Truyện đã hoàn thiện
Ngôn Tình
Tô Cẩn Nhi
Ngày hôm sau lại là một minh tinh điện ảnh, người người hâm mộ Tiếu Thâm hào hoa cùng với hàng tỉ tài sản, đây là hai điều căn bản mà phụ nữ có xu thế theo đuổi. Nhưng mà có ai biết, có một ngày có một người phụ nữ có thể khiến cậu ấm họ Tiếu...bất lực!Bất lực? Chỉ có thể bất lực nhìn một người ở trên một người? Đồng Nhan sững sờ la to.
Tiếu Thâm cắn răng nghiến lợi nhìn người phụ nữ một tay đút túi quần đứng trước mặt, “Đây đều là do ai hại chứ? Nếu như không phải năm đó cô bá vương ngạnh thượng cung, sẽ tạo thành một bóng tối tâm lý của tôi sao?” Chỉ một lúc sau: người người trong bữa tiệc đều chú ý vào một góc của đại sảnh, Tiếu Thâm đang ôm một mỹ nữ, ánh đèn flash chợt lóe, vừa đúng lúc chụp được bí mật mà hắn không muốn ai biết. Đồng Nhan sững sờ trước ánh đèn flash. Lúc nhìn thấy bộ mặt giận không thể kiềm chế được của Tiếu Thâm thì lập tức chạy trốn. Tiêu đề trang đầu của tờ báo ngày hôm sau là: “Đại thiếu gia phong lưu họ Tiếu có bệnh kín không thể nói ra”...
Ngôn Tình
Dạ Khinh Trần
Chuông cửa vang lên không ngừng, mỗ nữ lười nhác tựa vào sô pha, xem phim Hàn bi tình, tay bốc bỏng ngô (bắp rang bơ), hướng về phía buồng vệ sinh hô “Tiểu Bảo, mở cửa đi.”
Mỗ Tiểu Bảo để mông trần chuồng, chùi cái miệng nhỏ nhắn bất mãn nhìn nữ nhân mang đồ lót che ba điểm, “Mẹ, người ta đang bận mà.”
“Mẹ mà đi mở cửa nói không chừng sẽ bị đuổi giết đó, Tiểu Bảo muốn chạy lánh nạn như lúc trước hay sao?” Mỗ nữ liếc mắt, bàn tay mềm chỉ vào mỗ Tiểu Bảo, nữ vương sai khiến bảo: “Đi, nếu là người đến đòi nợ, thì để cho chó cắn!”
Mỗ Tiểu Bảo nhìn xung quanh, xác định phòng chỉ có hai người bọn họ là mẹ và nó, sau đó, nói, “Mẹ, chúng ta đâu có nuôi chó, sao mà cắn?”
Giọng điệu của mỗ nữ chỉ tiếc rèn sắt mà không thành thép nói, “Tiểu Bảo à, con cắn cũng được nhiều năm như vậy, còn hỏi cắn làm sao? Đương nhiên là con cắn đấy!”
“Vậy thì mẹ làm gì?”
“Chạy trốn!” Mỗ nữ đáp lại một cách yên tâm thoải mái.
Mỗ Tiểu Bảo im lặng hỏi ông trời, rốt cuộc tôi có phải là do mẹ tôi sinh hay không hả?
Đoạn ngắn 2:
Mỗ nữ nhìn bốn mĩ nam cực phẩm ở ngoài cửa chen tựa như kem đánh răng, quyến rũ bình tĩnh cười, “Tuy rằng mấy anh rất tuấn tú, nhưng là mấy anh nhận sai người rồi.”
“Bảo bối, em có hóa thành tro anh cũng nhận ra, đến đây, theo anh về nhà, anh sẽ chăm sóc tốt cho em và con.” Đôi mắt quyến rũ hàm chứa màu xuân, trời sinh vốn câu hồn, là trùm buôn bán – Tiêu Lạc Hàn.
“Em yêu, anh đã chuẩn bị roi da và đèn cầy tốt nhất mà em thích này, buổi tối anh để cho em sắp đặt!” Da thịt như ngọc, xinh đẹp muôn ngàn, kẻ đứng đầu hắc đạo -Sở Vân Hiên.
“Hoa Hoa, cung điện bạch kim , xe ngựa hoàng kim và giường kim cương vẫn chờ em năm năm, em và con nên trở về nhà.” Tóc bạch kim vờn bay, mộng ảo như tiên, vương tử đất nước Y – Hạ Lưu Ly.
