nhau, vượt qua mọi trắc trở để đạt được hạnh phúc.
Văn án:
Trở về Đại Chiêu Quốc sau bao năm chờ đợi, nữ đế Cẩm Hoạ mang theo một chàng trai xinh đẹp, ngây thơ và đáng yêu. Anh ta không chỉ biết cưng chiều người khác, mà còn là đầu bếp tài ba. Tình yêu của cô dành cho anh ta ngày càng mãnh liệt, và cô không muốn chia sẻ anh ta với ai khác.
Tuy nhiên, sự đối xử của cô đối với chàng trai khiến Quốc sư đại nhân - người đã nuôi dưỡng cô lớn - cảm thấy không vui. Ông tự hỏi tại sao nữ đế lại yêu mến anh ta đến như vậy, trong khi cô đã dùng tình yêu và sự chăm sóc của mình để nuôi lớn một con mèo từ nhỏ.
Một lần, trong lúc nữ đế bị Quốc sư đại nhân áp đảo trên long sàng, cô thốt lên: "Trẫm không dám nữa mà!". Từ đó, Cẩm Hoạ và Quốc sư đại nhân từng bước phát hiện tình cảm thực sự của mình và khám phá những giới hạn của cảm xúc.
Đây là câu chuyện ấm áp về một nữ đế trong nghẹn khuất, cùng với một Quốc sư phúc hắc, đồng hành bên nhau, vượt qua mọi trắc trở để đạt được hạnh phúc.
Thanh Xuân Thân Ái
Ngôn Tình, Đô Thị, Sủng
Giản An Triết
Thể loại: Truyện ngôn tình lãng mạn hiện đại, Thanh mai trúc mã, 1v.
Văn án:
Tôi và Tân Đường đã cùng nhau đi hết một chặng đường dài. Một ngày nọ, khi chúng tôi đang xem TV thì tôi bỗng nhận ra rằng, ấy chưa bao giờ nói yêu tôi.
Sau khi tôi thốt ra suy nghĩ của mình, anh ta đưa ánh mắt trực tiếp vào tôi và hỏi:
"Em đã bao giờ nói yêu anh chưa?"
Tại thời điểm đó, tôi đã hoàn toàn cảm thấy không ngờ nổi. Nhưng một lúc sau, tôi ôm anh vào lòng và nói đi nói lại như một cỗ máy: "Em yêu anh, em yêu anh...đến lượt anh nói nha."
Anh nhún vai cười nhẹ, anh ta hiểu và rất cảm kích vì tôi yêu anh.
Còn tôi thì...tôi không có gì để nói thêm.
Sáng hôm sau, khi tôi mở mắt, tôi thấy một tờ giấy để bên gối. Trên đó viết: "Chào buổi sáng Trần tình yêu, hôm nay là ngày thứ 4745 anh yêu em. Em có đồng ý cùng ăn sáng cùng anh không?"
Đó là điều anh đã làm trong rất lâu...để yêu tôi.1, Kết thúc viên mãn.
Văn án:
Tôi và Tân Đường đã cùng nhau đi hết một chặng đường dài. Một ngày nọ, khi chúng tôi đang xem TV thì tôi bỗng nhận ra rằng, ấy chưa bao giờ nói yêu tôi.
Sau khi tôi thốt ra suy nghĩ của mình, anh ta đưa ánh mắt trực tiếp vào tôi và hỏi:
"Em đã bao giờ nói yêu anh chưa?"
Tại thời điểm đó, tôi đã hoàn toàn cảm thấy không ngờ nổi. Nhưng một lúc sau, tôi ôm anh vào lòng và nói đi nói lại như một cỗ máy: "Em yêu anh, em yêu anh...đến lượt anh nói nha."
Anh nhún vai cười nhẹ, anh ta hiểu và rất cảm kích vì tôi yêu anh.
Còn tôi thì...tôi không có gì để nói thêm.
