Truyện đã hoàn thiện

Chỉ Sợ Tương Tư Khổ

Hoàn thành 27,270
Chỉ Sợ Tương Tư Khổ

Ngôn Tình, Cổ Đại

Cổ Linh

Covert: Pratchett
Edit: V.A
Beta: darkangel
Hệ liệt: Mân Côi hôn RK108
Nam nhân vật chính: Lý Mộ Bạch (thư sinh).
Nữ nhân vật chính: Nhiếp Đông Nhạn.
Những nhân vật khác: Nhiếp Văn Siêu, Nhiếp Nguyên Xuân , Tư Mã Thanh Lam.
Bối cảnh của truyện: Cổ đại.
Loại truyện: Quen biết, đào hôn, ân oán giang hồ.

Ai nha! Rốt cuộc Tiểu bạch xà mà nàng đợi tám năm cũng được đưa tới!

Nàng kinh ngạc mở hai mắt nhìn vào giỏ trúc dò xét. Thật lâu sau, vẫn không thấy có âm thanh.

“Vị công tử này, ta muốn chính là tiểu Bạch xà.”

“Ta biết.”

“Phải là màu trắng.”

“Ta biết.”

“Phải có hình dạng của rắn.”

“Ta biết.”

“Phải nhìn thấy được.”

“Ta biết.”

“Như vậy, Tiểu bạch xà của ta đâu?”

“… Ách, không… Không thấy .”

Không thấy?! Thật sự là ông trời cũng giúp nàng, vừa vặn, nàng có thể trao đổi điều kiện với hắn!

Hắc hắc hắc, trông người này khi tức giận mà vẫn thanh tú, nói chuyện còn nhỏ giọng hơn so với cô nương nhà người ta.

Nhìn nhã nhặn như vậy, chắc là người đọc sách rồi, cá tính ôn hòa như con thỏ con, bộ dạng thoạt nhìn có vẻ rất dễ khi dễ.

Sau khi thử một lần, quả nhiên là không phải dễ lừa gạt một cách bình thường.

Cái này… Nàng từ từ lừa hắn mới được.

Chỉ Là Hoàng Hậu

Hoàn thành 78,940
Chỉ Là Hoàng Hậu

Ngôn Tình, Cổ Đại

Vũ Hồng

Nguồn convert: meoconlunar (TTV)
Độ dài: 16 chương [rất dài…]
Cặp đôi: Lí Dung Trị x Từ Đạt.
Biên tập: Phong Linh.

Thân là con gái Từ gia, không phải là rường cột của nước Lương thì cũng là mãnh tướng nơi biên cương! Mà cô…

Mà cô…mà cô chỉ là một hòn sỏi giữa những viên minh châu chói mắt của Từ gia.

Cả đời ôn hòa nhàn thản, chí lớn nghiệp lớn đều không thành…

Mọi thứ cứ thế, cuộc đời không có gì đáng giá đánh dấu lại.

Vậy thì cô cứ vui vẻ mà đi qua cuộc sống ôn hòa nhàn thản của mình thôi!

Chỉ mong tìm an ổn qua ngày, nhưng ngay cả đi đến tiểu quan quán [1] tìm người bầu bạn cũng phải nhặt đồ thừa người khác chọn còn dư…

Mà như vậy là khó lắm sao? Kỳ thực, yêu cầu của cô cũng đâu có cao đâu.

Chỉ cần dành tình cảm chân thật cho cô, đối xử với cô thật tốt, cho dù là có tàn tật cũng không sao.

Cô không tâm cơ, nhưng người ta lại có! Nhìn mà xem, ngay cả một kẻ hầu nho nhỏ cũng muốn đạp cô xuống làm ván cầu kìa…

Ai, ngay cả tìm một người bạn thôi mà mỏi mệt như vậy, quả nhiên cô là…ôi ~

Vị công tử ôn nhuận như ngọc, nhã nhặn trước mặt…Quả thực là dạy cho người ta biết thế nào gọi là gió xuân nha!