“Bạch Tiểu Hoa, tôi mang thai rồi, em cũng không thể dùng xong rồi bỏ chạy, giấy kết hôn của tôi cũng đã mang đến, ký tên đi!” Con ngươi đen như mực, tựa như Satan, kim bài sát thủ – Lãnh Như Phong.
Một tiếng Rầm, cánh cửa hung hăng đóng lại.
Tôi muốn bỏ hết! Bà đây như vậy mà mấy người cũng muốn!
“Tiểu Bảo, đóng gói nhanh lên, chúng ta nên chạy trốn.”
“Mẹ, người đòi nợ đến đây sao?”
“So với người đòi nợ càng khủng bố hơn!”
Đoạn ngắn 3:
Lúc Mỗ Tiểu Hoa tỉnh lại, phát hiện chính mình đang ở cục chánh nhân dân, mỗ nam dìu tay nàng cầm bút, viết tên mình xuống…
Đá vòng lại, tung ra phấn độc, ta chạy…
Cách một ngày, lúc mỗ Tiểu Hoa lại tỉnh dậy, phát hiện chính mình đang ở cục chánh nhân dân, mỗ nam dìu tay nàng cầm bút, viết tên mình xuống…
Đá vòng lại, tung ra phấn độc, ta chạy…
Ngày thứ ba, lúc mỗ Tiểu Hoa lại tỉnh lại, phát hiện chính mình lại đến dự Cục chánh nhân dân lần nữa, mỗ nam dìu tay nàng cầm bút, viết tên mình xuống…
Đá vòng lại, tung ra phấn độc, ta chạy…
Ngày thứ tư, mỗ Tiểu Hoa vừa mở mắt, trực tiếp đá, tung ra độc phấn, vừa chạy vừa mắng, “Ta bỏ mẹ các ngươi, bà đây xin các người, xin đừng chống đối, xin giải thoát, xin biến mất đi… Ai tới cứu tôi với!”
Ác mộng năm năm trước, Bạch Tiểu Hoa cảm thấy chính mình sắp đi tong nửa đời người rồi, nàng không muốn nửa đời sau tiếp tục sống trong ác mộng, thần ơi, tôi không muốn yêu đâu, van cầu người, hãy cho tôi tự do đi!
Lời tác giả:
Hiện đại, NP, trọng khẩu vị, bỉ ổi vô cùng, kích thích tràn đầy! Không vui đừng nhập vào, thỉnh đi đường vòng.
Nữ chủ keo kiệt, lười nhác, vô sỉ, háo sắc, tham tài. Nhưng cô là một nữ nhân bình thường, bình thường đến chỉ hy vọng có được một người nam nhân, có thể yêu cô thật tình, mặc kệ nam nhân này nghèo hay giàu!
Nữ nhân này, cũng có thể là tôi, cũng có thể là các bạn.
Ngôn Tình
Mục Yên
Converter: ngocquynh520
Editor: tử đinh hương
Diệp Bội tám tuổi:
Diêu Cẩn: Vợ à, lúc nào chúng ta thì sinh con hả?
Diệp Bội: Còn sớm.
Diệp Bội mười sáu tuổi:
Diêu Cẩn: Vợ à, lúc nào chúng ta thì sinh con hả?
Diệp Bội: Còn sớm.
Diệp Bội hai mươi tư tuổi:
Diêu Cẩn: Vợ à, lúc nào chúng ta thì sinh con hả?
Diệp Bội (vuốt bụng theo bản năng )【 căm tức nhìn Diêu Cẩn 】: Rốt cuộc anh đã làm cái gì?
Diêu Cẩn 【 dáng vẻ vô tội 】: Anh không có, nhưng vợ à, sẽ không có chứ?
Diệp Bội 【 nâng trán 】: Đúng vậy, anh được như ý.
Diêu Cẩn 【 cười khúc khích trong. . . . . . 】: ha ha, hi hi he he, cuối cùng anh cũng sắp được làm ba, vợ à em thật tốt. ( Anh sẽ không nói mình làm gì đâu. )
Đây là một cặp vợ chồng cùng nhau trọng sinh, cùng nhau phấn đấu, cùng nhau kiếm tiền, truyện lấy ấm áp làm chủ, phấn đấu là phụ, quan trọng là hai người đều rất hạnh phúc.
Lịch Sử, Xuyên Không, Trọng Sinh, Nữ Cường
Thiên Sơn Trà Khách
Cuộc sống hiền hậu của nàng đã bị tỷ tỷ chuốc rượu mà lấy đi tất cả những gì quý giá của nàng, dưới mặt nạ từ ái của mẹ kế là bộ mặt giả nhân giả nghĩa. Phu quân không phải là phu quân, nàng cứ ngỡ rằng mình đang hạnh phúc, thì ra tất cả đều là giả dối!