Sáng hôm sau, khi tôi mở mắt, tôi thấy một tờ giấy để bên gối. Trên đó viết: "Chào buổi sáng Trần tình yêu, hôm nay là ngày thứ 4745 anh yêu em. Em có đồng ý cùng ăn sáng cùng anh không?"
Đó là điều anh đã làm trong rất lâu...để yêu tôi.1, Kết thúc viên mãn.
Khương Tụng
Cổ Đại, Khác, Đoản Văn
Zhihu
[Zhihu] KHƯƠNG TỤNG - FULL
____________________
Tác giả: 卫雨
Editor: Yuxiao - 玉孝
____________________
Khi hoàng đế đại hôn với bạch nguyệt quang của hắn, ta lẻ loi trơ trọi chế.t trong lãnh cung.
Mọi người không thể tra ra được hơi thở của ta, nhưng họ không biết rằng, ta là truyền nhân duy nhất của bế khí công.
Hoàng đế nghẹn ngào khóc trước mộ của ta, còn ta thì đã chạy tới phía Bắc Trường Thành ăn uống xả láng, tiện thể sờ nắn cơ bụng của tiểu lang quân Tây Vực trong tửu lâu.
Cuộc sống lẽ ra phải nên tiếp tục trôi qua một cách vui vẻ như vậy, cho đến một ngày một trận động đất làm sập hoàng lăng, hoàng đế phát hiện ra trong quan tài của ta là một đống khoai tây thối.
Ngày hôm đó thiên tử nổi giận, quyết chí đào ba thước đất cũng muốn tìm ra ta.
____________________
Tác giả: 卫雨
Editor: Yuxiao - 玉孝
____________________
Khi hoàng đế đại hôn với bạch nguyệt quang của hắn, ta lẻ loi trơ trọi chế.t trong lãnh cung.
Mọi người không thể tra ra được hơi thở của ta, nhưng họ không biết rằng, ta là truyền nhân duy nhất của bế khí công.
Hoàng đế nghẹn ngào khóc trước mộ của ta, còn ta thì đã chạy tới phía Bắc Trường Thành ăn uống xả láng, tiện thể sờ nắn cơ bụng của tiểu lang quân Tây Vực trong tửu lâu.
Cuộc sống lẽ ra phải nên tiếp tục trôi qua một cách vui vẻ như vậy, cho đến một ngày một trận động đất làm sập hoàng lăng, hoàng đế phát hiện ra trong quan tài của ta là một đống khoai tây thối.
Ngày hôm đó thiên tử nổi giận, quyết chí đào ba thước đất cũng muốn tìm ra ta.
Sau Khi Trọng Sinh Gả Cho Chiến Thần Vương Gia
Đam Mỹ, Trọng Sinh, Cổ Đại
Bán Nguyệt Tinh
Nửa đời người cố gắng, cuối cùng Lâm Hành Chi nhận lại chính là kết cục cửa nát nhà tan, toàn gia chết thảm.
Không ngờ lại lần nữa mở mắt, trở về năm mình vừa thành Tân khoa Trạng Nguyên, nhưng cũng không thể tránh được vận mệnh bị Lệ Vương đoạt người trên đường.
Ai cũng biết Lệ Vương của Đại Sở là một kẻ điên, mặc dù nhìn có vẻ yếu ớt, đi một bước ho ba lần, nhưng lại tàn bạo, nhẫn tâm, khát máu, còn thích đùa giỡn người trong bàn tay, ai bị hắn nhìn trúng cũng sẽ chết thê chết thảm.
Mọi người đều bị tiếc hận cho Tân khoa Trạng Nguyên kia, e là sống không được lâu.
Đời này trọng sinh, Lâm Hành Chi ngược lại không trốn, không hận, mà chiều theo ý hắn, hắn muốn gì cũng được.Mà mong muốn của kẻ điên kia cũng vô cùng đơn giản
“Bổn vương muốn trong mắt trong lòng ngươi, đời đời kiếp kiếp đều chỉ có mình bổn vương!”
Và
“Đến đây đi, không cần thương tiếc đoá kiều hoa là bổn vương đâu.”
