Truyện đã hoàn thiện
Ngôn Tình, Hài Hước, Sủng
Nguyên Hi Nguyệt
Năm năm sau gặp lại, bên người cô có thêm một cặp song sinh. Anh ép cô vào một góc nghiến răng nói: " Lần này anh sẽ không để em chạy nữa".
Thẩm Tinh lạnh nhạt nhìn người đàn ông vốn không ăn khói lửa nhân gian giờ lại một thân khói bụi hồng trần như một con thú hung dữ ôm trọn cô trong lòng thì thầm nghĩ: " Ừm thần tiên mà hạ phàm cũng biến thành cầm thú"
Ngôn Tình, Đô Thị
Dung Quang
Kiều Dã: Chúng ta không thích hợp.
Từ Vãn Tinh: Không thích hợp chỗ nào?
Kiều Dã: Tôi nghiên cứu vũ trụ hành tinh, cậu nghiên cứu mạt chược, thích hợp chỗ nào?
Từ Vãn Tinh:…… Đều có thể nhìn ra vẻ đẹp không người nào biết?
Bảy năm sau đổi thành Kiều Dã xách cổ áo của cô chết không buông tay ——
Từ Vãn Tinh: Chúng ta không hợp!
Kiều Dã: Không thích hợp chỗ nào?
Từ Vãn Tinh: Anh nghiên cứu vũ trụ hành tinh, tôi là thiếu nữ đánh bạc, thích hợp chỗ nào?
Kiều Dã: Trên giường.
Từ Vãn Tinh:………………
Chú thích: Không ngược, không cẩu huyết, không hoa hậu thân thiện, chỉ có những nhỏ nhặt vụn vặt ngày thường, những va vấp và trưởng thành, tình bạn, tình thân và tình người.
Tiên Hiệp, Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Trọng Sinh, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại
Giáng Ương
Cô bé vì đồ ăn mà chết, nhưng cũng nhờ đồ ăn mà được nhập đạo. Năm Diệp Dao mười 16 tuổi, lúc đang chuẩn bị đột phá Kim Đan kỳ thì chết ở trong lôi kiếp.
Mở mắt ra lần nữa, tiểu công chúa phát hiện mình xuyên về rồi, cô bé trở về lúc trước khi mình chết đói trong cấm cung.
Chết đói ư? Tuyệt đối sẽ không bao giờ xảy ra trên người một người tu thực đâu nhé!
Cỏ dại rập rạp mọc khắp cấm cung? Rừng trúc hẻo lánh không một bóng người? Hồ sen hoang tàn? Thậm chí bồ câu bay qua đỉnh đầu cũng là mỹ thực trong mắt Diệp Dao!
Tiểu công chúa bắt đầu lặng lẽ làm canh cá nấu rau dại, bồ câu măng sợi, gà hầm tâm trúc, nấm mối sốt cay……
Sơ sẩy một cái, mùi hương bay đã bay ra ngoài cấm cung.
Ai mà không biết Bát công chúa bị Dạ Lang hoàng đế chán ghét, vừa ra đời đã bị lãng quên ở cấm cung, ngay cả tên cũng lấy một chữ “Dao”.
Chỉ là sau này……
Thái Tử: “Cấm cung tĩnh mịch, thường xuyên đi lại cũng không tồi.”
Phi tần: “Hôm nay thần thϊếp ăn uống không tốt, không thể cùng Hoàng Thượng dùng bữa.”
Thái Hậu: “Cấm cung xa xôi, Hoàng Thượng chớ có sắt đá quá.”
Hoàng tử: “Phụ hoàng, con cũng muốn vào cấm cung!”
Hoàng đế:???
Xuyên Không, Trọng Sinh, Nữ Cường, Điền Văn, Sủng
Lam Trạch
Sinh được hai đứa con trai, nhưng Tần Lệ vẫn cảm thấy không hạnh phúc với một gia đình không đủ hoàn hảo. Cuối cùng, Thiệu Hoa và Tần Lệ đã li dị chồng/vợ cũ và gặp nhau để xem mắt. Họ quyết định kết hôn và đi tới đảo Hoàng Nhi - nơi mà Tần Lệ cho rằng có tất cả mọi thứ.