Là bảo bối của Hoàng thất Đại Ngụy phải không? Là cô nhặt được kho báu chưa hoàn chỉnh? [2] Thực cảm động đó…

Hức hức, mọi người đều động lòng như vậy, mà không biết ──

Thì ra một đêm nước mắt lừa người ấy, chỉ do đam mê của vị Hoàng đế Đại Ngụy này đột nhiên bộc phát mà thôi…

[1]: Giống thanh lâu, chỗ này là nơi của nam kỹ, chuyên phục vụ nam sủng =))

[2]: Ý là anh chưa lên ngai vị nên chưa là kho báu hoàn hảo :”>

Giới thiệu [Văn án]

Không phải chỉ là một vở kịch kẻ hát người diễn thôi sao, mà chẳng còn hơi ấm của nàng nữa?

Mấy viên quan mặc trang phục ngoại quốc quỳ khắp phòng không hiểu thế nào, mấy ngày nay đã có chuyện xảy ra ──

Tây Huyền Từ Đạt ở Đại Ngụy bị bệnh cấp tính mà chết, đều đã nhập quan mở linh đường. Chỉ cần trời vừa sáng, đội ngũ đưa tang sẽ xuất phát trở về cố hương. Nhưng không biết vì sao nửa hôm nửa đêm, Thái tử Đại Ngụy xuất hiện!

Vừa bước vào Tứ phương quán, không đến đại sảnh, mà ngược lại đi thẳng vào sảnh ngoại. [1]

Sảnh ngoại…là Linh đường mà!

Sứ thần đặc phái Tây Huyền quỳ phục xuống, trộm mắt dò xét. Thái Tử Đông cung Đại Ngụy, người mặc cẩm bào đi lướt qua, quần áo không một chỗ nào nhăn nhúm, ngay cả giày cũng sạch sẽ, chỉ là sắc mặt trắng bệch khác thường, ngay cả tròng mắt dường như cũng hóa thành màu đỏ.

“Điện hạ, điều này không hợp lễ…” Hắn nói nhỏ, lại thấy vị Thái tử điện hạ không dừng bước, không khỏi âm thầm khóc òa trong lòng.

Rõ ràng sắp đăng cơ Thiên Tử, cái gì cũng chưa tính, nhưng có nghĩ đến bọn đầy tớ này hay không? Nếu xảy ra chuyện gì, hắn chỉ là một quan viên Tây Huyền nho nhỏ ở Đại Ngụy cũng phải đưa đầu ra.

“Điện hạ.” Một cô gái duy nhất đứng giữ ở cửa Linh đường cúi thấp người.

Ánh mắt hắn từ Linh đường nhìn thoáng qua cô gái kia. Giọng nói khàn khàn:

“Từ học sĩ tới thật đúng lúc.”

“Cả đời Từ Đạt yên bình mà trôi, trước khi lâm chung có người thân ở bên chăm sóc bầu bạn, khi đi cũng không đau đớn, cũng là phúc khí cuối cùng ông trời ban tặng.” Từ học sĩ từ tốn đáp.

“…đây là cuộc đời an ổn của nàng hay sao?” Hắn ngừng một lúc lâu, rồi nói: “Bổn vương có thể nhìn mặt Từ Đạt lần cuối được không?”

“Quan tài chưa đóng, điện hạ muốn gặp, tất nhiên là được.” Nói xong, Từ học sĩ – cũng chính là tỷ tỷ của Từ Đạt khẽ nâng những dải khăn trắng lên, đi vào bên trong.

Hắn theo sát.

Trước mắt là một chiếc quan tài thượng đẳng. Nắp quan tài vẫn chưa đóng. Hắn vừa thấy, trong quan tài quả nhiên là Từ Đạt.

Hắn vươn tay, muốn chạm vào Từ Đạt, lại có người nhẹ nhàng giữ chặt cổ tay hắn: “Điện hạ, xá muội trước khi chết vẫn chưa thành hôn, khi chết vẫn giữ tấm thân trong sạch. Tuy nói đây là chuyện không hay ho trong mắt người Tây Huyền, nhưng không thể để nam tử động chạm vào thân thể nữa, xin điện hạ tự trọng.”

Hắn không để ý đến, vung tay áo, chạm vào gò má trên gương mặt quen thuộc kia. Hai má hơi hơi lạnh, hơi hơi cứng rắn, giống như một xác chết…Đầu ngón tay hắn chậm rãi di chuyển, ở dưới mũi Từ Đạt. Hô hấp, đã không còn.