Sau này, Lâm Hành Chi vừa đỡ eo ở vừa tức giận thầm mắng, “Rốt cuộc ai con mẹ nó mới là kiều hoa!”
Không ngờ lại lần nữa mở mắt, trở về năm mình vừa thành Tân khoa Trạng Nguyên, nhưng cũng không thể tránh được vận mệnh bị Lệ Vương đoạt người trên đường.
Ai cũng biết Lệ Vương của Đại Sở là một kẻ điên, mặc dù nhìn có vẻ yếu ớt, đi một bước ho ba lần, nhưng lại tàn bạo, nhẫn tâm, khát máu, còn thích đùa giỡn người trong bàn tay, ai bị hắn nhìn trúng cũng sẽ chết thê chết thảm.
Mọi người đều bị tiếc hận cho Tân khoa Trạng Nguyên kia, e là sống không được lâu.
Đời này trọng sinh, Lâm Hành Chi ngược lại không trốn, không hận, mà chiều theo ý hắn, hắn muốn gì cũng được.Mà mong muốn của kẻ điên kia cũng vô cùng đơn giản
“Bổn vương muốn trong mắt trong lòng ngươi, đời đời kiếp kiếp đều chỉ có mình bổn vương!”
Và
“Đến đây đi, không cần thương tiếc đoá kiều hoa là bổn vương đâu.”
Sau này, Lâm Hành Chi vừa đỡ eo ở vừa tức giận thầm mắng, “Rốt cuộc ai con mẹ nó mới là kiều hoa!”
Đỉnh Cấp Thần Hào
Ngôn Tình, Khác
Bắc Thần Bản Tôn
Tác giả: Bắc Thần Bản Tôn
Thể loại: Ngôn Tình
Giới thiệu:
“Phỉ Phỉ, hiện tại tuy rằng anh nghèo, nhưng… nhưng mà anh sẽ nỗ lực!” Lâm Vân cắn răng nói.
“Nỗ lực? Ha ha! Đúng là nực cười mà! Nhà anh nghèo như vậy, không tiền không không chỗ dựa, anh có nỗ lực cả đời, thì cũng không bằng một cọng lông của Ngô tổng!” Phỉ Phỉ cười lạnh nói.
“Nhóc con, loại hàng như mày xách giày cho tao cũng không xứng nữa là!” Ngô thiếu cũng cười lạnh châm chọc.
“Lâm Vân, từ lâu em đã muốn nói với anh, anh vốn dĩ không xứng với em! Hôm nay em sẽ nói rõ ràng với anh, em với anh chia tay đi!” Phỉ Phỉ kiên quyết nói.
Ngay sau đó, Phỉ Phỉ quay đầu nhìn về phía Ngô tổng, cười quyến rũ nói:
“Ngô thiếu, mình đi.”
Dứt lời, Phỉ Phỉ liền chủ động khoác tay Ngô thiếu.
Ngô thiếu vừa khinh thường vừa tươi cười nhìn về phía Lâm Vân:
“Kẻ nghèo hèn không xứng có được tình yêu, hiểu không?”
Nói xong, Ngô thiếu liền lôi kéo Phỉ Phỉ đi về phía trước, bước đến bên trong một chiếc xe BMW.
Thể loại: Ngôn Tình
Giới thiệu:
“Phỉ Phỉ, hiện tại tuy rằng anh nghèo, nhưng… nhưng mà anh sẽ nỗ lực!” Lâm Vân cắn răng nói.
“Nỗ lực? Ha ha! Đúng là nực cười mà! Nhà anh nghèo như vậy, không tiền không không chỗ dựa, anh có nỗ lực cả đời, thì cũng không bằng một cọng lông của Ngô tổng!” Phỉ Phỉ cười lạnh nói.
“Nhóc con, loại hàng như mày xách giày cho tao cũng không xứng nữa là!” Ngô thiếu cũng cười lạnh châm chọc.
“Lâm Vân, từ lâu em đã muốn nói với anh, anh vốn dĩ không xứng với em! Hôm nay em sẽ nói rõ ràng với anh, em với anh chia tay đi!” Phỉ Phỉ kiên quyết nói.