Mặc dù người dân địa phương nghi ngờ về lựa chọn của họ, nhưng với sự nỗ lực và tình yêu thương, hai người sống hạnh phúc hơn. Con trai lớn của họ đã trở thành một nhà nghiên cứu vũ khí quân đội, con gái lớn đã trở thành một ngôi sao nổi tiếng trên truyền hình, con trai thứ hai đã trở thành tuyển thủ điền kinh quốc gia, và con gái út đã trở thành một nữ thần phiên dịch viên của bộ ngoại giao.
Sau tất cả, những người trước kia nghi ngờ về sự lựa chọn của hai người bọn họ đã phải nhìn xem Thiệu Hoa và Tần Lệ sống hạnh phúc và thành công.
Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Dị Năng, Điền Văn
Hồng Sắc Đích Tiểu Ma Đại
Tuy nơi đây nghèo khó nhưng với không gian đặc biệt, Tần Tiêm Ngưng cảm thấy cuộc sống dễ dàng hơn. Cô có đầy đủ trang thiết bị tiên tiến và kết nối internet.
Dù không có kỹ năng cổ xưa, nhưng cô cũng có thể sống tốt bằng sự thông minh và sức mạnh của mình. Nhưng khi quốc gia bị xâm lược, gia đình cô cùng hàng xóm phải chạy trốn để tránh nạn.
Bách Hợp, Trinh Thám
Rinn
Kết quả khi tỉnh lại liền nằm trên giường của một nữ nhân xa lạ. Hơn nữa còn cào loạn trên cổ người ta. Cô xấu hổ muốn chạy đi, xui khiến thế nào lại phải cách ly trong nhà đối phương.
Hai người không thể không bắt đầu mười bốn ngày cùng nhau sinh hoạt.
Nữ nhân này tên Hạ Lam, là một nữ pháp y.
Vì mang phận ăn nhờ ở đậu nên Tống Tư Âm không thể không sợ trước uy quyền của đối phương, càng không thể không giúp đối phương sửa sang, xắp xếp tài liệu. Sau đó bị tấm ảnh tử thi dọa tới gặp ác mộng rồi đành phải mặt dày đến phòng chủ nhà xin ngủ chung.
Ngủ ngủ, Tống Tư Âm bất giác cọ luôn vào lòng người ta.
Kiếm Hiệp
Nhàn Thính Lạc Hoa
Lý Tang Nhu lòng dạ độc ác, gặp phải Cố Hi ngang ngược kiêu ngạo lại như con rùa thấy hạt đậu xanh.
Chú thích: Bởi vì mắt của rùa chỉ to bằng hạt đậu xanh, đặt hạt đậu xanh trước mặt nó thì nó chỉ lựa chọn hạt đậu. Suy ra câu này chỉ hai người nhìn nhau vừa lòng, hai người tâm đầu ý hợp
Văn án 2:
Trong màn mưa dày đặc, một chiếc thuyền buôn hơi cũ trơ trọi đỗ một mình, cả thuyền đang ngủ say.
Trong khoang thuyền, Văn Thành bị cơn ác mộng làm cho bừng tỉnh, hắn nắm chặt trường đao bên gối, ngồi bật dậy.
Chuôi đao bắn ra, âm thanh va chạm giòn giã đã kéoVăn Thành thoát khỏi những điều khủng khiếp còn sót lại của giấc mơ.
Văn Thành ngạc nhiên nhìn Lý Tang Nhu đứng ở trong khoang thuyền, theo bản năng nói một câu:
"Ta gặp ác mộng..."
Ngôn Tình, Khác, Sủng
Mai Nhi
Tô Hiên Minh nắm quyền lực trong tay, muốn khiến anh ngoan ngoãn lấy vợ? Không có cửa đâu!
Khi Lạc Phương Nhã chạy trốn hôn lễ, gặp gỡ Tô Hiên Minh, như vậy sẽ diễn ra một vở kịch như thế nào?
“Không phải anh muốn đào hôn sao? Tại sao không hủy bỏ lễ thành hôn?”
“Đối tượng là em, anh không nở hủy!“
“Tôi không muốn gả cho anh!”
“Không sao cả, Anh cưới em là được!”
Ngôn Tình, Ngược, Khác, Đoản Văn
Zhihu
Chuyển ngữ: Nhật Nguyệt Dữ Khanh
VĂN ÁN
Tôi đã cứu vớt một chàng thiếu niên âm u.
Giúp hắn xua đuổi bọn côn đồ, trị thương cho hắn, dạy hắn học bài.
Nhưng vào lúc tôi nghĩ mình sắp có được hạnh phúc, thì chàng thiếu niên ấy bỗng nhiên lại biến thành thái tử phương bắc Myanmar.