“…bệnh cấp tính mà chết?” Hắn khàn khàn hỏi.

“Hai ngày mắc phong hàn nhưng không tới đại phu khám, không nghĩ bệnh tình lại nặng thêm, đột nhiên mà qua đời.”

“Vậy sao…” Ánh mắt hắn không rời khỏi người kia dù chỉ là một chút. Một lát sau, hắn nhẹ giọng hỏi: “Nàng muốn được an táng ở Tây Huyền?”

“Đó là di ngôn trước khi lâm chung của muội ấy. Trời hửng sáng sẽ xuất phát, đi cả ngày lẫn đêm.”

“Dù có đi ngày đêm, xác chết cũng sẽ hư thối.” Hắn bình thản nói.

“Điện hạ không cần quá lo lắng. Giữa những lớp quan tài này là Băng ngọc, đảm bảo trong vòng ba mươi ngày xác chết sẽ không có biến chuyển.”

Hắn nghe xong, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía nữ học sĩ trong cung nước Tây Huyền. Một lúc lâu sau, hắn lại mở miệng, giọng nói vẫn khàn đặc.

“Ba mươi ngày? Ba mươi ngày đến được biên giới Đại Ngụy sao?”

“Con cháu Từ gia đều chôn cất ở Tây Huyền. Nếu xảy ra vấn đề gì sẽ hỏa táng. Có Từ Hồi dẫn đường, Từ Đạt nhất định có thể trở về quê hương.” Từ học sĩ chỉ về một cô gái trong góc sáng, từ đầu đến giờ vẫn không quỳ xuống.

Lí Dung Trị nhìn theo. Quả nhiên là muội muội của Từ Đạt – Từ Hồi.

Ánh mắt hắn lạnh lẽo, nói:

“Từ Trực, Từ Hồi có thể cùng nhau xuất hiện ở Đại Ngụy, thật là ngoài ý muốn của bổn vương. Ngay cả tướng quân dẫn đường cũng vô cùng đúng dịp.” Ánh mắt hắn chuyển xuống nhìn gương mặt của thi thể, cắn răng: “Từ Đạt, sao nàng có thể tuyệt tình như vậy? Ngay cả khi chết đi cũng không chịu ở lại giang sơn của bổn vương hay sao?”

Hắn không nhận được câu trả lời. Người nên trả lời hắn đã chết. Người không nên trả lời đã nhất tề quỳ trên mặt đất từ trước, không dám mở lời.

“Điện hạ, đã đến giờ phong quan (đóng nắp).”

Hắn không nhúc nhích, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen của Từ Đạt.

“Điện hạ, đã đến giờ phong quan.”

Hắn chậm rãi cúi đầu xuống, hôn lên cánh môi lạnh lẽo đã có phần cứng lại của Từ Đạt.

“Điện hạ!” Từ học sĩ khẽ nhíu mày.

Hắn đứng thẳng dậy, đang muốn mở miệng, máu tươi trong miệng đột nhiên phun ra. Quan tài dính đầy tia máu đỏ, thậm chí thi thể nằm trong quan tài cũng bị dây dính máu.

“Điện hạ! Điện hạ!” Linh đường vốn tĩnh lặng đột nhiên ồn ào hẳn lên. Những quan viên vốn quỳ vội vã gọi Ngự y, có người hô to ngăn cản điện hạ. Mỗi người đều lộ ra vẻ mặt hoảng sợ, tay chân luống cuống.

Lí Dung Trị không nhìn Từ học sĩ, cũng không nhìn những vị quan trong phòng, vẫn đăm đăm vào thi thể hồng nhan nằm trong quan tài, lớn tiếng quát:

“Từ hôm nay trở đi, Tây Huyền Từ Đạt chính là Vương phi của Lí Dung Trị bổn vương. Hôm nay là Thái tử phi, ngày mai chính là Hoàng hậu Đại Ngụy. Ai có bản lĩnh mang Thái Tử phi đi trước mặt bổn vương, ai dám mang nàng rời khỏi giang sơn Đại Ngụy ta?”