Ngay sau đó, Phỉ Phỉ quay đầu nhìn về phía Ngô tổng, cười quyến rũ nói:
“Ngô thiếu, mình đi.”
Dứt lời, Phỉ Phỉ liền chủ động khoác tay Ngô thiếu.
Ngô thiếu vừa khinh thường vừa tươi cười nhìn về phía Lâm Vân:
“Kẻ nghèo hèn không xứng có được tình yêu, hiểu không?”
Nói xong, Ngô thiếu liền lôi kéo Phỉ Phỉ đi về phía trước, bước đến bên trong một chiếc xe BMW.
Nhật Ký 'Tẩy Trắng' Của Ác Bá Xấu Xí
Đam Mỹ, Xuyên Nhanh
Sercet
Hắn là một người tốt, một công dân lương thiện. Chuyện này phải nhắc đi nhắc lại ba lần. Vậy mà sau một tai nạn hắn lại bị xuyên vào một cuốn tiểu thuyết đam mỹ do chính em gái mình viết.
Xui xẻo thay nhân vật mà hắn xuyên vào lại là một tên cường hào ác bá nổi tiếng khắp nơi. Diện mạo không chỉ xấu mà tính cách của y cũng vô cùng thối tha. Tiếng xấu của y vang xa vạn dặm, không ai không biết, không ai không ghét. Hắn vừa phải tìm cách bám đùi nam Thụ, vừa phải tránh xa nam Công, còn phải "tẩy trắng" cho bản thân.
Không những vậy hắn còn phải tìm đại phu làm thẩm mỹ cho hắn. Chứ xấu như thế này làm sao lấy được vợ.
Xui xẻo thay nhân vật mà hắn xuyên vào lại là một tên cường hào ác bá nổi tiếng khắp nơi. Diện mạo không chỉ xấu mà tính cách của y cũng vô cùng thối tha. Tiếng xấu của y vang xa vạn dặm, không ai không biết, không ai không ghét. Hắn vừa phải tìm cách bám đùi nam Thụ, vừa phải tránh xa nam Công, còn phải "tẩy trắng" cho bản thân.
Không những vậy hắn còn phải tìm đại phu làm thẩm mỹ cho hắn. Chứ xấu như thế này làm sao lấy được vợ.
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Đô Thị, Trọng Sinh, Khác
Tư Không Tiếu
[Thể loại: Đô thị, Trọng Sinh ]
Bạn đang đọc truyện Võ Tôn Đỉnh Cấp của tác giả Tư Không Tiếu.
Tại thế giới này, chỉ có võ giả mới được kính trọng nhất
Chỉ có thể vào được học viện võ đạo mới được xem như là người mạnh, là đáng để nể phục, tôn trọng.
Mà Cửu Thiên bị xem là phế vật của nhà họ Cửu, đã mấy năm trôi qua vẫn là cấp thấp, tương lai mịt mù, thiên phú hữu hạn.
Thế nên mọi người cười nhạo, bạn gái cũng bỏ rơi, nếm hết thảy nhục nhã, khinh thường.
Nhưng trời không phụ người có lòng, cố gắng, nỗ lực của hắn không uổng phí, hắn may mắn được cao nhân tương trợ, thoát thai hoán cốt, từ nay về sau chân đạp thiên kiêu, một đường nghịch tập, cuối cùng trở thành Long Hoàng vạn đạo.
Bạn đang đọc truyện Võ Tôn Đỉnh Cấp của tác giả Tư Không Tiếu.
Tại thế giới này, chỉ có võ giả mới được kính trọng nhất
Chỉ có thể vào được học viện võ đạo mới được xem như là người mạnh, là đáng để nể phục, tôn trọng.
Mà Cửu Thiên bị xem là phế vật của nhà họ Cửu, đã mấy năm trôi qua vẫn là cấp thấp, tương lai mịt mù, thiên phú hữu hạn.