Hắn uy h i ế p bố mẹ tôi, cầm t ù tôi, ép tôi cùng hắn thân mật, dần dần biến tôi thành vật sở hữu của riêng hắn.
Trúc mã hoạ sĩ vì muốn cứu tôi nên đã báo cảnh sát, nhưng hắn lại tàn nhẫn ở trước mặt tôi đánh gãy tay cậu ấy.
Cảnh tượng đẫm máu. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở về ngày đầu tiên gặp gỡ thiếu niên.
Ngôn Tình, Đô Thị, Sủng
Khương Chi Ngư
Tùy Khâm sống trong bóng tối và cuộc sống của anh không bao giờ thay đổi. Nhưng một ngày nọ, Tùy Khâm gặp được một cô gái có nốt ruồi son giữa hai lông mày và cô gọi anh là "Tùy Khâm, giờ đến lượt tôi cứu cậu rồi." Tùy Khâm không thể tin vào mắt mình, cô nghĩ mình là Bồ Tát sao?
Không ngờ rằng sự xuất hiện của Lâm Bạch Du đã thay đổi cuộc sống của Tùy Khâm. Anh không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ yêu một cô gái và cả hai người họ đã từng cầu nguyện cùng Bồ Tát. Khi đài thiên văn tuyên bố về một hành tinh mới do anh phát hiện, Tùy Khâm đã đặt tên cho nó là "Hành tinh Lâm Bạch Du," để ghi danh cô ấy vào lịch sử thiên văn học. Cuối cùng, anh viết một câu trên mạng xã hội để tặng cho vợ của mình cùng với mọi người đang cùng nhau ngắm vũ trụ.
Ngôn Tình
Khương Chi Ngư
Lâm Bạch Du từ nhỏ đến lớn đều thuận buồm xuôi gió, có bị thương cũng hết rất nhanh, ngay cả cảm mạo cũng không ngoại lệ, cô vẫn cảm thấy mình là nhân vật nữ chính trong sảng văn[*].
[*] Nhân vật chính làm mọi việc đều thuận lợi, đánh đâu thắng đó, thăng cấp nhanh chóng.
Đến khi 17 tuổi, cô mơ một giấc mơ về một bộ phim khổ tình(*).
(*) Phim khổ tình: Khai thác chủ đề gia đình tan vỡ, tình yêu tan vỡ, hôn nhân tan vỡ và gia đình cực khổ,...
Trong giấc mơ cô hoàn toàn trái ngược với thế giới hiện thực, không chỉ không có tiền, còn bị trở thành công cụ kiếm tiền, thậm chí cuối cùng còn bị mù.
Ngay cả vai phản diện cứu cô cũng không có kết cục tốt.
Tùy Khâm sống trong bóng tối, ban ngày đi học, buổi tối làm công, thỉnh thoảng còn đánh nhau, cuộc sống không bao giờ thay đổi.
Ngoại trừ trên người thường hay xuất hiện những vết thương và bệnh tật lạ thường.
Cho đến khi một thiếu nữ có nốt ruồi son giữa mày xông vào cuộc sống của anh: “Tùy Khâm, giờ đến lượt tôi cứu cậu rồi.”
Tùy Khâm cười khẩy, cô cho rằng mình là Bồ Tát sao?
Không ngờ, bạch nguyệt quang(*) trong mắt mọi người lại trở thành bí mật không thể nói của Tùy Khâm.
(*) 白月光=Bạch Nguyệt Quang=Ánh Trăng Sáng: Ngôn ngữ mạng Trung Quốc, ý nói trong lòng vẫn luôn có một người mình yêu thương, ái mộ nhưng lại không ở bên cạnh, không thuộc về mình.
“Bồ Tát nhỏ, cậu muốn chiều tôi như thế nào?”
·
Rất lâu trước kia, Tùy Khâm cầu nguyện với Bồ Tát.
“Mong em mỗi năm đều bình an, cho dù thế giới có đảo điên.”
Bạch Du là tên gọi khác của ngôi sao (tinh tinh), cho nên nhũ danh của Lâm Bạch Du là Tinh Tinh.
Sau khi thi đại học, Lâm Bạch Du hỏi: “A Khâm, cậu muốn học gì?”
Tùy Khâm: “Muốn ngắm sao cả đời.”