Tất cả đều há hốc mồm.

Trong phòng lặng ngắt.

Ai cũng không đoán trước được, một đêm nay, đã khéo xuất hiện một vị khách nhàn nhã tới chơi, ánh mắt ghi lại hết thảy. Thực hoàn hảo, tương lai không khéo hắn có thể nắm được một chức sử quan [3].

Hơn mười năm sau, khi tóc đã bạc trắng, hắn phe phẩy chiếc quạt lông, lòng phiền muộn:

Lúc ấy cảm thấy đây là một tình cảm chân thành tha thiết, xúc động lòng người. Sau này ghi chép lại hơn phân nửa cuộc đời ‘bất lương\’ của vị Hoàng đế Đại Ngụy kia, thì mới phát hiện, hóa ra ngày đó mình cảm động quá sớm. Đêm ấy, chỉ là đam mê của Hoàng đế Đại Ngụy này bộc phát mà thôi.

[1]: 四方馆 – Tứ phương quán. Vào thời Tùy, tứ phương quán là một dịch quán để tiếp đãi sứ giả bốn phương, nên mới có tên gọi này.

[2]: Thiên thính – 偏厅. Đại sảnh ở chính giữa, còn thiên thính ở hai bên…nên mình gọi là sảnh ngoại, tức là sảnh bên…

[3]: Sử quan – vị quan ghi chép lại lịch sử. Ở Việt Nam có Ngô Sĩ Liên.

Cô Nương, Thỉnh Tự Trọng

Ngôn Tình, Xuyên Không, Hài Hước, Cổ Đại

Thanh Phong Bất Giải Ngữ

Tên: Thiên Hạ Tối Nhị (Nguyên danh: Cô nương, thỉnh tự trọng)
Thể loại: ngôn tình, xuyên không, hài, HE
Người convert: armelia – Tàng Thư  Viện
Chuyển ngữ: Min với sự giúp đỡ của Yumiko, Zjn Zjn
Chỉnh sửa: Min
Nhân vật chính: Phạm Khinh Ba, Thư Sinh
Phối hợp diễn: Phạm Bỉnh, Giải Đông Phong, Chu Tử Sách, Công Dã Bạch
Cái khác: đáng khinh, khác người, nửa đơn thuần + lưu manh

Nhận xét của converter:

- Truyện siêu hài, siêu thiên lôi, kiểu sấm sét đùng đùng mưa to gió giật á. Cảnh báo với việc vừa ăn uống vừa đọc.

- Nam là phẫn trư ăn lão hổ, nữ là sắc nữ mặc dù k sắc lắm.

- Nhân vật phụ cũng rất dễ thương: cậu nhóc ở chung hơi tưng từng, coi chủ như mạng Phạm Bỉnh, anh thượng thư Giải Đông Phong keo kiệt bủn xỉn k chịu nổi, ông chủ ngầm của cửa hàng ‘dâm thư\’ nổi tiếng của kinh thành. Hoàng đế thì hôn quân, ngày xưa hình như là khách ruột của thanh lâu á. Hoàng hậu là tú bà, hoàng đế là lão khách hàng của bà í (Uh mà cặp này coi vậy chứ k có kẻ khác xen giữa đâu, k biết bao giờ tác giả mới viết về bọn họ), ngay cả dân cư cũng hài k đỡ nổi thích đi 888 đến nổi bị tiên hoàng đánh thuế.

Min: phẫn trư ăn lão hổ : giả heo ăn thịt hổ … giống như  là sói đội lốt cừu

Nhận xét của Editor Min

Một câu chuyện thích hợp để giải trí, không giang hồ, không cung đấu, một câu chuyện phố phường bình thường…. Và rất khó phân biệt ai là sói, ai là cừu. Nam chính phúc hắc không hẳn phúc hắc, tiểu bạch không ra tiểu bạch… Nói chung là hỗn hợp ra một người rất “bất bình thường”. Nữ chính là kiểu người sống bất cần nhưng rất yêu gia đình. ^_^

Giới thiệu

Trong thành có một Hoan Hỉ Thiên, Hoan Hỉ Thiên có nữ chưởng quầy.

Chưởng quầy họ Phạm tên Khinh Bạc, tam tòng tứ đức có như không.