Uất hận chồng chất uất hận liệu nàng sẽ đối phó với loại người này như thế nào? Nàng sẽ chiến thắng được bản thân của mình hay không???
Xuyên Không, Trọng Sinh, Cung Đấu, Gia Đấu, Cổ Đại
Ngắm Nhìn Đôi Mắt Tang Thương
Nàng là một u hồn từ dị thế xuyên tới đây, trở thành một thứ nữ nho nhỏ của thế gia đại tộc.
Mẹ cả độc ác ngang ngược, luôn luôn bắt lỗi. Đường đệ đường muội ghen tuông tùy hứng, thường xuyên chống đối.
Từ nay về sau cuộc sống của nàng chỉ có một chữ “Đấu”. Đấu mẹ cả, đấu di nương, đệ đệ, đem tất cả đầu trâu mặt ngựa này diệt hết, còn xin được thánh chỉ nâng mẫu thân lên thành bình thê.
Nhưng tại đại viện không yên ổn này lại khiến cho nàng phát hiện rất nhiều bí mật bất thường.
Lễ giáo phong kiến trói buộc, hay do người có tâm âm mưu, nàng bất đắc dĩ phải nhận lấy vận mệnh của nữ tử ở nơi đây.
Lập gia đình, gả cho một người ai cũng ghét bỏ, hai chân lại còn bị tật.
Được rồi, nếu không trốn thoát được vận mệnh phải lấy chồng, nàng liền xuôi theo vậy. Hoàn hảo là phu quân tương lai có nàng mặc dù muôn vàn khuyết điểm nhưng lại có một thứ khiến nàng hài lòng, đó là không có tiểu thiếp thông phòng.
Nhưng sau này mới biết, thì ra trong cái phủ đệ to như vậy bão táp cũng thật nhiều.
Một đoạn ngắn đặc sắc nhất: Đêm đại hôn, nến đỏ bập bùng, hương thơm quyến rũ. Sau khi khăn voan đỏ tươi được nhấc lên, nàng bắt gặp một đôi mắt thâm thúy sâu như biển cả. Cặp mắt kia rất đẹp, giống như nước hồ xuân, giống như tuyết thiên sơn thuần khiết, giống như hoa đào lộng lẫy trên núi, giống như…
Giải thích một số từ cổ trang trong truyện.
Thứ nữ: Con gái vợ lẽ.
Đích nữ: Con gái vợ cả
(Tương tự với thứ tử và đích tử)
Đường đệ, đường muội: Anh chị em họ
Di nương: Cách gọi của mọi người trong nhà đối với thiếp
Ngôn Tình
Lâu Lan Di Ca
Độ dài: 51 chương (tính cả ngoại truyện)
Editor: Nhím Nhọ
Ban ngày, cô là bác sĩ tài năng nhất khoa ngoại.
Ban đêm, cô là lão đại xã hội đen đứng đầu trong nước.
Tên đàn ông chán ghét này mới gặp lần thứ hai đã bò lên người cô. Hắn không phải quân nhân sao? Không phải bộ đội đặc chủng sao? Vậy mà còn rảnh rỗi như vậy?
Nhưng khi yêu mới biết, thân phận gì đó, đều là mây bay!
Quân Sự, Lịch Sử, Xuyên Không, Cổ Đại
Cách Ngư
"Người thường vốn nghĩ rằng, rượu chỉ có ba tác dụng: rượu để thêm vui, rượu để quên buồn, rượu để thêm can đảm. Kỳ thật, công năng của rượu tuyệt không chỉ có vậy. Theo Tiêu Duệ thấy, vẫn còn ba tác dụng nữa: rượu để trị bệnh, rượu để thành lễ, rượu để dưỡng tiết."
Những đại thi nhân Lý Bạch, Đỗ Phủ, một trong tứ đại mỹ nhân Trung Hoa cổ đại là Dương Quý Phi và vô số những danh nhân khác xin được chào mừng bạn đến với thế giới của Đại Đường Tửu Đồ.