Thế nên mọi người cười nhạo, bạn gái cũng bỏ rơi, nếm hết thảy nhục nhã, khinh thường.
Nhưng trời không phụ người có lòng, cố gắng, nỗ lực của hắn không uổng phí, hắn may mắn được cao nhân tương trợ, thoát thai hoán cốt, từ nay về sau chân đạp thiên kiêu, một đường nghịch tập, cuối cùng trở thành Long Hoàng vạn đạo.
Bác Sĩ Thần Thông
Đô Thị, Dị Năng, Khác, Hệ Thống
Lâm Tiếu không phải cô nương
Trích đoạn:
Tỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình
Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi.
"Trần Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng."
Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình.
Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút."
Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến:
[ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng:
1. Nhân dân tệ 20 nguyên.
2. Kinh nghiệm thay băng +20.
3. Kinh nghiệm +20. ]
Trần Thương lập tức bừng tỉnh!
Tỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình
Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi.
"Trần Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng."
Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình.
Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút."
Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến:
[ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng:
1. Nhân dân tệ 20 nguyên.
2. Kinh nghiệm thay băng +20.
3. Kinh nghiệm +20. ]
Trần Thương lập tức bừng tỉnh!
Vĩnh Hằng Kiếm Tổ
Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn, Trọng Sinh, Khác
Tịch Linh
Một đời Kiếm Đạo Thiên Đế diệt thần, luân hồi chuyển thế lại trọng sinh một lần nữa. Kiếp này, tu đến công pháp thượng cổ, luyện ra Nhục Thân Thiên Địa, khuấy động trời đất, phá bỏ gông cùm xiềng xích, đập tan âm mưu lừa gạt thế gian, với khí phách bất khả chiến bại, một lần nữa quay về thời kỳ đỉnh cao, khiến cho Thiên Cung rung chuyển, chư thần đồng loạt quỳ xuống quy hàng.
Chị Đại Hậu Cung
Hài Hước, Cổ Đại, Khác, Đoản Văn
Zhihu
▪️Tựa: Chị Đại Hậu Cung
▪️Tác giả: 恩養
▪️Editor: Kẻ Săn Chữ
▪️Giới thiệu:
Nữ nhân công lược hậu cung, nữ nhân xuyên không, nữ nhân trọng sinh.
Hoàng hậu là nữ nhân trọng sinh, Quý phi là nữ nhân xuyên không. Còn tôi là nữ nhân công lược.
Tôi giận dỗi lật bàn: “Vì sao chỉ có tôi phải làm chó vẫy đuôi* vậy chứ?”
*Chó liếm, chó vẫy đuôi: Chỉ những người theo đuổi người khác không ngừng nghỉ dù bị đối xử tệ bạc.
▪️Tác giả: 恩養
▪️Editor: Kẻ Săn Chữ
▪️Giới thiệu:
Nữ nhân công lược hậu cung, nữ nhân xuyên không, nữ nhân trọng sinh.
Hoàng hậu là nữ nhân trọng sinh, Quý phi là nữ nhân xuyên không. Còn tôi là nữ nhân công lược.
Tôi giận dỗi lật bàn: “Vì sao chỉ có tôi phải làm chó vẫy đuôi* vậy chứ?”
*Chó liếm, chó vẫy đuôi: Chỉ những người theo đuổi người khác không ngừng nghỉ dù bị đối xử tệ bạc.
Tôi Được Tiểu Thụ Trong Văn NP Tỏ Tình
Đô Thị, Đam Mỹ, Xuyên Không, Khác
Laffy Mushroom
Tác giả: Laffy Mushroom
Thể loại: Xuyên Không, Đam Mỹ, Đô Thị
Giới thiệu:
Hạ Dương xui xẻo xuyên vào một quyển tiểu thuyết nhất thụ tam công, trở thành vai pháo hôi ức hiếp vai chính (thụ) Tề Bạch Ân, thế sau này khiến cho đám công phẫn nộ mà làm cho cửa nát nhà tan.