Xuất đầu lộ diện cứ như thường, thụ thụ tương thân không kiêng kị.

Cử chỉ phóng đãng như sắc nữ, đánh lui hết thiếu niên anh tài.

Đối mặt với bài vè lên án này, Phạm Khinh Ba cảm thấy thập phần oan uổng. Nàng không phải là bán quyển Hoàng Thư sao, nào có trêu ai chọc ai a…..

Võ lâm có một Binh Khí Phổ, Binh Khí Phổ chính trực nổi danh.

Thanh cao – Thư Sinh nhì thiên hạ, soái tựa Quỷ Cốc tựa quỷ ma ….

Hành hiệp trượng nghĩa, tính lương thiện, nhân đạo từ bi khó có được.

Nghiêm chỉnh, lễ giáo, ghét nữ sắc, hiệp nữ giang hồ đều trông theo.

Mặc dù Thư Sinh được xưng tự phế võ công rời khỏi giang hồ, nhưng vẫn không nừng có người tìm tới cửa khiêu chiến. Đối mặt với những người này, hắn luôn tận tình khuyên nhủ: “Tráng sĩ các ngươi đừng như vậy, tại hạ là người đọc sách….”. “Này vị huynh đài tuấn tú lịch sự tác phong nhanh nhẹn, nhìn cũng biết là người phong nhã, không bằng chúng ta cùng đến đây giảng đạo lý…..”

Nữ chưởng quầy Phạm Khinh Ba giải thích: đây không phải thiên hạ thứ hai, mà rõ ràng là thiên hạ tối nhị!

(Kỳ Doanh: Thiên hạ tối nhị theo ta hiểu thì là khắp thiên hạ không có người thứ hai^^~)

Hoàng Nhan Đoạt Phách

Hoàn thành 50,631
Hoàng Nhan Đoạt Phách

Ngôn Tình

Quỳnh Mai

Hỏa Tính Tiêu Thập Nhất Lang

Kiếm Hiệp

Cổ Long

Tiêu Thập Nhất Lang, một gã lãng tử hoàn toàn đơn độc, bị giang hồ vu oan gán cho ác danh đại đạo đã biến mất, và chắc cũng không mấy ai thương tiếc chàng ngoại trừ Phong Tứ Nương và đệ nhất mỹ nhân Thẩm Bích Quân. Cả hai đều là mỹ nhân, là hai vưu vật của võ lâm, nhưng cũng đều nén giấu trong trái tim mình hình ảnh của gã đại đạo này. 

Và rồi, sau hai năm, Tiêu Thập Nhất Lang lại xuất hiện trên giang hồ, nhưng chàng đã hoàn toàn biến đổi, biến đổi một cách đáng sợ, biến đổi đến nổi ngay cả những người thân thiết nhất, tin cậy của chàng không tin cũng phải tin. Vậy là trong trận chiến định mệnh ấy chàng đã thắng ? Nếu đã thắng tại sao lại biệt tích trong thời gian dài ? Và tại làm sao lại biến đổi như vậy ????

Chung Độc

Hoàn thành 13,819
Chung Độc

Ngôn Tình, Cổ Đại

Hải Lục

Bản convert: Meoconlunar – TTV
Bản edit: Peruoi
Couple: La Sát – Tề Dị

Quỷ môn La Sát là người tài nổi danh đại giang nam bắc, truyền khắp ngủ hổ tứ hải.

Tuy rằng danh tiếng vang dội, nhưng chưa có ai xem qua được diện mạo của hắn.

Gì cũng không nhìn thấy được ! Tấm sa mỏng trên mặt kia chính là dấu hiệu của hắn.

Làm việc không thấy đầu cũng không thấy đuôi là tác phong của hắn.

Ai muốn vọng tưởng tiếp cận hắn, có đem bọn họ độc chết ngàn lần cũng không chán ghét.

Nhưng hắn ngàn tính vạn tính, trái tính phải tính, như thế nào cũng không dự đoán được gặp được Ma Y – một người phiền toái.

Chẳng phải hắn trong truyền thuyết là một người lạnh như băng, có thể đông lạnh người cách xa ngàn dặm.