Ngôn Tình, Xuyên Không, Cung Đấu, Điền Văn, Cổ Đại
Nhất Tiểu Bình Cái
Trước khi vào đề cũng xin nói luôn, đây là truyện sủng, rất sủng, quá sủng, ai bơi không nổi phiền đeo phao vào. Cốt truyện diễn biến khác nhiều so với lịch sử, truyện có tính điền văn, cung đấu chính trị. Tác giả bộ này là người viết “Thứ nữ sủng phi”, phong cách vẫn như vậy, giọng văn vẫn như thế, chỉ hơn chứ không kém. Truyện hợp gu với bạn nào yêu thích: Thứ nữ sủng phi, Nam an thái phi truyền ký, Hiền thê khó làm và rất nhiều thể loại “màu hồng” khác. Để dễ chấp nhận, khuyên độc giả đừng xem “Ung Chính” này hoàng đế Ung Chính, đây chỉ là nhân vật hư cấu của riêng tác giả, hoàn toàn khác với thực tế.
******
Ngày xửa ngày xưa, khoảng ba bốn trăm năm gì trước đó, triều đại Khang Hi hoàng tộc lắm con thừa cháu, công việc ưa thích của bọn họ là tranh tranh đấu đấu, ít ai hiểu được “hạnh phúc” thực sự là một từ gần nghĩa của “bình yên”…
Điềm Nhi là con gái nhà Nữu Hỗ Lộc, ngày bé được phương trượng ở chùa xem tướng, phán rằng “phúc khí”. Thời ấu thơ quả nhiên có phúc, tuy a mã nàng công danh không cao nhưng chỉ có một vợ là ngạch nương, sinh ra đủ trai đủ gái, một nhà đầm ấm vui vẻ sống bên nhau.
Rồi ngày trời quang mây tạnh nào đó, một đạo thánh chỉ như thiên lôi giáng xuống, Điềm Nhi “bị” ban hôn cho Tứ a ca Dận Chân. Đối với đứa con gái nhà quan nho nhỏ mà nói, trở thành phúc tấn hoàng tử là trèo cao. Đối với Điềm Nhi mà nói, khoảng cách mười bốn tuổi là mối tình ông chú với loli, không những thế còn là ông chú “khắc thê”, trước đó đã khắc chết bốn bà phúc tấn và ứng cử viên phúc tấn rồi!!!
Ngạch nương khóc hết nước mắt, a mã nhìn trời thở dài, ca ca thương xót em gái, quần chúng chờ xem kịch vui… Điềm Nhi vẫn lên kiệu hoa…
Ngày thành thân của nàng không vẻ vang gì, phủ Tứ gia lưa thưa ba vị khách, mà ba kẻ này chỉ chờ mong nàng bước vào cửa rồi lăn ra chết là tốt nhất! Điềm Nhi vô tư ăn trái táo Cát Tường, cảm thấy chuyện này không thành vấn đề, chồng nàng đẹp trai lắm cơ, quyền cao chức trọng, nhà giàu lắm tiền nhiều ruộng, ngoại trừ danh tiếng hơi tệ, tính tình hơi đạm và tuổi tác hơi lớn thì không còn gì chê trách. Làm người phải biết thỏa mãn!
“Gả cho gia, nàng rất cao hứng sao?… Nàng là phúc tấn thứ tư mà gia lấy.”
“Thiếp thân biết a!… Nhưng Điềm Nhi tin tưởng… Thiếp nhất định sẽ là người cuối cùng.”
Dận Chân cúi đầu nhìn tiểu tân nương cười đến là sung sướng, đôi mắt long lanh nồng nhiệt nhìn mình, một người vợ như nàng khó mà “tương kính như tân”… Thật ra trong mỗi con người dù tính tình lãnh đạm bao nhiêu thì vẫn cất giấu một mồi lửa ngày đêm sẵn sàng bén cháy. Vấn đề là có ai cấp cho nó chút nhiệt hay không?
Nàng là một cô bé con mà hắn thì trưởng thành quá sớm, tuổi trẻ của nàng sưởi ấm tâm hồn hắn sắp già. Hắn yêu nhan sắc của nàng, thân thể của nàng, tính tình của nàng, nhựa sống chực trào và đôi mắt ứa lệ thanh xuân. Để rồi có một ngày tình yêu bao gồm cả bất an, nàng còn quá trẻ mà hắn đã qua nửa đường đời, phần còn lại của hắn có nàng nhưng phần còn lại của nàng sẽ một ngày vắng hắn…
Ái Tân Giác La Dận Chân, sinh ở Thiên gia vừa khéo nhiều tham vọng, ăn chay ngộ Phật bao năm nên có phần thanh tâm quả dục, nhìn thì vô mưu nhưng bụng đầy toan tính, người cứ tưởng vô cầu mà muốn cả giang sơn… Ở phủ Tứ gia có bề đơn chiếc, nữ nhân ba người, trẻ con nhiều năm không có, phúc tấn thì bà này nối bà kia chụp lên đầu hắn cái mũ “khắc thê”. Khang Hi hận con trai mình nhiều hơn yêu thương, Đức phi lúc nào cũng dồn tình cảm về hoàng đệ, lớn lên trong vách tường lạnh, chưa có ai đem tới một lò than nóng để hắn hiểu mình vốn cô đơn.