Sau đó, đài thiên văn tuyên bố một ngôi sao mới do anh phát hiện, đặt tên là “Ngôi sao Lâm Bạch Du”, vĩnh viễn ghi vào lịch sử thiên văn học.
Vào lúc muôn vạn người chú ý, Tùy Khâm viết một câu trên ứng dụng mạng xã hội: “Tặng cho vợ của tôi, cùng với mọi người chăm chú ngắm nhìn vũ trụ.”
*
★ Thiếu nữ thẳng thắn x thiếu niên lạnh nhạt, vườn trường, cứu rỗi hai phía.
★ Tương đối tự do, câu cuối cùng trích từ "Hướng dẫn dạo chơi trên bầu trời đêm của một nhà thiên văn học" (Một đêm - Trịnh Xuân Thuận).
Đam Mỹ, Xuyên Không, Điền Văn, Xuyên Nhanh, Hệ Thống
Diệp Mục Túc
Tình trạng bản gốc: Đã hoàn thành (190 chương).
Edit: Thượng
Thể loại: Xuyên qua thời không hệ thống điềm văn khoái xuyên.
Thiệu Khiêm quay trở lại thế giới này cũng bởi vì vài lý do nào đó bởi khi hắn quay trở lại lần nữa là tâm niệm mang ý chí trả thù những con người ở thế giới mà hắn trãi qua.
Nhưng dường như mọi chuyện không như hắn mong muốn...
Vì sao mỗi một thế giới đều thấy sai sai?
Chẳng lẽ cách hắn xuyên việt không đúng?
Chủ thụ, công trước sau đều là một người
Thăm dò chữ mấu chốt: Nhân vật chính: Thiệu Khiêm┃Phối hợp diễn: Tinh phân công┃ Khác: Khoái xuyên
Ngôn Tình, Đô Thị, Truyện Teen
Haruhisatoh34
Thể loại: Đô Thị, Truyện Teen, Ngôn Tình
Giới thiệu:
Trở thành vợ chồng hợp pháp, nhưng cũng chỉ là hữu danh vô thực.
Vì Tần Lục vốn không xem Yến Lạc như bạn đời của mình.
Cô tự hỏi, cô còn mong chờ gì người đàn ông kia.
Đây là lần thứ ba cô mang thai, cô thẫn thờ ngồi trên ghế, suy nghĩ mông lung
Hai lần mang thai trước, anh ta ép cô phải phá bỏ máu mủ của mình…
Yến Lạc cười đau khổ một tiếng, nhìn về tờ giấy thỏa thuận ly hôn đã ký trên bàn trà, ánh mắt cô trở nên kiên định.
Đứa còn này chắc sẽ là cơ hội cuối cùng của cô ấy rồi, nếu lại bị phá thai nữa, thì chắc kiếp này cô sẽ mất đi tư cách làm mẹ. Cô nhất định phải bảo vệ nó, dù phải trả bằng mọi giá...
Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn, Cổ Đại
Mai Trang An Nhiên
Hạo Minh..
Ngươi vì một nữ nhân Võ giả tầm thường này bỏ mặc gia tộc, bỏ mặc hết thảy vinh quang mà ngươi nên có..
Đáng sao?
- Đáng hay không thì cũng không dám phiền đến sư muội.
– Hạo Minh lạnh lẽo đáp lời.
- Được, không phiền đến ta! Vậy sư huynh, sư phụ thì sao? Diệp gia tính thế nào? Sư huynh, Sư phụ nhớ huynh lắm, cả Diệp lão gia nữa, tất cả mọi người đều nhớ huynh.
Huynh theo ta về đi, sáu năm rồi, chẳng lẽ chưa đủ để huynh nhận rõ thế sự sao? – Nữ tử khó hiểu nhìn thẳng vào mắt của Hạo Minh.
- Phải, ta có lỗi với Phụ thân, còn gia tộc, ta cũng không màng tới, với sư môn, ta đã tận nghĩa.
Là sư phụ trục xuất ta, ta lấy tư cách gì trở về đây..
- Hạo Minh cười tự giễu.
- Sư huynh yên tâm, sư phụ luôn xem trọng huynh, huynh nhìn một chút, khắp Tiên Lục Môn, còn có người nào sánh bằng thiên phú của huynh.
Chỉ cần thêm mười năm nữa, huynh đương nhiên có thể vượt qua đại tướng Hạ Hầu Minh Tích năm xưa.
Tại sao lại từ bỏ mọi thứ, từ bỏ tu luyện để phiêu dật cùng nữ tử ngoại lai này.