Cư nhiên gặp hắn liền cười, còn có ý đồ nhìn diện mạo thật của hắn, thật sự là không muốn sống nữa !

Hắn tức giận thi triển độc công.

Lần thứ nhất an ủi, lần thứ hai công phá, lần thứ ba đã bị chế phục.

Chỉ phải tùy ý đi theo người này từ núi nam kéo dài đến núi bắc, ngoan ngoãn để cho hắn nghiên cứu đến tận cùng.

Có thể nghiên cứu liền nghiên cứu thôi, có tất yếu đem hắn kéo lên trên giường không.

Huyết Thù Sát Lệnh

Hoàn thành 97,383
Huyết Thù Sát Lệnh

Kiếm Hiệp

Trần Thanh Vân

Bình minh vừa ló dạng, mặt trời như gấc chín đổ xuống không gian một màu vàng nhạt, những sợi nắng lấp lánh chiếu lên những hạt sương mai còn đọng lại trên lá cây, óng ánh như kim cương, một trang sức quí hiếm. Giữa không gian huyền ảo đó, tại đỉnh Hạc Phong Vân, hai đấu thủ đã quần nhau hơn hai mươi chiêu song thắng bại vẫn chưa phân rõ...
Không Chỉ Trong Lời Nói

Ngôn Tình

Tình Không Lam Hề

Tình yêu đầu tiên của cô là một tình yêu đơn phương. Tình yêu ấy nảy mầm từ một ánh mắt và lớn lên bằng từng hơi ấm mong manh mà cô đã gom góp suốt những năm đại học: một cái nắm tay, một quãng đường chung, một hơi thở gần… Đã từng cố gắng để bước vào cuộc sống của người đó, từng hy vọng trở thành một phần trong thế giới của người đó, thế nhưng giữa cô và người con trai ấy vẫn luôn tồn tại một bức tường vô hình, rất mỏng thôi nhưng cô mãi mãi vẫn không thể vượt qua được và đến cuối cùng, tất cả những gì cô có thể làm chỉ có thể là… biến mất.

“Rõ ràng có hàng nghìn hàng vạn ngày đêm, nhưng tại sao vẫn cảm thấy ngắn ngủi, cảm thấy không đủ thời gian? Những thứ trước đây từng tốt đẹp, bây giờ lại lần lượt rời bỏ cô, thì ra mình chẳng giữ được gì, thứ duy nhất cô có thể nắm được cũng chỉ là những hồi ức hư ảo đáng thương.”…“Cô quả thực giống như bong bóng nước, chỉ cần thổi phù một tiếng đã vỡ tan, sau đó sẽ không còn bất cứ dấu vết gì trong thế giới của anh nữa.”

Gom ký ức vào thế giới của quá khứ nhưng cô vẫn vấn vương mãi trong đó ngay cả khi một người con trái khác đã xuất hiện. Anh đẹp trai, giàu có, là tổng giám đốc của một tập đoàn lớn và cô là người con gái anh đã chọn. Anh - một người đàn ông kiêu ngạo, chưa bao giờ buồn nhớ ngày sinh của một cô gái nào, chưa khi nào tự tay chọn quà cho một cô gái nào và cũng chưa bao giờ bị một người con gái nào nói lời chia tay, ngoại trừ cô.

Hai năm bên nhau, anh đã yêu cô bằng một tình yêu dịu dàng biết mấy vậy mà cô vẫn rời xa anh. Anh phải yêu cô bao nhiêu mới đủ để cô hoàn toàn đóng lại cánh cửa của quá khứ kia, phải chờ đợi cô bao lâu nữa để cô hiểu rằng, tại nơi đây, cũng có một người con trai yêu cô hơn tất cả tình yêu mà cô đã từng trao đi cho một người con trai khác?

Huyết Thiếp Vong Hồn Ký

Kiếm Hiệp

Trần Thanh Vân

Thánh thành là một trang trại lớn gần trăm mẩu. Trang chúa là Vũ Nội Vô Song Khách Cam Kính Nghiêu được đồng đạo giang hồ tôn xưng là Võ Thánh. 