Nàng là một tiểu nha đầu, thích nghịch ngợm và nhõng nhẽo như con gái chứ không phải vợ. Nàng là cô mèo nhỏ, thích vờn chiếc đuôi lông chọc lòng ngài ngứa ngáy, thích trèo lên chễnh chệ ngồi ở đùi, thích cọ cọ ấp yêu và nói những lời chảy ra mật ngọt. Cứ tưởng một người lạnh lùng nghiêm túc như Dận Chân thì không chịu đựng nổi, ai ngờ đâu “khẩu vị” của hắn chính là thế này!
Tô Bồi Thịnh rùng mình cúi thấp đầu, hắn lo lắng có một ngày chủ tử sẽ bị bội thực kẹo đường mà chết! Phúc tấn nương nương là thực sự ngây thơ hay đã luyện thành đẳng cấp “lấy nhu chế cương” tuyệt đỉnh?
Dận Chân nhìn xuống thê tử ở trong lòng, đáy mắt tản ra tia sáng dịu dàng mà chính mình không phát hiện, hắn thở dài, thả lỏng bản thân đem nàng trôi trên dòng sông gọi là “chân ái”. Ngôi vị chí tôn là đích đến của cuộc đời, Dận Chân đem tên nàng ghi vào những nhược điểm mình cần bảo vệ. Ba mươi tuổi đầu hắn mới có gia đình của riêng mình, có cảm giác bờ vai ngày một nặng, Hoằng Đán, Hoằng Thì, Hoằng Quân, Hoằng Lịch,… Hoằng Bình lại thêm ái nữ An An… đếm hết đàn con mới chợt thấy ngài cùng nàng là bao nhiêu ân ái, trên khuôn mặt bọn nhỏ có khí phách của hắn và nhu mì của nàng… đời này đám trẻ là nhân chứng, hoàng a mã làm sao yêu ai khác ngoài ngạch nương đây?
Heo mẹ nhà lão Tứ rất giỏi chuyện sinh, nuôi béo ăn no, còn phải nâng niu chiều chuộng… Dận Chân nghiêm nghị nhíu mày, uhm… phúc tấn… đàng hoàng một chút! Nàng cứ việc gia tăng năng suất, ta phụ trách thổi nến là tốt rồi! ==
Ở đời này nữ nhân quá nhiều, mỹ nhân không thiếu, nhưng Điềm Nhi của Dận Chân chỉ có một, hoàng hậu của Ung Chính chỉ có một, say đắm hết đời đành gửi gắm chỗ này. Nàng ngốc ngốc nhưng thông minh, khờ khờ mà quyết đoán. Hoàng đế của Điềm Nhi ở đây, vậy thì yên tâm làm tổ trên vòm ngực vững chắc hơn bầu trời. Nếu một ngày ngài không may ngã xuống, nàng vẫn phải mạnh mẽ để bảo vệ chồng, che chở đàn con, nếu sống thì cùng sống, nếu chết phải chung mồ!
Dận Chân sâu sắc nhìn ngắm cô gái nhỏ của ngài, mẹ của các con ngài, phía sau mỹ miều này còn bao nhiêu bí ẩn?
“Chỉ cần nàng không bao giờ thay đổi, Chân về sau nhất định không phụ nàng.”
Không phụ, chính là một đời – một kiếp – một người, cho dù là Ung thân vương ngày đó hay Ung Chính đế bây giờ, cho dù tóc xanh một thời hay mái đầu điểm bạc… Hắn không biết mấy lời ngọt ngào, cũng không biết điều gì lãng mạn, tất cả những gì hắn cho là bảo vệ và chở che, dung túng và chiều chuộng, nặng lòng với chung tình…
Tại sao viết tới chỗ này cảm giác cứ buồn buồn vậy??? Truyện này hài và vui vẻ lắm cơ!!! Tại sao lại viết thành cái giọng văn chết tiệt này???
Xoay quanh hai vợ chồng Dận Chân “kẹo đường” còn có nhiều nhân vật làm người xem bùi ngùi và ngẫm nghĩ.