Nhân vật pháo hôi trong truyện cũng tên Hạ Dương, vốn là một học sinh dốt, chỉ biết ăn chơi, thế nên rất ghét Tề Bạch Ân thành tích cực cao, ỷ mình có quyền có thể, nên chuyên kiếm chuyện với thụ.
Vai pháo hôi vận mệnh bi thảm thế nào, chắc mọi người đều rõ.
Hạ Dương trở thành nhân vật này, cũng chỉ đành chấp nhận số phận, có điều gia đình trong truyện quá hạnh phúc, khiến Hạ Dương quyết tâm mình phải sửa đổi mọi thứ trước khi quá trễ, trước tiên phải né xa thụ chính và đám công của hắn ra. Nghĩ vậy, cậu hét lên: “Tề Bạch Ân chó má gì đó cùng với đám công chính kia, cút sang một bên đi!!!”
Tề Bạch Ân nhướng mày: “Cậu đang chửi ai đó?”
Hạ Dương rén: “Tớ… tớ không chửi cậu đâu. Tớ chỉ muốn nói là tớ yêu cậu lắm Ân Ân.”
Thể loại: Xuyên Không, Đam Mỹ, Đô Thị
Giới thiệu:
Hạ Dương xui xẻo xuyên vào một quyển tiểu thuyết nhất thụ tam công, trở thành vai pháo hôi ức hiếp vai chính (thụ) Tề Bạch Ân, thế sau này khiến cho đám công phẫn nộ mà làm cho cửa nát nhà tan.
Nhân vật pháo hôi trong truyện cũng tên Hạ Dương, vốn là một học sinh dốt, chỉ biết ăn chơi, thế nên rất ghét Tề Bạch Ân thành tích cực cao, ỷ mình có quyền có thể, nên chuyên kiếm chuyện với thụ.
Vai pháo hôi vận mệnh bi thảm thế nào, chắc mọi người đều rõ.
Hạ Dương trở thành nhân vật này, cũng chỉ đành chấp nhận số phận, có điều gia đình trong truyện quá hạnh phúc, khiến Hạ Dương quyết tâm mình phải sửa đổi mọi thứ trước khi quá trễ, trước tiên phải né xa thụ chính và đám công của hắn ra. Nghĩ vậy, cậu hét lên: “Tề Bạch Ân chó má gì đó cùng với đám công chính kia, cút sang một bên đi!!!”
Tề Bạch Ân nhướng mày: “Cậu đang chửi ai đó?”
Hạ Dương rén: “Tớ… tớ không chửi cậu đâu. Tớ chỉ muốn nói là tớ yêu cậu lắm Ân Ân.”
Sống Lại, Ta Cảm Thấy Chính Mình Thật Ngon Miệng
Đam Mỹ, Trọng Sinh, Cổ Đại
Gừng càng già càng cay
Bạn đang đọc truyện Sống Lại, Ta Cảm Thấy Chính Mình Thật Ngon Miệng của tác giả Gừng càng già càng cay. Trương Ai Thống cảm thấy cả đời chẳng khác gì một trò đùa.
Hắn hận hết thảy, mà điều hắn từng khao khát nhất cũng là thứ hắn thù hận nhất, thân tình và tình yêu, cả hai đều là thứ khiến hắn phải khổ sở.
Hắn tưởng rằng mình không có cha mẹ, nhưng rồi sau này lại có thể gặp lại được thân sinh, cứ tưởng rằng có thể đoàn tụ, bù đắp tình cảm thiếu thốn bấy lâu, nhưng cuối cùng chính là sáu năm tra tấn, không còn hình người.
Hắn còn bị đẩy vào nơi phong trần nhơ bẩn, hắn muốn thoát ra, không thể nào không liều mạng tìm một con đường máu,
Hắn ôm thù hận, bắt đầu bước lên con đường tranh quyền đoạt vị, cứ ngỡ giúp người nọ đoạt lấy giang sơn rồi sẽ cùng hắn bên nhau tới già, nhưng cuối cùng hậu vị lại thuộc về chị ruột, còn hắn chết tức tưởi trong lao ngục.