Ba mươi năm trước đây, Cam Kính Nghiêu với một thân công lực có một không hai trong hoàn vũ đã vãn hồi cơn mạt vận cho võ lâm, vì lý do đó mà ông được giới giang hồ tặng cho danh hiệu Võ Thánh. 

Ba mươi năm sóng lặng gió yên trong võ lâm, thiên hạ thái bình an lạc. Thế nhưng trong một đêm, Thánh Thành đã trở thành một đống gạch ngói vỡ tan tành, những xác chết bị cháy xông lên một mùi khét lẹt theo chiều gió bay đi khắp nơi. 

Tấn bi kịch này đã làm sôi nỗi dư luận giới võ lâm Trung Nguyên, tưởng như một vụ án thiên sầu địa thảm, làm chấn động lòng người ? 

Ai có đủ lực lượng để phá hủy Thánh Thành ? Ai có đủ bản lảnh giết chết Võ Thánh cùng dư trăm đệ tử đều vào hạng kinh thế hãi tục ?

Huyết Mỹ Nhân

Hoàn thành 63,986
Huyết Mỹ Nhân

Kiếm Hiệp

Hoài Ân

Cái cười của đàn bà là thế công, cái khóc là thế thủ. Muốn cười nhưng làm ra vẽ rầu rĩ trước là đổ bộ trước mặt địch. Đang khóc mà phì cười là đi vòng quanh ra phía sau địch. Nếu có thể làm được tới mức tối dở cười dở khóc thì mới thực là hoàn toàn thắng lợi. Khiến cho toàn quân của đối phương bị tiêu diệt ngay.
Huyết Chưởng Thánh Tâm

Kiếm Hiệp

Tuyết Nhạn

Đêm thu đã phủ trùm mặt đất, cung trăng đuổi bắt sao băng, chòm sao Bắc Đẩu từ từ di động trên bầu trời.Dãy núi Thái Sơn vô cùng tĩnh lặng, không tiếng côn trùng, không tiếng dã thú, song lại có bóng người.

Chỉ thấy trên Phi Long Phong có bảy bóng người lướt nhanh...

Hồng Thần Huyết Ấn

Hoàn thành 61,815
Hồng Thần Huyết Ấn

Kiếm Hiệp

Tuyết Nhạn

Phía Tây Tà Liên sơn giáp hai tỉnh Côn Lôn và Khóa Cam Thanh... Bấy giờ đang lúc gió rít đổ tuyết. Trên sườn núi tuyết phủ trắng xóa tại Đại Nhạn Phong có vài căn nhà tre. Thường thì những bậc cao nhân dị sĩ hay ẩn tích nơi sơn cư hoang vắng, thế nhưng gặp lúc phong tuyết lan rộng một vùng bao la, nên chốn này đã trở nên thần bí và trông có vẻ thê lương...

Hồi Phong Thất Tuyệt

Hoàn thành 75,371
Hồi Phong Thất Tuyệt

Kiếm Hiệp

Dương Biện

Tịch dương vẽ lên một dải ráng vàng rực rỡ theo thân ảnh hai người, gió đêm phơ phất, tay áo phất phơ, từ xa nhìn lại, họ như hai kẻ thần tiên…
Bí Mật Của Ông Xã: Lời Nói Dối Ngọt Ngào!

Ngôn Tình

Hoa Sơn Trà

Thể loại: Hiện đại, hào môn, cường thủ hào đoạt trá hình, sạch, sủng, nhẹ nhàng. (Nói trước là bộ này thịt vụn là chính nhá, đừng ai mong chờ quá).

Tỉnh lại sau một tai nạn giao thông, mất hết trí nhớ.

Tình huống không  ngờ chỉ có trong phim cẩu huyết này lại xuất hiện trên người cô.

Nhưng không sao, cô không có bị nữ phụ cướp mất tình yêu hay gì gì đó như khổ bức nữ chính.

Mà ngược lại, cô còn có một ông xã toàn năng vừa dịu dàng, vừa đẹp trai lại giàu có hết lòng yêu thương che chở.

Chỉ là, ông xã à, vì sao anh lại không muốn để em gặp những người khác, em thật sự là kẻ không có bạn bè, người thân nào như lời anh hay sao.

Ông xã, rốt cuộc, anh đang che giấu điều gì.