Khang Hi ở tuổi già là con cáo lão thành, ông trải hết bể dâu để rồi đánh mất người phụ nữ của đời mình. Phía sau bóng lưng gầy của vị hoàng đế còn có yếu mềm mà ông không bao giờ biểu lộ, còn có ân hận và tiếc nuối mà đến chết không nguôi ngoai. Quyết định truyền ngôi cho Tứ a ca vào những năm tháng cuối đời, là vì Đồng hoàng hậu, vì lòng tin của ông hay đơn giản vì một rung động tuổi xế chiều? Khi thấy Điềm Nhi bế Nhạc Nhạc nhỏ bé, lại thấy nụ cười hiền từ gương mặt Dận Chân, lúc đó ông hiểu rằng người ta đi một vòng lớn để trở về điểm xuất phát ban đầu, khi mà tâm hồn trong lành và thanh sạch, khi nụ cười là vui còn nước mắt là buồn, khi tình yêu đơn giản chỉ cho và nhận.
Đức phi nương nương có nguyện vọng gì trước khi bà chết? Bà đã yêu con trai mình bằng phương thức nào và oán hận nó ra sao. Phản bội Đồng hoàng hậu liệu có phải điều bà ân hận nhất?
Niên Tiểu Điệp đến với thế giới này với niềm kiêu ngạo của người xuyên không, cô nàng cho rằng mình sẽ là nhân vật chính. Thật ra con người không quyết định thế giới mà chính thế giới làm thay đổi họ. Là một cá thể bé nhỏ, cho dù may mắn vượt thời không cũng chẳng liên quan đến cuộc sống và vận mệnh vốn có. Niên Tiểu Điệp là một biến tấu châm chích của hiện tượng xuyên không.
Để lại nhiều bồi hồi chính là Bát công chúa Bố Sở Da Khắc, nàng khiến người ta nhớ về Lưu Tịch – chị gái Hán Vũ Đế. Phận nữ nhi, lại sinh nhà hoàng thất, được cơm ngon áo đẹp và đền đài nguy nga, tưởng như hạnh phúc mà cũng khổ đau. Bát công chúa không xuất hiện nhiều trong câu chuyện này nhưng chính lòng vị tha, số mệnh lênh đênh và tình yêu oan trái khiến trời xanh nhỏ lệ. Nàng vì hoàng a mã, vì giang sơn Đại Thanh mà hòa thân đến vòng vây quân địch. Gả cho Cát Nhĩ Đan là nàng cam chịu, yêu kẻ thù quốc gia cũng là nàng nguyện lòng. Ngay từ đầu vốn hiểu tương lai là ly biệt, Cát Nhĩ Đan binh bại bị giết, công chúa theo quân trở về cố hương, giữa tiếng ăn mừng thắng trận vì chồng nàng đã chết và giọt máu của chàng thì vẫn trong đây… Nhạc Nhạc sẽ được Điềm Nhi yêu thương và Dận Chân che chở, nó sẽ mãi mãi là cách cách cao quý, nó sẽ lớn lên hạnh phúc và bình an, sống thay phần đời dở dang từ cha mẹ!
Câu chuyện là một bức tranh cuộc sống có mảng tối mảng sáng, có sắc màu rực rỡ và vết ố nâu vàng, người khóc kẻ cười là quy luật tất yếu, khép lại một kịch bản lớn chỉ còn sót cây cầu Đoạn Kiều. Thiếp che ô đỏ thắm chờ ngài đến gặp, năm tháng thêm sắc mặn nồng trên làn môi, phủ tầng hạnh phúc trên khóe mắt.
Bóng ngài xa xa nơi đó tiến gần, là phu quân của thiếp, Dận Chân của Điềm Nhi, Ung Chính của hoàng hậu. Giữa chúng ta là năm dài tháng rộng, ngọn nến rèm hồng và bức họa giang sơn…
Ngôn Tình, Xuyên Không, Cổ Đại
Luyến Nguyệt Nhi
Mĩ mạo như thiên tiên, được bốn chàng trai cùng yêu. Trong đó, Hoàng Thượng đã cưới nàng khi chín tuổi, mà nàng cũng gọi hắn là nam nhân của mình, vì hắn mà nhất thống thiên hạ, bình định tam quốc. Một con người được nàng mua ở chợ nô lệ năm lên ba, thủy chung hy vọng mãi mãi được ở bên người nàng, y vì nàng mà thành lập tổ chức sát thủ, coi nàng là chủ nhân, nguyện cả đời làm cái bóng bảo vệ nàng. Hai người khác là võ lâm minh chủ cùng đệ đệ của Hoàng Thượng, sau đó đã thành thân nhưng vẫn nhớ mãi không quên.