Hắn hận hết thảy, mà điều hắn từng khao khát nhất cũng là thứ hắn thù hận nhất, thân tình và tình yêu, cả hai đều là thứ khiến hắn phải khổ sở.
Hắn tưởng rằng mình không có cha mẹ, nhưng rồi sau này lại có thể gặp lại được thân sinh, cứ tưởng rằng có thể đoàn tụ, bù đắp tình cảm thiếu thốn bấy lâu, nhưng cuối cùng chính là sáu năm tra tấn, không còn hình người.
Hắn còn bị đẩy vào nơi phong trần nhơ bẩn, hắn muốn thoát ra, không thể nào không liều mạng tìm một con đường máu,
Hắn ôm thù hận, bắt đầu bước lên con đường tranh quyền đoạt vị, cứ ngỡ giúp người nọ đoạt lấy giang sơn rồi sẽ cùng hắn bên nhau tới già, nhưng cuối cùng hậu vị lại thuộc về chị ruột, còn hắn chết tức tưởi trong lao ngục.
Bảo Vệ Tình Yêu
Trọng Sinh, Khác, Đoản Văn
Kiều Tiểu Thánh
BẢO VỆ TÌNH YÊU
Tác giả: Kiều Tiểu Thánh
Thể loại: Trọng sinh, báo thù, sảng văn
Nhà dịch: Đậu Bắp Chấm Chao
Giới thiệu:
Hồi còn học đại học, bạn cùng phòng của tôi đã yêu đương với lớp trưởng.
Tôi khuyên nhủ cô ấy nên tập trung vào thi nghiên cứu sinh trước, cô ấy đồng ý.
Sau này, cô ấy ở bệnh viện khóc lóc gọi cho tôi: “ Trình Thu Thu à, tớ mang thai rồi, cậu có thể cho tớ mượn ít tiền được không...”
Tôi cho cô ấy mượn tiền, nhưng cô ấy lại nói với lớp trưởng là tôi đã ép cô ấy phá thai.
Lớp trưởng đẩy tôi xuống đường lớn, sau đó tôi đã bị một chiếc ô tô đâm ch//ế//t.
Linh hồn của tôi bay lơ lửng trong không trung, nghe thấy bạn cùng phòng khóc lóc nói:
“Trình Thu Thu à, cậu đừng trách tớ, chắc chắn cậu muốn chia cắt bọn tớ là vì cậu cũng thích lớp trưởng đúng không?”
“ Tớ chỉ đang bảo vệ tình yêu của mình mà thôi...”
Khi tôi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay lại thời điểm cô ấy vừa mới yêu đương với lớp trưởng.
Tác giả: Kiều Tiểu Thánh
Thể loại: Trọng sinh, báo thù, sảng văn
Nhà dịch: Đậu Bắp Chấm Chao
Giới thiệu:
Hồi còn học đại học, bạn cùng phòng của tôi đã yêu đương với lớp trưởng.
Tôi khuyên nhủ cô ấy nên tập trung vào thi nghiên cứu sinh trước, cô ấy đồng ý.
Sau này, cô ấy ở bệnh viện khóc lóc gọi cho tôi: “ Trình Thu Thu à, tớ mang thai rồi, cậu có thể cho tớ mượn ít tiền được không...”
Tôi cho cô ấy mượn tiền, nhưng cô ấy lại nói với lớp trưởng là tôi đã ép cô ấy phá thai.
Lớp trưởng đẩy tôi xuống đường lớn, sau đó tôi đã bị một chiếc ô tô đâm ch//ế//t.
Linh hồn của tôi bay lơ lửng trong không trung, nghe thấy bạn cùng phòng khóc lóc nói:
“Trình Thu Thu à, cậu đừng trách tớ, chắc chắn cậu muốn chia cắt bọn tớ là vì cậu cũng thích lớp trưởng đúng không?”
“ Tớ chỉ đang bảo vệ tình yêu của mình mà thôi...”
Khi tôi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay lại thời điểm cô ấy vừa mới yêu đương với lớp trưởng.