Sao em càng ngày càng cảm thấy, hình như anh đang muốn nhốt em lại trong cái lồng hoa lệ của anh, tách biệt khỏi tất cả.


Nhân vật chính : Mục Cẩn, Đỗ Mạn Linh.

Chủ Nợ Đánh Lên Thân

Hoàn thành 17,146
Chủ Nợ Đánh Lên Thân

Ngôn Tình, Hài Hước, Cổ Đại

Cầu Mộng

Thể loại: Ngôn tình cổ trang, hài
Độ dài: 10 chương
Edit: Tuyết nhi
Beta: Tử Yên
Nguồn convert: DĐ Lê Quý Đôn

Nàng không phải nữ nhân!

Là nữ nhân không phải đều có tình yêu, không thường xuất đầu lộ diện, nhìn thấy soái ca sẽ đỏ mặt?

Không có! Những phẩm chất riêng của nữ nhân ở trên người nàng tất cả nhìn không thấy!

Cô nương nàng liền yêu cả nam cả nữ, khắp nơi lấy việc riêng của người khác, đạo nhân bát quái.

Duy nhất việc mà nàng để ý là làm thế nào kiếm được càng nhiều tiền.

Mà hắn là người mà người gặp người khen, tất cả mọi người nghĩ đến muốn nịnh bợ thiếu chủ Thiên Kiếm Minh.

Đẹp đến không có thiên lý, đẹp đến mỹ nữ luôn đuổi theo hắn.

Nàng lại khinh thường liếc hắn một cái, thậm chí hắn toàn thân cởi sạch cùng nàng ”Chung sống một phòng”, nàng lại có thể không có ”Ác hổ phách dương” (mãnh hổ hung dữ nhào về phía dê)… Không muốn hắn chịu trách nhiệm lấy nàng, chỉ vội vã lấy ra văn phong tứ bảo (bút, mực, giấy, nghiên.)

Mà lại muốn họa bức tranh lõa thể của hắn, lấy đi để kiếm tiền!

Thảm chính là, hắn nhưng lại ”mắt bị mù” yêu thương nàng thích dịch dung quái lạ Tiểu nương tử.

Hức hức… Nếu hắn mĩ nam sắc không dùng được

Đanh phải tế ra thứ mà nàng yêu nhất — kim khố của nhà hắn làm mồi nhử, hẳn là nàng  cắn câu chắc…

Chồng Khờ

Hoàn thành 31,934
Chồng Khờ

Ngôn Tình, Điền Văn, Cổ Đại

Lâu Vũ Tình

Converter: Meoconlunar (TTV)
Editor: Thư Kỳ

Người ngoài nói bọn họ là không môn đăng hộ đối, hắn là một tiểu tử ngốc lại dám vọng tưởng đến một vị tiểu thư là nàng.

Kết hôn là khổ nàng, mà hắn lại chiếm được tiện nghi khi cưới được một hiền tuệ kiều thê (người vợ xinh đẹp + thông minh+ hiền đức)

Chỉ có nàng mới hiểu được, nam nhân này tuy không biết hoa ngôn xảo ngữ, chỉ có thể lấy hành động để biểu đạt.

Nói muốn cưới vợ, lập tức đem toàn bộ tài sản tới cửa cầu hôn.

Người ta nói hắn ngốc, phụ thân cũng khinh thường nhưng nàng lại kiên trì muốn gả.

Chỉ vì nàng biết hắn không phải thật khờ, bất quá là không biết biểu đạt tình cảm của mình.

Nhưng sau khi cưới nàng lại là “ngoan ngoãn phục tùng” , “Nương tử nói phải.”

Nhìn như mơ hồ, kỳ thực đây là ý trời.

Thâm tình của hắn đã sớm ẩn sâu trong đáy lòng, đời này chỉ cần nàng vui vẻ, hạnh phúc.

Trượng phu mà nàng muốn bất quá cũng là thật tình đối đãi với nàng, toàn tâm toàn ý vì nàng.

Ai nói nàng là thê đẹp phu khờ?

Nàng là nhặt được một bảo vật vô giá, muốn đáp lại phần thâm tình này, bồi hắn một đời có đủ hay không…….