Không chỉ dừng lại ở chín tuổi, nàng lớn lên tới mười sáu, mười bảy tuổi, vượt khỏi Hoàng cung, náo động võ lâm. Cuối cùng sinh một đôi long phượng thai.
Kết thúc câu chuyện, tin rằng, rồi ai cũng sẽ có hạnh phúc cho riêng mình…
Quyển 1: Tiểu ma nữ bước đầu trưởng thành
Nghe nói nàng sinh ra vốn là một sự sai lầm.Mẹ nàng vốn là một nha hoàn, gặp lúc tướng quân lão cha say rượu, kết quả là sinh ra nàng. Mẹ nàng nhanh chóng từ thân phận nha hoàn trở thành tướng quân tiểu thiếp. Nhưng rồi mẹ nàng cũng bị tướng quân nhanh chóng quên đi, bị thị thiếp xa lánh, hại mẹ nàng số khổ làm thiếp, ưu tư buồn khổ, sau bảy tháng mang thai cuối cùng sinh hạ ra nàng...
Không có cha mẹ thương yêu, nàng làm sao có thể vui sướng sống được. Phải biết rằng, nàng vốn là mỹ nữ đến từ thế kỷ 21, chỉ số IQ 200, quyền cước công phu vào hàng nhất lưu, cũng có linh lực thần bí. Tưởng khi dễ nàng? Muốn chết! Khinh thường nàng, tìm chết. Dám ra lệnh cho nàng, chán sống.
Dù quản ngươi là cha ta hay Thiên Vương lão tử, dám trêu chọc ta, ta sẽ khiến cho các ngươi thấy như thế nào là Hỗn thế tiểu ma nữ haha
Quyển 2: Chín tuổi Hoàng hậu
Cùng lễ không hợp? Cung quy? Tổ chế?Ở hắn trong mắt tất cả đều là chó má, hắn Hiên Viên Đêm. Thiên Diệu Hoàng triều tuổi trẻ quân vương, mười hai tuổi đăng cơ. Ngắn ngủn trong 6 năm, bình nội ưu, ngoại trừ hoạn, trở thành bễ nghễ thiên hạ đế vương. Cuồng vọng, ngạo nghễ, không việc gì không thể làm được, chỉ cần hắn muốn. Hắn hàng ngày khiêu chiến đám lão thần cổ hủ, lập Trấn Bắc tướng quân gia nữ 9 tuổi Hỗn thế tiểu ma nữ làm Hậu.
Hỗn thế tiểu ma nữ? Tự cao tự đại? Hắn thích. Hắn muốn nhìn xem đến tột cùng 9 tuổi tiểu cô nương như thế nào cùng hắn cao ngất?
Tiến cung? Hoàng hậu?
Nàng ngẩng đầu nhìn nam tử tuấn mỹ trước mặt, cao lớn hơn so với chính mình, ừ, không sai. Hơi trúng ý nàng; Dáng người cũng cường tráng, làm tình nhân của nàng thật đúng quy cách; Cá tính thôi, tuy rằng một bộ cuồng vọng, nhưng có thể cuồng qua nàng sao? Dù sao tướng quân phủ cũng không có gì mới, vậy đổi cái địa phương mới hảo hảo chơi đùa.
Ngôn Tình
Thư Nghi
Ngôn Tình, Trinh Thám
Đinh Mặc
Văn án:
Khi bạn có một người bạn trai thông minh, kiêu ngạo và "trung khuyển"... Lúc hẹn hò, anh nói: "Anh không có hứng thú với những việc kiểu này. Nhưng nếu em cứ mười phút hôn anh một lần, anh có thể cùng em làm bất cứ chuyện vô vị nào."
Lúc ghen tuông, anh nói: "So với anh, thằng đó từ đầu đến chân viết đầy hai chữ "ngu xuẩn". Điểm sáng suốt duy nhất của hắn, hắn cũng biết em là cô gái tốt."
Lúc làm tình, anh nói: "Tuy anh không có kinh nghiệm, nhưng tư chất và năng lực lĩnh hội của anh xuất sắc hơn người thường. Nhân tiện nhắc thêm một câu, khả năng quan sát của anh cũng rất tốt."
Lúc cầu hôn, anh nói: "Không ngôn từ nào có thể diễn đạt. Nếu nhất định phải khái quát một câu, thì đó là: "Anh yêu em, bằng cả sinh mệnh và trí tuệ của anh."