Đam Mỹ, Xuyên Không
Niệm Tứ
Nhưng cậu tự do tự tại, sống vui vẻ không lo âu, buồn phiền gì, còn ỷ vào mình lớn lên đẹp, thế nên bay nhảy, phóng túng vô cùng
Sau đó, Thi Duẫn Nam bị chính cha mẹ mình vừa dụ dỗ vừa lừa gạt trở về nước.
Vừa về nhà đã nhận ngay một tin sét đánh - cậu phải liên hôn cùng với Lạc thiếu gia
"Cái tư tưởng phong kiến gì đây? Thật quá đáng!"Đêm hôm đó, Thi Duẫn Nam thu dọn đồ đạc, định sẽ bỏ trốn vào ngày hôm sau, nhưng tới khi ngủ lại mơ một giấc mơ vô cùng kinh khủng ——
Cậu mơ thấy mình xuyên sách trở thành nam phụ trong một câu truyện, bởi vì không hợp với nam chính, cuối cùng là bị mọi người tẩy chay.
Khởi đầu cho mọi bi kịch chính là khi cậu tránh né cuộc hôn nhân này.Sau khi thức dậy Thi Duẫn Nam còn chưa kịp suy nghĩ đã có người tới chặn ở cửa nhà——
"Thi nhị thiếu gia cho rằng Lục gia chúng tôi không xứng với cậu sao?"
Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Sau Khi Xuyên Thành Pháo Hôi Minh Tinh, Ta Nổi Tiếng của cùng tác giả.
Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Hài Hước
Xuân Phong Lựu Hỏa
Kẻ bày mưu hãm hại Lục Trăn tên là Thẩm Quát – một kẻ máu lạnh xuất thân danh giá không ai là không biết ở chốn Giang Thành. Người đàn ông táng tận lương tâm này, không chỉ khiến Lục Trăn khuynh gia bại sản, mà còn dám cướp con gái của ông ấy đem về biệt thự.
Trong một tai nạn ngoài ý muốn, Lục Yên trọng sinh, thế nào lại quay trở về đúng quãng thời niên thiếu của bố mình. Cô mở to mắt nhìn chằm chằm vào ông bố tổng tài luôn cẩn trọng, lại đang ở cùng một nhóm thanh thiếu niên ngỗ ngược, cười đến không thấy mặt trời đâu. Ông ấy nắm lấy cổ áo của Thẩm Quát, vỗ nhẹ vào mặt mà rằng.
“Nào, gọi một tiếng ‘bố\’ đi.”
Ai cũng biết, trong bảy người này thì có hai người không ai dám chọc vào: Lục Trăn – cậu quý tử xuất thân danh giá, hống hách ngang ngược, hiếu chiến ưa bạo lực, từng đánh nhau đến gãy cả xương; Thẩm Quát, nghèo rớt mồng tơi, luôn im lặng, nhẫn nhịn chịu đựng, nắm tay cứng như thép, xương càng rắn chắc hơn.
Hai người này đối địch nhau như nước với lửa.
*
Gần đây, mọi người để ý thấy, đi bên cạnh hotboy Lục Trăn là một con nhóc, vẻ bề ngoài giống cậu ta đến chín phần. Con nhóc là đứa giỏi làm nũng, cứ xin cậu ta tiền thì cậu ta không bao giờ chùn tay.
“Bố, không có váy để mặc nữa rồi.”
“Bố, son môi lại ra loại mới nữa.”
“Bố ơi, con thích chiếc vòng tay đó lắm.”
Lục Trăn thở không ra hơi vừa vì hoang mang vừa vì tức giận, ném tiền cho cô rồi bảo: “Lần cuối cùng đấy, đừng lẽo đẽo theo tôi nữa!”
Sau đó, con nhóc thực sự không còn bám theo cậu nữa, cậu lại cảm thấy không quen. Cho đến khi trông thấy kẻ thù không đội trời chung – Thẩm Quát ép Lục Yên vào tường, lạnh giọng hỏi: “Có thích ông đây không hả?”
Con nhóc bị dọa đến sắp khóc rồi: “Thích…thích ạ.”
Lục Trăn tức muốn nổ phổi.
“Muốn mang con gái tao đi, mày vẫn phải gọi tao một tiếng ‘bố\’ như cũ đấy!”
Thẩm Quát: “Bố!”
Lục Trăn: “…”