Tôi đưa anh từ thế giới cô độc về đô thị phồn hoa ấm áp. Còn anh dẫn dắt tôi từ cuộc sống yên bình bước vào cuộc đời kích thích và khó quên. ("Trung khuyển" tức chú chó trung thành)
Lời người dịch:
Đây là tác phẩm mới nhất của Đinh Mặc. Tuy cùng là đề tài tâm lý tội phạm ngôn tình nhưng bối cảnh và hình tượng nhân vật hoàn toàn khác "Nếu Ốc sên có tình yêu". Mặc dù chưa đọc truyện nhưng tôi rất tin tưởng tài năng của Đinh Mặc. Tôi tin tác giả sẽ lại mang đến cho chúng ta một tác phẩm với nhiều điều bất ngờ và thú vị.
Truyện Teen
Vô Danh
Hắn vẫn thế
Mặt lạnh như tiền
Ko biểu lộ tí cảm xúc gì
Hắn vẫn thế
Đua xe (luôn lôi tôi theo, sợ chết được *______*)
Đánh bài (he he ^_______^ tôi là thần mai mắn của hắn đế)
Đại loại những trò của giới thượng lưu, mà tôi ko biết tuy tôi cũng là một đứa thuộc thế giới ấy
Hắn vẫn thế
Quá đỉnh trong mắt mọi người
Là một hotboy của trường
Học thì khỏi nói, giởi như hắn ăn chơi vậy
---
Còn tôi
Vẫn là một con nhỏ hỏng biết gì cứ như một đứa trẻ vậy
Ngôn Tình, Trọng Sinh
Tế Phẩm
Ngải Hiểu Hiểu là một cô gái nghèo rớt mồng tơi, tiền nợ ngân hàng có làm lụng vất vả cũng không biết khi nào mới có khả năng trả hết. Trong một buổi tối tan ca trên đường về nhà, cô bị sụp phải lỗ cống mất nắp, từ trên xe đạp đang lao nhanh ngã văng xuống đường.
Thời điểm Ngải Hiểu Hiểu mở mắt tỉnh lại thì phát hiện hồn mình đã nhập vào thể xác một cô gái tên là Diệp Gia Dĩnh. Chung quanh đã không còn con đường lớn trống trải yên tĩnh nữa, mà là một căn phòng rất lớn và vô cùng rộng rãi thoải mái. Trên người cô đang mặc chiếc áo ngủ tơ tằm nằm trên chiếc giường sang trọng mềm mại, trên tay còn có một bản liệt kê tài sản, chỗ số dư cuối cùng hiển thị là: Hai trăm lẻ một vạn…. [201 vạn cũng gần 7tỷ VN, con số này tính ra ở TQ cũng tương đối lớn]
Ngải Hiểu Hiểu bụm ngực suýt đã bất tỉnh lần nữa, “Trời ơi! Một khoản tiền kếch xù!”
Ngôn Tình
Hồng Hạnh
Chính vì thế, nhân ngày Valentine cô muốn đọt phá, tạo cho mọi người sự bất ngờ, cô thuê một anh chàng đẹp trai giả làm người yêu của cô...
Nhờ anh chàng đó mà cô có những trải nghiệm thú vị mà chính cô cũng không ngờ đến, anh cùng cô dùng điềm tâm khiến cho cô có cảm giác là mình đang được yêu, đang được chăm sóc.
Ngôn Tình
Tam Nguyệt Vi Thảo
Ai lại không muốn có một tình yêu đẹp như những đôi trai gái đang đắm chìm vào nhau, tuy nhiên đó chỉ là vẻ bề ngoài mà chúng ta vẫn hay bắt gặp, hay nhìn thấy từ những cặp đang yêu nhau.
Còn phía sau đó rất nhiều rất nhiều người muốn yêu, để đánh đổi lấy tình yêu còn khó hơn chết? Mời các bạn theo dõi truyện sẽ rõ.
Ngôn Tình
Miêu Diệc Hữu Tú
Truyện được xây dựng các nhân vật một cách sâu sắc. Lục Hân áo sơ mi trắng quần đen im lặng đứng dưới tàng cây. Phương Tình đột nhiên cảm thấy được hắn giống như giam mình trong thế giới bóng tối thật lâu, như một tấm ảnh chụp đen trắng cũ kỹ, ngay sau đó khoảng khắc này liền ghi sâu vào kí ức mãi mãi.
Người con trai đó khi nhìn thấy hành động của cô gái này khiến mình ngây người, chỉ biết cười, mắt hoa đào mấp máy, lông mi dày khẽ chớp chớp, lập tức trong lòng Song Hỉ rơi xuống hai bóng ma. Đã biết bao nhiêu chuyện xảy ra, liệu rồi chuyện tình yêu này có trường tồn theo năm tháng hay không?
